Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 113: Em Yêu Anh
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm Sài Gòn yên ắng. Tôi trở về căn nhà của chị, dù chị chính là người tôi ngại gặp nhất lúc này. Không phải vì ghét, mà bởi chị là người duy nhất tôi không thể đeo mặt nạ trước mặt. Dù giỏi che giấu cảm xúc bằng vẻ ngoài bất cần, trước chị, tôi luôn là tôi – nguyên vẹn, không giả dối. Dù có muốn hay không, tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi. Mỗi khi mệt mỏi, buồn bã hay bế tắc, nơi tôi tìm về vẫn là nhà chị. Dù rắc rối hiện tại bắt nguồn từ chị, thói quen tìm về chốn bình yên ấy vẫn không thể dứt bỏ.
Từ cổng vào, băng qua khu vườn, phòng khách, bếp, lối dẫn lên cầu thang, đến tận phòng chị – tất cả đều quen thuộc đến mức tôi có thể nhắm mắt mà đi suốt đoạn đường ấy. Một ngày nào đó, nếu không còn được bước vào căn nhà này, tôi sẽ ra sao? Nếu một ngày nào đó, tôi không còn được bên chị nữa, mọi thứ sẽ thế nào? Chỉ là giả tưởng… chỉ là giả tưởng thôi.
– Nhóc về rồi hả? Sao dạo này kỳ kỳ vậy?
Tôi im lặng, siết chặt vòng tay ôm lấy chị từ phía sau, mũi khẽ cọ vào bờ cổ trắng nõn, thoang thoảng mùi hương con gái thân thuộc. Chị vẫn nằm yên, quay lưng về phía tôi, để mặc tôi tựa vào, ôm lấy – thói quen từ bao lâu nay. Chị luôn như vậy mỗi khi tôi mệt mỏi. Nhưng lần này, không phải vì áp lực bên ngoài. Lần này, tôi sợ… sợ một ngày nào đó chị sẽ rời xa tôi.
– Khuya rồi sao chị chưa ngủ, còn nằm đây làm gì nữa?
– Chị đang chờ nhóc về mà.
– Nhóc có nói sẽ đến đâu.
– Chờ thì cứ chờ thôi.
– Bình thường chị vẫn chờ như vậy à?
– Ừm!
Chị khẽ gật đầu, dịu dàng đến đáng yêu. Nhưng chị là chị… làm sao có thể yêu được đây? Tôi buông vòng tay, đứng dậy, mở tủ lạnh lấy một lon nước ngọt, rồi tựa lưng vào cửa sổ, uống một hơi dài. Một hơi thở nhẹ phả vào gáy, chị nhẹ nhàng gỡ lon nước trên tay tôi xuống, thay bằng một ly nước cam ép mát lạnh.
– Nhóc đó, dặn bao nhiêu lần rồi, tối không được uống nước ngọt.
– Ừ!
Tôi chỉ gật, ánh mắt dán vào chị. Rõ ràng, chúng tôi chẳng hề xứng đôi. Tôi phải đứng hẳn lên bậc cửa sổ mới ngang tầm với chị. Tôi chỉ là một thằng nhóc tay trắng, mang trong tim vết thương lòng chưa lành, đào hoa, lăng nhăng, vô tâm, bất cần… nhỏ bé đến mức có thể bị xem nhẹ bất cứ lúc nào. Còn chị – chị là nữ hoàng. Chúng tôi như ở hai thế giới khác biệt. Chị giỏi giang, chu đáo, lo lắng cho tôi từng chút một. Chị lớn hơn tôi, hoàn toàn xứng đáng với một người tốt hơn tôi. Làm sao tôi dám yêu chị? Dù thân thiết đến đâu, tôi vẫn luôn nghĩ chị chỉ là chị tôi – mãi mãi.
– Hôm nay nhóc lạ lắm, biết không? Có chuyện gì, nói chị nghe đi.
– Ừ… hơi mệt thôi, không có gì cả.
– Đừng hòng giấu chị. Chắc chắn có chuyện, nói đi. Đây là lệnh.
– Thật sự không có gì mà. Thôi ngủ đi, đừng ra lệnh với nhóc nữa. Ngủ nha.
– Không! Chị sẽ không ngủ nếu nhóc không nói.
Tôi im lặng, nhảy xuống khỏi cửa sổ, nằm dài xuống ghế sofa. Chị ngồi xuống bên cạnh, dựa lưng vào ghế, tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi – cử chỉ quen thuộc từ lâu.
– Nhóc không nói thì thôi. Nhưng chị sẽ nói. Từ mai, nhóc nghỉ làm ca khuya ở quán nhậu.
– Ừ… thì nghỉ rồi.
– Và nghỉ luôn công ty nữa. Chị không thích nhóc làm ở đó nữa.
– Sao vậy? Nhóc đang làm tốt mà.
– Nhóc không phải người dành cho thế giới giải trí đó. Nhóc làm ngày làm đêm, chị không muốn nhóc lúc nào cũng phải suy nghĩ, mệt mỏi đến mức ngủ gục. Công ty đó đầy chuyện nhạy cảm, không hay ho gì cả. Ở đó lâu, nhóc sẽ gặp rắc rối…
– Nhưng nhóc kiếm được nhiều tiền ở đó mà.
– Đúng! Đó chính là lý do chị muốn nhóc nghỉ. Nhóc thay đổi nhiều rồi, biết không? Nhóc suốt ngày tính toán chuyện tiền bạc. Từ khi làm ở đó, nhóc lúc nào cũng nghĩ đến kiếm tiền, tranh giành hợp đồng, tranh việc, giành lợi ích… Nhóc có biết mình đang bất chấp sức khỏe, bất chấp tất cả vì tiền chưa? Một câu là tiền, hai câu lại là tiền. Nhóc bỏ học, bỏ thời gian nghỉ ngơi, ăn uống… nhóc thậm chí còn bỏ mặc cả chị nữa. Chị ghét nhóc như vậy lắm. Nhóc trả lại nhóc của chị đi.
– Nhóc biết là mình có thay đổi. Ai rồi cũng phải thay đổi mà. Nhóc phải trưởng thành, phải kiếm được nhiều tiền hơn, muốn thoát khỏi cảnh tay trắng sớm.
– Nhưng không phải bằng cách bất chấp tất cả như vậy. Nhóc có biết những lời vừa nói lạnh lùng, vô cảm đến mức nào không? Chị không thích nhóc như thế.
Tôi ngồi dậy, giọng đầy khó chịu.
– Nhóc hứa sẽ cố gắng không đi sai hướng. Mọi chuyện nhóc đều chiều chị được, nhưng công việc… chị không thể áp đặt nhóc phải làm cái này, cái kia.
– Nhóc! Sao nhóc nói chị vậy? Chị có áp đặt hồi nào đâu? Chị chỉ muốn tốt cho nhóc thôi.
– Nhóc biết! Nhưng nhóc vẫn làm tốt, kiếm được tiền. Tự nhiên chị bắt nghỉ, biết làm gì để kiếm nhiều như vậy đây?
– Lại tiền! Sao lúc này trong mắt nhóc chỉ toàn tiền, tiền, tiền vậy? Nhóc thích tiền lắm hả? Vậy ở nhà đi, làm việc cho chị đi. Chị trả tiền cho nhóc – gấp đôi, gấp ba, gấp trăm lần số tiền nhóc kiếm được. Nói đi, nhóc kiếm một tháng bao nhiêu, chị trả liền.
Chị ngồi bật dậy, ánh mắt giận dữ nhìn thẳng vào tôi. Tôi chợt nhận ra mình vừa nói quá nặng lời. Chưa từng bao giờ tôi lạnh lùng với chị như thế.
– Thôi… được rồi, nhóc xin lỗi. Nhưng chị bắt nghỉ đột ngột như vậy thật sự vô lý mà.
– Kệ chị! Chị vô lý thì sao? Chị không muốn nhóc thay đổi thành người này. Chị không muốn nhóc lúc nào cũng nghĩ cách kiếm tiền, chị không muốn nhóc vì lời hứa với bé Thy mà đánh đổi tất cả như vậy.
– Chị! Sao lại lôi Thy vào chuyện này?
– Đừng chối. Chị biết nhóc muốn kiếm tiền vì lời bé Thy, muốn trả thù mẹ bé Thy, vẫn còn chờ bé Thy… phải không?
– Nhóc…
– Còn chối gì nữa? Chị biết hết rồi. Nhóc làm gì, nghĩ gì chị đều biết. Chị không muốn nhóc tiếp tục như thế. Nhóc hãy quên bé Thy đi, sống cuộc sống của riêng mình. Chị không muốn nhóc mãi ôm mối tình với Thy, không muốn nhóc chờ đợi nữa. Nhóc rõ ràng biết Thy sẽ không bao giờ quay lại bên nhóc mà.
Tôi đứng dậy, vỗ mạnh hai tay vào mặt, cố tìm lại chút tỉnh táo, sợ những lời nói ra sẽ khiến chị buồn thêm. Nhưng lòng tôi vẫn dâng lên cảm giác khó chịu – bởi những lời chị nói vừa đúng, vừa ngang ngược.
– Chị đừng lúc nào cũng quyết định mọi thứ được không? Nhóc biết chị lo cho nhóc, biết chị luôn quan tâm. Nhưng cuộc sống này là của nhóc. Chị đừng can thiệp, đừng quyết định thay nhóc. Nhóc yêu ai, nhóc chờ ai – là do nhóc muốn. Chị lấy tư cách gì mà cứ xen vào, cứ ép buộc mãi như vậy?
Tôi lạnh lùng đút tay vào túi, ánh mắt liếc ra ngoài cửa sổ, giấu đi sự bực dọc và giận dữ. Tôi khó chịu vì phải nói những lời cay nghiệt với chị. Tôi giận dữ vì chị đã chạm đúng vào điểm yếu nhất của tôi.
Mọi thứ im lặng. Tôi giật mình khi thấy chị bỗng nhiên im lặng đến đáng sợ. Chỉ vài giây thôi, mà tôi đã lạnh sống lưng. Tôi liếc sang – đôi mắt chị long lanh, nước mắt lăn dài trên gò má. Môi chị run run, khẽ mấp máy:
– Vì… em yêu anh!
Không gian như ngừng lại khi ba từ “em yêu anh” vang lên. Tôi nghe rất rõ – không phải mơ, không phải ảo giác, mà là sự thật. Chị khóc. Chỉ vài giọt nước mắt thôi, nhưng đủ khiến tôi bàng hoàng. Chưa từng một lần nào tôi muốn làm chị khóc.
Tôi vội vàng bước tới, hai tay nâng mặt chị lên, ngón cái khẽ lau nước mắt.
– Chị… đừng khóc! Nhóc xin lỗi! Thôi, đừng khóc nữa mà chị!
Chị vẫn khóc, nước mắt không ngừng rơi, ánh mắt vẫn nhìn tôi chòng chọc.
– Nhóc vừa lòng chưa? Chị đã nói rồi đó! Mọi người hả dạ chưa? Nhóc ác lắm, dám nói những lời tàn nhẫn như vậy với chị! Nói đi! Nè, chị khóc rồi nè, nhóc nói tiếp đi!
– …
– Chị đã nói ra rồi! Là chị yêu nhóc đó. Tất cả lý do đều vì điều đó. Nhóc vừa lòng chưa?
– …
– Nhìn này! Là người ta yêu nhóc đó! Đã nói hết rồi! Hả dạ chưa?
– …
– Là em yêu anh đó! Anh hả dạ chưa?
– …
Chị vẫn nức nở. Tôi im lặng, không biết nói gì, chỉ biết nhắm mắt ôm chị vào lòng, tay khẽ xoa má, như muốn xóa đi những giọt nước mắt vì mình. Tôi dìu chị nằm xuống giường. Mỗi lần chị khóc, đều như vậy – dù lần này là vì tôi, chị vẫn ngoan ngoãn gối đầu lên tay tôi.
Không ai nói gì nữa. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ, tiếng tích tắc của đồng hồ, tiếng nấc nghẹn ngào, và hơi thở nhẹ nhàng của chị… Tất cả hòa vào nhau, như lời ru dịu dàng đưa cả hai vào giấc ngủ.