Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 2: Đến Sài Gòn
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 2
Sài Gòn đã chào đón tôi bằng một cơn mưa xối xả ngay từ giây phút tôi đặt chân đến. Đang trú mưa dưới mái hiên chờ xe buýt, lòng tôi ngổn ngang bao nỗi băn khoăn. Mẹ đã gửi cho tôi một tấm sớ cầu đảo của Táo Quân với đầy đủ địa chỉ và số điện thoại của họ hàng bên ấy, nhưng tôi gạt đi ngay:
– Mẹ cứ yên tâm, con sẽ tự lo liệu hết.
Thực ra, tôi chẳng cần mẹ phải lo lắng gửi gắm ai. Từ nhỏ, tôi đã quen sống xa gia đình, tự lo chuyện học hành, thi cử, thậm chí cả việc nhập học này cũng tự mình đảm đương, chẳng cần cha mẹ đưa đón hay lo lắng chuyện ăn ở (dù bác tôi có thể lo được chứ =)).
Sài Gòn mưa nhưng vẫn ồn ào, náo nhiệt. Tôi không cảm thấy xa lạ lắm vì trước đây tôi đã sống ở Cần Thơ từ nhỏ. Bụng đói cồn cào, miệng chửi thầm thằng bạn suốt buổi không thấy tăm hơi mặc dù tôi đã điện thoại nhắn tin đầy tức giận. Xung quanh là những tiếng rao bán hàng rong, tiếng xe ôm chèo kéo khách và cả những tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đang giúp đỡ những sinh viên ngoại tỉnh như tôi. Tôi mỉm cười nghĩ rằng năm sau, tôi sẽ khoác lên mình màu áo xanh ấy để trải nghiệm cảm giác sinh viên tình nguyện (thật là gương mẫu quá đi =“ ).
Cuối cùng, thằng bạn cũng đến đón tôi. Đang định bực bội mấy câu cho hả giận thì tôi phát hiện ra một cô gái nhỏ nhắn đứng bên cạnh… Lúc đó, tôi chẳng dám mở miệng chửi bới vì sợ mất hình tượng sinh viên gương mẫu (mà tôi đâu có phải là thế).
– Sao giờ mới tới vậy… Tôi đã chờ hai tiếng đồng hồ đấy!
– Đường ngập quá, xe chết máy – thằng bạn tôi hiền lành và tốt bụng giải thích. Nó nghe tin tôi sắp lên Sài Gòn liền gọi điện giúp đỡ tôi một thời gian. Dù tôi không thích phiền người thân, nhưng với bạn bè thì khác, thoải mái hơn nhiều.
– Thật à? Thành phố lớn mà ngập thế này à? – Tôi chế nhạo. – Chẳng lẽ lần đầu đến Sài Gòn mà tôi không biết bơi luôn hay sao?
– Hơ hơ, rồi mày sẽ biết thôi. Thôi, về nhà tôi để cất đồ rồi tôi dẫn ra chỗ tôi làm việc luôn.
Thế là hai đứa chúng tôi vật nhau trên chiếc xe cũ kĩ, đặc biệt là chiếc xe do bà chủ chỗ làm của nó mượn để đón tôi. Về đến phòng trọ, cả hai đều ướt như chuột lột, đồ đạc dính đầy bùn đất và mùi hôi của nước ngập quá đầu gối.
– Để tôi dẹp đồ cho. Mày đi tắm trước đi, rồi ra quán tôi làm việc luôn.
Tôi chọn một bộ quần áo rồi chui vào nhà tắm. Bỗng nhiên, tôi phát hiện trong phòng có đồ của cô gái. Giật mình, tôi hỏi thằng bạn:
– Ê Duy, sao lại có đồ của con gái trong này vậy?
– Ừ, đồ của chị hai tôi ấy. Tôi quên nói với mày, chị ấy lên đây học may một thời gian.
– Thế tôi ở đây có sao không?
– Không sao đâu. Chị tôi dễ tính lắm. Tôi cũng đã nói với chị ấy rồi. Tắm nhanh lên, trễ rồi.
Tắm xong, thằng Duy chở tôi ra quán cơm nơi nó làm việc. Bà chủ quán hiền hậu, đối xử tốt với nhân viên. Ở đây, toàn là sinh viên làm việc để đổi lấy tiền ăn ở cùng một khoản nhỏ trợ cấp học hành hàng tháng. Bà chủ vui vẻ nhận lời để tôi phụ việc và ở tạm thời chờ nhập học, vì trường có nhiều cơ sở, chưa biết tôi sẽ học ở đâu nên chỉ xin ở tạm thời thôi.
Lần đầu tiên bán cơm, tôi thấy vô cùng vất vả. Phải chạy bàn lia lịa, gói hộp cơm, múc canh… Nhưng ở đây, tôi học được rất nhiều điều. Từ cách múc canh vào hộp sao cho gọn mà không bị đổ, buộc dây buộc nước mắm cho thật chặt, đến cách tiếp đãi khách, tính tiền, dọn bàn… Quán cơm đông đủ mọi thành phần, nên tôi còn học được cách quan sát và giao tiếp khéo léo, rất hữu ích cho tương lai.
Mặc dù mệt mỏi, tôi vẫn vui vẻ làm việc vì chủ yếu là để học hỏi, không phải vì tiền. Chiều hôm đó, tôi trở về phòng trọ với thân thể mệt mỏi. Thằng Duy đi tắm, còn tôi thì nằm xoa bóp tay chân. Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa. Rồi một cô gái mở cửa bước vào – tôi đoán đây chắc là chị của thằng Duy. Chị không xinh lắm, nhưng tôi vẫn phải sững người vài giây (để tịnh tâm) vì chị ấy mặc đồ ngắn quá. Sau này tôi mới biết chị thích mặc đồ ngắn vì Sài Gòn nóng bức.
– Em chính là M phải không? – Chị Lan mỉm cười bước vào, ngồi ngay trước mặt tôi.
– Vâng, chị Lan phải không ạ? – Tôi hơi lúng túng vì chị ấy ngồi sát tôi quá, mùi hương nữ tính của chị khiến tôi thấy nóng lòng.
– Em đến từ bao giờ? Thằng Duy đâu rồi? Em đã ăn uống gì chưa?
– Dạ, nó đang tắm. Em vừa ăn cơm ở quán bà chủ rồi ạ.
– Quán cô Sương phải không em? – Chị Lan vừa hỏi vừa lấy ra một bịch trắng.
– Dạ vâng, chị…
– Em lấy cho chị mấy cái ly trên bàn nhé. Chị mua được hai ly chè Thái đây, em ăn với chị cho vui. Lúc đầu chị định mua cho hai chị em, nhưng giờ có em thêm nên thằng ấy phải nhịn, chị em mình ăn thôi.
Thằng Duy đang tắm nghe thấy bị mất phần ăn, hét lên như heo bị chọc tiết:
– Ế ế bậy bưởi…
– Im đi thằng kia, hôm nay có khách nên phải nhịn – chị Lan cười ha hả.
– Cái đồ trọng sắc khinh thân – thằng Duy hậm hực.
Dù nói thế, nhưng nó cũng đổ chè ra ba ly chia đều. Chúng tôi vừa ăn vừa xem tivi, vừa nghe chị Lan tám chuyện trên trời dưới đất. Toàn là những chuyện tôi chẳng biết gì, thôi thì ma mới ngồi im nghe như vậy (thiếu con vịt thì phải).
Ngồi được một lúc, bạn trai chị Lan ghé qua, mua cho đám tôi bịch mận và ổi. Thế là lại có một buổi “họp chợ” trong phòng.
Tôi ngồi im xem tivi, thi thoảng được chị Lan đưa cho miếng mận, miếng ổi và trả lời mấy câu hỏi xã giao của chị Lan với anh Toàn (bạn trai chị Lan). Nói chung, mọi người đều thân thiện, vui vẻ. Anh Toàn cũng dễ gần, sau này hai đứa chúng tôi hợp nhau ở chỗ thích xem đá banh, đêm khuya có MU đá là hai đứa lại dẫn nhau ra quán cà phê xem cho đã. Anh Toàn về, cả đám chuẩn bị đi ngủ. Thằng Duy quăng cái gối vào mặt tôi, sắp xếp chỗ ngủ.
– Tôi nằm trong cùng, mày nằm giữa chia mền với chị ấy đi nhé.
– Cái gì? Tôi nằm giữa ạ? – Tôi la lên ngạc nhiên. Ban đầu tôi cứ nghĩ mình là người lạ, chị là con gái nên thằng Duy phải nằm giữa mới đúng chứ.
– Ừ, tôi quen nằm trong. Mày cứ nằm giữa, đừng ngại.
– Nhưng… – Tôi vẫn ngập ngừng.
– Chị không ăn thịt em đâu, sợ gì – chị Lan vừa cười vừa bước vào nhà tắm.
Đêm đó, tôi không thể ngủ yên. Lần đầu tôi ngủ cạnh con gái, nhưng nằm giữa không quen, mỗi lần bị đụng chạm là tôi sợ xoay người lỡ đụng vào chị. Dù nam nữ thụ thụ bất thân, nhưng cảm giác nằm cạnh một thân hình sexy như thế này khiến tôi không tránh khỏi những cơn rạo rực. Mỗi lần chị xoay người, làn da mát lạnh chạm vào tôi, như có luồng điện chạy qua người vậy.
Đôi mắt tôi nhắm lại được một lúc, nhưng lại giật mình tỉnh giấc. Cứ mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại thấy chị Lan càng nằm sát tôi hơn. Cuối cùng, tôi đành nằm im, tay chân không dám cử động (nếu như vậy đến sáng, chắc tôi sẽ thành tượng luôn mất). Tôi cố đẩy chị ra ngoài, vô tình chị tỉnh giấc, mỉm cười rồi tự lăn ra… nhưng ngủ được một lúc lại đâu vào đấy… cứ như vậy đến sáng @@, mất ngủ trầm trọng.
Sáng hôm sau, thằng Duy chạy ngay ra quán phụ dọn dẹp, còn tôi thì bà chủ nói chỉ ra phụ buổi trưa và chiều tối vào giờ đông khách, còn những lúc khác thì thừa người làm nên để mấy đứa khác làm. Còn tôi vì đêm qua mất ngủ nên giờ nằm mãi không dậy nổi. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy hơi lạ lạ, mở mắt ra thì thấy chị Lan nằm quay mặt về phía tôi, chăm chú nhìn tôi.
– Bộ mặt em dính gì à, sao nhìn em dữ vậy?
– Uhm… nhìn bộ mặt mất ngủ của em kìa, ngố quá ông tướng (chắc bà làm tôi mất ngủ chứ ai nữa :-w).
– Uhm, tại lạ chỗ em ngủ không được.
– Thế em ngủ thêm đi. Để chị thay đồ chạy ra chợ mua đồ ăn sáng cho.
– Thôi thôi, chị để em đi. Ai làm thế bao giờ.
– Thôi đi, ông tướng biết đường không phải lo. Nằm ngủ đi, chị mua xíu rồi quay về liền. Em ăn gì nào?
– Dạ dạ, gì cũng được chị ạ.
Chị Lan cười vui vẻ khép cửa phòng đi. Tôi nằm thở phào vì mệt óc như thế. Thật ra, cả đêm bị áp chế tinh thần quá mức. Mệt nên tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Được một lúc, chị Lan đánh thức tôi dậy để ăn sáng.
– Chị không đi làm hả chị?
– Uhm, chị học may… lâu lâu ra tiệm thôi, còn lại ở nhà tập may. Còn em, khi nào vô học?
– Dạ mùng 5 em nhận lớp.
– Ủa, còn hai mấy ngày sao em lên sớm vậy?
– Dạ, em lên sớm để tìm chỗ trọ rồi tìm việc làm.
– Chà, lo xa quá hen. Chưa gì đã tìm việc làm rồi.
– Dạ, em làm để học hỏi kinh nghiệm ạ.
– Vậy hả. Giỏi quá ta. Thôi em ở đây luôn với chị em tôi đi cho tiện. Kiếm đâu xa nữa.
– Dạ em cũng không biết. Tại chưa biết trường em học ở cơ sở nào nữa chị ạ.
– Vậy sao… ừ sao cũng được, tưởng em chê chỗ chị ở chớ.
– Dạ không đâu chị. Sao em dám chê được.
– Hì hì, chọc em đó. Vậy em ở đây với tụi chị chừng nào biết học ở đâu rồi tính hen.
– Dạ chắc phải vậy thôi chị (hôm đó tôi ngoan lắm, toàn “dạ dạ”).
– Ừm, thế em xuống dắt xe chở chị ra ngoài tiệm rồi lấy xe muốn đi đâu thì đi. Khi nào chị gọi em ra rước chị nhé.
– Hả… chị không sợ em chạy xe luôn hả?
– Haha, thách ông tướng luôn đó. Dám chạy không… thôi, dắt xe ra đi, nhớ giữ chìa khóa cẩn thận nhé. Đi luôn là chị không vô nhà đó.
Thế là tôi chạy xe chở chị ra tiệm may ngoài chợ An Đông. Đến nơi, mấy bà trong tiệm đã cười ha hả chọc:
– Ê ê, con Lan có trai mới kìa tụi mày…
– Đâu đâu…
– Trời ơi, baby quá…
– Lan ơi, mày dụ con nít người ta hả…
– Còn ông Toàn đâu…
– Chết chết, kỳ nào tao đốt nhà mày… haha… (mấy bà này đúng là nhiều chuyện).
– … Haha, ừ, bồ mới của tao đó… đứa nào khua tao giết (ơ tôi thành bồ bà hồi nào dzậy).
Rồi chị Lan quay lại gọi tôi về.
Đường về khá dễ, không đến nỗi quên đường. Đang cười khì khì vì không quên đường thì mặt tôi chùng xuống. Chết rồi, lo nhớ đường mà quên mất nhà của chị Lan. Chạy xe loanh quanh mấy cái hẻm, cái nào tôi cũng thấy quen quen nhưng nhà thì chẳng nhớ căn nào mới là nhà mình. Điện thoại cho chị Lan thì không dám vì hồi nãy tôi có mạnh miệng tuyên bố làm gì có chuyện tôi lạc được. Điện thoại cho chị Lan tức là tôi chuẩn bị dọn đồ về quê với vịt cho rồi.
Đổ mồ hôi chạy vòng vòng hơn một tiếng đồng hồ (gần hết xăng luôn) thì tôi quay trở lại chỗ chị Lan. Tôi điện thoại cho thằng Duy hỏi đường ra quán, rồi trưa về chung với nó luôn. Chứ giờ mà hỏi tôi nhà ở đâu thì chẳng khác nào tự tát vào miệng mình. Về tôi kể cho bà chủ nghe thì bà cười cho nhục cái mặt.
Phụ quán đến gần hết khách thì trưa, tôi được giao nhiệm vụ đi đón chị Lan về. Tất nhiên, trước khi đi, tôi cũng chở thằng Duy về để làm quen mặt nhà chị. Đến tiệm, lại bị mấy người trong tiệm may chọc ghẹo. Chị Lan lên sau lưng tôi, ôm tôi cứng ngắt, mắt quay về phía mấy bà cười hì hì… Chắc là chị ấy trêu mấy bà đó chứ gì… làm tôi tự nhiên được ôm (sướng cả người).
Tôi siết ga chạy đi, đường Sài Gòn trưa bon chen, kẹt xe ở mấy cái đèn đỏ muốn nhũn não. Chị Lan không ôm tôi cứng nữa mà ngồi đàng hoàng, miệng nói tay chỉ đủ thứ… mệt thì mệt, bực thì bực nhưng tôi vẫn phải cố gắng trả lời mấy câu hỏi của chị Lan.
Về tới nhà, tôi ngủ một mạch đến chiều rồi ra phụ quán. Đang làm việc thì chị Lan nhắn tin:
– “2 đứa về ăn cơm với chị. Đừng ăn ngoài quán. Chị mới nấu canh chua cho em ăn nè :p”.
Hỏi ý thằng Duy, nó bảo về trước ăn với chị Lan, còn nó ở lại ăn tại quán rồi chở bà chủ đi mua mấy thứ linh tinh. Về tới nhà, chị Lan đã dọn cơm sẵn, tôi chỉ việc rửa tay rồi vào ngồi ăn. Cả buổi cơm, tôi ăn ít mà nhìn lén nhiều. Đầu óc cứ nghĩ mấy thứ đen tối chỉ thiếu điều muốn phạm tội vậy. Ăn xong, hai đứa giành nhau rửa chén, tất nhiên tôi chỉ giả vờ giành cho có thôi vì tôi chúa lười làm việc nhà mà…
Thằng Duy về, lại ăn trái cây, nói chuyện linh tinh và xem tivi. Hôm nay tôi cũng thân hơn với chị Lan nên thỉnh thoảng góp vui vài lời. Tám chuyện chán chê, hai đứa đi ngủ, còn chị Lan ra ngoài với anh Toàn.
Đó là những ngày đầu tiên ở Sài Gòn, nhận được sự giúp đỡ của chị Lan và thằng Duy, tôi đã vượt qua được khó khăn ban đầu. Gần đến ngày nhập học, tôi phải chuyển chỗ ở đến gần trường để tiện đi lại.
Có lẽ tôi xin kết thúc phần hồi ức về chị Lan tại đây… vì câu chuyện chính tôi muốn nhớ nhất là nằm ở phía sau…
Về chị Lan, đó chỉ là một khoảng nhỏ trong quãng đời dài, chẳng có tình yêu, chẳng có gì ngoài cảm giác ham muốn bình thường của con người và xen lẫn là tội lỗi. Mỗi lần gặp anh Toàn, tôi cảm thấy tội lỗi. Sau này tôi mới biết chị Lan và anh Toàn chưa bao giờ vượt quá giới hạn, ngay cả nắm tay hay ôm hôn cũng khó khăn lắm mới chạm được vào người chị Lan.
Sống với chị Lan hơn mười ngày, khi tôi hết chịu nổi cái ham muốn xấu xa, tội lỗi, mà nói chính xác hơn là cảm giác xấu hổ với anh Toàn, tôi quyết định chuyển ra chỗ khác để ở. Tránh mặt chị là cách tốt nhất vào lúc đó… dù rằng ngày tôi chuyển đi, tôi biết chị Lan đã khóc rất nhiều sau lưng tôi. Chị Lan chẳng đòi hỏi gì ở tôi, tôi biết chị hiểu vì sao tôi đột ngột rời đi… và chính sự ra đi của tôi khiến chị Lan sau này từng nói:
– Ngày ấy em đi, chị cũng biết vì sao em đi mà, vì chị hiểu cảm giác của em… chị thích em từ lúc em còn học lớp 12 hay ghé qua nhà rủ thằng Duy đi chơi ấy… mà không bao giờ em vào nhà nên đâu có gặp chị… mỗi lần em đứng ngoài với thằng Duy, chị cũng lén nhìn em đó… lúc em đi, chị buồn nhiều lắm, giờ vẫn còn buồn, nhưng không thể khác được đúng không em… chị cũng không thể sống như vậy mãi được, có lỗi với anh ấy…