143. Chia Ly Tạm Thời

Câu Chuyện Đời Tôi

Chia Ly Tạm Thời

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 143 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

**Phần 11**
Nó mỉm cười nhìn chị, đầu cố suy nghĩ xem mình vừa nói có điều gì sai sót không, rồi chợt nhận ra và vỗ nhẹ đầu bật cười lớn hơn.
– À… à…
Chị vội ngắt lời, đưa tay bịt miệng nó lại.
– Hihi, không cho nói nữa, em ghi nhận lời này rồi, không thay đổi đâu cưng.
– Này này… nói lý lẽ chút nào.
– Kệ anh, em không biết, em sẽ nhớ những gì anh vừa nói. Hihi.
Chị cười tinh nghịch với gương mặt như chiến thắng. Nó đành chịu thua. Nhìn thấy chị cười, nó cũng không muốn sửa lại lời nói nữa. Hai người cứ nhìn nhau im lặng thêm chút, như một cách kết thúc buổi cà phê hôm nay. Rốt cuộc, cả chị và nó đều cùng thắng, hoặc là cùng thua…
Nó đứng dậy, rời tay khỏi tay chị, đi đến bàn lấy một chai nước ép trái cây, uống một hơi dài rồi rót ra một ly thủy tinh trao cho chị. Nhận ly nước, chị ngồi thẳng dậy từng ngụm nhỏ thưởng thức. Nó đứng dựa vào ghế sofa, nhìn chị thật lâu rồi lên tiếng.
– Còn một chuyện cần phải bàn nữa nè.
– Nhóc nói đi!
Nó bật cười, lại thay đổi cách xưng hô.
– Chị có thấy mối quan hệ của chúng mình thời gian gần đây kỳ lạ và không rõ ràng không? Cứ như chúng mình đang đóng phim Hàn ấy.
– Uhm.
– Cũng như cách mình gọi nhau vậy, chị chị nhóc nhóc, tôi tôi với mấy người, rồi lại anh anh em em… cuối cùng mình là gì của nhau.
Chị mỉm cười, nuốt một ngụm nước trái cây, liếm môi tinh nghịch.
– Xí! Chỉ có mình nhóc không rõ ràng thôi chứ không phải chị. Với chị, từ lâu đã không còn là câu hỏi nữa sao. Nhóc là của chị, luôn là của chị.
– Được rồi, là ai của ai cũng vậy, nhưng vẫn chưa thật sự rõ ràng sao, ít nhất là từ phía nhóc, được chưa.
– Uhm! Sao?
Nó cho tay vào túi, thở nhẹ một cái.
– Nhóc… sẽ đi xa một thời gian chị nhé.
– Sao, nhóc nói gì, nhóc đi đâu, nhóc tính bỏ chị một mình hả?
Chị vội đứng dậy, chạy lại nắm lấy bắp tay nó, khẽ rút tay khỏi túi. Nó đưa tay vuốt mái tóc chị như an ủi.
– Từ từ, để nói hết nào.
– Uhm, nói đi, nhanh lên.
– Trường nhóc sắp tổ chức đoàn sinh viên tham gia mùa hè xanh.
– Là sao?
– À, là sinh viên tình nguyện đi về vùng quê khó khăn, xây nhà, sửa cầu, làm đường… làm bất cứ thứ gì giúp đỡ người dân. Hình như đi khoảng gần một tháng gì đó.
– Hì! Biết rồi, là nhóc muốn thực hiện mong muốn nhóc nói trước giờ đúng hôn.
– Ừ! Chị cũng biết trước giờ nhóc vẫn muốn thử một lần đi tình nguyện như các anh chị từng về quê nhóc mà đúng không?
– Chị nhớ rồi, giờ nhóc muốn đi chứ gì?
– Không! Thật sự nhóc không muốn đi chút nào, nhất là từ lúc lên đây gặp chị.
– Là sao chứ?
Chị mím môi ngồi xuống ghế sofa, tay vẫn nắm lấy tay nó kéo xuống. Nó cũng nhè nhàng ngồi theo, nắm lấy hai tay chị xoa nhè nhẹ.
– Nhóc từng muốn đi. Nhưng rồi lại không muốn nữa, vì nhóc không muốn bỏ chị lại Sài Gòn một mình, nhất là bây giờ anh Phong cũng không còn ở đây suốt nữa.
– Uhm.
– Nhưng thời gian gần đây, nhóc lại muốn đi, như một cách xa Sài Gòn một thời gian.
– Là xa chị một thời gian thì có.
– …
Nó mỉm cười vuốt nhẹ lên má chị, xoa xoa như cố không để gương mặt chị xịu xuống buồn bã.
– Là xa nhau để xác định tình cảm thật sự của mình.
– Là tại quán cà phê nên nhóc mới đi đúng hôn?
– Quán cà phê chỉ là một chút động lực để nhóc quyết định đi thôi. Nhóc thật sự không muốn đi để chị một mình. Nhưng nhóc suy nghĩ vấn đề này suốt thời gian gần đây rồi. Có lẽ nên xa nhau một thời gian để cả hai xác định lại tình cảm thật sự của mình.
– Ai cần thời gian chứ, ai thèm xác định lại chứ, rõ ràng là em yêu anh mà, luôn luôn yêu anh.
Nó dịu dàng nhìn sâu vào mắt chị, tiếp lời.
– Sao cũng được, rồi thì nhóc cần xác định chưa. Nếu cứ bên nhau suốt thế này, không mất bao nhiêu thời gian mà nhóc vẫn không biết mình có yêu chị hay không đó sao. Thôi thì thử xa nhau một chút xem sao.
– …
– Nè nè, không được khóc. Cho nhóc đi nhé, chỉ một tháng thôi, nhóc hứa sau khi trở về, nhóc sẽ có câu trả lời cho chị. Đi lần này rồi sẽ không bao giờ xa nhau nữa, nhé!
– Nhóc…
Chị ngẩng mặt, cố nén nước mắt đang suýt trào khỏi mắt, nhìn nó long lanh rồi chợt mỉm cười nhẹ, vừa cười như vừa suýt khóc.
– Cái đồ ngốc này, không phải câu trả lời cũng nằm trong chính câu anh vừa nói đó sao? Đồ ngốc!
Nó im lặng suy nghĩ chính câu nói của mình, rồi lại tự mỉm cười. Chết thật, sao toàn tự nói những câu cho chị có cơ hội bắt được không vậy trời.
– Rồi rồi thì là anh ngốc được chưa, em đó cứ thay đổi cách xưng hô suốt, theo em mệt cả người.
– Hihi!
Chị cười, tay quẹt nhẹ lau nước mắt vừa lăn xuống má, rồi ngả đầu dựa lên vai nó.
– Em đồng ý, anh cứ đi đi.
– … Thiệt hen.
– Uhm! Nhưng không phải em để anh đi vì muốn anh xác định tình cảm đâu. Em chỉ muốn anh đi một lần để trải nghiệm thôi, em tin những chuyến đi như vậy sẽ làm người đàn ông của em trưởng thành hơn.
– …
– Anh đó, tự làm khó mình, ngố hết sức à. Rõ ràng câu trả lời chỉ có duy nhất, dù mất bao nhiêu thời gian, đi đâu, đi xa cỡ nào cũng vậy, vốn dĩ anh là của em, luôn là của em, yêu em. Hihi, em nhìn thấy anh yêu em nhiều ra sao mà. Dù anh không nhận ra, nhưng cuối cùng anh vẫn sẽ yêu em. Chắc chắn luôn đó…
– …
– Làm sao anh để mất em được đúng không!
Nó im lặng mỉm cười, câu nói của chị vừa là câu hỏi nhưng dường như cũng chỉ đơn giản là một câu khẳng định, cứ như hiển nhiên sẽ là như vậy. Nó yêu chị hay không, thật sự vẫn vô cùng hoang mang, mơ hồ khi tự tìm câu trả lời. Nhưng càng cố tìm kiếm, càng cố suy nghĩ, càng không thoát được sự thật rằng dù yêu hay không yêu, rồi sao, nó cũng không thể bỏ chị được, câu hỏi này còn khó hơn yêu hay không nữa ấy chứ. Thiệt là mệt. Phải chi đối tượng không phải chị thì dễ xử biết mấy, yêu nhau thật sự đâu dễ dàng gì, yêu mà không xong thì mất nhau luôn chứ giỡn à, nó thì không muốn mất chị bao giờ.
– Chừng nào nhóc đi?
– Ừ, chắc hai tuần sau, nhóc nghe bên trường thông báo vậy.
– Uhm, để chị chuẩn bị đồ đạc cho nhóc. Haizz, đi xa, không biết tới đó ăn uống ra sao nữa, không chừng sẽ bị sụt ký cho coi.
– Lo gì, nhóc con trai mà, sẽ cố gắng ăn uống đầy đủ mà, chị đừng có lo. An tâm ở nhà chờ nhóc về hen. Mà dạo này cũng có nhiều bạn rồi, chị Thủy nữa, có buồn kiếm chị Thủy chơi đi.
– Hứ! Chị sẽ một mình, sẽ buồn cho nhóc vừa lòng. Đáng ghét, bỏ người ta đi.
– Hì hì! Sẽ về nhanh mà.
– Thấy ghét! Chị đi thay đồ ngủ đây, không thèm nói chuyện với nhóc nữa.
– Rồi rồi chị đi đi.
Chị ngắt nó mấy cái rồi đứng dậy hướng về toilet để thay đồ. Nó nằm vật ra ghế sofa. Chợt nghĩ ra điều gì đó, cười nói theo.
– Mà sao hôm nay biết nhóc đi theo mà nhắn tin kêu vô nhà hay vậy, nhớ là chạy xa lắm mà, trời tối sao thấy hay thật.
– Chị có thấy đâu, nhưng chị đoán được nhóc sẽ không bỏ mặc chị về một mình đâu.
– Đoán hay nhỉ? Chắc nhắn tin đại chứ gì?
– Không dám, là chị hiểu nhóc, chị cảm nhận được biết chưa.
– Ừ… giác quan của con gái nhỉ, hì hì.
Nó mỉm cười. Chị quay đi nhưng rồi chợt quay lại ngay, nhìn thẳng vào nó.
– Hôm nay mặc dù nhóc lớn tiếng, thái độ không tốt, trái ý và làm chị khóc, nhưng biểu hiện của nhóc rất tốt, giận cũng không bỏ rơi người con gái của mình, rất men lỳ, chị rất thích!
Chị cười thật tươi rồi quay mặt đi thẳng vào toilet. Nó ngẫm nghĩ lời chị một hồi rồi nằm dài ra ghế thở mạnh một cái. Vậy là quyết định đi, sắp xa chị một thời gian rồi. Thôi thì cũng quyết đi rồi, chị cũng đồng ý, không thay đổi quyết định nữa. Hai con người đã quen gần nhau, không biết xa nhau một thời gian, câu trả lời sẽ ra sao đây, thật tò mò. Thôi kệ, cứ để thời gian trả lời, cứ đi một lần để trải nghiệm, dù sao cũng chỉ khoảng một tháng xa nhau thôi mà, thời gian vậy chắc đã đủ cho cả hai, nhất là nó. Đi cũng là để trở về…
“À! Nó có yêu chị không nhỉ?”
Còn tiếp…
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv99.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ.