Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 129: Sau Tất Cả, Anh Là Của Em
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 129 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm càng khuya, sương rơi dày đặc, gió thổi lạnh buốt… Tôi lặng lẽ kéo tay chị xuống khỏi lan can cây cầu, rồi vòng tay ôm chặt lấy chị.
– Khuya rồi… mặc mỏng như vậy, lạnh rồi bệnh thì sao?
– Hihi, bệnh thì có anh lo chứ! Anh sẽ không bỏ em đâu, đúng hông?
– …
Tôi cười khẽ, hít một hơi dài mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc chị – thơm, dịu dàng, và thân quen đến kỳ lạ.
– Sau tất cả… anh vẫn sẽ là của em. Em luôn biết anh đi loanh quanh, nhưng rồi cũng sẽ quay về bên em. Vì em biết… anh yêu em nhiều đến nhường nào.
– …
– Em còn một thứ muốn cho anh xem nè… đảm bảo xong rồi, anh sẽ thuộc về em, hông thể chạy đâu mất được.
Chị đứng thẳng dậy, kéo tay tôi ra.
– Anh nhắm mắt lại đi! Nhắm đi!
– Ờ… thì nhắm.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận được hơi thở chị thoảng qua mặt, như đang kiểm tra xem tôi có hé mắt nhìn trộm không. Tay chị cầm một vật gì đó, đeo vào cổ tay tôi. Trời lạnh, cảm giác như một mảnh kim loại buốt giá chạm vào da, tôi khẽ rùng mình. Vài giây trôi qua, hình như chị vừa đeo xong thứ đó, rồi dịu dàng hôn lên môi tôi một cái, mới cất tiếng:
– Mở mắt ra đi…
Tôi từ từ mở mắt, đưa tay lên gần mặt, chăm chú nhìn. Một chiếc đồng hồ màu đen, màn hình sáng lên khi chị nhẹ bấm vào cạnh bên – chiếc đồng hồ Casio vẫn đang đều đặn đếm từng giây, từng phút. Tôi sững người. Mọi thứ như quay cuồng, như một thước phim tua chậm, kéo tôi ngược về quá khứ, tìm lại những ký ức tưởng chừng đã quên.
– HeY! Monster… đồ Monster khó ưa!
– …
– HeY!… I’m Cherry!
Phố núi bối rối, ngỡ ngàng trong những cơn gió bất chợt lướt qua, lạnh đến tê lòng, lạnh đến mức môi cũng như đóng băng, không thể cất lời.
– Có người từng nói… con trai phải biết giữ lời hứa. Có người từng nói, muốn trở thành người có trách nhiệm với lời hứa của mình.
– Sau này tui mà xinh đẹp hơn, cao hơn you… you có dám yêu rồi cưới tui hôn?
…
– Sau này lớn biết mặt tui. Mà tui nói trước nha, sau này tui đẹp hơn, cao hơn you, you sẽ phải yêu tui, xin cưới tui làm vợ…
…
– Thề đi!
– Thề gì?
– Thề đi, hông thì you thua, you nuốt lời sao?
…
– Ờ! Thề! Nuốt lời làm chó!
…
– You còn nhớ lời thách của tụi mình hôn đó?
– Nhớ mà.
…
– You đưa tui một thứ làm bằng chứng đi, tui cũng vậy.
– Đưa gì? Tui có gì cho you đâu.
…
– Cái đó!
…
– Gì! Cái này hả… nhưng… tui chỉ có mỗi cái đồng hồ này thôi à, mắc lắm đó. Tui nhịn ăn sáng bao lâu mới mua được đó.
– Mệt quá! Chính vì vậy mới có giá trị để tui giữ chứ.
…
– Hông được. Tui thích cái đó à, ai kêu you quý tui nhất chi hihi.
– Lấy cái áo đi, cái nón, hay cái móc khóa này đi được không?
– Hông! Cho tui cái đồng hồ đi… đi… nha… nha…
– Nhưng…
…
Chị đứng thẳng người, vỗ nhẹ vào hai má tôi, kéo đầu tôi ngả về phía chị, miệng nở nụ cười tinh nghịch, đung đưa người qua lại.
– Giữa em và anh, ai cao hơn?
– Ờ… thì…
– Giữa em và anh… ai xinh đẹp hơn?
– Ờ…
– Vậy giữa em và cô lớp trưởng ngày đó của anh… ai hơn ai?
– …
Tôi nhún vai. Câu này chắc cũng chẳng cần trả lời. Tôi đâu còn biết cô lớp trưởng năm xưa giờ đang ở phương trời nào. Nhưng dù có so sánh, chắc chắn chị vẫn hơn – hơn rất nhiều. Nhưng giờ mà đem lớp trưởng ra làm lý do để phủ nhận lời chị nói… à quên, phải gọi là Cherry mới đúng.
– HeY! Thay mặt cho chị của nhóc, Na của Mon… anh phải thực hiện lời hứa của Monster với Cherry. Anh phải hứa với em trước – anh là của em trước, em yêu anh trước, nhiều hơn, lâu hơn tất cả những cô gái khác cộng lại… Anh đã hứa rồi, anh phải làm… anh phải yêu em, biết chưa đồ ngốc!
– …
Tôi cười – cười thành tiếng thật sự. Mọi chuyện giống như một giấc mơ, một bộ phim, một điều gì đó kỳ lạ, hoang đường… nhưng lại đang thật sự xảy ra, ngay trong cuộc sống của tôi. Rõ ràng hình hài trước mắt, rõ ràng cả cái lạnh thấm vào từng thớ thịt lúc này. Nếu là mơ… sao tôi lại cảm nhận được Đà Lạt lạnh đến thế? Sau tất cả… chị vẫn luôn song hành cùng tôi. Sau tất cả… chị vẫn luôn bên tôi… rất nhiều, rất nhiều… rất nhiều năm.
– Em từng lấy của anh chiếc đồng hồ anh yêu quý nhất, quý giá nhất… giờ là lúc em trả lại anh một món quà khác.
– Là gì?
– Là em!
Chị mỉm cười – nụ cười tinh nghịch. Tôi nhìn chị: chiếc váy trắng xòe, đôi vai ấy… rõ ràng là Cherry ngày đó, là Na ngày xưa… cô gái này… chính là chị của tôi ngay bây giờ.
– Anh… có yêu em không?
Chị khẽ cúi sát vào người tôi, thì thầm.
Tôi mỉm cười, cầm ly cà phê lên hút một hơi, rồi ném mạnh xuống mặt hồ.
– Giờ… vẫn hỏi câu này sao?
– Hì! Em thích hỏi… anh trả lời đi. Em biết anh cứng đầu, là tên ngốc, đến cả yêu em anh cũng không nhận ra, dù rõ ràng em biết anh…
– …
Chị ngừng lại, không nói thêm lời nào nữa… vì tôi đã kéo chị vào lòng, vội vã đặt lên môi chị một nụ hôn – nụ hôn thật sự, không lén lút, không ngại ngần. Một nụ hôn đầy son môi, đầy cà phê, đầy ngọt ngào… và đầy nước mắt lăn dài trên má chị. Khẽ rời chị ra, tôi thì thầm, tay siết chặt lấy hông chị, kéo sát vào người mình.
– Thua rồi… là em thắng. Thực sự… anh không thể mất em. Anh ngốc quá, không nhận ra mình có yêu em hay không… nhưng anh biết… anh không thể mất em.
Chị cười – nụ cười pha lẫn nước mắt lăn dài, như trẻ con. Chị kéo đầu tôi sát vào mặt mình, khẽ cụng mũi vào mũi tôi, hơi thở nhẹ nhàng phả lên môi tôi.
– Sau tất cả… anh là của em. Anh không thể thiếu em… vì… anh đã nghiện em… đúng chưa?
– Ừ!…
– Hihi! Em yêu anh!
Chị lại cười, vừa cười vừa khóc… nụ hôn lại đến, tưởng chừng bất tận, như thể bù đắp cho tất cả những năm tháng đã cùng nhau đi qua. Thiên thần của tôi, chị là của tôi… đang ở đây, thật sự đang ở đây…
Đêm yên lặng. Phố núi chìm sâu vào cái lạnh buốt giá. Sau tất cả… tôi đã nhận ra chị. Thực sự… đã nhận ra.
“ I don’t know but I believe
That some things are mean to be
And that you’ll make a better me
Everyday I love You…”
Đà Lạt… bình yên lắm!