16. Chương 16: Bình Yên Trước Gió Bão

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 16: Bình Yên Trước Gió Bão

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bốn nồi lẩu hải sản cùng vài món nhậu được gọi ra, cả nhóm nhân viên ăn uống hò hét, ca hát rôm rả làm không khí quán sôi động hẳn lên. Tất nhiên, người nhiệt tình nhất vẫn là ông Kha. Hôm nay, thêm bạn gái của cô gái kia vào, hai người thành cặp bài trùng ăn ý. Mà xét về độ chênh lệch chiều cao thì cặp đôi này còn vượt trội hơn tôi và cô ấy gấp mấy lần. Cũng đỡ tủi phần nào… Duy nhất trên bàn chỉ có một góc lặng thinh – nơi tôi và cô gái ngồi.
Cả buổi làm việc mệt nhoài, đói đến rã họng chứ đùa sao. Thêm vài ly bia vào, cồn cào ruột gan, nên giờ phải dồn hết tinh thần vào ăn uống. Ban đầu mấy đứa rót bia cho tôi, nhưng chỉ cần cô gái liếc mắt một cái, thằng đang rót liền rút lại, thay luôn lon 7up đặt trước mặt tôi =))… Ngồi cạnh cô gái, sướng như tiên, đặc biệt là với kẻ “dũng sĩ diệt mồi” như tôi. Đồ ăn trong chén chẳng bao giờ vơi, dù tôi có từ chối thì cô cũng chẳng thèm nghe, cứ gắp bỏ vào chén tôi không ngừng. Thi thoảng bị mấy đứa khác trêu chọc đến mức muốn độn thổ, nhưng vì sự nghiệp ẩm thực… đành phải cắn răng mà không phụ lòng cô.
Ăn xong, cả đám lại rủ nhau đi ăn ốc tiếp @@ Trời ơi, tụi này có bao tử không đáy hay sao vậy? Hỏi ra mới biết hôm nay điểm đi chơi do bạn gái cô gái quyết định. Nghe là biết ông Kha đã chính thức dính bẫy. Chắc đêm nay con kia bảo bán nhà thì thằng chả cũng bán tuốt luôn =.=. Ở quê, tôi chỉ biết mỗi ốc đắng, ốc bu, vài loại sò huyết, nghêu… chứ đâu rành mấy thứ ốc phong phú như thành phố. Nào là ốc dứa, ốc hương, ốc móng tay, sò dương, sò long… toàn thứ lạ hoắc. Tôi gọi ra một đống, ngồi đơ mặt không biết ăn cái nào trước, chấm nước gì cho đúng @@. Và vị cứu tinh không đâu xa, chính là cô gái lạnh lùng ngồi cạnh. Cách hướng dẫn của cô cũng mang thương hiệu riêng: im lặng, chọn từng món ốc, chấm đúng loại nước, rồi lặng lẽ bỏ vào chén tôi. Quán bày đủ loại, riêng nước chấm đã có năm sáu thứ. Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn thích muối ớt chanh nhất :D
Gần như ăn sạch quán ốc, con bạn kia nảy ra ý tưởng kéo nhau đi đánh bi-a. Ế… vụ này thì tôi quen. Khà khà, tuy đánh không hay ho gì, nhưng hồi cấp ba cũng từng mài mòn cơ bi-a cùng anh em chiến hữu.
Vào quán, sáu bàn bi-a thường và bốn bàn bi-a lỗ lập tức bị bao trọn. Nhân viên nam trông có vẻ hào hứng lắm, chắc vì quán toàn mấy em mặc đồ “nóng bỏng” tiếp đón. Duy chỉ có bàn của tôi và ông Kha là chẳng có ai dám lại gần. Lại gần làm gì, tội gì mà tủi thân? Vì bàn này có một cô gái cười tươi như hoa, và một cô gái xinh đẹp, thu hút… nhưng mặt lạnh như sát thủ.
Chuyện chơi thì tôi cũng hăng lắm. Dù không chửi thề, trợn mắt như ông Kha, nhưng cũng không ngán trêu chọc, thách thức đối phương. Tiếc là quân ta có hai người, còn quân địch tới… hai cái miệng. Dù sao, thi thoảng tôi cũng thấy cô gái đứng bên cạnh cười khúc khích mỗi lần tôi và ông Kha cãi nhau.
Chán bi-a, tôi và ông Kha chuyển sang đá banh điện tử. Chán đá điện tử, lại nhảy qua chơi bóng bàn. Cái này mới nhục. Cáp độ thế nào không biết, tôi với ông Kha một phe, hai cô gái một phe… thế mà thua sặc máu. Ông Kha đá loạn xì ngầu hết trơn, một mình tôi không thể chống đỡ nổi hai cô gái. Cô gái kia mặt lạnh tanh vậy mà đá hay đến rợn người – dân chơi có khác. Thắng mà mặt tỉnh bơ, cứ như đang nói với tôi: “Tao thắng là đương nhiên.”
Chơi xong, cả đám kéo nhau vào karaoke hò hét. Lần này thì tôi đầu hàng hoàn toàn. Hát? Bó tay. Tôi không thể để cái giọng non nớt, yếu ớt như con gái làm mất đi hình tượng lạnh lùng của mình, nên tôi lặng lẽ ngồi một góc cùng cô gái, thề không cầm mic. Tôi không hát, cô ấy cũng im lặng. Phù… nhưng tôi thích vậy. Ngồi yên lặng quan sát bạn bè vui vẻ là thói quen của tôi. Ông Kha và mấy đứa còn lại hát hò, nhảy nhót, thực sự rất vui. Nhìn mọi người đùa giỡn, tôi cũng mỉm cười theo. Thấy tôi cười, cô gái cũng buông bỏ vẻ mặt lạnh lùng kia.
Trời về khuya, ai nấy đều mệt, phải đợi đến khi không ai còn sức nói mới chịu giải tán. Ông Kha giành luôn nhiệm vụ đưa bạn gái về, còn tôi tất nhiên đi cùng cô gái – không thể khác được.
Đường Sài Gòn đêm khuya, thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe chạy ngang. Nhưng giờ này, quốc lộ lại nhộn nhịp với những chuyến xe tải hạng nặng tranh thủ đường vắng mà phóng như bay. Trời mát, ăn no, vui vẻ… tinh thần cũng thoải mái sau một ngày dài thành công. Bỗng, cô gái lí nhí:
– Nè, muốn ăn kem.
– ?? Giữa khuya đòi ăn kem à?
– Ừm. Muốn ăn!
– Ơ… được.
Tôi không nói gì thêm, lặng lẽ chạy xe vòng vòng tìm kem cho cô. Đi vòng gần nửa tiếng, may quá thấy trong một quán karaoke gần cửa có tủ kem. Tôi phóng xe vào, nhân viên tươi cười chạy ra:
– Dạ, anh chị đi mấy người ạ… để em dắt xe vào giúp.
Tôi cười:
– Không, anh không hát… chỉ vào mua kem.
Thằng nhỏ đơ mặt nhìn tôi chằm chằm:
– Hix, mới thấy người nửa đêm chạy đi mua kem như anh.
Tôi cười ngượng… (thấy chưa, khác người quá…). Hơn ba giờ rồi đó @@
– Còn kem không em?
– Còn, huynh theo em.
Tôi dừng xe, để cô gái vào chọn kem.
– Kem socola – cô nói theo.
May tìm được một hộp kem socola. Không còn hộp thứ hai. Tôi cũng thích socola, nhưng nghĩ lại: giờ này ăn kem lạnh chết… kệ, mua một hộp cho cô ăn thôi. Tôi chỉ lấy một hộp. Nhưng nhìn lại thì hộp kem đúng là to thật. Không biết cô có ăn hết nổi không.
Đưa kem cho cô, tôi lên xe, không quay lại hỏi:
– Giờ sao nữa?
Cô tay ôm hộp kem áp lên mặt (kem cũng không lạnh bằng mặt tôi đâu)… hix hả, xuýt xoa:
– Kem lạnh ghê. Lên cầu vượt (cầu vượt Quang Trung) ăn kem.
– Ừ.
Tôi siết ga. Trời mát lạnh. Cô ngồi sau lưng, cứ để hộp kem cạ cạ vào lưng tôi… ớn cả xương sống. Ngồi trên cao nhìn xuống, từng hàng xe tải, container, ô tô, xe khách chạy vùn vụt dưới chân, cảm giác như người khổng lồ đang nghịch những chiếc xe đồ chơi. Sài Gòn đêm vắng, ánh đèn sáng như ban ngày, nhưng nếu đi một mình, sẽ thấy cô đơn, lẻ loi lắm.
Tôi im lặng, gục cằm lên thành cầu, tay buông thõng. Cô cũng không nói gì, ngồi bên cạnh, chăm chú ăn kem. Một lúc sau, cô nhẹ nhàng tựa vào tôi, rồi từ từ, đầu cô đã nằm gọn trên vai gầy guộc, nhỏ xíu của tôi. Tôi vô tình:
– Vai gầy, nhỏ lắm… tựa không chắc đâu.
Cô đút miếng kem vào miệng, đầu tựa sát hơn:
– Kệ em! – Lâu rồi mới nghe lại cô xưng “em”… giọng còn ngọng ngịu, nhưng cũng đủ nghe.
“Bắt được em rồi nhé, người lạnh lùng.” – Tôi mỉm cười với suy nghĩ ấy.
Cô ngẩng lên nhìn tôi:
– Cười gì?
– Không gì.
– Đồ điên.
– Ừm.
Tôi không giải thích, cũng chẳng cãi lại như với chị. Với cô, tôi chỉ mỉm cười và im lặng. Cô lại tựa đầu vào tôi, múc một muỗng kem đưa lên miệng tôi. Tôi lắc đầu:
– Không ăn.
Cô vẫn đẩy kem vào miệng tôi… đành há miệng, nuốt trọn miếng kem.
Kem socola vừa đắng, vừa ngọt – y như cách cô đối xử với tôi vậy. Lạnh lùng, đắng cay, nhưng luôn chu đáo, ngọt ngào. Kem lạnh bên ngoài, nhưng vào lòng rồi sẽ tan chảy, ấm áp… giống như cách tôi đối xử với cô – lạnh lùng, bất cần, nhưng sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ cô.
Một chút im lặng để suy nghĩ, một chút bình yên để cảm nhận… Chẳng cần nói nhiều, chẳng cần hiểu sâu. Đôi khi, chỉ cần im lặng… lại càng xích gần nhau hơn.
Cô ăn một muỗng cho mình, rồi lại một muỗng cho tôi. Cứ thế, đầu cô nằm yên trên vai tôi cho đến khi hết hộp kem. Phù… khuya ăn kem, lạnh đến run người. Tự nhiên, cô nắm tay tôi, lắc lắc:
– Làm gì vậy?
– Lạnh…
– Lạnh mà nắm tay chi?
– Lạnh…
Phù… thật khó hiểu. Nhưng đúng là tay cô lạnh thật.
– Không bỏ hộp kem đi… cầm hoài chi?
– Không.
– Sao vậy?
– Muốn giữ.
– Giữ làm gì?
– Không biết!
Lại im lặng. Tôi nhìn dòng xe, ánh đèn, phố xá… trời càng về khuya càng lạnh. Sài Gòn luôn đặc biệt. Mới hơn một tháng ở đây, tôi đã cảm thấy yêu thành phố này rồi. Quen với ban ngày nóng như lửa, đêm xuống lạnh nao lòng. Quen với những cơn mưa dài, nặng hạt. Quen với phố ồn ào, đêm bình yên dưới ánh đèn hiu hắt. Cô khẽ hát… không biết bài gì, tiếng Anh thì phải… Tôi không quan tâm. Mắt tôi giờ dường như… bớt lạnh lùng. Mắt cô cũng vậy… long lanh dưới ánh đèn ấm áp :)
– Về chưa?
– Chưa.
– Lạnh đó.
– Không.
– Thôi, về đi.
– Mai ra nữa nha.
– Ừ.
– Thật không?
– Ừ, thật.
Nghe vậy, cô mới chịu quay người, ngồi đàng hoàng để tôi chạy xe về. Tay cô run run, vẫn không chịu buông hộp kem.
– Lạnh hả?
– Ừm.
– Vậy mà nãy kêu về không chịu.
– Ừm.
– Đưa tay đây.
– Ừm.
– Bỏ vào đây.
– Ừm.
Tôi nắm tay cô, nhét vào túi áo khoác. Giảm tốc độ để bớt lạnh. Trời gần sáng mất rồi…
Về đến nhà, dắt xe vào, mệt rã rời. Tôi nằm phịch xuống, thở phào. Một ngày thật dài…
Cô lạnh run, nhưng vẫn chăm chỉ rửa sạch hộp kem, rồi đi tắm, mặc lại bộ đồ hôm trước, rúc vào người tôi, trùm chăn. Vai tôi chẳng to lớn gì, nhưng… cô vẫn ngủ ngon lành. Tôi lại thích kết thúc bằng câu: “Sài Gòn… bình yên lắm.”
Sáng hôm sau, Sài Gòn chợt mưa. Mưa nhẹ nhưng dai dẳng, trời khá lạnh. Nếu không vì tác dụng của thuốc, tôi luôn là người dậy sớm nhất. Tay mỏi nhừ, gần như mất cảm giác, nhưng chẳng nỡ rút ra sợ cô tỉnh giấc. Tự nhiên tôi lại lo cho cô? Chắc điên rồi… Kệ đi, hôm nay cũng chẳng làm gì, nằm thêm chút rồi đi đá bóng. Tôi từ chối mọi lời mời tham gia đội nhóm văn nghệ, múa hát hay thể thao… trừ đá bóng. Đơn giản vì tôi thích đá bóng – nó khiến tôi nhớ về kỷ niệm cấp ba, anh em quần nhau cả ngày ngoài sân. Giờ mỗi đứa một ngả… không biết bao giờ được tranh nhau quả bóng tròn ấy nữa.
Tôi cầm điện thoại nhắn chị: “Chi xau xi… sang lanh do dap them chan vao.”
Tin nhắn lại: “Do pha dam. Dang ngu. Dap chan ne. Dung pha ngta nua.”
Cười… Tôi nằm nhìn ra cửa sổ. Trước giờ đi học, tôi vẫn thích ngồi ở ô cửa sổ cuối lớp, dù mưa tạt, dù gió lạnh… vẫn thích. Kỷ niệm ùa về… ngọt ngào, vui lắm, nhớ lắm. Bỗng nhiên, tôi nôn nao muốn gặp lại tụi bạn cũ… không biết giờ tụi nó ra sao.
– Nghĩ gì đó?
Tôi giật mình. Cô đã thức dậy từ lúc nào, khẽ chọt tay vào môi tôi.
– Không gì.
Tôi rút tay ra khỏi đầu cô… tê hết rồi, chắc móp chuột chứ chẳng chơi. Chưa kịp hết mỏi, gió lùa qua, cô lại rúc vào:
– Lạnh.
– Sáng rồi.
– Ừm.
– Dậy đi.
– Xíu nữa.
Chẳng thèm hỏi ý tôi, cô kéo chăn lên, nhắm mắt ngủ tiếp. Đến 9h, may quá trời dứt mưa, có thể đi đá bóng được rồi. Tôi khẽ lay cô:
– Nè… dậy đi nha.
– Đi đâu? – cô cử động, mắt vẫn nhắm.
– Đá bóng với lớp.
– Đá gì?
– Tập.
– Tập gì?
– Thi 20-11.
Bỗng dưng cô bật dậy, chạy vù vào nhà vệ sinh. Tôi lắc đầu… không có việc gì mà cũng giành nhà vệ sinh với tôi nữa… bó tay.
– Nhanh lên, tới giờ rồi.
Một lúc sau, cô bước ra, kiêu sa trong chiếc váy đen lôi cuốn… chắc định về. Sợ bị nhốt trong nhà như mọi lần nên giành nhà tắm trước đây. Tôi vào tắm, thay quần áo đỏ, chiếc áo mang số 15 (tôi được mệnh danh là Vidic của lớp mà). Bước ra, cô vẫn chưa chịu về, đứng trước cửa, nhìn tôi, trề môi:
– Như con nít.
Á… sáng sớm đã nói xấu tôi. Ức thật… Lùn cũng là một cái tội =.=… tội là ở cái quần, cái áo quá dài chứ gì.
– Sao chưa về?
– Dắt xe ra đi.
Cô lạnh lùng xỏ giày cao gót, bước ra cửa, cầm theo khóa nhà. Tôi ngậm ngùi dắt xe ra, gạt chống. Cô khóa cửa, quay lại leo lên ngồi sau. Tôi nhìn cô, nghi ngờ:
– Ngồi đó, ai chạy?
– Ai chạy?
– … – Tôi chỉ tay vào cô.
– Tính đi bộ ra sân bóng hả?
Ờ… xém quên. Xe tôi quăng bên quán mất rồi… hix hix… Tôi vẫn chưa biết cô sẽ mở lời thế nào.
– Lên xe đi.
Ha… tốt, đỡ phải đi xe ôm. Chỗ sân bóng này xa hay gần tôi cũng không biết, chỉ biết địa chỉ thôi. Tôi đưa địa chỉ cho cô:
– Biết chỗ này không?
– Đi đi.
Hix… bao nhiêu hình tượng tốt đẹp về cô bay biến sạch. Lạnh lùng với chả xì lạnh… kệ đi.
Tôi lên xe, đề máy phóng đi (tôi tìm ổ gà mà chạy cho chết). Rồi cô cũng chịu mở miệng chỉ đường. Lên Sài Gòn gần hai tháng, học hơn một tháng, nhưng suốt ngày bị thương, bị nạn, toàn đi bộ hoặc cô chở… có lành lặn đi đâu mà biết đường.
Tới sân, lớp tôi tụ tập khá đông. Tôi dắt xe, xách giày vào sân, không cảm ơn cô, cũng chẳng quan tâm cô làm gì… Tôi thừa biết, có quan tâm nói gì cô cũng chẳng thèm nghe.
Bước vào sân, gật đầu chào mọi người cho có lệ. Con gái lớp đi theo xem cũng đông… không lạ gì, cổ động viên được cộng 5 điểm rèn luyện mà. Mang giày xong, tôi vào sân khởi động. Tụi lớp bắt tay chào:
– Chà, cán bộ đi đá bóng cũng mang cổ động viên theo ha…
Tôi hơi chột dạ, liếc về góc sân. Cô ngồi tách biệt, tay cầm điện thoại, bóp tiền, chìa khóa và cái áo khoác của tôi tối qua – không biết gửi ai nên để đại góc đó. Hix… không biết nên vui hay buồn vì sự xuất hiện của cô. Biết cô muốn theo xem đá banh, tôi đã bảo thay đồ bình thường rồi… Ai đời đi xem bóng đá mà mặc váy sexy thế?
Tôi thì không quan tâm. Chỉ tội lũ “dê” trong sân – khởi động không lo khởi động, đầu thằng nào cũng ngoái ra góc sân. Có vài thằng làm bộ không quan tâm, nhưng thấy thằng khác đá nhẹ qua mà đón hụt là đủ hiểu rồi. (Tôi cũng là con trai, hiểu tâm lý khi có gái đẹp đến sân chứ.)
Tính ra, trên sân tôi cũng không phải nhỏ nhất, vẫn còn hai ba thằng ngang ngang… khỏe, đỡ tủi thân. Tôi nghiễm nhiên chiếm vị trí trung vệ – từ xưa đến giờ vẫn vậy. Muốn gặp mặt thủ môn à? Hạ tôi trước đã.
Giai đoạn này, thể lực tôi vẫn tốt. Đá suốt 40 phút, chẳng thấy mệt. Nhưng đá ở đây khác lớp tôi. Anh em đá chung quen, vị trí rõ ràng. Việc của tôi là chỉ huy hàng phòng ngự, chốt chặn trước khung thành, nên ít phải di chuyển. Còn ở đây, tôi phải chạy gần như khắp sân… cũng tại mấy thằng cùng phe tôi, vai u thịt bắp mà đá ngu chưa từng thấy, bóng đâu là bu lại, đá loạn hết cả lên.
Nhìn quanh, chỉ có ba bốn thằng đá ổn. Đá vừa mệt, vừa ức chế, còn bị nói này nói nọ… toàn đổ thừa tại tôi nhỏ con. Nhỏ con thì sao? Chẳng thằng nào giành bóng bổng lại tôi cả!
Càng đá càng ức chế. Giá mà gặp lớp tôi thì khỏe. May mắn vì được vào lớp toàn tài năng bóng đá. Từ năm lớp 10, đội hình lớp tôi đã khiến lớp nào cũng phải dè chừng. Ngay cả đội trường cũng không thắng nổi (cả lớp thống nhất không đá cho trường). Suốt ba năm, lớp tôi được nhiều trường khác mời đi giao hữu, tranh giải, thậm chí cả mấy tay cá độ cũng mời đi đá ăn tiền. Lớp vừa đủ 13 thằng – thiếu thằng nào cũng không được. Nhiều thằng đá giỏi ở lớp khác còn thích gia nhập đội bóng lớp tôi. Tính ra, tôi đá cũng không tệ, nên mới giữ được vị trí giữa lũ cao to hơn. Mất tôi, thủ môn và hai hậu vệ khác coi như mất phanh – chỉ có tôi mới hiểu thủ môn, và chỉ khi có tôi, thủ môn mới tự tin bắt bóng.
Nghe nói hiện tại, lớp tôi có khoảng ba thằng đang đá cho đội sinh viên tỉnh. Thằng thủ môn giờ cũng là thủ môn đội đó (người mảnh khảnh, chậm chạp, yểu điệu như con gái, nhưng vào khung thành thì nhanh như quỷ). Lâu lâu về gặp nhau, nó vẫn than: “Không có mày chụp, không có hứng. Mấy thằng kia ngu chết mẹ.” – Mát cả ruột cả gan. :x
Đá hết hiệp, chán, mệt, người bầm dập. Tôi bỏ nửa, ngồi cạnh cô thở. Lầm bầm chửi lũ ngu, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại. Cô đưa khăn giấy, rồi đi mua nước. Uống gần hết chai, tôi nói:
– Bực!
– Ừm.
– Nóng không?
– Ừm, không.
Cô tiếp lời:
– Về chưa?
Tôi quăng khăn vào góc, nhìn sân… đứng dậy, nắm tay cô:
– Về.
Đi ngang nhóm con gái, tụi nó lao nhao hỏi nọ kia, thắc mắc tùm lum… Tôi chẳng nói gì, nắm tay cô đi thẳng. Lấy xe về… chưa lần nào đá bóng bực như lần này. Trời lại trưa, nóng nữa chứ.
Chạy được một đoạn, cô đề nghị:
– Uống trà sữa nha.
– Ừ.
– Đường này – cô chỉ tay.
Chạy một hồi, lên tận -18 độ trên Sư Vạn Hạnh. Đang bực mà còn kéo đi xa tít mù.
– Trà sữa gì xa dữ vậy?
– Thích.
Vào quán, đi tới đâu phục vụ cũng gật đầu chào… khà khà, đi làm toàn phải chào khách, hôm nay được chào, cũng oai oai. Nhưng cái oai mất nhanh… lên cầu thang, cô cao, đi trước, tôi lùn đi sau – y như thằng nhóc loi choi được chị hai dẫn đi uống trà sữa. Rút kinh nghiệm: lần sau lên cầu thang phải đi trước mới được.
Trời nóng, vào quán có máy lạnh… người lâng lâng, phê phê. Cái đầu đang bốc hỏa cũng dịu lại.
Cô chọn góc gần cửa kính, có thể nhìn xuống đường. Tôi ngồi phịch xuống, ngả lưng thở… sảng khoái thật. Phục vụ mang menu lại. Tôi lật qua lật lại… biết gì mà gọi? Lần đầu tiên đi uống trà sữa, làm gì biết cái nào ngon. Định gọi cà phê cho lành, nhưng cô giật menu:
– Một trà sữa cam và một trà sữa hương kiwi, thạch trái cây, trân châu đầy đủ.
Phục vụ đi rồi, cô mới quay sang:
– Kiwi ngon lắm, uống thử đi.
Nói gì nữa trời, quyết định không thèm hỏi ý… còn bày đặt dặn tôi uống thử. Nhưng từ đó đến nay, mỗi lần vào trà sữa, tôi chỉ gọi trà sữa kiwi. Chưa từng thay đổi, và chẳng bao giờ muốn thay đổi.
– Đói bụng không?
– Ừ, đói – tôi gật đầu.
Cô gọi phục vụ, thêm hai phần bò bít tết – vì biết tôi thích. Giờ tôi gần như nằm dài ra ghế, mặc kệ đời, hưởng không khí mát lạnh đã rồi tính. Xung quanh có nhiều người nhìn cô… tôi biết, nhưng chẳng quan tâm. Chỉ thích cái máy lạnh thôi ^^.
Cô gọi điện cho ai đó… chắc hẹn bạn ra chơi đây. Một lúc sau, phục vụ mang trà sữa ra. Cảm ơn xong, cô tự nhiên nhảy qua ngồi bên cạnh tôi. Tôi đang thiu thiu, bị phá, cằn nhằn:
– Thiếu chỗ ngồi lắm hả?
– Cho ngồi xíu, bên kia chút bạn ngồi.
… Phì… mệt… uống trước rồi tính. Tôi cầm ly uống một hơi hơn nửa… rồi lại nằm phịch xuống, nhắm mắt hưởng thụ. Cũng không tệ, mùi lạ miệng nhưng dễ uống. Ra trà sữa là như vậy.
Nằm được một lúc thì bạn cô tới. Hai mắt hí hí nhìn, cha chả, hai đứa này les hay sao, giữa ban ngày ban mặt mà ôm nhau thắm thiết, còn hun má, chu môi hôn môi nữa… mới ghê =.=. Chắc là bạn thân của cô, đẹp, mặc quần jean ngắn cũn khoe chân dài, áo như cái khăn trải bàn… đúng là cùng hội với cô, áo mỏng thấy cả bên trong, thôi khỏi mặc cho rồi… Tôi ngẩng đầu đánh giá xong, lại ngả ra, nhắm mắt nghĩ về cái máy lạnh tiếp, kệ ai làm gì.
– Con quỷ cả tháng hổng thấy đi diễn mậy! – tiếng bà cô oang oang.
– Tao bận.
– Bận tán trai hả?
– Xì, tau hổng mê trai như mày đâu ha.
– Chứ trai nào nằm đây?
Vừa nói, cô vừa gọi món, vừa chỉ tay vào tôi.
– Cho em trà sữa hương táo nha… Ê, bữa nay bày đặt làm máy bay nữa hen… Trai nào đây? Hay là em út gì? Chà, dễ thương quá!
Vừa nói, bà tám này vừa bẹo má tôi một cái. Á… con này láo, chưa gì đã dám phạm thượng! Tôi chưa kịp nói gì, cô tiếp luôn:
– Nè… dậy chào chị đi ku!
Ơ… nói không kịp cho ai nói, tự biên tự diễn tỉnh bơ.
– Bạn tao… lớn tuổi hơn mày đó, tình yêu.
Cô lên tiếng, nắm tay kéo tôi dậy. Bà tám kia há hốc, mắt tròn xoe:
– ?? Lớn tuổi hơn tao? Hix… sao nhỏ xíu vậy?
Ơ… lại dìm hàng tôi nữa. Tôi lùn, có tội gì mà bị dìm hoài… Không thể nhịn, phản công liền. Tôi cười ể oải:
– Dạ… anh chào chị già.
Đòn phản công quá sắc bén. Cô im ru, mặt hơi đỏ, chu môi… chắc quê vì bị gọi là chị già. Tôi cười thầm, nằm ra tiếp. Cô mỉm cười:
– Chết mày chưa… ai bỉu cái tật lăng xăng không bỏ.
– Xì… dễ ghét. Con trai gì hổng biết ga-lăng gì hết. Mày kiếm đâu ra tên xấu xí xù xì này vậy?
Á… lại láo lần nữa! Dám nói tôi xấu xí? Dối lòng hoài… Mới nãy ai khen tôi dễ thương nhỉ… quên mất rồi. Tôi hông quen ga-lăng đâu ha. Giờ trời nóng, lăng chi cho mệt. Nằm im cho sướng tấm thân.
Chưa kịp nói gì thì phục vụ mang đồ ăn lại.
Từ đây, tôi xin dùng tên để thay cho từ “con nhỏ”. Cũng muốn gọi thế lắm vì quen rồi, nhưng từ giờ, quan hệ rộng hơn, nếu cứ gọi chung chung, mọi người sẽ bị nhầm.
Nhỏ Thy vừa nói chuyện với cô, vừa kéo tôi dậy:
– Nè, ăn kìa, nằm hoài…
Tôi ngồi dậy ể oải, nhận dao nĩa từ tay Thy, cắm cúi ăn. Hai nhỏ nói chuyện linh tinh về học hành, đi diễn… không liên quan tôi. Đúng là con gái, dù lạnh lùng đến đâu, gặp bạn thân là bản năng tám trỗi dậy, nói không ngừng nghỉ. Tôi đói nên ăn ngon lành, chẳng mấy chốc gần hết phần bít tết. Vừa nói chuyện, Thy vừa trút bớt phần mình cho tôi. Tôi chẳng ngại, cắm cúi ăn tiếp. Nhỏ Hân (bạn Thy) hình như muốn gây sự, nhìn tôi, trề môi:
– Người nhỏ xíu, ăn thấy sợ. Ăn luôn phần con gái mà hổng biết quê.
Ơ… muốn gây chiến đây mà. Quen mấy vụ này rồi. Tôi chẳng nói gì, cầm luôn ly trà sữa của Thy lên uống. Chưa đã, tôi bồi thêm một ngụm trà sữa hương táo của Hân – xong tỉnh bơ chép miệng ăn tiếp.
– Trời ơi… chưa từng thấy cái người gì… Hừ hừ… mày xử bạn mày coi Thy… nhìn kìa… trơ trẽn quá!
– Thôi… cho tao can. Ai bỉu mày kiếm chuyện trước chi.
Thy cười nhìn tôi:
– Nhưng mà…
– Thôi, bỏ qua đi. Mà tuần này mày có show không? Cho tao đi với.
Cô hết biết làm gì, xụ mặt quay đi tiếp tục chuyện. Tôi cũng tiếp tục chuyên môn…
Chợt, tôi gồng cứng người, kìm nén không hét lên vì đau. Thiếu điều sặc thịt bò luôn. Thy quay sang, mắt tròn xoe:
– Sao vậy?
– Không… không sao.
Tôi lắc đầu chịu trận, muốn khóc luôn. Độc ác, dã man… hix hix… Đường đường chính chính không thắng, lại dùng thủ đoạn ám sát sau lưng. Dám thò chân kẹp một phát đúng bắp chân bị thương hồi sáng đá bóng… Tôi nhìn Hân bằng ánh mắt đau khổ. Ức thật… muốn lấy dao phóng chết mới hả dạ… Nhưng quân tử không thèm chấp. Nhẫn nhịn là trên hết. Tôi cười đau khổ, cúi mặt ăn tiếp. Hân đắc thắng, Thy thì ngơ ngác…
Nghe thoáng qua mới biết cô tên Hân, học chung với Thy từ lớp 10 đến giờ. Hóa ra cả hai đều muốn làm tiếp viên hàng không tương lai… thì ra sao cao, sao đẹp.
Ăn no, phòng mát lạnh… còn gì sướng hơn ngủ một giấc? Tôi lại nằm dài. Hiểu ý, Thy lấy thêm gối cho tôi. Chân tôi duỗi thẳng qua ghế, Hân nghẹo đầu, nhắm mắt ngủ. Hai bà tám cứ nói gì thì nói, miễn là gọi tôi dậy trước bốn giờ để về quán làm là được.
– Nè, dậy đi về nè.
Tôi mở mắt, tóc Thy phủ lên mặt. Bổng thêm một cái bẹo má từ bàn tay ai đó:
– Dậy trả tiền kìa đồ lười… đi chơi với con gái mà nằm ngủ. Con trai gì không tính trả tiền nước hả?
Giọng chanh chua, tiếng đây rồi… Vén tóc Thy ra – thì ra là Hân đang xông xáo. Trời… ngủ cũng không yên. Từ từ, người ta dậy trả tiền… làm gì dữ vậy?
Tôi chậm rãi lau mặt, đứng dậy. Mò túi trước, túi sau, túi áo… biểu diễn hết hành động để cho con nhỏ chanh chua thấy. Xong, tôi nhún vai, xòe tay lắc lắc, rồi ngồi xuống. Hân gắt:
– Gì nữa? Sao ngồi xuống không trả tiền?
Tôi lại nhún vai, chống tay lên bàn, cười cười… cứ như muốn nói: Tiền đâu mà trả. Anh là người vô sản, chị già ơi.
Hân vừa thắc mắc vừa nổi xung. Khà khà, kệ bạn. Tôi chẳng quan tâm. Thy im lặng, móc ví, kẹp tiền vào hóa đơn, đưa cho phục vụ.
– Con kia sao mày tự trả tiền hả? Nè nè… Ku có phải con trai không dzậy?
Tôi vẫn im lặng, cười cười trêu ngươi. Hix… thật sự giờ có muốn trả cũng không có tiền. Ví, điện thoại, chìa khóa, áo khoác… tất cả đều nằm trong giỏ Thy rồi. Giờ tôi chỉ còn vé giữ xe… lấy được thì lấy =))
Thy sợ Hân nổi xung thật, đành ngoắc ngoắc, chỉ vào giỏ. Không biết Hân thấy gì mà mặt im ngơ… rồi quay đi te tua. Chắc nhận ra sự hố của mình nên rút lẹ. Tôi nhìn Thy, lắc đầu. Thy bỏ tiền thừa vào ví, đi theo tôi. Lại một cái ngu nữa của tôi: lên thì phải giành đi trước cho đỡ lùn, giờ xuống… tự nhiên chạy đi trước, bị chìm không biết gì.
Chạy xe qua quán, tôi vào trong thay đồ làm việc. Thy đề máy, chắc về nhà. Vào quán, ông Kha cằn nhằn vài tiếng rồi thôi. Tôi làm việc bình thường. Hôm nay quán không có Thy uống nước, mà con bạn hôm qua làm lễ tân ngồi cười tươi như hoa. Cha chả… lão lùn này nhanh tay thật, chưa gì đã dụ bạn gái quay lại chơi. Được được, để coi ổng làm ăn ra sao.
Công việc tiếp tục. Thi thoảng tôi lấy điện thoại nhắn tin với chị. Không có gì quan trọng, toàn trêu chọc, cãi nhau mấy chuyện vô thưởng vô phạt… mà vui, quên cả mệt mỏi. Thời gian này, tôi và chị không có nhiều chuyện đáng nhớ, vì ít gặp. Chị bận, tôi cũng bận. Với lại, anh Phong vẫn còn ở Việt Nam, và người thân thiết với chị vẫn là anh ấy.
Hết giờ làm, dọn quán xong, tôi đạp xe về nhà. Vừa chuẩn bị đi ngủ, tin nhắn đến: “do toi ngu som di.”
Cha chả… hehe. Tưởng thằng điên nào nửa đêm chửi tôi. Nhưng chợt mỉm cười. “Bắt được em rồi nhé, đồ ngốc.” Tôi nhắn lại một icon duy nhất: “ :) “
Sài Gòn lại chìm vào giấc ngủ… thật bình yên. Vì… sóng gió… vẫn chưa bắt đầu.