Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 111: Nói chuyện với chó
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 111
Dĩ nhiên suốt buổi, chẳng có ai trong nhóm nhìn thấy tôi. Tôi lái xe lang thang khắp nơi, vô thức ghé ngang nhà của cô ấy, đứng sau gốc cây nhìn lên cửa sổ phòng cô từng ở. Bao cửa đóng then cài, chẳng thấy bóng dáng sinh khí nào từ bên ngoài. Tôi nằm dài xuống đất, dựa lưng vào gốc cây, nhắm mắt lại. May mà khu nhà cô ấy khá vắng vẻ, nhất là vào buổi trưa, ít người qua lại con đường nhỏ này, càng chẳng ai có việc ra ngoài vào cái nắng nóng này.
Bóng mát của gốc cây già phủ xuống, những suy nghĩ mệt mỏi suýt nữa làm tôi ngủ quên, nhưng thoáng chút xúc động trên mặt khiến tôi tỉnh táo. Mở mắt ra, tôi thấy một chú chó con lông đốm, chân ngắn đang liếm mặt tôi, đuôi quẫy lia lịa như thể đã quen tôi từ lâu. Ôm lấy nó vuốt ve, tôi phát hiện trên cổ nó có chiếc lục lạc, chứng tỏ đây là chó có chủ. Tôi vốn có duyên với trẻ con và thú cưng, đặc biệt là chó, đi đâu cũng chẳng sợ chó lạ, và chúng cũng dễ gần tôi hơn người khác.
– Mày chạy lung tung ở đâu vậy? Không sợ bọn ác bắt mất rồi đem bán à, con.
Chó con hình như hiểu tôi, vội nhảy khỏi người tôi, chạy một vòng quanh cánh cổng màu xanh rồi lại nhảy nhót, chui vào người tôi tỏ vẻ thân thiết. Biết nhà nó rồi, tôi chẳng vội đuổi nó về. Lúc này tôi đang chán, đầu óc rối bời, có nó chơi cùng một chút cũng đỡ mệt.
Tôi dựa lưng vào gốc cây, tay mân mê xoa xoa cổ nó. Nó có vẻ thích thú, nằm xuống bên cạnh không quậy nữa.
– Nhà người yêu tôi đó. Mày còn nhỏ như vậy chắc không biết cô ấy ở đâu, hàng xóm hụt rồi. Cô ấy đi lấy chồng rồi, mười năm chưa về, theo mày cô ấy có về không.
– Gâu gâu…
– Lạ thật. Đã lâu tôi không dám đến đây vì sợ đau lòng, nhưng giờ thấy cũng bình thường. Chỉ thấy nhớ, thấy buồn nhẹ, chắc vì quen rồi. Không biết giờ cô ấy sống sao nữa.
– …
– Chị ấy yêu tôi rồi, phải không? Dễ gì mày biết chị tôi, nhưng nếu gặp chị, mày chắc chắn sẽ mê cô ấy. Chị đẹp, tốt, giỏi đủ thứ, đúng là nữ hoàng vậy. Nhìn tôi này, tôi cùi bắp thế này, ngày nào cũng khiến chị lo lắng, buồn phiền, sao tôi xứng đáng. Tôi và người yêu tôi, dù miễn cưỡng cũng thành đôi, nhưng tôi và chị tôi chênh lệch quá, chưa bao giờ dám nghĩ mình sẽ trở thành một đôi với chị. Nghĩ mà tôi yêu chị được không, con.
– …
– Tôi có yêu chị không nhỉ? Nếu không yêu, chắc gì tôi lại ngồi đây nói chuyện với mày. Chắc chắn không yêu rồi. Tôi biết tôi như thế đó.
– …
– Giờ biết phải làm sao đây. Hỏi mày cũng như không, mày có hiểu gì chuyện tình cảm đâu. Nói chuyện với mày còn sướng hơn nói chuyện với chó. Thôi, mày là chó mà. Haha.
– …Gâu gâu…
– Làm sao để tôi vẫn bên cạnh chị mà không làm chị tổn thương. Thà không biết gì còn hơn, chứ biết rồi tôi không thể đối xử bình thường được nữa. Tôi có thể lạnh lùng với bất cứ ai, nhưng với chị thì không. Tôi không thể giả vờ như không biết gì với chị được. Thề luôn!
– …
– Đối xử với chị như với mấy cô gái khác à? Thôi, tôi không làm vậy được. Trò gì của tôi chị đều biết, không ai hiểu tôi bằng chị. Tôi… cũng không muốn làm vậy, không biết nữa, nhưng tôi không thể làm vậy được. Chị sẽ đau lòng, chị buồn, tôi sẽ xót xa lắm, chị khóc thà cho mày cắn tôi sứt da sứt thịt còn sướng hơn.
– …
– Tôi không biết có nên yêu chị không nữa. Thiệt!… Nhưng tôi cũng không muốn mất chị. Cái này cũng thiệt luôn.
Nếu ai ngồi cạnh tôi bây giờ, chắc họ sẽ gọi điện báo xe bắt chó đưa tôi về trung tâm tiêm phòng rồi chuyển thẳng đến viện tâm thần vì chứng tự kỷ nặng của tôi. Giữa trưa ngồi dưới gốc cây nói chuyện với chó, may mà tôi chỉ lẩm bẩm không ai nghe thấy. Không biết chó có nghe hay hiểu không, chỉ thấy nó nằm dài thè lưỡi liếm tay tôi, thi thoảng lại gâu gâu nhỏ. Thực ra, lúc này không nói chuyện với chó, tôi biết nói chuyện với ai nữa đây. Chị thì không dám, em đã xa rồi… ngoài hai người này, tôi còn biết tâm sự cùng ai giữa chuyện tình rắc rối của ba người trẻ như tôi đây.
– BoBo! Đâu rồi? Về nhà đi!
Tiếng một cô bé vọng ra từ phía cánh cổng màu xanh, cùng tiếng cửa mở phá tan không khí yên tĩnh của buổi trưa. Con chó vội đứng dậy chạy lon ton về phía cổng. Bước ra là một cô bé xinh xắn khoảng 15-17 tuổi, tóc buộc nơ, mặc quần ngắn áo thun trắng in hình hoa hồng.
– Con chó của em phải không?
– Ừ! Còn anh là ai vậy?
Cô bé vội chạy ra ôm chó, đưa ánh mắt tò mò khó chịu nhìn tôi.
– Chó dễ thương quá!
– Anh là ai mà hỏi lung tung? Định bắt chó sao?
– Xem anh có giống dân bắt chó của em không?
– Ai biết được. Anh làm gì ngồi trước nhà tui thế?
Tôi ngạc nhiên bật cười trước thái độ của cô bé.
– Này, tôi ngồi trước nhà này chứ không phải nhà em.
– Nhà nào?
– Đó!
– Nhà đó dọn đi hết rồi, giờ cái sân này, cái cây này là của nhà tui.
Lại thêm một cô bé ngang ngược nữa, cứ như bất cứ cô gái nào xuất hiện xung quanh tôi đều giống nhau, ngang như cua.
– Ờ, nhà em đó. Anh là người tốt, ngồi chơi một chút được không?
– Người tốt! Chưa chắc đâu. Mà tôi tự nhiên ngồi trước nhà người ta thế? Dọn đi hết rồi, không có gì ăn trộm đâu.
– Này này! Thế thằng ăn trộm nào ngồi đây nói chuyện với em không?
– Uhm, đúng! Mà ai biết được, chưa tin đâu. Rồi sao anh tự nhiên ngồi đây chơi? Định trồng cây si chị Thy hả? Đi lấy chồng Việt kiều rồi về à.
– Ờ ờ, tôi biết.
– Thế sao anh còn ngồi đây?
– Tôi ngồi chơi!
– Khó hiểu quá!
Cô bé nhíu mày suy nghĩ.
– A! Hay anh định theo dõi tui rồi làm gì hả?
– Làm gì là làm gì?
– Ai biết được mấy người biến thái.
Ôi, cô bé này, gặp vài phút mà tôi đủ từ thằng bắt chó sang ăn trộm rồi biến thái, toàn nghề khó với tôi không.
– Thôi đi bà! Đa nghi như Tào Tháo.
– Tui già lắm hả mà gọi bà? Xí! Né ra tui coi coi.
– Coi gì?
– Số xe chứ gì.
Cô bé nhìn biển số xe, ra vẻ suy nghĩ, đột nhiên la lên:
– A! Nhớ rồi! Nhớ số xe này rồi! Anh chính là anh hay chở chị Thy về, mỗi lần hai người qua nhà tui xin xoài ăn đúng không?
– Ờ ờ, chính tôi.
– Thế giờ không nói sớm để tui sợ muốn chết.
– Sợ mà đứng nói chuyện như điều tra tội phạm à.
– Xí! Kệ tui!
Ánh mắt cô bé dãn ra chút, nở một nụ cười. Thoáng chốc, tôi chợt nhận ra cô bé cũng xinh xắn quá.
– Tui biết rồi!
– Biết gì?
– Anh nhớ chị Thy đúng không?
Tôi mỉm cười, ánh mắt quay về phía cửa sổ cũ.