22. Chương 22: Những Nụ Cười Trở Lại

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 22: Những Nụ Cười Trở Lại

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 22
Ngồi ngắm nhìn đã … bỗng nhận được tin nhắn từ số lạ, nhưng tôi cũng đoán ra là ai:
>> “coc coc co nhoc M o do không hihi ngu chua”
>“chi roi may ha nhoc chua ngu dau” (phụ đề: chị roi mây hả, nhóc chưa ngủ đâu :3)
>>“ hu dau ra chi roi may nua dza may thui nha.dang lam gi”
>“không lam gi chuan bi di ngu thoi.lam met không sao chua ngu nua”.”
>>”uhm met, gio dang nam nghe nhac cho de ngu ne, mai nhoc ranh không, co ra coi da banh không”
>“mai ha dau co doi nhoc thich dau chac không ra dau”
>>“bun vay ra di ngoi choi voi chi, lam voi may ong kia nc chan mun chet”
>“uhm de coi … neu lam xong som nhoc ra choi chut rui ve”
>>“uhm vay hen co gi mai nt chi biet nhoc ngu ngon”
>“chi ngu ngon”
Haha cô bé này … cứ xưng chị hồn nhiên quá … cứ để cô ấy làm chị đi … dần dà mai mốt sẽ cho cô ấy biết sự thật, bảo đảm sẽ có chuyện vui thôi. Đêm khuya rồi, tôi nằm xuống ngủ để mai còn tranh thủ đến quán làm bù buổi sáng, tối đi biểu diễn văn nghệ nữa.
Sáng chủ nhật … bắt đầu ngày mới với cuộc gọi của chị. Vừa bắt điện thoại đã nghe tiếng oang oang:
– Nhox nhox dậy đi dậy đi
– Thôi dậy đi chứ sáng sớm hét thế!
– Gọi mấy lần mới chịu dậy ngủ nướng, sợ chết!
– Ờ tối qua thức khá khuya … đâu thể dậy sớm thế này được. Trời ơi, buổi sáng nay chắc mưa lắm.
– Hihi tại chủ nhật mà, dậy tập thể dục chứ!
– Giỏi … cả năm trời mới tập được một buổi!
– Xí … chị chăm tập lắm đó, đứng có xỏ xiên luôn.
– Chăm gì, sáng nào chẳng nhắn tin cho người ta dậy sớm, khiến người ta không ngủ được!
– Cái đó khác … giờ khác mà.
– Ừ … thì khác … tập nhiều vào không mập ú ù à!
– Sáng sớm thế này người ta khó chịu lắm, Nhox con. Ê, tối nay Nhox làm gì? Đi ăn KFC với chị đi … rủ thêm Phong nữa!
– Tối hả? Tối nay chị phải biểu diễn văn nghệ trong trường …
– A, biểu diễn văn nghệ hả? Nhox con có hát không? Hihi, cho chị xem Nhox hát đi!
– Thôi, chị xin đi … lên hát mấy câu cho có lệ. Hix, xấu hổ quá, không biết hát sao được!
– Hihi, nhóc biết xấu hổ nữa à? Kệ nhóc, chị vẫn thích xem! Chị muốn xem!
– Trời ơi, thôi buổi khác hát cho chị nghe còn giờ biểu diễn sơ sơ chỉ mấy câu à …
– Đây là lệnh! Hừ hừ!
Thôi xong … lệnh là lệnh, không cãi nữa, đành cung cấp địa chỉ và thời gian cho cô ấy, rồi im lặng cúp máy. Vừa cúp xong thì điện thoại của tôi lại đổ chuông, là Thy:
– Nghe này!
– Sao gọi giờ này không được!
– Ừ, chị gọi đây.
– Anh ăn sáng chưa?
– Chưa.
– Anh có đi làm không?
– Ừ, giờ chuẩn bị đi làm đây.
– Sao dậy sớm làm gì?
– Làm bù buổi sáng để chiều đi biểu diễn văn nghệ 20-11.
– Ừm … vậy mà em không được xem.
– Thôi, có gì đâu, cứ xem đi. Bài hát cũng chỉ mấy câu rồi xong. Anh đang làm gì?
– Em đang đi dạo bên bờ biển đây.
– Vui không?
– Không vui.
– Ở chơi với ngoại mà không vui sao?
– Thì cũng vui … nhưng mà nhớ … nhớ cái hộp kem.
– Lại nhớ hộp kem …
– Ừ … anh tưới nước chưa?
– Tưới rồi.
– Anh nhớ cho nó ra nắng chút nhé!
– Ừ nhớ rồi. Ừ hôm qua đi mua đồ biểu diễn có gặp Hân đó.
– Vậy hả? Gặp được không?
– Ai biết, chạy đại, ai ngờ lạc sang đường gần nhà Hân.
– Hihi, đồ ngốc, thiếu bản đồ rồi!
– Thôi kệ, chạy lung tung mau nhớ hơn.
– Chiều anh biểu diễn ở đâu?
– Bên Q10.
– Rồi anh đi bằng gì?
– Chắc đi xe bus.
– Ừm … khi nào về anh nhớ hát lại cho em nghe nhé!
– Ừ … về rồi hát cho nghe.
– Hihi … anh ăn sáng đi. Giờ em về lễ với ngoại đây.
– Ừ.
– Bye anh.
– Ừ.
Tôi im lặng thay đồ, đóng cửa ra về qua quán làm việc. Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác muốn được im lặng, mỉm cười, suy nghĩ về một người nào đó. Những ngày đầu ở Sài Gòn thật nhộn nhịp … trong lớp im lặng biết bao, nhưng cuộc sống bên ngoài lại nhộn nhịp bấy nhiêu với thật nhiều sự kiện, thật nhiều người tôi gặp, và cũng thật nhiều điều kỳ lạ.
Làm việc suốt ngày, cuối cùng cũng đến giờ tập trung tại cơ sở chính để tham gia văn nghệ. Sinh viên mới nên đứa nào cũng háo hức hết, rất đông thành viên lớp kéo đến để thể hiện sức mạnh của khóa đầu tiên trường tuyển hơn trăm người cho ngành học của tôi. Ai tụ tập thì tụ tập, còn tôi lẳng lặng một mình đi xe bus lên cơ sở chính theo chỉ dẫn của anh bạn cùng lớp. Tôi không quen đường nên phải bắt xe đến tận Bến Thành, rồi chuyển sang chuyến khác để về cơ sở chính trường tôi … vật lộn với đường phố Sài Gòn đông nghẹt người … cuối cùng tôi cũng tới được chỗ diễn văn nghệ lúc 6h30. Cũng còn kịp nửa tiếng. Xung quanh tôi ai cũng rạng rỡ, áo quần tươm tất, sẵn sàng biểu diễn. Tôi mặc bộ quần áo của nhỏ Hân chọn, tuy giản dị nhưng vừa phải, hợp để biểu diễn bài hát tôi định hát, và cũng thuận tiện để mặc đi chơi bình thường.
Đang đi lơ ngơ thì thấy nhỏ Hân ngồi một mình trên ghế đá, tách biệt hẳn với mọi người … hix, hix, cô ấy có hứng mới đến đây, ai ngờ đến sớm hơn nhân vật chính nữa. Thật khó hiểu. Tôi tiến lại ngồi xuống bên cạnh:
– Sao … đến sớm vậy?
– Ở nhà buồn, lang thang lên đây luôn. Mọi người chuẩn bị đông vui quá ha!
– Ừ …
– Đâu đứng dậy coi coi …
Cô ấy kéo tôi đứng dậy, xoay người tôi vòng vòng, rồi kéo tôi ngồi xuống lại.
– Ngồi đây makeup cho …
– Hả? Thôi thôi … con trai makeup gì?
– Đồ khùng … lên sân khấu không makeup sao đẹp được?
– Thôi mà … để vậy được rồi, con trai đánh son phấn … hix hix kỳ lắm!
– Có gì đâu … nhìn xung quanh đi … ai mà không makeup nhẹ để sáng sân khấu!
Tôi quay người nhìn quanh … đúng rồi … mấy thằng con trai lớp tôi cũng bị ép vô góc, bị ép makeup um sùm trong đó.
– Bộ … phải makeup mới được hả?
– Nói nhiều quá … ngồi yên coi!
Tôi đành ngồi im, hix trời ơi, sao lần nào dính tới văn nghệ tôi cũng bị dính tới vụ son phấn này hết trời. Nhỏ Hân ngồi chăm chú lôi đống son phấn của cô ấy ra makeup cho tôi. Mặt cô ấy kề sát vào người tôi, hơi thở nhè nhẹ khiến tôi cảm thấy xao xuyến … nhìn kỹ lại cô ấy cũng đẹp đó chứ, chỉ có điều cô ấy hay makeup đậm khiến mặt cô ấy có vẻ già dặn hơn tuổi cô ấy … mai mốt phải góp ý cô ấy mới được. Tô son trét phấn cả buổi trời nhỏ mới chịu thả tôi ra. Đi vòng vòng lại tụ họp với đám diễn viên chung, cô nhỏ Phó phong trào lôi tôi lại:
– Nè M, lại đây makeup cho tôi đi … ơ ơ … ai makeup cho đẹp vậy?
– Bạn gái nó chứ ai, ngồi một đống kìa!
Thằng âm binh nào tài lanh chỉ tay về phía nhỏ Hân:
– Trời sướng ha … đi biểu diễn văn nghệ cũng có người hộ tống nữa … cán bộ có khác!
Tôi chẳng quan tâm. Tôi đi vòng vào căn-tin mua hai ly Sting, mang ra chỗ nhỏ Hân ngồi:
– Nè, uống nước đi!
Nhỏ Hân nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên:
– Đang mơ hả ta … buổi nay sao tử tế tự giác vậy nè!
– Ờ … thì uống đi … diễn rồi đó!
Tôi chỉ tay về phía sân khấu. Buổi biểu diễn đã bắt đầu. Tôi và nhỏ Hân vẫn ngồi im một chỗ để xem từ xa … Sân trường như vỡ tung bởi những tiếng reo hò, cổ vũ của sinh viên. Thi thoảng tôi nhìn quanh để tìm chị và anh Phong có vào không … hình như không thấy. Chắc chị và anh Phong không vào nữa, vậy đỡ … khỏi bị áp lực.
MC giới thiệu tiết mục của tôi … chết cha, vậy là tôi phải chạy vội lên sân khấu … thực ra chẳng có gì quá áp lực vì tôi cũng quen diễn trên sân khấu, nhưng vì nhỏ Hân đứng xem nên tôi thấy hơi run … nhìn quanh, xuống dưới … trời ơi, chị của tôi và anh Phong đang đứng ở một góc đưa tay vẫy vẫy cổ vũ tôi kìa … hix hix, trời ơi, cho tôi thêm dũng khí để bớt rung … hát có 4-5 câu thôi mà, hix hix. Bài hát vang lên … giai điệu quen thuộc của ca khúc “Những Nụ Cười Trở Lại” … thực ra tôi chỉ hát một đoạn trong toàn bài, hát đôi với một cô gái khá xinh … mỗi tội hôm nay cô ấy mang giày cao gót nên cao hơn tôi … hix … đúng là bị dìm hàng mọi lúc mọi nơi! Hát xong, may qua không quên lời, nhất là khi hát nhìn về phía chị … chị lè lưỡi trêu … thiếu điều muốn bỏ mic luôn.
Tôi chạy xuống … nhưng không thể chen nổi từ sân khấu ra chỗ chị và anh Phong nhanh được vì lúc này đám cổ động viên quá khích đang ùa lại gần sân khấu để tranh giành hoa do lớp tôi thả xuống tạo hiệu ứng. Đến khi chen được chỗ đó thì chị đã không còn ở đó nữa … tìm kiếm xung quanh vẫn không thấy … chợt nhận được tin nhắn: “nhoc ra ngoai cong truong di”
Tôi chạy ào ra cổng, không quên quay lại nói với nhỏ Hân đang ngồi trên ghế đá:
– Chờ chút nhé!
Ra đến cổng, chị và anh Phong đang ngồi trong xe đậu trên vỉa hè cách trường một khoảng. Ngồi vô xe chị trêu liền:
– Nhìn cái mặt ca sĩ nhóc ngố thấy sợ!
– Hix … run muốn chết, còn lè lưỡi chọc Nhox nữa … muốn gì?
Tôi đưa tay nhéo cái mũi đang nghêng nghêng ra với tôi:
– Em hát hay đó, M … ít nhất hơn bà cô này!
– Xí, ai bà cô hả, tên tài xế kia … ngồi im đi!
– Rồi rồi … Phong im đi!
– Ủa sao hai người ra đây làm gì?
– Ừm … ở đó nhiều người cứ nhìn hoài ngại, chị bắt Phong ra đây luôn đó!
– Ừ … ai bỉu hai người nổi quá mà!
– Hihi, chị nữ hoàng của nhóc con mà … tại chị đẹp đó!
– Trời ơi … tự tin thấy sợ luôn!
– Kệ chị đi nhé …
– Rồi giờ sao? Anh chị tính làm gì?
– Ừm … chị phải về rồi … chán ghê luôn … mami gọi kêu về!
– Vậy hả? Thôi buổi khác … tại hôm nay Nhox sợ tụi lớp không chịu thả Nhox đi nữa!
– Ừ hè … vậy buổi khác chị với Phong rủ Nhox đi chơi nhé … lâu rồi không được đi chơi đó!
– Ừm … khi nào rảnh nói Nhox biết!
– Thôi chị về, Nhox vào trong đi … ủa, mà về bằng gì … hay chút Phong qua chở Nhox M về đi, Phong!
– Cũng được … em chờ anh đưa Phương về đã! – anh Phong quay đầu lại nói.
– Thôi thôi, vậy mất công lắm … có gì Nhox quá giang mấy đứa trong lớp cũng được mà, không sao đâu!
– Thiệt không? Ừm, vậy cũng được. Có gì gọi chị nhé … chị bắt tài xế điên điên kia qua chở Nhox về … hihi!
– Ai điên hả cô kia? Tui cho đi bộ về đó!
– Hứ hứ, dám không? Ta là nữ hoàng, hai người không có quyền cãi!
Chóng mặt với chị … lúc nào cũng thích làm nữ hoàng, lúc nào cũng như con nít … ít nhất là trước mặt tôi và anh Phong. Xe anh Phong đi rồi, tôi đi trở vào lại gần nhỏ Hân ngồi xuống:
– Nè, uống đi. Chạy đâu đó?
– À, có anh chị bạn lại coi biểu diễn ra chào một tiếng!
– Ừm … chiều lên đây bằng gì?
– Đi xe bus …
– Sặc … sao lại đi xe bus … đồ khùng!
– Sao lại không? Giờ còn xe nữa đâu cho mấy người về, hết giờ xe chạy rồi!
Sặc … tôi nhìn lại đồng hồ … mèn ơi, 9 giờ mất tiêu rồi! Thôi xong, hix chắc phải tốn tiền xe ôm về thôi. Nghe nói lớp tôi đi đủ cả lớp không có dư xe. Đánh vào vai tôi một cái, nhỏ Hân cười:
– Nhìn cái mặt lo lắng … ngố chưa từng có! Chút đi chung xe với tôi nhé!
Ờ hè … đúng rồi … nhỏ Hân lên đây một mình mà … mừng quá, tôi quên mất mình cầm lấy tay nhỏ bắt lia lịa:
– Ừ ừ đúng rồi … hehe cảm ơn nhé …
Nhỏ Hân nhìn tôi, mắt tròn xoe ngạc nhiên vì cái hồn nhiên bất tử của tôi. Phù … đúng là đêm nay tinh thần tôi hơi run vì bị đứng diễn trên sân khấu. Đang lúng túng vì tự nhiên nắm tay con gái người ta thì chuông điện thoại reo lên cứu tôi, bàn thua trông thấy. Là Thy:
– Alo, anh biểu diễn xong chưa?
– Ừ, mới hát xong!
– Hihi hay hôn!
– Ừ … tạm ổn … run muốn chết!
– Người lạnh lùng vậy mà cũng run nữa hén!
– Sao không? Tại không quen mà!
– Ừm … tiếc ghê, không được thấy tên ngốc hát trên sân khấu!
– Ai ngốc?
– Hihi, không biết … hỏi chi? Giờ anh về nhà chưa?
– Ừ, đang chuẩn bị về, ở đây ồn quá không thích!
– Ừm … vậy về nhớ ngủ sớm nhé!
– Biết rồi … nè cũng đừng thức khuya nhé, ngủ sớm luôn đi!
– Ừm … đang nằm ôm ngoại đây … chút ngủ liền!
– Giữ ấm nhé … cúp máy nhé!
– Hihi, bye anh … ngủ ngon!
Nghe điện thoại xong, tôi ngồi thả mình dựa người vào ghế thở phì … đúng là căng thẳng thật … hát xong giờ ngồi im giữa không khí ồn ào xung quanh. Dù sao tâm lý tôi cũng thoải mái hơn. Nhỏ Hân ngồi kế bên không làm gì, chỉ im lặng nhìn tôi và uống nước. Được một lúc, nhỏ lên tiếng:
– Sao, không coi thì đi về!
– Ừ … cũng được … thôi về!
– Chìa khóa đây, dẫn xe ra đi!
Tôi dắt xe ra, khẽ nhắn tin nói với nhỏ Phó phong trào về trước rồi đi thẳng ra cổng. Lẽ ra tôi phải ở lại để chờ công bố giải thưởng luôn, nhưng thôi về sớm để nghỉ ngơi. Tôi chẳng thích đông người cho lắm, và đi nhờ nhỏ Hân. Dù gì cũng nên về sớm để nhỏ Hân còn về nhà, cô ấy nói đường về nhà cô ấy hay có cướp lắm. Ra đến cổng, Hân leo lên xe ngồi sau lưng rồi nói nhỏ:
– Kiếm gì ăn đi. Đói bụng!
Cô ấy nói tôi mới nhớ chiều giờ chưa ăn gì:
– Ăn hả? Ăn ở đâu giờ?
– Vậy đi ăn KFC nhé!
– Ở đâu? Không biết đường!
– Ừm, chạy đi chỉ cho!
Làm như đứa con gái nào cũng thích ăn KFC hay sao nhỉ? Bởi vậy suốt thời gian đó tôi bị đầu độc KFC nên mãi tới giờ … tự nhiên cũng thích ăn KFC luôn. Ghé qua một quán KFC gần đó, tôi rụt rè đi theo nhỏ Hân vào cửa hàng vì đây cũng chỉ mới lần thứ hai tôi đi ăn KFC, lần đầu tiên tôi đi với chị. Theo trí nhớ, tôi chỉ biết gọi một phần combo giống lần trước chị gọi cho tôi, còn nhỏ Hân cũng vậy. Lần này tôi chủ động trả tiền nhưng nhỏ Hân không cho:
– Bạn bè chia hai đi hen … không ai bắt mấy người ga-lăng đâu!
Xong, cô ấy đi thẳng lên lầu, còn tôi đứng chờ lấy KFC rồi bê lên trên. Cô ấy chọn một chỗ ngồi sát cửa kính có thể nhìn xuống đường. Sau một hồi vật lộn với cái dao và nĩa mà chẳng ăn được chút gà nào ngoài mấy miếng bột rơi ra, bực mình tôi sử dụng tuyệt chiêu năm ngón cho nhanh. Nhỏ Hân vẫn ăn bằng dao nĩa một cách thành thạo … nhìn tôi trề môi:
– Đồ ở dơ!
Chẳng nói gì, tôi im lặng ăn. Công nhận lần này ăn thấy đỡ chán hơn lần đầu tiên, nhưng gà ở đây làm sao ngon bằng loại gà dưới quê tôi. Ăn trong im lặng, thi thoảng nhỏ Hân chỉ chê bai hay nói một vài điều vu vơ cho có không khí một tí rồi thôi. Đúng là với tôi, chẳng có cuộc hẹn hò nào vui vẻ cả, tất cả đều nhàm chán vì tôi rất dở nói chuyện. Những người cảm thấy thân thiết, yêu thương tôi toàn là những người có thời gian tiếp xúc và quan sát tôi lâu dài chứ không phải một hai lần mà gây ấn tượng.
Ăn xong, tôi và nhỏ Hân đi về phòng trọ của tôi. Nhìn quanh quẩn một hồi, cô ấy lên xe tạm biệt tôi về nhà. Đây là người con gái thứ ba biết nhà trọ của tôi. Một căn trọ tôi may mắn tìm được vì giá trọ khá rẻ mà nhà cũng rộng, giống một căn nhà nhỏ hơn là một phòng trọ. Mở laptop ra coi phim được một tí thì cô chị Mây của tôi gọi:
– Alo, nhóc hả?
– Ừ, nhóc đây!
– Sao buổi qua hứa ra quán chơi mà biến mất tiêu vậy?
– Hix, chết nhóc quên mất. Tối nay nhóc phải đi lên trường học biểu diễn văn nghệ 20-11 nên không có rảnh … qua quên nói với chị!
– Vậy sao? Tưởng nhóc cố tình thất hứa với chị. Giờ làm gì vậy?
– Ừm, đang chuẩn bị ngủ, hơi mệt!
– Vậy nhóc ngủ đi … mai mốt rảnh nhớ ra chơi với chị nghen!
– Nhóc nhớ rồi … xin lỗi chị nhé … hôm nay lo vụ kia quên mất tiêu!
– Hihi, không sao, nhóc ngủ ngon!
– Ừ, chị ngủ ngon!
Tôi ngồi xem một bộ phim kinh dị. Vừa hết phim thì đồng hồ đã quá 12 giờ, tôi tắt máy ngủ ngon lành. Nếu đúng lời thì ngày mai chắc nhỏ Thy sẽ về tới Sài Gòn rồi.