Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 31: Về Lại Miền Tây
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn khoảng một tiếng nữa là xe khách sẽ đến bến. Tôi lấy điện thoại ra, bật nguồn rồi gọi cho thằng bạn cũ.
– Còn hơn tiếng nữa tao tới, mày canh giờ ra đón tao nha.
– Ừ, biết rồi.
– Vào bến chờ luôn đi… tao đi bộ xa không được.
– Biết rồi, lo gì.
Tôi tắt máy, nhét điện thoại vào túi áo, khẽ nghiêng người để đỡ mỏi. Im lặng nhìn ra ngoài cửa kính – những hàng cây, những cánh đồng xa tít tắp. Miền Tây của tôi luôn bình yên như vậy. Không ồn ào, không xô bồ, không kẹt xe, không bon chen khói bụi. Không khí yên ắng đến nao lòng của buổi chiều muộn khiến lòng người man mác nỗi buồn vô cớ. Mặt trời sắp khuất, chỉ còn những vệt nắng cuối ngày như níu kéo chút hơi ấm trước khi buông xuống màn đêm lạnh lẽo. Chắc giờ này chị, anh Phong và nhỏ Hân đang rất lo và giận tôi… Nhưng biết làm sao được? Giờ đây tôi chỉ muốn một mình, để tìm lại chính mình – con người lạnh lùng mà em đã đuổi đi bằng tình yêu.
Tôi cần rời Sài Gòn một thời gian ngắn, để dưỡng thương, để im lặng suy nghĩ, và cũng để em không thể tìm thấy tôi trong bộ dạng này. Không biết em có đi tìm tôi không, nhưng ai mà đoán được suy nghĩ của người ta? Nếu em thấy tôi lúc này, em sẽ lo, sẽ thấy có lỗi… và tôi lại vô tình khiến em khó xử.
Xe đến nơi thì trời cũng vừa tối. Có lẽ đây là chuyến xe muộn nhất trong ngày ở cái phố huyện nhỏ bé này. Thằng bạn tôi đang đứng bên dưới, cố gắng nhìn lên tìm tôi.
– Hảo! Tao đây!
Tôi hét lên, vẫy tay. Hảo chen vào dòng người vội vã xuống xe, leo lên chỗ tôi ngồi.
– Mày làm cái trò gì mà ra nông nỗi này, thằng quỷ?
– Ừ…
Nó khoác tay tôi lên vai, đỡ tôi từng bước xuống xe, có cả sự giúp đỡ của anh phụ xe. Tôi ngồi vững trên chiếc EX cũ kỹ của nó, cười khẽ.
– Khỏe không mày?
– Tao lo cho mày kìa. Giờ vào thẳng bệnh viện luôn nha, tao nhờ bác sĩ giữ giường sẵn rồi.
– Ừ, được đó.
– À quên, ăn gì chưa?
– Chưa.
– Để vào bệnh viện, mày nằm đó, tao chạy về kêu má tao nấu cháo cho mày.
– Thôi, phiền má hai lắm. Mày mua ngoài cũng được.
– Im đi, má tao biết sẽ la chết. Thôi, đi không nói nhiều nữa.
– Ờ.
Hảo chạy xe chậm rãi ra khỏi bến. Con đường nhỏ của thị trấn chẳng thay đổi gì cả. Chỉ mới rời nơi này có vài tháng mà sao thấy xa lạ đến thế. Những dãy nhà san sát im lìm dưới ánh đèn đường, những cây hoa hoàng hậu rủ bóng trong đêm, mùi thơm ngai ngái của hàng hoa sữa dọc con đường lớn khiến lòng tôi xao xuyến lạ. (Tôi vẫn hay khoe với lũ bạn ở xa rằng, không chỉ Hà Nội, mà quê tôi cũng có rất nhiều hoa sữa, dù chẳng hiểu vì sao). Thời đi học, ngày nào tôi cũng đạp xe trên con đường này, lang thang cùng mấy đứa bạn… Giờ mỗi đứa một ngả. Bỗng nhiên, phố huyện quê tôi sao mà vắng đến nao lòng.
– Hay tao kêu mấy thằng kia về thăm mày?
– Thôi. Để tụi nó học, từ trên đó về đây cũng xa.
– Ờ, mày cứ thích đày đọa bản thân một mình.
– Ừ, biết kêu ai giờ? Chỉ có mày, thằng ngu này, mới chạy từ thị xã về đón tao thôi.
– Đm… Mày làm cái gì mà tàn tạ dữ vậy? Đừng bảo là đánh nhau vì gái nữa nha.
– Hiểu tao dữ ha.
– Ôi dào! Tao còn lạ gì mày? Thằng boy vip của trường mà lên thành phố không có gái theo là tao chết liền!
– Im đi… Tao chả thích cái danh boy vip vớ vẩn đó đâu. Không vui.
– Mày không thích, nhưng đã mang tiếng rồi, giờ bỏ khó lắm.
– Ừ… Thôi, đừng nói chuyện này nữa. À, mày đừng nói cho ai biết tao về đây nghe. Phiền lắm.
– Biết rồi. Thấy chưa, cũng biết sợ gái đi tìm hả?
– Ờ.
– Hay tao kêu đứa bạn gái cũ nào của mày biết, để tao kêu nó vô coi chừng mày, chứ tao đi học, đâu trực canh mày suốt được.
– Thôi, quyết cắt đứt hết rồi… Gặp lại phiền lắm. Mày khỏi lo, tao tự lo được.
– Đi không nổi mà bày đặt.
– Nói gì, ngồi xe từ trên đó về đây được mà. Còn sống, chưa chết được.
– Mày… cứng đầu số một. Kệ đi, làm gì thì làm, tối tối tao tranh thủ về ở với mày cho vui.
– Ừ, tùy mày!
Vào phòng, nhờ quen biết nên cũng kiếm được giường khá sạch, phòng lại không đông người. Hảo dẫn bác sĩ – người tôi cũng quen – lại để giao tôi cho ông. Vừa thấy tôi, bác cười hiền:
– Mày có mang bệnh án theo không? Đưa bác xem.
– Dạ có.
Tôi đưa bệnh án – cái mà sáng nay phải năn nỉ mãi mới xin được từ bệnh viện trên Sài Gòn. Bệnh viện huyện tuy mới xây lại, nhưng tôi không biết có đầy đủ thiết bị để kiểm tra lại không. Xem xong, bác gật đầu:
– Cũng nặng… Phải điều trị lâu đây. Thôi, nằm đây uống thuốc, truyền nước, theo dõi vài ngày rồi về được. Nhưng phải uống thuốc đều, ăn uống điều độ, điều trị lâu dài mới khỏi. Để bác giao mày cho mấy y tá. Hảo về nhà đem thêm mền vô cho nó, phổi yếu, không để lạnh được. Giờ này dưới này trời tối lạnh lắm.
– Dạ, con về liền.
Bác gọi hai chị y tá ra ngoài trao đổi. Hảo nhảy xuống giường, xỏ dép theo sau.
– Mày nằm đó, tao về đem mùng, mền với vài bộ đồ vô cho mày. Chờ má tao nấu cháo chắc lâu, mày ngủ một giấc đi.
– Ờ, đi đi.
– Này, bà Thảo cũng làm ở khoa này đó mày.
– Thảo nào?
– Mày té đập đầu mất trí à? Chị y tá sexy ở tiệm bi-a đó!
– Ờ, nhớ rồi.
Tôi mỉm cười. Đúng là lũ quỷ, giờ vẫn nhớ chị y tá đó. Hồi cấp ba, tụi tôi hay ghé tiệm bi-a gần bệnh viện, không phải vì bàn tốt mà vì được ngắm chị y tá. Người gì mặc đồ trắng bó sát, sexy đến mức… sợ. Đi làm cũng quyến rũ, cứ đi đi lại lại, nên cả mấy năm đánh bi-a, tôi chả tiến bộ được tí nào =)).
Nghĩ vu vơ, nghĩ đến chữ “sexy”… hình ảnh em lại hiện lên. Lòng đau như cắt, nhưng vẫn cố mỉm cười. Đúng thật, em đã chiếm một vị trí quá lớn trong cuộc sống tôi rồi. Làm gì tôi cũng nghĩ đến em, gặp chuyện gì cũng so sánh với em. Những ngày không em, cuộc sống tôi tẻ nhạt, lặng lẽ và nhàm chán – y hệt con người tôi vậy. Tôi tháo sim, mở điện thoại, cắm tai nghe, chìm vào những bản nhạc buồn, mong quên hết. Nhưng càng nghe, càng nhớ. Càng nghe, càng đau. Giấc ngủ đến vội vã, cứ như sợ tôi thức thêm một chút nữa sẽ không chịu nổi.
…
– Dậy đi, mày làm gì đổ mồ hôi dữ vậy?
– Ờ…
Tôi tỉnh dậy, lưng đau buốt vì nằm lâu. Gượng ngồi dậy, ngơ ngác nhìn bạn:
– Mày vào lâu chưa?
– Lâu rồi. Thấy mày ngủ, tao không nỡ gọi. Thôi, ăn cháo, uống thuốc rồi ngủ tiếp. Bác tao mới mang thuốc tới đây.
– Ừ.
– Mai mày ở một mình được không? Sáng tao phải đi học sớm. Chắc mai tối mới về được.
– Ừ, không sao. Mày cứ đi học đi.
– Có gì mày kêu bác tao. Để tao dặn ổng một tiếng.
– Ừ, mày giờ chu đáo quá há?
– Hehe, sinh viên xa nhà mà. Anh em thì phải lo chứ. Nếu không phải mấy môn quan trọng, tao đã cúp học ở luôn với mày rồi.
– Thôi, tao bệnh mà mày lo dữ vậy.
– Ừ, mày ngon. Ăn đi, tao giăng mùng cho mày ngủ.
Tôi lặng lẽ nuốt từng thìa cháo hến – món mà má Hảo nấu. Hương vị này đã lâu tôi chưa được nếm lại. Ở quê, món cháo hến được xem là đặc sản, giàu dinh dưỡng. Nhìn Hảo, tôi thấy nỗi buồn vơi đi phần nào. Chắc nó phải chạy hơn 20 cây số để mua hến về nấu cho tôi đây. Ăn xong, hai đứa kéo ra hành lang, nói chuyện trời đất một hồi rồi mới vào phòng ngủ. Tôi nằm trên giường, còn Hảo kéo chiếc ghế bố ra nằm ở góc tường. Nghe nhạc… lại nghĩ về em… lại buồn… rồi lại nhắm mắt, cố ngủ. Đêm, phố huyện im lặng, ánh đèn mờ ảo, mùi hoa sữa vẫn lặng lẽ len vào cửa sổ.
Tiếng gà gáy làm tôi giật mình tỉnh giấc. Đã lâu rồi không nghe tiếng gà buổi sáng. Ở Sài Gòn xô bồ, làm sao tìm được cảm giác bình yên như thế này? Hảo hình như đã dậy sớm, chạy đi học rồi. Giờ tôi thực sự chẳng còn ai bên cạnh chăm sóc nữa. Buồn, nhưng tôi chấp nhận – vì chính tôi đã chọn như vậy.
Vén mùng, tôi từng bước lê vào nhà vệ sinh đánh răng. Nhìn vào gương, thấy miệng và mũi có vài vệt máu nhỏ – chắc đêm qua ho nên lại bị chảy máu. Tự nhiên bật cười, nhìn chẳng khác nào đang ung thư ấy nhỉ… Kiểu này tôi mà im lặng “die” thì hết phim luôn ^^.
Đánh răng, thay đồ xong, tôi lại lê thân ra căn-tin mua cháo ăn. Dáng đi cứng đờ như robot, không dám cử động mạnh. Lồng ngực như muốn nứt toác mỗi khi hít sâu hay muốn ho. Xách cháo về phòng, bác sĩ đang đi khám cho mấy bệnh nhân khác. Hình như có cả chị Thảo, nhìn từ phía sau cũng biết rồi. Bác sĩ quay lại, cau mày:
– Bị thương mà còn đi lung tung?
– Dạ, con đi mua cháo.
Tôi đưa tô cháo lên. Chị Thảo quay lại, nhìn tôi hồi lâu rồi cười:
– A… quen mặt quá. M phải không?
– Dạ, đúng rồi. Sao chị biết em?
– Trời, ở huyện này mấy đứa trẻ tuổi chị trở xuống ai mà không biết mày. Sao nằm đây? Bị thương à?
– Dạ… em bị té.
– Trời, xui dữ vậy. Nè, lên nằm cho bác sĩ khám xong rồi ăn nha.
– Dạ.
Tôi để cháo xuống bàn, leo lên giường nằm úp mặt xuống. Bác sĩ kiểm tra sơ rồi dặn vài câu, đi sang phòng khác. Tôi bưng cháo ra hành lang phía sau, hướng nhìn ra đồng lúa, ngồi ăn. Giờ này, mới đúng là con người thật của tôi – lặng lẽ. Lòng trống rỗng đến lạ, một cảm giác khó tả, một nỗi cô đơn quen thuộc. Mọi thứ vừa qua như một giấc mơ, và có lẽ giờ tôi đã tỉnh. Mỉm cười – sau khi tỉnh dậy, người ta thường cảm thấy trống rỗng mà. Cũng bình thường thôi.