Câu Chuyện Đời Tôi
Phần 32: Em tìm đến
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáu ngày trôi qua trong im lặng. Thằng Hảo thỉnh thoảng chạy đến thăm, đem đồ ăn, trái cây rồi lại vội vã đi học. Chỉ còn lại tôi cô độc điều trị vết thương một mình, tự canh giờ uống thuốc, từng bước lê đến cửa hàng mua đồ ăn... trong ánh mắt thương cảm của những bệnh nhân cùng phòng. Nhận thấy tôi đơn độc, chiều nay chị Thảo dành thời gian xuống mua đồ ăn giúp tôi. Khi chị về, chị giao tôi cho nhân viên ca sau.
Tôi hiền lành, nói chuyện lễ phép nên dần chiếm được thiện cảm của mọi người trong phòng, kể cả y bác sĩ. Thỉnh thoảng tôi còn tình nguyện mua đồ ăn cho những bệnh nhân bận rảnh tay.
Vết thương đã bớt đau, tôi không còn ho ra máu nữa, song cơn ho vẫn dai dẳng mỗi đêm. Có đêm tôi sốt run bần bật... nhưng càng cô đơn, tôi càng nhớ em... càng nhớ càng đau, ho càng dữ dội. Dẫu vậy, tôi vẫn cố gượng cười. Không ai thấy tôi khóc, nhưng tôi vẫn muốn cười. Nếu ngừng nụ cười ấy, có lẽ tôi không còn là tôi nữa.
Dặn giữ bí mật vậy mà cuối cùng bạn bè tôi ở thị xã cũng biết tôi về quê và đang nằm viện. Hôm nay cả nhóm kéo nhau đến thăm. Chúng chơi bài, tám chuyện suốt ngày mới chịu về. Khi chúng ra đi, tôi phải dặn đi dặn lại, hăm dọa đủ điều để chúng không tiết lộ chuyện tôi bị thương và đang nằm viện cho gia đình tôi hay mấy đứa bạn gái. Những người đó biết chỉ thêm phiền phức mà chẳng ích lợi gì.
Năm ngày trôi qua, chiếc điện thoại của tôi suốt ngày chỉ là chiếc máy nghe nhạc. Sim vẫn chưa được lắp vào. Bật nhạc lên, tôi lặng lẽ bước ra hành lang ngồi. Ngoài lúc ngủ, đây chính là nơi tôi ngồi im hàng giờ. Cơn ho lại kéo đến dồn dập, tưởng chừng xé toạc lồng ngực. Người tôi run bần bật vì đau và vì cố kiềm chế không ho quá mạnh...
Bỗng... một vòng tay siết chặt tôi từ phía sau.
Mùi hương quen thuộc pha lẫn trong hàng trăm mùi hương khác khiến tôi nhận ra ngay. Nhìn xuống đôi bàn tay ấm áp tưởng chừng tôi chẳng bao giờ còn nhìn thấy nữa... Gương mặt tựa lên vai tôi, vai tôi ướt đẫm nước mắt... là em. Chẳng cần quay lại, chẳng cần suy nghĩ, tôi cũng biết là em.
Tôi nhắm mắt, mỉm cười. Thời gian như ngừng trôi. Tôi nắm chặt lấy tay em, im lặng.
Em cắn mạnh vào vai tôi. Đau... nhưng tôi chẳng quan tâm. Điều tôi quan tâm là em đã ở đây, như vậy là đủ.
– Anh... tìm thấy anh rồi nhé, đồ đáng ghét!
– Ừ.
Em quay tôi lại, hai tay vuốt nhẹ lên tóc tôi, lên môi, lên mũi, lên mắt... như muốn xác nhận rằng tôi vẫn còn đây. Em mỉm cười, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má. Nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào... say đắm sau bao ngày mong nhớ tưởng chừng bất tận. Chẳng quan tâm đây là đâu, chẳng quan tâm chuyện gì xảy ra, tôi chỉ biết rằng tôi và em đang ở đây, gần nhau. Không phải mơ mà hoàn toàn là sự thật ngọt ngào trên đầu môi. Đôi tay tôi từ từ siết chặt lấy em... mọi thứ như vỡ òa. Tôi chẳng nhớ mình có khóc hay không... chỉ thấy cay cay nơi sống mũi.
Rời xa em, tôi đưa tay vuốt những giọt nước mắt trên má em, mỉm cười nhìn sâu vào mắt em.
– Sao biết anh ở đây kiếm được dữ vậy?
– Tên ngốc như anh làm sao trốn được em mà hỏi.
Em cốc nhẹ lên đầu tôi rồi dựa hẳn vào người tôi, tay bấm mạnh vào ngực tôi thì thầm:
– Tự nhiên... bỏ về đây chi vậy?
– Ừ... tại anh bị đau bao tử nên...
– Chứ hổng phải trốn em hả?
– Sao phải trốn?
– Vì... em làm anh đau. Anh ngốc nói dóc hổng được mà bày đặt. Đưa em coi vết thương coi!
– ... Sao em biết vậy?
– Người yêu của em có chuyện gì mà em hổng biết hả? Đưa em coi coi!
– Ừ.
Em hồn nhiên vén áo tôi lên. Đau thì bớt nhưng vết bầm vẫn còn vì tụi bạn tôi đè tôi ra chụp cái thứ chúng gọi là "dấu ấn chinh chiến" trên lưng tôi.
– Đau lắm hả anh?
– Ừ... không sao mấy bữa nữa hết à?
– Thiệt hông?
– Thiệt... có đau cũng đâu bằng... mất em.
– Em... xin lỗi anh.
Em khẽ hôn nhẹ lên vết thương của tôi rồi quay trở lại dựa đầu lên vai tôi.
– Em không cố ý đâu... chỉ vì nhà em...
– Thôi... đừng nhắc nữa. Anh không quan tâm đâu. Giờ em ở đây với anh vậy là tốt rồi.
– Em...
Tôi mỉm cười đặt lên môi em nụ hôn... có lẽ tôi không rời em nếu sau lưng có tiếng ho. Giật mình quay lại, hai thằng bạn tôi đang đứng cười khì khì như hai con khỉ, tay cầm điện thoại quay phim tôi và em.
– Tụi mày ở đâu ra vậy... làm gì đó?
Thằng Hảo cười khì khì:
– Quay phim... mày với chị này đóng đạt quá. Phải hông Duy?
Thằng Duy gật gật cười nham nhở. Thôi xong, kỳ này coi như bỏ xứ bỏ quê mà đi luôn nếu đoạn clip này truyền cho tụi bạn cấp ba của tôi...
– Ủa... mày đâu đây Duy?
– Mày hỏi má mày kìa.
Thằng Duy chỉ tay vào em. Tôi tròn xoe mắt quay lại hỏi em:
– Ủa... vậy là sao em?
– Dạ em kiếm anh quá trời luôn hổng được. Hỏi ai cũng không trả lời... em hăm tự tử anh Kha mới nói em biết anh bị thương rồi tự nhiên anh mất tích. Em vô trường anh năn nỉ mấy lần mới xin coi được học bạ mới biết trường anh nè. Em về đây lấy hình anh vô trường hỏi mới kiếm được nhà anh. Vậy mà mẹ anh nói anh hổng có về làm em phải quay về trên mở laptop kiếm danh sách danh bạ điện thoại của anh em gọi hỏi hết mấy số đó mới gặp được anh Duy nè...
– Gan dzậy... ủa ủa danh bạ của anh là sao?
– Hihi tại em lấy điện thoại anh lén lưu lại hết số điện thoại trong máy anh đó.
– Chi trời!
– Đề phòng anh trốn em chứ chi.
– Trời... lạy em luôn.
Bó tay em của tôi... thì ra em đã tính trước mọi cách để quản lý tôi. Một hành trình tìm kiếm tôi của em chỉ vỏn vẹn trong vài lời kể nhưng để tìm được tôi, em đã mất đến bốn ngày đi khắp nơi...
Thằng Duy chen vào:
– Tau nói mày nghe nửa đêm má mày kéo tau ra gặp cho được rồi bắt tau ngồi gọi hết cho mấy đứa để kiếm mày. Hên tau gọi thằng Quốc tôi nói mày đang ở với thằng Hảo thành ra má mày bắt tau nghĩ học nghĩ làm đưa má mày xuống đây nè.
Tôi quay qua em:
– Em lạy chị hai chị làm như nó sắp chết không bằng ấy... thấy chưa nó còn nguyên... sống nhăn răng cho chị hun nãy giờ đó chịu chưa.
– Chịu rồi... chút mua nước cho uống đến ơn hen.
Em cười tít mắt. Thằng Hảo ngồi ngơ ngác nhìn tôi hỏi:
– Ủa chị này là ai mậy?
Tôi im lặng kéo em sát vào lòng. Thằng Duy uýnh vào đầu thằng Hảo nạt:
– Chị cái đầu. Chị nào ngồi hun nó nảy giờ mậy. Má nhỏ nó đó.
Thằng Hảo hả họng nhìn tôi:
– Thiệt dzậy mậy?
– Ừ.
– Yêu thiệt hả?
– Thiệt.
– Hổng giỡn?
– Không.
– Nghiêm túc?
– Ờ.
Thằng quỷ chấp vấn tôi mấy câu rồi ngả ngửa ra ôm đầu:
– Rồi thằng này tôi mà yêu nghiêm túc tau bảo đảm sắp tận thế chắc.
– Ế... mày đốt nhà bạn mậy – thằng Duy cười khà khà.
– Thôi để tau báo tin này cho mấy đứa kia biết để mất công chờ tội nghiệp con gái người ta.
– Ủa ai chờ anh?
Em hồn nhiên chen vào. Thằng Hảo vẫn cái giọng vu vơ nham nhở huýt sáo:
– Ừ báo cho mấy bạn gái cũ của nó đó em... ít lắm hình như có mười mấy à.
– Ê mày nhớ lộn hả có tính mấy đứa trường khác không?
– À tau quên... đâu mày đếm phụ tau coi...
Tổ cha hai thằng dịch vật... quyết tâm đốt nhà bạn bè đây mà. Tôi chỉ biết len lén nhìn qua em. Em của tôi mỉm cười đưa tay nhéo mấy cái vào hông tôi, nghiến răng:
– Đào hoa quá ha... Bay bướm quá haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
– Trời trời... tha cho anh... tụi nó giỡn mà... hix hix.
– Ế... bạn trẻ anh chưa biết đùa bao giờ...
– Đúng đúng... kaka.
Mặc kệ hai thằng quỷ đó chọc. Tôi ôm chặt em vào lòng... thầm cảm ơn vì em đã đi tìm tôi mặc dù em chẳng biết tôi đã bị gì và đi đâu. Khi yêu nhau, khi người ta thực sự muốn đi tìm nhau, dù đối phương đang ở đâu, ta cũng sẽ tìm được. Đó là điều em đã dạy cho tôi biết sau lần tôi biến mất ấy. Tôi biết mọi thứ vẫn chưa kết thúc, hạnh phúc sẽ không dễ dàng ngọt ngào, đôi mắt em vẫn ánh lên những lo âu, chính tôi cũng sợ điều gì đó khó giải thích... nhưng giờ này, quan trọng là em đang ở đây với tôi... quan trọng tôi biết tình yêu của em và tôi lại càng to lớn hơn.
Tiếng thằng Duy thở dài:
– Thôi tau về trển trước. Em về hay ở đây vậy Thy?
– Thằng ngu... dzậy cũng hỏi không lẽ má bỏ con mậy – thằng Hảo cười khì khì.
– Ý quên thôi mày chở tau ra xe dùm giờ chắc có xe về trển mậy.
– Có chuyến sáu giờ.
– Vậy đi. Bye mày.
– Cảm ơn mày nha.
– Dm. Anh em nói tiếng đó chi mậy.
– Ừ đi cẩn thận.
Tôi đứng dậy vỗ vai thằng bạn. Tội nghiệp chỉ vì em của tôi mà thằng bạn phải chạy tuốt từ Sài Gòn về rồi giờ phải đi ngay trong đêm trở về để đi học. Dù không muốn nhưng quả là tôi đã làm phiền quá nhiều người. Hai thằng bạn đi xong, em và tôi cùng nhau sánh bước đi ra ngoài công viên chơi. Vẫn chưa tới giờ khám về phòng mất tự do. Em vẫn nắm chặt tay tôi cứ như sợ buông ra, tôi lại chạy trốn em vậy. Tự nhiên thấy vui vui... đi với em tôi chẳng khác nào con nít, thiệt tình tối ngày thích mang giày cao gót... thành ra cao hơn tôi quá trời làm ai đi đường cũng nhìn. Chọn một góc ghế đá nhỏ trong công viên, giờ này nhiều người đi tập thể dục, dắt cún đi dạo, có cả tụi nhỏ chạy chơi vòng vòng công viên, bên kia đường là trường cấp ba của tôi, sau lưng công viên là bệnh viện... mọi thứ đều thân quen với tôi... nhưng lại hoàn toàn mới lạ đối với em.
– Hôm trước em có gặp mẹ anh hả?
– Uhm...
– Rồi mẹ anh có nói gì không?
– Dạ mẹ chỉ hỏi em là ai... rồi rồi.
– Rồi em nói sao?
– Em nói em là bạn gái anh.
– Sặc... dám nói vậy luôn.
– Uhm sợ gì... hihi.
– Ờ... may cho em mẹ anh dễ đó.
– Uhm mẹ dễ thiệt. Còn bắt em ăn cơm nữa nè rồi cho em coi quá trời hình luôn.
– Hình nào?
– Hihi hình tên ngốc hồi nhỏ đó... có cái hình hổng mặc gì ngồi trong cái thau nước nữa thấy ghét dễ sợ luôn.
– Trời... mẹ ơi... mẹ giết con đi chơi gì khoe hình sexy của tôi nữa @@... – ờ mà ngon ha mẹ ai mà ngồi kiu mẹ ngọt xớt vậy.
– Kệ em nha...
Tự nhiên em lại nhéo tôi một cái thiếu điều rớt thịt ra ngoài lun:
– Anh đó nhaaaaaa... em biết hết rùi nha quỷ lắm.
– Vụ gì?
– Mẹ nói anh hồi trước cặp hết người này tới người khác nha nha... nhìn hiền hiền ngố ngố vậy mà quỷ lắm... hèn gì trên thành phố... quen quá trời người đẹp luôn.
– Trời... có đâu.
– Xạo xạo... mặt nhìn hiểm hiểm ai tin nổi. Hèn gì trên thành phố... quen quá trời người đẹp luôn.
– Hix... đó lại ghen nữa rồi đó...
Em chợt im lặng... tựa đầu sát vào vai tôi:
– Không... em chỉ... vì... mà thui quên chuyện đó đi anh.
– Ừ. Anh xin lỗi.
– Sao xin lỗi?
– Vì làm em buồn.
– Anh ngốc em mới phải xin lỗi anh nè. Vì em... anh toàn chịu đau buồn.
– Có gì đâu. Con trai mà có chút đau nhằm nhò gì.
– Ưhm... em yêu anh...
Em ngước mắt lên nhìn tôi dịu dàng... tôi mỉm cười đặt lên môi em một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng dài đến quên cả xung quanh. Rời em ra tôi nhìn thấy em khóc:
– Sao vậy nè... khóc nữa rồi?
– Uhm... tại em vui.
– Em ngốc.
– Hihi.
Tôi im lặng ôm chặt em vào lòng... thi thoảng lại cúi nhìn em... hạnh phúc vì em ở bên... nhưng sao vẫn cảm thấy lo lo một điều gì đó từ những giọt nước mắt của em.
Thị trấn lại dần chìm vào bóng tối. Tôi và em trở lại bệnh viện để bác sĩ khám. Đưa tôi về giường, em ngồi im bên cạnh chờ bác sĩ đến khám cho tôi. Vừa thoáng thấy bóng bác sĩ, tôi vội nhẹ nhàng nói với em:
– Em ra căng-tin mua cháo cho anh ăn để uống thuốc đi em... nãy giờ quên.
– Chờ bác sĩ khám xong rồi em đi.
– Hì khám theo lệ thôi mà. Đi đi anh quên quá sáu giờ ba mươi là người ta nghĩ bán cháo đó.
– Vậy hả uhm vậy em mua. Anh ăn cháo gì?
– Gì cũng được đây người ta bán có mấy loại à.
– Dạ em đi nha.
– Ừ nhớ mua thêm nước với đồ ăn cho em luôn đó.
– Uhm em nhớ rồi.
– À nè mặc cái áo khoác của anh vào đi.
– Sao vậy?
– Ở đây em mặc đồ sexy vậy ban đêm không tiện đâu.
– Dạ em đi ha.
– Ừ đi từ từ thôi.
Phù, cũng may là tìm cớ cho em đi chỗ khác được. Em ở đây nghe được vết thương của tôi nặng hơn em tưởng, bị bầm sơ sơ bên ngoài thì em sẽ lo lắng lắm. Tôi chưa biết chuyện gì đang xảy ra với em nên tốt nhất không để em thêm nổi lo lắng nào nữa, dù sao em cũng là con gái dù lạnh lùng mạnh mẽ đến đâu cũng là con gái, tôi không muốn người tôi yêu phải chịu bất cứ tổn thương hay lo lắng nào nữa. Tất cả xin được chịu một mình!
Vết thương của tôi đã sắp khỏi, chỉ còn vết bầm và hơi đau mà thôi nhưng nội thương vẫn nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe lâu dài. Thật không may vì tôi còn quá trẻ... âu có lẽ là số phận. Dặn dò vài câu giống như mọi ngày, bác sĩ chuyển sang khám cho những người khác. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn quanh không thấy em rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Tâm trạng tôi vẫn có điều gì đó rất khó chịu... nhưng lại không dám hỏi em vì sợ sẽ hụt hẫng vì những lời em nói ra... vừa gặp được em thôi mà... dù sao cũng phải để cả hai bình tâm lại chứ...
Nằm một chút thì em về, tay lỉnh kỉnh đồ ăn, trái cây và nước. Đặt đồ ăn xuống bàn, em ngồi lên giường cúi hôn tôi vô tư giữa bao con mắt đang nhìn của mấy người trong phòng... Bảo đảm trong đầu họ đang nhiều dị nghị lắm đây :D
– Anh dậy ăn cháo nè.
– Ừ thôi chờ chút cho nguội đi.
– Hư quá à dậy đi em thổi nguội cho ăn.
– Thiệt hả?
– Uh... thấy ghét chưa?
– Lâu lâu mới được chăm sóc mờ.
– Biết rồi. Ngồi dậy đi.
Em kéo tôi dậy rồi lấy cháo ra thổi từng muỗng từng muỗng dịu dàng đút cho tôi ăn. Tay tôi dư thừa không biết làm gì đành ôm lấy bụng em xoa nhẹ nhẹ... lâu rồi không được ôm em, phải tranh thủ mới được. Ăn cháo xong, em của tôi hồn nhiên ngồi trong lòng tôi ăn cơm, thi thoảng vẫn xé một miếng thịt nhỏ cho tôi ăn... Yêu thương đôi khi đơn giản chỉ như thế này là đủ.
Ăn xong, hai đứa kéo nhau ra quán nước ngồi tiếp. Bệnh viện mở cửa suốt đêm cũng thoải mái giờ giấc. Ngồi nói chuyện linh tinh một hồi, tôi đề nghị:
– Em muốn đi biển chơi không?
– Ủa quê anh có biển hả?
– Ừ... chạy thêm hai mấy km nữa tới à.
– Uhm... nhưng anh còn đau sao đi được?
– Không sao anh hết đau rồi mà. Nãy bác sĩ nói anh xuất viện lúc nào cũng được. Miễn có thuốc uống là được.
– Hihi thiệt không?
– Thề... anh nói dóc hai đứa chết chùm.
– Trời... thề độc quá ha.
– Ờ rồi giờ đi không?
– Đi thì đi... nhưng đi bằng gì anh. Em đâu đem xe xuống đâu?
– Chờ anh chút. Đưa anh điện thoại em.
Tôi mở máy lên tìm số thằng Hảo... chóng mặt với em của tôi ghê... điện thoại em mà toàn một dãy danh bạ số bạn bè nằm trong máy của tôi. Ngắt nhẹ mũi em tôi lắc lắc:
– Hay quá ha điện thoại mấy người mà toàn số của bạn tui.
– Vậy mới quản lý được anh.
– Hix hix.
Tôi bấm số thằng Hảo:
– Alo tui nghe.
– Tui cha mày. Tau M nè.
– Dm số lạ mậy.
– Ờ điện thoại mượn.
– Có gì không?
– Mai có đi học không?
– Có.
– Ờ vậy mai đi xe bus đi.
– Chi ba?
– Đưa tau mượn xe một hai ngày.
– ĐM mày ngon.
– Vậy ha giờ chạy xe liền qua cho tau chỗ Thiên Hương nè.
– Phắc du.
Tôi cúp máy nháy mặt với em. Ôm tay tôi em cười:
– Trời mượn xe người ta đã bắt ngta đi xe bus.
– Chứ sao ai bỉu tôi bạn anh?
– Rồi ảnh có cho mượn không?
– Không cho thì mình đi bộ.
– Trời xa muốn chết.
– Lo gì em cõng anh mà.
– Hay ha.
– Chứ sao anh bị thương mà.
– Cho chết... kiu mấy nhỏ kia cõng anh đi.
– Trời có nhỏ nào đâu.
– Tin chết liền...
Ngồi nói linh tinh khoảng nửa tiếng, thằng Hảo chạy xe ra tới. Vừa ngồi xuống quăng chìa khóa cho tôi vừa chửi rì rầm:
– ĐM mày. Đi xe bus chóng mặt chết cha.
– Ráng đi mày... đâu phải được tau mượn xe là dễ.
– Vãi mày. Thương tật đầy mình còn hú hí đi đâu mậy?
– Ra biển.
– Chạy nổi không?
– Lo gì tau có tài xế mà.
Tôi ôm vai em kéo vào người:
– ĐM mày ngon, chơi gì để con gái chở.
– Gì đâu... má chở con đi chơi bình thường mờ hen má.
Em hổng nói gì hôn nhẹ lên môi tôi một cái. Thằng Hảo hút cái rột hết ly nước ngọt lắc đầu:
– Hai đứa mày tình thấy sợ làm tau thèm.
– Ủa con Hương đâu?
– Chia tay rồi.
– Sao chia tay?
– Hương muốn ngừng một time để xác định tình cảm.
– Với mày và thằng Đạt hả?
– Không.
– Chứ ai nữa?
– ... Với mày. Em đừng giận nó nha Thy, không phải tại nó đâu.
– Hả... sao với tau?
– Bộ mày hổng nhận ra Hương nó thích mày hả?
– Nhận gì... tau tưởng Hương chỉ đấu tranh tư tưởng giữa hai thằng mày thôi chớ.
– Ừ... mày tối ngày long nhong vô tư. Thôi hổng sao cũng đâu ảnh hưởng tới anh em mình. Tau với thằng Đạt chơi thân bình thường...
– Ờ thôi coi như tau hổng biết gì. Nhưng mà tau nghĩ chắc tại lúc đó tau nhiệt tình đứng ra an ủi giảng hòa cho tụi mày làm tôi hiểu lầm chứ tau thấy nó thương mày mà.
– Cũng mong vậy. Tau cũng đâu tính bỏ cuộc.
– Good... cố lên mày.
– Thôi đưa tau về đi mày.
– Ờ.
Tôi đứng dậy đưa thằng Hảo về nhà.
– Em ngồi đây anh đưa nó về cái nha.
– Uhm.
Hai thằng chở nhau trên con đường quen thuộc... kỷ niệm cứ ùa về... nhớ nhiều. Tự nhiên cũng cảm thấy có lỗi với thằng Hảo nhưng cũng cảm thấy vui vì anh em chơi với nhau bao năm chưa bao giờ vì tình cảm mà gây gỗ với nhau... chẳng những vậy còn nhường nhịn tạo điều kiện cho nhau nữa và tôi là thằng vô tư lo lắng cho tụi bạn nhiều nhất. Sẵn sàng chia sẻ hết tâm sự để giữ hòa khí giữa bạn bè... vậy mà chỉ vì sự nhiệt tình đó lại làm mọi thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát... âu cũng chẳng biết nên đổ lỗi cho ai nữa...
Đưa thằng Hảo vào nhà, tôi quay lại quán ngồi với em. Ly cafe đã vơi đi gần hết. Em lấy xe chở tôi vòng vòng rồi quẹo vào trường ngồi chơi xem mấy lớp võ người ta tập. Trong đó có bóng dáng của một người chị... và cũng là một mối tình học trò của tôi năm mười hai... xa có mấy tháng hình như lên đai rồi thì phải, đang đứng tập mẫu cho mấy đứa nhỏ... chắc đã quên cái thói quen vừa tập vừa ngoái nhìn lại ghế đá chỗ tôi hay ngồi coi nhỏ tập võ... giờ tôi mà xuất hiện chắc nụ cười nhỏ sẽ tắt ngay... Tôi chọn một ghế đá khuất trong bóng tối, dừng xe cùng em ngồi xem... kể cho em nghe về những kỷ niệm lúc tôi còn học cả mối tình với nhỏ đang tập võ cùng bạn của nhỏ nữa... mà phải nói đúng hơn là hai chị. Em chẳng ghen ngược lại còn tỏ ra thích thú với những câu chuyện tôi kể nữa.
– Mai anh dẫn em lên lớp anh chơi ha.
– Ừ... mà chi vậy?
– Em muốn coi chỗ người yêu của em ngồi học ra sao.
– Trời. Thì cũng như mấy chỗ ngồi khác thôi mà.
– Ừ kệ em mún coi... ít ra anh cũng được thăm lại chổ cũ mà.
– Ờ ờ.
Tôi ôm siết lấy em... hai đứa lại cuốn lấy môi nhau... hôn xong lại ngồi trò chuyện... thi thoảng lại hôn nhau... mỗi nụ hôn cứ như là nụ hôn đầu tiên vậy... không bao giờ chán, không bao giờ cũ... Cả hai đều không phải là người tùy tiện nhưng lại vô tư bày tỏ tình cảm chẳng ngại ngần như người phương tây vậy, gặp nhau là ôm hôn, ngồi trò chuyện cùng nhau hay với bạn bè cảm thấy vui thì lại hôn nhẹ... cũng có người nhắc nhở nhưng đâu lại vào đấy, lại hồn nhiên vô tư vì đơn giản hai đứa cũng thuộc hàng bất cần đời đạp lên dư luận mà sống.
Trời về khuya... cũng khá lạnh, lớp võ cũng sắp tan. Tôi và em cũng lên xe về bệnh viện để tránh bị người quen phát hiện ở trường vì lớp võ tôi cũng quen khá nhiều, có người còn là tình địch từng đập tôi một trận ra trò nữa :s. Về đến phòng, bỏ mùng xuống, tôi đi kéo cái ghế bố lại gần trùm cái mền lên ghế bố luôn.
– Em nằm trên giường đi anh nằm dưới này hen.
– Không. Lưng anh đau mà nằm trên giường cho đỡ đau lưng em nằm dưới cho.
– Thôi con gái nằm dưới lạnh lắm.
– Kệ em nha giờ em muốn nằm dưới.
– Thui mà anh khỏe rồi đừng lo em nằm trên hen.
– Đã nói không là không mà...
– ...
– Hai đứa nằm chung đi cãi hoài tau ghen tị với tụi bây.
Tiếng của chị nằm gần đó lên tiếng... tôi với em nhìn nhau cười tủm tỉm:
– Ừ ha... tự nhiên quên mất tiêu.
– Mà giường chật lắm đó.
– Kệ... nhớ ôm em cứng cứng nha không té đó.
– Biết rồi.
– Hihi.
Vậy là em và tôi ôm nhau trên chiếc giường nhỏ nằm chia nhau cái tai phone nằm ngủ... trời khá lạnh, gió từ cánh đồng sau bệnh viện thổi vào khiến người tôi và em cứ run lên mặc dù đã trùm mền kín mít... Nghịch nhau đã rồi cũng chìm vào giấc ngủ... đêm đầu tiên ngủ với nhau sau bao ngày xa cách, được ôm em... lòng ấm áp biết bao.
Nửa đêm... gió lạnh... cơn ho lại kéo đến. Tôi gồng mình đè ép cơn ho lại để tránh làm em thức. Nhưng càng cố ép thì càng bị bật lên tiếng ho... tiếng em lo lắng vuốt vuốt lấy ngực tôi:
– Sao vậy anh... ho hả?
– Ừ tự nhiên hít con gì bay vô cổ họng... giờ ngứa quá.
– Chắc muỗi hay mối hả anh?
– Ừ... em ngủ nhớ ngậm miệng vào nha không bị ho giống anh đó...
– Hihi đồ vô duyên có anh ngủ mới hả họng đó. Để em rót nước cho uống.
– Ừ...
Tôi trả lời kiềm nén tiếng ho, lồng ngực cứ chực vỡ toan ra... may quá em hồn nhiên đi rót nước cho tôi mà không nhận ra rằng tôi đang nói dối, con muỗi bay vào cổ họng làm ho công nhận tôi cũng có khiếu nói dối nhỉ... Cố gắng uống xong nửa ly nước, cơn ho cũng bớt đi một chút tôi lại ôm em cố gắng chìm vào giấc ngủ... Ngày mai tôi sẽ đưa em ra biển quê tôi... không biết biển mùa này yên lặng hiền hòa... hay sẽ nổi sóng dữ dội đây...
Sáng sớm bình yên cả người tôi mỏi nhừ vì nằm co ro có hai đứa trên chiếc giường nhỏ... Tôi đứng dậy vươn vai cố gắng hít lấy càng nhiều không khí trong lành buổi sáng càng tốt. Em của tôi vẫn nằm cuộn tròn ngủ ngon lành như chú mèo con trên giường, gương mặt em bình yên đến lạ. Cũng phải thôi khi ngủ con người ta luôn trở nên hiền hòa đáng yêu nhất kia mà. Mấy hôm nay tôi biết em của tôi cũng phải chịu nhiều đau khổ, áp lực chứ có riêng gì tôi đâu. Khẽ hôn nhẹ lên trán em một cái, tôi đi vào nhà vệ sinh để vệ sinh cá nhân. Đánh răng xong... tự nhiên tôi bật cười nhìn chiếc bàn chải ướt nước... lặng lẽ dùng chính bàn chải vừa đánh quẹt một ít kem đánh răng lên rồi cầm trở vào trong phòng. Tôi ngồi xuống cạnh em, tay khẽ lắc lắc cái mũi cao cao của em:
– Nè người kia dậy đi... dậy dậy sáng rồi nè.
– Uhm... dậy sớm dzạ ngủ xíu nữa được hông?
– Thôi dậy đi biển nè chút nắng lên rồi sao?
– Uhm... kéo người ta dậy coi.
– Rồi... cần tui ẳm không cô nương?
– Hihi được đó.
Tôi vòng tay xuống ôm em dậy... nếu bình thường em dư sức nhấc bổng em lên nhưng trong tình trạng cái lưng thế này thì... không thể. Vừa bắt đầu lưng tôi đã đau nhói vội thả em trở xuống làm em rớt nhẹ xuống giường cái "rầm".
– Chết... anh xin lỗi em có sao không?
– Không không sao hix em quên anh bị đau... đồ ngốc sao hổng nói?
– Ừ ừ tưởng em nhẹ ai ngờ nặng quá trời.
– Xí xạo xạo ha người ta sụt một ký đó.
– Vậy hả thui dậy đi anh ra xin bác sĩ cái mình đi luôn cho bớt nắng.
– Uhm.
Em ôm cổ tôi ngồi dậy hôn một cái thiếu điều muốn ngạt thở mới chịu bỏ ra chạy vào vệ sinh. Tôi mỉm cười đi lên phòng trực xin phép bác sĩ đi về nhà luôn. Mấy hôm nay thực ra tôi xuất viện được rồi nhưng chỉ tại còn ho nhiều đau nhiều với lại xuất viện cũng chẳng biết đi đâu nên nằm lại đây thôi. Gửi lại bệnh án lấy sau, tôi nhận một số thuốc cộng toa thuốc để tự điều trị tại nhà xong tôi quay lại phòng. Em đang ngồi ngoài hành lang nhìn ra cánh đồng, chân đung đưa nghịch với mấy cây hoa trong bồn. Ôm lấy từ phía sau tôi hôn nhẹ lên cái cổ trắng ngần của em thầm thì:
– Làm gì đó tiểu thư?
– Chờ anh nè...
Tôi và em cùng nhau bước ra ngoài, ánh nắng buổi sáng trải dài khắp nơi, đầy ắp những kỷ niệm ngọt ngào.