12. Chương 12: Những Giọt Nước Mắt Và Ánh Đèn Lấp Lánh

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 12: Những Giọt Nước Mắt Và Ánh Đèn Lấp Lánh

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ mới đặt chân đến Sài Gòn một thời gian ngắn, tôi đã vướng vào đủ chuyện kỳ lạ, rối ren… Không biết đến bao giờ mọi thứ mới bình yên trở lại. Phải chăng Sài Gòn vốn dĩ như thế? Phải chăng cuộc sống này chỉ thực sự là sống khi nó đầy sóng gió, bất ngờ và hỗn loạn? Bao nhiêu tai nạn ập đến, không chỉ dồn dập lên đầu tôi mà còn kéo theo cả những người xung quanh vào vòng xoáy rắc rối. Thật mệt mỏi… nhưng cũng thật thú vị.
Tôi mỉm cười ngay cả trong giấc ngủ — như con nhỏ kể lại. Cũng phải thôi, tôi rời bỏ tất cả, một mình lên Sài Gòn để bon chen, chính là để tìm kiếm những thử thách như thế này mà.
Tôi ngủ rất say… Sau cơn bão, luôn có những khoảnh khắc bình yên đến lạ. Nhưng tôi chưa hề biết rằng, tất cả những cơn gió vừa qua… mới chỉ là khởi đầu. Mọi chuyện… mới chỉ là khúc dạo đầu cho một chuỗi biến cố kỳ lạ, như một bộ phim dài đang từ từ cuốn tôi vào, mãi cho đến tận giây phút tôi ngồi đây, ghi lại những dòng hồi ức này, cuộc sống vẫn chẳng hề dịu lại.
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên, kéo tôi tỉnh giấc. Một giấc ngủ ngon nhất kể từ lâu. Tôi cố duỗi người, xoay xoay cổ tay, bóp nhẹ các ngón tay để lấy lại cảm giác… Bỗng dưng, đầu ngón tay tôi chạm vào một thứ gì đó mềm mềm, mát lạnh. Dường như là da thịt người… Sax! Chẳng lẽ vẫn đang mơ?
Tôi ngẩng mặt lên. Con nhỏ đang nằm nghiêng, nhìn tôi. Đôi mắt ấy không còn lạnh lùng như mọi khi nữa. Tôi liếc xuống cánh tay mình… Mèn ơi! Tay tôi đang được con nhỏ nắm chặt, đặt ngay trong ngực. Thứ mềm mềm, mát lạnh mà tôi vừa bóp… hình như là… ngực của con nhỏ thì phải? Không dám nghĩ thêm, tôi vội rút tay lại, cảm thấy vô cùng lúng túng.
Con nhỏ ngồi dậy, ánh mắt lại trở về vẻ quen thuộc — lạnh lùng, khó ưa. Nó chỉ nói đúng hai từ:
— Về nhà.
Rồi quay người, ôm chiếc áo khoác của tôi bước ra ngoài. Tôi lặng lẽ nhặt điện thoại, ví tiền, rồi đi theo sau.
Sau cơn sốt cao, cơ thể tôi giờ khá hơn, dù tay vẫn còn đau. Trả tiền xong, con nhỏ quay lưng, bước ra lấy xe. Tôi ngồi im trên băng đá trước cổng, chờ. Sài Gòn buổi trưa nóng rát da. Tôi ước một cơn mưa rào ập xuống, để dịu bớt cái oi bức này.
Nhưng con nhỏ không chở tôi về nhà, mà chở qua quán. Cũng được, ngồi quán cho mát. Về nhà lúc này chắc thành… heo sữa hấp.
Nó kéo tôi vào chỗ quen thuộc, rồi lặng lẽ đi thẳng vào bếp. Hơn mười lăm phút sau, con nhỏ trở ra, trên khay là món cháo đặc biệt: cháo thịt bằm với cà rốt, khoai tây, củ dền. Kèm theo một ly nước lọc và một ly cam vắt — ly cam là dành cho nó. Vừa đặt khay xuống, chú đầu bếp chạy ra, bê thêm một chén nấm hầm bỏ vào tô cháo tôi.
— Đây, cho mày ăn cho khỏe. — Rồi chú quay sang con nhỏ — Thằng này thích ăn nấm, mai mốt nấu cháo nhớ bỏ thêm.
— Dạ! — Con nhỏ gật đầu với chú, rồi quay sang tôi, giọng lạnh tanh — Nhìn gì? Ăn nhanh đi, để còn nóng.
Nói rồi, nó ngồi xuống, thưởng thức ly cam ép của mình. Tôi chẳng buồn nói gì, lặng lẽ múc cháo ăn. Cháo ngon thật… Giờ tôi mới biết, chính con nhỏ đã tự tay nấu cho tôi.
Mùi vị quen thuộc, chỉ khác hôm nay có thêm nấm… Bỗng tôi nhớ lại ngày đầu tiên bị đánh. Chẳng lẽ món cháo hải sản ngày hôm đó cũng do con nhỏ nấu? Mảnh giấy nhỏ, nét chữ trống không, lạnh lùng…
— Ăn ngon quá mày… Hạnh phúc hen! ĐM, bày trò trồng cây để đày ải tao quá trời, thằng quỷ ơi!
Tiếng ông Kha vang lên từ xa. Tôi giật mình, quay qua sân vườn giữa quán. Ông đang vật vã bê mấy chậu cây kiểng mới, cùng hai ba anh phụ việc khác, định trồng thêm. Những chậu cây này chính là tôi đã đạp xe cả buổi trời để đi tìm, giờ mới được giao đến quán.
Hix, ông này làm quản lý quán nhậu thì được, chứ quản lý café mà chẳng lo trang trí gì cả. Ông nội kia rảnh quá, mời ông thần này về làm quản lý. Quản lý kiểu gì, thấy gái là quên sạch mọi việc, rồi giao hết cho cái thằng chẳng biết gì như tôi. Kể từ khi tôi làm ở quán, tôi tự do bày biện, sắp xếp mọi thứ. Thỉnh thoảng thay đổi, mấy anh phục vụ còn hay hỏi ý ông, ông chỉ biết dạ dạ cho qua chuyện… (Thực ra ông biết cái quái gì đâu, không dạ thì sao được?)
— Thôi, ráng đi anh. Mai chở em đi kiếm chỗ bán tranh, mua vài cái về treo lên khu D. Phòng để tường trống không phí quá. Với đào cái hồ nước nhỏ trước khu C, chia suối thành hai nhánh cho đẹp, anh nhé.
Ông Kha liền nạt lại:
— Dẹp mày! Tao không rảnh. Khi nào khỏe, tự mày làm đi!
Bó tay… Không biết ai mới là quản lý quán đây.
— Vậy nhớ ký tên để em lấy tiền mua vật liệu nha.
— Biết rồi! Cần gì cứ nói con thu ngân, tao thanh toán cho nhanh.
— À, còn cái cây…
— Nhìu chuyện! Ăn nhanh đi!
Tôi suýt sặc cháo. Đang nói chuyện vui vẻ với ông Kha, con nhỏ chen vào một câu, khiến cả hai anh em muốn… tắt thở luôn. (Dạ, em ăn đây… chị hai @@)… Còn bày đặt làm mặt lạnh. Hôm trước còn ôm tôi mà khóc rưng rức, giờ thì lạnh như băng. Hảizz… Con gái thật là rắc rối.
Ăn xong, tôi gọi con bạn:
— Ê Thúy, làm cho tui ly café nha. Đừng bỏ đường.
— Đang bệnh mà uống đồ nóng hả?
Con nhỏ nói lớn, vừa đủ để con bạn tôi nghe. Con Thúy lè lưỡi, nhún vai rồi đi chỗ khác. Tôi nhìn con nhỏ:
— Ăn xong khát nước mà :-s
— Nè! — Con nhỏ đặt ly nước lọc xuống cái “đùng” trước mặt tôi.
Tiu nghỉu… Đang thèm café mà không được uống. Tàn nhẫn dã man!
Tôi đành uống hết ly nước, rồi ngồi nhìn ông Kha và mấy anh phục vụ trồng cây. Thỉnh thoảng, tôi lại liếc sang con nhỏ. Mặt lạnh lùng, nhưng chính cái lạnh lùng ấy lại tạo nên một sức hút kỳ lạ. Quán đang bật hệ thống phun sương, những hạt nước li ti bám trên mi mắt nó, lấp lánh như những vì sao nhỏ, khiến đôi mắt con nhỏ càng thêm sâu và long lanh. Tôi thoáng thấy nó cười nhẹ…
“Bắt được em rồi nhé, người lạnh lùng”.
— Nè! — Con nhỏ chợt quay lại gọi tôi.
— Gì?
— Quên mấy lời nói tối hôm trước đi nghen.
Tôi lặng lẽ mỉm cười, ngửa mặt lên trời.
— Ừ…
— Tốt!
Giọng con nhỏ nghe như nghẹn lại, rồi nó quay đi. Chắc vẫn cố tỏ ra lạnh lùng với tôi. Nhưng xét về sự lạnh lùng và bất cần… Làm sao con nhỏ bằng tôi được?
Trời dần tối. Quán bắt đầu bật đèn. Những chiếc đèn lung linh khiến không gian trở nên huyền ảo. Nhưng khu vực sân giữa vẫn còn tối vì mới trồng thêm cây. Tôi đứng dậy, gọi hai anh phục vụ:
— Hai anh phụ em cái này.
Tôi vào kho, lục tìm mấy sợi dây đèn chớp, bóng đèn hình trụ tròn (loại hay cắm hàng rào), thêm hai thanh hàng rào trắng còn dư. Kêu hai anh mang ra ngoài. Tay đau, đành phiền người khác vậy.
Tôi tắt điện khu E ở cầu dao tổng (giờ này không có khách). Ông Kha đứng trên lầu la to:
— Ai tắt điện khu E đó?
— Em! Xin nửa tiếng thôi anh.
— Mày lại bày trò gì nữa hả? Nhanh lên!
Sau đó, ba anh em bắt tay vào “bày trò”: Đóng hai thanh hàng rào giữa đám cây mới trồng, dùng băng keo trong cố định hai chiếc đèn lên đó. Kéo dây điện từ khu E, dọc theo tường, men theo con suối ra chỗ cây, rồi quấn vài vòng quanh cây dừa kiểng gần đó.
Nói thì nhanh, nhưng ba anh em hì hục cả tiếng mới xong. Tay tôi đau, chỉ đứng chỉ đạo. Vài khách nước ngoài thấy vậy tò mò đứng xem, chụp hình. Có ông còn xắn tay vào phụ căng dây điện — cũng đỡ, ổng cao, kéo dây lên ngọn cây dễ hơn.
Cuối cùng cũng xong. Tôi bật điện lên.
Khu vực sân tối om bỗng chốc bừng sáng bởi ánh đèn lấp lánh. Không quá sáng, nhưng vừa đủ để khách trong quán thích thú quay sang nhìn. Những khách nước ngoài vỗ tay rầm rầm, nhất là ông Tây từng phụ tôi kéo dây.
Ông Tây ôm vai, bá cổ tôi cùng hai anh phục vụ chụp hình chí chóe, dù tôi nghe tiếng được tiếng không @@. Tôi quay sang bàn con nhỏ… Nó đang cười nhẹ. Nhưng khi thấy ánh mắt tôi, lập tức ngừng cười, đứng dậy đi vào bếp.
“Cười đẹp thì cứ cười đi… Sao cứ phải làm mặt lạnh theo tôi cho khổ?”
Con nhỏ ngốc thật. Tôi cũng chẳng thèm quan tâm nữa. Cụng ly với mấy khách Tây xong, tôi quay sang nói với hai anh phục vụ:
— Làm tạm vậy. Mai anh chạy ra xưởng cơ khí, kêu họ đúc giùm hai cái đế đỡ đèn. Khi nào rảnh, anh em mình kéo đèn chớp khắp quán luôn. Thôi, hai anh đi làm việc tiếp đi.
Xong việc, tôi thu dọn dây đèn, cất dụng cụ vào kho, rồi đi lòng vòng kiểm tra. Ban đêm dễ thấy những chỗ tối. Thêm chút đèn màu sẽ khiến quán đẹp hơn, khách sẽ thích ngồi ngoài trời hơn là trong nhà có mái che. Nhưng muốn vậy, phải trồng thêm nhiều cây lớn để tạo bóng mát.
Đang mải nghĩ về những ý tưởng trang trí, bỗng con nhỏ đứng lù lù sau lưng:
— Lại đây! Đi lung tung hoài!
Nó quay lưng, đi về bàn cũ. Tôi lặng lẽ theo sau. Tới nơi, nó bảo tôi ngồi xuống, rồi quay vào bếp. Khoảng năm phút sau, nó mang ra tô cháo quen thuộc, thêm ly nước lọc.
Hix, bó tay thật. Quán người ta đồ ăn có sổ sách đàng hoàng, mà nó cứ nhào vô nấu, mang ra cho tôi tỉnh bơ. Không biết ông Kha kiểm tra sổ sách, sẽ trừ lương tôi bao nhiêu đây @@.
Con nhỏ đặt cháo xuống, để ly nước và hộp thuốc trước mặt tôi:
— Ăn cháo rồi uống thuốc. Tới giờ rồi, đừng làm biếng.
Không đợi tôi nói gì, nó quay lưng đi.
Tôi lắc đầu, thở dài, cầm muỗng lên, gồng mình nuốt hết tô cháo đặc trưng của con nhỏ. Thỉnh thoảng lại ngưng ăn, nhìn quanh. Con nhỏ đang chắp tay sau lưng, đi lòng vòng ngoài sân — nơi vừa trồng cây và kéo đèn. Lần đầu tôi để ý kỹ trang phục hôm nay của nó: quần jean đen bụi bặm, áo mỏng màu nâu, mỏng đến mức hở ra chiếc áo ngực đen bên trong. Ống quần xắn lên giữa ống chân, áo cột cao hở bụng, đi giày cao gót đen.
Hix, nó cứ như người mẫu biểu diễn thời trang giữa bao ánh mắt khách. Vậy mà vẫn vô tư như chẳng có ai xung quanh. Lại còn cúi xuống nghịch dây đèn trên cây, để lộ cả vòng eo thon, trắng nõn dưới ánh đèn… Nhìn mà muốn nổi điên.
Bỗng… tôi giật mình.
Hả? Sao hôm nay tôi lại ngồi ngắm con nhỏ kỹ đến vậy? Trước giờ có thèm quan tâm đâu? Chắc bệnh quá hóa… rồ rồi. Tôi tự vả nhẹ vào đầu, tiếp tục hoàn thành “nhiệm vụ” với tô cháo.
Ăn no, uống thuốc xong, tôi lại ngồi lặng lẽ ngắm xung quanh.
Quán tôi… làm khá đẹp. Dù tôi không biết thiết kế trên bản vẽ, nhưng tôi có thể tự tay sắp xếp từng chút, từng chút một để phù hợp với phong cách kiến trúc và không gian quán. Từ lúc tôi bắt đầu bày biện, chưa ai phàn nàn hay góp ý nhiều.
Ngồi nghĩ miên man, mí mắt cứ sụp xuống. Thật tình… hận thằng bác sĩ kia quá!
— Nè, về đi! Nhìn cái mặt mày, ngủ tới nơi rồi kìa!
Con nhỏ bỗng xuất hiện, khoe nguyên cái bụng trước mặt tôi. Tôi chẳng nghĩ nhiều, gật đầu. Đi ngang cổng, tôi vỗ vai ông Kha:
— Em về đây anh.
— Ờ, mai qua không?
— Dạ, cũng lành rồi, qua làm chứ anh.
— Ờ, coi được thì qua, không thì cứ ở nhà.
— Dạ.
— Về hả em?
Ông Kha quay sang cười với con nhỏ. Nhưng tội nghiệp ông, con nhỏ chỉ gật đầu rồi đi ngang qua, chẳng thèm nhìn mặt ông lấy một cái. (Ai bảo lùn quá, con nhỏ ngại cúi xuống nhìn chứ sao =)))
Tôi nhìn ông, cười trừ, ra vẻ thông cảm với tâm trạng đàn anh, rồi đi theo con nhỏ.
Ngồi trên xe nó, mắt tôi cứ díp lại. Thằng bác sĩ này chơi ác thật, cho uống thuốc nào cũng toàn thuốc ngủ.
Tới nhà, tôi chẳng nói chẳng rằng, bò luôn vào chỗ nằm, ngủ liền. Còn con nhỏ… mặc kệ, muốn làm gì thì làm.
Khuya, tôi khát nước nên tỉnh dậy. Không cần đi đâu xa, ly nước con nhỏ đã rót sẵn đặt ngay cạnh quạt máy. Còn nó thì đang nằm thu lu một góc bên cạnh tôi.
Hix, ngốc thật… Sao không về nhà ngủ mà phải co ro ở đây?
Nghỉ ngơi một chút, tôi cũng đoán ra lý do. Haizz… Chắc nó sợ tôi lại sốt như đêm qua.
Tôi lắc đầu, uống hết ly nước, rồi lấy cái gối duy nhất chèn nhẹ dưới đầu nó, kéo mền đắp lên người. Đứng dậy, cầm điện thoại kiểm tra… Có hơn 40 cuộc gọi. 26 cuộc của chị, 15 cuộc của anh Phong, còn lại là mấy đứa trong lớp.
Thôi chết! Chắc sáng nay ở bệnh viện, con nhỏ để điện thoại tôi chế độ im lặng. Cả ngày loay hoay, chẳng hay ai gọi.
Tôi bấm số anh Phong — cuộc gọi gần nhất là của anh, chắc anh chưa ngủ.
— Alo, anh nghe đây Mày. Sáng giờ đi đâu vậy, không nghe máy? Chết em rồi nhóc ơi!
— Dạ, sáng em đi khám, thay băng, rồi ghé quán làm. Điện thoại trong bệnh viện em tắt chuông nên không biết anh gọi.
— Vậy hả? Chết em rồi, Phương làm ầm lên từ chiều nay. Chiều nay nó qua nhà em đợi lâu, gọi không được… Giận rồi. Cả chiều gọi hành, bắt anh phải kiếm em cho bằng được.
— Hix hix, em xin lỗi… Giờ chị ấy sao rồi anh?
— Năn nỉ mãi mà không chịu ngủ. Em coi điện thoại, nhắn tin xin lỗi đi.
— Dạ dạ.
Tôi bấm số chị. Tiếng nhạc đồng thoại vang lên da diết… Chị bắt máy… nhưng im lặng.
— Alo… Chị… Chị nhox xin lỗi… Chị nghe em không?
Bên kia vẫn im lặng. Dù tôi nói gì, dù tôi xin lỗi, giải thích… Tôi gần như bó tay, thì chị lên tiếng — chỉ một câu:
— Hứ… đang giận!
Rồi cúp máy.
Tôi chưng hửng. Đành gọi lại anh Phong cầu cứu:
— Anh ơi… Giận ghê lắm. Em nói cả trời, chị chỉ nói một câu “đang giận” rồi cúp luôn. Giờ sao anh?
— Haha, vậy là em ngủ được rồi. Để anh gọi cho Phương. Đừng lo, bà cô đó chắc chịu ngủ rồi. Chịu trả lời em là… chắc đã xíu lòng rồi.
— Vậy hả? Phù… May quá, suýt đau tim.
— Haha, em còn phải đau tim dài dài với bà cô này. Mà này, cho anh địa chỉ quán em đi. Mai anh qua uống café, anh em mình nói chuyện.
— Dạ, số “…” đường “…”, vậy em ngủ đây. G9 anh nhá.
— Ok em.
Cúp máy, tôi cố nhắn tin cho chị: “chi nhox xin loi ma nghi gian di nha”. Bên kia chỉ trả lời một tin duy nhất: “ngu roi”.
Tôi bật cười, uống nốt ngụm nước, rồi nằm xuống cạnh con nhỏ.
Tới lúc đó, tôi vẫn chưa dám so sánh giữa chị và con nhỏ. Tôi chỉ biết… cả hai người đều đang từng bước trở nên quan trọng trong trái tim tôi.
Thật vui vì giữa đất Sài Gòn rộng lớn, tôi đã tìm được những người để quan tâm… và cũng được quan tâm.
Kéo chiếc áo khoác đắp lên ngực, tôi lại chìm vào giấc ngủ… Bên cạnh tôi, một cơ thể căng tràn sức sống, như thiên thần say giấc, khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng ước được ôm lấy.