13. Chương 13: Người chị ấy

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 13: Người chị ấy

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gần sáng, tôi tỉnh dậy vì có ai đó chạm vào mình. Nếu không bị thuốc mê, tôi vốn dễ tỉnh giấc. Cô bé không biết từ bao giờ đã ngủ quên trên giường tôi, gối đầu lên ngực tôi, kéo chăn đắp cho cả hai rồi vòng tay ôm chặt lấy tôi ngủ ngon lành. Cô bé ngoan đến lạ thường. Tôi chỉ mỉm cười nhẹ nhàng để mặc cô bé muốn làm gì thì làm rồi chìm vào giấc ngủ sâu trở lại.
Trời sáng dần, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ đánh thức tôi. Khi tôi tỉnh dậy, nghe thấy tiếng lục đục từ phòng tắm vọng ra. Tôi lần mò bước vào và ngạc nhiên khi thấy cô bé đang đứng đánh răng. Điều khiến tôi ngỡ ngàng hơn là cô bé đang dùng bàn chải đánh răng của tôi. Sau khi đánh răng xong, cô bé rửa sạch bàn chải, bôi thêm kem vào rồi đặt vào tay tôi, tỉnh bơ bước ra ngoài lau mặt bằng khăn của tôi.
Thật quái lạ! Nhà mình chẳng bằng cô bé chút nào, vậy mà cô bé lại dùng luôn bàn chải của tôi. Hồi nhỏ cô bé chẳng được cô giáo dạy không được dùng chung bàn chải sao? @@ Mới đúng một cô gái xinh xắn như thế, chắc chẳng có vấn đề gì về sức khỏe rồi. Tôi cũng đánh răng đại vì không dám từ chối cô bé. Dù cô bé không ngại ngần, nhưng tôi cũng chẳng dám chối từ, bởi cô bé xinh đẹp như thế, chắc chẳng có mấy bệnh tật.
Tuy nhiên, việc rửa mặt lại là một thảm họa. Cô bé không chịu dùng nước, thế là cô bé áp mặt vào vòi nước. Tay cô bé không quen với việc này, cô bé mở vòi quá mạnh khiến nước bắn thẳng vào mũi, cô bé sặc nước, mắt mũi cay xè. Cô bé tìm kiếm chiếc khăn nhưng không thấy, cuối cùng cô bé chạy ra ngoài tìm khăn. Tôi bị lạc trong hành lang, đầu tôi va vào tường. Cô bé quay lại nhìn tôi, cười khúc khích.
– Có chuyện gì vậy?
Tôi nhăn nhó trả lời.
– Khăn… tôi sặc nước rồi!
Cô bé cố gắng kìm tiếng cười, tiến lại gần tôi, lau mặt cho tôi rồi bỏ chiếc khăn lên mặt tôi, quay đi lấy xe ra ngoài.
Sáng sớm ở Sài Gòn thật bình yên, đầy sức sống. Tôi cũng cảm thấy tươi tỉnh hẳn sau giấc ngủ. Sau khi thay đồ xong, tôi cầm theo cuốn giáo trình chuẩn bị đi học. Tay tôi vẫn còn đau, nhưng ở quê, tôi có thể chạy xe buông tay, nhưng ở đây, nếu buông tay khi lên dốc hay xuống dốc, tôi sẽ không tránh khỏi việc ôm đầu xe tải.
Đang trên đường đến lớp, cô bé chạy xe đến, dừng lại trước mặt tôi.
– Lên xe đi.
Tôi đứng ngập ngừng một lúc, nghĩ rằng đi bộ thêm nửa tiếng sẽ khá mệt. Thôi, cứ lên xe đi. Tôi ngồi sau xe cô bé. Cô bé phóng xe đi nhanh chóng, chẳng thèm đội nón bảo hiểm cho tôi. Suy cho cùng, cô bé xinh đẹp như thế, công an chắc cũng chẳng nỡ làm khó dễ cô bé. Đến trường, tôi bước xuống xe giữa ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quanh. Vài tiếng trêu chọc, vài tiếng xì xầm, và cả những tiếng trầm trồ của các anh chàng thích cô bé. Cô bé chẳng để tâm đến những lời tán tỉnh đó, quay sang nói với tôi.
– Đứng đây chút!
– Sao vậy?
– Chờ chút đi.
Cô bé phóng xe đi mất, tôi đứng im chờ. Xung quanh, vài đứa bạn cùng lớp tụ lại hỏi han.
– Ê, cô bé đưa cậu đi học đó à?
– Thằng này kiếm đâu ra chân dài đưa đi học vậy?
– Chắc chị em gì đây?
– Haha, làm mai cho tao đi!
Mặc cho mọi người ôm vai bá cổ tán gẫu, tôi chỉ gật đầu im lặng. Tôi vốn là người ít nói, từ khi vào học, tôi chưa thân thiết với ai. Mấy đứa bạn, nhất là mấy anh chàng trong lớp, thường coi thường tôi. Sau này, tôi càng ít được lòng bọn con trai hơn, nhưng lại nhận được sự ưu ái của chị em nhiều hơn. Và cũng vì nhiều chuyện không hay xảy ra, dòng đời đưa tôi lên Sài Gòn học, nhận được nhiều tấm lòng tốt từ bên ngoài, nhưng lại đưa tôi vào nhầm một lớp học toàn những kẻ đầy tham vọng, tiền bạc và mưu mô thủ đoạn.
Đứng được một lúc, cô bé quay lại, dúi vào tay tôi một hộp bánh cuốn và một ly sữa đậu nành, cô bé lấy gói thuốc lựa ra hai viên bỏ vào túi áo tôi.
– Ăn xong nhớ uống thuốc, hai viên này không được uống hết rồi ngủ gục trong lớp.
Nghĩ lại, cảnh ấy chẳng khác nào mẹ chăm sóc con. Cô bé đi rồi, tôi lặng lẽ đi vào lớp giữa những tiếng xì xào. Rõ ràng sự xuất hiện của cô bé đã thay đổi phần nào cách nhìn của mọi người trong lớp về tôi. Tôi len lỏi vào góc giảng đường, lấy đồ ăn ra ăn, uống thuốc xong thì cũng vừa kịp giờ vào học.
Hôm nay có sinh hoạt lớp hai tiết đầu. Cuối cùng tôi cũng được gặp lại cô giáo chủ nhiệm sau cả tháng trời. Cô bước vào lớp, sinh hoạt, bầu không khí linh tinh tôi chẳng quan tâm. Cuối cùng, cô nói gì đó khiến cả lớp quay lại nhìn tôi đầy ngưỡng mộ. Cô nói thêm điều gì đó, cả lớp vỗ tay rần rần. Thằng kế bên khều khều tôi lên bục đứng kế cô. Cô quay ra bắt tay tôi.
– Cô hy vọng em sẽ giúp hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình cũng như đưa lớp ta đạt được nhiều kết quả học tập tốt hơn nữa trong thời gian sắp tới. Mời các bạn cho bạn “…” thêm một tràng vỗ tay để cổ vũ tinh thần.
Lớp tôi lại vỗ tay. Tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hết, giờ lo ngồi nghe nhạc chứ biết quái gì. Nghỉ giữa tiết năm phút. Có mấy đứa bạn cùng tổ với tôi (nào giờ tôi có quan tâm gì đến hoạt động của lớp đâu) tụ lại hỏi han lung tung.
– Ê, hỏi M đi. Vụ gì mà tự nhiên tụi kéo M lên đó rồi cô nói gì không hiểu.
Cả đám cười rần.
– Trời, ai biểu toàn làm gì đâu không.
Tôi gãi đầu.
– Được rồi, được rồi. M được cô chọn làm lớp phó học tập đó. Hihi, mai mốt phải làm gương cho cả lớp với tụi này nha!
– Đúng rồi, đúng rồi. Nhìn vậy mà học ghê quá ha.
Tôi vẫn chưa hiểu, tôi có đăng ký đăng kéo, có giơ tay ứng cử hay có đứa nào đề cử gì tới tôi đâu mà tự nhiên lôi tôi lên làm lớp phó học tập.
– Ơ… M có biết gì đâu mà làm… Sao tự nhiên cô chọn M vậy?
Mấy đứa cười khúc khích.
– Đúng là thờ ơ quá. Chức lớp phó học tập nè, văn thể nè, lao động nè, kỹ luật nè là dựa vào cái bản tự khai hôm trước và điểm thi vào trường của tụi mình đó.
– Hihi, M cao điểm nhất khoa mình lun đó.
Sao sữa, có lộn không vậy trời. Thi tèn tèn vậy cũng cao điểm nhất ta (sao mới biết cái trường này lấy điểm cũng không cao lắm). Thôi xong… Một sự sai lầm lớn nhất trong đời của cô chủ nhiệm… Giao trứng cho ác. Tôi mà kể vụ này cho tụi bạn thời cấp ba chắc tụi nó cười lủng ruột. Lúc còn học sinh, tôi đồng ý là tôi làm lớp trưởng, lớp phó văn thể mỹ, bí thư đoàn bởi vì khả năng cầm đầu bày trò quậy trong mấy dịp lễ lộc nên được bà con tin tưởng… Chứ vụ làm lớp phó học tập nào giờ làm gì tới lượt tôi =)) Trả bài còn phải mượn tập người khác, nói gì là giúp đỡ bạn cùng lớp học tốt. Học chuyên ban A nhưng lại thi đại học khối C mới ghê, cũng nhờ sở trường nên điểm cũng khá khá… Ai ngờ… Đâu bị lọt vô cái tròng của cô chủ nhiệm… Hix hix.
Tìm cô giải thích, xin xỏ, cô đều gạt đi, đơn giản vì theo ý các bạn, tôi có vẻ nghiêm chỉnh, ít nói… Lẽ ra phải để tôi làm lớp trưởng, nhưng mà lớp tôi có rất nhiều thành phần khác nhau, độ tuổi cũng đa dạng 80-85-83 cũng có cho nên… Cô chọn anh Kiệt to cao, học lực khá và nhất là anh sinh năm 85 để làm lớp trưởng. Tuy nhiên nhờ sự kiện này tôi cũng bắt đầu được chú ý nhiều hơn, lớp cũng nhớ ra sự tồn tại của tôi và là một bước ngoặc đưa tôi hòa đồng hơn với hoạt động của lớp. Thôi kệ tới đâu hay tới đó… Dù sao… Cũng quyết tâm chăm học một lần cho tụi bạn cũ biết mặt mà =)) Đến tết họp lớp còn có cái để vỗ ngực “tao là lớp phó học tập” nữa chớ :D.
Tan học, bụng đói cồn cào, giờ lại lười về nhà vì sợ nắng. Tôi đứng tần ngần suy nghĩ một hồi thì có điện thoại. Là anh Phong.
– Em đang ở đâu?
– Dạ, em mới tan học.
– Uhm, em qua quán chưa, anh đang lái xe gần tới quán em nè.
– Dạ, vậy anh ghé quán trước đi, em đi bộ từ từ qua.
– Ủa, xe em đâu?
– Dạ, tay còn đau chưa chạy xe được.
– Trường em ở đường nào?
– Dạ, số… đường…
– Uhm, đứng đó đi anh tiện đường ghé chở em qua quán cũng được.
– Thôi anh xin em… đứng đó đi.
– Sao vậy (ủa mắc gì phải xin tôi ta).
– Đây là lệnh em với anh không cãi được đâu, vậy nha… chờ chút.
Nghe câu này, tôi biết ngay ai đang đi chung với anh Phong rồi. Đứng im, tôi chuyển sang ngồi, rồi lại đứng. Chứng kiến một chút của hai người này, tôi phải chờ cả nửa tiếng mới thấy mặt họ. Cuối cùng, xe anh Phong cũng dừng lại. Tôi bước lên xe, ngồi băng sau. Chị ngồi khoanh tay trước ngực, mặt không thèm nhìn tôi. Tôi cười hỏi anh Phong.
– Vụ gì vậy anh?
– Hỏi Phương đi em. – Anh Phong quay lên lái xe đi.
Tôi quay qua chị chọc chọc vô vai chị.
– Nè, sao tự nhiên gặp nhau mà mặt bí xị vậy?
– Đang giận.
Sao… tới giờ còn giận… bó tay luôn.
– Hix, giận hoài vậy.
– Im đi, đang giận.
Tôi suýt phì cười, cố ghìm lại được. Thôi đành ngồi im chút tính sau chứ có anh Phong ở đây cũng khó mà trêu chị được. Xe dừng ở quán. Chị và anh Phong xuống trước để anh ấy đậu xe. Tôi đi trước, chị đi sau, vẫn cái kiểu khoanh tay trước ngực mặt bí xị. Lần này, đến lượt chị là trung tâm chú ý của mọi người trong quán. Nói thật, nếu so với cô bé, chị đẹp và cao hơn. Cô bé bỏ giày cao gót ra cũng chỉ nhỉnh hơn tôi khoảng một ngón tay cái, còn chị bỏ giày ra vẫn hơn tôi hơn nửa cái đầu. Giữa trưa, khách cũng đông, chủ yếu là dân văn phòng vào ăn trưa và bàn công việc. Tôi chào ông Kha một tiếng, ông không thèm trả lời vì giờ ông đang bận ngắm chị @@ cùng mấy lão phục vụ khác (bao nhiêu phục vụ có máu dê của Sài Gòn chắc gom hết vô cái quán tôi rồi).
– Trời nóng lên, gác có phòng ngồi cho mát nha chị.
Chị không thèm trả lời, đi thẳng lên gác. Tôi lắc đầu đứng ở chân cầu thang chờ anh Phong. Anh vừa bước vào quán, lập tức cũng được làm sự chú ý vì chiều cao vượt trội và vẻ mặt khá nam tính. Anh để mái tóc kiểu Hàn, tóc nâu cuộn cuộn như sóng biển vậy. Lần này, đa số người nhìn là… con gái. Thiệt là giờ tôi mới biết chị em cũng thích trai đẹp lắm chứ.
Anh Phong kéo ghế ngồi đối diện chị, còn tôi cũng ngồi xuống kế bên chị. Anh nhìn chị cười cười rồi hỏi anh Phong.
– Anh uống gì, em gọi luôn.
– Trời nóng quá, chắc uống dừa lạnh cho mát.
Tôi mượn cuốn oder của cô phục vụ đứng kế ghi vào một dừa tươi, một cacao sữa đá đúng món chị thích, còn tôi… sân nhà… trà đá được rồi. Cô phục vụ vừa quay lưng đi thì ông nội Kha đứng lù lù ngay cầu thang, miệng nói nhỏ thành hình. Tôi đoán được là "ai dzậy". Tôi cười lấy tay chọc chọc vô mũi chị, nhìn ông nói nhỏ "bạn em". Bổng cái cốp… là chị "cốc" lên đầu tôi vì cái tội dám khi quân phạm thượng.
– Hứ, làm gì dzạ…
Quê quê… Tôi quay qua cười trừ.
– Thôi hết giận đi, bửa giờ còn giận nửa hả?
– Đỡ đau chưa?
– Rồi… khỏe mới đi học đi làm được nè.
– Xí… cho chết… sao không chết lun đi…
– Hehe, chết rồi lấy ai dê chị…
Vừa nói tôi vừa làm mặt dê với chị.
– Ghét… đi vòng vòng chơi đây…
Rồi chị đứng dậy đi xuống cầu thang. Nhìn theo cửa kính, chị tung tăng đi vòng vòng khắp quán để xem xét… chắc là tò mò đi coi quán của tôi làm ra sao đây mà… Lúc đi chơi tôi có khoe tùm lum về quán. Còn tôi với anh Phong… uống một ly trà. Anh Phong mỉm cười vừa nói vừa nhìn ra ngoài cửa theo hướng chị.
– Phương đẹp quá ha M.
– Dạ… em cũng không ngờ được làm em của người đẹp vậy nữa đó.
– Ừ… anh chơi với Phương từ nhỏ, nhìn quen mà còn thấy đẹp nữa là em.
– Vậy anh… với chị ấy… có phải là… ..
– À… không… anh chỉ đơn giản là bạn thôi… anh…
Câu chuyện bị ngắt giữa chừng bởi cô phục vụ mang nước lên. Phục vụ đi rồi, anh Phong uống một ngụm dừa tiếp lời luôn.
– M… em cảm thấy thế nào khi gặp Phương?
– Dạ… em cũng không biết nữa… nhưng em vui… chị ấy coi vậy mà… dễ thương, chịu giỡn quá… lần nào gặp chị… em cũng thấy thoải mái lắm.
– Anh… ít khi nào thấy Phương vui như vậy lắm – anh Phong ngả người ra ghế cười buồn.
– Sao vậy anh… bộ có chuyện gì à?
– Phương… không như bề ngoài em nghĩ đâu… Phương trải qua nhiều chuyện đau lòng… Phương tội nghiệp lắm em à… Lâu rồi anh mới thấy Phương được vui vẻ như vậy đó… cho nên… anh…
– Anh cứ nói đi, em đang nghe…
– Anh muốn em… hãy tiếp tục bên cạnh Phương như vậy nhé… đừng bao giờ làm Phương phải buồn…
– Dạ… chuyện này thì tất nhiên rồi, em cũng không muốn làm chị buồn… Nhưng có chuyện gì sao anh?
– Uhm… từ từ rồi em cũng sẽ biết thôi. Anh đang lo lắng nhiều cho Phương lắm… sợ Phương sẽ chịu không nổi mọi chuyện rồi… chẳng ai quan tâm Phương thật lòng hết… Giờ phát hiện ra em… anh cũng mừng… vì… lâu lắm rồi anh mới thấy Phương lo lắng, giận dỗi, cười nói cãi nhau như con nít với một người… cũng kỳ lạ… đó là em.
– Dạ… em cũng chưa biết nhiều về chị… chỉ là muốn chị vui nên cãi nhau với chị… cãi riết quen rồi… ủa mà làm như anh sắp đi xa thì phải?
– Ừ… anh còn phải đi du học lấy bằng thạc sĩ… Nhưng Phương cứ gặp nhiều chuyện không vui… anh vẫn phải bảo lưu chần chừ chưa yên tâm để đi được. Anh nghĩ nếu được thì một thời gian nữa anh sẽ đi…
– Vậy… chừng nào anh đi… hix em còn nhỏ vậy… không biết có làm được gì nhiều cho chị không nữa…
– Đừng lo… anh quan sát em cả ngày hôm trước… rồi thái độ của em và Phương đối với nhau… anh nghĩ hai người sẽ làm chị em tốt mà… chắc em sẽ không bỏ rơi Phương đâu.
– Không đâu anh… chừng nào chị còn chơi với em… thì em sẽ xem chị là chị ruột mà…
– Vậy thì anh yên tâm rồi… Vậy thì từ nay tới lúc anh còn ở đây anh em mình sẽ cố gắng hết sức làm Phương vui nha.
– Tất nhiên rồi… có gì anh cứ kể với em hết về chị…
– Uhm… cái đó còn thời gian dài mà… nhưng tới lúc anh đi rồi em phải tự một mình làm Phương vui đó… nếu em làm Phương buồn… anh sẽ rất giận em…
– Ok… em hứa… luôn bên cạnh chị mà… chị của em… sao bỏ được anh :)
– Quyết định vậy đi, cố gắng lên chàng trai…
Tôi với anh cụng tay nhau như những người đàn ông. Cả hai đều nhìn về phía chị, mỗi người một suy nghĩ. Chị đẹp quá, lâu nay tôi đều cảm thấy có gì đó ngại ngại khi tiếp xúc với chị… nhưng sau cuộc nói chuyện này… tôi cảm thấy càng thương chị nhiều hơn, muốn giang đôi tay nhỏ bé của tôi để bảo vệ chị nhiều hơn… chẳng biết nữa… từ lâu cảm giác của tôi là chị có nhiều tâm sự lắm. Giờ anh Phong nói chuyện nghiêm túc, tôi càng thấy quý chị nhiều hơn… Sẽ phải cố gắng hiểu chị, hiểu hết những chuyện chị đang trải qua. Tôi đứng dậy nói với anh Phong.
– Em ra với chị tí… anh ngồi uống nước nhé…
– Uhm… em gọi anh quản lí em kể lên nói chuyện với anh cho vui.
Tôi đi xuống dưới nói một tiếng với ông Kha rồi chạy lại sau lưng đứng ngắm chị. Phát hiện có người nhìn trộm mình (thực ra bây giờ có cả chục cặp mắt nhìn trộm chị chứ phải mình tôi đâu), chị quay lại nghinh nghinh cái mặt lên.
– Ra đây chi… hai anh em mấy người có vẻ hợp nhau quá ha… quan tâm ra với tui chi dzạ?
– Hì hì… thấy chị nghịch quá… ra nghịch chung.
– Nghịch hồi nào… ta có phá quán của nhà ngươi đâu.
– Không phá… nhưng đi qua đi lại hoài… lại đẹp ai mà chịu nổi.
– Cảm ơn nghen, đồ nịnh đầm.
– Nịnh đâu… nói thiệt.
– Xì… khỏi cần chị của nhox đẹp sẵn rồi cưng.
– Tự tin ớn lun.
– Haha, đẹp phải tự tin chớ… mà tay sao rồi?
– Đỡ đau rồi… giờ đang chờ lành vết thương thôi.
– Uhm… nhớ uống thuốc chị mua đó nghen… hôm qua làm chị lo muốn chết luôn.
– Sory mà, tại trong bệnh viện đâu có mở chuông điện thoại được.
– Xí, ngồi đợi cả buổi ngoài đường… lo cho nhox muốn điên luôn.
– Biết rồi… biết chị thương nhox rồi… vui lắm… ráng khỏe cho chị vui nè.
– Uhm… nhớ đó… mai mốt hứa với chị… đừng bao giờ tắt điện thoại… được không… luôn trả lời khi chị gọi… được không?
Chị bỗng nhiên nghiêm túc lại, mắt nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi nhìn thấy trong ánh mắt ấy… là cả một tâm hồn đang bị tổn thương… có vẻ tôi quá đa cảm… nhưng… tôi nghĩ vậy… rõ ràng theo lời anh Phong… cũng đúng như vậy. Tôi đưa tay lên má chị vuốt nhẹ.
– Uhm… nhox hứa.
– Kể cả lúc chị giận nhox, hay nhox giận chị… ghét chị… nhox cũng sẽ trả lời chị nha…
– Uhm… nhox hứa…
– Cho dù có chuyện gì… nhox cũng sẽ tin chị nha…
– Uhm… nhox hứa.
… … Chị im lặng nhìn tôi.
– Vậy… cụng mũi chứ…
– Uhm… cụng…
Chị mĩm cười nhắm mắt lại đưa đầu sát vào đầu tôi. Tôi khẽ chạm mũi mình vào mũi chị. Chợt có vị mặn rớt trên môi. Chị rời tôi ra, ôm lấy tôi. Hình như chị hơi xúc động.
– Cảm ơn nhox… cảm ơn cả Phong nữa…
Mọi thứ lặng lẽ diễn ra… cứ như một đoạn phim ngắn vậy. Tôi cốc đầu chị.
– Lớn rồi… toàn khóc nhè thui.
Chị cười xấu hổ.
– Kệ chị…
Chị chạy lên lầu kéo anh Phong xuống đi về.
– Về Phong… nhox con cứ chọc Phương hoài chịu hết nổi rồi.
Anh Phong vừa bỏ tiền lên tay cô phục vụ đứng gần đó vừa giơ tay chào tôi.
– Về nha… gặp em sau.
Nhìn bóng chị đi khuất rồi, tôi mỉm cười quay trở lại với công việc… sớm hơn mọi ngày so với ca làm của tôi. Hôm nay lại biết thêm được nhiều điều về chị… Nữ hoàng băng giá! Điều ấy khiến tôi càng thương chị nhiều hơn, muốn giang đôi tay nhỏ bé của tôi để bảo vệ chị nhiều hơn. Chẳng biết nữa… từ lâu cảm giác của tôi là chị có nhiều tâm sự lắm. Giờ anh Phong nói chuyện nghiêm túc, tôi càng thấy quý chị nhiều hơn… Sẽ phải cố gắng hiểu chị, hiểu hết những chuyện chị đang trải qua.