105. Món Quà Bất Ngờ

Câu Chuyện Đời Tôi

Món Quà Bất Ngờ

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, tắm rửa xong, hai đứa xuống nhà ăn sáng rồi cùng dọn dọn lại chỗ phòng ốc vừa bày bừa tối hôm trước. Loay hoay mãi tới gần trưa mới xong. Chơi thì mệt, dọn dẹp còn mệt hơn – đúng là cặp bài trùng lười biếng không thể bàn cãi. Trưa xong bữa cơm, tôi vội chạy lên trường vì còn tiết học. Tối về, chị lại đổ bệnh.
Nhìn khuôn mặt chị tái nhợt, sốt tới 38, 39 độ, lòng tôi quặn lại, giận bản thân đến mức muốn đấm mình. Dù sao cũng vì tôi mà chị như vậy. Khi bác sĩ đến khám, tôi bị đuổi ra ngoài, đứng ngoài cửa chờ mà lòng như lửa đốt. Cả nửa tiếng sau mới được vào. Tôi hỏi dồn dập, chú bác sĩ chỉ liếc tôi một cái rồi thủng thẳng: “Cảm lạnh”. Dặn dò vài câu về ăn uống, uống thuốc rồi chú ra về. Thím Ba dắt chú Ba đi, giao lại toàn bộ việc chăm sóc chị cho tôi.
Cảm lạnh gì mà sốt mê man thế này? Hỏi ai cũng ậm ừ cho qua, chẳng ai nói rõ tình hình để tôi bớt lo. Mới sáng còn khỏe re, dọn dẹp cười nói rôm rả, giờ nói bệnh là bệnh liền. Tôi vắt khăn ướt đắp lên trán chị, rồi ngồi bệt xuống giường, véo nhẹ mũi chị.
– Chị đó! Bệnh cái là hết chơi liền hả? Người gì yếu như cọng bún!
Nếu là phim ảnh, sáng sớm chị sẽ tỉnh lại, thấy tôi ngủ gục bên giường, nhẹ nhàng lấy áo khoác đắp cho tôi, tôi giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác… rồi rồi… Nhưng đời thực khác xa. Với tôi, thức trắng đêm chẳng có gì là lạ – dân nghiện bóng đá mà. Đêm đó, tôi ngồi cạnh chị, thay khăn liên tục, thi thoảng chị tỉnh, khẽ khàng bảo tôi đi ngủ, tôi lắc đầu, ép chị nhắm mắt, mặc tôi muốn làm gì thì làm. Gần sáng, cơn sốt hạ, người chị mát hẳn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
– Này, còn mệt không? Trong người thấy sao rồi?
– Chị đói bụng.
– Ờ ờ, để em xuống bếp xem còn gì ăn không.
– Chị cũng muốn đi.
– Bệnh còn đi cái gì, nằm đó chờ.
– Hông! Chị muốn đi!
Tôi lắc đầu trước sự ương ngạnh như trẻ con của chị. Không những đòi đi theo, chị còn giơ tay ra hiệu bắt tôi cõng. Cũng may, việc cõng chị chẳng còn xa lạ gì với tôi. Tuy dáng người không bé tí, nhưng là con gái nên nhẹ, tôi cõng dễ như không. Tôi để chị ngồi lên bàn, rồi lục tung bếp xem còn gì.
– Hình như không còn gì ăn hết rồi, chị ơi.
– Nhưng chị đói.
– Để em nghĩ cách.
Suy nghĩ một hồi, tôi quyết chí: “Chơi luôn, tới đâu thì tới!”
– Ăn cháo không? Em nấu cho chị.
– Gì cơ? Biết nấu hả ông tướng?
– Trời ơi, coi thường em quá! Ngồi yên đó, em sẽ trổ tài.
– Hihi!
Nói thì hùng hồn vậy thôi, chứ thực ra tôi chưa biết bắt đầu từ đâu. Vừa tìm đồ ăn, vừa cố moi trí nhớ xem mẹ tôi nấu cháo kiểu gì để bắt chước. Tình thế éo le, coi bộ vụ này hơi bất khả thi với trình độ nấu nướng “siêu củ chuối” của tôi. Tôi đứng tần ngần như gà mắc tóc, không biết làm gì, trong khi chị chống cằm, mắt lấp lánh, cười khúc khích.
– Cười gì! Để em từ từ.
– Hihi! Biết nấu không mà hứa?
– Ờ thì… để người ta suy nghĩ đã.
– Đồ ngố! Lấy chảo ra, lửa lớn, đổ hai chén gạo vào, đảo nhanh tay đi!
– Ờ ờ!
Tôi làm theo như được cứu rỗi.
– Nè! Đảo nhanh lên, coi chừng khét!
– Rồi rồi!
Xào gạo xong, tôi đổ nước theo lời chị hướng dẫn, rồi lấy thịt, rau củ trong tủ lạnh ra cắt nhỏ – tất nhiên vẫn là theo chỉ đạo của chị. Dù là con trai, nhưng với “công phu” gần hai mươi năm, tôi cũng xử lý thịt rau khá nhanh, dù miếng nào cũng lệch nhau, chẳng có hai cục nào giống nhau. Một thằng con trai lóng ngóng nấu ăn, một cô gái ngồi trên bàn chỉ đạo – cuối cùng món cháo thịt cũng hoàn thành, thơm lừng cả bếp. Chị vỗ tay reo lên.
– Hoan hô! Có đồ ăn rồi, mum mum!
– Khoan! Nóng đó, để em thử trước.
– Hihi!
Chị ngoan ngoãn ngồi khoanh tay, nhìn tôi múc cháo, thổi nguội rồi rụt rè nếm thử. Coi bộ cũng không tệ, mùi vị chấp nhận được. Tôi gật gù tự khen mình.
– Rồi! An toàn, mời chị thưởng thức!
– Hihi, thấy ghê! AAAAA!
Tôi sững người nhìn chị há miệng ra.
– Làm trò gì đó? Sao không ăn?
– AAA!
Chị cười khúc khích, chỉ tay vào miệng. Tôi lắc đầu ngao ngán.
– Được rồi, em hiểu!
Thôi kệ, đang chăm người bệnh thì phải chịu khó. Tôi nhẹ nhàng thổi từng muỗng cháo rồi đút cho chị. Chị ăn một cách thích thú, như đứa trẻ được nuông chiều.
– Này, sao chị biết nấu cháo mà chỉ em giỏi vậy? Em nhớ trước giờ chị đâu biết nấu ăn?
– Hihi, bí mật!
– Nói đi, có gì bí mật?
– Kệ người ta đi.
Xong bữa cháo, còn dư, tôi cũng đói, tự tóm một tô to ăn sạch. Rồi kéo nhau về phòng, bắt chị uống thuốc xong, tôi lại lủi thủi xuống bếp dọn dẹp. Đang loay hoay thì bé Xíu – con thím Ba – đi vào.
– Cậu M, để em dọn đi.
– Bé Xíu hả? Gọi cậu nghe xa quá. Em kêu anh được rồi mà.
– Không được đâu, ba má dặn phải kêu vậy. Hihi, cậu kệ em đi.
– Thôi kệ, kêu sao kêu. Hôm nay không đi học à?
– Dạ, chút nữa em đi. Cậu lên với cô Phương đi, để em dọn.
– Không được, ai bày thì người đó dọn. Em chuẩn bị đi học đi, cô nương.
– Còn sớm mà. Cậu tránh ra để em dọn, cậu rửa không sạch đâu, lại phải làm lại hihi.
– Ơ ơ!
Bé Xíu đẩy tôi ra, giành lấy ly chén. Tôi đành đứng sang một bên, nhìn nó dọn dẹp.
– Cô Phương đỡ chưa cậu?
– Rồi, hết sốt rồi, uống thuốc xong đang ngủ.
– Cậu đừng lo quá như hôm qua, lo tới mức sồn sồn cả người. Cô Phương cảm lạnh bình thường thôi mà.
– Ờ… tại tính vậy, biết sao giờ.
– Hihi, mặt cậu lo cho cô Phương hôm qua nhìn mắc cười lắm. Cô Phương biết chắc vui dữ.
– Ờ, vui đến mức muốn khóc luôn ấy. Mà này bé Xíu, hình như Phương đâu biết nấu ăn, sao hôm nay chỉ em nấu cháo rành thế?
– Cậu không biết gì hả? Từ bữa tới giờ, ngày nào cô Phương cũng xuống xin má em dạy nấu ăn. Đừng coi thường nha, giờ cô ấy nấu nhiều món ngon lắm.
– Trời, vậy nên mới chỉ em rành vậy.
– Chứ sao, sư phụ cô ấy là má em mà hihi!
– Ờ ờ!
Bé Xíu cười khúc khích, xua tay.
– Thôi cậu lên phòng với cô đi, để em dọn cho nhanh, còn đi học.
– Được rồi!
Tôi quay người đi ra, chợt bé Xíu nghiêng đầu gọi.
– Cậu M!
– Gì vậy Xíu?
– Hồi nãy, em thấy hai cô cậu nấu ăn y như đôi vợ chồng son ấy hihihi!
Tôi giật mình, vội xua tay.
– Rảnh rỗi quá ha! Lo dọn đi!
Tôi vội vã chạy lên phòng, để lại sau lưng tiếng cười trêu chọc của bé Xíu. Vào phòng, chị vẫn ngủ say, thuốc đã ngấm. Tôi để ly nước xuống bàn, kéo mền đắp kín cổ cho chị, rồi kéo ghế sofa lại gần giường, ngồi nhìn chị. Ánh nắng buổi sáng rọi nhẹ vào phòng, tôi tắt máy lạnh, mở cửa sổ cho gió thổi vào. Hôm nay có việc ở công ty, chiều còn lịch học. Nhưng tôi quyết định ở lại đây – ở lại căn phòng này, căn nhà này, bên chị – cho đến khi chị khỏe hẳn mới đi làm việc khác. Tất cả những thứ khác đều có thể chờ, nhưng chị thì chỉ có một mà thôi!
Chăm chị hai ngày, chị đã khỏe lại hoàn toàn, lại cười đùa nghịch ngợm như trẻ con. Nhìn chị khỏe mạnh, mọi mệt mỏi dường như tan biến, dù những ngày chị bệnh tôi gần như không ngủ. Mỗi khi chị thức, tôi thức; chị ngủ, tôi cũng không dám chợp mắt, lần nào chị dậy, tôi cũng vờ nhắm mắt ngủ. Giờ chị khỏe, tôi mới an tâm trở lại nhịp sống thường nhật – bận rộn với việc làm thêm, bài vở, thuyết trình trên lớp.
Hôm nay là ngày lãnh lương ở công ty. Tôi chạy qua quán xin ông Kha ứng luôn tiền làm thêm ở đó, rồi hí hửng lên cửa hàng thời trang – nơi hôm trước chị và tôi ngồi sửa xe. Suốt nửa tháng nay, hai ba ngày tôi lại tìm cớ đi ngang qua, chỉ để liếc nhìn, sợ có người mua mất chiếc dây chuyền chị từng ngắm nghía. Tôi ngại vào hỏi giá vì chưa lãnh lương, lại nghĩ chắc dây chuyền đắt lắm. Nhưng hôm nay, tôi đã sẵn sàng.
Bước vào cửa hàng, tôi được nhân viên đón tiếp niềm nở, dù chỉ mặc quần jean, áo sơ mi đi làm bình thường. Vừa nhìn thấy chiếc dây chuyền lấp lánh trong tủ kính, tôi vội bước tới, mỉm cười.
– Sợi dây này bao nhiêu chị?
– Mười lăm triệu chín trăm em nhé. Có thẻ VIP được giảm 10%.
Mặt tôi tối sầm. Hỏi lại hai lần tôi mới tin vào tai mình. Tôi biết sẽ đắt, nhưng không ngờ cao hơn cả dự đoán. Tiền lương cộng với trong tài khoản chỉ hơn sáu triệu. Chị nhân viên tiếp tục nói gì đó về sản phẩm, nhưng tôi chẳng nghe gì nữa. Thở phì một cái, tôi cười gượng:
– Dạ thôi cảm ơn chị. Em chưa mua được bây giờ.
– Sao vậy anh?
– Em chưa đủ tiền. Cảm ơn chị, khi khác em sẽ quay lại.
Tôi lặng lẽ bước ra, để lại ánh nhìn ái ngại của chị nhân viên. Dắt xe xuống vỉa hè, chào anh bảo vệ, rồi hòa vào dòng người. Lòng thất vọng, vì món quà chị thích lại nằm ngoài tầm với. Tôi nhớ lại gương mặt chị hôm ngồi sửa xe, ánh mắt lướt qua chiếc dây chuyền… Đột nhiên tôi thắng xe, đập tay xuống yên, thở phì.
“Lỡ rồi, đã chơi thì chơi tới bến. Quất luôn!”
Tôi quay xe, lao ngược lại cửa hàng. Dù quyết tâm, nhưng chân tay vẫn run. Mất một lúc tôi mới dám bước vào. Chị nhân viên đồng phục đen, xinh xắn, lại nhẹ nhàng chào đón.
Không đợi chị hỏi, tôi lên tiếng ngay:
– Chị ơi, em rất muốn mua sợi dây chuyền này.
– Dạ!
– Nhưng hiện tại em chưa đủ tiền.
– Dạ!
– Tháng sau, nhất định em sẽ có đủ. Nên em…
– Dạ…?
Tôi ngập ngừng, tim đập thình thịch. Chị nhân viên cũng nhìn tôi với ánh mắt căng thẳng, chỉ biết dạ theo.
– Em mong cửa hàng giúp em giữ sợi dây này, đừng bán cho ai. Tháng sau em chắc chắn sẽ quay lại mua. Chị… có thể giúp em không?
– Dạ… chuyện này… trước giờ cửa hàng chưa từng làm vậy. Để em gọi quản lý ra hỏi thử, em không quyết định được.
– Dạ, chị giúp em nói với quản lý nhé.
– Anh ngồi chờ một chút.
– Dạ.
Chị đi vào trong. Tôi đứng giữa gian hàng sáng trưng, xung quanh là đồ trang sức, giày dép, váy áo sang trọng. Tôi tự cười mình – ngốc nghếch, vô duyên, nhưng sao thấy ấm lòng. Hai tay luồn vào túi, miết miết những tờ tiền như để trấn tĩnh. Năm phút im lặng như cả thế kỷ. Cuối cùng, chị nhân viên quay lại, đi cùng một người phụ nữ lớn tuổi hơn, cũng mặc đồ đen – chị Hương, quản lý.
– Dạ, anh này đây, chị Hương.
Chị Hương mỉm cười, đưa tay chỉ ghế.
– Em ngồi đi.
– Dạ.
Tôi ngồi xuống, tim vẫn đập nhanh.
– Em muốn mua dây chuyền kia, nhưng chưa đủ tiền, đúng không?
– Dạ. Em chắc chắn tháng sau sẽ có đủ. Em chỉ sợ ai đó mua mất trước.
– Chị có thể hỏi em một câu riêng tư không?
– Dạ.
– Em mua quà cho bạn gái phải không?
– Dạ không… Em mua cho chị của em.
– Sao em chọn sợi dây này? Cửa hàng còn nhiều món khác, giá hợp hơn. Sắp sinh nhật chị em à?
Tôi cười, xoay xoay hai bàn tay.
– Dạ không phải… Chị em thích nó, nên em muốn mua.
– Chị em nói thích sao?
– Dạ không nói… Nhưng em biết chị thích.
– Tạo bất ngờ cho chị gái à? Thời nay, tìm được đứa em trai thương chị như em không dễ đâu. Mà mua đồ đắt thế này, gia đình không la à?
– Dạ không… Thực ra chị không phải chị ruột. Em là sinh viên, nhà xa, gia đình không biết đâu, không sao.
– Nè, khai thật đi cậu, bạn gái phải không?
– Dạ không phải… Chỉ là chị thôi. Em coi như chị ruột. Vì chị đối xử tốt với em quá, nên em muốn làm điều gì đó để chị vui.
Chị Hương im lặng, ánh mắt lạ lùng. Cả chị Ly cũng nhìn tôi như vậy. Tôi nóng mặt, lúng túng không biết nói gì. Bỗng chị Ly lay lay vai chị Hương, mím môi.
– Chị Hương!
– Biết rồi!
Chị Hương mỉm cười, nhìn thẳng tôi:
– Trước giờ chị chưa gặp khách nào như em. Nhưng thôi được, chị sẽ giữ sợi dây cho em. Em gửi trước một ít tiền đặt cọc nhé. Đồng ý không?
Tôi bật dậy, rút tiền ra như đứa trẻ được kẹo.
– Dạ, em đồng ý! Cảm ơn chị!
– Gì vậy em trai, từ từ đã, chưa gì đã rút tiền ra! Haha. Giờ em cho chị tên, số điện thoại, chị làm giấy tay nhận cọc. Hiểu chưa?
– Dạ em hiểu. Cảm ơn chị.
– Được rồi, em chờ chị một chút. À, em sẽ đặt trước…
– Dạ sáu triệu, em có sáu triệu.
– Ừ, được rồi em.
Chị Hương đi vào làm giấy. Tôi thở phào, ngồi xuống ghế. Chị Ly rót nước đưa tôi, cười:
– Anh uống nước đi. Chúc mừng anh nha, cửa hàng em chưa bao giờ làm vậy với khách đâu.
– Ừm, cảm ơn chị.
– Em có làm gì đâu. Mà anh này?
– Sao?
– Tháng sau liệu có đủ tiền mua không? Em thấy anh sinh viên nên lo, chứ không có cười đâu.
– Ừ, không sao, nhất định sẽ đủ mà hehe.
– Chúc mừng anh nha.
– Cảm ơn chị.
Tôi mỉm cười, quay lại nhìn sợi dây chuyền lấp lánh trong tủ kính. Dù hơi ngốc nghếch, nhưng may mắn đã được giữ món quà bất ngờ dành cho chị. Coi như không uổng công tôi dày mặt đưa ra một đề nghị “khùng” một chút. Sau khi nhận giấy đặt cọc – có chữ ký, con dấu cửa hàng – chị Hương nhẹ nhàng mở khóa, lấy dây chuyền bỏ vào hộp, cất vào tủ trước mặt tôi.