Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 142: Ngoại truyện – Tình Yêu Không Phải Giá Trị
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 10
– Nín đi! Cái gì vừa nói vừa khóc vậy? Chị nói gì em cũng chiều, nhưng đừng có vô lý quá chứ. Chị có biết chiếc xe đó bao nhiêu tiền mà mua vèo một cái? Sao em không suy nghĩ kỹ chút? Hơn nữa, mua mà chẳng thèm bàn bạc với em một tiếng!
– Nếu em biết trước, em có chịu cho chị mua đâu.
– Biết là không chịu mà vẫn cứ mua?
– Vì chị chỉ muốn tạo cho em một bất ngờ vui thôi.
– Em biết chị muốn em vui. Nhưng lần này, rõ ràng em không thể vui được. Em không muốn nói dối cảm xúc của mình với chị. Cái gì em cũng có thể nhường chị, nhưng việc này thì không. Chị giận em, em chịu.
– Chị đương nhiên là giận rồi! Giận nên mới khóc suốt từ nãy đến giờ chứ sao. Sao lại không chịu? Chị đã nói bao lần rồi, đừng phân biệt tiền nhiều tiền ít với chị mà.
Nó mỉm cười, khẽ đưa tay định lau nước mắt cho chị, nhưng chị vẫn bướng bỉnh quay mặt đi. Nước mắt lại rơi thêm vài giọt, nhìn cứ như một diễn viên đang diễn sâu, tùy lúc mà điều chỉnh cường độ khóc.
– Khóc cũng vô ích, ngang bướng cũng vô ích. Lần này em đã nói ‘không’ là không, giận thì cứ giận đi. Em nhất quyết sẽ không dùng chiếc xe đó. Chị muốn nói em keo kiệt, quá coi trọng tiền bạc cũng được. Nhưng thật sự, em cảm thấy không thoải mái khi sử dụng một chiếc xe đắt đỏ như vậy.
– Chị không biết! Em nói gì thì nói, chị mua rồi, em không dùng thì kệ em. Chị mua rồi, nó là của em, em không có quyền từ chối!
– Đừng ngang bướng nữa.
– Chị không ngang! Chị chỉ muốn em phải nhận nó. Chị không hiểu gì hết. Nếu em cứ nhất quyết không dùng, chị sẽ buồn, sẽ giận thật, không phải dọa đâu.
– Giận thì cứ giận. Đã nói không được là không được rồi. Làm ơn nói chuyện hợp lý chút đi.
– Không biết! Huhu… kệ chị! Chị là vậy đó, chị vô lý đó! Em phải chấp nhận, phải chịu đựng chị. Huhu… chị giận thật rồi đó!
Chị vẫn khóc, nó thì vừa khó chịu vừa buồn cười trước cái tính trẻ con của chị. Không biết bây giờ chị là chị gái của nó, hay chỉ là một cô bé đang giận dỗi.
– Mệt rồi, muốn giận thì giận đi.
– Được! Nhớ lời em nói nhé! Chị giận, chị rất buồn. Em về đi, chị không về chung với em đâu.
– Không về với em thì về với ai?
– Kệ chị! Em về đi! Chị không muốn nhìn thấy mặt em nữa. Đi đi! Đi liền đi!
– Này! Đi rồi đừng có mà trách em nhé.
– Trách cái gì? Em đi đi, chị không cần em nữa, chị không muốn thấy mặt em nữa! Huhu… em đi đi! Đi đi!
Chị vừa khóc vừa xô nó ra ngoài. Thấy cảnh chị khóc lóc, lớn tiếng xô đẩy người khác, mấy người xung quanh mới để ý, hướng ánh mắt tò mò, khó hiểu về phía nó. Chị Thủy vội đi lại, nắm tay cả hai:
– Hai đứa này, đang vui vẻ tự nhiên cãi nhau làm gì? Sao bé Phương khóc rồi vậy cưng? Có chuyện gì thế?
– Hắn đáng ghét, hắn làm em buồn. Em không muốn nhìn thấy mặt hắn ở đây nữa! Chị đuổi hắn về đi huhu…
– Trời đất, cái con nhỏ này, có chuyện gì thì từ từ nói. Mon làm gì mà làm em giận dữ vậy?
– …
– Huhu… em đi đi, chị ghét em! Em đi đi!
Chị vừa khóc vừa đẩy tay chị Thủy, ra hiệu đuổi nó đi, như một đứa trẻ đang dỗi. Nó bực mình, quay người bỏ đi.
– Mệt quá! Đi thì đi!
– Trời ơi, hai đứa này. Thôi, Mon về trước đi, chút chị đưa bé Phương về.
– Vâng! Chị coi chừng em dùm em nha.
Nó bước thẳng ra sân, đứng tần ngần một lúc, rồi vẫn kéo chiếc xe cà phê ra. Dù sao đi nữa, không chạy xe về thì ai đem về? Chị có biết lái xe đâu. Thôi kệ, cứ mang xe về nhà rồi tính sau. Nó lắc đầu, vừa bực vừa buồn cười, đề máy, vặn ga vài cái thật lớn – như để chị nghe thấy – rồi mới cho xe chạy đi.
Chiếc xe từ từ lao vào dòng người trên đường, tiếng nổ trầm ấm, trong trẻo, không lẫn vào đâu được giữa biển xe cộ ồn ã. Trong đầu nó vẫn lặp đi lặp lại suy nghĩ: từ chối không nhận xe. Nghĩ mãi, cuối cùng chỉ thấy một điều – cả nó và chị đều cứng đầu đến lạ.
Nó bật cười, chạy vòng thêm vài vòng, rồi dừng lại ở một quán cóc ven đường. Từ đây có thể nhìn rõ phía trước nhà nơi tổ chức tiệc. Dù có bực mình, dù đúng là giận thật, nhưng bỏ về hẳn thì nó chưa từng nghĩ tới. Từ lúc bị chị xua đi, nó đã âm thầm chọn sẵn vị trí để chờ chị. Làm sao có thể bỏ chị lại một mình được?
Nó hậm hực dắt xe khuất sau gốc cây, gọi một ly cà phê, kéo ghế ngồi, ánh mắt không rời cổng nhà, chờ chị.
Không biết bao lâu trôi qua. Cà phê uống từ lâu, trà đá xin thêm vài lần, đi vệ sinh không biết bao nhiêu lượt, cuối cùng cũng thấy tiệc tàn. Mọi người lần lượt ra về. Từ vị trí của nó, tuy không gần lắm, nhưng vẫn đủ thấy rõ. Tất nhiên, làm sao nó không nhận ra chị giữa đám đông được? Chị nổi bật, quyến rũ đến mức không thể lẫn vào ai.
Chị Thủy dắt xe ra cổng khá muộn, mọi người về gần hết. Chị đi theo sau. Khi chị Thủy đang chào tạm biệt mọi người, chị nó chỉ đứng yên, nhìn quanh quẩn, không biết đang tìm gì. Nó khẽ rúc sau gốc cây, sợ chị nhìn thấy. Cuối cùng, hai người lên xe, nổ máy. Nó vội cảm ơn cô chủ quán, đề máy chạy theo sau.
Không có ý định cho chị biết nó chưa về. Chỉ muốn âm thầm theo sau, để chắc chắn chị về nhà an toàn.
Con đường về tuy không quá vắng, nhưng cũng vắng người. Nó phải cố gắng giữ khoảng cách, để chị không phát hiện. Về đến nhà, xe dừng trước cổng. Chị xuống, nói chuyện thêm với chị Thủy một lúc rồi mới tiễn chị Thủy đi. Nó dừng xe ở một góc xa, nhìn theo bóng chị khuất dần sau cánh cổng, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lần đầu tiên đi cùng nhau mà không chở chị về. Cảm giác thật lạ, thật lo. Chỉ khi thấy chị vào nhà an toàn, lòng nó mới bình yên.
Nó im lặng, đưa tay sờ vào bình xăng, ngắm chiếc xe cà phê dưới ánh đèn đường, lòng tính toán xem phải xử lý thế nào. Trước tiên là phải tìm chỗ gửi xe. Cái xe to, đắt tiền như này mà chạy về nhà trọ, mấy thằng bạn hỏi thì biết trả lời sao? Bao lâu nay, cả những người ở chung phòng và lớp học đều không biết cuộc sống ngoài giờ học của nó, và nó cũng không có ý định để ai biết.
Đang suy nghĩ, điện thoại rung. Nhạc chuông tin nhắn. Nó rút ra xem. Màn hình hiện dòng chữ ngắn gọn:
“Vào nhà đi, cửa không khóa.”
Nó mỉm cười, rời mắt khỏi điện thoại, nhìn về phía cổng nhà, thở dài: “Vậy mà cũng bị phát hiện.”
Cất điện thoại, nó lắc đầu, đề máy, chạy thẳng về nhà chị. Tự mở cổng, dắt xe vào ga-ra, đóng cổng lại, rồi đi men theo hành lang vào nhà. Chào chú Ba một tiếng, nó đi thẳng lên phòng. Cửa không đóng. Nó bước vào.
Chị đang nằm trên giường, ôm gối bông, quay mặt ra cửa sổ. Quần áo vẫn chưa thay, nằm im như vậy. Nó khẽ đóng cửa, thở dài, rồi bước lại ngồi xuống bên cạnh.
Một lúc lâu sau, nó mới ngập ngừng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc chị, từ từ vén lên, thở nhẹ, mỉm cười. May quá, chỉ nhắm mắt thôi, không khóc. Nó lại im lặng ngắm chị, tay xoa nhẹ má chị như dỗ dành giấc ngủ. Bỗng nhiên, nó tự hỏi: “Mình có thật sự yêu cô gái này không nhỉ?”
… Bạn đang đọc truyện Câu chuyện đời tôi – Ngoại truyện tại nguồn: http://truyensextv99.com/cau-chuyen-doi-toi-ngoai-truyen/
– Em mua nó bằng tiền của em.
– Ý em là sao?
– Chiếc xe cà phê đó… em mua bằng tiền do chính em làm ra.
– Ừ, thì có gì khác đâu?
– Khác! Anh nhìn thấy nhà, xe, mọi thứ quanh em – đó là của gia đình em, của bên ngoại. Nhưng tiền mua xe này thì khác. Là tiền em tự làm, từ những ngày đầu đi làm thêm, cho đến những công việc sau này. Là tiền em tự tay kiếm ra. Em dùng chính số tiền đó để mua xe cho anh. Em đã tiết kiệm rất lâu rồi.
– Ừm…
– Lâu nay em luôn nghĩ sẽ dùng số tiền này một cách ý nghĩa nhất. Em muốn mua cho người em yêu một thứ mà người ấy thực sự thích. Hihi… em đã suy nghĩ rất lâu, đã lặng lẽ quan sát anh. Em biết anh thích gì. Em muốn tặng anh nó – một món quà, một niềm vui thật sự cho người em yêu. Em rất vui khi làm được điều đó. Dù anh có giận em một trăm lần, em vẫn sẽ mua nó.
– …
– Em biết nó hơi đắt. Nhưng em không nghĩ nhiều đến vậy. Anh biết mà, em hiểu anh nhạy cảm với tiền bạc, nhất là tiền của em. Nhưng tiền mua xe này khác. Là tiền em tự làm ra, tự tiết kiệm. Hihi… nó có hơi nhiều, vì em may mắn sinh ra trong gia đình có điều kiện, làm được nhiều hơn anh. Thực ra, cũng vì chênh lệch giá trị với tiền Việt Nam nữa. Anh hiểu chưa?
– Ừ, hiểu rồi.
– Mua một thứ cho người mình thật sự yêu – có gì là xấu đâu?
– Anh không nói là xấu… nhưng…
– Nhưng anh cũng từng dành toàn bộ tiền mình kiếm được để mua cho em thứ em thích, phải không?
– …
Chị mỉm cười, nắm lấy tay nó, đặt vào trong lồng ngực mình. Hơi ấm từ người chị nhẹ nhàng bao bọc lấy bàn tay nó. Nó khẽ mím môi, cố kìm nén cảm xúc lạ lùng đang trào dâng. Từ từ rút tay ra, nhưng chị nắm chặt, kéo sâu hơn. Nó lắc đầu, mỉm cười – như một lời đầu hàng – rồi khẽ cử động tay, tìm kiếm trong ngực chị. Chiếc mặt dây chuyền mang theo hơi ấm của chị dần nằm gọn trong lòng bàn tay.
– Là nó, đúng không? Hihi…
– Ừ!
– Anh là đồ đáng ghét! Nói em vô lý, nhưng anh còn ngang ngược hơn em nhiều. Anh nhịn ăn nhịn uống, làm hết sức để mua dây chuyền cho em, vậy mà lại giận khi em mua món đồ anh thích.
– Sao giống nhau được? Cái dây chuyền chưa tới hai mươi triệu. Còn xe này thì gấp…
– Gấp bao nhiêu thì cũng là tất cả.
– …
– Sợi dây chuyền này là tất cả tiền của anh. Còn chiếc xe cà phê cũng là tất cả tiền của em.
– …
Chị mỉm cười, mắt khép hờ, ấn sâu bàn tay nó vào ngực mình, nơi nhịp tim đang đập mạnh.
– Anh dành tất cả điều tốt nhất cho em… Vậy thì tất cả của em cũng phải là của anh.
– …
Nó im lặng. Bàn tay vẫn nằm sâu trong ngực chị, chạm vào da thịt. Mồ hôi lấm tấm. Có lẽ mặt dây chuyền cũng đã ướt. Không biết bao lâu trôi qua, nó vẫn để tay như vậy, để chị nắm giữ, che giấu trong tim mình. Bỗng nhiên, chị khẽ mở mắt, nhìn nó.
– Sao rồi? Anh… chịu thua chưa?
Nó ngẩn người, rồi bật cười, xoa nhẹ mái tóc chị.
– Rồi! Thua rồi…
– Hihi!
– Nhưng vẫn phải làm rõ một điều.
– Điều gì nữa? Hứ! Anh đã thua rồi, không được từ chối đâu đấy…
Chị bật dậy. Nó vội rút tay ra. Nếu áo chị không phải áo thun, chắc khi chị ngồi dậy, tay nó đã kéo tuột hết nút áo mất rồi.
– Không phải từ chối. Được rồi, chiếc xe đó không cần trả lại cho anh Phi nữa. Dù sao cũng đã mua rồi.
– Ừm… rồi sao nữa?
– Nhưng tạm thời anh sẽ không chạy nó.
– Anh…
– Để anh nói hết đã.
– Hứ!
– Cứ để yên nó đó. Một thời gian nữa, khi nào thích hợp, anh sẽ dùng.
– Thích hợp là khi nào? Ý anh là sao?
– Khi nào anh cảm thấy mình xứng đáng để chạy nó.
– Xứng đáng? Là sao?
– Em có thấy thằng sinh viên đi làm thêm, kiếm tiền ăn học, mà lại chạy chiếc xe phân khối lớn, mỗi lít xăng chạy chưa được 30km chưa?
– Hứ! Sao hao xăng dữ vậy? Em hỏi anh Phi rồi, tệ nhất cũng chạy hơn thế.
– Dù sao thì nó cũng tốn hơn xe bình thường. Hơn nữa, nó quá hào nhoáng so với anh bây giờ. Một thằng sinh viên chưa có gì trong tay – dùng thứ như vậy, ít nhất là với anh, chưa hợp lý.
– Anh chỉ giỏi tìm cớ. Anh sợ người ta nói xe do con gái mua, đúng không?
Chị chu môi, không phục.
– Không phải anh sợ. Thật đó. Nếu anh chạy, ai hỏi, anh sẽ vui vẻ nói: “Em gái em mua cho.” Nhưng… chưa phải bây giờ. Đừng ép anh nữa. Sẽ không vui nếu dùng một món đồ mà mình chưa thật sự thoải mái. Anh sẽ cố gắng học, cố gắng làm. Một thời gian nữa, khi anh đủ tự tin, anh sẽ dùng nó. Hơn nữa, anh còn một lý do khác.
– Còn lý do gì nữa? Với lý do này, anh gần như thuyết phục được em rồi. Hứ!
Chị lại chu môi, quay mặt đi. Nó bật cười trước sự bướng bỉnh đó.
– Ngoan nào, nhìn anh đi… Còn lý do khác quan trọng hơn nè.
– Gì cơ? Gì nữa?
Nó khẽ kéo chị quay lại. Chị giả vờ không chịu, nhưng rồi cũng nhìn vào mắt nó.
– Khi nào anh xác định được tình cảm thật sự của mình… anh sẽ rất vui khi sử dụng bé cà phê một cách yêu thương nhất. Vì lúc đó, nó sẽ là món quà từ người yêu anh. Được không?
– Anh…
Chị ngập ngừng, xúc động, nhìn sâu vào mắt nó. Ánh mắt âu yếm, say mê, như muốn hút trọn tâm hồn nó vào trong đôi mắt mình. Rồi đột nhiên, chị bật cười nhẹ, híp mắt, nhéo tay nó một cái.
– Hihi… lý do rất thuyết phục. Dù hơi ngố.
– Sao lại ngố?
– Vì trong chính câu nói ngố nghếch đó… đã ngầm thừa nhận một đáp án duy nhất rồi. Hihi…