110. Chương 110: Nụ hôn và bí mật

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 110: Nụ hôn và bí mật

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm tại Sài Gòn, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua kẽ lá, không đủ sức xua tan bầu không khí yên bình của khu vườn. Chỗ ngồi đã thay đổi, chị cuộn mình trên chiếc ghế dài còn tôi ngồi vắt vẻo ở phía đối diện. Chiếc ghế đơn không đủ rộng để nằm thẳng, nhưng tôi vẫn chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Bỗng có một sự va chạm nhẹ nhàng. Hơi ấm từ hơi thở của ai đó phả vào mặt tôi, từng giây trôi qua, khoảng cách giữa chúng tôi càng lúc càng gần... cho đến khi bờ môi tôi cảm nhận được sự chạm nhẹ. Một nụ hôn! Chỉ là thoáng qua, đủ để nhận ra, đủ để tim tôi như ngừng đập trong giây lát. Tôi không dám mở mắt, càng không dám phản ứng. Những giây phút ấy như kéo dài cả thế kỷ.
"Thằng nhóc ngốc nghếch đáng ghét! Mày có biết mày đáng ghét cỡ nào không hả?" Giọng chị đầy vẻ tức giận. "Mày tưởng người ta không biết mày tặng quà cho người ta sao? Chị biết từ lâu rồi! Ai mà thèm ghen với đứa con gái đó chứ! Nhưng chị vẫn tức giận, chị phải trừng phạt mày, thật nhiều, thật nặng! Tại sao chứ? Tại sao sau tất cả những gì mày đã làm cho chị, mày vẫn không chịu nhận ra tình cảm của chị? Tại sao mày ngốc đến vậy hả?..."
Tôi im lặng, không biết phải nói gì. "Có nghe chị nói không hả thằng ngốc? Nói chuyện với mày lúc nào cũng như nói với khúc gỗ ấy! Vô tâm, đáng ghét quá trời!"
"Coi lại mình đi! Ai bảo mày đi làm kiếm tiền mua đồ cho người ta chứ? Làm ngày làm đêm, có biết người ta lo lắng cho sức khỏe của mày không hả?"
"Nói chuyện với khúc gỗ đang ngủ như mấy người chán muốn chết. Ngủ ngoan đi nghen, giờ người ta phải đi nấu đồ ăn sáng chờ mấy người dậy ăn nè..."
"Nấu món gì giờ ta?"
"Hắn thích ăn bít-tết, nấu bít-tết vậy."
"Hổng biết tới chừng nào nhóc mới nhận ra... 'Em yêu anh!'... hả ngốc?"
Tiếng bước chân của chị dần xa đi, để lại trong tôi một khoảng không im lặng, lặng đến mức tôi như ngưng thở. Mọi thứ dường như đông cứng lại. Tôi không thể tin vào những gì mình vừa nghe, thậm chí không tin cả nụ hôn của nữ hoàng. Sao nữ hoàng xinh đẹp như chị lại phải hôn lén tôi? Sao chị lại yêu một thằng nhóc vô dụng như tôi? Chị là chị tôi mà, sao lại yêu tôi chứ?
Hàng ngàn câu hỏi, hàng ngàn cảm xúc dồn nén trong đầu tôi. Làm sao bây giờ? Làm sao đối mặt với chị đây? Tôi vẫn còn phải chờ em, vẫn còn lời hứa dù biết rằng em sẽ tìm mọi cách để xa tôi, vì tôi không đủ tốt, vì tôi chưa có gì trong tay. Nhưng tôi không thể đẩy chị đi, tôi không thể làm chị tổn thương. Chị là chị tôi.
"Nè! Nhóc con! Dậy đi ăn sáng đi, chị nấu xong rồi chờ mày ăn nè!"
"Để yên ngủ coi ai vậy?"
"Hứ dậy ngay! Ai cho ngủ hoài hả?"
"Đang mệt mà. Để ngủ chút."
"Giờ dậy hông? Dậy dậy điiiiiiiiiii!"
"Uidaaaaaaaaa đau đau nhóc, từ từ dậy đây... đau nhóc..."
Tôi nhảy khỏi ghế, xoa xoa hông vì đau. Chị vẫn vậy, suốt ngày chỉ biết chọc vào chỗ ấy, bảo tôi bỏ hoài mà không chịu.
"Dậy đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nè, mani chuẩn bị đồ ăn xong hết rồi chờ có mình tên nhóc nhà ngươi thôi đó."
"Rồi rồi thì dậy rồi nè. Ủa mà hết giận nhóc rồi hả? Thôi giận thêm đi, ngủ chút nửa."
"Hứ! Dậy dậy, hổng dậy chị ăn hết đồ ăn ráng chịu. Nhanh lên!"
Chị quay lưng đi vào nhà, cố giấu đi nụ cười của tôi. Khi bóng chị khuất phía sau cánh cửa, tôi ngồi phịch xuống ghế nhìn theo, nụ cười biến mất nhanh chóng. Làm sao có thể giả vờ vô tâm vô tư như mọi ngày chứ?
"Ào ào!" Tôi vặn vòi nước thật mạnh, xối thẳng vào mặt mình. Tôi đứng đó thật lâu, như muốn kéo dài thời gian, phải tỉnh táo, phải xả thật nhiều nước vào người để đầu óc sáng suốt hơn. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, ai biết được tôi sẽ làm gì tiếp theo đây?
Tôi tắt vòi nước, thay quần áo rồi bước ra khỏi nhà vệ sinh. Bỗng tôi nhận ra căn nhà này đã trở nên quen thuộc, mọi vật dụng cá nhân, quần áo, giày dép, sách vở của tôi xuất hiện một cách tự nhiên như thể tôi đang ở trong chính ngôi nhà của mình.
"Bữa nay tắm gì lâu ghê luôn. Bộ có tật giật mình, sợ bị chị trừng phạt chứ gì?"
"Sợ hồi nào, ủa mà sao hết nhốt nhóc ngoài sân rồi? Hết giận rồi hả?"
"Hứ! Ai rảnh giận nhóc làm gì chứ. Mệt ghê ngồi xuống ăn bít-tết nè. Của mami làm đó."
"Ờ ờ thì ăn."
Tôi cười khì khì ngồi xuống, chị đặt đĩa bít-tết thơm ngon trước mặt tôi. Như thường lệ, tôi lập tức thưởng thức món ăn với vẻ mặt háo hức. Chị ngồi im lặng bên cạnh nhìn tôi ăn.
Miếng thịt đầu tiên vừa đưa vào miệng, tôi đã nhận ra sự quen thuộc của hương vị này. Gần một tháng không ăn cơm nhà chị, nhưng tôi vẫn nhớ rõ mùi vị món ăn của thím ba nấu. Đây không phải do thím ba nấu, hoàn toàn không phải. Tôi nhận ra đây là mùi vị đặc trưng của những món ăn mỗi buổi tối do người xe ôm mang đến.
Nuốt miếng thịt, tôi quay nhìn chị. Vẫn là gương mặt quen thuộc, vẫn là dáng người xinh đẹp ấy, vẫn là chị nữ hoàng của tôi nhưng có điều gì đó đã thay đổi, cảm giác khác hẳn. Tôi không còn nhận ra nữ hoàng kiêu ngạo, ngang bướng, mơ mộng, trẻ con như trước nữa. Chị hoàn toàn không biết nấu ăn, thậm chí chị nấu rất dở, ngoài tôi ra chắc chắn không ai có thể ăn được món chị nấu. Nhưng giờ tôi vừa ăn một món bít-tết ngon nhất từ trước nay. Cả những món ăn hàng ngày do ông xe ôm mang đến cũng đều rất ngon. Chị đã nấu tất cả, chị đã từng không biết nấu ăn, nhưng giờ chị đã nấu được, rõ ràng chị đã bỏ rất nhiều công sức lặng lẽ học nấu ăn từ lúc nào.
"Ăn đi! Làm gì nhìn chị hoài vậy?"
"..."
"Tính dùng ánh mắt đó nhìn rồi nịnh chị xinh đẹp chứ gì. Chị vẫn còn giận nhóc đó, đừng hòng mua chuộc ha."
Tôi im lặng mĩm cười, cắt thêm một miếng thịt cho vào miệng, nhai nhai rồi nuốt khó khăn.
"Sao vậy nhóc?"
"Hình như thịt bị mặn. Khó ăn quá!"
Chị vội đứng dậy, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Sao sao lại mặn? Bộ mặn thiệt hả nhóc?"
"Ừ! Mặn thiệt mà."
"Đâu để chị coi coi."
Chị kéo vội đĩa bít-tết lại gần, cắt một miếng cho vào miệng, vừa ăn vừa lẩm bẩm.
"Sao mặn được. Rõ ràng hồi nãy nấu nếm thử vừa ăn mà. Đâu có mặn gì đâu ta. Nhóc..."
Chị quay mặt qua, sững người lại vì bắt gặp ánh nhìn của tôi. Gương mặt chị chuyển từ lo lắng sang bất ngờ rồi dịu lại, có lẽ chị nhận ra món thịt không hề bị mặn và hiểu ánh mắt tôi dành cho chị.
"Gì!"
"Gì là gì?"
"Muốn nói gì nói đi, nhìn hoài vậy?"
"Nói gì giờ?"
"Ai biết nhóc."
Chị chu miệng cúi cúi mặt xuống tránh ánh nhìn của tôi.
"Vậy tối nay định nấu món gì để xe ôm chuyển qua cho nhóc nào?"
"Chị..."
Chị ngẩn lên, bắt gặp vẻ mặt đang mĩm cười của tôi, ngay lập tức chị đứng dậy xoay sang phía khác.
"Nhóc... nhóc biết rồi hả?"
"Ừ! Vừa biết thôi."
"Sao biết hay vậy?"
"Mỗi ngày đều ăn, có ngu cỡ nào cũng nhận ra mùi vị quen thuộc này mà."
Chị cười, hình như chị đang mĩm cười, tôi nhìn thấy khi chị khẽ quay nhẹ mặt về phía tôi.
"Coi vậy cũng còn chút lương tâm, tưởng nhóc hổng bao giờ nhận ra chứ!"
Tôi mĩm cười, nụ cười ngờ nghệch, vô hồn. Có lẽ tôi cần rời khỏi căn nhà này sớm nhất có thể để tìm lại chút yên tĩnh. Dù muốn hay không, tôi đang phải đứng giữa hai sự lựa chọn: chị hoặc chờ em. Nghe có vẻ buồn cười, chị là chị, em là em, trước giờ chưa bao giờ phải lựa chọn. Cũng chẳng có ai ép buộc tôi, nhưng tôi vẫn phải chọn.
"Nhóc không thích món ăn này nữa hả?"
Tiếng chị nhỏ nhẹ bên tai, tôi giật mình, rơi cả con dao xuống chân. "Choang!"
" Ấy chết! Sơ ý quá. Sorry sorry chị hehe!"
"Nhóc sao vậy? Làm gì giật mình với chị dữ vậy? Hihi mệt nhóc ghê, chị không còn giận nhóc nữa đâu. Tạm thời hổng trừng phạt nữa đâu, đừng sợ hihi!"
"Ai sợ chị hồi nào, đang tập trung thưởng thức món ăn tự nhiên đưa cái mặt ma nữ vào ai không giật mình."
"Hihi muốn chết hả? Nè nè đừng thấy chị hết giận rồi kiếm chuyện nói xấu chị nha, muốn bị nhốt ngoài sân nữa hôn."
"Ờ nỡ thì nhốt."
"Chờ ăn xong nhốt cho biết mặt. Để chị lấy dao khác cho."
Chị đứng dậy với tay lấy một con dao khác đưa tôi. Về phần mình, chị ngồi xuống định tìm con dao vừa rớt lên, chợt chị hét nhỏ.
"Chết rồi!"
"Sao nữa?"
"Nhóc bị đứt chân rồi nè? Hix hix bộ nhóc hổng thấy đau hả? Chảy máu rồi nè."
"Ủa đâu, sao đứt?"
Tôi vội co chân lên, thì ra con dao rớt xượt qua ngón chân làm đứt một đường nhỏ. Tuy chảy máu nhưng không thấy đau lắm.
"À chắc dao rớt trúng. Đứt chút xíu à không sao đâu. Hehe!"
Tôi lấy tay quẹt quẹt lau máu qua loa, bỏ chân xuống rồi cầm dao mới lên định tiếp tục ăn. Chị kéo tay tôi đánh nhẹ một cái.
"Cái tên này! Tay dính máu tùm lum còn ăn nữa hả. Đồ ơ dơ! Rửa tay rồi hả ăn chứ!"
"À quên! Mà ăn bằng dao nĩa chứ có ăn bằng tay đâu lo không biết. Hề hề."
Tôi chùi đại mấy ngón tay dính máu vào quần jean, ngay lập tức lại bị chị đánh một cái nữa lên vai.
"Trời ơi dơ đồ hết, đi rửa tay ngay cái đồ lôi thôi này. Giết nhóc bây giờ! Hừ hừ!"
"Rồi rồi thì rửa làm ghê vậy."
Tôi lắc đầu đứng dậy đi lại bồn xả nước rửa tay, sẵn tiện co chân lên lau lau chỗ vết thương vì máu vẫn còn rỉ ra nhẹ. Tôi xuýt xoa thồi phù phù cho bớt rát rồi quay trở lại bàn ăn, hai tay xoa ra trước mặt vung vung.
"Nè rửa sạch rồi nè vừa lòng chưa thím hai... Ủa đâu mất rồi?"
Chị như ma biến đi, mới ngồi đây quay lại đã biến mất tiêu. Tôi lắc đầu ngồi xuống thưởng thức tiếp món ăn của mình, thi thoảng lại đưa tay xuống quẹt nhẹ chỗ vết thương vì rát, cũng tại quẹt hoài nên máu tôi cứ ra hoài.
"Trời ơi lấy tay quẹt hoài vậy hả? Cái tên này chắc chị giết nhóc liền quá nha. Để yên coi."
Chị từ đâu xuất hiện cốc tôi một cái rõ đau rồi ngồi xuống trước mặt tôi, tay chị cầm theo một chiếc hộp y tế màu trắng.
"Đưa coi coi!"
"Hả đưa gì?"
"Đưa cái đầu nhóc á. Đồ ngốc!"
Chị nghiêm mặt kéo chân tôi để lên đùi mình rồi mở hộp lấy bông băng ra. Tôi vừa ăn vừa giở giọng xuề xòa ra.
"Đứt có chút xíu băng bó làm gì cho mệt không biết."
"Hông băng sẽ nhiễm trùng sao."
"Lo gì ba cái lẻ tẻ này. Làm quá không."
"Hứ! Lo ăn đi, nói nhiều!"
Tôi tưng tửng cắt thịt ăn mặc cái chân cho chị muốn làm gì thì làm. Chắc chắn chút sẽ có ngay nguyên cục băng to đùng xấu xí trên ngón chân tôi cho coi, tài băng bó của chị tôi rành quá mà.
"Á! Á! Á.... cái gì vậy? Ui đau đau!"
Đang ngậm miếng thịt to đùng, vừa la nên tôi nuốt cái ực luôn không cần nhai, chẳng biết chị làm gì mà vết thương tôi rát thiếu điều chảy nước mắt. Cố co chân lại mà chị đâu có cho, lại còn nhéo một cái vô bắp chân tôi nữa chứ.
"Mệt quá! Hihi cái đồ nhát gan này, ô-xi già chứ gì."
"Uii rát quá, thôi thôi nghỉ chơi vụ ô-xi già đi."
"Hứ! Ngồi im coi. Phải sát trùng chứ. Đánh chết giờ!"
"Trời ơi đứt có chút xíu ô-xi già ô-xi non làm chi không biết. Trời ơi đau mắc nghẹn luôn này. Thôi thôi... Á... Á... đau!"
Thiếu điều muốn nhảy dựng chạy khỏi phòng luôn vậy mà chị cứ tủm tỉm cười dùng băng thấm ô-xi già lau lau vết thương tôi không ngừng.
"Hihi đáng đời. Ngồi im coi, cái đồ nhát gan này, hồi đó bị nặng hơn sao hổng la, giờ có chút xíu la hoài dzạ?"
"Trước khác giờ khác chứ. Đau thiệt mà. Uidaaa! Ờ vui lắm, cười tiếp đi. Làm đau người khác mà cười hoài, thích lắm nhỉ?"
"Hihi kệ chị! Lo ăn kìa! nói hoài!"
Thôi lấy chân lại không được đành tìm quên đau bên dĩa thịt ngon lành vậy. Thực ra cũng không phải đau lắm, chỉ là trước khác giờ khác. Ngày trước là tôi lạnh lùng bên em, giờ trước mặt tôi không phải em mà là chị và đã bao giờ tôi lạnh lùng với chị được đâu, vài hành động than thở pha trò, cũng là muốn làm chị cười mà thôi.
Nhắc đến ngày trước, bây giờ chợt tôi lại lặng người đi. Ngày trước chị nấu ăn chẳng khác nào thảm họa, bây giờ mỗi món ăn đều vô cùng xuất sắc. Ngày trước tôi bị thương chị chỉ biết khóc lóc hoảng hốt lo lắng, băng bó thì càng tệ hơn, nhưng giờ vết thương tôi đã được băng bó gọn gàng sạch đẹp.
"Xong!"
Chị mĩm cười ngẩn mặt lên nhìn tôi nghiêm mặt, tay vẫn nhẹ nhàng sắp xếp bông băng trở vào hộp.
"Nhóc đó tối ngày bị thương hoài. Thiệt hổng có chị nhóc sẽ ra sao hả? Đồ ngốc!"
Tôi cũng mĩm cười quay mặt nhìn vào chỗ đau trên chân mình vừa được băng bó xong, lẩm nhẩm một mình cũng như tránh đi ánh mắt long lanh quen thuộc của chị mỗi khi nhìn tôi.
"Ừ! Một ngày nào đó không chị, mình sẽ ra sao nhỉ?"
"Hả? Nhóc nói gì đó? Chị hổng nghe."
"À khen chị băng đẹp đó mà."
"Hihi khỏi nịnh ha!"
……… …
"Nhóc nhóc ăn nữa hôn? Chị lấy thêm thịt cho nhóc nha, còn nhiều lắm nè."
"À ừ!"
Chị mĩm cười cầm đĩa đứng dậy đi lại bếp lấy thêm đồ ăn. Tôi im lặng nhìn theo từ phía sau, thả nhẹ hai tay xuống, ngả người ra ghế thở phì một hơi dài. "Chị à! Nhóc phải làm sao đây?"
"Sợi dây chuyền đó, chị thích nó không?"
Tôi vừa ăn vừa đưa hỏi chị từ sau lưng. Chị dừng lại, đưa một tay xoa nhẹ mặt dây chuyền.
"Hổng thích!"
"Vậy sao đeo tự nhiên đó?"
Chị quay lại cười thật tươi.
"Vì nó là của chị."
"Ơ của nhóc mua, đã nói cho chị đâu mà giành?"
"Kệ nhóc chứ, chị biết nó là của chị, ngay từ đầu chị đã biết nó sẽ luôn là của chị."
"Nè nè ngang ngược quá nha."
"Kệ người ta! Nhiều chuyện."
Chị quay đi lấy từ trong tủ lạnh một chiếc đĩa chứa những miếng thịt sống đã ướp, tay gắp một miếng rồi cho lên chảo làm chính thịt. Chị thực hiện mọi thứ gọn gàng như một người làm bếp lâu năm, không còn vẻ gì là nữ hoàng cả.
"Học nấu ăn được bao lâu rồi?"
"Mới học cũng chưa lâu lắm."
"Ai dạy chị nấu ăn giỏi vậy?"
"Mami chứ ai, mami dạy nấu ăn là siêu luôn."
"À ra vậy, ai chứ thím ba thì khỏi chê rồi. Mới học sao làm được nhiều món ăn mỗi ngày hay vậy? Có tài nấu ăn bẩm sinh nhỉ?"
"Hổng có, chị chỉ mới nấu được vài món hà. Hihi mấy món ăn đó là mami vừa phụ vừa chỉ chị nấu, nhưng nêm nếm chị tự nêm vì..."
"Vì sao?"
"Vì... ... kệ chị đi hỏi nhiều!"
Chị thì thầm lý do rất nhỏ, ngập ngừng như sợ tôi sẽ nghe được. Nhưng tôi vẫn có thể nghe thấp thoáng, từ bàn đến bếp, đủ gần để nghe tiếng chị dù rất nhỏ. Tôi mĩm cười, nụ cười không rõ cảm xúc trong tôi là gì. "...vì chỉ người ta hiểu nhóc thích ăn gì thôi..."
Miếng thịt cuối cùng tôi vừa cho vào miệng cũng là lúc chị trút miếng thịt còn nghi ngút khói xuống đĩa rồi ngồi xuống bên cạnh chống cằm nhìn tôi ăn.
"Sau này nhóc hổng được mua những món đồ mắc tiền nữa nghe hông? Hại sức khỏe, tốn kém, làm người khác phải lo lắng nữa, chị là người ra sao nhóc hiểu rõ nhất, lần này là lần cuối cùng chị nhắc nhóc đó. Đừng bao giờ đem tiền bạc vật chất chen vô giữa chị và nhóc hiểu chưa?"
"Nhóc hiểu!"
Tôi cuối đầu tránh ánh mắt nghiêm nghị của chị. Tôi không hiểu thì còn ai hiểu chị vào đây nữa. Ngay lúc này tôi mới để ý chiếc vòng tay chị đeo là của tôi mua của một thằng nhóc bán đồ lưu niệm cách đây khá lâu với giá 75.000, tiện tay đưa luôn cho chị, vậy mà tôi vẫn ở trên tay chị đến giờ. Con gấu bông trên giường, ly uống nước bằng sứ, ốp lưng điện thoại... vài thứ lặt vặt khác, đều tiện tay mua mỗi khi đi chơi chung, phần lớn chưa bao giờ vượt quá con số 200.000, chị vẫn giữ, sử dụng bình thường. Tôi chưa từng để ý đến điều này mãi cho đến ngay lúc này, có lẽ mọi thứ đều nhẹ nhàng trở thành thói quen thường ngày đến nỗi tôi chẳng nhận ra.
"Nhóc hiểu vậy còn đi mua cho được sợi dây chuyền mắc ơi là mắc chi hổng biết."
"Uhm! Tại nhóc nghĩ chị sẽ thích nó."
"Tất nhiên chị thích. Nhưng cái giá của nó thực sự hổng cần thiết."
"Biết rồi biết rồi. Dù sao chị thích là được."
"Xí!"
Chị đánh nhẹ tôi một cái rồi tiếp tục chống cằm, tay còn lại mân mê mặt dây chuyền lấp lánh, có lẽ từ hôm qua đến giờ hành động này thành thói quen thì phải.
"Mà cho hỏi sao chị biết nhóc mua dây chuyền cho chị vậy? Bộ hồi tối chị Thủy nói hả?"
"Hổng phải. Chị biết từ lâu rồi hen, ai cần tới tối qua chứ."
"Rồi vậy là cha già Kha nói chứ đâu."
"Hông luôn."
"Ờ ờ, ổng cũng đâu biết nhóc đi làm để mua dây chuyền. À có khi nào chị quen chủ tiệm không, hay bạn chị quen, bạn chị là chủ hay..."
"Đều sai hết luôn."
"Vậy sao biết hay vậy nói nghe coi."
"Hihi tại cái tính ngốc nghếch của nhóc đó! Hổng biết bao giờ nhóc mới bỏ tính vô tâm ngốc ơi là ngốc đó hả?"
"Này này, đừng có đánh trống lãng, không có liên quan."
"Có!"
"Có sao?"
Chị lè lưỡi nhéo nhẹ một cái rồi lấy điện thoại ra bấm bấm trước vẻ thắc mắc in lên mặt tôi.
"Nè!"
Chị chìa màn hình điện thoại ra trước mặt tôi, ngẩn ngơ người khi trong màn hình điện thoại là bức ảnh chụp tờ giấy viết tay nhận cọc mua dây chuyền của chị Hương giao cho tôi.
"Ủa ủa kiếm đâu ra cái này vậy?"
"Xí! Là chị lục thấy trong túi quần nhóc đó, chụp hình rồi ra chổ đó hỏi là biết liền. Đồ ngốc, có chuyện giữ bí mật làm người ta bất ngờ cũng sơ hở tùm lum. Cùi bắp!"
Hix hix trước dạy chị cùi bắp là chi để giờ bị quăng nguyên cái cùi bắp vô mặt thiệt, mà đúng là cái tính vô tâm hay quên của tôi nên bị lộ chứ chị cũng có tài ba gì đâu, có miếng giấy cũng quên cất. Tôi cười khì khì cho tay vào túi xoa xoa, tay chạm vào những tờ tiền ít ỏi còn sót lại. Chợt nhận ra có điều gì đó không bình thường, không rõ ràng nhưng chắc chắn đã luôn có điều gì đó. Tiền của tôi lúc nào cũng ít nhưng chưa bao giờ hết, thi thoảng tôi cứ nghĩ mình hết tiền, nhưng lại luôn sót một vài trăm đâu đó trong túi quần, ba lô, hay ngay chính bóp tiền của tôi. Mặc kệ tôi suy nghĩ muốn nát đầu ra, kế bên chị vẫn vui vẻ chu chu miệng hát khẽ, lúc nào cũng tỏ ra trẻ con, vô tư... nhưng chính cái vẻ ngoài đó của chị luôn luôn mang rất nhiều bí mật, sở thích của chị là tạo ra thật nhiều bí mật, dường như mọi bí mật đó đều dành riêng cho một thằng ngốc như tôi thì phải.
Tôi im lặng ăn hết phần đồ ăn rồi đứng dậy tự cầm chén đĩa định rửa thì chị ngăn lại.
"Làm gì đó!"
"Rửa chứ làm gì."
"Xùy xùy nhóc biết gì mà rửa, mất công rửa hổng sạch nửa. Để chị xử cho."
"Này! Tự ái dồn dập nha. Ai nói không rửa được. Không những dĩa mà rửa chảo được luôn nhá, sạch boong luôn."
Tôi giật đĩa lại, gom luôn chảo và một số thứ dơ trên bếp cho luôn vào bồn, xắn tay áo lên chứng minh sự đảm đang của mình cho chị coi. Tự nhiên nửa chừng thấy hơi nhột, hình như vừa bị gài thì phải, đúng là bị gài rồi, chị đang cười tít mắt đứng kế bên nhìn tôi rửa, gương mặt cười tươi nhưng theo tôi là rất gian.
"Nhìn gì mà nhìn! Chưa thấy trai đẹp rửa chén bao giờ hả?"
"Thấy ghê!"
Chị lè lưỡi, tôi cười tươi hùng dũng đưa cái dĩa sạch bóng cho chị.
"Nè! Sạch bóng loáng!"
"Biết rồi! Giỏi! Úp đi, đưa chị chi."
"Úp giùm chứ chi, không thấy phải rửa chảo nữa hả. Đẹp vậy đứng không nó phí."
"Xí! Đồ đáng ghét!"
Chị nhăn mặt cầm lấy đĩa xoay người qua úp vào nơi để chén đĩa, không biết úp đĩa có gì vui mà tự nhiên vai run run vì cười rồi quay qua nhìn tôi.
"Nhóc nhóc chị biết rồi."
"Biết gì?"
"Hihi biết rồi hihi! Nhóc nhóc!"
"Cái gì? nói!"
"Từ sau khi ăn xong nhóc với chị sẽ cùng nhau rửa chén nha."
"Ờ! ... À mà hả?"
Tôi ờ theo quan tính, giật mình im bặt vì biết mình đã hớ to, bị chị gài nữa rồi.
"Hihi quyết định vậy đi. Hihi"
"Này này! Đừng có tự quyết định vậy chứ. Nhiễm phim hả, đâu phải tình nhân đâu mà là..."
"...vợ chồng chứ gì!"
"Hả nói bậy. Đứa nào đó nói..."
Cả tôi và chị đều giật mình bởi ai đó tiếp lời sau lưng buộc tôi lên tiếng quay lại, vừa kịp nhận ra giọng nói sau lưng là của ai thì cũng vừa lúc đèn flash chớp sáng, nhỏ Xíu và chú thím ba đang đứng lấp ló ngoài cửa bếp, tay nhỏ Xíu còn cầm một chiếc điện thoại xoay camera về phía chị và tôi.
"Hihi tình tứ quá ha, vậy mà hôm qua có người bắt cả nhà phải tẩy chay người đó, giờ ngồi đây làm đồ ăn, rồi rửa chén chung nữa, sến súa!"
Nhỏ Xíu kéo dài từ sến súa nghe muốn nhũn não, chú ba bật cười quay qua nói với thím.
"Thấy chưa tui nói là hổng có giận được một ngày đâu. Giờ bà tính sao?"
"Rồi ông thắng. Mai đi siêu thị tui mua cho ông thùng bia được chưa. Già cả nhậu cho dữ vô."
Trong khi tôi đứng trân như tượng thì chị lấy hai tay che mặt lại hét lên
"Papa, mami, bé Xíu!!! Hổng được nói nữa. Bé Xíu! Chụp gì đó, xóa ngay cho chị."
"Haha kệ em nha, điện thoại của em nha."
"Đứng lại!!! Đưa điện thoại đâyyyyy..."
Chị vùng chạy theo để bắt bé Xíu, cả chú thím ba đều bật cười thật to trong khi tôi cũng ngượng chín cả người, hình như cái nhà này ai cũng thích làm quá mọi việc lên thì phải. Tôi vội quay trở lại việc rửa chảo của mình. Thím ba đi lại kế bên cầm giẻ lau lau lại những chỗ bị nước văng ướt.
"Tối qua M ngủ ngon hông cậu."
"Dạ cũng được."
"Tội nghiệp. Ngủ ngoài sân, con nhỏ Xíu này dám thông đồng với cô Phương bắt cậu ngủ ngoài sân, trúng gió rồi sao. Cậu đừng chấp nó nha, tại nó nghe lời cô Phương nên nông nỗi vậy."
"Dạ có gì đâu. Trời này ngủ ngoài sân cũng mát, có mền ngoài đó mà. Ủa bộ thím để sẵn mền cho con hả?"
"Hông, mền cô Phương đem ra đó."
"Dạ!"
Thím ba quay mặt ra sau nhìn nhìn như kiếm ai rồi quay vào nói nhỏ nhỏ.
"Cậu ăn đồ ăn thấy ngon hông? Của cô Phương nấu đó hổng phải thím đâu."
"Dạ vụ này con biết rồi."
"Ủa! Biết rồi hả?"
"Dạ!"
"Vậy đỡ cả nhà khỏi giấu mệt người. Cô Phương cũng thiệt tình, giấu cậu làm chi hổng biết, bắt hai người già này giấu theo mệt đứt tim."
"Dạ! Chị là vậy mà."
"Ừ! Con nhỏ thiệt tình, cậu nửa bày đặt quà cáp chi, làm ngày làm đêm cho khổ. Cô Phương lo cho cậu suốt, ngày nào cũng hỏi thím phải ăn uống làm sao, nấu món gì cho cậu ăn lại sức. Có bữa con nhỏ buồn hiu, thím hỏi mới biết do cậu xuống ký. Mai mốt đừng làm đêm nữa cậu ơi, thanh niên trai tráng coi vậy chớ thức đêm, ăn bao nhiêu cũng hổng lại sức đâu. Nhìn ông già kia kìa, đợt coi đá banh thức ba đêm thôi mà xuống hai ký, huyết áp lên xuống bất tử nữa, khổ hết sức."
"Dạ con xin lỗi, tại thấy chị thích dây chuyền đó quá thành ra..."
"Thím biết cậu có lòng. Nhưng làm vậy là hông tốt, cậu còn nhỏ chưa hiểu chuyện đời nhiều, tuổi trẻ mấy cậu cứ quan trọng tiền bạc làm chi. Mấy con nhỏ khác thím không nói tới chứ cô Phương thím rành một cây, con nhỏ ghét nhất chuyện quan trọng tiền bạc với người thân. Cậu như người trong nhà, cậu Phong nửa, đừng để ý sĩ diện tiền bạc với cô Phương để con nhỏ buồn. Chắc cậu chưa biết hồi nhỏ gia đình cô Phương nghèo cỡ nào phải hông? Từ từ cô Phương cũng kể cậu nghe cho coi, thím nói trước cho cậu biết để hiểu, cô Phương cũng từng sống nghèo hổng thua gì cậu đâu, thành ra cậu đừng để bụng chuyện tiền bạc. Con người giờ sống tiền bạc tôi cũng cần, nhưng quan trọng là tình nghĩa, sống nay chết mai, làm nhiều ăn nhiều, làm ít ăn ít một chút, với thím miễn con Xíu có ăn học, ông già kia bình an là thím cũng vui trong bụng. Cô Phương cũng vậy, miễn cậu đi học, đi làm, sức khỏe bình an là con nhỏ vui liền. Nghe lời thím, người khác sống sao là chuyện của họ, cậu cứ đối xử bình thường với cô Phương là đủ, đừng bày đặt cao sang làm chi cô Phương buồn."
Thím ba còn nói một vài điều khác, tôi nghe và thấm từng lời, càng hiểu nhiều hơn về chị, về những gì chị dành cho mình. Càng hiểu, tôi lại càng bối rối trong lòng, càng hiểu càng khó xử bởi sau tất cả, tôi làm sao nỡ để chị phải tổn thương vì tôi, một người như tôi đã bao giờ đem lại cho chị niềm vui nhiều bằng nổi lo lắng đâu. Nói chuyện với thím ba thêm một chút tôi cũng rời khỏi nhà chị để lên trường họp nhóm làm thực hành.