Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 115: Sau Cơn Say
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sài Gòn về đêm lung linh ánh đèn, gió nhẹ thoảng qua, xung quanh ồn ã, náo nhiệt. Nhưng tôi chẳng còn cảm nhận được gì ngoài tiếng nói của chính mình, tiếng ly chén va chạm tí tách. Mặt nóng bừng, đầu óc quay cuồng, môi nở nụ cười mơ hồ… Giá mà cứ say thế này mãi, chẳng bao giờ tỉnh lại, liệu cuộc sống có trở nên dễ chịu hơn không? Ai mà biết được… nhỉ?
Thứ men này đã vào bụng thì không dễ dừng. Tôi uống nhiều, dù chẳng quen rượu bia, nhưng lần này cốt là để say, nên cứ uống cho đến tận cùng. Tôi chỉ trò chuyện bâng quơ với chị Thủy, không nhắc đến chị một lời. Mọi thứ rõ ràng trước mắt, nhưng trong tôi thì tất cả đang dần mờ nhòa, rồi cuối cùng, tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Giai điệu nhẹ nhàng, ngọt ngào rót ra từ chiếc máy nghe nhạc đầu giường. Tôi từ từ mở mắt, hít hà mùi hương quen thuộc từ chiếc gối. Cố nén cơn đau đầu, tôi đưa tay day day thái dương. Sau một lần say khướt, người mệt mỏi, đầu như muốn nứt ra. Nếu không có mùi hương thân thuộc của căn phòng này, có lẽ tôi đã không chịu nổi. Ngơ ngác nhìn quanh, phòng trống không, tôi ngồi dậy, chợt nhận ra mình đang ở đâu, liền vội vã vỗ mạnh vào đầu, tự trách.
Đi nhậu cho đã, cuối cùng không hiểu sao lại về được đây. Chưa từng say, nhưng cũng biết mình chắc chắn đã gây phiền cho chị đêm qua. Tiếng cửa mở, tôi giật mình như đứa trẻ bị bắt quả tang, vội nhảy lên giường, nằm lại đúng tư thế cũ, nhắm nghiền mắt. Cố lắng tai nghe từng động tĩnh, đoán xem chị đang làm gì. Nhưng chẳng có gì, chỉ có tiếng nhạc êm ái.
Bỗng người tôi nổi gai ốc khi chiếc khăn ấm nhẹ nhàng đặt lên trán. Không phải vì nhiệt độ, cũng không phải do cơn say chưa tỉnh… mà là một cảm giác lạ lẫm, không thể diễn tả, chỉ muốn mỉm cười. Bàn tay chị vuốt nhẹ lên ngực tôi, từng ngón tay như lướt trên phím đàn vô hình, rồi hơi ấm khẽ phả vào mặt, đôi môi mềm chạm vào môi tôi – tưởng như nếm được cả vị son quen thuộc. Mùi tóc thoang thoảng, hương lavender trong phòng quyện lại, ngọt ngào và yên bình.
Lần thức dậy thứ hai, ngực nặng trĩu. Vẫn là mùi tóc quen thuộc, cảm giác vừa thân quen vừa xa cách. Đã bao lần chị ôm tôi ngủ, nhưng lần này sao khác quá? Một nửa tôi muốn vòng tay siết chặt, một nửa lại muốn đẩy chị ra… Bởi người đang ôm tôi không còn đơn thuần là chị nữa, mà là nữ hoàng, là một cô gái – một cô gái thực sự, không phải vì trách nhiệm mà ở cạnh tôi. Những suy nghĩ rối bời trong đầu một thằng nhóc, chỉ mong được ngủ tiếp, ngủ thật sâu, để khỏi phải thức dậy rồi làm tổn thương chị thêm.
– Bình thường nhóc sẽ nhìn chị say sưa chứ hổng phải ngó lơ vậy đâu. Giờ hổng còn thích ngắm chị ngủ xinh đẹp nữa hả?
Tôi giật mình, có lẽ chị đã thức từ lâu. Tôi mỉm cười, đưa tay luồn vào tóc chị, xoa nhẹ như thói quen.
– Không phải. Chị vẫn đẹp khi ngủ mà, chị không đẹp thì ai đẹp nữa.
– Đồ nịnh hởm đáng ghét!
Chị đấm nhẹ vào ngực tôi rồi lăn sang bên, hai tay nghịch tóc. Tôi lén nhìn – chị vẫn thế, gương mặt không vết thương, không giọt nước mắt vì tôi, hồn nhiên như mọi ngày. Không biết là chị đã ổn thật hay chỉ giỏi giấu, sợ tôi và chị lại buồn thêm.
– Nhìn gì đó?
– À, nhìn chị ngửi tóc. Cho em ngửi với!
– Hihi, tóc chị thơm mà, ai như nhóc, hôi rình. Nè, hổng cho nhìn nữa, đi tắm đi, toàn mùi rượu kỳ lắm.
– À ừ… thì tắm. Nhưng mà…
– Nhưng nhị gì, mau lên con heo này, ở dơ thấy ghê luôn.
Chị lăn người qua, đẩy tôi khỏi giường như thể chỉ cần tôi nằm thêm một giây là giường chị thành ổ heo thật.
– Từ từ! Sao phân biệt đối xử vậy?
– Hihi! Nhanh đi, tắm sạch chị mới nấu đồ ăn ngon cho nhóc. Quần áo chị để sẵn trong đó rồi, mau vào đi.
– Ừ ừ.
Tôi đứng dậy, bước vào phòng tắm. Khi cửa đóng lại, tôi soi gương – chẳng có gì đặc biệt: thân hình gầy gò, gương mặt non choẹt, tóc tai bù xù… Vậy mà tôi lại đang ở đây, trong phòng chị, ngay bên ngoài là nữ hoàng – người mà tôi từng mơ cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện yêu.
Tôi quay ra, thấy chị đứng đó. Dù kính mờ, vẫn thấy bóng dáng chị dựa vào khung cửa. Tôi không biết chị đứng đó để làm gì – có thể là định hù tôi như mọi khi, hoặc đơn giản chỉ là để tôi biết rằng chị đang ở đây, vì tôi. Dòng nước lạnh ào xuống, tôi ngửa mặt lên, vặn nước thật lớn như thể để đánh thức chính mình. Lần đầu tôi tắm lâu đến vậy. Bên ngoài, bóng chị vẫn còn đó.
Tôi tắt nước, mặc quần áo… định mở cửa, rồi lại dừng. Ngập ngừng mãi, rồi thở dài, ngồi phịch xuống sàn, tựa vào cánh cửa kính. Một người đứng ngoài, người kia ngồi trong. Chưa bao giờ, chỉ một tấm kính mờ đục lại khiến khoảng cách trở nên rõ rệt đến thế. Chưa bao giờ, vài centimet lại khiến đối diện nhau lại khó khăn đến vậy.
…cộc cộc!
– Nhóc ơi!
– Sao chị?
– Ra đây đi. Đừng trốn trong đó nữa.
– Đâu… đâu có trốn. Em bị ướt đồ thôi… hehe!
Tôi cố cười trừ. Cửa mở, không có ai hù tôi như mọi khi, chỉ là ánh mắt long lanh của chị.
– Làm gì mà ướt đồ nữa vậy thằng hậu đậu này. Mệt ghê, lại phải giặt thêm bộ nữa.
Chị quay lưng vào tủ, tìm một bộ khác cho tôi. Tôi lặng lẽ nhìn theo – ngay cả chiếc tủ quần áo to đùng của chị, giờ đây cũng toàn là đồ của tôi, xếp ngay ngắn.
– Nè! Thay đi, hổng được làm ướt đồ sạch nữa!
– Rồi rồi, em biết rồi.
Tôi lúng túng bước lại vào phòng tắm thay đồ, rồi nhanh chóng ra ngoài. Lần này, không còn cảnh “kẻ trong, người ngoài” như phim nữa. Chị nhìn tôi nghiêm mặt, kéo ra ngoài, rồi tự mình bước vào. Tôi im lặng quan sát. Chị gom bộ đồ dơ của tôi, cả bộ vừa ướt, bỏ vào giỏ. Rồi nhẹ nhàng nhấc chiếc áo sơ mi trắng sang một giỏ khác.
– Ủa, sao bỏ riêng vậy chị?
– Cái này là áo trắng, phải giặt tay mới sạch, giặt máy dễ hư.
– Ủa vậy hả?
Tôi giật mình. Đến tận giờ mới để ý chi tiết nhỏ này. Bao lâu nay, tôi về nhà chị, tắm rửa, treo đồ, mặc đồ sạch chị chuẩn bị – chưa từng nghĩ đến việc ai là người giặt giũ tất cả.
– Đứng đó làm gì nữa, xuống bếp đi. Chị nấu đồ ăn cho nhóc. Nhóc say cả đêm, chưa ăn gì, hại bao tử rồi. Hổng biết tự chăm sóc mình gì hết!
Chị nhăn mặt kéo tay tôi xuống bếp, rồi lặng lẽ nấu nướng. Tôi đứng bên, thỉnh thoảng lấy giúp hộp gia vị, cắt khoai, cắt cà rốt theo hướng dẫn. Dù vụng về, nhưng cũng tạm dùng được. Hôm nay chị nấu bít-tết – món tôi thích nhất. Lần đầu tôi thấy chị nấu kỹ đến vậy. Cũng lần đầu tôi phụ chị nấu ăn.
– Nhóc nếm thử coi được chưa?
– Ừ ừ!
Tôi chấm đũa vào chảo, đưa lên miệng, chép chép ngon lành. Tôi mỉm cười nhìn chị – rõ ràng chị biết tôi thích ăn thế nào, vậy mà vẫn muốn tôi nếm thử.
– Ngon chưa?
– Rồi rồi! Ngon quá, hehe!
Chị cười tươi, tiếp tục trang trí món ăn. Tôi lặng lẽ quan sát từng cử chỉ, lòng dâng lên một cảm giác khó tả, không biết gọi tên.
– Xong rồi! Nhóc ăn đi, ăn nhiều lên, còn nhiều lắm nè.
Tôi không nói gì, gật đầu ngồi xuống ăn. Chị ngồi bên, chăm chú nhìn tôi thưởng thức. Trong mắt chị, tôi thấy niềm vui – có lẽ là chút hạnh phúc nhỏ nhoi sau những tổn thương tôi gây ra. Cả hai im lặng, chỉ có tiếng nhai nhẹ, không ai nói với ai câu nào. Tôi rối bời, không biết diễn, không thể trêu chọc như mọi khi, cũng không biết mở lời thế nào. Bữa ăn kết thúc, chị dọn dẹp, tôi lặng lẽ ngồi nhìn.
– Nhóc hổng đi làm hả? Tới giờ rồi kìa.
– À ừ, em quên mất. Vậy… em đi làm đây.
– Ừm! Nhóc đi đi!
Tôi lặng người. “Nhóc đi đi” – không phải lời tạm biệt quen thuộc, mà là một câu tiễn biệt. Tôi đứng dậy, quay lưng, bước đi nhanh nhất có thể, cố nhẹ chân, không để lại tiếng động.
– Nhóc!
– Sao chị?
Tôi quay lại, chị cũng quay sang nhìn tôi.
– Nhóc có yêu chị không?
Tôi mỉm cười – nụ cười buồn. Tôi biết, chắc chắn là buồn.
– Nhóc… không!
…
Tôi cố phóng xe thật nhanh ra khỏi nhà chị. Đường từ nhà đến quán ông Kha hôm nay sao dài hơn mọi khi, dù tôi đang cố chạy nhanh – như thể sợ nếu chậm lại, sẽ thấy chị đang khóc vì tôi.
Quán vẫn đông như mọi ngày. Cuộc sống, công việc vẫn trôi, bất kể tâm trạng tôi thế nào. Không ai biết tôi đang mang những tâm sự sâu kín, trừ chị Thủy – người lúc này đang bước vào quán, vẫy tay gọi tôi.
– Ủa, chị đi đâu đây?
– Hỏi kỳ, em đi kiếm anh MMMMMMMM!
Tiếng “M” kéo dài khiến tôi nổi da gà. Biết bao người quay lại nhìn tôi. Lần nào gặp chị cũng bị chọc muốn đào hố trốn. Tôi vội kéo chị vào góc quán, tìm bàn ngồi xuống.
– Giỡn hoài. Qua đây làm gì vậy?
– Nè, hỏi vô duyên! Người ta đi uống nước, tìm anh MMMMMM của người ta chứ gì.
– Thôi, mệt quá, không giỡn nữa. Chị uống gì, em kêu.
– Em muốn uống bia! Em thèm biaaaaaaaaaaaaa!
– Nhây thấy sợ. Nhìn mặt này, uống sinh tố cho bớt nhão. Ừ ha!
– Ê, ai nhão hả? Người ta thể hiện tình cảm, mỉa mai chi mà nhão?
Tôi bật cười, đứng dậy gọi cho chị Thủy một ly sinh tố bơ – mùa này bơ ngon, tôi tự quyết.
– Anh MMMMMMM đi nhậu nữa không?
– Hả, thôi đi, say gần chết, giờ còn khó chịu.
– Ủa, nay hết tâm sự rồi hả?
– À… thì…
– Hihi, làm như hổng ai biết anh MMMMMMMM có tâm sự vậy.
– Ờ, nay hết rồi. Mà sao hôm qua nhậu xong em lại qua nhà chị Phương được?
– Bộ hổng nhớ gì hết hả?
– Nhớ gì là gì?
– Trời… biết rồi nha, có người xỉn xong quên hết cả. Bộ hổng nhớ hôm qua nhậu xong tụi mình làm gì sao?
– Hả? Làm gì là làm gì?
– Thì… tụi mình lên giường với nhau đó. Anh quên hết rồi sao!
“Phụt!” – Tôi suýt sặc nước. Hoảng hồn bật dậy.
– Hả hả! Làm gì… làm gì có!
– Chối nữa à? Bộ anh hổng nhớ? Anh kéo em vào khách sạn, cởi đồ em ra, rồi…
– Thôi thôi, đừng kể nữa. Mà làm gì có, mệt quá giỡn hoài.
– Sao hổng có? Vậy anh M nhớ say xong làm gì không?
– Ơ… không nhớ!
– Đó! Hổng nhớ thì sao biết hổng làm gì em?
– Thì… thì không nhớ, nhưng… làm gì có. Say gần chết, làm gì được.
– Hứ! Giờ tính chối bỏ trách nhiệm hả? Được rồi… em nhớ anh đó, hổng ngờ anh M tàn nhẫn với em vậy. Uổng công người ta tâm sự cả đêm.
Tôi lúng túng – không biết chị Thủy nói thật hay đùa, nhưng rõ ràng, tôi chẳng nhớ gì sau khi say.
– Coi cái mặt kìa, sợ đỏ mặt hết luôn hihihi.
– Thôi chị chọc em hoài. Giờ nói thật, sao em qua nhà chị Phương được vậy?
– Thì có người xỉn, nhất quyết không cho ai đưa về, xe chạy không nổi, tự gọi taxi qua nhà bé Phương, kêu về nhà thì hổng chịu, phải qua nhà bé Phương mới chịu.
– Ủa ủa, em đòi qua hả?
– Ừ! Kêu xỉn thì qua khách sạn ngủ đỡ, hổng chịu. Về nhà cũng hổng chịu, cứ đòi qua nhà bé Phương. Mà công nhận em hay thật, hỏi gì cũng hổng nhớ, nhớ được địa chỉ nhà bé Phương, haha!
– Vậy em có nói gì không chị?
– Khỏi hỏi, xỉn vô nói tùm lum. Hihi! Lần đầu thấy em xỉn, mắc cười ghê.
– Thì ai biết, có ai từng say tới mức đó đâu. Hôm qua có chuyện nên mới vậy.
– Chị biết mà, chàng trai. Lúc xỉn em nói hết rồi, lộn xộn nhưng chị hiểu mà hihi.
– Nói… nói gì là nói gì?
– Bí mật! Hihi!
Tôi lắc đầu. Như thể ai quen chị Thủy cũng nhiễm cái tính thích giấu diếm. Tới cả bà nhiều chuyện như chị cũng bày đặt bí mật.
– Chị hỏi em nè M.
– Dạ!
– Em có yêu bé Phương hông?
Tôi im lặng lâu, rồi mỉm cười.
– Em nghĩ là không. Chắc hôm qua em cũng nói hết với chị rồi phải không?
– Ừm! Chị biết hết rồi, biết luôn em nghĩ gì nữa.
– Vậy chị cho em lời khuyên đi.
– Chị biết khuyên gì giờ? Tình cảm, em phải tự giải quyết. Nhưng chị nói em nghe cái này.
– Dạ, nói gì chị?
– Có những thứ tình cảm mà chính bản thân mình cũng hổng nhận ra…
– Dạ, em từng nghe câu này rồi.
– Ở đâu?
– Hân nói với em.
– Ừ, nhưng chị chưa nói hết. Còn vế sau nữa.
– Dạ, chị nói đi.
– …cho đến lúc người ta mất đi người đó. Đừng để đến nông nỗi vậy nha ông tướng. Người gì cứng đầu, cố chấp quá trời.
Tôi im lặng, mỉm cười. Hân từng nói với tôi y hệt. Cuối cùng, không ai giúp tôi vạch ra cảm xúc, ai cũng bảo tôi phải tự nhận ra. Nhưng… tôi đã nhận ra gì đâu? Càng tự hỏi, tôi càng không biết mình nghĩ gì, muốn gì, biết gì. Tất cả rối như ly sinh tố bơ này. Tôi chỉ biết tìm về ký ức về em để quên hiện tại. Chị Thủy về, tôi làm việc đến khi quán đóng cửa. Tối đó, tôi lang thang đến khu nhà em, ngồi ở góc cây, uống ly cà phê ven đường, rồi trở về nhà ngủ.
Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn như thường. Tôi đi học, trưa chạy thẳng qua công ty làm vài việc, rồi xin về. Bụng đói, nhưng chẳng biết ăn gì. Lại chạy xe đến nhà em, ghé quán cà phê đầu đường, gọi một ly đen đá, mắt hướng về cổng nhà em. Tôi nghĩ nhiều, nhưng toàn là suy nghĩ mông lung, không rõ mình muốn gì, nên làm gì.
…
– Nè…
– Nè…
– Nè nè! Tui kêu anh đó!
Tôi giật mình ngước lên – là cô bé hàng xóm của em, vừa đi học về, mặc đồng phục.
– À, chào bé!
– Ê, kêu ai bé đó. Tui lớn rồi nghen.
– Bao nhiêu tuổi mà đòi lớn.
– Bao nhiêu kệ tui. Sao anh qua đây hoài vậy?
– Đi uống cà phê.
– Cả triệu quán hổng uống, chạy qua đây. Người gì kỳ vậy.
Tôi cười. Con bé khiến tôi bật cười vì những câu hỏi trẻ con, ngang ngạnh – như một bản sao nhỏ của chị.
– Ừ! Tại hôm trước gặp bé, thấy dễ thương nên qua kiếm thử.
– Hả! Kiếm tui chi vậy anh? Rảnh quá ha, tính cua hả?
– Ừ!
– Anh! … Đồ… đồ! Hứ! Mệt hổng nói với anh nữa.
Con bé chu môi, đi thẳng vào nhà. Tôi cười vì vẻ xấu hổ, hồn nhiên của nó. Khoảng 15 phút sau, nó lại ra, mặc quần cụt, áo thun trắng, dắt theo con cún. Thả cún xuống, nó chạy lại nhảy lên người tôi, quẫy đuôi, liếm tay tôi. Con bé kéo ghế ngồi xuống, chống cằm nhìn tôi.
– Sao? Nhìn gì bé?
– Nhìn anh hổng giống bồ chị Thy miếng nào.
– Sao mới giống?
– Tui thấy hổng giống. Tui nói thiệt, nhìn anh hổng biết sao chị Thy quen anh nữa.
Tôi cười. Con bé thẳng thắn, nhưng đúng. Nhìn tôi, ai nghĩ em chịu quen một thằng nhóc như vậy?
– Nè! Hỏi thiệt, anh qua đây hoài vậy? Bộ nhớ chị Thy lắm hả?
– Ừm! Có nhớ!
– Trời, chị Thy lấy chồng lâu rồi, anh nhớ chi nữa. Có cần chung tình vậy hông trời. Kiếm người khác đi!
Tôi chỉ cười. Con bé đăm chiêu nhìn tôi. Tự nhiên, tôi thấy nó thú vị, thân quen – dù cách nói hơi khó nghe.
– Nè bé! Có muốn nghe chuyện của anh không?
– Chuyện gì? Chuyện tình anh với chị Thy hả?
– Ừ!
– Ừm! Anh kể đi, tui cũng định hỏi.
Tôi lại cười. Cũng không hiểu sao, tự nhiên muốn nói chuyện với con bé này. Tôi kể, nó chăm chú nghe, thi thoảng chen câu hỏi. Cả con cún cũng nằm im trong lòng tôi. Tôi kể luôn chuyện với chị – như thể đang tìm một lời giải từ người ngoài cuộc. Trời chiều mát, gió nhẹ, như góp phần đưa câu chuyện đến hồi kết.
– Đó! Giờ bé thấy anh được ngồi đây chưa? Hợp lý chưa?
– Ừm! Hèn gì mấy nay anh qua đây hoài.
Con bé trầm ngâm, như sắp đưa ra lời khuyên. Tôi chuẩn bị lắng nghe. Bỗng nó đứng dậy, vươn vai.
– Ngồi lâu mõi ghê, thôi tui vô nhà. Gặp sau hén!
– Ơ ơ!
Nó quay lưng đi, con cún nhảy khỏi lòng tôi, chạy theo. Tôi ngẩn người, chưng hửng.
– Ủa! Vậy thôi hả?
Một cô bé kỳ lạ. Mà tôi cũng kỳ lạ không kém. Nhưng dù sao, cũng được xả tâm sự với người lạ – đôi khi cũng tốt, vì không biết sau hôm nay, tôi có còn ghé lại đây nữa không.
Chiều buông, tôi về nhà thay đồ đi làm. Mọi thứ trôi nhẹ nhàng. Công việc giúp tôi thư giãn hơn. Khi lòng nhẹ bớt, tôi lại muốn về nhà chị – dù sao cũng đi suốt ngày đêm, không biết chị ra sao. Dù thế nào, tôi vẫn lo, chỉ đơn giản là thói quen. Vừa thay đồ, chuẩn bị đóng quán, tôi kiểm tra điện thoại – tin nhắn từ chị gửi từ lúc nào.
“Nhóc ơi! Chị phải đi rồi. Hihi”
Tôi sững người, vội bấm gọi. Không còn nhạc chờ quen thuộc, chỉ có tiếng tút tút đều đều, giọng tổng đài thông báo: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, xoay xoay chiếc điện thoại, khẽ cười, lắc đầu.
“Chị này… ít nhất cũng phải nói người ta biết đi đâu chứ!”