Câu Chuyện Đời Tôi
Lần gặp gỡ sau hai mươi năm
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, tiếng loa phát thanh của phường vang lên báo tin họp dân khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Ánh nắng len lỏi vào căn gác trọ nhỏ. Đêm qua, tôi về nhà mà chẳng thèm thay đồ, ngủ như chết vậy. Tôi ngồi dậy đi vệ sinh xong, quay lại ngồi cạnh cô bé, cầm theo hộp kem bôi cỏ ba lá, xịt tí nước vào chậu. Những giọt nước long lanh trong ánh nắng buổi sáng khiến màu xanh của lá càng thêm tươi tắn. Tôi đang làm gì vậy nhỉ? Mọi ngày chỉ xịt nước cho có lệ, chứ có ngồi ngắm nghía như thế này đâu. Chỉ sau một đêm mà tôi trở nên lẩm cẩm hay sao ấy.
Tôi đặt chậu cỏ xuống, quay sang nhìn cô bé, mỉm cười bóp nhẹ cái mũi nhỏ của cô.
– Dậy đi, làm bộ hoài.
Cô bé cuộn người lại, nũng nịu:
– Sao biết hay dzạ?
– Chứ tay ai đang ôm eo tôi đây?
Tôi chỉ xuống dưới, vòng tay cô bé đang siết lấy eo tôi.
– Quán tính mà.
– Thui dậy… đi học nửa.
– Ăn sáng rùi hãy đi.
– Ừ… – Cô bé cứ ôm tôi không chịu buông.
Đột nhiên, cô bé ngồi dậy, vươn vai. Hai bầu ngực căng tròn của cô vươn ra như thách thức tôi vậy. Bắt gặp ánh mắt tôi, cô bé lấy tay lấy mền trùm đầu tôi rồi chạy vào toilet, không quên quay lại hỏi:
– Mượn bàn chải nha.
Sao… sài muốn mòn bàn chải tôi rồi mà giờ bày đặt mượn nữa. Chờ cô bé xong, hai đứa chở nhau ra quán cơm tấm đầu đường ăn sáng. Hôm nay, cô bé không còn ngồi khoanh tay trước ngực như mọi ngày nữa, mà đã chịu vòng tay ôm lấy tôi. Đến quán, tôi gọi hai dĩa sườn bì trứng với hai chai sữa. Hai đứa ăn ngon lành, cô bé vẫn chu đáo như mọi ngày, vẫn lạnh lùng cắt bớt đồ ăn qua dĩa tôi dù tôi từ chối thế nào cũng không được.
– Tối nay có show diễn khuya.
– Uhm, rùi sao?
– Chở đi diễn dùm nghen.
– Mấy giờ?
– Mười giờ.
– Uhm… để tôi xin ông Kha.
Cô bé có vẻ vui lắm, vừa ăn vừa hát khe khẽ. Sau một đêm, cô bé bớt cái mặt lạnh và cái giọng ngang chành rồi thì phải.
– Chút chở về nhà rùi lấy xe đi học đi… tối qua chở em đi diễn luôn.
– Tự nhiên đưa xe cho người lạ.
– Uhm… kệ.
Tôi lắc đầu, giọng cô bé lại ngang ngạnh như cũ. Ăn xong, tôi đưa cô bé về nhà. Đây là lần đầu tiên tôi đưa cô về nhà, cũng không xa lắm, đường dễ đi, nên cô bé chạy qua chạy lại quán nhanh như vậy.
– Nè…
– Gì…
– Có chuyện này…
– Nói đi.
– Chút… thấy nhà… đừng có suy nghĩ gì nha.
– Là sao…
– Không được suy nghĩ linh tinh nha.
– Uhm.
– Hứa đi.
– Ừ… hứa…
Cô bé không nói gì nữa, chỉ bặm môi ôm tôi chặt hơn, cứ như sợ tôi bỏ cô bé chạy mất xác ấy. Dừng lại trước nhà cô bé. Tôi mới hiểu vì sao cô bé dặn tôi đừng suy nghĩ gì. Nhà cô bé to và đẹp quá. Nhà xây theo kiểu kiến trúc châu Âu, chỉ có ba tầng, thấp hơn mấy ngôi nhà xung quanh nhưng lại nổi bật hoàn toàn bởi nhìn sơ cũng biết có nhiều phòng, nhiều cửa sổ. Trước nhà là khoảng sân vườn khá rộng, trồng nhiều loại hoa kiểng, có cả hoa lan nữa. Tôi ngẩn ngơ nhìn.
– Nè… hứa không được suy nghĩ gì rùi mà.
Tôi hoàng hồn bởi tiếng nói lo lắng của cô bé.
– Ừ… thui về nha. – Giọng tôi run run.
– Uhm… mười giờ qua đón em nghen.
Tôi lặng lẽ quay xe chạy đi, lòng ngổn ngang trăm thứ. Chỉ vừa mới chuẩn bị bắt đầu… vậy mà… lại thêm một khoảng cách quá xa nữa. Sao không suy nghĩ cho được… hoàn cảnh của hai đứa… làm sao… lấp đầy bây giờ… Trời… trớ trêu quá.
Một ngày dài trôi qua. Sắp đến giờ đi đón cô bé, lòng tôi chưa thông, mọi thứ cứ mơ hồ nặng trĩu. Nhưng lỡ hứa với cô bé rồi, không đi sao được. Xin ông Kha một tiếng, tôi chạy ào về nhà tìm lấy bộ quần áo khá nhất trong tủ đồ. Chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một chiếc quần jean mới mua hôm đi ôn thi Đại học và cái áo thun đen bị chuột gặm ba lỗ nhỏ trên vai. Đó là bộ quần áo khá nhất mà tôi có để đi chơi. Thở dài lấy tinh thần, tôi phóng xe qua nhà cô bé, chạy xe mà người cứ run run… chẳng phải vì lạnh… mà vì sợ một điều gì đó không tên.
*16-3 Dành tặng em – người đã góp phần làm nên quá khứ của tôi. Để giữ bí mật cho những chương sau, tôi sẽ không nói đây là ai, có thể là Thy, là Chị… hay một ai khác… rồi câu trả lời sẽ nằm phía sau.*
Café Gió Bấc vẫn giữ phong cách cũ như cách đây một thời gian ngắn… và có lẽ cũng dài. Ngắn với một ai đó… nhưng dài với một người nào đó… Đã rất lâu rồi tôi chưa ghé lại café này dù chỉ một lần nữa. Đơn vị thời gian có lẽ phải tính bằng năm ấy chứ. Nghe cứ như tôi là một anh chàng ba mươi tuổi lâu ngày mới trở lại Sài Gòn ấy… nhưng tôi vẫn còn trẻ. Cái tuổi còn quá nhỏ để nói rằng đơn vị tính bằng năm ấy là khoảng thời gian dài hay ngắn… hằng ngày, hằng tuần vẫn có dịp đi ngang đây mà… vẫn khung cửa sổ nhìn ra hồ Con Rùa… mọi thứ vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi.
Hôm nay, tôi có hẹn với một người… khá lâu rồi mới gặp lại. Em gọi cho tôi hàng chục cú điện thoại, hàng trăm tin nhắn vào số tôi chỉ để được gặp tôi một lần rồi kịp đáp chuyến bay ngay trong đêm để về bên ấy… Thôi thì gặp một lần… vì dù sao… tôi cũng đã từng làm em đau, dù sao… tôi cũng đã từng lợi dụng em để làm điều tôi cần phải làm… tôi muốn làm và tôi đã nhẫn tâm làm. Sài Gòn hôm qua vừa mưa… trời cũng bớt nóng hơn ngày thường… nhưng trong căn phòng của quán café này… máy điều hòa vẫn làm cho tôi cảm giác lạnh.
Chiếc taxi dừng lại bên dưới, một cô gái bước ra vội vã đi vào bên trong café. Hình như em vẫn không thay đổi gì nhiều, vẫn thích mặc những chiếc áo mỏng tanh, chiếc quần màu hồng khoe đôi chân dài miên man, mái tóc cột cao để lộ hình xăm thiên thần đằng sau gáy. Chẳng cần tìm kiếm lâu, em đi thẳng lại chỗ tôi ngồi. Không gian dường như hơi chật chội so với đôi chân của em thì phải. Không cần cầm menu, em gọi luôn:
– Cho em một café giống anh này nhé.
Em chỉ tay vào ly café của tôi. Phục vụ đi rồi, em tháo kính ra, nhìn tôi… chợt em bịt miệng để ngăn tiếng nấc, đôi mắt em mở to như ngạc nhiên… nước mắt trào ra từ khóe mắt. Tôi không nói gì, chỉ im lặng nhìn em… vài phút trôi qua, tôi lên tiếng:
– Coi kìa… mới gặp anh tự nhiên khóc là sao… người ta thấy người ta nói anh ăn hiếp em đó.
Em vẫn giữ đôi tay trên mặt, cố che miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào, cố ngăn những giọt nước mắt đang rơi xuống. Chàng phục vụ mang café tới, khẽ liếc mắt nhìn em… rồi quay đi. Tôi mỉm cười:
– Thôi đừng khóc nữa… người ta thấy kìa.
– Sao… sao anh ra nông nổi vậy nè… bộ… anh không biết tự chăm sóc mình hả?
Em cố lau nước mắt, nhìn tôi bằng ánh nhìn tội nghiệp thì phải.
– Bộ trông anh tàn tạ lắm hả? – Tôi vừa cười vừa tự xem lại mình.
– Ừ… mặt mày gì toàn mụn… coi kìa… người ốm tong teo cứ như bị nghiện đó…
Em vừa trách vừa cầm tay tôi xoay qua xoay lại kiểm tra.
– Ốm trơ xương luôn rồi nè… người đã nhỏ xíu mà ốm nữa…
– Hix, mới gặp lại toàn thấy nói xấu anh không… lần đầu tiên gặp… em cũng nói xấu anh suốt… lúc trước nói xấu chưa đã hả…
Tôi cười, đưa tay lau nước mắt cho em. Em cũng mỉm cười nhìn xuống ly café.
– Thì anh có đẹp hùi nào đâu… em nói thiệt không mà… Vết thương ngực của anh sao rồi?
– Ừ… cũng hổng còn đau nữa em.
– Thiệt không… anh có đi khám thường xuyên không… đừng có để bị lạnh đó… tại vết thương mà sức khỏe anh yếu chứ gì, lúc đó em có nghe bác sĩ nói mà… huhu.
– Hì… có gì đâu… từ từ anh khỏe lại… mai mốt đô con đẹp trai cho em coi :D.
Cả hai im lặng… em thôi khóc… chỉ nhìn tôi… còn tôi thì nhìn bâng quơ ra bên ngoài… dòng người vẫn qua lại… Chợt em lên tiếng phá vỡ không gian im lặng:
– Anh Tiến có gửi cho em địa chỉ web của một câu chuyện… là anh phải không?
Nhấp một ngụm café đắng, tôi gật đầu.
– Ừ… em… đọc rồi à?
– Dạ!… anh… vẫn nhớ nhiều vậy sao…
– Thì… cũng mới đây mà em… rảnh rỗi… viết coi như để biết mình đã từng có giấc mơ như vậy ấy mà… Em cũng biết truyensextv99.com sao?
– Không anh… anh Tiến gửi qua em mới biết đó.
– Uhm…
Lại im lặng… và em lại lên tiếng trước:
– Anh… hay là em sẽ nói sự thật với…
– Không… em đừng làm vậy… mọi thứ đang rất tốt đẹp mà… anh không muốn mọi chuyện lại rắc rối hơn nữa đâu. Nếu có duyên, tự mỗi người sẽ đọc được. Còn hiểu anh không thì tùy…
– Nhưng nó đâu có tốt đẹp cho anh đâu… nhìn anh kìa… ra nông nổi như vậy mà tốt gì… vết thương năm ấy làm anh tàn tạ như vậy mà tốt gì… tối ngày anh cứ cười… tối ngày anh cứ ngu ngốc như vậy… sao anh không thử ích kỷ cho bản thân anh một lần đi… sao anh cứ…
Em nghẹn ngào hét lên bên tai tôi, số ít người trong quán quay nhìn về phía bàn của tôi. Tôi vội đưa tay ngăn em nói tiếp. Tôi mỉm cười:
– Không làm như vậy thì anh đâu phải là anh của em quen lúc ấy đâu nè… Em chưa chịu tha thứ cho anh hả?
– Không… em hổng bao giờ tha cho anh đâu… hổng có quên đâu… huhu.
– Thôi… em đừng có khóc nữa… không giống em chút nào… hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà còn mít ướt thấy sợ luôn.
– Anh đừng có đánh trống lãng nữa. Em ghét anh lắm… em hận anh lắm… tối ngày toàn thích làm theo ý mình không à…
– Hì… biết sao giờ… đâu còn cách nào khác đâu… mà không làm vậy đâu phải là anh đâu… Nghe anh nè… mọi chuyện từ từ sẽ tốt đẹp hết mà… không phải time qua mọi thứ bình yên trôi qua sao… em đừng nhắc lại chi nữa… anh cũng đang cố gắng làm lại từ đầu nè… anh đang rất khỏe… thật đó… lần sau em về nhất định sẽ thấy anh tốt hơn giờ… hứa đó. Giờ đừng nói chuyện này nữa… Mình nói chuyện khác đi.
Tôi lấy khăn giấy lau nước mắt cho em, khẽ nhéo mũi em một cái, tôi nói tiếp:
– Em ở bên đó tốt không?
– Anh… đúng là đồ cứng đầu… Em học tốt… khí hậu bên đó hổng như bên mình… em hổng thích… nhớ quê mình lắm. Hổng biết học tới chừng nào mới được về nước nữa.
– Nghe nói em tính ở bên đó luôn mà.
– Thì lúc đó giận anh quá em mới nói vậy… chứ… nhớ… bên này muốn chết.
– Còn giận hả.
– Sao không…
– Hì… em bên đó có…
– Có nhiều… toàn anh cao nè, đẹp trai nè… dễ thương lắm…
– Hấp dẫn thiệt… vậy có tính đưa anh nào về nước không?
– Hứ… anh dư biết em đang nghĩ gì rồi mà còn hỏi câu đó nữa hả…
– Không… thì anh đùa chút mà… nhưng anh vẫn mong… em sớm tìm được niềm vui thực sự…
– Anh…
Tôi mỉm cười dựa thẳng lưng vào ghế, ngửa mặt uống thêm một chút café… vị đắng trôi xuống cổ họng… đáng nghét… bao năm qua vẫn cố tìm kiếm chút ngọt ngào… nhưng… cứ đứt quãng… cứ đắng mãi… thôi đành cố chứ biết làm sao. Mọi điều tôi muốn nói chỉ gói gọn “xin lỗi em”… vậy mà giờ… chẳng nói ra được… Em trách tôi nhiều như vậy… chứ tôi biết… em có giận hờn gì tôi đâu. Chỉ mong… em sớm tìm được hạnh phúc… vì sự ích kỷ của tôi mà… tôi làm em mất nhiều thứ quá.
– Anh vẫn sẽ viết tiếp hả?
– Viết gì?
– Cái truyện đó…
– Ừ…
– Vậy làm sao anh quên được mọi chuyện…
– Không sao… em đừng lo cho a… nếu muốn anh sẽ…
– Không… anh cứ làm… em hổng cản anh viết đâu… mà em sẽ theo dõi đó. Em cũng muốn biết anh viết về em ra sao hì.
– Ừ anh biết….
– Nhớ viết nhiều về hiện tại… em muốn biết anh sống ra sao…
– Ừ anh sẽ cố gắng…
Câu chuyện cứ tiếp diễn, toàn là em hỏi… và tôi trả lời… Rồi cũng đến lúc em phải đi:
– Em đi… anh có ra tiễn em không?
– Không… anh không muốn gặp bạn bè em đâu.
– Uhm… thích bí mật hả?
– Uhm… thích lặng lẽ mới đúng.
– Chừng nào về em lại tìm anh. Đừng trốn em đó.
– Uhm… không trốn.
Em kéo tay tôi dậy… phù… em cao thật…
– Anh ôm em chia tay đi.
– Ừ…
Tôi kéo em vào… Tôi biết em lại khóc nữa… Tôi cố đẩy em ra… nhưng em cứ siết chặt… cũng may lúc này trên tầng ít khách, không thì lại đóng phim Hàn Quốc trước mắt thiên hạ nữa rồi… Đột nhiên, em đặt vào môi tôi một nụ hôn… có muốn đẩy ra… nhưng… không thể… em cứ lùa lưỡi vào miệng tôi mãnh liệt… nụ hôn dài… đã lâu tôi chẳng hôn ai… tệ thật… lại bị cưỡng hôn nữa @@.
Rời tôi ra, em cố cười trong nước mắt, đeo chiếc kính vào, quay đi rồi chợt quay lại:
– Anh lại bị lừa… lần sau em về… em sẽ ngủ với anh, kệ anh có bạn gái hay chưa… kệ anh có thích hay không… anh không cản em được đâu.
Rồi em quay lưng đi… Vẫn phong cách chanh chua và dữ dội này. Với tôi… em luôn cố tỏ ra chanh chua như vậy… cầu mong… thời gian dài bên đó sẽ làm em yêu một ai đó… để tôi cũng đỡ một phần tội lỗi của mình… Đã cố làm một thằng khốn… vậy mà… chẳng ai rời xa tôi mà hận ghét tôi thực sự hết… khó hiểu thật!… Sài Gòn vẫn nhộn nhịp trong dòng xe cộ qua lại… uống cho hết ly café, cả ly café còn nguyên của em nữa nè… rồi quay về với căn gác trọ nhỏ của tôi thôi… Bắt đầu lại từ đâu… luôn thật khó khăn.