Câu Chuyện Đời Tôi
Hạnh phúc giản đơn
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn mười hai giờ… mưa đã tạnh. Bụng tôi đói ầm ĩ khiến cô gái nhỏ cười khúc khích trêu:
– Kêu đói mãi rồi đó!
– Cậu không biết luật đói à, cô nương?
– Thôi… đưa tớ đi ăn đi!
– Ờ… mặc đồ trước nhé.
– Nhắm mắt lại đi!
– Chuyện gì mà nhắm mắt chứ?
– Để tớ mặc quần áo được chứ!
– Sợ…
– Sợ gì! Nhắm mắt đi!
Khỏi cần tôi nhắm mắt, cô ấy lấy luôn chiếc chăn trùm đầu tôi rồi chạy ào vào nhà tắm. *Khó chịu!* Con gái toàn người như thế sao? Nhìn muốn mất mặt luôn. Sài Gòn sau cơn mưa, trời mát nhưng mùi nhựa đường, mùi đất và cả mùi cô gái phía sau lưng xộc vào mũi khiến tôi chẳng thấy dễ chịu chút nào. Nhưng biết làm sao được, bởi chính mùi ấy lại là mùi của cô ấy. Thế là tôi đành miễn cưỡng yêu luôn cái mùi Sài Gòn sau mưa ấy.
Đột nhiên cô ấy bảo tôi dừng xe bên đường:
– Đi đâu đây?
– Đi mua…
– Mua gì?
Tôi ngơ ngác, cô ấy nhẹ nhàng đặt chiếc cốc lên đầu tôi.
– Kêu đói người ta mãi rồi… giờ đi giải quyết đi!
– Giải quyết gì? Tự nhiên toàn chuyện hành quyết à?
– Mệt quá!
Cô ấy quay lưng đi về phía nhà thuốc tây. *Thì ra cô ấy muốn mua thuốc giải quyết vụ tối qua.* Suy nghĩ từ từ, tôi mới hiểu ra. Yêu nhau nhiều quá, đầu óc chẳng còn sáng suốt được nữa. Thầm cảm ơn vì cô ấy đã chu đáo như thế. *Cô ấy vốn chu đáo mà.*
Mua thuốc xong, cô ấy bắt tôi chở đi ăn bún mắm. Sau đó tạm biệt nhau, tôi vào quán làm việc còn cô ấy về nhà. Bước vào quán, chưa kịp thay đồ, tôi đã bắt gặp cô bé Hân đang ngồi trong quán vẫy vẫy tôi. Tôi tiến lại ngồi đối diện với cô bé… cảm giác cái nhìn của cô ấy dành cho tôi có vẻ kỳ lạ.
– Úy, đi đâu đây?
Cô bé nhìn tôi với vẻ lo lắng.
– Chuyện gì sao? Tối qua…
À, thì ra cô bé còn ngây thơ chưa biết gì. *Thế cũng tốt, biết lo lắng cho tôi nữa.* Nếu là bình thường, tôi sẽ nói không có gì rồi đứng dậy đi làm. Nhưng giờ… vừa mới có tình yêu, tâm trạng vui vẻ, tôi muốn trêu cô bé một chút. Tôi làm mặt buồn, ngửa mặt lên trời thở dài im lặng. *Chuyện này dễ như trở bàn tay vậy mà.* Chắc cái mặt tôi đúng thảm lắm, cô bé chẳng dám nói gì, chỉ im lặng cầm ly nước khuấy khuấy, môi trên cắn môi dưới. Tôi khẽ liếc nhìn cô bé, vẻ mặt lo lắng hiện rõ.
*Cô ấy ngày thường hung dữ lắm vậy mà giờ tự nhiên đổi tính rồi sao?* Tôi chép miệng:
– Sao… còn gì nói không? Còn đi làm nữa chứ?
– Khoan… chuyện nhỏ Thy không phải thế đâu… tối qua… nhỏ Thy nó…
– Thôi… không quan tâm nữa… xong hết rồi.
– Nhưng mà… M… đừng đừng buồn nhiều nha…
– Cảm ơn Hân… tôi phải đi làm… uống nước vui vẻ nhé.
Tôi đứng dậy, lạnh lùng bước đi. *Nếu không bước đi nhanh, nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ấy, tôi sẽ phì cười mất thôi.* Đi vào phòng thay đồ, đứng cười cho đã rồi mới quay ra làm việc. Cô bé Hân cũng vừa tính tiền bước ra cổng.
*Đi an ủi bạn bè kiểu gì mà đồ vật mỏng thế… đứng từ xa mà vẫn thấy rõ màu áo ngực của cô ấy… muốn giết người mất.*
Mọi chuyện lại trở về bình thường. Tôi làm việc từ trưa đến chiều khá nhàn vì ít khách. Đang chờ xem cô ấy có ra quán chơi không thì điện thoại rung. Tôi nghe cô ấy nũng nịu:
– Anh đang làm gì đó?
– Đang làm ở quán.
– Ăn gì chưa?
– Ừ, chút ăn… còn em?
– Em lười ăn… trưa giờ ngủ luôn rồi.
– Ừm… có ra quán không?
– Hôm nay không ra đâu…
– Sao thế?
– Tại… hix… hix… tự nhiên… đau.
– Đau ở đâu? Bệnh hả?
– Không phải… thôi kệ em, mai em qua anh được.
– Vậy hả? Nhưng đau ở đâu… nói anh nghe?
– Mệt quá… ngại quá… tại anh quậy đó… hu hu!
– Sợ… khóc gì giọng cười vậy?
– Kệ em… vậy nhé… em ngủ nữa đây.
– Ngủ hoài vậy?
– Thèm ngủ mà… bibi anh.
…
*Quái, đau cái gì mà không đi được nhỉ.* Nghĩ ngợi một chút, tôi lại bị công việc cuốn đi, quên cả thời gian. Thoáng chốc đã đến lúc quán đóng cửa. *Vui vẻ quá nên ngồi lại chơi với đám ông Kha, tất nhiên tôi cũng góp vui hai ly bia để mát người về ngủ nhanh, khỏi phải nằm nghĩ linh tinh mệt óc.* Yêu nhau vậy đó, cứ suy nghĩ suốt, người cứ ngơ ngơ như thằng nghiện ấy.
Chợt có tiếng điện thoại… số lạ.
– Alo
– Hân đây… đâu rồi?
– Gì? Sao biết số hay vậy? Ờ, đang ngồi chơi trong quán.
– Ra cổng đi…
*Vụ gì vậy trời… giờ này chưa chịu về nhà à?* Đi ra cổng, cô bé Hân ngồi trên xe, nhìn tôi. Tôi tiến lại gần, vội hỏi:
– Úy, giờ này sao chưa về nhà? Đi đâu đây?
– Chở Hân đi ăn khuya đi.
– Sao… sao?
– Nhanh đi, lề mề quá!
Cô ấy kéo tay tôi ngồi lên trước xe… cô bé cằn nhằn:
– Nhậu hả? Mặt mày đỏ lè!
– Ờ, uống hai ly với mấy ông ấy.
– Con nít bày đặt uống!
– Ờ… giờ ăn gì?
– Ăn lẩu nghe… chạy đi chỉ đường đi!
Tôi không nói gì, chạy theo chỉ dẫn của cô ấy. Dừng xe trước một quán lẩu khuya, cô ấy gọi lẩu hải sản, cá viên chiên, tôm nướng…
– Kêu nhiều vậy… ăn sao hết?
– Kệ… ăn đi cho mau lớn… người gì nhỏ xíu!
– Vậy mà…
– Chứ còn gì nữa… nhìn như con nít!
– Ờ…
Cô ấy toàn nói xấu tôi, chẳng bao giờ thấy nói tốt miếng nào. Làm như lần nào gặp tôi mà không chê cái gì đó nhỏ ăn không ngon hay sao. Tôi thầm nghĩ:
– Nè, tự nhiên kéo tôi đi ăn lẩu chi vậy?
– Ừ… thấy mấy người chắc đang buồn… tội nghiệp kéo đi an ủi.
– Ờ ờ…
Ra là lo tôi buồn. *Chà, cũng tốt bụng quá đây.* Ngày thường gặp tôi ghét lắm mờ, sao dạo này được tốt bất tử? Có ý gì đây? Không lẽ tôi đẹp trai quyến rũ đến vậy sao? À, giả thuyết này không ổn. Tôi mà đẹp thì có lỗi với ông Chí Phèo lắm. Đồ ăn được dọn ra… nhìn có vẻ ngon đây. Gắp con tôm vào chén, tôi hỏi cô ấy:
– Yêu nhỏ Thy thật hả?
Tôi không nói gì, tập trung sự chú ý vào con tôm.
– Hân nghĩ con Thy nó yêu M thật đó… chỉ tại ông ấy thôi… có gì cũng từ từ để nhỏ Thy nó giải thích… đừng buồn nữa nhé. Không có dễ tìm được người yêu mình đâu, đừng có vì một phút tức giận mà đánh mất nhau… Ganh tị với hai người quen nhau mấy tháng mà lo lắng quan tâm nhau nhiều như vậy… còn Hân nghĩ càng chán quen cả năm trời nhưng chia tay một cái… nhạt như nước ốc…
– Sao vậy… cứ nói tiếp đi!
– Ừ… lúc đó…
Vậy là cô ấy ngồi nói hết tất cả tâm sự trong lòng cho tôi nghe, nói chậm, rõ ràng… thành ra giờ tôi cũng chẳng biết đứa nào đang an ủi đứa nào nữa. Nghĩ là nghĩ vậy, tôi cũng im lặng lắng nghe tất cả. Có thể tôi chẳng giỏi ăn nói an ủi… nhưng tôi đủ sức kiên nhẫn để lắng nghe ai đó, chia sẻ nổi buồn với ai đó… bất kể đó là giờ nào, bao lâu. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng. Con gái, dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng cần một bàn tay của người con trai yêu thương, quan tâm, che chở… và đó là điều cô ấy cũng cần.
Nghĩ lại chuyện cô ấy và tôi… dù thời gian gặp nhau không lâu nhưng có thừa những sự quan tâm, thừa sự hy sinh vì nhau. Tình cảm chẳng bao giờ dùng thời gian để cân đo đong đếm được. Có những người yêu nhau hàng năm trời nhưng cuối cùng chia tay, chẳng để lại trong nhau kỷ niệm gì sâu đậm, chẳng có nhiều sự quan tâm hay đơn giản ôm nhau, ngủ cùng nhau nhưng hoàn toàn chẳng hiểu gì về nhau cả.
Trời càng ngày càng về khuya, nồi lẩu cũng đã nguội, vơi đi khá nhiều, cũng chẳng đứa nào có ý định hâm nóng lại. Những lời tâm sự của cô ấy khiến mọi thứ dường như trở thành một bức tranh ảm đạm, tối màu xung quanh cô ấy. Cảm giác bây giờ cô ấy như một ly thủy tinh mong manh, dễ vỡ như tâm hồn của bao người con gái chứ không phải một cô nàng mạnh mẽ, chanh chua hung dữ thường ngày nữa. Khẽ đưa tay lau giọt nước mắt chảy dài trên mắt cô ấy:
– Về nhé… tôi đưa Hân về… ngủ một giấc… mai lại ngày mới. Mạnh mẽ lên sau này nếu lúc nào đó cần ai đó chia sẻ… cứ gọi bất cứ lúc nào!
– Thật không? Sợ phiền M…
– Không sao… dù gì Hân cũng là bạn thân của Thy mà. Về nhé…
Tôi gọi tính tiền… Dù nói gì, cô ấy cũng không cho tôi móc bóp trả tiền. Đứa phục vụ hình như quen cô ấy nên cũng không chịu lấy tiền của tôi. Chạy chầm chậm trên đường, tôi cũng im lặng không nói gì. Đối với những người như cô ấy, có lẽ im lặng là tốt nhất hơn là nói nhiều… điều tôi đang làm có vẻ khiến cô ấy cảm thấy thoải mái hơn thì phải. Liêc nhìn về phía sau, cô ấy đang mỉm cười nhìn về phía trước. Có lẽ cô ấy cũng cảm thấy thoải mái khi trút hết tâm sự… ai cũng cảm thấy thoải mái mà.
Cô ấy tựa đầu lên vai tôi… im lặng, không phản ứng gì… tôi vẫn cho xe chạy từ từ để tránh cái gió lạnh của khuya Sài Gòn. Cuối cùng đã đến nhà cô ấy. Tôi khẽ nói:
– Nè, tới nhà rồi… về nhé…
– Ừ… lấy xe Hân về đi… mai Hân nhờ chị chở qua lấy xe sau…
– Cũng được… giờ thì không nên từ chối cô ấy.
Tôi siết ga chạy đi… không có cô ấy, tôi tha hồ chạy thật nhanh về nhà… gió lạnh khiến người tôi run run… nhưng cảm giác này thật thích. Tôi thích cảm giác lạnh run của tối Sài Gòn. Về đến nhà, nằm trùm mền ngay… đó là một cảm giác rất thú vị.
Tới nhà, tắm thay đồ chui vào mền thì có cuộc gọi của cô ấy:
– Về tới nhà chưa?
– Ừ, đang chuẩn bị ngủ.
– Cảm ơn nhé… tự nhiên buổi nay an ủi mấy người mà làm mấy người phải an ủi ngược lại Hân.
– Không sao… con trai mà ga-lăng tí không sao.
– Hí, biết ga-lăng nữa hen.
– Sao không… tại tối ngày nghĩ xấu cho tôi.
– Ừm… ai bỉu?
– Bỉu gì?
– Không có gì… thôi ngủ đi… tự nhiên khóc giờ mỏi mắt quá.
– Ừ, ngủ đi… mai tính tiếp.
– Ngủ ngon nhé!
– Bye!
*Phù… một buổi tối thật dài.* Ngủ thôi nào… nhắn một tin trêu chị… tôi mở nhạc rồi quăng điện thoại qua bên cạnh nhắm mắt ngủ… bỏ mặc tất cả những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của những người khác.
Sài Gòn sáng bình yên. Cảm giác thức dậy và trong đầu biết rằng mình không một mình… ở đâu đó đang có một người cũng đang nghĩ đến mình thật vui. Có lẽ giờ này cô ấy cũng đang nghĩ tới tôi. Hôm nay cô ấy nói sẽ không gặp tôi… không sao cả… vì giờ cả cô ấy và tôi đã có nhau rồi. Vắng mặt nhau một ngày để gom góp chút ít nỗi nhớ nhung cũng là điều cần thiết.
Bật điện thoại lên, chẳng có tin nhắn nào của chị… chắc giờ này vẫn cuộn tròn trong chăn như con mèo rồi, ngày nào chẳng vậy. Mặc kệ… lấy điện thoại bấm số chị… tiếng nhạc chờ quen thuộc vang lên… gần hết bài… một giọng nói ngáy ngủ như con nít vang lên:
– Ưm… muốn chết hả? Sáng nào cũng phá người ta!
– Hehe… chị xấu xí… dậy đi!
– Không… đừng phá nữa nhé… để ngủ xíu nữa… lệnh đó!
– Ờ ờ… vậy ngủ đi… cho mập…
– Kệ ta xí…
Chưa gì đã cúp máy… chị của tôi mà ngủ thì có trời cũng không lôi dậy nổi. Vệ sinh cá nhân rồi lên trường học. Chẳng thấy ai gọi tôi, cô bé Hân chắc còn ngủ, em của tôi cũng vậy… *phù… làm như mấy người tôi quen biết toàn sầu ngủ không hay sao nhỉ… chỉ có mỗi tôi là hay thức khuya nhưng dậy sớm. Đàn ông gương mẫu chứ bộ.* Lên lớp ngồi ngáp ngắn ngáp dài được chút thì cô bé Hân gọi:
– Đang ở đâu?
– Ờ, đang học trên trường.
– Chừng nào tan?
– Khoảng nửa tiếng nữa.
– Ừm… vậy Hân đợi ngoài cổng nhé!
– Ừ… để nhắn địa chỉ qua cho.
Tan học… tôi dẫn xe ra cổng… có đứa chọc:
– Chậc, cán bộ nhà mình bữa nào cũng đi xe khác nhau… đại gia quá!
Chẳng để ý, tôi đi ra cổng tìm Hân. Không mất nhiều thời gian, cô ấy nổi bật hoàn toàn trong đám đông sinh viên ngoài cổng. Buổi nay mặc cái áo hoa đỏ vàng tùm lum, cái quần xanh dương ôm sát người… y như cây bông giữa đám người toàn áo trắng… không nổi cũng lạ. Đưa xe đến gần cô ấy cười tươi:
– Đi ăn trưa nhé… chưa ăn phải không?
– Ờ, chưa ăn.
– Vậy đi ăn rồi về nhé!
– Cũng được.
Cô ấy lêo lên sau xe tôi, quay lại tươi cười với mấy đứa đang đứng tụm năm tụm ba bàn tán. Phong cách hoàn toàn khác em của tôi… gặp em của tôi thì cái mặt đã nghinh lên trời không thèm để ý tới ai, đằng này còn quay lại tươi cười nữa chứ, lịch sự ghê… Chạy nhanh khỏi mấy con mắt tò mò… tôi chở cô ấy vào một quán trà sữa gần đó… tuy nghe nói không ngon bằng nhưng được cái gần… thôi kệ, vào tránh nóng cũng ok.
– Ăn gì uống gì?
– Ờ ờ, bò bit-tết với trà sữa…
– Hihi, kiwi nhé, không phải kiki à ^^
*Quê thật… lại bị chọc… bởi vậy tôi hận đứa nào đặt tên cho cún là kiki.* Gọi món xong tôi lại nằm dài ra hưởng thụ máy lạnh.
– Bó tay… lần nào đi trà sữa cũng nằm dài… vô duyên hết sức!
– Ờ…
– Nè, qua giờ có nói chuyện với cô ấy chưa?
– Ờ, có nói.
– Ổn chứ…
– Ừ ừ… cũng ổn.
– Rồi sao?
– Sao là sao?
– Hòa lại chưa?
– Ờ… thì có cãi nhau đâu mà hòa…
– Là sao?
– Ừm… thôi… hỏi Thy ấy.
– Xì… có gì mà ngại… Hân là bạn mà.
– Ờ… tại ít nói.
– Ừm… thì thôi không ép nói… người gì… lạnh thấy sợ!
– Ờ…
– Nói chuyện tối ngày ờ ờ thấy ghét!
– Ờ…
– Mệt nhé…
– Ờ.
*Chắc quê tôi… cô ấy không thèm nói gì…* ngồi lôi điện thoại ra nghịch… được một tí thì phục vụ mang đồ ăn với trà sữa ra… cô ấy lôi tôi dậy.
– Ăn kìa… nằm chút Hân ăn hết à!
– Ờ, từ từ.
Tôi ngồi dậy cặm cụi ăn… đói muốn rả họng… ăn xong mới có sức mà nói chứ chị hai. Tôi im lặng ăn… còn cô ấy ăn từ từ, tay chống cằm nhìn tôi. Được chút, cô ấy tự nhiên trút bớt phần ăn bên đĩa nhỏ cho tôi… ngẩng mặt lên ngạc nhiên thì cô ấy trừng mắt:
– Ăn đi, nhìn gì… tại ăn không hết bỏ uổng!
Không nói gì, tôi cắm đầu ăn tiếp. Ăn xong ngồi hút trà sữa hồn nhiên… còn cô ấy vẫn im lặng quan sát tôi… hơi mất tự nhiên nhưng kệ, vụ bị người ta quan sát thế này quen rồi. Trong lớp tôi cũng hay bị mấy đứa nhìn như người ngoài hành tinh chứ gì. Đang ngồi gục gục thì em gọi:
– Anh đang làm gì đó?
– Ờ, mới ăn trưa xong.
– Hihi, nhớ em không?
– Ờ…
– Hỏi nhớ không mà ờ…
– Ờ…
– Nửa… ghét nhé… anh ăn gì dzợ?
– Ờ, ăn bò bit-tết.
– Hihi, sang quá nhé!
– Ờ, tại thèm.
– Hihi, vậy mai em làm món đó đem qua cho anh ăn hen!
– Biết làm không?
– Không.
– Sợ rồi sao làm?
– Ngốc… chút em tập làm.
– Được không đó?
– Xí, coi thường người ta hoài… mấy buổi đồ ăn đem qua cho anh toàn em làm chứ bộ!
– Ai biết được em mua ở đâu rồi sao?
– Không dám… nấu mệt lắm đó!
– Ờ… rồi buổi nay không qua quán hả?
– Ừm… không qua đâu… còn đau.
– Đau gì… hay đi khám đi?
– Hihi, biết quan tâm người ta hồi nào vậy nè!
– Ờ…
– Ghét ghê… giỡn đó! Em ở nhà tập làm bit-tết cho anh ăn.
– Ờ…
– Mệt ghê, nói chuyện với anh chán muốn chết… tối ngày ờ ờ!
Haha, buổi nay hai người ý kiến ý cò về vụ ờ ờ của tôi rồi…
– Ờ.
– Đáng ghét…
Em cúp máy. Có gì đó thay đổi trong cách nói chuyện của em với tôi. Chẳng còn lạnh lùng trống không nữa, đã có em em anh anh, đã có những lời nhõng nhẽo, đã có những tiếng cười khúc khích chen vào lời nói… Em có của tôi thực sự đang vui… niềm vui của em cũng làm tôi cảm thấy hạnh phúc… đơn giản ai mà không hạnh phúc khi biết người mình yêu đang vui vì mình. Tự nhủ lòng sẽ không bao giờ làm em phải khóc vì tôi nữa.
– Nói chuyện với ai mà toàn cụt ngủn vậy!
Tiếng cô ấy chen vào dòng suy nghĩ của tôi.
– Ờ… Thy.
– Vậy sao…
Cô ấy im lặng nhìn bâng quơ ra cửa kính. Dòng xe cộ vẫn qua lại ồn ào dưới cái nắng nao người của Sài Gòn… được một lúc lâu… cô ấy đòi về… tôi tính tiền xong đi theo cô ấy xuống lấy xe về. Đưa tôi qua quán, chạy xe đi chẳng chào tôi một câu… Công việc của tôi vẫn diễn ra bình thường… chẳng có gì đặc biệt diễn ra trong ngày nữa ngoài những cuộc điện thoại vu vơ của em… với lý do nhớ tôi… chẳng còn để ý tới việc nhớ hộp kem nữa rồi.
Sáng dậy đánh răng rửa mặt xong nhưng vẫn cảm thấy lười… vậy là nằm nghịch điện thoại tí rồi ngủ luôn lúc nào không hay. Đang nằm nướng thì tự nhiên có cảm giác như bị ma đè… *hix hix*, đêm qua ngủ ngon lắm mà, đâu có gây tội ác với ai đâu mà con ma nữ nào nỡ lòng đè tôi vậy trời… Chưa kịp mở mắt ra, con ma đó đã cưỡng hôn tôi… *thôi rồi…* còn con ma nào khác ngoài em của tôi chứ. Chẳng cần mở mắt ra, tôi vòng tay ôm lấy eo em, luồn tay vào trong xoa vòng eo mát lạnh… Rời tôi ra, em dịu dàng:
– Dậy đi người… lười thấy sợ luôn!
– Ừ, tối thức khuya.
– Thức làm gì?
– Coi phim.
– Đó… kêu ngủ sớm mà không nghe!
– Buổi nay được nghỉ sáng mà!
– Ừ… anh dậy đi!
– Không… còn muốn ngủ… đánh thức anh nữa đi!
Tôi nhắm mắt lại, mỉm cười. Em khẽ cốc vào đầu tôi một cái.
– Đáng ghét!
Sau đó em nhẹ nhàng đặt môi em lên môi tôi, luồn lưỡi vào trong cuốn lấy tôi… Nụ hôn ngọt ngào ấy đến giờ tôi vẫn cảm thấy thèm khát… còn gì hạnh phúc hơn khi mỗi sớm mai thức dậy được người mình yêu đánh thức bằng một nụ hôn ngọt ngào. Còn niềm vui nào hơn mỗi khi mở mắt ra… là gương mặt người mình yêu mỉm cười chào buổi sáng. Tay tôi vuốt lấy đôi chân mịn màng của em… thì ra hôm nay em mặc quần ngắn cũn, áo thun nửa… Em đang ngồi hẳn lên người hôn tôi… Nụ hôn chẳng biết bao giờ ngừng được nếu không có tiếng chuông điện thoại của em vang lên. Rời tôi ra, cô ấy cầm điện thoại lên coi… cô ấy bấm tắt luôn rồi cuối xuống nhìn tôi:
– Dậy được chưa, đồ hư hỏng?
– Chưa.
– Hư lắm… dắt xe em vô nhà đi. Tính mở cửa hoài hả!
– Ừ, quên… ủa sao vào nhà được hay vậy?
– Nè… hihi!
Em đưa cái chìa khóa lên lắc lắc trước mặt tôi.
– Lấy đâu ra vậy?
– Em làm đó.
– Hồi nào?
– Hihi, từ lúc anh bị thương ở tay đó!
*Á à…* tự tung tự tác… dám tự đi làm chìa khóa nhà tôi từ lâu rồi mà không xin phép tôi… ngang đến vậy là cùng… phải phạt mới được. Tôi mỉm cười đứng dậy đi ra, dắt xe em vào rồi đóng cửa lại… ngồi xuống cạnh em tôi làm mặt nghiêm:
– Tự nhiên nhỉ… dám lén làm chìa khóa nhà người ta!
– Xí… không vậy sao vô nhà được?
– Làm như nhà mình ấy!
– Kệ em… rồi sao… muốn gì?
Em nghinh cái mặt lên thách thức… *ờ thì muốn gì… dám thách thức tôi à…* Đè em xuống, cù lét em… em lặn lộn, uốn éo, hét khe khẽ:
– Trời ơi… đồ vũ phu… hihi, đồ xàm sỡ!
Có lỗi mà còn dám nói xấu tôi… đã vậy, hôn cho bỏ ghét… tôi thừa lúc em không để ý, khóa môi em ngay lập tức… chẳng còn chống cự nữa, em đưa tay ôm lấy cổ tôi, kéo người tôi xuống… lại một nụ hôn dường như chẳng dứt được nữa. Rời em ra, tôi thầm thì:
– Sao rồi… sao không chống cự nữa?
– Hix, chơi kỳ… tự nhiên hôn… ai chống được?
– Hôm qua đau… giờ còn không?
– Ừm… còn chút chút.
– Mà… đau gì vậy?
Em đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực tôi:
– Đồ ngốc… quậy người ta cả đêm rồi giờ hỏi đau gì nữa hả… lần đầu tiên của em đó… biết chưa?
Tôi thở phì một cái… tự trách mình vô tâm quá… *thì ra…* Ôm em vào lòng tôi, khe khẽ:
– Ừm… biết rồi… anh xin lỗi…
– Đồ vô tâm… ghét anh lắm…
– Ừ…
Tôi mỉm cười vuốt dọc theo lưng em… Nằm với nhau cũng khá lâu, hình như nhớ ra gì đó, em đẩy tôi ra, chạy lại mở cốp xe lấy ra một cái hộp trắng.
– Anh đó làm em quên mất tiêu… dậy đi… em làm bit-tết cho anh ăn nhé!
– Ủa… tưởng nói chơi!
– Chơi hùi nào… qua học làm tới khuya luôn đó!
– Tội chưa… vậy giờ biết làm rồi hả?
– Ừm… anh lấy dao nĩa trong cốp xe ra rửa sạch đi. Em làm gần xong hết rồi… giờ làm chín thịt, chiên khoai tây là ăn được rồi.
– Ừ.
Tôi đứng dậy lấy đồ em mang theo ra rửa rồi dọn sẵn trên bàn… Em đang mải mê chiên khoai tây… Đi lại vòng tay ôm em từ phía sau… khẽ giật mình nhưng rồi em cũng ngoan ngoãn trong vòng tay tôi, khẽ ngửa đầu ra sau hôn lên môi tôi, thầm thì:
– Hí, làm gì đó?
– Hỗ trợ tinh thần cho bà bếp!
– Hứ… dám kêu em bằng bà hả… Thôi, anh đem đĩa lại cho em rồi ngồi yên đi… xong rồi nhé!
Buông em ra, tôi quay lưng đi… nhưng em vẫn cố kéo tôi lại hôn một cái rồi mới cho tôi đi lấy đĩa. Đem đĩa lại cho em xong, tôi ngồi xuống, bật laptop lên kiếm phim coi… phim em down bổ sung khá nhiều nên còn mấy phim chưa coi. Để đĩa bit-tết xuống trước mặt tôi, em cười dịu dàng:
– Nè… cho tên ham ăn này ăn đã lun nhé… em lấy tương cho anh chờ tí!
Tôi lặng người nhìn đĩa bít-tết trước mặt… đẹp và trông ngon hơn bất cứ món bít-tết ở quán ăn nào tôi từng được thưởng thức, và có cho mãi mãi về sau cũng không nơi nào làm được món này ngon và đẹp bằng bít-tết của em làm. Đem chén tương ớt và tương cà lại, em ngồi vào lòng tôi:
– Rồi để em cắt cho anh ăn… anh chỉ được ngồi im ôm em thôi đó!
– Ừ.
Tôi vòng tay ôm em từ phía sau… lưng dựa vào tường. Em cắt một miếng thịt nhỏ, chấm tương đưa vào miệng tôi… mắt em xoe tròn:
– Sao… ngon không anh?
– Hình như thiếu thiếu gì đó… tôi nhai nhai, chép chép miệng rồi làm vẻ mặt suy nghĩ.
– Sao… thiếu gì hả anh?
Em ngây thơ quay mặt lại, vẻ mặt lo lắng… Chẳng kịp cho em quay đi, tôi hôn lên môi em, lưỡi tôi lùa vào miệng em… thoáng một chút bất ngờ… em cũng đáp lại tôi cuồng nhiệt. Cốc nhẹ lên đầu tôi, em cười:
– Đồ hư hỏng… khờ khờ vậy mà… ranh lắm nhé… nè, ăn tiếp, nguội hết đó…
Em lại cắt thịt cho tôi ăn. Bít-tết em làm có đầy đủ hết, nước sốt, khoai tây, cà rốt, cà chua, salad nữa, ba miếng thịt to đùng… hai đứa ăn có khi chưa hết nửa. Căn phòng của tôi giờ đầy ắp yêu thương… em ngồi gọn trong lòng, cắt bít-tết cho cả hai đứa ăn, tay tôi ôm chặt em vừa xem phim vừa thưởng thức món ăn của người yêu dành hết tấm lòng để làm. Chẳng có sơn hào hải vị nào ngon bằng những món ăn của người mình yêu chế biến…
– Anh nhé!
– Sao em?
– Đừng buông em ra nhé anh… dù cho có chuyện gì xảy ra… hứa với em đừng bao giờ quay lưng với em… được không anh… ôm chặt em… ôm thật chặt vào!
– Ừ…
Tôi mỉm cười… một nụ cười của hạnh phúc. *Nếu đó là một giấc mơ… thì cuộc sống đã ban tặng tôi giấc mơ quá ngọt ngào…* Xin cảm ơn cuộc sống… cảm ơn em… người yêu của anh. Giải quyết xong phần thịt em làm… no căng bụng. Nóng quá… tôi cởi luôn cái áo ra, ở trần, khoe ba sườn cho mát… Dẹp đĩa xong, em ngồi xuống cạnh, bắt tôi nhắm mắt lại… đủ thứ trò bí ẩn… đành nhắm mặt lại cho đến khi em cho mở mắt mới thôi. Vừa mở mắt ra… suýt đứng tim… em chỉ còn mặc mỗi chiếc quần cụt, phía trên hoàn toàn không mảnh vải che thân… tôi ngây người ra nhìn… cốc nhẹ vào đầu tôi, em cười:
– Đồ hư hỏng… làm gì nhìn người ta dữ vậy… coi phim đi!
– Coi… coi sao được… tự nhiên cởi áo chi vậy?
– Nóng mà… bắt chước anh ở trần cho mát… hihi!
Em thì mát rồi… chứ còn tôi… mát mẻ gì nổi… máu tôi chạy rần rần trong người… chỉ thiếu điều ôm em xuống mà giải tỏa cơn nóng bừng bừng thôi. Nhưng biết em còn đau… tôi cũng không muốn làm gì nữa… kéo em vào lòng, làn da mát lạnh của em chạm vào làm tôi cảm thấy rất dễ chịu… hôn nhẹ lên môi em… tôi thầm thì:
– Em cũng hư lắm đó!
– Hihi, tại anh chứ bộ… không được nghĩ linh tinh nhé… coi phim đi!
– Ừ…
Tôi gật đầu, ôm chặt lấy em… hai đứa ngồi coi cho hết phim rồi lăn ra ôm nhau ngủ… Một buổi sáng bình yên… một buổi sáng Sài Gòn hạnh phúc!
– Nè… anh… dậy tới giờ đi làm rồi đó!
Tôi mở mắt ra… chưa kịp hoàn hồn, em đã khóa môi tôi… *hix*, lần nào ngủ dậy cũng được cưỡng hôn thế này… chắc tôi xin được ngủ một tiếng dậy cỡ vài lần cho rồi.
– Anh ngủ tiếp đây, em gọi anh đây… một phút nữa gọi anh dậy nhé!
– Trời ơi… cái tên hư hỏng này… em giết anh lun giờ!
Em ngồi hẳn lên người tôi, nhún nhún… *mèn ơi, bốn mấy ký đè lên bụng mà còn nhún nữa…* chắc nội thương luôn quá… tôi không phải lực sĩ bụng sáu múi đâu mà chịu nổi… Vội giơ tay đầu hàng… em mới chịu leo xuống… chờ em vừa rời khỏi người tôi, liền bật dậy, cưỡng hôn em… Bất ngờ, em ngả ngửa ra… nhưng rồi cũng chịu đáp lại tôi… Nụ hôn luôn trở thành một điều gì đó rất thân thương đối với em và tôi… và dù cho hôn em hàng triệu lần nữa, tôi cũng chẳng cảm thấy bớt đi một phần trăm chán… hoàn toàn không.
– Mệt ghê, lần nào kêu được anh dậy cũng cả mấy tiếng đồng hồ…
– Ừ… ai mượn kêu!
– Không kêu tính ngủ hoài hả… dậy đưa em qua nhà cô bạn rồi đi làm, tối tan ra đón em nhé!
– Ủa… qua bạn chi?
– Hihi, chuyện con gái hỏi chi!
– Chuyện gì mà từ giờ tới khuya?
– Hứ, bình thường em ngủ nhà anh luôn ấy… tại… cỡ này bị anh quậy… nên ít qua chơi với tụi nó… còn giờ…
– Giờ sao?
– Giờ bắt được anh rồi… hihi… thì phải cho người ta trở lại tụ tập với bạn người ta chớ!
– Ayda… có vụ này nữa… nghĩa là tán tôi… sài tôi đã rồi giờ bỏ tôi chứ gì?!
– Xì… người vậy cũng biết ganh tị nữa hen… mệt anh quá… dậy đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi đi!
– Rồi… từ từ… cho anh tắm cái…
– Nhanh nhé… tụi em phải bàn một số việc quan trọng…
– Bày đặt việc quan trọng…
Tôi chui vào tắm… con trai… tắm cái cho mát chứ có làm gì khác đâu mà lâu… Thay đồ xong ra thì em cũng mặc quần áo đàng hoàng lại ngồi nghịch hộp kem của em.
– Đi nhé, chị hai…
– Ừm… em trai ^^
Tôi dắt xe ra ngoài, cô ấy vui vẻ khóa cửa, leo lên xe, ngồi ôm chặt lấy tôi… Chạy ào đưa cô ấy qua nhà… đứng, ngồi, nằm cả nửa tiếng đồng hồ cô ấy mới thay đồ xong… tưởng thay gì… cũng quần jean, áo thun nhưng màu khác thôi mà… vậy cũng lâu lắc… Chở em chạy ù lên một quán sinh tố trên Q5. Chưa kịp dừng xe, đã nghe tiếng trêu chọc của đám bạn cô ấy… *thôi xong…* hôm nay đại hội yêu nhện nhện hay sao mà đông đủ quá trời… có cả cô ấy Hân và chị Tiên (đang cặp với ông Kha) nữa… mặc đồ, nhìn đứa nào đứa nấy y như mấy con yêu nhện nhện… lão con trai nào đi ngang mà không quay lại nhìn… bảo đảm lão đó mù. Tất nhiên em của tôi xinh đẹp nhất rồi (trong mắt tôi)… Em bước xuống xe… cầm theo nón bảo hiểm:
– Anh về đi… tan làm gọi để em chỉ chỗ qua đón em nhé!
– Ừ…
Em ghé môi hôn tôi một cái rồi mới chịu quay lưng bước vô… *mèn ơi…* hôn giữa thanh thiên bạch nhật, nhất là dám hôn tôi trước mặt cái đám yêu nữ trong kia… làm mấy chị tám la làng lên trêu chọc, cười hí ha hí hửng… Tôi vội gật gật đầu rồi cắm cổ chạy khỏi cái động yêu này rồi dong thẳng về quán… Tôi là tôi lạnh lùng thật… nhưng mờ lần nào gặp mấy chị tám này tôi cũng muốn nhũn não… chọc gì mà dai như nhện…
Về quán… tôi đi vào hỏi ông Kha:
– Anh… nãy có gặp chị Tiên?
– Ờ, biết rồi mày… mới đưa nó qua Q5 nè!
– Sợ… anh cũng mới bên Q5 về hả?
– Ờ… nghe đâu họp hành gì đó sao mày gặp nó vậy?
– Dạ… cũng mới cõng chị hai Thy qua đó nè!
– Haha, thằng em mày giỏi… bị con Thy nó hốt rồi hả?
Tôi im ru quay đi… *hix*, dù gì cũng được bình chọn là người đứng đắn, lịch sự và nghiêm túc nhất quán mờ… đâu có được để ổng dìm hàng chỉ vì một đứa con gái bắt được trái tim tôi chứ… phải giữ phong cách… vâng, phải giữ :D…
Thời gian trôi qua nhanh chóng… vòng vòng cũng tới giờ quán đóng cửa… tôi vội vàng phóng xe đi đón em… *hix…* tự đi không được… cứ bắt tôi phải đi đón, chạy tới chạy lui như thằng điên mới chịu… rõ khổ. Lên tới quán ốc trên Q5… đám yêu nhện nhện đang ngồi sáng rực cả một góc quán, yêu khí bốc lên ngùn ngụt… *(khà khà)*… phải giải cứu em về với chính nghĩa thôi… Tôi dừng xe bên đường, móc điện thoại ra gọi cho em… quay lưng lại vẫy vẫy tôi… vẫy theo sau em là cả chục cánh tay của mấy mụ nhíu chuyện kia chào tôi… có lẽ trừ một người ngồi im… đó là cô ấy Hân. *Chậc, vẫn ghét tôi thì phải…* Tạm biệt đám bạn xong… em chạy nhanh về phía tôi, tay xách theo một hộp trắng đựng gì đó chẳng biết… vừa tới gần, em đã ôm cổ hôn tôi một cái, rồi giơ cái hộp lên đung đưa trước mặt tôi, cười:
– Nè… mua mấy món ốc cho anh ăn lun nhé… không có được ganh tị nhé!
– Ờ ờ… có ai nói gì đâu!
– Ai biết được rủi có người trách mình đi ăn mà không thèm nhớ tới người ta sao!
– Suy bụng ta ra bụng người… lên xe đi, đứng hoài hả!
– Ừm…
Em móc hộp ốc vào cổ xe rồi leo lên sau lưng, ôm tôi. Tôi siết ga phóng xe đi… tránh đứng lâu lại đau tim với mấy chị tám. Ghé quán, mua hai ly sinh tố rồi mới về phòng… Tôi đi tắm, còn em thì dọn ốc ra cho tôi ăn. Tắm xong ra… em bảo chờ em tắm rồi ra ăn chung… *hix*, ăn rồi mà cũng giành ăn với tôi nữa…
Đành ngồi nhìn mấy chén ốc và coi phim chờ em… Tắm thì lâu mà còn hát um sùm trong nhà tắm nữa… cái tật hát lalala vu vơ mấy bài hát nước ngoài riết trở thành thương hiệu đáng yêu của em luôn. Tắm xong, em mặc bộ quần áo quen thuộc của tôi, từ lâu trở thành sở hữu của em, chạy đến ngồi vào lòng tôi, xuýt xoa:
– Lạnh lắm… lạnh lắm luôn!
Tôi cười.
– Biết rồi…
Vòng tay ôm lấy em… em mỉm cười, ngửa mặt lên đón một nụ hôn của tôi.
– Hết lạnh chưa?
– Ừm… đỡ một tí. Em làm ốc cho anh ăn hen!
– Ừ… mà mua chi tùm lum thứ vậy?
– Thì tụi em gọi món nào… em cũng giấu một ít chừa phần cho anh… giành giựt dữ lắm lun đó!
– Tội nghiệp chưa…
Tôi ngồi gọn vào lòng, vừa đút ốc cho tôi ăn, vừa cùng tôi xem phim…
– Nè… giờ chưa hỏi… qua đây ngủ hoài… nhà ba mẹ không la em hả?
– Hí, giờ mới quan tâm người ta hả?
– Ừ…
– Em không phải con gái hư đâu mà lo…
– Ai nói em hư đâu… nhưng dù em hư… anh vẫn ôm em nhé!
– Vậy hả… uhm… tự anh hứa đó nhé. Ba mẹ em lâu lâu mới có ở nhà được mấy ngày… ba đi công tác suốt, còn mẹ cũng đi luôn… riết em cũng không quan tâm mấy người đó đi đâu làm gì nữa. Nhà chỉ có anh em em với hai cô giúp việc thôi.
– Ừ, hèn gì… thấy em muốn đi đâu thì đi…
– Em tự do lắm lun… mà anh đừng có lo… thấy em đi lung tung vậy chứ không có hư đâu nhé… thấy người ta… dành lần đầu tiên cho… cho anh hôn!
– Ừm… anh hiểu mà…
Tôi càng siết chặt lấy em nhiều hơn… thì ra em cũng đâu khác gì tôi… ba mẹ em cũng có ở nhà với em đâu, em cũng phải tự lo cho cuộc sống của mình. Khác tôi là em còn anh và người giúp việc cùng hoàn cảnh gia đình tốt hơn tôi… *hèn gì…* tính cách của em cũng có lạnh lùng như tôi, nhưng lại rất chu đáo trong mọi việc. Nhìn bề ngoài, người ta sẽ lầm tưởng em là một tiểu thư kiêu kỳ, chẳng làm được trò trống gì ngoài dùng sắc đẹp để nghinh với đời… Nhưng em của tôi hoàn toàn ngược lại, em có bất cần và nghinh với đời, nhưng với người thân, bạn thân thì em rất vui vẻ nhất là với tôi… em chăm sóc, quan tâm tôi chẳng khác nào một người vợ hiền vậy… những đức tính đâu phải dễ có được ở một đứa con gái tuổi đời chưa đến hai mươi này… và không nhiều người có thể nhận ra tính cách thật của em nếu không được tiếp xúc thật nhiều.
Ăn xong… phim cũng gần hết… tôi và em đứng xếp hàng để chờ đánh răng. Cô ấy nói em mua thêm bàn chải… nhưng nhất quyết không chịu. Về sau, tôi có tự ý mua thêm một cái để cho em… nhưng chẳng hiểu sao… không cánh mà bay. Vậy là đành có lỗi với cô giáo dạy vệ sinh răng miệng lúc đi nhà trẻ mà sài chung bàn chải với em… Đánh răng xong, em và tôi ôm nhau xem phim cho hết rồi nằm trêu chọc nhau… những nụ hôn ngọt ngào tưởng chừng như không dứt…
Tôi có thể tiến xa hơn là những nụ hôn và ôm ấp bình thường bên ngoài… nhưng tôi đủ biết người con gái sau lần đầu tiên thường phải mất hai đến ba ngày mới bình phục vết thương và dư khả năng kiềm chế cái ham muốn bình thường của mình lại để em không phải bị đau.
– Sao… tới hôm đó… anh mới chịu… với em?
Em rúc đầu vào ngực tôi, thủ thỉ. Xoa lên làn da mát lạnh mịn màng của em, tôi cười:
– Ừ… vì lúc đó anh mới biết… mình… cần em… Còn những lần trước… anh… chưa dám chắc mình có yêu em hay không… nên anh… không muốn em phải chịu thiệt thòi… anh sợ mình không phải người tốt…
– Đồ ngốc… từ hôm anh chịu bị đâm cứu em… thì… người ta đã thương anh rồi… tại… anh ngốc… anh vô tâm không thèm để ý người ta thôi!
– Xin lỗi mà…
– Không sao… em hiểu anh mà… nhờ vậy em mới biết tính tình của anh đó!
– Hỏi nhé… rồi cái đám bạn em đi chung… tụi đánh anh đó… giờ sao rồi?
– Mấy đứa đó hả… bạn của ông Thành… rồi em quen nên chơi chung… từ lúc tôi đánh anh… em cắt đứt quan hệ lun rồi!
– Sao tự nhiên vì thằng xa lạ như anh mà em trở mặt với bạn bè?
– Em không biết nữa… lúc đó em chỉ biết tụi nó làm hại anh… nói thật nhé… yêu anh, được ở bên người em yêu thì dù cả thế giới phản đối em cũng mặc kệ…
Tôi ôm mặt, vỗ vỗ vào đầu ra vẻ khổ sở:
– Vậy hả… ôi ôi, vậy thì tiêu tôi rồi… không lẽ tôi cũng phải chống cả thế giới để yêu cô này sao ta?
Em ngẩn mặt lên, nhéo vào hông tôi:
– Dám gọi em là cô ấy hả? Nè nè… anh… anh không chịu vì em bất chấp tất cả hả?
Em có vẻ hơi thất vọng… mặt em buồn thực sự rồi… Tôi khẽ siết chặt, rồi hôn lên đôi môi ngọt ngào của em:
– Không chịu thì tôi đâu có nằm đây với em… tiểu thư của tôi à!
– Hihi, đáng ghét!
Em rúc đầu vào ngực tôi, nằm im… Tiếng nhạc từ chiếc điện thoại vang lên những bản tình ca nhẹ nhàng… đưa em và tôi vào giấc ngủ… em nằm đó… gọn trong vòng tay bé nhỏ của tôi… vòng tay không lớn… nhưng cũng đang cố hết sức ôm chặt lấy em… có được em… đó là niềm hạnh phúc!