Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 100: Trở Lại Bình Thường
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, mọi thứ dần trở lại quỹ đạo. Tôi ở nhà chị đến trưa, ăn cơm xong mới đi học. Tan học, tôi lại lếch thếch chạy qua quán làm việc. Khoảng chín giờ tối, bỗng nhiên cả nhóm bạn của nhỏ Hân, do chị Thủy dẫn đầu, ùa vào quán.
Không cần phải nói, cái đám mà tôi vẫn thường gọi là "yêu nhền nhện" này khiến quán nhộn nhịp hẳn lên – theo đúng nghĩa đen. Những anh nhân viên trong quán cứ nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Trong số họ, không ít người quen với việc tôi thường đi cùng vài cô gái xinh đẹp như em, Hân, hay chị. Nhưng lần này, số lượng người xinh đẹp quen biết tôi xuất hiện cùng lúc đông đến thế này thì quả thật chẳng bình thường chút nào.
– Ủa, sao tự nhiên kéo qua đây đông dữ vậy chị?
Chị Thủy lại bắt đầu trêu chọc tôi. Chưa kịp trả lời, chị đã nghiêng người ôm cổ tôi.
– Nhớ anh M quá, tụi em kéo qua thăm anh nè.
– Ờ ờ… biết là nhớ nhưng mà…
Chị ghé sát tai, thì thầm:
– Chị nói rõ hết với tụi nó rồi, em đừng ngại, tụi nó sẽ không chửi em nữa đâu. Hihi!
– Dạ!
Tôi liếc mắt nhìn quanh. Ai nấy đều cười tươi với tôi, không còn ánh mắt khinh bỉ, mỉa mai như trước. Tất nhiên, cũng chẳng còn ai buông lời chửi rủa tôi như những ngày vừa qua. Thay vào đó là những lời trách yêu vì đã đóng vai ác suốt bao lâu, giấu nhẹm mọi chuyện. Cuộc trò chuyện lập tức chuyển sang việc xét xử tôi, nhỏ Ngân và chị Thủy vì tội bày mưu lừa dối tình cảm mọi người. Có nhiều ý kiến trái chiều về cách làm của tôi, nhưng cuối cùng, dường như ai cũng thông cảm và thấu hiểu.
Tất nhiên, không thể thiếu màn thề non hẹn biển sẽ giữ kín bí mật, tuyệt đối không để nhỏ Hân biết chuyện. Từ hôm đó, nhỏ Hân chỉ biết tôi là người bị từ chối ra khỏi nhóm. Không ai nhắc đến tôi trước mặt nhỏ, hoặc nếu có thì cũng là chửi rủa. Cũng đồng nghĩa với việc, mỗi lần đi chơi, tôi ít xuất hiện hơn trong những bức ảnh chụp chung.
Góc quán rộn rã tiếng cười nói. Sau những ngày bị mọi người quay lưng, giờ đây tôi và nhỏ Ngân đã có thể vui vẻ ngồi lại, đùa giỡn như thể chẳng có chuyện gì từng xảy ra.
Tất nhiên, chẳng ai biết rõ mối quan hệ thực sự giữa tôi và nhỏ Ngân. Và sau này, chỉ có nhóm bạn này là hiểu tường tận mọi chuyện. Thi thoảng, tôi vẫn nhận được vài lời mỉa mai, chửi rủa từ người khác. Nhưng không sao cả. Nếu không phải lo cho nhỏ Ngân bị thiệt thòi, tôi cũng chẳng mấy bận tâm việc người ta có hiểu rõ tôi hay không.