Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 101: Hồi ức tuổi thơ - Bóng đá và cô gái bí ẩn
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 101 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quay ngược dòng thời gian một chút
Năm đó, tôi bước vào lớp tám, học kỳ đầu tiên tràn ngập những lịch trình dày đặc. Ngoài giờ học ở trường buổi chiều, tôi còn phải lén tham gia đội văn nghệ, phát báo cho bưu điện để kiếm tiền tiết kiệm mua xe đạp leo núi. Đặc biệt, giai đoạn này tôi phải nói dối rất nhiều để được tham gia luyện tập thi đấu cho đội U14 thành phố. Trường tôi cũng có vài đứa được tuyển vào, ngoài bóng đá còn có nhiều môn thể thao khác.
Hồi đó, việc được tuyển chọn nghe có vẻ oai phong, nhưng giờ nghĩ lại, công tác tuyển chọn và hoạt động thể thao của tỉnh thật sơ sài, chỉ mang tính phong trào. Chỉ vì một thằng kém năng khiếu như tôi mà cũng được tuyển, đủ biết chất lượng đào tạo tồi tệ như thế nào.
Nói vậy cho vui, nhưng tôi cũng tự hào vì đã vượt qua hàng trăm học sinh của trường để vào đội tuyển. Dĩ nhiên, gia đình, nhất là dì tôi, sẽ không bao giờ chấp nhận tôi lơ là việc học để đi đá bóng. Thế nên suốt một tuần đầu tiên, tôi phải đi tập trong lo sợ bị phát hiện. Mệt mỏi vì mỗi sáng phải tìm cớ đi tập, tôi đành ngậm ngùi từ bỏ niềm đam mê của mình – thứ mà biết bao cậu bé cùng trang lứa ao ước. Buổi chiều tan học, tôi bước ra cổng trường với vẻ mặt buồn rười rượi, lòng nặng trĩu vì sáng mai phải xin rời đội tuyển. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng ai đó gọi:
– Ê! Monster! Monster! Đồ Monster!
Lúc đầu, tôi không để ý, nhưng bạn tôi vỗ vai và chỉ tay. Nhiều ánh mắt của phụ huynh và học sinh đổ dồn về phía tôi. Cảm giác nhột nhạt khiến tôi quay lại nhìn về phía đường. Tay chân bủn rủn, tôi không nói nên lời khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của cô gái đã cướp đi nụ hôn đầu đời của tôi đang đứng trên nóc chiếc ô tô màu trắng, vẫy vẫy tay.
– Monster! Đây nè! Come here! Come here!
Bạn tôi nhìn tôi chằm chằm.
– Tôi gọi mày đó hả? Ai vậy?
– Ờ ờ!
Tôi lững thững đi lại gần, mặt mày ngơ ngác. Cô gái nhảy xuống đất, cười toe toét, xoay xoay người nhìn tôi.
– Kiếm được you rồi nha Montser!
– Ủa sao mấy người ở đây?
– Mấy người đâu. Chỉ có một người thôi, hihi!
– Thế thì tui nói you đó. Ở đâu ra vậy?
– Đi kiếm you chứ ở đâu. Hihi hỏi lạ quá.
– Kiếm tui làm gì?
– Chơi chứ gì. Mệt quá, đứng đây hỏi hoài hả, lên xe ăn kem đi.
– Giờ ăn kem gì, tui phải về.
– Mệt nha, cấm từ chối, lên xe mau.
– Ê! Nói chuyện gì kiểu ra lệnh hả?
– Ừ đó rồi sao?
Cô gái không nói không rằng, nắm tay tôi đẩy lên xe. Một người đàn ông khá trẻ bước ra, mở sẵn cửa xe, gật đầu chào. Tôi chỉ kịp quay lại nói với bạn đang đực mặt nhìn theo:
– Ê, mày về trước đi!
– Khoan! Mà cô gái đó là ai vậy?
– Giang hồ chứ ai!
“Rầm” – cửa xe đóng sầm. Tôi không biết bạn tôi có kịp nghe và kêu cứu tôi khỏi tay cô gái tự nhiên bắt cóc tôi đi ăn kem không nữa. Tôi ngồi nhìn cô gái cười vui vẻ, chồm lên phía trước nhìn đường.
– Nè! Sao you ở đây được vậy?
– Thì tui về Việt Nam chơi, tui kiếm you.
– Sao biết tui ở đây mà kiếm?
– Bí mật!
– Bí mật con khỉ. Mà về Việt Nam hồi nào?
– Tui về hai ngày rồi.
– Ba mẹ you đâu?
– Ba mẹ tui ở nhà chứ đâu.
– Nhà ở đâu?
– Nhà ở thành phố Hồ Chí Minh.
– Hả? Rồi sao you chạy tuốt ở đây?
– Tui đi kiếm you.
Nói chuyện với cô gái ngang ngược này còn khó hơn nói chuyện với cửa sổ, tôi không thèm hỏi nữa. Cô gái cười khúc khích, vui vẻ nhìn đường. Xe dừng lại ở một quán cà phê lớn nhất nhì thành phố (lúc đó vẫn là thành phố trực thuộc tỉnh). Cô gái hồn nhiên kéo tôi vào quán, gọi ra cả đống kem, đếm cũng hơn chục ly đủ loại trên bàn. Tôi còn chưa biết ăn món nào thì cô gái đã đưa ly kem vừa ăn mấy muỗng cho tôi.
– Nè! Ăn đi! Kem ngon lắm luôn!
– Ờ ờ! Để tui ăn ly khác.
– Không! Ăn ly này đi!
– Nhưng…
– Ăn!
Cô gái trợn mắt, nhét ly kem vào tay tôi rồi vui vẻ cầm ly khác lên ăn. Tôi lắc đầu, ngồi ăn ly cô gái đưa. Lần này không thấy áp lực như lần trước vì lúc về, tôi có hỏi cô giáo mới biết ăn uống chung với nhau không bị AIDS. Chưa kịp ăn hết ly này, cô gái lại giật lại đưa ly khác của cô ấy đang ăn cho tôi. Cứ như vậy, tôi toàn phải ăn kem của cô ấy chứ không được ăn ly nào của mình. Người gì ngang ngược kỳ cục!
Ăn kem no nê, cổ họng tôi gần như đóng kem, rát rát, mới được cô gái tha cho. Chưa bao giờ tôi ăn nhiều kem đến như vậy.
– Hihi đã hôn?
– Ờ! Rát cổ họng luôn chứ đã gì nữa.
– You ăn kem dở ẹc ha.
– Thì nào giờ có quen ăn kem đâu.
– Uhm!
Cô gái không chịu thả tôi về, còn đòi đi vòng vòng thành phố chơi. Ô tô cứ chạy lòng vòng khắp thành phố cho cô gái ngắm cảnh, luyên thuyên đủ thứ chuyện. Cô gái kể tất cả những chuyện xảy ra với mình trong thời gian qua, từ chuyện tự trồng được rất nhiều hoa trước sân nhà cho đến chuyện mấy tên con trai ngoại quốc theo đuổi cô ấy ra sao. Tôi ngồi im ru, thi thoảng gật gù cười cho có lệ. Phát hiện ra vẻ mặt tôi không theo được câu chuyện, cô gái lập tức nhéo mũi tôi một cái, nhìn chằm chằm.
– Nè! Nãy giờ you có nghe tui nói gì hôn hả? Bộ you không thích nghe chuyện của tui hả?
– Ờ không phải?
– Chứ sao mặt you ngơ ngơ vậy? Bộ you có chuyện buồn hen?
– Ờ không có.
– Có! Nói tui nghe coi, chuyện gì hả?
– Không có gì.
– Nói đi, nói tui nghe đi… đi!
Cô gái vỗ vỗ vai, kề sát mặt vào tôi thuyết phục. Thôi kệ, dù sao cô ấy cũng phát hiện thái độ tôi rồi, nói cô ấy biết cũng không sao.
– Ờ! Tui được tuyển vô đội đá bóng, nhưng chắc chắn nhà tui sẽ cấm không cho tham gia, chỉ bắt tui học thôi.
– Đá bóng hả? Tui biết trò này. Bộ you thích đá bóng lắm hả?
– Ờ! Tui mê lắm.
– Sao you không thử xin gia đình you.
– Khỏi xin cũng biết không cho. Tui lâu lâu đá bóng với mấy đứa hàng xóm còn bị cấm suốt, nói gì vụ này.
– Vậy you được đi đá bao lâu rồi?
– Tui đi tập cho đội được một tuần rồi. Ngày nào cũng phải nói dối kiếm cớ đi, giờ hết biết cớ gì rồi. Mai tui chắc tui phải xin huấn luyện viên rời đội thôi, chán thật.
– Uhm! Khó thật hen.
Cô gái nhíu mày, khoanh tay ngồi suy nghĩ, mặt cô ấy căng thẳng hơn tôi luôn.
– Nhưng you thực sự thích đá bóng lắm hả?
– Uhm! Rất thích.
– Vậy you đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng làm chuyện mình thích đi nè. Tui ủng hộ you.
– Ờ, cảm ơn. Nhưng nhà tui không ủng hộ cũng như không.
– Hihi tui sẽ suy nghĩ cách giúp you được đi tập mà không ai biết.
– Cách gì?
– Tui sẽ nghĩ ra, tui thông minh lắm đó. Hihi mai you dẫn tui đi lại chỗ you tập luyện nha.
– Chi!
– Tui muốn coi thử. Hihi tui về đây chơi không đi với you, tui đi với ai.
– Tào lao nửa? Làm như về đây quen có mình tui vậy. Bạn bè, người thân you đâu.
– Kệ tui đi. Giờ you cho tui đi hôn? Không cho tui về méc nhà you vụ you đi đá bóng đó.
– Ê! Chơi gì hâm dọa nha. Ờ biết nhà tui đâu đòi méc.
– Không sợ hả?
– Mắc gì sợ.
– Hihi được rồi you nhớ đó, dám thách tui nha.
Cô gái chu miệng thách thức tôi rồi quay lên nói với anh lái xe:
– Anh Nhân ơi chở tụi em tới nhà số… dãy… hẻm… đường… nha.
Anh lái xe không nói gì, chỉ mỉm cười nháy mắt một cái với cô gái. Còn tôi thì há hốc miệng nhìn cô ấy không nói nên lời. Làm sao cô ấy biết rành cả địa chỉ nhà tôi đang ở luôn vậy trời. Chưa kịp phản ứng gì, tôi lại phải đối mặt với cái mặt liếc liếc cười cười trêu ngươi của cô ấy, gian xảo thấy sợ luôn.
– Sao rồi? Sao mặt you xanh quá dzạ?
– Ờ ờ thì… nhưng mà… thì… ờ sao you biết hay vậy?
– Hihi bí mật. Mà thấy tui hay chưa, you đừng hòng thoát khỏi tay tui.
– You là quỷ chứ không phải con người! Gian thấy ớn!
– Hứ! Nói xấu tui đi, đỡ hơn you. Đồ Monster đáng ghét!
Thế là hai đứa lại quên vấn đề cũ, quay qua tranh cãi coi đứa nào xấu hơn đứa nào. Thoáng chốc, xe đã về đến gần nhà tôi. Tôi hơi lo sợ cô ấy làm thiệt vô nhà méc, nên chỉ có nước cuốn gói ra đường ở luôn.
– Anh Nhân ơi ngừng xe ở đây được rồi hihi.
Cô gái lại quay qua nhìn tôi.
– Chọc you thôi tui không méc đâu. Mai tui sẽ đến đón you đi tập đá bóng hen. You mà trốn tui vô méc thật, ráng chịu.
– Ờ ờ đi thì đi. Tối ngày đe với dọa, mệt mệt.
– Hihi cho you chết! Ngủ ngon hen.
– Ờ!
Tôi bước ra khỏi xe, ô tô lăn bánh rời khỏi hẻm, cô gái vẫn lú đầu ra khỏi cửa xe vẫy vẫy tay chào tôi.
Sáng hôm sau, lại phải kiếm cớ gì đó để được ra khỏi nhà buổi sáng. Hỏi vòng vo một hồi, cuối cùng tôi cũng được dì cho đi. Vội nhét bộ quần áo đá bóng vào cặp, tôi ghé nhà thằng hàng xóm cách nhà mấy căn lấy đôi giày tập rồi đi bộ ra đầu đường. Xe cô gái đã đậu sẵn từ bao giờ, cô ấy thì ngồi vắt vẻo trên mũi xe, cứ như đang tắm nắng không bằng.
– Hi you!
– Chờ lâu chưa?
– Khoảng 20 phút.
– You ăn sáng chưa?
– Ờ chưa.
– Mấy giờ mới tập?
– Còn một tiếng nữa.
– Hihi vậy đi ăn sáng hen.
– Ờ!
Hai đứa kéo nhau đi ăn sáng ở một quán ăn khá lớn. Tất nhiên, tôi và cô gái chỉ việc ăn uống, còn chuyện trả tiền là do anh Nhân lo. Hồi đó còn nhỏ, suy nghĩ đơn giản, có người lớn dẫn đi ăn uống là tự nhiên, vui vẻ bình thường chứ chưa biết sĩ diện như bây giờ, đôi khi con nít cũng hay vô tư không tính toán, không suy nghĩ như khi lớn rồi. Ăn xong, hai đứa đi lên sân tập cách đó không xa.
Sau khi thay quần áo và nhận đủ thứ trêu chọc của cô gái, tôi mới được ra tập bóng cùng đội, dưới cái nhìn tò mò của huấn luyện viên và các bạn bè. Cô gái ngồi trên nóc xe quan sát, còn anh Nhân thì đi kiếm quán cà phê ngồi chờ. Sau khi cả đội mang bóng, dụng cụ hỗ trợ ra, chúng tôi bắt đầu màn khởi động – có lẽ trên thế giới không đội bóng nào có được màn khởi động “lượm kim tiêm” như vậy.
Đây là phần đáng buồn nhất, khiến bất cứ thành viên nào trong đội cũng tủi thân, chán nản. Đến giờ nghĩ lại, tôi càng ức chế vì cách làm bóng đá của những người có trách nhiệm. Thời đó, sân vận động to đùng, cửa đóng then cài, quanh năm chẳng sử dụng bao nhiêu, nhưng không hiểu tại sao họ không cho tụi tôi vào tập. Các đội trẻ từ U19 trở xuống phải tự tìm chỗ tập ở quanh sân, mấy bãi đất trống, các con đường rộng gần đó. Vì vậy, trước khi tập luyện, cả đội phải tỏa đi xung quanh để lượm sạch các kim tiêm của những tên nghiện bỏ lại vào đêm trước.
Bóng tụi tôi tập cũng là bóng cũ của đội một thải ra, trang thiết bị đa phần do huấn luyện viên tự chế. Thế nên đứa nào cũng thèm thuồng mỗi lần nhìn các đàn anh từ sân tập đi ngang qua. Điều tụi tôi mong muốn chỉ là được vào sân tập đàng hoàng, cũng như có bóng, có giày, có mọi thứ tốt như các anh ở đội một.
Thấy tôi lúi húi trong bụi, cô gái mon men đi lại gần. Tôi vội xua tay.
– Nè! Đừng có lại đây, đạp ống chích bây giờ.
– Ủa? Sao vậy? Sao mọi người làm vậy?
– Ờ thì…
Tôi vừa tìm lượm kim tiêm vừa giải thích hết mọi chuyện với cô gái. Tất nhiên, nghe xong, cô gái nhảy dựng lên, tỏ thái độ bất bình vì cách đối xử của những người quản lý dành cho đội trẻ tụi tôi. Chẳng những vậy, cô gái còn đến gặp luôn huấn luyện viên bày tỏ sự quan ngại sâu sắc. Sau khi biết huấn luyện viên cũng không có quyền gì, cô gái còn nói sẽ nhờ người lớn tìm người có quyền để phản ánh bức xúc, làm tôi hoảng hồn hết lời ngăn cản.
Không biết cô gái có làm thật hay không, nhưng hai ngày sau đó, đội của tôi tự nhiên nhận được bóng mới, giày mới. Trở lại ngày hôm đó, phản ánh bức xúc với huấn luyện viên vô ích, cô gái đùng đùng bỏ về xe ngồi chống cằm quan sát tôi tập luyện cùng đội. Ai cũng hỏi cô gái là ai mà làm rộn cả đội, tôi cũng chỉ biết cười trừ nói là nhỏ chị họ đi theo chơi. Tập xong, tôi định nói chuyện riêng xin rời đội thì cô gái chen vào không cho tôi nghỉ, rồi kéo tay đi ra xe.
– You có thực sự muốn tiếp tục không? Tui thấy you đá bóng trong điều kiện tệ như vậy thật nguy hiểm, không tốt chút nào.
– Ờ cũng lo, nhưng tui mê chơi bóng lắm. Ráng tập tới hè tụi tui được đi thi đấu giải toàn quốc đó. Tui chỉ lo nhà tui biết rồi cấm thôi, chứ ba cái vụ này tui chịu được.
– Bó tay you luôn. Thôi được, you cố gắng tập nha. Tui hy vọng you sẽ vui khi chơi đá bóng. Nhưng tui vẫn không thích you chơi trò này chút nào, vừa nguy hiểm, không có gì vui hết.
– Ờ ờ!
– Anh Nhân ơi hãy tìm cho Cherry một nơi có internet nha.
Anh Nhân gật đầu. Có thể để ý anh Nhân hoàn toàn ít lên tiếng, nếu không muốn nói là suốt khoảng thời gian đi cùng cô gái và tôi, anh chưa từng nói một từ nào. Xe dừng lại ở một quán có nhiều máy tính.
– Nè! You biết sử dụng máy tính và internet không?
– Hả? Internet là gì? Máy tính thì tui biết, tui chơi điện tử hoài chứ gì.
– Hihi đồ ngố!
– Kiếm chuyện hoài nha.
Nói không phải khoe, hồi đó tôi làm gì biết internet là gì, chỉ biết chơi game bằng máy tính ở tiệm game gần nhà thôi.
– Được rồi! Tui sẽ hướng dẫn you sử dụng internet và Yahoo.
– Hả? Internet là trò gì, rồi Yahoo là sao nữa?
– Đồ khùng! Internet không phải game, Yahoo chứ không phải Yahoo!
– Ờ ờ ai biết!
Cô gái bắt đầu dạy tôi internet là gì, rồi sử dụng Yahoo là gì, sau đó bắt tôi ngồi tạo nickname. Mò mẫm một hồi, tôi cũng tự tạo được. Cô gái ngừng chơi game, quay qua kiểm tra.
– Đâu coi coi tạo nickname gì rồi!
– Nè!
Tôi tỉnh bơ khoe chiến tích cái nickname Yahoo đầu đời của mình “dexom007”. Cô gái nhìn nickname xong trợn mắt nhéo tôi một cái.
– Cái đồ khùng! Đặt nick gì vô duyên! Làm lại cái khác mau.
– Ê! Tên hay chê cái gì.
– Đặt tên lại đàng hoàng mau.
– Cái này không sử dụng được hả?
– Không!
– Ờ từ từ, làm dữ vậy.
Tôi nhún vai, ngồi tạo cái tên khác. Đó chính là nickname Yahoo cũng đồng thời là email đăng ký Facebook của tôi bây giờ. Phải ngồi giải thích, cô gái mới đồng ý cái nick Yahoo này của tôi.
– Nickname ý nghĩa đó. Sau này hãy chăm sử dụng internet và nhất là Yahoo nha.
– Ờ!
Đó là lần đầu tiên tôi biết đến internet, biết sử dụng Yahoo để tìm bạn. Tất nhiên, trò chat chít làm quen với con gái hấp dẫn hơn game nhiều, nên từ đó tôi mê mẩn luôn, không thèm chơi máy tính ở tiệm game gần nhà nữa.
– Nè! Giờ về nha you sẽ có bất ngờ.
– Bất ngờ gì?
– Về đi rồi biết hihi!
Cô gái vui vẻ cùng anh Nhân đưa tôi về nhà. Đúng là có bất ngờ thật. Không hiểu cô gái làm cách nào mà tự nhiên dì tôi kêu tôi đi học thêm buổi sáng, bởi vì trường vừa gửi giấy về thông báo tôi phải tăng ca học thêm buổi sáng để đảm bảo sang năm tôi có thể thi đậu tốt nghiệp lớp 9. Việc này tôi cứ hỏi hoài mà cô gái cứ chu miệng bí mật nhất quyết không tiết lộ. Đây cũng là điều rất ý nghĩa mà cô gái giúp tôi, nói cho hoành tráng một chút đó là giúp tôi giữ lại ước mơ của một thằng nhóc mê bóng đá. Cho dù sau này tôi chuyển nơi sinh sống, con đường đá bóng đứt gánh giữa đường, nhưng tôi vẫn cảm ơn cô gái vì đã giúp tôi được chơi bóng trong một học kỳ.
Sau hôm đó, cô gái còn đi chơi với tôi thêm một tuần rồi rời khỏi Việt Nam. Khi đi, cô ấy chẳng nói chẳng chào tôi một lời, chỉ đơn giản bất ngờ xuất hiện rồi bất ngờ biến mất. Kể từ lần đó, tôi không còn gặp lại cô ấy lần nào, ký ức về cô ấy cũng dần trôi vào lãng quên… Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản như vậy, không gặp, lãng quên… có lẽ chỉ riêng tôi tưởng vậy, biết vậy, còn phía ngược lại, ai mà biết được ai đó có thực sự biến mất hay không.
…