Câu Chuyện Đời Tôi
Thứ hai của những mong đợi
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng thứ hai, tôi thức dậy bởi tiếng chuông điện thoại báo thức quen thuộc. Ngày nào cũng vậy, phải đến trường sớm, rồi làm việc đến tận đêm khuya, tôi tự hỏi liệu mình có chết vì thiếu ngủ trước khi kịp già đi không. Dù sao, tôi đã chọn con đường sinh viên này, chỉ có thể ráng chịu đựng thôi.
Hôm nay, tôi chạy qua quán làm việc với tâm trạng bồn chồn khác thường. Đôi mắt cứ liên tục hướng về phía cổng và chỗ quen thuộc nơi mà cô bé Thy thường ngồi. Có lẽ tôi đang mong chờ sự xuất hiện của cô ấy. Hơn hai ngày qua, cô ấy hứa sẽ trở về, và tôi đoán sẽ vào khoảng chiều tối. Thế nhưng suốt cả buổi làm việc, chẳng có tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Thy. Tôi vốn không quen gửi tin nhắn hay gọi điện, đơn giản vì tôi khá rụt rè khi đối diện với sự thật mình đang mong ngóng cô ấy trở về. Tôi sợ cô ấy biết được cảm giác này… sợ cô ấy phát hiện ra băng giá trong lòng tôi đã tan dần.
Về đến nhà, tôi vứt chiếc điện thoại xuống một góc, ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Mọi thứ mơ hồ, cảm giác lạ lẫm, khiến tôi cứ lăn qua lăn lại, đứng dậy ngồi xuống, rồi lại nằm. Cuối cùng, tôi chìm vào giấc ngủ khi nào chẳng hay.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy, ngồi lẩm bẩm với chiếc hộp kem cũ của cô ấy. Cuối cùng cũng chịu đi học. Suốt buổi học, tôi cầm chiếc điện thoại trên tay nhưng chẳng biết làm gì. Tới quán làm việc, đầu óc tôi vẫn lo lắng, khiến ông Kha phải nhắc nhở nhiều lần. Ông ấy tức giận, nhưng tôi vẫn mơ màng, mắt cứ nhìn về phía cổng, mong chờ dáng hình quen thuộc của cô ấy.
Cả ngày hôm đó, tôi chẳng thèm trả lời tin nhắn của ai, kể cả chị gái. Lúc này, chỉ có cô ấy khiến tôi cầm chiếc điện thoại lên. Cảm giác chờ đợi chuyển dần sang khó chịu, lo lắng, rồi bực mình. Cuối cùng, tôi bực bội nói:
– Thôi… Bỏ đi. Tự nhiên tức giận vô cớ, tôi lạnh lùng bỏ mặc mọi thứ, nhưng mắt vẫn dán chặt về phía cổng, vừa sợ cô ấy xuất hiện, vừa mong chờ điều đó.
Tôi không ngồi xuống ghế, cứ thế đứng, đôi khi tìm cách dụ khách sang bàn khác khi họ có vẻ muốn ngồi vào bàn của mình. Hơn chín giờ, khi tôi bắt đầu nóng nảy vì đoán cô ấy sẽ không đến, đột nhiên mọi người nhìn về phía cổng.
Tôi ngẩng đầu lên, lòng tôi như đất khô hạn gặp mưa. Cô ấy xuất hiện. Dáng người xinh đẹp khiến ai cũng phải ngước nhìn. Gương mặt quen thuộc, đôi mắt lạnh lùng ấy khiến tôi như phát điên suốt hai ngày qua. Cô ấy bước vào, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc và nhìn về phía tôi. Nhưng tôi vội quay mặt đi, không phải vì lạnh lùng như thường ngày, mà để lấy nước cho cô ấy. Tôi đặt ly nước cam có thêm chút muối trước mặt cô ấy, rồi gắt:
– Làm gì giờ mới về vậy?
Cô ấy tròn mắt nhìn tôi, như nhận ra sự khác biệt trong giọng nói của tôi. Tôi vội dịu giọng:
– Uống nước đi.
Sau đó, tôi quay lưng đi làm việc, để cô ấy ngồi một mình. Vì biết cô ấy vẫn ở đó, tôi chẳng quay lại nhìn nữa. Trở về với phong cách bình thường, tôi say sưa làm việc, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn cô ấy.
Cuối ngày, tôi dọn dẹp xong quán, bước ra cổng thì thấy cô ấy đang ngồi trên xe chờ tôi.
– Đưa xe vô quán, chở em đi ăn khuya đi.
Tôi không nói gì, dắt xe vào quán rồi lên xe. Vừa nổ máy, cô ấy đã vòng tay ôm chặt lấy tôi, thì thầm:
– Có người nhớ em đấy.
Tôi liếc nhìn cô ấy, lạnh lùng:
– Nhớ gì… Nói linh tinh gì vậy?
Cô ấy mỉm cười, siết chặt tay tôi hơn.
– Hihi, có người nổi nóng với em kìa.
– Ờ, chuyện đó tại mình bực trong quán thôi.
– Thật không?
– Đâu có.
– Hihi… đồ ngốc. Tại ngoại ép ở lại chứ gì? Tự nhiên quát người ta.
– Lỡ lời thôi.
– La hả? Cái đó lỡ lời.
– Hihi, ghét. Làm mình sợ muốn chết ấy. Nhưng… thấy vui vui.
– Sợ mà vui?
– Ừm… nhìn cái mặt hồi nãy của anh dễ thương ghê.
– Bữa nay nói nhiều quá đấy.
– Hihi, kệ em.
Tôi lắc đầu, siết ga nhanh hơn. Sau lưng cô ấy vẫn ôm chặt tôi, hát khẽ. Tôi mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng đủ để làm Sài Gòn buổi tối trở nên bình yên, ngọt ngào. Món cháo khuya dù chỉ là cháo trắng cũng nhờ vậy mà ngon lành hơn.
Ăn xong, cô ấy lại đòi ăn kem. Lần này tôi không nói gì, chạy thẳng đi mua một hộp kem rồi đưa cho cô ấy. Hai đứa đi về nhà trọ. Tôi không muốn cô ấy đi ra ngoài đường nhiều vì trời lạnh, nhưng cô ấy cứ nằng nặc đòi lên cầu ngồi chơi. Về đến nhà, cô ấy cầm hộp kem đi vào, vẻ giận dỗi:
– Về nhà ăn đi, xa về còn lên đó ngồi cho lạnh rồi ốm mất.
Cô ấy không nói gì, ngồi im lặng múc kem ăn, đôi mắt liếc nhìn tôi đầy giận dỗi. Tôi mỉm cười, đi vào nhà tắm. Tắm xong, mặc bộ đồ ngắn ra, chưa kịp nói gì thì cô ấy đã chạy đến ôm chầm lấy tôi, thì thầm:
– Em nhớ anh lắm.
Tôi đứng im, tay buông thõng tự do, chỉ có cô ấy ôm lấy tôi. Trước giờ, cô ấy vẫn như vậy.
– Sao lại nhớ hộp kem?
– Ừ… em nói đùa đó. Em nhớ hộp kem… giống như em nhớ anh.
– Sao lại so sánh anh với hộp kem?
– Vì… hộp kem cũng lạnh như anh… càng gần càng không bỏ ra được.
Tôi mỉm cười trước sự so sánh ngộ nghĩnh của cô ấy, đưa tay vuốt mí mắt cô ấy, thì thầm:
– Được rồi, ăn kem đi, không nó tan hết giờ.
Cô ấy thả tôi ra, ngồi xuống ôm lấy hộp kem ăn tiếp. Tôi đóng cửa, tắt đèn, mở laptop lên với một bộ phim hài mới mà tôi nhờ cô ấy thu ngân trong quán download về. Sau đó, tôi nằm xuống, chưa kịp chạm gối thì cô ấy đã kéo đầu tôi nằm lên đùi cô ấy, múc kem bắt tôi ăn. Tôi mỉm cười nhìn cô ấy, im lặng há miệng nuốt trọn miếng kem.
Hai đứa im lặng xem phim, ăn kem, thỉnh thoảng cô ấy cười khúc khích, tay khẽ luồn vào tóc tôi nghịch. Đến khi phim kết thúc, căn gác trọ vang lên những bài hát nhẹ nhàng. Tôi và cô ấy chìm vào giấc ngủ như mọi lần cô ấy ở cùng tôi. Chẳng có gì khác biệt, ngoại trừ một điều… tôi đã chủ động ôm cô ấy vào lòng, tay nắm chặt lấy tay cô ấy chứ không còn để cô ấy ôm tôi như trước nữa.
Sau gần bốn ngày xa cách, tôi mới nhận ra rằng Thy đã chiếm một phần quan trọng trong tim tôi. Và tôi biết rằng… thực sự, tôi nhớ cô ấy nhiều hơn tôi tưởng.
Sáng hôm sau, Sài Gòn bình yên dưới những tia nắng sớm. Tôi nằm nhìn cô ấy ngủ, gương mặt cô ấy như thiên thần. Mỗi ngày, thiên thần lạnh lùng này lại càng đến gần tôi hơn. Tôi không biết nếu cô ấy xa tôi thêm một ngày nữa, liệu tôi có thể điên lên như thế nào. Đúng là… chỉ có tình yêu mới khiến con người ta thay đổi và trở nên điên rồ… một sự điên rồ mà bất cứ ai cũng khao khát được trải nghiệm trong đời.
– Phát hiện… có người nhìn trộm người ta.
– Ừ.
– Có ai cấm nhìn đâu mà toàn nhìn trộm như vậy.
– Ừ.
– Đồ ngốc.
– Ừ.
Tôi mỉm cười, vuốt nhẹ lên môi cô ấy. Đôi môi mềm mại. Cô ấy mỉm cười, ôm chặt lấy cổ tôi, tay nhỏ chọc chọc nhẹ lên mũi tôi, cười:
– Anh là đồ ngốc đáng ghét.
– Ừ.
Tôi nằm xuống cạnh cô ấy, ôm chặt lấy cô ấy. Cứ như vậy cho đến khi những tia nắng càng ngày càng gay gắt chiếu vào cửa sổ. Cô ấy ngẩng mặt nhìn tôi:
– Tối nay anh đi dự sinh nhật bạn anh với em nhé.
– Bạn nào?
– Ừm… anh ấy là con của bạn mẹ em.
– Quen biết gì đâu mà đi.
– Em muốn anh đi với em… em không muốn đến đó một mình.
– Sao vậy?
– Hix, đừng hỏi… anh đi với em nhé.
– Ừ… cũng phải.
– Nha… năn nỉ đó.
– Ừm… thế thì cũng phải bỏ ra để đi qua quán làm bù chứ.
– Hihi, ừm… vậy giờ chở em về nhà, tối bảy giờ qua đón em nhé.
– Ờ…
Tôi đứng dậy, đi vào nhà tắm, thay đồ rồi đưa cô ấy về nhà. Có điều gì đó lạ trong lời nói của cô ấy khiến tôi không ngừng suy nghĩ. Nhưng dù sao, có lẽ cô ấy đang tập cho tôi gần gũi hơn với bạn bè của cô ấy. Không thể cứ xa lạ, lạnh lùng mãi với cuộc sống riêng của cô ấy nữa. Giờ tôi cũng đã là một phần nào đó của cô ấy rồi mà.
Chiều tối, tôi xin phép ông Kha về sớm, tắm rửa, thay bộ đồ mới nhất của cô ấy mua cho rồi chạy xe qua nhà rước Thy. Chẳng phải đợi lâu, cô ấy bước ra trong chiếc váy trắng, mái tóc vàng và đôi mắt lạnh lùng quyến rũ thường ngày. Giờ đây, cô ấy như có thêm đôi cánh, trở thành thiên sứ quyến rũ lòng người. Tôi ngẩn người nhìn cô ấy. Nếu cô ấy đi cùng tôi, quả thật là một sự lãng phí sắc đẹp nặng nề. Cô ấy quá đẹp… còn tôi lại quá bình thường như bao người khác. Một chút so sánh, một chút suy nghĩ khiến tôi không biết phải làm gì tiếp theo. Cảm giác sợ điều gì đó vô hình, không tên… có lẽ tôi mang tên khoảng cách.
– Đi anh.
Tôi giật mình bởi vòng tay của cô ấy ôm lấy tôi, không quá chặt nhưng đủ để tôi cảm nhận sự gần gũi. Hôm nay cô ấy rực rỡ như vậy, làm sao có thể ôm cứng ngắt như mọi ngày được. Tôi dừng xe trước một căn nhà rộng, kiến trúc châu Âu. Bên ngoài cổng đậu vài chiếc xe hơi, trong sân còn có ba bốn chiếc mô tô SH. Một chàng trai trong bộ vest đen lịch lãm bước ra, ôm chầm lấy cô ấy, mỉm cười:
– Em đến muộn quá đó, Thy. Anh chờ em từ chiều giờ.
Cô ấy khẽ đẩy người đó ra, nói nhẹ nhàng:
– Dạ, em phải chờ bạn em tan làm xong. Anh không phiền khi em dẫn bạn theo chứ?
Người đó nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi cười:
– Không sao… càng đông càng vui mà. Anh tên Thành, nhìn chắc em nhỏ tuổi hơn anh đúng không. Anh hai tám tuổi.
– Dạ… em hơn Thy một tuổi thôi anh.
– Thôi, hai người vào trong… buổi tiệc sắp bắt đầu rồi. Cứ tự nhiên nhé… anh phải đứng đây đón thêm khách.
Cô ấy kéo tay tôi đi vào sân. Mọi người đang vui vẻ trò chuyện, ăn uống. Có không thiếu những cô gái đẹp, kể cả người lớn. Tôi chẳng quen biết ai, chỉ có hết người này đến người kia đến chào cô ấy. Phát hiện ra mấy đứa bạn của cô ấy trong nhóm người mẫu, tất nhiên có cả cô Hân. Mọi người đều vui vẻ, trừ tôi lặng lẽ ngồi một mình.
Tiệc được tổ chức theo kiểu búp phê nướng, mọi người tự do ăn uống. Cô ấy lấy cho tôi một phần ăn nhẹ và một ly rượu vang… lần đầu tiên tôi được uống. Cô ấy nói:
– Em chào hỏi bạn bè tí, anh ngồi chờ em nhé.
Chưa nói xong, cô ấy đã bị mấy người bạn kéo đi. Tôi chỉ còn cách ngồi im nhìn xung quanh. Buổi tiệc sinh nhật của thế giới giàu sang lần đầu tiên tôi biết đến, quá khác xa với những gì tôi đã từng dự. Phù… lạ lẫm và áp lực quá.
Khách khứa đông đủ, chủ nhân buổi tiệc bước vào trò chuyện với mọi người. Ngồi một mình chán, tôi đứng dậy, cầm ly rượu đi dạo quanh sân, tìm chút yên lặng. Bỗng tôi nhận ra trên chiếc xích đu, cô Hân và cô ấy đang ngồi đung đưa nói chuyện. Định lại gần, tôi nghe được tiếng thầm thì của hai cô trong đó có nhắc đến tên tôi.
– Mày đưa ông M đến làm gì?
– Có sao đâu…
– Mày… thật tình… không sợ M buồn hả? Mày không thấy M chẳng quen với không khí chỗ này.
– Con quỷ… thì tao tập cho ảnh quen nè.
– Bộ mày… nghiêm túc thật hả?
– Ừ.
– Rồi ông Thành mày tính sao?
– Ông Thành ảnh hưởng gì đâu.
– Ổng với mày thân thiết mấy năm nay sao không ảnh hưởng?
– Ai biết… cái đó đâu liên quan tới tao yêu ai đâu.
– Ngang vậy bà… Mày cảm thấy M sao?
– M hả… hihi là một tên ngốc, lạnh lùng, bất cần, không có chút lãng mạn nào hết trơn.
– Vì ông M là sinh viên mà… nghèo nửa… hix hix.
– Ừ… so với anh Thành… khác xa lắm luôn. Anh Thành năm nay tốt nghiệp thạc sĩ rồi.
– Ủa, mới đây ổng học xong rùi hả? Chắc về VN làm luôn quá.
– Ừ… ảnh nói về làm cho công ty ba ảnh.
– Giỏi ghê… mới đây học sắp xong rùi.
– Ừm… ảnh giỏi lại tốt nửa… ai nghe cũng khen.
– Đúng rồi… tới tao còn muốn cưa ổng mà… haha, xui cái bị ổng bị mày hút hồn rồi.
– Ừm… vụ này tao cũng biết… ảnh giỏi, điều kiện tốt vậy… ai mà không thích… nói thật so với M… ảnh như phượng hoàng còn tên M đáng ghét kia… không khác con gà hoang… khó trị lắm lun.
– Trời… mày so sánh gì kỳ vậy… ông M nghe ổng không buồn mới lạ.
– Hihi, thì tao chỉ tâm sự với mày chứ bộ.
– Mày coi chừng đó… lo giải quyết nhanh đi con.
– Xì… mày chia tay rùi… làm như sắp thành bà cụ rồi đó con kia…
– Ờ… nhắc chi… chán muốn chết… ước gì…
– Thui, con quỷ buồn hoài nha… không giống mày chút nào.
– Kệ tao… mày cẩn thận đó… nghe nói ổng tính tỏ tình với mày bữa nay đó.
– Tao biết.
– Dzậy sao mày còn dắt ông M theo?
– Hì… để xem…
Tôi lặng người bước đi, không còn can đảm nghe hết câu chuyện nữa. Lần đầu tiên trong đời, tôi tò mò như vậy chỉ để nghe những lời cô ấy nói về tôi. Giờ tôi đã hiểu phần nào về mối quan hệ giữa cô ấy và anh Thành ngày hôm nay. Lòng tôi nặng trĩu, cảm thấy khó thở giữa những con người sang trọng và xa lạ này. Tôi thầm quan sát anh Thành… đúng rồi, cô ấy nói đúng… anh ấy tốt như vậy… hoàn toàn trái ngược với tôi. Sự so sánh này cứ như vết dao cứa vào lòng, đau nhói.
Đưa ly rượu lên môi, tôi trút sạch vào cổ họng… đắng nghét. Có lẽ… tôi chỉ là một quãng ngắn giữa cuộc đời của cô ấy, chỉ là khoảnh khắc… (Mọi thứ lúc đó chưa diễn ra, nhưng cảm giác lúc đó của tôi cũng giống như cảm giác của một tác giả khác trong câu chuyện tôi từng đọc, cùng hoàn cảnh và có lẽ cùng tâm trạng như vậy). Nhưng cách tôi đón nhận hoàn toàn khác… lúc đó tôi chẳng bỏ đi, chẳng buồn bực hay tỏ ra giận dữ… mà tôi chỉ mỉm cười ngồi đó. Tôi nghĩ mình đủ sự kiên nhẫn và lạnh lùng để đón nhận những chuyện sắp diễn ra.
Cuối cùng, buổi lễ cũng bắt đầu. Cô ấy vẫn ngồi cạnh tôi, chăm chú theo dõi anh Thành trò chuyện. Anh ấy nói khá nhiều, tôi chẳng quan tâm, chỉ ngồi im lặng, thỉnh thoảng mỉm cười. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, cứ như kịch bản có sẵn. Anh Thành mời cô ấy lên trước tiếng vỗ tay của mọi người. Bạn tôi từng tỏ tình với người yêu tôi như vậy. Anh ấy nói gì, tôi cũng chẳng quan tâm, chẳng nhớ rõ… chỉ biết rằng đại loại như:
– Anh mong em sẽ cho anh cơ hội để làm người chăm sóc em… Thy nhé.
Tiếng vỗ tay, cổ vũ xung quanh vang lên. Chỉ có bốn người im lặng… tôi im lặng cười nhạt, anh Thành im lặng chờ câu trả lời, cô Hân lo lắng nhìn tôi, còn cô ấy của tôi cũng chẳng nói gì… gương mặt cô ấy lạnh lùng như thường ngày. Tiếng vỗ tay dần dịu đi, không cần đợi lâu, cô ấy nói một tiếng duy nhất:
– Không!
Cô ấy đi về phía tôi, nói nhỏ:
– Anh về trước nhé… xong tiệc em sẽ gặp anh.
Tôi im lặng gật đầu. Có lẽ cũng đến lúc tôi phải rút lui khỏi chỗ này rồi. Chính tôi cũng cần im lặng để suy nghĩ. Đứng dậy, mỉm cười chào mọi người, tôi bước ra. Cô Hân bước theo, vẻ mặt lo lắng:
– Nè nè… không sao chứ? Từ từ, cô ấy sẽ giải thích cho anh.
– Cảm ơn… Hân vào trong đi.
Tôi đưa chìa khóa xe cho cô ấy, không chờ cô ấy nói gì, vẫy một chiếc taxi lao đi nhanh trong đêm. Ghé quán mua một ly cà phê không đường, tôi tính tiền taxi rồi đi bộ trở về phòng trong im lặng.
Điều tôi đang suy nghĩ bây giờ rất đơn giản… tôi chỉ là gà hoang… còn anh Thành… lại là phượng hoàng trong mắt cô ấy. Có lẽ tất cả chỉ là một cuộc chơi của cô ấy… có lẽ… tôi đã được đem ra để làm một thử thách nào đó, mang tên… trò chơi tình yêu. Nếu đúng như vậy, cô ấy đã thành công rồi đó… vì… cảm giác của tôi bây giờ đã trả lời được rằng… tôi yêu cô ấy.
Câu trả lời "Không" của cô ấy lúc nãy có lẽ đơn giản chỉ là một lời để tránh làm tôi tổn thương nặng nề hơn nữa mà thôi. Dù lòng tôi giờ nhói đau, dù lòng tôi giờ cứ như ai đó đang cứa vào… cảm thấy buồn lắm… nhưng tôi không tức giận, tất cả chỉ là một lẽ tự nhiên… người tốt hơn thì phải xứng đáng với người tốt hơn vậy.