17. Chương 17: Bắt Được Em Rồi, Người Lạnh Lùng

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 17: Bắt Được Em Rồi, Người Lạnh Lùng

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm, tôi bỗng dưng nổi hứng chạy bộ. Từ lúc bị thương đến giờ, đủ chuyện xảy đến, chẳng có ngày nào tập thể dục cho ra hồn. Đơn giản là dạo này tinh thần thoải mái, công việc ổn định, ngủ đúng giờ nên dậy sớm cũng thấy siêng. Mà biết đâu chạy bộ buổi sáng lại gặp được ý trung nhân thì sao? (Tham quá hehe). Chạy mấy vòng quanh công viên, mắt ngó nghiêng, kết quả toàn thấy ông bà lão – thất vọng tràn trề. Thôi, về nhà kiếm cái gì ăn sáng cho ra trò vậy.
Sinh viên thì tiền bạc eo hẹp, ăn sáng cũng thành cái gì đó xa xỉ. Về đến nhà, thấy nhỏ Thy đang ngồi trước cửa. Hix, sáng sớm đã ghé qua làm gì, lâu lâu tôi mới được nghỉ học một buổi mà cũng bị ám. Hôm nay nhỏ mặc đẹp thật: quần jean đen, áo thun hồng, đôi giày cao gót trắng. Nhìn thấy, tôi thấy nhỏ bớt kiêu kỳ đi một chút.
– Đi ăn sáng.
Lại cái giọng quen thuộc, ngang tàng như mọi khi.
– Chờ chút.
Tôi nói rồi vào nhà tắm. Tắm xong, mặc quần jean đen, áo thun trắng. Dạo này chưa biết dùng keo gì, tóc chỉ chải kiểu 7-3, nhưng ngược sang trái. Ra ngoài, thấy Thy đang đi vòng vòng quanh nhà, mắt dán vào điện thoại, làm gì cũng thầm lặng, khó hiểu. Quen tính nhỏ rồi nên tôi chẳng buồn hỏi. Vớ đôi giày trắng mang vào (tự dưng mang giày làm gì nhỉ?), vừa xong thì nhỏ quay lại.
– Đi.
Tôi leo lên xe, nhỏ khóa cửa rồi ngồi lên sau.
– Ra chợ hen.
– Chợ nào?
– Ờ… chợ “…”.
– Xa không?
– Xa.
– Sao không đi chợ gần?
– Thích.
– …
Tôi rít ga, chạy từ từ vì không biết đường, để nhỏ chỉ. Gửi xe xong, hai đứa vào tiệm phở. Không biết ăn gì, đành vào cho chắc. Phở dở tệ, nhạt, chẳng có mùi vị. Thua xa quán phở dưới trường tôi, nhất là cô bán phở còn xinh nữa. Ăn xong, nhỏ đòi đi ăn kem. Hix, hôm qua ăn kem giữa đêm, giờ sáng sớm lại đòi. Toàn làm chuyện khác người. Nhỏ đúng là máy xay kem: ăn ba cốc lớn vẫn chưa chịu dừng. Tôi vật lộn mãi mới hết một cốc, rồi ngồi nhâm nhi cà phê, ngó ra đường.
Lúc đó, một người mẫu xinh đẹp ngồi kế bên, tôi chẳng buồn nhìn, chỉ ngó lung tung, ngắm người nọ người kia. Một buổi sáng bình yên.
Ăn xong, nhỏ bắt tôi dẫn đi ăn ốc. Trời ơi, ăn đồ này rồi về tranh WC với tôi là có án mạng đó. Tìm được chỗ bán ốc buổi sáng đã mệt rã người. Ngồi nhìn nhỏ ăn, lòng tôi bồi hồi. Từ hôm qua đến giờ, tiền tiêu cũng khá nhiều. Haizz… đã dặn lòng đừng dây vào con gái mà chẳng nghe, dính vào rồi mới thấy cảnh mì tôm chan nước mắt. Tôi không thích ăn, nhưng vẫn phải ăn cho có lệ.
Xong chầu ốc, nhỏ vẻ mặt phơi phới, vui vẻ. Trời đứng nắng. Người ta vẫn còn cho xe vào chợ nên nhỏ bảo tôi đi lấy xe để mua vài thứ.
Dừng trước cổng khu bán đồ gia dụng. Nhỏ bảo tôi ngồi chờ, còn mình thì đi vào. Tôi đứng, ngồi, nằm dài trên xe hơn tiếng đồng hồ mà chưa thấy ra. Hix, sốt ruột chết được, ngồi trước chợ cả tiếng, bị bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm, mất hết màu luôn. Không biết nhỏ đẹp quá hay sao, có thằng nào tôi muốn bắt về trói nữa không.
Cuối cùng nhỏ cũng ra, không phải một mình mà còn kéo theo một anh cao to, đẹp trai. Sax, không lẽ nhỏ đi… kêu trai giờ? Thì ra anh kia đang phụ nhỏ khiêng chiếc giỏ xách nặng. Tôi đứng dậy, đỡ giỏ lên xe. Anh ta cười cười, rồi đi vào trong. Nhỏ quay ra nhìn tôi:
– Về.
– Mua đồ gì mà nhiều dữ vậy?
– Hỏi nhiều.
Sax… hix, nghe giọng là muốn nổi điên. Nhưng nhìn kỹ thì chắc là đồ dùng cho nhà nhỏ. Thôi xong… định đi chơi game một buổi, giờ thành tài xế bất đắc dĩ cho chị hai này. Thế là tiêu tan cả buổi sáng. Còn mất một số “bác” đáng kể cho mấy món ăn uống nữa. Haizz… Ngậm ngùi lái xe về, lòng đau như cắt.
Tới nhà, tôi xuống xe hỏi:
– Nè, chở mấy cái này về được không?
– Không.
– Hix, vậy giờ sao?
– Rinh vô nhà đi chứ sao.
– Rinh vào nhà làm gì?
– Nói nhiều.
Không còn từ nào để tả cảm xúc nữa. Đành cặm cụi khiêng đống đồ vào nhà. Xong, tôi ngồi thở – vừa mệt, vừa ức chế. Nhỏ uống một ngụm nước, mở giỏ ra, lôi ra đủ thứ: xoong nồi, chảo, chén, đũa, muỗng, bếp gas mini, một đống ống tròn dài, thảm lót chân, giẻ lau, móc áo, túi thơm… Tôi đứng ngơ ngác.
– Mua đồ lung tung bày đầy nhà làm gì, bộ quên gì à?
– Không.
Nhỏ đưa tôi đống ống tròn dài:
– Tháo ra, ráp lại dùm.
Tôi thở phào, mang ra ngoài cửa cắm cúi ráp. Dù sao đầu óc cũng không đến nỗi ngu. Ráp xong mới biết là giàn để chén đũa mini. Mang vào nhà, thấy nhỏ đang rửa xoong nồi, chén muỗng trong nhà tắm, xếp vào rổ. Nhỏ liếc tôi, lạnh lùng:
– Ráp nhanh dữ.
Xì… coi như tôi ngu quá hả. Xong, nhỏ đứng dậy, đặt giàn vào góc.
– Kéo phụ cái bàn lại đây coi.
Tôi xắn tay kéo bàn tới chỗ nhỏ chỉ. Nhỏ đặt bếp gas lên bàn, lấy trong giỏ ra mấy hộp, đổ đường, muối, bột ngọt, bột nêm vào rồi để cạnh bếp. Tôi đứng im nhìn nhỏ làm… Bây giờ mới hiểu nhỏ đang làm gì với căn trọ của tôi. Có chút gì đó ấm áp, có niềm vui, có cả ngại ngùng. Tự nhiên quan tâm tôi nhiều thế này… Nếu chỉ vì đáp lại lần tôi cứu nhỏ thì… đã quá dư rồi. Tự nhiên, tôi chỉ muốn siết chặt nhỏ từ phía sau, thì thầm hai tiếng: “Cảm ơn.”
Bừng tỉnh, tôi chạy ra phụ nhỏ. Nhỏ sắp xếp chén đũa lên giàn, còn tôi đóng đinh treo nồi chảo lên tường. Rồi nhỏ chạy lên xe:
– Chờ chút…
Tôi ngồi nghĩ linh tinh. Hơn nửa tiếng sau, nhỏ về, phía sau chở theo một đống đồ… Tôi chạy ra đỡ xuống:
– Gì mà bụi vậy?
– Cái tủ quần áo để lâu trong kho. Biết ráp không?
– Ừ, để thử.
Thế là một đứa lau, một đứa ráp tủ. Hì hục cả buổi mới xong. Đặt tủ vào góc, nhỏ tự tay lấy quần áo tôi trong giỏ ra treo, còn treo túi thơm vào tủ và nhà vệ sinh nữa. Xong xuôi, nhỏ đi vòng quanh, gật gù kiểm tra thành quả từ trưa tới giờ. Có vẻ mệt, nhỏ nằm xuống chỗ quạt, lấy điện thoại bấm bấm, miệng hát vu vơ bài gì đó, rồi ngủ gục.
Tôi chẳng nghĩ được gì, chẳng nói được gì. Chỉ biết ngồi đó, nhìn nhỏ ngủ. Mọi thứ cứ như một giấc mơ – giấc mơ có thật ngay trước mắt tôi.
“Bắt được em rồi nhé, người lạnh lùng.”
Tôi không biết tôi có thích nhỏ không. Không biết nữa. Nhưng tôi chỉ biết lúc này tôi muốn được nhìn thấy nhỏ. Tình cảm với tôi dường như vẫn chưa định hình. Tôi chẳng dám nghĩ nhiều… vì tôi sợ mình là người không tốt.
Hai tuần trôi qua, chẳng có gì đáng kể. Mỗi ngày nhỏ vẫn hay ghé quán cà phê, dạo này không đi một mình nữa mà thường đi cùng nhỏ Hân và chị Tiên (người làm chung với Thy hôm 20-10).
Nhỏ Thy vẫn hay ghé nhà tôi bất chợt: khi thì mang theo thịt kho, canh chua, cá kho… bắt tôi ăn nhiều hơn là những phần cơm ngoài quán. Nhờ có bếp gas và nồi cơm điện, tôi bắt đầu ăn thêm bữa tối hoặc sáng. Buổi chiều ăn ở quán, trưa ăn ở căn-tin. Đó là giai đoạn tôi ăn uống đầy đủ nhất – sức khỏe và cả da thịt đều tốt hơn. Còn chị kia thì chẳng hiểu làm gì, chỉ toàn nhắn tin, gọi điện chọc phá. Thi thoảng có thêm anh Phong vào trò chuyện. Vẫn không biết chị học hay làm gì, chỉ biết chị khá bận.
Trên lớp, chẳng có gì đáng để tôi quan tâm ngoại trừ đá bóng. Vì là cán bộ, lại lỡ đăng ký với cô chủ nhiệm, đành phải cố gắng theo lũ bạn “ngu” kia đi đá. Và dĩ nhiên, mỗi khi đá bóng, nhỏ Thy vẫn ngồi góc giữ đồ cho tôi. Chỉ vậy thôi – chẳng quan tâm trận đấu, chẳng để ý ai lại gần làm quen. Với nhỏ, chỉ đơn giản là đi theo tôi cho có mặt.
Có điều, lớp phát hiện tôi có khả năng chớp thời cơ rất tốt. Thế là tôi được đẩy lên đá tiền đạo. Có khi cả hiệp chẳng di chuyển, chẳng thấy tôi đâu… Nhưng chỉ cần vài tình huống, tôi đột nhiên xuất hiện và kết liễu đối phương. Cách tôi ăn mừng cũng giống hệt nhỏ khi thấy tôi ghi bàn: chỉ im lặng mỉm cười, không nhảy, không hò reo – chẳng làm gì ngoài nụ cười nhẹ.
Đá bóng… tôi chợt nhớ. Chà chà, mãi lo học hành, làm việc, quên mất niềm đam mê xem bóng đá rồi. Phải tìm cách đi xem MU mới được. Tôi chỉ thích mỗi MU – và chỉ MU thôi.
Hôm nay hình như có trận MU lúc 11h30. Với ai thì tôi chẳng quan tâm. Miễn là MU đá, tôi sẽ xem. Thắng thua không quan trọng. Có người thấy MU thua, không còn hi vọng gỡ hay đá chán thì bỏ về. Còn tôi thì không. Đã xem là xem đến giây cuối cùng.
Tôi làm việc ở quán mà lòng lúc nào cũng nôn nao cho hết giờ để đi xem MU.
Hôm nay nhỏ Thy tới quán hơi muộn, vẫn phong cách đồ bình thường nhưng sexy. Có vẻ Thy thích mặc jean, xắn lên giữa bắp chân – đúng là chân dài, mặc gì cũng đẹp. Làm việc, tôi chẳng để ý nhỏ làm gì. Từ trước tới giờ tôi vẫn vậy – chỉ thi thoảng liếc một cái rồi thôi.
Khoảng 10h, quán bắt đầu vắng. Có lẽ nhỏ cũng định về nên tôi bước lại ngồi xuống:
– Nè.
– Gì?
– Tối rảnh không?
– Ừ.
– Vậy chút qua nhà đi.
– Làm gì?
– Đi coi bóng đá khuya.
Nhỏ suy nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu. Hình như đây là lần đầu tiên tôi chủ động rủ nhỏ đi đâu đó. Chưa từng thấy ai lần đầu hẹn con gái lại là rủ đi xem bóng đá giữa khuya như tôi – và cũng chưa thấy ai chấp nhận như nhỏ.
– Đi làm tiếp đi, rồi chút đi luôn.
– Ừ! Uống gì nữa không?
– Ừ.
Tôi đứng dậy, vào trong lấy một ly cam vắt thêm tí muối đưa ra cho nhỏ, rồi tiếp tục làm việc. 11h, quán đóng cửa. Tôi xin ông Kha về sớm 10 phút. Ông ngạc nhiên – đây là lần đầu tôi xin về trước. Mặt ông giãn ra, rồi cười gian, cuối cùng cười ha hả khi liếc ra ngoài thấy Thy đang ngồi trên xe.
– Á, thằng này im như thóc mà ghê thật… Được rồi, chú em cứ về… Há há…
Ông làm như ai cũng như ông vậy. Tôi thì vô tư và trong sáng nhé :D
Leo lên xe, tôi chạy vèo về nhà tắm. Nhỏ ngồi im ngoài nghịch cái chậu cỏ ba lá. Tôi quên nói – cái hộp kem hôm trước, sau khi cọ rửa sạch, nhỏ bắt tôi giữ, không được vứt. Tối hôm sau, nhỏ tự dưng mang tới đất và hai chậu cỏ ba lá. Nhỏ đổ đất vào hộp kem, đập bỏ hai chậu kia, lấy cỏ ba lá trồng vào. Xong xuôi, nhỏ ngồi ngắm, cười tủm tỉm một mình. Lâu lắm mới thấy nhỏ cười.
Nhỏ rảnh, trồng xong chẳng chịu mang về, bắt tôi chăm sóc mỗi ngày. Và tôi càng rảnh hơn khi ngày nào cũng chăm chỉ tưới nước, canh giờ mang ra hứng nắng. Điên mất!
Tắm xong, tôi mặc quần jean, áo MU, kéo nhỏ lên xe chạy vèo đi. Lượn vòng khắp đường, cuối cùng tìm được một quán cà phê ven đường có tivi cho khách xem. Xung quanh cũng có vài quán, nhưng tôi thấy chỗ này đông khách nhất nên vào luôn cho vui.
Tội thằng giữ xe. Dắt xe tôi lên lề mà không xong, vì hai mắt đang lo ngắm nhỏ Thy mất rồi. Tôi phải phụ đẩy xe lên lề. Vào quán, tôi thấy tương lai “ngời sáng” luôn. Nhỏ Thy muốn ngồi một góc ngoài cùng – sợ ảnh hưởng niềm đam mê bóng đá của mấy anh trong quán chăng? Cũng được, ngồi ngoài mát, lại nhìn tivi rõ.
Một nhân viên bước tới. Chà… hèn gì quán đông. Hóa ra tiếp viên xinh dữ. Nếu Thy được 9 điểm thì cô này cũng 7-8. Lúc đó tôi còn lạ lẫm với kiểu cà phê có tiếp viên xinh. Sau này đi Sài Gòn với bạn mới biết, đẹp mới làm tiếp viên được. Đẹp thì đẹp, nhưng tôi không dám nhìn nhiều – lỡ chị hai bên cạnh biết, mở quán cà phê bán luôn thì sao.
– Anh chị dùng gì?
Chưa kịp trả lời, nhỏ đã lên tiếng:
– Một cà phê không đường, một nước ép cam nha.
Chà, nhanh nhảu thật. Tôi định gọi Sting dâu, mà cô tiếp viên váy đỏ kia xinh quá…
Trận đấu bắt đầu. Tôi say sưa theo dõi từng cái tên thuộc nằm lòng, nhìn bước chạy là biết ai, chẳng cần thằng bình luận viên “đầu bò” lải nhải cho mệt óc. Tôi để ý thấy, mỗi lần có pha nguy hiểm, ít nhất vài anh làm bộ nhảy dựng tiếc nuối, thực chất là quay ra sau nhìn nhỏ Thy.
MU ghi bàn. Tôi không la hét ăn mừng như ai. Nhỏ Thy càng không. Chỉ im lặng, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào màn hình. Tôi thi thoảng vỗ tay, mặt cũng chẳng biểu lộ gì – vì tôi là vậy.
Sang hiệp hai được khoảng năm phút, tôi thấy vai nặng nặng. Nhìn qua… suýt cười. Chị hai nhà mình ngủ gục từ lúc nào không hay, tay nắm lấy bắp tay tôi, đầu ngả lên vai. Tôi mỉm cười, kéo ghế sát lại, lấy áo khoác đắp lên chân nhỏ, rồi im lặng xem tiếp.
Hết trận, nhỏ Thy vẫn ngủ ngon lành. Tôi chẳng nỡ đánh thức. Nhưng khách đã về gần hết, chỉ còn vài người quen ở lại bàn luận, chém gió, tán tỉnh ba đứa tiếp viên. Cô tiếp viên xinh xắn nãy giờ liếc tôi, lắc đầu cười tủm tỉm. Hix, quê quá, về thôi.
Tôi khẽ lay lay mũi nhỏ:
– Nè, dậy đi… về nè.
– Ngủ xíu.
– Dậy đi, người ta về hết rồi.
– Ư… Ừ… ghét…
Tôi kéo tay nhỏ dậy, ra lấy xe về. Vừa lên xe, nhỏ đã tựa đầu vào vai tôi. Hix, bó tay, mê ngủ đến thế là cùng. Nhưng khi tôi vừa chạy đi, nhỏ khẽ thì thầm:
– Lên cầu vượt xíu đi.
– Sao? Thôi về ngủ đi.
– Không.
– Hix, không buồn ngủ à?
– Có.
– Sao chưa chịu về?
– Không thích.
Mặt đang ngủ mà cũng không chịu bỏ cái giọng ngang tàng. Tôi đành chạy xe vòng lên cầu, dừng ở chỗ cũ. Tôi ngồi im lặng như lần trước. Nhỏ xoay người, nắm lấy bắp tay tôi, đầu ngả lên vai, nhắm mắt im lặng.
Dưới chân cầu, từng hàng xe nối đuôi nhau. Ánh đèn đường, đèn xe trải dài thành một con đường ánh sáng. Thiệt tình, chẳng hiểu sao giữa khuya lại có hai đứa rảnh rỗi ngồi ngắm cảnh, hứng sương trên cầu. Tôi tựa cằm vào thành cầu, mắt nhìn xa xăm, nghĩ về bao điều không thể lí giải… nhất là tại sao nhỏ lại chọn tôi để quan tâm – một thằng thậm chí còn chẳng buồn nhìn nhỏ.
Dòng suy nghĩ miên man theo những chiếc xe qua lại. Nhỏ ngủ ngon lành trên vai tôi. Ngốc thật, về nhà ngủ không được, đòi lên đây – để rồi ngủ gục trên vai tôi. Con gái… thật khó hiểu.
Lâu dần, trời se lạnh. Tôi cảm nhận sương xuống nhiều hơn. Nhưng tôi chẳng muốn đánh thức nhỏ. Tôi chỉ muốn nhỏ được ngủ yên lành.
Bỗng, nhỏ thì thầm:
– Đang nghĩ gì vậy?
– Ừm, không gì.
– Thật không?
– Ừ, không.
– Vậy đang nghĩ gì?
Tôi im lặng. Có nhiều thứ để nghĩ, nhưng biết sao nói hết được?
– Đồ tồi.
Nhỏ nói nhỏ. Tôi mỉm cười.
– Ừ.
– Sao lại không để ý tới em…?
Tôi lại im lặng. Rồi tôi hỏi lại:
– Sao em quan tâm anh?
Nhỏ ngồi dậy, tựa đầu vào thành cầu, quay qua vuốt tóc tôi:
– Vì… anh là đồ tồi. Là đồ vô tâm đáng ghét nhất em từng gặp.
Tôi vẫn im lặng, mắt nhìn về dòng xe. Giọng nhỏ Thy đều đều bên tai – ngọt ngào và tha thiết.
– Em thấy anh lần đầu ở công viên ấy. Sáng đó, em thấy một tên ngốc đứng một mình đá lung tung vào bao cát, rồi còn treo ngược chân lên cây nữa… Nhìn mắc cười lắm. Em nghĩ chắc anh đang tập võ.
Nhỏ cốc cốc vào đầu tôi, tiếp tục:
– Hôm sau… chắc anh không nhớ. Trên cầu này nè. Em với mấy đứa bạn thấy chú xe lăn đang lên dốc. Cả đám cá cược coi chú ấy có lên nổi không. Em định chạy ra đẩy phụ, nhưng chúng kéo lại. Đang cười đùa thì bỗng thấy một tên ngốc quăng xe xuống đường, chạy lại đẩy xe lăn lên dốc, rồi còn đẩy luôn qua bên kia mới chịu chạy lại lấy xe đạp đi mất.
– Rồi… tụi bạn em bực, kéo vào quán kiếm chuyện với anh. Lúc đó em không nghĩ nhiều. Có tên ngốc đó hết lần này tới lần khác giải vây cho nhỏ Thúy – cái cô phục vụ bị trêu đó. Em biết anh làm vậy sẽ bị chúng kiếm chuyện, vậy mà anh vẫn làm.
Nhỏ chọt chọt mũi tôi, rồi nằm tựa lên vai:
– Tới lúc chúng đánh anh… em không hiểu sao anh không bỏ chạy, không giải thích, không kêu cứu, cũng không đánh trả. Chỉ thấy anh mỉm cười… Người gì điên dễ sợ. Bị đánh tơi tả mà vẫn cười. Từ lúc đó, em thấy anh đặc biệt. Tự nhiên muốn quan sát xem tên ngốc ấy là người như thế nào…
– Anh đó… đồ tồi… đồ vô tâm… Em ngày nào cũng nhìn anh, ngày nào cũng ăn mặc thật đẹp để gây chú ý. Ai cũng nhìn em, ai cũng tán tỉnh em… vậy mà có mỗi tên ngốc là anh – chẳng thèm để ý gì hết. Tức lắm…
Giọng nhỏ nghẹn ngào:
– Làm sao anh có thể thờ ơ với người ta thế? Người ta đẹp vậy mà anh coi như người ta vô hình… Huhu… Vậy mà… em cũng bị điên rồi. Tối ngày cứ nghĩ tới cái đồ vô tâm đáng ghét như anh. Tối ngày… cứ muốn nhìn thấy anh…
Nhỏ khóc thật sự. Tay siết chặt tôi.
– … Không thèm để ý thì thôi đi… Còn chịu bị đâm để cứu người ta… Người gì ngốc… Người gì… Huhu… Điên thấy sợ luôn… Máu me tùm lum… mà cứ… cười hoài…
Nhỏ nắm tay tôi, xoay qua xoay lại, xoa nhẹ:
– … Cái tay này… đau… mà cứ lo làm. Quan tâm quán còn hơn quan tâm người ta… Anh ác lắm… Người ta đã bảo đừng làm mặt lạnh với người ta… Mà suốt ngày… cứ lạnh lùng hoài… Huhu… Làm người ta tức… Chẳng chịu nổi luôn…
Nhỏ ngẩng lên nhìn tôi, phụng phịu:
– … Đó… cái mặt thấy ghét… Huhu… Người ta khóc suốt mà anh cứ cười… Đồ tồi… Đồ vô tâm… Huhu…
Tôi lắc đầu, mỉm cười. Nhỏ đúng là đặc biệt. Hôm nay là lần đầu nhỏ nói nhiều với tôi như vậy. Lần đầu dùng nhiều từ “anh – em – người ta”. Như thể bù lại tất cả những ngày lạnh lùng, cộc lốc trước đó.
Tôi đưa tay lau nước mắt cho nhỏ, mỉm cười:
– Nói hết rồi hả? Về nha…
Nhỏ khẽ gật đầu, mắt vẫn khóc, ôm chặt lấy lưng tôi. Đường Sài Gòn đêm, bỗng dưng chẳng thấy lạnh nữa. Giữa khuya, một chiếc xe chạy chậm. Trên xe, một thằng nhóc im lặng mỉm cười, và một con nhỏ im lặng khóc – một cặp đôi kỳ lạ.
Tới nhà, tôi dắt xe vào, rồi đi rửa mặt. Quay lại, nhỏ đã ngừng khóc, ngồi thu lu một góc. Tôi không nói gì, lại gần, kéo gối nằm xuống. Nhỏ líu ríu nằm theo, rúc đầu sâu vào ngực tôi, im lặng.
– Nè… sao im rồi? Không khóc nữa hả?
Nhỏ khẽ lắc đầu, tay siết chặt tôi hơn.
– Quê rồi.
– Sao quê?
– Tự nhiên nói quá trời… tự nhiên khóc quá trời…
Tôi lắc đầu. Giờ mới thấy, sau vẻ lạnh lùng kiêu kỳ kia, là cả một tâm hồn – nếu không tiếp cận, làm sao ai nhìn thấy được sự đáng yêu của nhỏ?
– Ừm… Thôi ngủ nha. Chắc mệt lắm hả?
– Ừm.
– Ngủ đi.
– Mai quên chuyện tối nay đi nha.
– Ừm…
– Quên thật không?
– Ừm… Hứa… sẽ không quên.
Câu trả lời ngược đời. Nhỏ không nói gì, siết chặt tôi, mỉm cười. Tôi cũng nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.
“Bắt được em rồi nhé, người lạnh lùng…
Băng giá… rồi cũng sẽ tan.
Ngày mai trời lại sáng.
Mọi thứ sẽ bắt đầu những điều mới.
Lại kết ngày với câu…
Sài Gòn… bình yên lắm.”