26. Chương 26: Nữ hoàng yếu đuối

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 26: Nữ hoàng yếu đuối

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có em, mọi thứ xung quanh tôi bỗng trở nên tươi đẹp hơn bao giờ hết. Ở lớp, tôi bắt đầu cười nói nhiều hơn. Ở quán, tôi vui vẻ và làm việc hiệu quả hơn hẳn, nhất là sau khi góp ý điều chỉnh một chút, quán đã gặt hái thành công, được ông chủ khen thưởng.
Dạo này em bắt đầu đi học ngoại ngữ trở lại, không đến quán thường xuyên như trước. Nhưng cũng chẳng sao, vì giờ đây em đã chính thức bước vào cuộc sống của tôi, không cần phải lặng lẽ ngồi một góc quán để quan sát tôi nữa.
Sáng sớm, vừa định đi học thì điện thoại reo. Là anh Phong. Giọng anh vội vã, lo lắng:
– M… từ hôm qua đến giờ, Phương có liên lạc với em không?
– Dạ không ạ, em mải lo kiểm tra nên quên mất nhắn tin cho chị. Có chuyện gì vậy anh?
– Phương… chị ấy có chuyện buồn, giờ mất tích luôn rồi… anh tìm chị hai ngày nay rồi.
– Sao ạ? Chị có chuyện gì vậy anh?
– Từ từ anh kể sau… nếu em có tin tức gì thì báo anh liền nhé. Giờ anh phải đi tìm mấy người bạn của Phương xem sao.
– Dạ, để em đi tìm chị cùng anh.
– Thôi… à mà cũng được, biết đâu Phương có chuyện riêng với em, có chỗ nào anh không biết.
– Dạ vâng, để em đi tìm những chỗ chị hay nhắc tới, có gì em liên lạc với anh.
– Ừ, mà em định đi bằng gì?
– Để em mượn xe bạn.
– Ừ, có gì liên lạc gấp với anh.
Tắt máy, lòng tôi như lửa đốt. Giờ biết kiếm xe đâu ra? Đường xá thì mù tịt. Đành phải nhờ em vậy, tìm được chị rồi tính tiếp. Tôi gọi em, hồi lâu em mới nghe máy.
– Em đó… đang làm gì vậy?
– Em mới ngủ dậy, đang nằm nướng đây.
– Em cho anh mượn xe được không?
– Xí, chạy xe người ta mòn quá rồi còn bày đặt nói mượn… có chuyện gì vậy? Để em chạy xe qua với anh.
– Ừ, ừ… em qua nhanh nha, gấp lắm!
Tắt máy, người tôi như đứng giữa đống lửa. Tôi không biết nhiều về chuyện của chị, nhưng những lời anh Phong nói cứ ám ảnh trong đầu. Tôi cảm nhận rõ ràng, chị đang mang trong lòng những nỗi buồn sâu kín. Cuối cùng em cũng tới, người em vẫn mặc đồ ngủ ở nhà.
– Ủa, sao mặc đồ này?
– Hihi, em sợ anh có chuyện gấp, nên không kịp thay đồ, sợ chút nữa phải chạy đi lấy đồ với con Hân. Có chuyện gì vậy anh?
– À, bà chị anh có chuyện buồn gì đó, giờ mất tích rồi. Ông anh gọi nhờ anh đi tìm… hix hix.
– Trời! Thôi, anh chạy đi kiếm nhanh đi, rủi có chuyện gì thì tiêu. Anh đưa em về nhà rồi đi tìm đi.
– Ừ, để anh đưa em về, chút nữa xe em còn đi công chuyện.
– Ngốc à, nhà em còn xe. Nhưng chút nữa em phải đi với con Hân mà anh.
– Ừ, được rồi.
Tôi chở em về nhà. Nhìn mặt em, thấy còn lo lắng hơn cả tôi.
– Sao mặt em lo dữ vậy?
– Hix, chút nữa anh chạy xe cẩn thận đó. Anh có chuyện gì là lao đầu vào, bất chấp bản thân luôn… em lo cho anh mà.
– Ừ, biết rồi, anh sẽ cẩn thận.
– Có gì gọi em biết nha.
– Ừ, em vào nhà đi.
– Cẩn thận đó…
Tôi phóng xe đi, phía sau lưng, em vẫn cố gọi theo dặn tôi cẩn thận. Tôi nghĩ thầm, lo xa gì chứ, làm như tôi còn con nít không bằng.
Tôi cố lục lại trí nhớ, tìm xem mỗi khi buồn chị thường đi đâu. Đầu óc rối bời, nhưng may sao dạo này đi với em nhiều, đưa em đi diễn nên cũng quen đường. Tôi chạy xe như điên khắp những nơi chị từng nhắc tới, mắt dán chặt vào từng bóng dáng quen thuộc, từng chiếc xe có thể là của chị – nữ hoàng của tôi. Suốt nửa ngày trời, không chút tin tức. Anh Phong cũng vậy, điện thoại chị hoàn toàn không liên lạc được. Thi thoảng tôi nhắn một tin cho em yên tâm, rồi lại lao đi tìm.
10 giờ đêm, vẫn bặt vô âm tín. Anh Phong nhờ thêm vài người bạn, cũng không kết quả. Lòng tôi thầm trách chị sao lại biến mất như vậy, không biết có nguy hiểm gì không. Tôi cố chạy lại những chỗ chị từng nói hay đến, mệt mỏi, lo lắng, cuối cùng dừng lại ở một góc cầu – nơi chị từng bảo mỗi khi buồn, chị hay tới để tĩnh tâm. Tôi ngồi đó, chờ đợi, hy vọng nhìn thấy chị.
Đang ngồi ủ rũ, điện thoại reo. Tôi mừng cuống lên khi thấy hiện lên số máy của chị – người “xấu xí” của tôi. Dù lo lắng, tôi vẫn cố kìm nén, không gào lên, vì giờ đây, chị không cần thêm cơn giận.
– Chị… chị ở đâu rồi? Nhox tìm chị cả ngày nay.
– Nhox… về nhà đi.
– Sao vậy chị?
– Chị đang ở nhà Nhox… về nhanh nha.
Chưa kịp nói thêm câu nào, chị đã cúp máy. Tôi cũng không gọi lại, lao xe về nhà như điên. Đèn đỏ, gió lạnh, tôi chẳng màng. Đường vắng, may không gặp công an. Về đến nhà, thấy xe chị đang đậu. Tôi thở phào nhẹ nhõm, dừng xe cạnh chị rồi gõ cửa. Chị khẽ hé cửa, nhận ra tôi, liền mở hẳn. Tôi bước vào, im lặng ngồi nhìn chị. Chị ôm chầm lấy tôi, khóc.
Có lẽ chị đang rất đau. Có lẽ chị – nữ hoàng của tôi – giờ đây đang yếu đuối tột cùng, cần được sẻ chia. Tôi từ từ đưa tay ôm lấy vai chị, không nói gì, chỉ ngồi yên ôm chị, để mặc chị khóc. Không lời an ủi, không ngăn cản. Thời gian trôi lặng lẽ. Hơn nửa tiếng trôi qua, nước mắt chị như không ngừng tuôn rơi. Rồi chị bớt khóc, chỉ im lặng tựa đầu vào vai tôi, tay vẫn siết chặt cánh tay tôi – như thể buông ra là sẽ chẳng còn điểm tựa nào nữa.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ không gian im lặng. Là anh Phong.
– Có tin gì chưa em?
Tôi nhìn chị. Ánh mắt chị long lanh nước mắt, mỏng manh và yếu đuối. Tôi đưa tay lau mặt chị, mỉm cười:
– Dạ, tìm thấy nữ hoàng rồi nè anh.
– Trời! May quá… Phương có sao không em?
– Dạ không sao ạ, em đang ngồi với chị. Anh nói chuyện với chị nhé?
– Ừ, ừ…
Tôi nhẹ nhàng đưa điện thoại cho chị. Chị im lặng, lắc đầu rồi lại tựa vào vai tôi. Dù không hiểu, tôi biết giờ chị cần yên tĩnh.
– Chị không sao đâu anh, đang muốn ngủ, không muốn nói chuyện với ai.
– Vậy à… thôi không sao, em chăm sóc Phương cẩn thận nhé. Anh liên lạc sau.
– Dạ, anh đừng lo. G9 anh!
Sau cuộc gọi, tôi mới nhớ đến một người đang lo lắng cho mình. Tôi bấm số em.
– Em nghe anh.
– Em… anh tìm được chị rồi. Giờ anh đang ở nhà. Em đừng lo nữa, ngủ trước đi. Mai anh qua đón em sau.
– Ừ, mà anh ăn tối chưa?
– Anh ăn bánh mì rồi.
– Vậy anh ngủ sớm nha.
– Ừ, em. Ngủ đi, đừng lo nữa.
– Dạ!
Tôi tắt nguồn điện thoại, ngồi im nhìn chị. Vai chị hơi run, tay vẫn nắm chặt bắp tay tôi. Một lúc sau, chị lên tiếng:
– Chị đói.
– Ừ… giờ Nhox đưa chị đi ăn nhé.
Chị gật đầu. Tôi bảo chị lùi xe vào bãi đậu xe tải cũ gần đó, nói với chú giữ xe một tiếng, rồi nắm tay chị trở lại xe. Ngồi lên xe, tôi tự đội mũ bảo hiểm cho chị, rồi chạy đi. Chị ôm chặt lấy tôi, im lặng. Tôi chạy vòng quanh, tìm được một quán cháo trắng mở khuya, ghé vào. Biết chị thích ăn gì, tôi gọi hai tô cháo và vài món dễ ăn. Chị im lặng ăn ngon lành – người duy nhất và đầu tiên tôi biết, dù buồn đến đâu vẫn ăn uống rất khỏe.
Ăn xong, tôi không ăn nhiều, chủ yếu gắp đồ vào tô cháo của chị. Chị hồn nhiên ăn luôn cả tô của tôi… hix hix. Ăn xong, chị ngồi im một lúc, rồi thì thầm:
– Chị muốn ăn kem.
Sax!!! Chị có bà con với em tôi hay sao trời? Giữa đêm mà đòi ăn kem? Đừng bảo lát nữa đòi lên cầu ngồi nữa nghen. Nhưng dù nghĩ vậy, tôi vẫn gật đầu:
– Ừ, ăn kem. Giờ muốn ăn loại nào?
– Kem dâu với kem socola.
Tôi trả tiền cháo, chở chị thẳng đến chỗ hay mua kem. Thằng giữ xe nhìn tôi là biết không phải đi hát, mà mua kem – không cần hỏi, nó mở tủ kem ra cho tôi lựa.
– Chị mọi lần đâu anh?
– Ngủ rồi.
– Ghê ghê.
– Ghê gì?
Thằng nhóc mặt nham hiểm chỉ chỉ về phía chị đang ngồi. Tôi nhìn chị, rồi lấy hộp kem đập nhẹ lên đầu nó:
– Tính tiền đi mày.
Nó cầm tiền, miệng vẫn lẩm bẩm:
– Ghê nha… huynh ghê lắm @@
– Giờ mới biết hả con =))
Tôi chở chị tìm một quán nước ven đường. Chở người đẹp như thế này giữa đêm khuya cũng hơi sợ, nhưng chị không chịu về nhà, đành mạo hiểm. Tôi gọi cho chị một ly trà lipton nóng, còn mình là ly cà phê không đường. Chị im lặng ăn kem, không như em tôi – không thèm đút cho tôi dù chỉ một miếng. Đúng là chị tôi, chẳng bao giờ thay đổi. Đi ăn với chị, phải biết giành ăn, chứ chị không đời nào nhường. Nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trạng giành nữa, đành ngồi uống cà phê, nhìn chị ăn.
Tôi cởi áo gió khoác lên vai chị, im lặng nhìn dòng xe qua lại. Gió lạnh, tôi đã thấy lạnh, huống chi chị mặc váy mỏng manh mà còn ăn kem – không run mới lạ. Ăn hết hai hộp kem, mắt chị dường như bớt buồn, có chút tinh nghịch hiện lên. Cũng tốt. Dù chưa nói được lời nào an ủi, và cũng chẳng biết an ủi thế nào, tôi thấy vui vì chị có vẻ khá hơn. Chị ngả đầu lên vai tôi, một lúc sau lại nói:
– Chị muốn ngủ.
– Ừ.
Tôi mỉm cười. Tính tiền nước xong, đội mũ cho chị, rồi từ từ chạy xe về nhà, sợ gió làm chị lạnh. Quả nhiên chị đang lạnh, tay đã tê cóng. Về đến nhà, chị vẫn ngồi trên xe, không chịu xuống, giơ hai tay về phía tôi. Tôi hiểu. Đúng là nữ hoàng. Tôi lắc đầu cười, quay lưng lại, để chị leo lên lưng. May quá, nhìn cao và đẹp vậy mà cũng chỉ nặng hơn em tôi một hai cân, còn cõng nổi.
Tôi cõng chị vào nhà, đặt nằm xuống, rồi quay ra dắt xe vào, đóng cửa, lấy chăn đắp cho chị. Vừa định đứng dậy đi đánh răng, rửa mặt, chị đã kéo tôi nằm xuống bên cạnh, đầu rúc vào ngực tôi, vai run run – tôi cảm nhận được chị lại đang khóc. Đành vậy, tôi nằm im ôm chị, cho đến khi chị ngừng khóc, chìm vào giấc ngủ. Đoán chị đã ngủ say, tôi mới thở phào, nhắm mắt ngủ. Đây là người con gái thứ hai ngủ trong phòng tôi – người đầu tiên là em.
Trời vừa sáng, tôi chỉ ngủ được chút ít. Người mệt rã rời nhưng không dám nhúc nhích, sợ làm chị thức. Thế là nằm chịu trận đến sáng. Hix, quên mất chị là “trùm lười ngủ siêu cấp”. Biết chị ngủ đến bao giờ mới dậy đây? Chắc chắn nghỉ học mất rồi. Tôi mở điện thoại gọi trường, nhờ cô Xuân (bán căn-tin) nhờ ai đó viết dùm phiếu điểm danh, rồi gọi em:
– Em hả, dậy chưa?
– Ưm... chưa... cho người ta ngủ xíu.
– Ngủ hoài dzậy?
– Tại tối qua người ta học làm bánh ga-tô đó.
– Học gì khuya dữ vậy?
– Hihi, học làm cho anh ăn đó… mà mê làm quên mất tiêu thời gian luôn.
– Tội nghiệp chưa… thôi, ngủ thêm đi. Chiều anh mới qua trả xe em được.
– Ừ… anh có đi học không?
– Uhm, không. Giờ anh cũng ngủ thêm chút.
– Hihi, đáng ghét… ham ngủ mà dám la người ta.
– Tại gọi sợ em lo mà.
– Ai thèm lo… anh ngủ thêm đi, đừng phá em ngủ nữa đó. Chiều em đem bánh qua cho anh ăn hen.
– Ờ… ngủ đi.
Tắt máy, tôi nhìn sang chị, rồi bấm số anh Phong.
– Phương sao rồi em?
– Dạ không sao, có khóc một chút. Giờ đang ngủ rồi anh. Mà có chuyện gì vậy?
– Phương bị đồng nghiệp chơi xấu. Toàn đám ganh ghét chị thôi. Trước giờ tụi nó hại Phương nhiều lắm rồi. Và… Phương buồn vì anh sắp đi học. Mẹ anh ép anh đi Mỹ. Phương sẽ cô đơn lắm… không biết còn ai chăm sóc chị nữa… Giờ chỉ còn trông cậy vào em thôi.
– Dạ… nhưng… gia đình chị… không chăm sóc sao anh?
– Ba mẹ Phương… mất rồi em.
– Hả? Ba mẹ chị mất? Khi nào vậy anh?
– Bị tai nạn xe ở Mỹ. Hai năm rồi.
– Vậy sao… thương chị quá… giờ chị sống với ai vậy anh?
– Ừ… sống với dì. Nhưng đừng trông cậy vào họ. Toàn lợi dụng Phương thôi. Thôi, không nói nữa. Em chăm sóc Phương nha. Khi nào chị muốn về, em gọi để anh qua đón.
– Dạ…
Tôi nhìn chị, thẫn thờ. Giờ tôi mới hiểu chị hoàn toàn – hiểu những gì chị đang gánh chịu. Hoàn cảnh chị như một phần của tôi, nên tôi dễ dàng đồng cảm. Một gương mặt xinh đẹp chẳng thua ai, lại đang mang nỗi mất mát to lớn đến vậy… Từ giây phút ấy, tôi chỉ muốn ở bên cạnh chị, mang lại niềm vui thực sự cho chị. Vì như anh Phong nói, chỉ bên cạnh tôi và anh, chị mới cười thật lòng.
Chị dụi đầu sâu vào người tôi hơn, miệng thì thầm trong cơn mê:
– Nhox… đừng xa chị nha… Nhox… Phương ghét Phong… Nhox… đừng giống Phong nha… đừng… đừng…
Tôi mỉm cười, ôm chặt chị vào lòng. “Ừ… không xa chị đâu. Dù chị có xua đuổi, từ nay Nhox cũng sẽ không bao giờ xa chị nữa.” Tôi thầm hứa, và tôi sẽ giữ lời.
Cứ ngủ rồi thức vì chị đụng vào, nằm suy nghĩ rồi ngủ tiếp… cứ thế cho đến khi ai đó chọc chọc vào mũi tôi. Tôi mở mắt – chị đang nằm nhìn tôi, mặt cười tinh nghịch, tay còn giữ nguyên tại hiện trường. Bắt quả tang rồi, dám nghịch lúc tôi ngủ!
– Nhox khùng… dậy chở chị đi ăn coi.
– Hết buồn chưa?
– Hết rồi.
– Nhanh vậy?
– Ừ, chuyển hết cho Nhox rồi. Lấy dùm đi.
– Khôn hen… vậy đưa đây.
– Tốt bụng quá ta… không hối hận nha.
– Ừ, không. Chị vui là được.
– Hihi, thương Nhox nhất. Chị muốn ăn gà rán.
– Ăn chi cho mập?
– Mập mà tấp nập người theo haha, dậy điiiiiiiiiiii…
– Từ từ… đánh răng chưa mà đòi đi ăn…
– Nhox cho chị mượn bàn chải nha…
– Ờ, có đâu… để anh đi mua.
– Khỏi… chị đánh rồi.
– Hả? Bàn chải đâu đánh?
– Nè…
Chị cười tít mắt, chìa bàn chải ra chọc chọc vào mũi tôi. Tôi cầm bàn chải, nhìn đi nhìn lại – cảm giác quen thuộc da diết. Thôi rồi, thương bàn chải quá… một mình nó phục vụ gấp ba lần bình thường :-s
– Cái này… của Nhox mà.
– Ừ, của Nhox.
– Thì sao?
– Chị mượn.
– Rồi Nhox đánh bằng gì?
– Ngốc! Bàn chải của Nhox thì Nhox đánh đi.
– Sao còn đòi mượn?
– Vì chị đã đánh rồi… coi nè…
Chị vừa nói vừa thổi phù phù vào mặt tôi. Hix, chưa từng thấy người đẹp nào hồn nhiên như chị tôi, thổi hơi vào mặt người ta để khoe đánh răng. Nhưng đúng là hơi thở chị thơm thật.
– Nhox nhanh nhanh… đói bụng quá… chị chờ.
Trời ơi, cái cảnh này quen quá… chị có quen em tôi không đây? Khác mỗi chỗ em tôi im lặng cầm bàn chải đánh, còn chị nữ hoàng nhà tôi thì hồn nhiên khoe “chiến tích cướp bàn chải”. Mai mốt ba đứa có chuyện gì, hồ sơ chắc ghi: chết vì xài chung bàn chải đánh răng @@
Tôi vào nhà tắm đánh răng, thay đồ. Quay ra, thấy chị đang nghịch hộp kem trồng cỏ ba lá. Biết tôi đứng sau, chị hỏi:
– Sao không phải hoa cúc dại?
– Ừ… cái đó bạn Nhox trồng.
– Hoa cúc dại đẹp hơn mà…
– Ờ, bạn Nhox trồng, đâu phải của Nhox.
– Uhm… chị biết… nhưng hoa cúc dại vẫn đẹp hơn… đúng không?
Bó tay… ngang bằng đến thế là cùng… chẳng hiểu vấn đề tôi nói. Chị luôn vậy, thích tranh cãi đến khi tôi chịu thua mới thôi.
– Ừ rồi, hoa cúc dại đẹp nhất, chịu chưa? Giờ đi ăn nha.
– Hihi, Nhox ngoan.
Chị tung tăng đi ra, đứng chờ tôi dắt xe. Tôi không biết KFC ở đâu, đành vừa đi vừa hỏi người ta. Cuối cùng cũng tìm được. Tôi gọi hai phần combo và một chén canh cho chị. Đang ăn ngon lành, bỗng một cánh tay xinh đẹp thò qua cướp mất cái đùi gà của tôi. Cha chả, dám cướp đồ ăn giữa thanh thiên bạch nhật, còn cười tủm tỉm khoe chiến tích nữa chứ. Không thể nể nang được nữa – phải tranh cướp lại thôi. Tôi đứng dậy, nắm tay chị giật lại cái đùi gà. Thế là cuộc chiến ăn uống giữa chị và tôi lại nổ ra – sôi động và tràn đầy tiếng cười.
Chị của tôi đây rồi – tinh nghịch và đáng yêu. Sau một đêm, chị đã vui vẻ trở lại. Người ta nói chị yếu đuối? Ừ, có lẽ vậy. Nhưng trong chốc lát đã đứng dậy, cười tươi thật lòng – không phải ai cũng làm được. Và tôi biết chắc, chị không giả vờ vui trước mặt tôi. Tôi hiểu chị – chị không bao giờ giả tạo trước mặt tôi, và một người nữa… là anh Phong.
Giỡn hồn nhiên như hai đứa trẻ ở KFC xong, chị bắt tôi chở đi ăn kem mới chịu về.
– Ủa, bắt Nhox đưa về… còn xe chị?
– Kêu tài xế qua lấy.
– Hả? Chú tài xế ấy hả?
– Không… tên đáng ghét kia kìa.
– Ai? Ngoài Nhox, chị còn ghét ai nữa?
– Phong.
Tôi lắc đầu, chạy xe đưa chị về. Tôi chỉ biết đường lên Q1, từ Q1 về Q7 thì thua. Đành chạy theo chỉ dẫn của chị, mà rõ ràng chị cố tình chỉ đường vòng vòng để hành tôi. Chưa từng thấy người nào đẹp mà nghịch như chị @@
Cuối cùng đưa chị về đến nhà, chị đưa chìa khóa xe cho tôi, cười:
– Cảm ơn Nhox nghen…
– Cảm ơn gì?
– Vì làm chị cười. Nhox về đi…
– Ừ. Có gì đừng đi lung tung nữa đó. Buồn thì tìm Nhox, biết chưa?
– Biết rồi, biết rồi… giọng điệu y chang cụ non à…
– Vào nhà đi.
– Hihi, bye Nhox nghen… Nhox khùng…
Cha chả, hành xác người ta cả ngày còn dám chê tôi. Đúng là gan nữ hoàng! Tôi mỉm cười, gọi anh Phong:
– Alo anh ơi.
– Anh nè… Phương sao rồi?
– Dạ, mới dẫn chị đi KFC, ăn kem xong.
– Phương vui lại chưa?
– Cười như hoa… à anh nghe lệnh nè.
– Ừ, ừ.
– Giờ qua nhà em… cầm chìa khóa, lái xe chị về nhà, chờ xử tội kìa.
– Hiểu… khổ thân anh…
– Vâng, em cũng hiểu… ráng đi anh.
– Ừ, chút anh qua…
Anh Phong cười mếu máo, cúp máy. Tôi từ từ chạy xe về nhà… chạy nhanh làm gì, biết đường mà về đâu. Cuối cùng về tới quán, tôi gọi em:
– Em… nghe nè… anh đang ở đâu?
– Anh về quán làm luôn rồi còn em…
– Dạ, đang nướng bánh.
– Sax… vẫn làm bánh hả?
– Chứ sao? Chừng nào anh tan làm thì qua đón em nghen.
– Giờ đó khuya rồi mà…
– Kệ… không đón em thì em ăn bánh một mình đó.
– Ừ… chút anh qua.
– Hihi, làm vui vẻ ha.
Tôi trở lại với công việc. Em tôi… cứ như người vợ vậy. Thích nấu ăn, cả ngày nghịch mấy món để chỉ một người – tôi – thưởng thức. Hôm trước tôi hỏi em bánh ga-tô là gì, em cười chọc tôi là đồ hai lúa. Vậy mà hôm nay, có người cặm cụi cả đêm để học làm bánh cho tôi ăn.
Nhớ em, tôi mỉm cười dặn pha chế chừa một phần nước cam, tan làm sẽ mang về cho em.
Quán đóng cửa, tôi chạy qua nhà em. Khoảng 10 phút sau, em xuất hiện với hộp bánh trên tay. Trời lạnh mà mặc đồ gì sexy không biết – quần ngắn đến mức không thể ngắn hơn, áo sơ mi mỏng cột hở bụng, khoe chiếc eo nóng bỏng. Tôi đưa áo cho em mặc, càu nhàu:
– Nửa đêm khoe bụng cho bệnh hả?
– Hihi, đẹp không?
– Ờ thì đẹp…
– Vậy là được rồi… đồ khờ…
Em móc hộp bánh lên xe rồi leo lên, ôm chầm lấy tôi. Về đến nhà, tôi dắt xe vào rồi đi tắm, còn em ngồi mở phim xem, cắt bánh. Tôi tắm qua loa, quay ra – em đang đứng một chân trên ghế, hơi cúi người xuống bàn để cắt bánh. Chiếc eo cong cong, đôi chân dài khêu khích… Tôi tiến lại, nhẹ nhàng ôm lấy eo em. Em giật mình, ngửa mặt ra sau đón nụ hôn của tôi. Tôi khẽ nắm tay em, đặt con dao và hộp bánh xuống, xoay người em lại, bế em ngồi hẳn lên bàn. Lưỡi tôi và em quấn lấy nhau trong đam mê.
Em nhẹ đẩy tôi ra, chỉ tay vào ngực tôi:
– Anh hư lắm… để người ta cắt bánh đã… ưm… từ… ừ… hi… hi…
Tôi chưa để em nói hết câu đã hôn em, tay từ từ cởi từng nút áo sơ mi mỏng tanh – thứ đã khiêu khích tôi từ lúc em bước ra khỏi cổng. Giờ thì đừng mặc áo nữa cho đỡ phiền. Tôi cởi hết mọi thứ trên người em, ôm em hôn khắp cơ thể. Em cũng ưỡn người đón nhận, hai tay và chân cuồng nhiệt cởi bỏ quần áo tôi. Ánh đèn sáng khiến tôi càng kích thích hơn, từng đường nét trên cơ thể em hiện rõ trong mắt tôi, in đậm lên môi, tay và da thịt tôi.
Mỗi lần tôi chạm vào giữa hai chân em, tiếng rên nhỏ phát ra từ đôi môi gợi cảm. Chúng tôi lao vào nhau đầy cuồng nhiệt. Có lẽ chẳng chiếc bánh nào ngọt bằng khoảnh khắc này bên em. Không ai ngăn cản được tình yêu đang thăng hoa giữa hai cơ thể nồng cháy, trong căn phòng trọ nhỏ này. Với chút kinh nghiệm từ tôi, em phối hợp cuồng nhiệt. Tiếng rên, tiếng gọi tên nhau, tiếng da thịt chạm vào nhau, mùi mồ hôi, mùi bánh và mùi cơ thể hòa vào nhau – tạo nên một không gian đầy đam mê, tràn ngập tình yêu cháy bỏng.
– Anh hư lắm…
Em ngồi gọn trong lòng tôi, cắt một miếng bánh đút vào miệng tôi. Tôi nhai ngon lành, mỉm cười nghịch bầu ngực và cái bụng em.
– Ừ…
– Còn ừ nữa… đồ xấu xa.
– Ừ.
– Ghét… bánh ngon không?
– Ngon.
– Tự em học làm đó.
– Biết rồi, khoe hoài.
– Người ta làm cho anh ăn… không khen mà còn nói vậy?
– Thôi mà… không thấy anh đang ăn nhiệt tình sao?
– Uhm… vậy mới ngoan.
Em lấy ly cam tôi mang về, đưa lên miệng uống, rồi hôn tôi nhẹ:
– Chị sao rồi anh?
Tôi không chút thay đổi cảm xúc, mỉm cười:
– Ừ, đỡ buồn rồi. Hôm qua chị khóc quá trời, khóc hơn cả em ấy.
– Trời… so sánh với em nữa…
– Chứ sao? Khóc cả đêm luôn, ướt hết áo anh.
– Vậy hả? Sao chị khóc dữ vậy?
– Buồn đủ thứ: đi làm bị người ta hại, người thân thì không có, ông anh sắp đi Mỹ học… nên chị buồn, sợ lắm… haizz.
– Uhm… tội nghiệp chị…
Em gỡ một miếng bánh bỏ vào miệng tôi, khẽ hôn má tôi:
– Em không ghen hả?
Tôi nhéo tôi một cái, hôn môi tôi, khẽ cười:
– Có chứ.
– Sao không thấy giận dỗi như…
– Em khác người ta mà. Em ghen, nhưng không giận anh. Vì em hiểu tên ngốc như anh.
– Tối qua chị ngủ ở đây… em không ghen sao trời?
– Uhm… ghen chứ.
– Vậy là sao?
– Hihi, tên ngốc như anh… ôm người ta cả đêm mà còn chẳng dám làm gì… ngốc vậy thì làm sao phản bội em?
– Trời… rủi…
– Không… em đã nói rồi. Em hiểu anh. Em đủ tin rằng, dù anh đi đâu, làm gì với ai, em vẫn giữ được trái tim anh.
– Tự tin ghê.
– Chứ sao? Thực ra, nếu anh bỏ rơi chị đêm qua, anh sẽ không còn là anh của em yêu. Anh của em… đâu bao giờ đứng im nhìn người thân đau khổ. Em không ích kỷ vậy đâu.
– Ừ… anh xem chị như người thân rồi. Có thể làm gì cho chị, anh sẽ làm.
– Dạ… em sẽ ghen. Hihi… nhưng em tự tin… em sẽ giữ được anh… mãi mãi. Hãy nhớ lời em nói hôm nay nha anh.
– Ừ… nhớ rồi. Cảm ơn em tin anh.
– Đừng có vội mừng đó… đang ghen đây… ai cho anh hôn đâu?