Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 116: Tiếng Gọi Từ Phía Sau
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những chuyến xe đêm luôn mang đến cảm giác cô đơn và chất chứa suy nghĩ. Tôi lặng lẽ tựa người vào cửa kính, ngắm nhìn ra ngoài. Xung quanh, hành khách hoặc ngủ gật, hoặc mải mê với việc riêng. Riêng tôi lại dùng chiếc giường nằm để ngồi. Bỗng nhiên, tôi khẽ mỉm cười, tự hỏi từ bao giờ cách tôi hành xử cũng trở nên bốc đồng, kiểu như trong phim ảnh, tiểu thuyết – y hệt chị.
Chiều nay, tôi vẫn đang ngồi trong công ty, chuẩn bị một vài việc cho chương trình sắp tới. Nhưng rồi tôi giao lại phần việc mình đang làm cho một chị khác, rồi lặng lẽ rời đi, dù sếp không đồng ý. Tôi biết rõ hậu quả: có thể bị mất việc, mất thu nhập. Nhưng tôi vẫn muốn đi. Đơn giản là vì lo cho chị. Dù làm gì, tôi cũng không muốn chị buồn, càng không muốn chị mang trong lòng điều gì khó chịu. Chỉ khi ngồi trên chuyến xe này, ngắm nhìn cảnh đêm trôi qua, nghĩ về nơi mình sắp đến, lòng tôi mới thấy nhẹ bớt.
Tôi hiểu rằng, chuyến đi này chưa chắc đã tìm được chị. Đời đâu phải phim ảnh. Nhưng tôi tin chắc một điều: nếu có người hiểu chị, thì chỉ có thể là tôi. Dù ngu đến mấy, tôi cũng đoán được chị sẽ đi đâu.
Phố núi đón tôi bằng một cơn mưa nhẹ. Thời tiết giữa đêm như thế này, chẳng còn gì u ám hơn. Tôi lê thân về khách sạn đã đặt trước, rồi lăn ra ngủ luôn. Sáng sớm, vệ sinh nhanh gọn, tôi thuê ngay một chiếc xe máy và lên đường tìm chị.
Tôi chạy vòng quanh các con đường trung tâm, quanh bờ hồ, hy vọng vô tình sẽ thấy bóng dáng chị. Tất nhiên, đời không phải phim, đâu thể tìm thấy người chỉ bằng cách ngớ ngẩn như vậy. Tôi ghé vào một quán gần hồ, ăn một tô bánh canh cho xong bữa, rồi lập tức chạy đến nhà anh Chinh.
Tôi không rành đường, cũng chẳng nhớ rõ đường, chỉ chạy theo trí nhớ mờ nhòe, loay hoay mãi đến xế trưa mới tìm được. Nhưng nhà anh đóng cửa im ỉm. Hỏi hàng xóm, ai cũng bảo vài ngày nay không thấy ai vào ở. Chắc anh đang sống ở nước ngoài, làm gì có ở đây mà tìm. Nhưng tôi vẫn hy vọng – lên đây, chị chắc chỉ còn có thể ở nhà anh thôi.
Không tìm được gì, tôi đành lủi thủi quay về, rồi đi thẳng lên quán cà phê quen thuộc – nơi tôi thường ngồi với chị – hy vọng tìm thấy chị ở đó. Có lẽ tôi sẽ bắt chước cách chị tìm tôi lần trước: cắm trại luôn ở quán, xem sao. Lần này mà tìm được chị, nhất định phải lập thỏa thuận: biến mất thì nhớ biến mất ở chỗ dễ tìm, cho nhanh, cho tiện!
Quán cà phê vẫn như xưa – nhẹ nhàng, với những ca khúc ngọt ngào. Có lẽ chẳng còn nơi nào khác để tìm chị ngoài đây. Tôi tin chắc sẽ tìm được chị ở đây, như cách chị từng tìm thấy tôi.
Tôi gọi một ly cà phê không đường, lặng lẽ nhìn xuống thành phố phía dưới. Dù đã đến quán nhiều lần, đây là một trong số ít lần tôi đến sớm thế này.
Ánh hoàng hôn đỏ rực phủ xuống phố núi, giống như hy vọng gặp chị trong tôi – chầm chậm tắt đi, rồi lại bật lên bằng những ánh đèn đường. Trời se lạnh. Cái đói nhẹ cào trong bụng. Tôi vẫn nhìn xuống dưới, thi thoảng đứng dậy đi ra ngoài quán, trò chuyện vu vơ với bác giữ xe, rồi lại trở về chỗ ngồi quen thuộc.
Cô bé nhân viên đến châm trà, tôi mỉm cười:
– Cho anh một ly cà phê nửa nhé. Với cả menu đồ ăn, em chọn đại cho anh một món, món nào cũng được.
– Dạ, để em mang menu vào cho anh.
– Thôi, không cần. Em cứ chọn giúp anh đi.
– Dạ! À… hình như anh đang chờ ai phải không ạ?
– Ừ.
– Chắc bạn anh không đến rồi.
– Anh cũng không biết. Nói chung, anh vẫn sẽ ở đây chờ thêm một lúc nữa. Có gì em thông cảm nhé. Nếu phụ thu thêm cũng được, không sao.
– Dạ không có gì đâu anh, hihi. Ai lại làm vậy bao giờ. Em chọn cho anh món gì nóng nóng ăn cho khỏe nhé.
– Ừ. Cảm ơn em!
Cô bé đi ra. Tôi lại đưa mắt nhìn xuống thành phố. Không biết giờ chị đang làm gì nhỉ?
Khoảng hai mươi phút sau, chính cô bé ấy mang món ăn vào – một tô hủ tiếu bò kho thơm lừng. Tôi bật cười:
– Anh cười gì ạ?
– Trùng hợp vậy? Sao em biết anh thích món này?
– Dạ em chọn đại thôi, với lại hôm nay món này nấu ngon lắm ạ.
– Vậy mọi ngày không ngon hả?
– Ơ! Dạ không phải, mọi ngày cũng ngon, hôm nay… ngon hơn, hihi.
Tôi cũng cười, dọn đồ ăn xong, cô bé ra ngoài. Tôi từ từ thưởng thức, nhấp một ngụm trà, rồi lại tiếp tục chờ đợi.
Cuối cùng hôm đó, tôi vẫn không thấy chị. Quán đóng cửa, tôi đành chạy xe về khách sạn nghỉ ngơi. Ngày mai, có lẽ tôi sẽ ghé thêm vài quán cà phê đẹp khác xem sao. Biết đâu chị không ở quán cũ, mà trốn sang một nơi nào đó khác.
Sáng sớm, trời se lạnh. Tôi khoác lên người bộ quần áo chị may cho – quần kaki đen, áo sơ mi trắng, đôi giày chị mua – rồi ôm chiếc áo ấm ra đường. Mong rằng bộ đồ này sẽ mang lại thêm may mắn cho tôi.
Cả buổi sáng, tôi đi khắp các quán cà phê đẹp. Mỗi quán chỉ ghé vào vài phút, uống vội một ly cà phê rồi đi. Đến quán thứ năm, người tôi bắt đầu choáng váng. Vì sự nghiệp tìm kiếm lâu dài, tôi đành chuyển sang uống món khác cho đỡ ngấy. Đến trưa, chân mỏi rã, người mệt nhoài, đầu óc đầy chán nản. Tôi lại quay về quán cà phê quen thuộc – để làm điểm dừng cuối cùng trong ngày trước khi trở về khách sạn.
Ngày thứ ba. Chị vẫn ở một nơi nào đó mà tôi chưa tìm thấy. Cách tôi tìm chị có vẻ ngớ ngẩn, nhưng tuyệt nhiên, tôi chưa từng ngừng hy vọng. Có một điều gì đó thôi thúc trong lòng: rồi chị sẽ xuất hiện. Dù tôi biết rõ, chính tôi đã làm chị đau.
Mưa lất phất ngoài khung cửa sổ. Hôm nay là thứ Bảy, quán đông hơn mọi ngày. Tôi gọi nhiều đồ uống, nhiều món ăn – như cách bù đắp cho chỗ ngồi mà tôi đã chiếm giữ suốt mấy ngày nay. Hôm nay có diễn đàn piano, tôi đoán vậy, vì khi vào quán, tôi thấy nhân viên đang lau đàn, kiểm tra âm thanh.
Trời càng về đêm càng lạnh, nhưng không khí trong quán ấm áp hơn vì đông người. Tiếng piano vang lên bản tình ca ngọt ngào. Tôi lắng nghe, nhưng thực sự không chú tâm. Tôi đang nghĩ về chị.
Rồi bất chợt, giữa những bản nhạc xa lạ, vài nốt dạo đầu của ca khúc tiếp theo vang lên. Tôi lặng người.
Từ vị trí tôi ngồi, có một khe hẹp sát tường – vừa đủ để nhìn ra phía ngoài, nhưng chỉ thấy được lưng người đang chơi đàn. Bất giác, tôi nhận ra dáng người ấy. Tôi nhận ra chị ngay từ cái nhìn đầu tiên – dù chỉ là từ phía sau. Dù có một triệu cô gái ngồi đó lúc này, tôi vẫn nhận ra chị. Bởi tôi đã quá quen với dáng lưng ấy – từ rất nhiều, rất nhiều lần.
“Em mong mình được yêu biết nhường nào…
…và dường như anh đang ở đâu đây, thật gần em…
Nhưng em chỉ kịp nhìn anh trong phút chốc, mà chưa kịp nói gì…
…Giữa thành phố xa lạ này…
Em sống bằng nghề vẽ những bức tranh tình yêu, cuộc sống…
…luôn hy vọng một ngày nào đó sẽ được gặp anh, và để rồi em sẽ ngả vào lòng anh ấm áp…
Giờ đây, dù có hơi muộn…
Nhưng em đã nhận ra anh…”
Tôi ngả người vào ghế, xoa xoa đôi tay, môi khẽ mỉm cười. Tôi không hiểu lời bài hát tiếng nước ngoài chị đang hát, nhưng tôi biết chị yêu bài hát này đến thế nào. Lần đầu tiên tôi nghe chị hát trọn vẹn ca khúc này. Lần đầu tiên tôi nghe chị hát cùng tiếng đàn piano.
Dĩ nhiên, giọng chị không thể hay bằng ca sĩ chuyên nghiệp. Nhưng tôi chắc chắn rằng, tình cảm chị đặt vào từng giai điệu còn nhiều hơn bất kỳ ai trên thế giới này. Khi những phím đàn cuối cùng tắt lịm, tiếng vỗ tay vang khắp quán. Tôi nghe vài lời khen, vài lời đề nghị chị hát thêm, vài người lầm tưởng chị là ca sĩ, hoặc ít nhất là người hát phòng trà…
“Hàng chiều cứ vào giờ ấy,
Anh hãy ở bên em anh nhé…
Buồn cười thật, vì em đã từng không biết anh là ai,
…mà chỉ có thể ngẩn ngơ nhìn theo bóng anh lướt qua thật nhẹ.
…Giờ đây dù có hơi muộn,
Em đã nhận ra anh…”
– Bài hát này dành cho người ngồi trong phòng. Hắn là tên đáng ghét nhất thế giới. Hihi… Phương cảm ơn mọi người!
Tôi bật cười nhẹ. Giờ thì chắc chắn rồi – chị ở đây.
Tôi thở phào, tựa người vào cửa kính, đưa mắt nhìn ra ngoài. Phố núi bình yên biết bao.
– HeY!
Tôi vẫn im lặng.
– HeY!
Một vòng tay ôm chặt lấy bắp tay tôi. Mùi hương quen thuộc của chị phả vào mũi. Tôi vẫn im lặng – không phải vì không biết nói gì. Tôi im lặng vì… tôi bối rối. Bối rối bởi tiếng “HeY” ấy!