Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 104: Dưới Cơn Mưa Sài Gòn
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi tiệc diễn ra tại một nhà hàng sang trọng ở trung tâm Quận 1. Là đơn vị tổ chức nên tôi và anh chị em trong công ty bận rộn như ong vỡ tổ. Tôi không đi đón chị vì bên kia công ty đã cử xe riêng, thay vào đó chị Thủy đi cùng chị. Mọi người trong buổi tiệc đều ăn vận chỉn chu, lộng lẫy, chỉ riêng tôi và vài đồng nghiệp thì đơn giản với quần jean, áo thun – dù sao cũng chỉ là nhân viên hậu cần. Có nhiều gương mặt nổi tiếng tham dự: ca sĩ, diễn viên, người mẫu… khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Nhưng khi chị xuất hiện, tim tôi như ngừng đập.
Tôi không còn nhận ra chị – người chị gái thân thuộc hàng ngày. Chị kiêu sa trong chiếc váy trắng tinh khôi, điểm xuyết những viên đá quý lấp lánh. Chị nổi bật giữa đám đông, quyến rũ đến mức hàng loạt tay máy ảnh thi nhau chụp, ánh mắt đổ dồn theo từng bước chân như thể chị là một ngôi sao hạng A. Cách đi, cách nói, nụ cười, thần thái – tất cả đều khác xa người chị tôi biết. Tôi định chạy đến, nhưng chân như bị đóng lại. Giữa đám đông rực rỡ, tôi lặng lẽ lùi vào góc tối, tay nắm chặt trong túi, miệng mỉm cười cay đắng, sợ chị nhìn thấy mình.
Xung quanh là tiếng nhạc, tiếng cười nói rộn rã, còn tôi lặng lẽ quay lại hậu trường, làm công việc của mình. Một người đàn ông trung niên – cũng là người đã nhất quyết mời chị dù trước đó chẳng biết chị là ai – luôn túc trực bên chị như đón tiếp khách quý. Chương trình diễn ra suôn sẻ dù có vài sự cố nhỏ. Các tiết mục diễn song song với tiệc buffet. Càng về khuya, vỏ bia rượu đắt tiền chất cao trong bếp – đồng nghĩa với việc các vị khách đã ngà ngà say. Buổi tiệc gần kết thúc, nhưng nhiều người vẫn ở lại nhậu nhẹt, trò chuyện.
Tôi và đồng nghiệp tranh thủ nghỉ tay, quây quần một góc trong sảnh chính, vừa gặm bánh mì vừa trò chuyện. Đồ ăn thì nhiều, nhưng không dành cho nhân viên. Một bức tường mỏng ngăn cách hai thế giới: bên kia là tiệc tùng sang trọng, rượu tây đắt tiền; bên này là chúng tôi – mệt nhoài, gặm bánh mì với nước mía. Dù vậy, anh chị em vẫn vui vẻ, bàn tán về buổi tiệc, về công việc, về những ngôi sao vừa xuất hiện. Tôi ngồi yên một góc, lặng lẽ ăn, chỉ mỉm cười lắng nghe.
– M tối ngày ngồi im quéo?
– Ừ! Cái thằng này im như thóc, nói gì vui vui đi.
– Thôi chọc thằng nhỏ hoài, để em nó yên.
– Haha, mệt hông em? Lâu lâu có chương trình là vậy đó. Xong vụ này sếp cho đi du lịch nhé. À, mấy bữa nay làm chung với mấy em người mẫu, vớt được đứa nào chưa chia cho tụi anh vài em coi?
– Ông nội háo sắc! Nhân viên quèn như tụi mình có mơ cũng không chạm tới mấy cô đó. Xuống dùm đi cha!
– Hổng mơ người mẫu thì mơ bà nào? Gãy kim đó!
– Hahaha!
– Xin lỗi tụi này không cao, nhưng ba vòng hơi bị chuẩn nha…
Tôi mỉm cười. Anh chị em công ty tôi là vậy – trêu đùa, chọc ghẹo nhau suốt ngày, nhưng chẳng ai giận ai. Bỗng dưng, mọi người im bặt, cùng nhìn về một hướng. Tôi chẳng thèm quan tâm, vẫn nằm dựa vào thùng nước, quay mặt đi chỗ khác. Ông anh ngồi gần chợt ngừng nói, nhìn tôi đắm đuối. Vài tiếng xì xào vang lên.
– Em kiếm ai?
– Sao em vô đây vậy?
– Ai vậy ông?
– À, em này đi chung với sếp bên kia cả buổi.
– Bồ mới của ổng hả?
– Nghe nói trước đó đòi cắt hợp đồng nếu sếp không mời chị ta tham gia.
– Có thật không?
– Tui nghe trợ lý ổng nói đó.
Tôi hơi khó chịu, lướt mắt quanh – mọi người đều đang nhìn tôi. Chưa kịp phản ứng, đã bị ai đó nhéo tai kéo bật dậy.
– Bắt được tên nhóc nhà người rồi nhaaaa! Trốn ở đâu làm chị kiếm muốn chết từ tối tới giờ hả?
– Uiiidaaa! Đau đau!
– Hứ! Nói bảo vệ người ta mà cả buổi mất hút hả? Đáng ghét!
– Ờ thì nhóc bận quá, giờ mới nghỉ chút. Chị buông ra đi, người ta nhìn kìa.
– Cho chết! Ai biểu bỏ mặc chị!
– Bỏ đâu, có chị Thủy rồi, sếp bên kia cũng đi cùng chị mà.
– Xí! Nhưng chị muốn nhìn thấy nhóc thôi.
– Nhìn nhóc chi?
– Vì chị không quen mấy người đó.
– Thấy chị cười nói vui vẻ mà, tối nay không quen được ai à?
– Có nhiều, nhưng chị không thích.
– Không thích thì sao chịu tới?
– Vì chị không muốn nhóc bị mất việc, không muốn nhóc buồn.
– Chị đến đây mới là điều khiến nhóc buồn đó!
– Nhóc…!
Chị im lặng, chỉ mỉm cười. Tôi cũng vậy. Giọng nói, cảm xúc lúc này không còn là trêu đùa, mà như một cuộc cãi vã thật sự. Tôi nhận ra điều đó. Mọi người xung quanh cũng ái ngại nhìn tôi và chị.
– Thôi, chị ra ngoài chơi đi. Xong tiệc mình gặp sau. Mọi người đang nhìn tụi mình kìa.
– Nhóc đáng ghét lắm! Sao dám nói giọng đó với chị?
Chị nhìn tôi – vừa giận, vừa buồn – rồi quay người bước ra ngoài. Giữa đường, chị dừng lại, đặt dĩa đồ ăn lên một chiếc bàn nhỏ.
– Nhóc ăn dĩa này đi, ăn bánh mì không đủ sức làm việc đâu.
Nói xong, chị đi thẳng vào trong, không ngoái lại. Tôi lặng lẽ ngồi xuống. Mọi người cũng im bặt. Ông anh bên cạnh vỗ vai tôi, đứng dậy, lấy dĩa đồ ăn đưa ra trước mặt.
– Nè, ăn đi M, của em đó. Em với bé đó là gì của nhau vậy? Nói có vài câu mà căng thẳng dữ?
– Dạ, không có gì đâu anh. Em với chị hay cãi nhau vậy.
– À! Chị em à? Đẹp quá trời,怪不得 sếp bên kia mê như điếu đổ.
– Ừ!
Tôi mỉm cười, ông anh không nói gì thêm, đem dĩa chia cho một chị khác. Phía xa, vài người đang xì xào bàn tán về tôi và chị.
Bên ngoài trời mưa to, nhưng bên trong nhà hàng vẫn ồn ào như không biết. Chỉ có nhân viên và bảo vệ mới để ý. Bỗng dưng, sảnh chính lại ồn ào. Mọi người chạy ùa vào xem. Bà chị kế toán vẫy tay gọi tôi.
– M, em vào coi chị em kìa! Nhanh lên!
Tôi vội chạy vào. Đám đông đang tụ tập. Chị đang đứng giữa, đang cãi nhau với ai đó, chị Thủy nắm tay chị. Tôi chen vào…
– Tôi cho chú biết, đừng thấy tôi tươi cười mà giở trò dê xồm. Biến ngay!
– Cô có biết mình đang làm gì không? Muốn chết hả?
– Thôi, kéo hai người ra! Bảo vệ đâu rồi?
– Ai kéo ổng ra chỗ khác coi!
– Con nhỏ này cũng dữ!
Tiếng tranh cãi vang lên. Một ông lớn tuổi, đầu ướt sũng, cố lao vào đánh chị, hai người trung niên ôm giữ lại. Chị đứng yên, khoanh tay, bình thản nhìn. Tôi chen vào, đứng chắn trước mặt, rồi kéo tay chị và chị Thủy ra khỏi đám đông.
– Ra chỗ khác đi. Sao tự nhiên gây lộn? Chuyện gì vậy?
– Hứ! Nhóc buông chị ra, chị phải cho ông già đó biết tay!
– Thôi nào, sao tự nhiên dữ vậy?
– Hắn xúc phạm chị! Chị sẽ không bỏ qua!
Tôi đưa hai người ra hành lang, nơi nhóm công ty tôi đang tụ tập. Chị Thủy cười khúc khích, còn chị thì mặt mày hậm hực.
– Chuyện gì vậy chị?
– Ừ! Bé Phương mới đổ cả ly rượu lên đầu ổng đó.
– Sao?
– Ông đó xáp lại gần hai đứa chị, nói nhảm. Chị quay lại thì thấy đầu ổng ướt, bé Phương vừa tát một cái té ngửa. Haha, em ghê thiệt đó Phương!
– Gì dữ vậy chị?
Tôi ngơ ngác hỏi. Chị chu môi, liếc ra ngoài.
– Tại ổng dê chị.
– Hả? Ổng làm gì?
Tôi bỗng sôi máu.
– Đang nói chuyện, ổng tự nhiên ôm eo chị.
– Haha, thằng cha đó hồi nãy xin số bé Phương, kêu mời hai chị em đi chơi riêng ở Vũng Tàu với mấy ổng. Chị chưa kịp trả lời, ổng sáp lại kiếm chuyện với bé Phương.
– Trời đất! Ổng có nói gì với chị không?
– Không! Ổng mới ôm eo là chị xử liền. Dám đụng vào người chị hả? Cho chết!
Tôi thở phì. Dù sao, ông đó cũng chưa làm gì quá. Chị Thủy thì vẫn tủm tỉm cười.
– Vui quá ha, đứng cười hoài.
– Hihi vui thiệt! Nhớ cái mặt ổng mắc cười lắm, mới đụng vô eo bé Phương có chút là té dài, bách nhục!
– Hứ! Em còn tính đánh mấy cái nữa cơ, ai ngờ một cái đã nằm rồi. Tiếc ghê!
Tôi rùng mình nhìn chị. Coi bộ chị này không dễ bị bắt nạt. Ông kia mới chạm eo một cái, đã bị đổ rượu, ăn tát – thật đáng sợ.
– Thôi được rồi cô hai! Xử vậy là được rồi, còn tiếc gì nữa.
– Hứ! Đáng đời ổng. Dám đụng vào người chị, chị chưa xử đủ mà nhóc còn dám giận chị?
– Hả? Giận hồi nào?
– Mới hồi nãy, nhóc lớn tiếng với chị đó.
– Thôi thôi, nhóc xin lỗi. Tại mệt quá nên hơi bực, không phải giận chị đâu.
– Thật hả?
– Thật mà.
– Vậy hen. Ai biết, tưởng nhóc buồn nên chị mới kiếm chuyện trút giận lên mấy ổng.
– Hả? Chị làm gì nữa?
– Thì chị lén xịt tương ớt với tàn thuốc vào ly rượu của mấy ổng đó. Có kịp làm gì nữa đâu!
Tôi và mọi người nghe xong suýt ngã ngửa. Bó tay với chị. Nghe xong mà vừa thương, vừa buồn cười, vừa tội nghiệp mấy ông sếp lớn ngoài kia. Không biết uống rượu pha tương ớt với tàn thuốc có ngon không.
– Nhóc không giận, nhưng chị thì giận nhóc đó.
– Hả? Sao giận nữa?
– Vì nhóc dám nói lời đó với chị. Chị không thích!
– Rồi rồi, nhóc sai, nhóc xin lỗi được chưa?
– Hứ! Chưa!
– Sao nữa?
– Chị sẽ ghi sổ nợ, mai mốt nhóc phải đền bù!
– Đâu ra?
– Hứ! Cấm cãi! Đồ đáng ghét!
Tôi và chị nói chuyện bình thản giữa vòng vây đồng nghiệp. Công nhận công ty tôi ai cũng thích hóng chuyện. Nếu không có anh giám đốc bước vào, chắc cả đám còn đứng đó.
– Mấy chú mấy thím đi dọn dẹp dùm tui coi, ăn xong tụ tập ở đây nhiều chuyện hả?
Cả đám cười khì khì, tản ra làm nốt phần việc cuối. Riêng tôi, anh giám đốc kéo lại.
– Vụ này căng rồi em. Bé Phương làm nhục ông đó trước mặt khách, kỳ này ổng xử nguyên công ty mình quá.
– Tại ổng sàm sỡ chị em mà.
– Anh biết! Nhưng ăn uống say xỉn, ổng có đụng chạm chút thì ráng nhịn, phản ứng dữ vậy là chết.
Chị lập tức kéo vai anh giám đốc, xoay mặt nhìn thẳng:
– Em cho anh biết, bất kỳ ai ở đây là nam giới, đừng hòng đụng vào người em – kể cả anh, một ngón tay cũng không được!
– Thôi nào, từ từ nói. Chuyện ăn nhậu, đụng chạm chút có sao đâu.
– Em không thích.
Chị quay lưng, đi thẳng ra góc với chị Thủy. Anh giám đốc lắc đầu nhìn tôi.
– Chị em cứng đầu quá.
– Anh đừng nói vậy, tại ổng giở trò trước.
– Làm trong nghề này, có nhiều chuyện phải mắt nhắm mắt mở. Tiếp khách, đụng chạm là chuyện thường, chị em không cần căng vậy.
– Em nói ngay từ đầu đừng lôi chị em vô. Chị Phương không phải người mẫu tiếp khách của công ty mình.
– Ừ! Anh hiểu, nhưng mấy ông già đó thích “món lạ” mới chết. May là ổng chỉ là khách bên kia. Sếp họ cũng biết điều, để anh nói chuyện coi sao.
– Dạ.
Tôi lặng lẽ cùng mọi người dọn dẹp, kết thúc chương trình. Đang chuẩn bị về, anh giám đốc gọi tôi lại.
– Ổn rồi. Sáng mai sếp bên kia mời anh em mình, bé Phương, Thủy đi cà phê.
– Làm gì nữa?
– Giải hòa chuyện đêm nay. Coi như ổng thay mặt ông đó xin lỗi bé Phương.
– Xin lỗi cũng không biết có được gì.
– Em ráng giúp anh lần nữa đi. Cà phê thôi. Nếu mình không đi, sau này ổng không hợp tác nữa thì mệt.
– Ờ! Để em nói với chị. Thật là, đang yên lành tự nhiên tùm lum chuyện, đau cả đầu.
– Ráng đi em, nghề mình nó vậy!
Mọi người lục đục ra về dưới mưa. Chị Thủy quá giang xe một anh trong công ty để qua club có việc. Chị đứng bên tôi, chờ bảo vệ lấy xe. Bỗng một anh chạy lại, tươi cười:
– Em ơi! Sếp anh nói chờ một chút, sếp đưa em về.
– Sao?
– Sếp anh nói rước em đến đây thế nào thì đưa về thế đó.
– Không cần, đi với bạn tôi được rồi.
Anh ta nhìn tôi – chắc là tài xế của sếp bên kia.
– Em đi với cậu này à?
– Dạ.
– Bằng gì?
– Xe máy.
– Trời ơi! Em đùa hoài, trời mưa, em mặc đồ sang thế này, ô tô không đi lại đi xe máy? Thôi em chờ chút, anh lái xe lui lại, sếp anh ra liền. Nè cậu, em đi về trước đi, bạn em để anh lo.
Tôi chưa kịp phản ứng, chị đã ôm tay tôi, chu môi nhìn anh ta:
– Anh nói nhiều quá, ai mượn anh sắp xếp? Em sẽ đi với bạn em, anh kiếm người khác mà đưa về bằng ô tô nha.
– Nhưng sếp anh kêu em chờ…
– Sếp anh là cái gì mà tôi phải nghe? Vô duyên! Mình đi nhóc!
Chị kéo tay tôi ra bậc thang, tránh xa anh kia. Cuối cùng, xe tôi cũng được đưa ra, cùng hai chiếc xe khác. Nhìn lại, xe tôi là dỏm nhất – công ty toàn xe xịn, chỉ có tôi và chú bảo vệ là đi xe cũ. Nhìn chị, tôi bỗng thấy ngại. Anh kia nói đúng: trời mưa, chị lộng lẫy như nữ hoàng, mà phải dầm mưa trên chiếc xe cũ nát của tôi – không hợp chút nào.
Ngược lại với tôi, chị vui vẻ leo lên xe trước, nhún nhún, đưa đầu ra hiệu tôi đội nón. Tôi cẩn thận đội nón, cài dây cho chị, rồi lên xe đề máy. Không hiểu trời xui đất khiến gì, xe tôi cứ đề mãi không nổ.
– Sao vậy nhóc?
– Không biết! Tự nhiên không nổ.
– Kỳ vậy?
– Chị xuống, nhóc coi thử.
– Ừm!
Chị xuống, tôi xua tay:
– Chị lên đó đứng đi, tránh mưa.
– Hihi mưa chút mà, không sao.
– Biết! Nhưng mưa dầm dễ bệnh.
– Hihi nhóc lo sửa xe đi, nhiều chuyện.
Tôi cúi xuống kiểm tra, thực ra chẳng rành xe cộ gì – chỉ coi bugi có ướt không, lắc lắc, đạp, tắt mở chìa khóa đủ kiểu. Làm đủ trò, đạp đến bở hơi tai mà xe vẫn nằm im. Một anh đồng nghiệp dựng xe xuống, xem xét rồi lắc đầu:
– Chắc mưa vô máy rồi.
– Vậy giờ sao anh?
– Kiếm chỗ sửa chứ sao. Giờ này không biết còn ai sửa không. Để anh kè em đi kiếm.
– Thôi anh về trước đi, nãy la vợ kêu về gấp.
– Nhưng…
– Được rồi, em dẫn xe ra ngã tư, chắc còn chỗ sửa. Hồi chiều em bơm xe ở đó.
– Vậy hả? Ừ vậy anh về trước nhé.
– Dạ!
Anh lên xe phóng đi. Tôi thở phì, nhìn chị:
– Chị nè!
– Xe hư thiệt hả nhóc?
– Ừ! Chắc vô nước. Chị lên kia chờ sếp ra đưa về đi.
– Còn nhóc?
– Ờ, nhóc dẫn xe đi sửa.
– Chị đi với nhóc.
– Thôi, đang mưa, mặc đồ đẹp vậy đi dầm mưa làm gì, người ta cười chết. Chị chờ đi, ổng ra rồi kìa.
Tôi chỉ tay về cổng chính. Sếp bên kia đang cười nói với anh giám đốc, tiến về phía chị. Nhân lúc chị quay sang chào, tôi đẩy xe ra đường.
Mưa Sài Gòn không ngớt. Dù không to, nhưng dầm dề suốt buổi. Đầu, vai, áo tôi ướt đẫm – mưa và mồ hôi. Không ngờ trời mưa bất ngờ, áo mưa thì để quên ở nhà. Dù sao, cũng là cái rủi có cái may: xe hư, nhưng chị sẽ được đi ô tô về, không phải dầm mưa với tôi. Nghĩ vậy, tôi vui vẻ huýt sáo, dẫn xe giữa phố ngập nhẹ. Nhờ đạp xe thể dục nên người nóng hừng hừng, cũng không thấy lạnh. Đang tưng tửng, bỗng nghe tiếng xe rồ ga phía sau. Quay lại là một anh đồng nghiệp chở chị kế toán, xe SH đèn sáng chói.
– Hi M, chưa kiếm được chỗ sửa hả?
– Dạ, chắc tới ngã tư là có.
– Cần anh kè hôn?
– Dạ thôi, chở đồ vậy kè sao được. Anh chị về trước đi.
– Ok, hai đứa từ từ về nha.
– Mai gặp em! Bye hai đứa!
Chị kế toán phía sau cũng buông tay vẫy vẫy. Tôi vừa định đáp lại thì thấy ai đó nhảy xuống phía sau – chính là chị tôi.
– Thôi đi trước nha hai đứa!
Ông anh rít ga phóng đi. Chị hùng hổ bước tới, nhéo hông tôi một cái rõ đau.
– Hứ! Tên đáng ghét này… tính bỏ mặc chị hả?
– Uiiidaaa đau! Trời ơi sứt thịt… tha cho nhóc… hix hix… bỏ hồi nào!
– Hứ! Hổng bỏ thì sao dẫn xe đi trước, không đợi người ta?
– Ờ thì xe hư, nhóc dẫn đi sửa. Trời mưa, đường lạnh, đường dơ, sao bắt chị cuốc bộ với nhóc?
– Ngụy biện! Nhóc sợ chị xấu hổ vì phải đi bộ với nhóc chứ gì?
– Tào lao! Ai nghĩ vậy? Ờ mà… chị nói vậy cũng đúng. Mặc đồ đẹp quá trời, tự nhiên lội bộ, người ta cười chết.
– Ai cười chứ!
– Khách khứa hồi nãy đó. Nè, thấy chưa!
Tôi cười chỉ ra đường – lại thêm một cặp đồng nghiệp chở đồ chạy ngang, vẫy tay. Phía sau là ô tô một vị khách công ty tôi từ từ đi qua.
– Ừ rồi sao? Ai cười đâu? Có cái mặt nhóc cười đó, thấy ghét!
– Cười cũng không cho. Mà sao không đi ô tô về, chạy lại đây làm gì?
– Chị thích!
– Trời mưa lạnh muốn chết, thích cái gì mà thích.
– Giờ sao, muốn đánh chết hôn mà xua đuổi người ta hoài?
– Đuổi hồi nào, lo chị lạnh rồi bệnh thôi.
– Chừng nào bệnh hả? Thấy ghét!
– Ờ ờ!
Một xe máy phóng ù qua, văng nước đầy chiếc váy trắng của chị. Tôi vội kéo chị vào trong.
– Thấy chưa! Dơ hết đồ rồi!
– Hihi kệ đi!
– Bó tay chị luôn. Đứa đi bộ đau chân ráng chịu. Nè, lên lề đi, người ta chạy văng hết giờ.
– Nhiều chuyện!
Tôi lắc đầu đẩy xe đi. Người qua đường quay lại nhìn, có cả những người quen trong buổi tiệc. Tôi ngại quá, cúi gằm mặt. Được một chút, thấy im lặng, tôi quay lại – chị đang nhăn nhó, cố bước theo, chắc đau chân vì giày cao gót. Tôi vội dựng xe, chạy lại. Chị ngồi bệt xuống lề, liếc tôi:
– Thấy ghét! Biết người ta đi giày cao gót hông hả?
– Ờ ờ xin lỗi, tại nhóc…
– Nhóc sợ người ta biết chị đi chung với nhóc, cười chứ gì?
– Rảnh quá suy nghĩ lung tung!
– Có nghĩ vậy hôn?
– Không có! Tại nhóc lo tìm chỗ sửa xe, quên để ý chị.
– Hứ! Ngụy biện!
– Thôi thôi, xin lỗi mà.
– Ai cần nhóc xin lỗi chứ.
– Ờ không cần thì thôi. Đưa chân coi nào.
Tôi kéo chân chị lại, xoay xoay, xoa xoa – đúng là giày cao, đi bộ nhanh sao được.
– Ai mượn mang giày cao quá trời, lấy gì đi được.
– Hihi!
– Có đau nhiều không?
Chị gật gù, làm mặt tội nghiệp. Tôi lắc đầu cười.
– Chịu thua chị luôn. Để coi.
Tôi suy nghĩ, rồi cởi giày chị ra, rồi cởi luôn giày mình.
– Thử mang coi, vừa không?
Chị tủm tỉm cười, gật gù, vẫn vẻ mặt làm nũng.
– Rồi biết rồi!
Tôi mang giày cho chị. May quá, vừa. Chân chị nhỏ thật, phải rút thêm dây mới vừa.
– Đứng dậy đi thử coi được chưa.
– Ừm!
Chị vui vẻ nắm tay tôi đứng dậy, đi từ từ về phía xe, còn xoay vòng làm dáng.
– Hihi giày nhóc mang êm lắm, mà ướt mất tiêu rồi.
Tôi lắc đầu, cầm đôi giày cao gót đi theo, mỉm cười.
– Trời mưa, giày nào khô được cô hai.
– Hihi!
Tôi treo giày lên xe, tiếp tục dẫn bộ. Chị vui vẻ đi sau, còn đẩy xe phụ tôi. Tôi nhăn mặt kéo tay chị ra.
– Thôi, mệt ai mượn. Có chị đẩy, nặng thêm thì có.
– Hứ! Chị đẩy phụ mà nặng hả?
– Kéo chứ đẩy được gì. Mệt quá, tự đi một mình cho nhóc nhờ.
– Hihi thấy ghét, vậy đẩy một mình cho nhóc chết.
– Coi thường nhau quá, khỏe như voi ha.
– Xí!
Tôi mỉm cười đẩy xe. Chị khoác tay tôi. Chiếc váy quét đất, lấm lem. Cả người ướt mưa, không còn trắng tinh, nhưng vẫn lấp lánh dưới đèn đường, đèn xe. Giữa trung tâm Sài Gòn, mưa dầm, nước ngập nhẹ, đèn đủ màu hoa lệ, dòng người tấp nập. Không ít người ngoái nhìn một cô gái xinh đẹp trong váy trắng lem luốc, tay trong tay với một thằng nhóc chân đất, đẩy chiếc xe Dream cũ. Chị vừa đi vừa hát, kể chuyện vui, tay ôm chặt tay tôi, tay kia ra dấu nhiệt tình. Tôi cười, chọc lại chị. Không còn nghĩ đến chuyện sửa xe, hay thời gian – giờ này ở Quận 1 làm gì còn chỗ sửa?
– Bỏ ví xuống làm gì vậy?
– Chị che mưa cho nhóc mà.
– Rảnh! Ví nhỏ xíu che được gì, ướt hết rồi còn che. Chút bị giật đừng có khóc.
– Hihi không cần thì thôi, thấy ghét!
…
– Nè! Buông ra chút coi!
– Hông!
– Trời ơi, đẩy xe mệt thêm chị đè nhóc, buông ra đi, đi bình thường coi. Dự vào hoài muốn chết.
– Chị mỏi chân, mỏi lưng!
– Tội nghiệp quá! Ai biểu đòi đi chung chi.
– Hihi kệ nhóc chứ!
…
– Đi bình thường coi, đừng có dựa!… Trời ơi kiểu này chắc tới khuya không kiếm được chỗ sửa quá.
– Hihi chị mệt mà!
…
– Đau nhóc, ôm thôi còn ngắt nữa.
– Hihi! Đáng đời!
Cứ như vậy, tôi và chị đi dưới mưa Sài Gòn. Tôi càu nhàu, chị đi bên, chọc tôi, khúc khích cười. Có lẽ nếu không có một tiệm sửa xe còn mở – ở xa trung tâm – thì chắc tôi và chị phải lội bộ tới sáng mới về nhà.
Ngồi sửa xe, anh thợ và mấy anh ngồi chơi cứ dán mắt vào chị. Lúc này chị tuy ướt, bẩn, nhưng lại càng dễ thương, quyến rũ. Trừ tôi ra, đố ai không nhìn chị nhiều lần. Hai đứa ngồi co ro trên hiên một shop lớn, đèn sáng dù đã đóng cửa. Chị đưa mắt mải miết vào cửa kính – một manocanh nữ chỉ có thân trên, đeo một sợi dây chuyền đẹp. Tôi đoán chị thích nó. Thỉnh thoảng, chị mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ.
Tôi cũng mỉm cười nhìn chị. Chị sinh ra để mặc váy sang trọng. Vậy mà giờ phải co ro ở đây, giữa mưa, bùn đất. Một ý nghĩ lóe lên: tôi phải làm gì đó để chị vui. Xe sửa xong, tôi chở chị về. Vừa vào nhà, thím Ba thấy hai chị em ướt nhẹp, liền vơ cây chổi lông gà dưới chân cầu thang, quất mỗi đứa vài roi. Hai chị em kéo nhau chạy thục mạng lên phòng.
– Trời ơi, hai đứa này! Tui quýnh nát đít các cô quá! Đi đâu ướt như chuột chùm vậy, lạnh bệnh rồi sao?
– Uiiidaaa! Mami đánh hắn đó, đừng đánh Phương!
– Áo mưa đâu không mặc, ướt hết rồi “trời đất cơi”. Đi tắm liền!
– Mami tha cho Phương… hihi nhóc chạy nhanh lên!
Hai đứa chạy vù lên phòng. Chị đóng cửa, nhìn tôi lè lưỡi, cười tít. Dưới nhà, thím Ba vẫn la vọng lên:
– Tắm nước nóng, tắm nhanh, đừng ngâm lâu nghe chưa!
– Dạ!
Hai chị em đồng thanh đáp, như hai đứa trẻ bị mẹ đánh đòn. Cười hì hục, xoa chỗ bị đánh, chị chạy tới tủ lục đồ khô đưa tôi, rồi tự chạy vào wc.
– Hihi chị tắm trước, nhóc chờ ha!
– Ờ ờ!
Tôi lắc đầu cười trước vẻ trẻ con của chị – khác xa “nữ hoàng” ở buổi tiệc. Giờ thì hơi lạnh, nhưng tôi vẫn đứng dựa vào ban công kính, nhìn ra ngoài. Lục trí nhớ tìm địa chỉ shop hồi nãy, ghi nhớ kiểu dây chuyền kia – để mai đi mua, đừng nhầm. Lần trước chị âm thầm mua đôi giày tôi thích, thì giờ tôi sẽ âm thầm mua tặng chị. Dù biết chị có thể tự mua bất cứ lúc nào, nhưng tôi hy vọng sẽ mang lại chút bất ngờ. Suốt lúc tính toán, chị mới tắm xong. Tôi nhanh chóng vào tắm, thay bộ đồ ngủ chị chuẩn bị, rồi bước ra.
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Hù hả? Đâu có dễ ăn… Tôi quen rồi. Mỗi lần ra khỏi wc phòng chị, tôi đều cảnh giác, coi ai la lớn hơn. Hình như chiêu hù thất bại – chị xụ mặt, liếc tôi.
– Đáng ghét!
Chị quay đi. Tôi cười khì vì thắng. Nhưng mùi vị chưa kịp tận hưởng – “bụp” – mặt mũi tôi tối sầm, giữa tiếng cười khúc khích của chị.
– Haha đáng đời đồ đáng ghét… hihi cho chết!
– Chị Phương!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi chỉ biết la lớn, bụng đầy ấm ức, trong khi tiếng chân chị chạy nhanh ra khỏi phòng. Tôi lò dò quay lại wc giải quyết hậu quả. Trong lúc tôi chùi kem, chị hả hê lấp ló ngoài cửa, chụp hình chiến tích. Tự nhìn mình trong gương – mặt đầy kem đủ màu, như hề – phía sau là khuôn mặt chị với máy ảnh, nụ cười rạng rỡ… Tôi thấy vui. Cảm giác vui len nhẹ. Dạo này tôi bận học, kiếm tiền, game, bạn bè… vô tình bỏ rơi chị trong căn phòng lớn, đẹp mà cô đơn. Tôi chợt nhận ra: tôi có nhiều thứ… nhưng chị thì chỉ có một.
Tôi quay lưng, dựa vào tường, nhìn chị. Chị ngừng cười, bước hẳn ra cửa, nghiêng đầu.
– Nhóc nhìn chị lạ vậy? Nhóc cười gì? Nhóc đang nghĩ gì?
“Chị à! Sau này, chỉ cần chị cười, nhóc sẽ làm tất cả… dù thành tên hề cũng không sao. Thề đó!”. Tôi chỉ nghĩ trong lòng. Chị đưa tay lên trán tôi, thắc mắc:
– Coi coi, bị gì dzạ? Tự nhiên ngẩn người cười một mình?
– Biết bị gì không?
– Gì?
– Chiến tranh đây!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tôi hét lên, ôm chầm lấy chị, kéo ra góc phòng…
– AAAA! Thả chị ra… hihi nhột mà… thả ra… đồ ăn gian! Thả người ta ra! Chị chưa chuẩn bị… hihi đáng ghét…!!!
Chiến tranh lại nổ ra. Hai đứa tha hồ ném gối, trét kem, son môi, nước hoa, kem đánh răng – bất cứ thứ gì dơ được đều bị dùng hết. Tiếng la, tiếng cười rộn cả phòng, đến khi cả hai lấm lem đủ màu, mệt nhoài nằm lăn trên sàn. Chị vỗ một cái lên ngực tôi.
– Hứ! Đồ điên hết sức, tự nhiên kiếm chuyện giỡn à! Phạt nhóc dọn phòng cho chị! Đáng ghét!
Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn chị, thở phì phò. Sau cuộc chiến tào lao, tôi và chị bỏ mặc phòng ốc bừa bộn, lấm lem, nằm im chìm vào giấc ngủ. Trước khi chìm vào, tôi vẫn cảm nhận chị khẽ ngả đầu lên ngực, ôm chặt lấy tôi.