114. Chương 114: Nước mắt và lời chia xa

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 114: Nước mắt và lời chia xa

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sài Gòn! Một buổi sáng bình yên. Những tia nắng len lỏi vào phòng, đôi tay tôi tê dại vì phải ôm chị ngủ gần như suốt đêm. Mở mắt ra, tôi khẽ cử động, lăn qua một bên rồi xuống giường. Chưa bao giờ ngủ ngon như thế, nhưng cũng chưa bao giờ mệt mỏi đến thế. Chị mở mắt, đôi mắt to tròn luôn long lanh nhìn tôi như vậy.
– Em làm chị thức dậy hả? Sao không ngủ thêm chút nữa đi? Khóc cả đêm rồi còn gì.
– Chị khóc cả đêm hồi nào. Khóc có chút xíu rồi ngủ thôi mà.
– Ừ! Dù sao cũng là khóc.
– Uhm!
Tôi ngồi xuống, tay xoa nhẹ lên má chị như muốn lau đi những giọt nước mắt còn sót lại từ đêm qua.
– Chị!
– Sao em?
– Em xin lỗi! Xin lỗi vì tất cả. Em không bao giờ muốn làm chị buồn như vậy.
– Uhm!
– Em sẽ làm bất cứ điều gì chị muốn, chuyện gì cũng được. Nhưng…
– Nhưng sao?
– Nhưng chị… đừng yêu em nữa. Em… nghĩ rằng chúng ta quá gần gũi, thân thiết lâu ngày sẽ dẫn đến hiểu lầm tình cảm. Em… không biết nữa, nhưng chị không nên yêu em, em không tốt, em sẽ mang đến cho chị nhiều đau buồn lắm. Chị biết rõ em còn phải giữ lời hứa với cô ấy mà đúng không? Dù muốn hay không, em vẫn sẽ thực hiện lời hứa đó, em sẽ luôn là em của chị, chị sẽ luôn là chị của em… nhưng đừng yêu em nữa, chị. Sẽ đau lắm!
Tôi rút tay lại, đứng dậy và nắm chặt lấy chiếc túi quần, hai vai run lên vì cố kìm nén cảm xúc. Chị ngồi dậy, nhẹ nhàng bước đến đứng trước mặt tôi, hai tay áp sát vào gò má tôi, xoay đầu tôi nhìn thẳng vào mắt chị.
– Em! … Sau tất cả… em có yêu chị không?
– Chị! … Em… em trước giờ vẫn nghĩ chị là chị của em. Chị quan trọng với em, em không bao giờ muốn làm chị buồn, chị là người em không bao giờ…
– Chị hỏi… em có yêu chị không?
Chị ngắt lời, mắt chị nhìn sâu vào mắt tôi, vài giọt nước mắt rơi dài trên má chị. Tôi ngập ngừng, tôi biết chị đang đau lắm, tôi cũng vậy, tôi cũng đau không kém chị, làm chị đau chính là điều khiến tôi đau nhất… hơn bất cứ điều gì trên thế giới này.
– Em… không!
Chị thở dài, tay chị xoa nhẹ vào không trung, đôi môi chị khẽ mỉm cười… nhưng nước mắt vẫn rơi. Tôi im lặng, gục đầu xuống, đôi vai run run, những ngón tay tự bấm chặt vào nhau tưởng chừng như bật máu.
– Chị! Em xin lỗi! Chị đừng khóc! Chị!
Miệng chị vẫn cười, nước mắt vẫn nhẹ rơi… ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào tâm can tôi.
– Em đi đi!
– Chị ơi! Đừng như vậy mà. Em xin…
– Em đi đi. Đi nhanh đi! Chị muốn một mình.
– Em xin lỗi… em…
– Em đi đi! Xin em đó!
Chị mỉm cười, giơ tay lên lau nước mắt rồi khẽ đẩy nhẹ vào ngực tôi. Cánh cửa phòng đóng lại, tiếng khóa khô khốc vang lên lạnh lùng. Tôi nhắm chặt mắt, ngước lên trời và thở dài một hơi thật sâu.
– Chị ơi! Em xin lỗi!
Tôi lặng lẽ bước xuống nhà, khẽ gõ cửa phòng bé Xíu. Bé nhanh chóng mở cửa vì giờ này bé sắp đi học.
– Úa, cậu M! Ngủ ngon không? Cậu M tìm em hả?
– Ừ!
– Có chuyện gì hả cậu? Úa, sao cậu mắt hơi đỏ vậy?
Tôi mỉm cười…
– Không có gì. Xíu lên coi cô Phương giùm anh nhé. Anh làm cô Phương của Xíu khóc rồi.
– Hả? Sao kỳ vậy? Cãi nhau à? Sao cô Phương khóc. Cậu làm gì cô rồi. Mới hôm qua huề nhau mà. Sao cậu dám làm cô…
Bé lên giọng trách tôi, nhưng rồi bỗng im bặt, có lẽ bé cũng nhìn thấy nỗi đau hiện rõ trên gương mặt tội nghiệp của tôi lúc này. Tôi im lặng quay mặt đi ra cổng, tự dùng chìa khóa của mình mở cổng, dắt xe ra ngoài rồi chạy ào rời khỏi căn nhà, không biết giờ này chị có đứng nhìn tôi từ phía cửa sổ hay không. Tôi cứ để xe chạy loanh quanh khắp nơi không mục đích, vòng vèo khắp các con đường Sài Gòn, tưởng chừng như trong cả ngày hôm ấy tôi đã mang theo nỗi đau đi khắp thành phố. Làm chị đau… chính là nỗi đau lớn nhất nhỉ. Tôi bật cười… dừng xe, móc điện thoại ra gọi cho chị Thủy. Lúc này tôi chỉ muốn gặp chị Thủy, không phải để nói chuyện, không phải để kể chuyện, càng không phải để chia sẻ… đơn giản là muốn rủ chị Thủy đi “nhậu”. Trước giờ tôi chưa từng biết nhậu… nhưng lần này tôi lại muốn đi uống cho thật say, thật say… vì nghe nói khi say, người ta sẽ quên hết.