Chương 3

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tiểu thuyết, cha mẹ Bùi Lĩnh ly hôn khi cậu mới ba tuổi. Khi đó, Bùi Hồng Hào dù bận rộn làm ăn vẫn cố gắng chăm sóc Bùi Lĩnh. Từ bàn tiệc xã giao đến các công trường mỏ dầu, mỏ than hay công trình xây dựng, người ta đều có thể thấy bóng dáng Bùi Lĩnh bé nhỏ.
Đến khi Tiểu Bùi Lĩnh học cấp Hai, Bùi Hồng Hào nói thẳng với con trai về ý định tái hôn của mình, và Bùi Lĩnh bắt đầu trở nên nổi loạn.
Tình cảm cha con chỉ một lần đã đông cứng thành băng.
Ở nhà, phòng ngủ của Bùi Lĩnh nằm ở tầng ba. Căn phòng rộng rãi, đón nhiều ánh nắng, còn có cả một không gian để trưng bày bộ sưu tập LEGO của cậu. Từ lúc tan học cho đến bây giờ, dù chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, không khó để nhận ra vị trí của Bùi Lĩnh trong gia đình này.
Được yêu thương, chiều chuộng, nhưng cũng thật khó xử.
Sau khi tắm rửa xong, Bùi Lĩnh ngồi xếp bằng trên mặt đất, bên cạnh cậu là đống hộp quà chất thành núi. Bùi Hồng Hào đi công tác nước ngoài, khi về mang theo cả đống quà cho con trai, đủ thấy ông quan tâm đến Bùi Lĩnh nhường nào.
Trong tiểu thuyết và thế giới hiện thực, quỹ đạo trưởng thành của Bùi Lĩnh về cơ bản đều giống nhau.
"...Lần này cứ làm theo trái tim mình, vui vẻ là được." Bùi Lĩnh nhìn chằm chằm vào món quà trong tay, nhỏ giọng nói.
Nào là bộ LEGO phiên bản giới hạn sản xuất ở nước ngoài, máy chơi game kinh điển có chữ ký, đồng hồ thể thao hàng hiệu...
Trong phòng làm việc ở tầng hai, Bùi Hồng Hào đang họp hội nghị với cấp dưới qua video.
Tiếng gõ cửa vang lên, giây tiếp theo cửa mở ra, con trai lớn thò đầu vào thăm dò.
"Cha, cha đang bận ạ?"
Mấy vị quản lý cấp cao qua camera tận mắt thấy sếp Bùi của họ, vừa giây trước còn nghiêm nghị bàn chuyện quan trọng, giây sau nét mặt đã dịu đi rất nhiều.
"Mọi người nghỉ ngơi một lát." Bùi Hồng Hào nói trước với cấp dưới rồi ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, "Sao thế Tiểu Lĩnh?"
Bùi Lĩnh: "Không sao ạ, con đến để nói một tiếng, quà cha tặng con rất thích, cảm ơn cha."
"Cha làm việc đi, con đi ngủ đây."
Bùi Hồng Hào chưa kịp phản ứng thì con trai đã đi mất. Chờ khi lấy lại tinh thần, ánh mắt ông tràn đầy yêu thương, nụ cười cũng rạng rỡ, "Ha ha, đúng là con trai tôi. Quay về mang cho mấy đứa nhỏ ít quà, không ngờ lại còn đặc biệt đến đây nói một tiếng..."
"Nào, tiếp tục. Vừa nãy nói đến đâu rồi?"
Trong buổi họp này, giọng điệu của sếp Bùi luôn luôn điềm đạm.
Sáng ngày thứ hai.
Tiểu Bồi Tiền mặc đồng phục nhà trẻ, ngồi trên ghế ăn sáng món canh trứng. Vừa thấy anh trai xuống nhà, nhóc liền vung muỗng, phấn khởi gọi: "Anh hai, trứng trứng ngon lắm ạ!"
"Con lo ăn phần của con đi." Lý Văn Lệ lau miệng cho con trai. Tối qua chơi với anh trai một lát, sáng nay tỉnh dậy vẫn cứ quấn quýt gọi anh hai.
Trước kia Bùi Hồng Hào không ở nhà, Bùi Lĩnh cũng không ăn, còn Bùi Hồng Hào mà ở nhà thì cùng nhau ăn sáng. Bùi Lĩnh có khẩu vị kiểu phương Tây, không quen với món canh trứng. Đứa con trai ngốc của bà, đúng là đã 'bán mình' rồi còn đưa tiền cho Bùi Lĩnh. Lý Văn Lệ im lặng.
"Bữa sáng có canh trứng, vậy con cũng ăn một phần." Bùi Lĩnh nhéo má Tiểu Bồi Tiền một cái, "Nếu không ngon em cứ chờ đấy."
Tiểu Bồi Tiền bị nhéo má càng thêm phấn khởi, lắc lắc đôi chân mũm mĩm trên không, gật đầu nói: "Ngon mà, ngon mà!"
Bùi Hồng Hào thích xem hai anh em chơi đùa với nhau, chờ lúc ăn cơm nói: "Không phải con nói muốn nội trú ở trường sao, hôm nay ba có lịch trống, tiện thể đến trường làm thủ tục cho Tiểu Lĩnh luôn. Con muốn mang gì thì nói với dì Lý—" Giọng điệu cũng mang ý thăm dò, nói đến đây ông hơi ngừng lại. Ông thấy con trai không có phản ứng phản đối đặc biệt, lúc này mới cười ha hả nói tiếp: "Tiền tiêu vặt còn đủ không?"
"Vẫn đủ ạ." Bùi Lĩnh cũng không biết mình có bao nhiêu tiền, dù sao cũng không thiếu. Đồng thời cậu ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn mẹ kế của mình, nói: "Vậy thì nhờ dì giúp con thu dọn một chút. Một ít quần áo thôi, dì cứ sắp xếp. Mấy thứ khác đợi buổi chiều tan học con lại quay về một chuyến."
Đây là đồng ý cho bà lên tầng ba thu dọn đồ dùng sao?
Lý Văn Lệ sợ đến mức tay đang đút canh trứng cho Tiềm Tiềm run lên, làm dính canh trứng lên mặt con trai. Tiểu Bồi Tiền liền vươn lưỡi liếm sạch sẽ, ăn ngon lành.
"Canh trứng cũng được." Tâm trạng Bùi Lĩnh vô cùng tốt.
Rất ngon, có mùi vị gia đình.
Ăn xong bữa sáng, Bùi Tiềm phải đi nhà trẻ. Trên đầu nhóc đội chiếc mũ vàng nhạt, trước ngực dán một bông hoa hồng nhỏ, đeo cặp sách con con, chạy quanh chân anh trai, luôn miệng khoe anh trai nhìn bông hoa hồng nhỏ của nhóc, rồi còn nói với mẹ: "Con muốn anh hai cơ!"
Lý Văn Lệ mỉm cười: "Anh hai của con phải đi học, Tiềm Tiềm phải đi nhà trẻ."
"Muốn anh hai cơ." Tiểu Bồi Tiền bi bô làm nũng với mẹ.
Lý Văn Lệ: rốt cuộc Bùi Lĩnh đã rót canh mê hồn gì cho con trai của bà thế này!
"Dì ơi, để con đưa Tiểu Bồi Tiền đi nhà trẻ, thời gian vẫn còn kịp." Bùi Lĩnh quay đầu hỏi: "Được không cha?"
Bùi Hồng Hào đương nhiên đồng ý ngay. Hai anh em lên xe của Bùi Hồng Hào, bác tài đã chờ sẵn ở đó.
Bùi Lĩnh nhìn biển số xe, Hạ AA8888. Đúng là phong cách của nhà cậu.
Chờ cho ba cha con rời đi, Lý Văn Lệ mới chợt nhận ra, vừa rồi Bùi Lĩnh gọi Tiềm Tiềm là Tiểu Bồi Tiền – thôi thì quên đi, con trai bà đúng là 'bồi tiền' thật rồi. Thôi sao cũng được.
"Ba bai anh hai!" Tiểu Bồi Tiền vui vẻ vẫy tay chào anh trai, đeo cặp sách nhỏ, đi theo giáo viên vào cổng trường còn vui vẻ nói to với cô giáo: "Cô ơi, hôm nay anh hai em đưa em đi học đó ạ!"
Âm cuối còn ngân dài.
Bùi Lĩnh: Tiểu Bồi Tiền vẫn rất đáng yêu.
Làm em trai đẩy xích đu vẫn còn được.
Trường cấp ba Anh Hoa không cùng đường với nhà trẻ của Bùi Tiềm, thêm vào đó lại đúng vào giờ cao điểm nên xe bị tắc đường. Hai cha con ngồi ở hàng sau, Bùi Hồng Hào nhìn đồng hồ, "Chắc là trễ rồi. Tiểu Lĩnh con đừng vội, để ba gọi cho chủ nhiệm lớp con."
"Đến muộn thì cứ đến muộn thôi, con không vội." Bùi Lĩnh rất bình tĩnh, còn bổ sung một câu, "Dù sao có nghe giảng hay không cũng không thành vấn đề."
Bùi Hồng Hào: ??? Không phải chứ con trai, hôm qua con còn nói muốn vào Thanh Bắc cơ mà!
Bên kia bắt điện thoại, Bùi Hồng Hào nói chuyện với chủ nhiệm lớp của con trai.
Ngoài việc xin phép nghỉ, còn có vấn đề về việc nội trú ở trường. Hằng năm Bùi Hồng Hào quyên cho Anh Hoa một số tiền lớn, có thể nói là "mạnh thường quân" của trường học. Sau khi nói điện thoại mấy câu, kết thúc cuộc gọi, ông quay đầu nói với con trai: "Ba nói với giáo viên của con rồi. Con cứ việc lên lớp, mấy cái khác không cần quan tâm."
Nói xong ông lại nghĩ tới thành tích học tập của con trai. Thực chất ông cũng hỏi qua giáo viên, con trai có chút học lệch, thành tích ban xã hội rất tốt nhưng không biết tại sao lại đăng ký ban tự nhiên. Giáo viên nói Thanh Bắc có chút khó khăn, nếu cố gắng thì vào trường trọng điểm không thành vấn đề.
Hôm qua cũng không biết sao con trai đột nhiên muốn thi vào Thanh Bắc.
Bùi Hồng Hào sợ con trai áp lực lớn, bây giờ nghe con trai nói "Có nghe hay không cũng không sao" thì cảm thấy con trai đã nghĩ thông suốt. Về phần chuyện Thanh Bắc hay không, Bùi Hồng Hào không để trong lòng.
Trường trọng điểm với top 2 Thanh Bắc là một khoảng cách rất lớn.
"Ở trường học, sức khỏe là quan trọng nhất, đừng tự tạo áp lực, cứ vui vẻ học tập là được." Cuối cùng Bùi Hồng Hào nói.
Bùi Lĩnh gật đầu: "Con biết rồi cha. Con đang rất vui."
Cậu phải chuyên tâm xây dựng hình tượng học thần ngay lập tức, hì hì, cậu đang rất vui vẻ mà!
Học thần là gì?
Học thần đương nhiên không thể học thuộc lòng, hay cày cuốc với biển đề thi.
Học thần sao có thể cặm cụi nỗ lực đọc sách được?
Học thần đương nhiên phải là ban ngày ở trường học nghe giảng qua loa, không làm bài tập, không học thêm, cứ tùy tiện buông thả.
Trời sinh đã thông minh như vậy, biết làm sao bây giờ.
Phải có khí chất của học thần: bình tĩnh, tự nhiên, lạnh lùng, nhưng mỗi lần có kết quả thi thì phải đứng thứ nhất, cao nhất và bỏ xa người thứ hai một khoảng.
Bùi Lĩnh quyết định, phải nỗ lực vì danh xưng học thần này!
Bỏ qua tiết tự học và thể dục buổi sáng, tiết học đầu tiên là môn Toán, do giáo viên chủ nhiệm giảng dạy.
Bùi Lĩnh vào phòng học, lật sách toán ra nhìn cũng không nhìn, một tay chống cằm ra vẻ lười biếng.
Trương Gia Kỳ ngồi phía sau thấy vậy, muốn nói rằng bạn học Tiểu Bùi hôm nay sao mà lạ thế, không giống như trước đây chút nào. Trước đây, bạn học Bùi luôn nhiệt tình làm một học sinh ngoan, vùi đầu làm bài, tay không ngừng viết, không đến muộn không về sớm. Kết quả hôm nay người này đến trễ không nói, lại còn không nghe giảng.
"Anh Dã ơi, anh nói xem—" Trương Gia Kỳ quay đầu, nhìn thấy Anh Dã đang ngủ, định nói xấu thì nghẹn họng im lặng.
Anh Dã có tính gắt ngủ cực kỳ đáng sợ.
Bạn học Tiểu Bùi còn không đáng để cậu ta mạo hiểm bản thân đâu. Ừ.
"Với x R tùy ý, định nghĩa R trên hàm số lẻ f(x) thỏa mãn: f(x3)= -f(x4), thì f(1000)=..." Chủ nhiệm lớp đang giảng bài trôi chảy, quét mắt nhìn khắp lớp, thấy hàng phía sau có người đang nằm gục ngủ, liền nhíu mày: "Bùi Lĩnh, em trả lời."
Không khí học tập ở trường Anh Hoa tương đối thoải mái, cũng có sự tự do nhất định, nhưng hầu hết học sinh đều ngoan ngoãn, nghe lời. Dù sao thì thành tích không tốt, nghịch ngợm gây sự ở trường sẽ bị gọi phụ huynh, về nhà lại bị cha mẹ giáo dục. Những học sinh không chịu học tập, thích làm theo ý mình thì mỗi lớp cũng chỉ có một hai người như thế, miễn là không làm phiền các bạn học khác.
Như ở lớp 11-2, những học sinh này chính là Tần Trì Dã, Trương Gia Kỳ.
Không ngờ hôm nay lại có thêm Bùi Lĩnh.
"Ôi trời, học sinh ngoan cũng gặp xui xẻo rồi." Trương Gia Kỳ hóng chuyện vui, đến mức không thèm chơi máy game nữa, mắt nhìn bảng đen, nhìn sách vở, vội vàng nói chen vào: "Gặp chuyện không biết thì cứ chọn C."
Bùi Lĩnh: "Chọn C ạ."
"Phụt!" Trương Gia Kỳ nhịn không được bật cười. Tiếng động quá lớn đánh thức Tần Trì Dã đang nằm ngủ ở bên cạnh. Không đợi Tần Trì Dã mở miệng, Trương Gia Kỳ đã nhanh chóng nhỏ giọng nói trước: "Anh Dã xem kịch kìa, bạn học Tiểu Bùi nghe em chọn C."
Tần Trì Dã mới tỉnh ngủ đầu óc còn chưa thanh tỉnh, trực tiếp phản ứng, "Ngu vậy sao?"
Tiến độ học thần mới được 0.1 Bùi Lĩnh: ...Hai tên ngốc này cứ chờ đấy!
"Phía sau trật tự đi." Chủ nhiệm lớp gõ bảng, "Làm sao ra C?"
Trương Gia Kỳ trộm cười hí hí hai tiếng.
Loại chuyện này Tần Trì Dã thường thấy thật nhàm chán, nhưng lần này lại khác. Ai bảo người gặp nạn lại là Bùi Lĩnh cơ chứ.
"f(x)=-f(x1), cho nên f(x)=f(x2), tức là hàm số f(x) là một hàm tuần hoàn với chu kỳ bằng 2, do đó f(1000)= f(0) = 0" Giọng điệu Bùi Lĩnh lạnh tanh, nói một cách đơn giản, tóm tắt.
Trương Gia Kỳ hóng chuyện: ?!
"Đúng rồi, ngồi xuống đi." Chủ nhiệm lớp gật đầu, "Đề này đúng là giải như vậy, tiếp theo..."
Sau khi ngồi xuống, Bùi Lĩnh ngả người ra sau ghế, theo quán tính lùi về phía sau, lưng ghế tựa vào bàn của Tần Trì Dã. Cậu không quay đầu, chỉ nhẹ giọng lặp lại: "Ngu vậy sao."
Đậu má!
Trương Gia Kỳ chớp chớp mắt, cậu ta vừa nghe thấy cái gì thế này.
Nhìn thấy cái gì thế này.
"Anh Dã, bình tĩnh đi." Trương Gia Kỳ không dám giơ tay lay người.
Lần này thì Tần Trì Dã thật sự tỉnh ngủ, nhưng lại phải nén giận suốt cả tiết học. Vừa mới tan học, Tần Trì Dã gọi Bùi Lĩnh lại, "Giữa trưa tôi chơi bóng rổ, cậu cũng ra sân đi."
"?" Bùi Lĩnh nghĩ Tần Trì Dã muốn tính sổ chuyện vừa nãy với cậu, kết quả không ngờ lại là thế này, "Không đi, tôi ngại phơi nắng."
Tần Trì Dã nghiến răng nghiến lợi, nhìn thân hình gầy gò trước mặt, lại kiềm chế thu nắm đấm về.
"Buổi chiều tan học, sân bóng rổ."
"...Tôi cũng không chơi bóng rổ, cậu hẹn tôi chơi bóng làm gì?" Bùi Lĩnh thấy lạ.
Cái này mà cũng không biết chơi? Trương Gia Kỳ đã điều tra được rồi.
"Ai thèm hẹn cậu chơi bóng. Bảo cậu đi để cậu thấy kỹ thuật chơi bóng rổ của ông đây giỏi đến mức nào."
Bùi Lĩnh bỗng nhiên bừng tỉnh. Bởi vì một câu chê kỹ thuật bóng rổ không ra gì của cậu mà người này còn nhớ tới tận bây giờ.
"Buổi chiều tôi phải về nhà. Chiều mai đi."
Đỡ phải dây dưa rắc rối, Bùi Lĩnh nghĩ sao cũng được.
Tần Trì Dã đã hẹn gặp ở sân bóng, việc trong lớp Toán ngược lại không để trong lòng. Tính cách của Tần Trì Dã chính là như vậy, đối với người hay vật mình không quan tâm thì sẽ không thèm liếc mắt, nhưng việc mình yêu thích mà bị chê bai hay chất vấn thì lại không được, dù thế nào cũng phải phân tích rõ ràng tường tận.
Chuông reo tan học lần thứ nhất lúc giữa trưa, giáo viên cũng không dạy quá giờ.
Làn sóng người đầu tiên xông đến căng tin đã không còn thấy bóng dáng nữa, Bùi Lĩnh chậm rãi thu dọn bàn học. Đi học được một tuần rồi nhưng trong lớp cậu vẫn chưa quen được người bạn nào. Bùi Lĩnh nhìn về phía nhân vật chính đang ngồi ở bàn thứ hai, nơi vô cùng náo nhiệt.
"Tô Hạ, nhanh lên. Hôm nay có món gà rán đấy."
"Chờ tớ một chút."
"Không sao, cậu từ từ."
Tô Hạ là nhân vật chính trong truyện, mang theo vầng hào quang bạn bè, điểm tương tác tràn đầy. Bây giờ cậu ta vẫn còn đang ở trạng thái da màu sô cô la, chờ sau này sẽ từ từ lột xác, trở nên cao ráo, trắng trẻo, xinh đẹp. Nam sinh toàn trường, từ nhà giàu đến học giỏi, đều trở thành bạn tốt, hoặc người theo đuổi Tô Hạ.
Nhưng lại chẳng liên quan gì đến học thần lạnh lùng là cậu.
Mới sáng sớm đã lười biếng nghe giảng, tiến độ học thần 0.2, Bùi Lĩnh vô cùng hài lòng, phấn khởi đi căng tin.
Cậu cũng muốn ăn gà rán.
Căng tin của Anh Hoa rất lớn, gồm có hai tầng. Tầng hai thường là nơi giáo viên dùng bữa. Bùi Lĩnh tới muộn, dòng người xếp hàng ở món gà rán đã rất dài. Tô Hạ và bạn của cậu ta vừa vặn đứng ngay trước Bùi Lĩnh. Hai người đang nói về đề bài tiếng Anh sáng nay.
"À thì ra là vậy. Sáng nay tớ nghe không rõ, khả năng nghe của tớ kém lắm."
"Nghe nhiều thì sẽ tốt lên thôi. Phải cố gắng luyện tập, mẹ tớ mua cho tớ khóa học online, là khóa học của giáo viên trường Thực Nghiệm. Lát nữa về tớ chia sẻ cho cậu nhé."
Tô Hạ nở nụ cười, "Ngại quá, cảm ơn cậu nhiều nha."
"Cái này có gì đâu, đều là bạn bè cả mà. Hạ Hạ, cậu phải cười nhiều lên, cười nhiều mới đẹp đấy."
Bùi Lĩnh ở phía sau vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Ừm, đi con đường làm học thần lạnh lùng thì không sao cả, không cần va chạm với nhân vật chính!
Rất tuyệt.
Đến lượt cậu, "Cho cháu một phần cơm gà rán."
"Bạn học, hết rồi."
Tô Hạ và bạn bè bưng khay cơm đi ngang qua, kinh ngạc nói: "Phần cuối cùng bị bọn mình mua mất rồi."
"Là Hạ Hạ may mắn thôi. Mỗi lần tớ ra ngoài với cậu, dù làm gì cũng vô cùng thuận lợi."
Bùi Lĩnh: ...
Hình tượng học thần lạnh lùng không thể bị phá vỡ.
"Món gì cũng được ạ."
Cái này dù sao cũng phải có.
-
Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ chiếm một bàn, bên cạnh còn trống hai chỗ ngồi. Học sinh bưng khay cơm tìm chỗ, không ai dám đến hỏi: "Có thể ngồi chỗ này không?", tiếng xấu của trùm trường vẫn còn đó.
"Sướng thật đấy." Trương Gia Kỳ ngoạm một miếng gà rán. Gà rán của căng tin trường đúng là không đâu sánh bằng. Cậu ta ngẩng đầu thấy Bùi Lĩnh đang bưng khay cơm tìm chỗ ngồi, "Đại ca, Bùi Lĩnh kìa."
Tần Trì Dã không thèm nhìn tới.
Trương Gia Kỳ hiểu được đây là thái độ sao cũng được của Anh Dã, tự ý giơ tay, "Bùi Lĩnh, tới đây nè."
Phòng ăn nhiều người, không còn nhiều chỗ trống, Bùi Lĩnh cũng không khách khí. Chỗ ngồi căng tin trường học lại không phải bị trùm trường 'bao thầu', cho nên cậu cứ đến ngồi.
Tính cách Trương Gia Kỳ hoạt bát, thích nói chuyện phiếm, vừa định bắt chuyện đã nhìn thấy khay cơm của Bùi Lĩnh, liền cười ha hả thành tiếng.
"Ha ha ha ha ha ha, cậu đây là ăn cỏ đấy à?"
Một khay cơm trưa với món rau chân vịt xào, Bùi Lĩnh vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm túc, "Càng tốt, ăn nhiều thông minh mà."
Hai con người ăn gà rán còn lại trong bàn: ...
Cuối cùng Tần Trì Dã cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Bùi Lĩnh.
"Tôi không mua được gà rán." Bùi Lĩnh vẫn như cũ lạnh nhạt nói.
Ai mà chẳng muốn ăn gà rán cơ chứ!!!