27. Chương 27: Những Giây Phút Ấm Áp

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 27: Những Giây Phút Ấm Áp

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi đưa tay bịt miệng em lại, em quay đi uống một ngụm nước cam vắt. Tôi mỉm cười, ôm chặt lấy em – cô gái yêu tôi sâu đậm, luôn suy nghĩ chín chắn và tin tưởng trọn vẹn vào tình yêu của chúng tôi. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng, lòng thầm hứa sẽ yêu em mãi, cho đến khi chính em là người quay lưng đi. Sẽ luôn là như vậy.
Thừa lúc em quay lại đút bánh, tôi bất ngờ hôn lên đôi môi ngọt ngào, vẫn còn thoang thoảng hương cam nồng nàn. Em đẩy nhẹ vào đầu tôi, cốc một cái.
– Đồ hư… người ta đang ghen, cấm hôn mà!
– Cái môi nó tự hôn chứ có phải anh muốn đâu.
– Vậy thì phạt cái môi!
Em đặt miếng bánh xuống, lùa lưỡi vào miệng tôi cuồng nhiệt. Tôi ôm chầm lấy em, cơ thể hai đứa vẫn chỉ che đậy bởi chiếc chăn duy nhất. Lại lao vào nhau, lại quên hết mọi thứ xung quanh. Chỉ còn lại tình yêu và cảm xúc thăng hoa. Mỗi ngày trôi qua, tôi lại yêu em thêm một chút. Mỗi lời em nói, mỗi việc em làm, đều khắc sâu hơn vào tim tôi.
Mỗi khi em ở bên, chẳng đêm nào tôi ngủ yên. Em cựa mình, tôi liền tỉnh giấc. Nhưng tôi không hề khó chịu. Tôi thích bị em đánh thức chỉ để được nhìn ngắm gương mặt em lúc ngủ, để ôm chặt em vào lòng. Mỗi sáng tinh mơ, tôi không còn cố dậy trước em nữa. Tôi thích được em đánh thức bằng một nụ hôn, quen với việc mở mắt là thấy em mỉm cười, mắng tôi là đồ hư hỏng.
Sáng nay cũng vậy, vừa mở mắt đã bị em khóa môi, kèm theo cái cốc nhẹ lên đầu.
– Dậy đi, đồ hư hỏng… Hôm nay anh không nhớ là ngày gì à?
Tôi vòng tay ôm em, khẽ thì thầm:
– Ngày gì cơ?
– Anh hứa sẽ đi picnic với bạn bè em mà.
– Ừ… Tới ngày rồi hả?
– Ừm. Dậy đi, em chuẩn bị xong hết đồ rồi. Chỉ còn đợi tên hư hỏng là anh thôi.
Tôi gật đầu, hôn nhẹ lên môi em rồi vào phòng tắm vệ sinh. Cũng tại hôm trước đưa em đi diễn, ngồi uống sinh tố với đám bạn em, bị áp lực tinh thần dữ quá, trời xui đất khiến thế nào mà lỡ hứa đi picnic cùng họ.
Thực ra, tôi đã quen dần với những cô bạn của em, chỉ hơi khó chịu mỗi lần thấy mấy anh chàng vây quanh em. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm nhiều. Dù đưa em đi diễn, tôi vẫn lặng lẽ ngồi một góc quan sát. Ai tặng hoa, ai làm gì – mặc kệ. Chỉ cần có một chút ghen tuông cho thêm gia vị cho tình yêu là đủ. Tôi không có thói quen tặng hoa cho em. Tôi chỉ đợi em diễn xong, chở em về, mua cho em một hộp kem sô cô la – vậy là đủ. Em của tôi sẽ cười tít mắt, ôm hôn tôi ngọt ngào. Ừ, đôi lúc, tình yêu chỉ đơn giản như vậy.
Tiếng hát vu vơ của em vang khắp phòng. Tranh thủ lúc tôi đánh răng, em dọn dẹp lại căn phòng trọ. Hôm nay em mặc quần jean đen bụi bặm và chiếc áo thun xanh nước biển. Tôi bước ra khỏi nhà tắm, cũng diện nguyên bộ đồ giống hệt em. Hix, em kéo tôi đi cả buổi hôm qua chỉ để mua cặp áo quần giống nhau cho buổi picnic.
– Áo gì mà màu sắc rực rỡ quá trời.
– Ừm… vậy mới đẹp chứ.
– Ai nghĩ ra cái ý tưởng này vậy?
– Em đó. Ai có một nửa thì phải mặc đồ giống nhau.
– Làm quá vậy?
– Kệ em. Mệt anh ghê, nhăn hoài… Đi nhanh lên, trễ rồi!
– Ờ… thì đi.
Tôi chở em đến công viên Lê Văn Tám. Bạn bè em đã tập trung đông đủ, đứa nào cũng ăn mặc sặc sỡ, trông như một nhóm phát tờ rơi đi lạc. Vài đứa không có người yêu thì tự cặp với nhau, mặc áo cùng màu. Hôm nay, chị Tiên và nhỏ Hân mặc áo hồng, nhìn nhỏ Hân hiền hẳn ra. Đúng là mặc đồ trẻ trung thế này thì dễ thương hơn nhiều. Ông Kha không đi được, nên chị Tiên đành làm “chồng tạm” của nhỏ Hân.
Tôi cũng quen được vài anh bạn trai của bạn em. Có lẽ tôi là “một nửa” trẻ nhất, nhỏ con nhất và xuất phát điểm cũng thấp nhất trong nhóm. Nhưng chẳng sao cả. Tôi đã quen rồi. Chỉ cần em vui, thì chẳng có gì làm tôi ngại.
Cười nói một hồi, cả nhóm phóng xe lên thác Giang Điền. Đến nơi, thuê lều trại. Tôi đảm nhận vai trò tổ chức trò chơi – và hoàn thành xuất sắc. Trò nào tôi bày ra cũng hành xác cực độ, nhưng tràn ngập tiếng cười. Ngay cả mấy anh lớn tuổi cũng bị kéo vào những trò chơi “độc ác” của tôi.
Nhóm chúng tôi nổi bật giữa đám du khách bởi nhan sắc và chiều cao của các chị em. Đặc biệt là màn tắm thác – mấy cô bạn yêu nhền nhện này khiến cả nam lẫn nữ xung quanh đều “bỏng mắt” vì thân hình quá chuẩn trong những bộ bikini. Tôi và mấy anh kia chỉ biết cười khì khì, nhậu bia và… chấm điểm. Dù gọi là “nhậu bia”, nhưng tôi chỉ được cụng 7Up. Hix, em tôi sẽ “giết” cả đám nếu ai dám bắt tôi uống bia.
Chơi đủ trò, ăn uống, chụp hình, rồi đốt lửa trại, nướng đồ… Thấm thoát mà đã khuya. Cả khu Giang Điền chìm vào bóng đêm yên tĩnh. Một số đã ngủ. Một số thì lang thang tâm sự. Em kéo tôi đi dạo khắp Giang Điền, ăn kem, ăn cá viên chiên, hôn nhau mỏi miệng mới chịu về trại. Vừa nằm xuống trò chuyện chút xíu, em đã ngủ luôn. Cả ngày vui quá, lại mất sức nữa.
Tôi ngồi ngắm em một lúc, rồi bước ra ngoài, đi lòng vòng tận hưởng không khí đêm. Dù một mình, nhưng chẳng thấy cô đơn – vì tôi đã có em.
Đi ngang lều nhỏ Hân, chị Tiên gọi tôi lại:
– Nè M, em thấy con Hân đâu không?
– Dạ, không thấy ạ.
– Ừ… nó đi đâu mất tiêu cả tiếng rồi. Em kiếm nó về dùm chị đi. Nằm một mình sợ ma quá, gọi hoài mà nó không bắt máy.
– Dạ, em đi tìm ngay.
– Ừ, nhanh nha em… Sợ ma, ngủ không được.
Tôi quay đi. Con nhỏ này, nửa đêm tự dưng đi lang thang đâu trời? Trong này dù có bảo vệ đi tuần, nhưng rộng quá, đi một mình có sợ không? Gan hơn cả em tôi nữa.
Đi vòng vòng không thấy, tôi gọi điện cho nhỏ Hân. Chuông reo một hồi thì em nghe máy:
– Đang ở đâu đó…
– Sao hả?
– Giữa khuya đi một mình nguy hiểm lắm. Về ngủ đi.
– Tự nhiên bữa nay quan tâm tới Hân vậy?
– Ờ… giờ đang ở đâu?
– Đang ngồi gần quán cafe hồi sáng, đối diện chỗ tắm thác nè.
– Ở đó với ai vậy?
– Một mình à… Ra dẫn về coi, hổng nhớ đường về.
– Ờ ờ… ngồi đó đi.
Mệt óc thật. Hóa ra là không nhớ đường về. Cũng phải thôi, Giang Điền rộng, đường tối, chắc chỉ có tôi nhớ đường vì cả ngày bị em bắt chạy xe đạp đôi, lang thang khắp nơi.
Tôi chạy thẳng đến chỗ nhỏ Hân chỉ. Từ xa đã thấy một bóng người ngồi im, nghịch điện thoại. Ai không biết, nhìn từ xa chắc tưởng ma. Tôi bước lại gần, ngồi xuống – thấy nhỏ đang run run.
– Sao vậy?
– Lạnh… với sợ… sợ… sợ ma.
– Sax… Biết sợ sao còn lang thang ra đây?
– Tại Hân thích.
– Vậy cũng phải nói… Về chưa? Dẫn về đây.
Tôi đứng dậy. Em nắm tay kéo tôi xuống.
– Ngồi chút đi rồi về. Nhỏ Thy đâu?
– Ờ… ngủ mất rồi.
Tôi cởi áo đưa cho nhỏ Hân mặc.
– Làm gì vậy?
– Lạnh thì mặc vào đi.
– Rồi M mặc gì?
– Nè… mặc ba lỗ cũng được. Coi như lâu lâu khoe cơ thể chút.
– Xí ốm nhom bày đặt.
– Ờ… kệ… coi ốm vậy chứ cũng yếu lắm à. Thôi, mặc vào đi.
– Cảm ơn!
Nhỏ Hân im lặng mặc áo của tôi. Tôi đưa em lon nước ngọt đang cầm, rồi lặng lẽ đứng dậy, bước đến gần lan can, nhìn về phía xa. Trăng không sáng, nhưng cũng đủ thấy cảnh vật mờ ảo, thác nước lấp lánh dưới ánh đèn. Ban ngày thì đẹp, còn ban đêm… thì sao mà cô đơn quá.
– Đang nghĩ gì vậy?
Nhỏ Hân tiến lại đứng cạnh tôi.
– Ừm… không có gì. Vẫn còn buồn chuyện cũ hả?
– Không… Hân quên lâu rồi. Đâu có đáng để nhớ mãi. Chỉ là…
– Chỉ là sao?
– Cảm giác cô đơn thôi.
– Ừ…
Tôi im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Em kéo tôi ngồi xuống ghế đá, khẽ dựa đầu vào vai tôi.
– Cho mượn vai chút nha.
Tôi hơi giật mình, nhưng rồi cũng ngồi yên. Cảm giác có giọt nước mắt thấm nhẹ trên vai.
– Đã tìm được ai để yêu chưa?
– Chưa… À, mà… có lẽ rồi.
– Vậy sao còn buồn?
– Ừ… M có tin vào tình yêu sét đánh không?
– M tin tất cả. Khi tình yêu đến, mọi chuyện đều đáng tin. Sao tự nhiên hỏi vậy? Bộ bị sét đánh với ai à?
– Có lẽ… Mà M từng yêu đơn phương ai chưa?
– Có.
– Cảm giác sao?
– Buồn… nhưng cũng vui.
– Sao buồn mà vui?
– Buồn vì… người ta không yêu mình. Nhưng vui… vì được yêu, được quan tâm lặng lẽ, được dõi theo người mình yêu. Đó cũng là một cách yêu, cũng là tình yêu… Sao không vui được?
– Vậy hả… đơn giản quá ha.
– Ừ… đôi lúc nên nghĩ đơn giản một chút. Hân sẽ thấy mọi chuyện dễ vượt qua hơn.
– Cảm ơn… động viên Hân nha.
– Có gì đâu, bạn bè mà.
– Hôm nay sao chịu nói nhiều vậy?
– Ừ… cũng không biết nữa… chắc tại bị Thy bắt nói nhiều quá, tới giờ nói nhìu cũng hổng hay luôn.
– M yêu Thy lắm hả?
– Ừ… nhưng không bằng cô ấy yêu M đâu.
Tôi mỉm cười. Mỗi lần nhắc đến em, nụ cười lại tự động nở trên môi.
– Ghen tị với hai người quá.
– Ừ… không sao.
– Giá mà có được tình yêu chân thành như vậy… thì hay biết bao.
– Ai rồi cũng sẽ có. Chỉ là… chưa đến lúc thôi.
– Cũng mong vậy… Nếu yêu ai đó, mà mình không biết nhiều về người ta, không được ở gần người ta… thì phải làm gì đây, M?
– Ừ… Nếu là M, M sẽ tiếp tục theo cảm xúc của mình. Cứ yêu, cứ quan tâm lặng lẽ. Khi nào cảm thấy hết yêu thì thôi. Nếu còn yêu… thì cứ yêu. Việc gì phải lo nghĩ nhiều thứ phức tạp?
– Vậy sao… Vậy Hân cũng sẽ làm như vậy.
– Ờ… tùy Hân. Cố lên, rồi Hân sẽ tìm được hạnh phúc.
– Ừm… hy vọng vậy. Bữa nay, tên ngốc của nhỏ Thy coi bộ cũng chính chắn quá ha?
– Ờ ờ.
– Đó lại ờ ờ.
– Quen rồi.
Tôi lại im lặng. Nhỏ Hân cũng im lặng. Đến khi tiếng điện thoại reo vang – chị Tiên gọi cho em, réo um sùm trong máy. Nhỏ Hân cười:
– Về hen.
– Ừ… về.
– Trả áo nè.
– Ờ, mặc đi. Lát về M lấy áo khác. Thy mua mấy cái lận.
– Ừm… cảm ơn nha.
Em tung tăng chạy trước. Được một đoạn, lại líu ríu quay lại, dí sát vào người tôi.
– Sao vậy?
– Quên… sợ ma.
– Người vậy cũng biết sợ ma à?
– Làm như Hân dữ lắm á… Ma mà… ai chẳng sợ.
Tôi lắc đầu cười. Con gái đúng là con gái. Dù có hung dữ hay lạnh lùng mạnh mẽ đến đâu, rồi cũng có lúc yếu đuối – cần một ai đó để chia sẻ, để quan tâm. Tôi mong cô bạn này sớm tìm được hạnh phúc thật sự.
Lắng nghe những tâm sự của em, tôi cũng phần nào thấu hiểu. Nhìn lại tôi và em – thật may mắn vì đã có nhau đến tận bây giờ. Chúc nhỏ Hân ngủ ngon, tôi quay về lều, nằm ngắm em một chút rồi ôm em chìm vào giấc ngủ.