3. Chương 3: Bước ngoặt cuộc đời

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 3: Bước ngoặt cuộc đời

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Suốt một ngày dài mệt mỏi, cuối cùng tôi cũng tìm được chỗ trọ… ở tận trường đại học đậu xanh xa xôi, nơi tôi bị chuyển đến học thay vì trung tâm Sài Gòn nhộn nhịp. Ban đầu, tôi tưởng mình sẽ được sống giữa lòng thành phố sôi động, ai dè lại bị đưa ra tận quận 12 xa xôi, lẻ loi với chỉ hai lớp học. Cảm giác như mình bị bỏ rơi giữa chốn không người. Nhưng bù lại, chi phí sinh hoạt ở đây lại rẻ hơn hẳn trung tâm—nhà cửa, đồ ăn đều dễ chịu gấp đôi. Thôi thì cố gắng chịu đựng một năm, rồi sẽ quay về trung tâm tung hoành cho thỏa sức.
Lớp tôi có khoảng 120 sinh viên, hầu hết là người miền Đông, miền Trung, lẫn vài đứa từ miền Bắc. Chỉ có mình tôi, đứa con gái miền Tây, là hiếm hoi trong lớp. Lẽ ra ngành học của tôi đáng lẽ phải thu hút nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng tôi lại chẳng thấy ai ấn tượng. Có phải tôi đã quá quen với vẻ đẹp hoàn hảo rồi nên giờ nhìn thấy ai cũng thấy… bình thường? Hay là tôi đã trở nên chai sạn với cái đẹp từ lâu rồi?
Cuộc sống trên lớp của tôi khá lặng lẽ. Tôi ngồi một mình ở góc cuối lớp, chẳng màng đến chuyện lớp. Học kỳ đầu chỉ toàn học hành, suốt ngày mải mê sách vở, đến giờ tôi vẫn chẳng tìm được một người bạn thân nào giữa hơn trăm đứa trong lớp. Có lẽ bởi quan niệm sống, cách suy nghĩ, hay khoảng cách nào đó khiến tôi chẳng hòa nhập được với bất cứ ai. Tôi vốn đã ít nói, lạnh lùng, đôi khi còn có những hành động kỳ quặc. Thế nên, tôi bị coi là kẻ lập dị trong lớp—không tham gia tụ tập bàn tán, không chơi bi-a, không uống rượu, không cá cược như tụi con trai. Niềm vui duy nhất tôi chia sẻ với chúng là đá bóng và xem bóng đá.
Vẻ lạnh lùng, pha chút lãng tử của tôi chẳng hợp với tụi con trai, nhưng vô tình lại thu hút sự chú ý của tụi con gái. Mấy đứa bạn cũ từ cấp ba từng nói tôi có duyên với con gái, nhưng tôi luôn giữ lập trường không bao giờ để tình cảm xen vào chuyện học hành. Dù có vài đứa trong lớp tìm cách tiếp cận, tôi vẫn thờ ơ, không mảy may quan tâm.
Dù vậy, tôi vẫn bị lôi kéo vào những lời bàn tán, trêu chọc của tụi sinh viên chuyên nhiều chuyện. Thậm chí thầy cô còn nói: *“Ít nhiều chuyện tụi em cũng nên học cách nhiều chuyện… càng nhiều chuyện càng tốt, coi như là môn học để chuẩn bị cho nghề nghiệp sau này.”*
Việc học của tôi dần đi vào ổn định. Tôi bắt đầu đi làm thêm, mặc dù gia đình cấm cản. Họ bảo tôi chỉ cần học hành tử tế, tiền bạc là người lớn lo. Nhưng tôi vẫn bí mật đi làm vì mục đích của tôi không chỉ là học giỏi—tôi muốn va chạm với cuộc sống, học hỏi và trưởng thành, chứ không phải chỉ biết vùi đầu vào sách vở.
Cả ngày chạy quanh quận 12 để tìm việc, nhưng chẳng nơi nào nhận tôi. Bỗng nhiên, tôi phát hiện một quán cà phê mới khai trương, tuyển nhân viên. Tôi ghé vào, quán theo phong cách Nhật Bản, có chút cổ kính và lạ mắt. Chủ quán là anh trai của diễn viên Hồng Anh, nghe đồn thế.
Quán mới mở được hai hôm. Sau một hồi chờ đợi, phỏng vấn và trả lời đủ thứ câu hỏi linh tinh, cuối cùng tôi cũng được thằng quản lý lùn xỉu nhận vào làm phục vụ. Tưởng chừng hôm đó tôi sẽ không có việc, vậy mà lại ổn thỏa quá.
Trở về trọ, tôi ghé qua tiệm net gần nhà để liên lạc với một người mà đến giờ tôi vẫn chưa biết rằng sau này, người ấy sẽ trở thành một phần ký ức không thể phai nhòa của tôi.
– *Buzz buzz! Cốc cốc… Chủ nhà ở đó không?*
Tôi gõ vội vào bàn phím. Mười lăm phút trôi qua, chẳng thấy ai trả lời. Tôi lại gõ tiếp:
– *Không có trên máy hả? Thôi, out đây.*
Màn hình hiện lên biểu tượng lạnh lùng. Lúc đó tôi phải bật cười vì trông nó thật ngớ ngẩn.
– *Haizz, chủ nhà đi vắng rồi. Cậu kiếm gì ở đây nữa?*
– *Dỗi à? Mình mất tích cả tháng trời, bận chuyện học hành, đầu óc đâu mà online với mấy mối quan hệ ảo này chứ?*
– *Hi… Giận nhox hả nữ hoàng?*
– *Ai thèm giận ngươi… Sao không đi luôn, pm gì nữa?*
– *Ừm, định đi luôn rồi. Nhưng nhớ nữ hoàng xấu xí quá, sợ quá…*
– *Grừ grừ… Ta xấu hủi nào… Đồ nhox toàn xạo sự.*
– *Hehe, xạo sự mà có người nói chuyện với mình hoài mới ngộ.*
– *Ai thèm… Tại ngươi buzz suốt, bực mình chết đi được.*
– *Thôi, đùa chút mà… Nghỉ giận đi. Lo chuyện học hành đi, thời gian đâu mà online?*
– *Thiệt không? Hay là lo mấy cô hot girl ở trường, quên ta rồi?*
– *Hot girl nào… Có nữ hoàng băng giá ở đây, sao hot nổi mà hot?*
– *Haizz… Tin được thằng nhox lãng tử như ngươi ta xấu xí liền.*
– *Tự tin ghê… Đẹp sao xin webcam hoài mà không cho?*
– *Sợ ngươi thấy ta đẹp quá, ngất xỉu sao?*
– *Éc… Mắc gì xỉu?*
– *Thế thấy ta đẹp rồi, ngươi dê xồm… Ta uýnh xỉu cho mà xem.*
– *Dê đâu… Có thấy chị ra sao mà dê?*
– *No no… Mơ đi cưng. Đã nói rồi, khi nào lên đây gặp thiệt luôn.*
– *Thế giờ lên rồi nè.*
– *Lên đâu?*
– *Lên kiếm chị chứ gì?*
– *Hảaaaaaaaaaaaaaaaaaaa… Lên chi?*
– *Lên để dê chị chứ gì?*
– *Ngon… Ta uýnh một cái là xỉu tại chỗ.*
– *Con gái gì… Tối ngày dọa uýnh.*
– *Chứ sao… Không lẽ để ngươi ăn hiếp ta hoài?*
– *Èo… Ai ăn hiếp ai, biết liền à?*
Thế rồi chúng tôi trò chuyện đến tận khuya. Mỗi lần như vậy, hai đứa cãi nhau chí chóe, trêu chọc nhau, rồi giận dỗi, rồi lại làm hòa… không biết chán, quên cả thời gian.
– *Nè nhox.*
– *Gì?*
– *Lên đây thiệt hả?*
– *Ừm, thiệt.*
– *Nói thiệt đi… Làm gì?*
– *Dê chị.*
– *Hứ!… Mệt quá, nói thiệt đi, không out à?*
– *=.= Dê chị là chính… Mà học là phụ, được chưa?*
– *Hihi lên học hả… Hix hix… Vậy giờ sao?*
– *Sao la sao… Lèm bèm gì đó.*
– *Thế giờ phải gặp ta thiệt hả?*
– *Ơ… Bộ không thích gặp nhox à?*
– *Hix không biết nữa… Chị sợ.*
– *Sợ gì… Tưởng dê chị thiệt hả?*
– *Dê thì sợ gì… Chị chỉ thấy sợ sợ.*
– *… Rắc rối, tự nhiên sợ sợ.*
– *Uhn! Thấy sao sao ấy.*
– *Mệt ghê… Chị không muốn gặp ngươi cũng ép đâu mà lo.*
– *Không phải… Hix hix, thiệt khó nghĩ quá… Nhức đầu ghê.*
– *Thôi, out nghĩ đi. Khuya rồi.*
– *Uhm… Chắc ngủ.*
– *Vậy về đi… Chị ngủ đi.*
– *Uhm, nhox về cẩn thận đó. Có gì chị nhắn tin cho.*
– *Biết số mà nhắn.*
– *Hì hì… Thì không.*
– *Èo… Ai bảo xin số hoài không cho?*
– *Thế giờ cho nè.*
– *Ờ… Số nhox đây: 01xxxxxxxx.*
– *Uhn… Biết rồi… Về đi.*
– *Ngủ ngon nhé, chị xấu xí.*
– *Đáng ghét… Ta đi ăn bánh kem!*
Tôi lái xe lang thang khắp nơi, vòng quanh công viên Quang Trung, chạy dọc theo những con đường ven công viên, ngắm nhìn dòng xe cộ qua lại. Mỗi lần nghĩ đến chị, tôi lại cảm thấy bình yên, vui vui. Chị lúc nào cũng bí ẩn và khó hiểu—lúc như trẻ con, lúc lại nói chuyện như một nữ hoàng đích thực.
Tôi quen chị nhờ blog—những trang blog tuổi mới lớn, ngây thơ, trong sáng. Tôi tình cờ thấy blog chị, chỉ có tấm ảnh avatar một cô gái ngồi quay lưng, xung quanh là mấy đóa hoa cúc dại… nhỏ bé và mỏng manh. Cái avatar chẳng ăn nhập gì với nickname *Nữ Hoàng Cô Đơn* của chị. Tôi đọc vài entry của chị, phát hiện nhiều tâm sự bí ẩn. Tôi nghĩ chị chính là nữ hoàng đích thực ấy chứ, mà nữ hoàng thì sẽ đẹp lắm… (khờ thật!). Rồi tôi nhắn tin cho chị:
– *Nhox ghét chị!*
– *???? Nhà ngươi là ai… Tại sao lại ghét ta?*
– *Không biết… Nhưng nhox ghét chị!*
– *Grừ… Tại sao ghét ta… Hả hả hả hả?*
– *Thì tại ghét hơ hơ.*
Thế đó… Cách làm quen thật nhảm nhí. Và từ cái nhảm nhí đó, tôi và chị quen nhau. Mỗi lần online nói chuyện, hai đứa cãi nhau chí chóe, tranh luận về đủ thứ chuyện vớ vẩn, kể cả việc hoa cúc có bao nhiêu cánh hoa… Cãi nhau suốt buổi trời. Chị không phải người đầu tiên tôi nói chuyện qua chat, nhưng là người duy nhất mang lại cho tôi cảm giác thoải mái và bình yên.
Đôi lúc chị như trẻ con, thích giận dỗi nhỏng nhẽo, đôi lúc lại dịu dàng, đôi lúc có vẻ lạnh lùng, bất cần. Cuộc sống của chị đầy bí ẩn. Tôi cảm nhận chị là con gái thật (không phải fake), và là một người đẹp nữa—tôi chỉ cảm nhận như vậy chứ chưa bao giờ nhìn thấy mặt chị. Có lần tôi trêu:
– *Nhox ghét chị.*
– *Ghét hoài dzạ…*
– *Uhm… Thấy ghét.*
– *Sao ghét???*
– *Thế ai bảo chị đẹp mà lớn tuổi hơn nhox chi… Nhox không được yêu chị… Nhox ghét…*
– *Xí… Ai cho mà yêu… Chị là nữ hoàng đó nghen… Nhox con không được yêu chị đâu :p*
– *Hehe… Ừ thì không yêu được mới ghét ^^.*
Đang mải mê suy nghĩ, đột nhiên điện thoại reo. Vừa bắt máy lên chưa kịp chào, đã nghe tiếng con gái bên kia:
– *Đồ đáng ghét… Đồ ngốc…*
Rồi cúp máy. Tôi chửi bâng quơ vài tiếng, cũng chẳng thèm quan tâm. Từ hồi cấp ba, tôi đã quen với việc bị nhắn tin, bị phá máy, bị thư từ nhét vào ngăn bàn. Dù tôi nhỏ con, xấu xí, nhưng không hiểu sao vẫn được đồn là *boy vip* ở trường. Chuyện tôi bị đánh ghen hay bị đe dọa tránh xa đứa này đứa kia là chuyện thường ngày, dù tôi chẳng quan tâm đến mấy tin nhắn hay thư từ làm quen ấy.
Lại có tin nhắn từ số lạ:
>> *“Nhox là chị ne. Chủ nhật mình gặp nhau nhé. Đừng có bán gì đó.”*
> *“Uhm, chị. Gặp ở đâu?”*
>> *“Gặp ở Windown ngoài hải thuyền, 8h sáng nhé.”*
> *“Nhưng làm sao biết mặt chị, nhận ra nhau?”*
>> *“Nhox mặc áo màu xanh lá cây như trong ava đi vào đó tìm chị nhé.”*
> *“Uhm, hihi, mong là hôm đó không ai mặc áo xanh lá nữa.”*
>> *“Uhm… Chị ngủ nha… Chủ nhật gặp nhox.”*
> *“Ngủ ngon, chị xấu xí.”*
Ngày đầu tiên đi làm. Quán đông khách vì là ngày khai trương, toàn khách mời—diễn viên, ca sĩ bạn bè của chủ quán. Mọi người gọi trà, gọi nước… mệt đến bở hơi tai. Nhưng ai cũng phải ra dáng, đứng lịch sự và giữ trên môi nụ cười tươi hơn hoa =.=.
Tôi vốn mặt buồn, mắt buồn, nên thỉnh thoảng mấy đứa làm chung và thằng quản lý lùn xỉu phải nhắc nhở tôi cười. Cười thì cười, nhưng rồi cũng đâu vào đấy.
Ca hai bắt đầu từ chiều, nhưng tôi và vài đứa khác được quản lý nhờ làm thêm ca tối vài ngày. Quán buổi tối ít khách hơn, chủ yếu là khách đến uống cà phê thật sự chứ không phải khách mời. Không khí dễ chịu hơn nhờ tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười khúc khích của vài cặp tình nhân, tiếng nước chảy xen lẫn bài hát không lời.
Một nhóm sáu người đi vào, tiến về phía khu vực quản lý. Chắc toàn công tử cô chiêu, ăn mặc hợp mốt, đầu tóc nhuộm xanh, vàng. Đặc biệt trong nhóm, tôi phát hiện một cô gái đẹp nổi bật hơn hẳn. Gương mặt nhỏ, khá buồn, makeup nhẹ, có nét giống Midu. Nói thật, nếu không tính tài danh, cô ấy quyến rũ hơn Midu nhờ cách ăn mặc sexy—bộ đồ ôm sát khoe đường cong, dù tôi không thích tóc nhuộm, nhưng từ khi cô ấy xuất hiện, quan niệm của tôi thay đổi ngay. Dường như cô ấy sinh ra để đẹp nhất với mái tóc vàng.
Tôi ngẩn người ra, quên mất nhiệm vụ phải đi phục vụ. Tất nhiên không chỉ mình tôi ngẩn người—cả đám phục vụ nam cũng nhìn cô ấy với ánh mắt thèm thuồng. Trong lúc tôi đi phục vụ bàn cô ấy, mấy thằng đứng bàn tán xôn xao (cả thằng quản lý lùn trong đó—đúng là lùn mà vẫn hám gái =)).
Tuy ngẩn ngơ trước cô ấy, nhưng tôi chẳng có thiện cảm với đám này. Ăn nói mất lịch sự, toàn chuyện khoe khoang, khinh người. Nhìn là biết toàn chuyên ở nhà ăn bám gia đình, ngửa tay xin tiền ra ngoài lên mặt. Với tính tôi bất cần, tôi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chẳng quan tâm đến sự hiện diện của cô ấy. Suốt tiếng đồng hồ đứng nghe tụi này chém gió, tôi chẳng thèm nhìn cô ấy lần nào nữa.
Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng trêu ghẹo, tiếng cô bạn phục vụ cùng nhóm với tôi nghe có vẻ sợ sợ. Nhìn lại, thì ra thằng đầu ngựa (tôi cắt tóc buồm ngựa, nhuộm đỏ chét—nếu xỏ thêm mũi là đúng ngựa vàng Seagame) đang nắm tay cô bạn trêu chọc. Tôi vội bước đến kéo cô bạn ra:
– *Bà qua kia, oder khách mới vào chỗ này để tui.*
– *Ừ ừ…*—cô bạn nhìn tôi vẻ mặt bối rối rồi quay đi.
– *Dạ anh cần gì?*—tôi quay sang hỏi thằng đầu ngựa.
– *Đụ má, ai kêu mày mà mày lại đây?*
– *Dạ anh cần gì cứ gọi em. Còn cô kia phải oder khách mới vô.*
– *Má mày, tao đéo cần biết. Kêu cô đó lại phục vụ mau—*thằng đầu ngựa trừng mắt nhìn tôi, mấy đứa kia cũng hùa theo bắt tôi phải gọi cô bạn lại phục vụ.
Cô bạn đứng xa nghe vậy cũng lật đật chạy lại. Tôi miễn cưỡng đứng sang một bên. Thằng đầu ngựa lại trêu cô bạn, tiếng cười khoái trá của mấy đứa đi chung trừ cô nhỏ xinh đẹp im lặng.
– *Nè em… Anh muốn uống nước bưởi ép… Mà nhìn em, anh thấy chỉ có cam thôi hà… Sao của em nhỏ vậy, cưng?*—(Bà mẹ mày về uống bưởi ép của má mày á—tôi lầm bầm.)
– *Dạ anh… Anh gọi gì, để em vào mang ra… Bưởi ép hay cam anh?*
– *Cưng mang cho tôi cái ly không rồi vắt tại chỗ tôi mới uống, cưng ơi—*thằng ngồi kế cô nhỏ xinh đẹp lên tiếng. Thằng đầu ngựa cười ngất ngưỡng.
– *Đụ má thằng này hay… Đúng đúng, anh chỉ thích uống cam của cưng… Hế hế hế—*vừa cười nham nhỡ tôi vừa kéo cô bạn lại gần, chỉ tay vào ngực cô bạn. Cô bạn chịu hết nổi, gằn giọng:
– *Buông tui ra… Đồ mất dạy!*
Thằng đầu ngựa bị chửi, nổi điên đứng dậy giơ tay tát cô bạn:
– *Bốp!*
Người trúng cái bốp không phải cô bạn mà là vai tôi. Lúc thằng này vừa tát, tôi nhanh tay kéo cô bạn ra, đưa vai đỡ. Tay tôi run bần bật, suýt làm rơi mấy ly trà trên khay. Thằng đầu ngựa nóng đỏ mặt, hai thằng kia cũng kéo ghế rầm rầm đứng dậy. Thằng đầu ngựa nắm cổ áo tôi chửi:
– *Đụ má thằng chó… Máy thích kiếm chuyện với tau hả?*
– *Mẹ nó, đập chết mẹ nó đi, tiền quán tao lo—*thằng kế bên hùa theo. Mùi rượu nồng nặc phả vào mặt tôi. Vốn ghét mùi rượu và chẳng để ý đến tụi này, tôi vẫn nhẹ nhàng:
– *Có gì đâu, tui chỉ bưng trà thay cho mấy anh thôi à.*
Vừa nói, mặt tôi vẫn lạnh tanh, quay nhìn phía khác cười khẩy. Vô tình nhìn thấy gương mặt cô nhỏ xinh đẹp nhìn tôi… Cô ấy đẹp mà bị câm hay sao mà từ đầu buổi đến giờ chẳng thèm nói một lời?
Mãi suy nghĩ, bỗng tôi lãnh nguyên cú đạp thẳng vào bụng. Ly trà văng ra, vỡ tanh tách. Tôi đứng dậy, mặt vẫn giữ nụ cười khẩy (cười cho đỡ nhục, lo nhìn cô gái bị đánh không kịp đỡ).
Tiếng vỡ làm mấy ông bảo vệ chạy ào lại can thằng điên. Thằng làm chung kéo tôi đi vào trong, còn lão quản lý đứng nói chuyện giảng giải với tụi điên đó. Nói chuyện này nọ được mười phút, thằng ngồi kế cô nhỏ rút tờ tiền năm trăm ngàn đập xuống bàn, quay qua nói nhỏ gì với thằng mặt ngựa nên gật gật rồi nhìn về phía tôi, chỉa tay làm hình súng bắn một phát. Cả đám kéo nhau đi thẳng ra cửa. Thằng này chắc hoang tưởng tôi là diễn viên trong phim cao bồi hay sao ta… Vào phim là xác định vai ngựa thôi, con à.
Ông quản lý giải quyết xong vụ lộn xộn, hỏi quanh mấy đứa phục vụ gần đó rồi quay lại chỗ tôi đang ngồi:
– *Thôi, cũng không phải lỗi mày. Làm tiếp nổi không?*
– *Dạ không sao anh.*
– *Ờ, được thì làm. Vào phòng thay cái áo khác đi rồi ra làm tiếp. Mày cũng gan quá.*
– *Có gì đâu anh. Em thay đồ cái.*—tôi quay đi lên lầu, nói không sao chứ thằng đó to con, đạp một cái cũng thấm lắm chứ giỡn à, tôi nhỏ con mà.
– *Cảm ơn ông nha… Tại tui…*—cô bạn đi theo tôi líu ríu.
– *Khùng hả bà… Đi xuống làm đi, theo tui chỉ tính thay đồ dùm tui hả?*—vừa nói tôi vừa làm cái mặt dâm dê với cô bạn.
– *Ừ ừ, tui quên… Quỷ à!*
Quán đóng cửa, đa số tụi phục vụ đã về hết, chỉ còn tôi, ông quản lý và hai thằng bảo vệ ở lại dọn dẹp. Một ngày làm việc khá ổn, dù có vụ lộn xộn xảy ra nhưng tôi cũng được xếp vào hàng thân cận của quán.
– *Em về nhé anh Kha.*
– *Ở lại làm vài chai đi.*
– *Thôi mai đi, giờ về giặt bộ đồ, mai em học sáng.*
– *Ok. Mai qua quán sớm thu mấy cái chứng minh nhân dân của tụi nó làm hồ sơ giùm tao.*
– *Duyệt lun!*
Sài Gòn về đêm đôi lúc cũng yên lặng thật. Đêm nay trời đẹp, tôi lặng lẽ đạp xe một mình về nhà trọ, cái bụng bị đạp lúc nãy vẫn còn ê ẩm… Đúng là xui xẻo, nhưng may không bị đuổi. Ngày đầu đi làm gây chuyện mà không bị đuổi thì còn gì đen hơn.
Chạy được một đoạn, sau lưng có tiếng mô-tô kéo ga làm tôi giật mình lủi xe lên vỉa hè. Một chiếc mô-tô vụt lên, dừng trước mặt tôi, theo sau là hai cặp nam nữ—thằng đi SH và thằng đi Novou. Đèn xe tắt, tôi nhận ra thằng đi SH là thằng đầu ngựa, còn ngồi sau là thằng ngồi kế cô nhỏ xinh đẹp. Sau lưng không ai khác, cô nhỏ ngồi khoanh tay nhìn tôi, ánh mắt giống như lúc tôi bị đánh trong quán. *Phen này lành ít dữ nhiều rồi M ơi…* Tôi thầm nghĩ.
Thằng đầu ngựa nhảy xuống xe, lao về phía tôi, vừa rinh chiếc xe đạp của tôi quăng ra xa, vừa chửi:
– *Đụ má em yêu… Kiếm chuyện với tao hả, con dog… Bữa nay chết mẹ mày với tao…*
– *Dzô dzô… Giỡn chơi với anh ý chút đi ông—*hôm nay quậy dzui thật…
Tiếng hai cô nhỏ ngồi sau xe kia cổ vũ. *Tổ cha mày, hai con mắm.*
Tôi vẫn đứng im lặng. Trước giờ tôi bị đánh cũng nhiều, nhưng ít khi chạy hay đánh lại. Phần vì tôi nhỏ con, ốm yếu, phần vì tôi vốn không thích đánh nhau. Lúc trước còn xung phong đánh nhau, nhưng sau vụ tôi vì háo thắng, đánh thằng hàng xóm vỡ mặt (tay tôi đấm mạnh quá nên gãy một ngón), từ đó tôi hứa với thầy võ và chính bản thân mình là dù chuyện gì xảy ra cũng phải nhịn. Đàn ông hơn nhau đâu phải ở nắm đấm.
– *Đụ mẹ mày khinh tao hả… Đéo nói gì mày.*
– *Haha, chắc nó sợ vãi ra quần rồi chứ gì…*
Thế là thằng đi Novou với thằng đầu ngựa bay vào đấm đá tôi túi bụi. Tôi chỉ giơ tay chịu trận, không chạy, không đánh trả. Mặt tôi mỉm cười nhẹ. Tôi thoáng thấy cô nhỏ xinh đẹp nói gì đó vào tai thằng chở tôi. Xong thằng kia gật gật rồi khoá tay, kêu hai thằng đánh tôi dừng lại.
– *Thôi hai cha, tính đánh nó chết thiệt hả.*
– *Đụ mẹ thằng này hèn chết mẹ, đánh đéo đánh lại.*
– *Móa mày, thấy nó nhỏ con không?*
– *Dẹp! Chơi vậy đủ rồi, móa giờ kiếm chỗ ăn rồi giải tán.*
Thế là cả đám hò nhau lên xe, cười khoái chí rồi lao đi. Tôi nằm dựa lưng vào cột điện, máu từ miệng và mũi chảy ra từng giọt. Tôi mỉm cười, lắc đầu ngao ngán, tay quẹt máu trên môi chẳng thèm quay mặt nhìn theo tụi đó. Nhưng tôi cảm giác cô nhỏ vẫn nhìn tôi từ lúc bị đánh đến lúc bỏ đi. *Xùy! Nghĩ quái làm gì cho mệt…* Tôi đứng dậy, phủi bụi, dẫn xe đi về… Sài Gòn đêm, gió thổi hanh hao… Kết thúc một ngày đầy những chuyện kỳ cục.
– *Trời đất! Mặt mũi sao vậy thằng kia!*—ông Kha la làng lên khi nhìn thấy tôi.
– *Dạ… Thì mấy thằng tối qua, tôi đón đường em.*
– *Ơ địt mẹ cái tụi chơi chơi này… Mày làm nổi không. Hay về nghỉ đi.*
– *Thôi anh… Em làm được… Mà anh không sợ em làm mất mặt của quán chứ?*
– *Dẹp… Mặt mày gì… Mày vô kêu con Thúy tôi dán mấy miếng băng keo rồi ra làm.*
– *Ok luôn anh trai. Rồi vụ giấy tờ?*
– *Thôi để tau kêu đứa khác. Còn mấy thằng đó, để có gì tao tính cho.*
Thế là tôi tiếp tục làm việc, mặt đầy băng keo cá nhân, người đau ê ẩm vì trận đòn. Trời dần về tối, sắp tới giờ cơm chiều. Đa số tụi phục vụ được vào phòng ăn, chỉ còn lác đác vài đứa ở lại phục vụ khách sẽ ăn sau. Tôi nằm trong số đó. Không đói nên cũng chẳng muốn ăn, tôi đi vòng quanh khu vực quản lý để soát khách (giống thằng cha quản lý ghê =.=).
Bỗng cô nhỏ xinh đẹp hôm qua bước vào, đứng sau lưng tôi từ lúc nào. Tôi quay lại, nhìn cô ấy có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng rồi tôi vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng hỏi:
– *Chị đi mấy người ạ?*
– *…*
Cô ấy im lặng bước vào bàn trong góc, ngồi xuống. Tôi đi theo từ phía sau, nhìn… Hôm nay cô ấy mặc quần jean ôm sát người, cách điệu với những đường cắt khiến đôi chân trắng mịn của cô ấy ẩn hiện. Áo cô ấy cũng ôm sát, khoe cả hai bầu ngực căng tròn. *Hix hix… Đẹp vậy mà quậy, uống thật tôi chép miệng.*
– *Chị dùng gì?*
Tôi chìa menu trước mặt cô ấy, đứng im nhìn ra phía cổng. Cô ấy ngước mặt nhìn tôi, trả lại menu:
– *Cam vắt bỏ thêm một tý muối! Cảm ơn!* (À, hóa ra cô ấy không bị câm.)
Tôi cầm menu, chẳng thèm nhìn cô ấy, bước đi vào trong. Cùng lúc đó, mấy đứa phục vụ ăn cơm xong cũng bắt đầu rục rịch về quán. Tụi con trai và thằng quản lý lại nhìn cô ấy như chưa từng thấy gái đẹp bao giờ. Tụi nó bàn tán, đứng tụm năm tụm ba nhìn cô ấy, kể cả tụi con gái cũng nhiều chuyện. Thú vị nhất là trong số đó có cả thằng quản lý. Tôi bưng nước ra cho cô ấy đi ngang đám đó, lắc đầu la nhỏ:
– *Hổng làm việc hả cái đám này?*—cả đám chưng hửng, trong đó có thằng quản lý.
– *Ế thằng này ngon.*
– *Ủa ủa, quán mình mới có quản lý mới hả anh Kha?*
– *Đâu có… Có mình tao thôi… Ớ quên nữa, tụi mày đi làm việc đi… Kêu mấy đứa chưa ăn đi ra sau ăn rồi lên làm nhanh…*—ổng la lên.
Mang nước ra cho cô ấy xong, tôi quay đi, chẳng nhìn cô ấy nữa. Chỉ gật đầu cho có lệ khi cô ấy cảm ơn tôi.
– *Ê ông M, đi ăn cơm kìa.*
– *Thôi bà đi ăn với tụi nó đi. Tui ăn sau.*
– *Gì không đói hả ba?*
– *Ờ, tan ca tui ăn sau… Giờ ăn không vô.*
– *Hix, bộ bị đánh đau ăn không nổi đúng không?*
– *Ờ, coi vậy đi… Bà đứng lo… Tui ăn sau.*
– *Uhm, vậy tui đi hen. Để tui giành phần cho ông.*
– *Thanks.*
Tôi quay đi làm việc bình thường. Cô ấy vẫn ngồi đó một mình. Tụi phục vụ trong quán đi qua đi lại đều nhìn về phía cô ấy. Thậm chí ông quản lý cũng xẹt rẹt vòng vòng khu vực cô ấy ngồi. Bởi vậy, ngày nào cô ấy đến, mấy khu vực khác tụi phục vụ có mệt cũng ngồi chơi, uống nước, tám chuyện thoải mái, khỏi sợ ông quản lý đi kiểm tra. Tất cả đều chú ý cô ấy… trừ một người, đó là tôi. Tính tôi vậy, từ nhỏ đến giờ tôi đều tỏ ra thờ ơ, vô tâm với mọi thứ, nhưng thực ra tôi luôn quan sát theo cách riêng tất cả mọi thứ xung quanh. Tôi vẫn đi lại làm việc bình thường, dù cô ấy ngồi ngay khu vực của tôi, tôi chẳng để ý nhìn đến một lần nào hết. Việc thay trà cũng do thằng khác tranh làm.
Được một lúc lâu, cô ấy lên tiếng gọi thêm một ly cam như hôm qua. Tôi chưa kịp phản ứng thì ông nội Kha xuất hiện trước mặt cô ấy, cười… (lùn mà nhanh chân vậy ba).
– *Em gọi gì… Anh sẽ lấy cho.*
– *Anh cho em một ly như cũ.*
– *Như… như cũ là sao em?*
– *Anh hỏi cái người đứng đằng gốc kia*—cô ấy chỉ tay về phía tôi.
Ông Kha đi về phía tôi hỏi:
– *Là sao mậy… Em gái kêu hỏi mày giống như cũ là món gì?*
Tôi vừa cho trà vào ly, vừa nói:
– *À! Cam vắt bỏ một tý muối…*—thằng phục vụ đi ngang chen vào.
– *Vậy hả… Để em lấy cho nhanh.*
– *Dẹp dẹp… Giỏi quá… Đi qua thay trà bàn 25 kia, ở đây để anh*—(Sao không làm phục vụ luôn đi, ông nội).
Nói xong, ông lon ton đi vào lấy nước, còn tôi vẫn làm việc bình thường. Đêm trời mát, thêm máy phun sương, máy quạt nên quán khá mát, dù phải đi lại nhiều, người mệt ra mồ hôi. Mồ hôi chảy suốt trên mặt, mấy cái băng keo đụng mồ hôi mặn làm vết thương tôi ngứa và đau. Khó chịu, tôi định gỡ băng keo, miệng xúy xoa vì đau.
Lột xong đống băng keo trên mặt, tôi tự vỗ mặt vài cái cho tỉnh người rồi tiếp tục làm việc. Không hay, hành động vô tư của tôi nằm trong tầm nhìn của cô ấy (sau này mới biết cô ấy nhìn tôi vì biểu cảm đau nên mắc cười nhưng không dám cười lên tiếng). Mãi mê làm việc, tôi cũng chẳng để ý cô ấy về lúc nào… Thôi kệ cô ấy, cũng chẳng đáng gì để quan tâm. Tôi mê mải với công việc, thi thoảng vẫn để mắt ngắm nhìn mấy cô gái xinh xinh đi vào quán… Sài Gòn mà, đâu thiếu gái đẹp.
Làm xong, mệt nhoài, bụng đói nhưng vết thương hành đau, chắc nhai cơm không nổi. Tôi uống đại một ly bia xã giao, bước đi ra về, kêu ông bảo vệ vô nhậu với tụi kia. Lấy xe ra thì thấy trên rổ xe tôi có cái bịch trắng. *ĐM, xe tau hư hỏng nặng nề, đâu phải thùng rác?* Đứa nào chơi kỳ, quăng rác lên xe tôi vậy.
Thấy cái bịch nặng, tôi mở ra thử thì ra là một bịch cháo hải sản đã nguội, kèm theo chai gì toàn chữ tàu, nhưng nhìn hình thì đoán chắc là thuốc xoa bóp vết thương. Tôi hỏi ông bảo vệ:
– *Ủa, bịch cháo ai bỏ trên xe em vậy anh Hải?*
– *Biết đâu! Chắc đứa nào tôi để phần ăn cho mày đó. Hồi nãy không thấy mày ra ăn cơm mà.*
– *Dạ… Chắc vậy. Thôi em về trước nhé.*
– *Không nhậu hả mậy?*
– *Không anh. Còn đau quá.*
– *Ờ, cẩn thận mày. ĐM coi chừng bị đánh nữa đấy.*
– *Chắc không đâu anh, hehe.*
Tôi lạch cạch chạy chiếc xe cà tàng về phòng trọ. Hôm qua bị quăng, xe móp méo, nhưng cũng còn chạy được. Về nhà, giở cháo ra… Dưới bịch có mảnh giấy nhỏ: *“Nhớ hâm cháo nóng rồi hãy ăn, thoa thuốc ngoài da ngày ba lần, ăn xong rồi uống thuốc tan máu bầm vào nhé.”* Ai có lòng tốt vậy nhỉ… À, không còn ai khác ngoài cô bạn tôi, chắc biết tôi chưa ăn nên mua mấy thứ này để bù đắp. Cô nhỏ dễ thương mà tính tình cũng tốt quá.
Hôm sau đi làm, tôi cũng chẳng nói gì tới vụ bịch cháo. Tính tôi vậy, bất cần mà. Việc hồi cấp ba tôi giúp đỡ người này người kia, người ta tặng quà tôi cũng bình thường, kể cả mấy món quần áo tự gửi hộc bàn, rổ xe không chủ nhân tôi cũng quen. Cô nhỏ lại đến uống nước, mặc đồ khác nhưng vẫn nét mặt đó, mái tóc vàng và chỗ ngồi quen thuộc… Tất nhiên món uống cũng giống như hôm qua: cam vắt bỏ muối!
Hôm nay tôi không đi một mình mà đi với đứa nào khác, không phải cô bạn đi chung hôm đánh tôi. Cô nhỏ này cũng đẹp, nhưng không thể so với cô kia được.
Quán tôi lại rộn bởi hôm nay có tới hai đứa con gái đẹp vào quán. Thực ra quán không thiếu gái đẹp, nhưng giờ chiều ít khách, mà cô nhỏ kia mặc đồ lúc nào cũng nổi bật nên làm tụi phục vụ chộn rộn vậy thôi. Tôi đứng oder nước cho cô nhỏ, mặt hôm nay không băng keo nhưng vẫn sưng sưng, nâu nâu đỏ đỏ bầm bầm:
– *Như cũ ha.*
– *Còn chị?*—tôi quay qua hỏi cô bạn đi cùng, tự nhiên nhìn tôi hồi lâu rồi cười ngặt nghẽo.
– *(Bà mẹ cái con điên này… Mặt tau bầm chút thôi, mắc gì mày cười như bị điện giật dzậy)… Dạ chị dùng gì ạ?*
– *… È… ừ ừ… Cho em ly ép dưa hấu (hay dưa gang gì không nhớ rõ)…*
Tôi gật đầu theo lệ rồi bước đi. Bưng nước ra cho hai đứa này thì là… thằng quản lý (giành để được nhìn chứ gì). Tôi lại tiếp tục làm việc bình thường, tất nhiên tôi chẳng gia nhập cái đám nhiều chuyện và cũng chẳng để ý tới bàn cô nhỏ, dù tôi phụ trách khu vực đó… Có muốn làm cũng chẳng có cơ hội vì thằng quản lý cứ vòng vòng chỗ đó hoài mà.
Được khoảng tiếng, cô nhỏ đi lại gần tôi hỏi:
– *Nhà vệ sinh ở đâu?*—đúng gần mà cao hơn tôi cả nửa cái đầu, tôi quay lại thờ ơ.
– *Chị đi thẳng theo cái đường sỏi… Thấy cái hồ nước nhỏ, nhìn bên tay trái trong góc có cái cổng hai cây cột to đùng, đi vào là thấy.*
– *Cảm ơn ha!*
Rồi cô nhỏ quay lưng đi. *Hix, xịt cái giống gì mà thơm ớn, đi cái tướng thì nhìn ghét dễ sợ, mang đôi giày cao gót… Hèn chi cao hơn tôi quá trời… Ăn gian bà cố.* (Ôi, chiều cao của mình khiêm tốn thật, ức ức).
Cô nhỏ đi tới đâu, ít nhất cũng có hai ba cái đầu ngoái lại nhìn. Đúng là nói so với diễn viên hay người mẫu thì hơi quá, nhưng cô nhỏ đúng là có nét gì đó rất thu hút người khác… Có lẽ trong quán này, trừ tôi ra… Đơn giản vì tôi cũng chẳng muốn dây dưa liên quan gì, mà ai tôi đã không để ý rồi thì thái độ của tôi sẽ khiến đối phương tưởng như tôi chẳng tồn tại vậy.
Tan ca, tôi lặng lẽ chạy chiếc xe cà tàng về nhà… Lười đi sửa xe thật. Người bớt đau, có lẽ nhờ chai dầu thoa của cô bạn mua ở đâu tốt quá. Tối đau ê ẩm, xoa vào sáng ngủ dậy thấy đỡ đau liền. Nói là đỡ chứ cử động khó khăn lắm, giờ làm việc đi lại cả ngày, người cứ như bị ai đè bóp mạnh, nặng trĩu. Nuốt vội tô cháo lòng, tắm rửa xong lên giường nằm ngủ luôn. Mấy ngày rồi không nhắn tin với chị… Vì hôm trước chị có nói đừng nhắn tin cho chị nhiều, chị muốn để tới chủ nhật gặp luôn chứ nhắn tin nhiều chị sợ đổi ý không gặp tôi được.
*Hix…* Trả lời tin nhắn hỏi thăm của mấy đứa bạn, có cả cô Linh và chị Lan nữa… Được một lúc, tôi ngủ hồi nào không hay… Trong mơ chập chờn là gương mặt cô nhỏ ngoài quán. *Má ơi, ám ảnh trong từng giấc mơ luôn…*