37. Chương 37: Câu Trả Lời Từ Trái Tim

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 37: Câu Trả Lời Từ Trái Tim

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bình minh vừa hé sau những tòa nhà cao tầng. Không có nụ hôn ngọt ngào đánh thức ngày mới. Tôi khẽ xoay người, ôm chặt chiếc gối mà em từng mua, vẫn còn vương vấn mùi hương quen thuộc — mùi của yêu thương, mùi của nỗi nhớ miên man. Em ở ngay gần đây… vậy mà tôi chẳng thể chạy đến, ôm chầm lấy em và thì thầm: “Anh nhớ em nhiều lắm…”
Tôi thay đồ, dùng chiếc bàn chải duy nhất trong nhà đánh răng rồi lên trường. Ngày trở lại lớp chẳng có gì đặc biệt — sự hiện diện hay vắng mặt của tôi cũng chẳng ai để ý. Nhưng khác với những hôm trước thường thờ ơ với bài vở, hôm nay tôi cố gắng tập trung hơn. Tan học, lòng bỗng chốc trống rỗng. Định gọi chị đi chơi, nhưng nghĩ lại, tôi quyết định gọi Hân.
– Hân nghe đây…
– Đang làm gì thế?
– Ừm… đang đọc sách.
– Sách gì vậy?
– Tiểu thuyết nè.
– Ồ, biết đọc tiểu thuyết luôn à?
– Còn giờ mới biết à?
– Ờ thì…
– Gọi có chuyện gì không, M?
– Đi đâu đó một chút được không?
– Ừm… M muốn đi đâu?
– M cũng chưa biết nữa.
– Thôi được, M qua chở Hân đi siêu thị đi.
– Cũng được.
– Ừ, Hân thay đồ, qua nhanh nha.
– Ờ.
Giữa trưa nắng chang chang, tôi chạy xe qua nhà Hân để rủ đi chơi — đúng là điên rồ hết chỗ nói. Đứng đầu hẻm, tôi gọi điện:
– Alo, tới rồi nè.
– Chờ chút, chưa xong.
– Nhanh lên.
– Biết rồi, đợi xíu nha.
– Ờ ờ…
Từ nhà tôi đến nhà Hân chỉ mất mười lăm phút, vậy mà thay đồ kiểu gì mà lâu kinh khủng. Đứng, ngồi, rồi nằm dài trên xe, cuối cùng Hân cũng xuất hiện.
– Sao lâu vậy?
– Thay đồ chứ sao.
– Thay đồ mà hơn nửa tiếng?
– Make-up nữa chứ.
– Trời, đi chơi giữa trưa, chuẩn bị kỹ vậy làm gì?
– Kệ, Hân muốn đẹp.
– Ờ ờ…
– Hỏi hoài. Qua siêu thị trước đi.
– Ờ.
Hân vui vẻ leo lên xe. Trong số bạn gái tôi quen, Hân là người chăm chút nhan sắc nhất, da cũng trắng nhất. Vừa lên xe, cô nàng lập tức giật lấy áo khoác của tôi trùm lên đầu.
– Nắng vậy dễ đen da lắm.
– Ờ.
– Tự nhiên đi chơi giữa trưa, khùng thấy sợ.
– Ờ.
– Ờ hoài vậy.
– Ờ là đúng mà, giờ biết nói gì nữa?
– Đúng là khó chịu. Chạy nhanh đi, nắng quá.
– Từ từ thôi, đã che nắng rồi còn đòi gì nữa.
– Che vẫn bị đen đó, biết chưa?
– Ờ…
Cãi nhau linh tinh một hồi,我们也终于到超市了。走进去,凉意瞬间包裹全身,舒服极了。寄存好物品,Hân bắt tôi đẩy xe đi theo, như thể cả tháng trời không đi siêu thị, mua đủ thứ linh tinh. Nhiệm vụ của tôi đơn giản: đẩy xe, lấy đồ theo chỉ định. Tự nhiên rủ đi chơi, giờ thành osin miễn phí. Dường như ai quen tôi cũng coi tôi là người hầu, chứ chẳng phải bạn bè.
– Nè, nước ngọt nào ngon hả M?
– Ờ… M thường uống 7Up với Redbull.
– Uống hai cái đó ngon hả?
– Ờ, với M thì ngon.
Hân gật đầu, lấy mỗi loại hai lốc bỏ vào xe, rồi quay đi tính tiền.
– Tính tiền xong mình lên tầng trên ăn kem nha.
– Gì cơ? Hân cũng thích ăn kem à?
– Trời, ai mà chả thích kem?
– Ờ…
– Còn đống đồ này…
– M xách đi.
– Nặng lắm đó.
– Con trai thì phải biết ga-lăng chứ.
– Ờ ờ…
Thầm chửi mình ngu khi rủ Hân đi chơi, tôi ngậm miệng xách hai túi đồ nặng trịch lên thang cuốn. Người qua người lại nhìn Hân, rồi nhìn tôi, cười tủm tỉm — làm như chưa từng thấy trai xách đồ theo con gái bao giờ.
Lên tới quán cà phê trên sân thượng, tôi nằm dài ra bàn thở dốc. Hân liếc tôi một cái:
– Vô duyên quá, vào quán người ta mà nằm dài ra vậy?
– Ờ…
– Ghét quá, ngồi dậy đàng hoàng coi. Ăn gì đây?
– Ăn cafe uống cơm gà.
Tôi vừa úp mặt xuống bàn vừa gọi. Hân và cô phục vụ liền cười khúc khích.
– Hihi, đồ điên… nói gì kỳ vậy?
– Thì kêu món đó chứ sao.
– Điên quá, chị cho em hai ly rau má với hai phần cơm gà nha.
– Ủa, cafe của M đâu?
– Trưa đừng uống cafe, uống rau má cho mát.
Tôi không nói gì, nằm dài tận hưởng không khí mát lạnh. Bỗng Hân nhẹ giọng:
– M gặp nhỏ Thy rồi hả?
– Ừm.
– Có nói gì không?
– Có.
– Vậy M định sao?
– Chờ.
– Chờ gì?
– Chờ Thy quyết định.
– Ừm… Dạo này nhà nó cãi nhau suốt. Chỉ có anh Huy bênh Thy. Hân cũng không được qua gặp nó.
– Vậy à.
– Có cách nào không, M?
– Có.
– Vậy M còn yêu Thy nhiều lắm hả?
– Ừ.
– M sẽ cứu nó chứ?
– Nhất định.
– Sao thấy M thờ ơ quá?
– Chờ.
– Chờ gì nữa?
Cuộc nói chuyện bị cắt ngang khi cô phục vụ mang đồ ăn ra. Tôi mỉm cười nhìn Hân:
– Ăn đi, Hân. M biết mình phải làm gì mà.
– Ừm…
Hân nhìn ra cửa sổ, ánh mắt thoáng chút buồn. Có lẽ vì chuyện của tôi, nên Hân cũng buồn theo.
– Đang nghĩ gì vậy?
– Không có gì… Hân chỉ nghĩ đến chuyện của mình thôi.
– Qua lâu rồi, còn buồn hoài vậy?
– Không… chuyện đó đâu đáng để Hân quan tâm.
– Vậy chuyện gì?
– Ừm… chuyện chỉ mình Hân biết.
– Không thể nói sao?
– Không được.
– Ừ, vậy khi nào nói được thì chia sẻ với M nha.
– Hì… M là người đầu tiên Hân không muốn chia sẻ chuyện này đó.
– Sao vậy?
– Vì M khó chịu và… ngốc.
– Trời… Ờ thì… mai mốt nghĩ lại nhớ chia sẻ với M nha.
– Để xem thái độ đã.
– Ờ ờ…
Ăn chẳng được bao nhiêu, đồ ăn không hợp khẩu vị lắm.
– M có đi làm không?
– Ừ, chiều M mới làm.
– Vậy giờ mình về nhà cất đồ, rồi M chở Hân đi xem phim nha.
– Hả? Giờ đi xem phim nữa sao?
– Ừ, không thích à?
– Ờ ờ… thì đi.
– Sao thấy trả lời miễn cưỡng vậy?
– Đâu có, M muốn đi mà.
– Thật không?
– Thật.
– Uhm, vậy đi.
Hân gọi tính tiền rồi vui vẻ đi xuống, để mặc tôi khổ sở với hai túi đồ. Tới nhà Hân, xách đồ vào cất giúp cô nàng, liền bị chị hai Hân gọi lại tra hỏi như thể tôi định bắt cóc em gái. Ngồi nói chuyện gần nửa tiếng mới được thả đi. Tôi im lặng bước ra xe, phía sau Hân cười tủm tỉm đi theo.
– Qua nhà M trước rồi đi xem phim nha.
– Gì?
– Cất cái này nè.
Hân giơ hai túi trắng trước mặt tôi.
– Cái gì vậy?
– Nước ngọt với mì gói.
– Gì chứ?
– Cho M uống chứ sao.
– M đâu có mua?
– Hân mua.
– Tự nhiên mua cho M làm gì?
– Để M ăn uống.
– Nhưng mà…
– Mệt quá, nói nhiều bực lắm. Đi nhanh đi.
– Ờ ờ… bình tĩnh nào.
– Nhiều chuyện.
Trời ơi… lại bị chửi thẳng mặt. Làm như không chửi tôi thì ăn không ngon vậy. Sau khi ghé nhà để đồ, hai đứa quay lại Megastar xem phim. Chọn một bộ hài nhẹ nhàng, tôi im lặng thưởng thức cùng ly coca, còn Hân như thường lệ, nhanh chóng ăn sạch túi bỏng ngô to. May là phim ngắn, không phải chạy đi mua thêm. Xem xong, gần tới giờ làm nên tôi đưa Hân về.
Thấy đói, tôi ghé quán, xin ông Kha một phần bít tết ăn tại chỗ rồi mới làm việc. Có tôi, ông Kha rảnh tay lo sổ sách hoặc tiếp khách quen. Công việc cuốn tôi đi, quên cả mệt mỏi, quên cả thời gian. Tôi không biết mình còn giữ được sự bình tĩnh này đến bao lâu. Mỗi giờ trôi qua, trong lòng như có ngọn lửa bùng cháy, nóng hơn, dữ dội hơn. Có lẽ người duy nhất trong quán hiểu tôi đang nghĩ gì, chỉ có ông Kha. Mỗi lần đi ngang, ông lại vỗ vai tôi — một cử chỉ trấn an. Nếu không có những cái vỗ vai đó, chắc tôi khó lòng tập trung.
Làm xong, tôi lặng lẽ chạy xe qua nhà em. Không phải để gặp, chỉ muốn đứng nhìn khung cửa sổ của em, chỉ cần thoáng thấy bóng dáng cũng đủ yên lòng. Đứng một lúc, cửa nhà em bỗng mở. Dáng người quen thuộc bước ra — là em. Hôm nay em mặc váy đen, gợi cảm. Từ xa, tôi không nhìn rõ mặt, nhưng biết chắc đó là em. Vừa định lao tới, tôi buộc phải dừng lại, núp sau gốc cây. Chiếc xe hôm trước từ từ lăn bánh ra cổng. Người đàn ông bước xuống, mở cửa cho em lên xe. Bất giác, tôi thấy họ thật xứng đôi. Bàn tay tôi siết chặt vào thân cây, vai run run, cười chua xót.
Chiếc xe chậm rãi đi ngang, tấm kính đen thành bức tường vô hình ngăn cách. Em ở đó… mà chẳng thể nhìn thấy nhau. Em đi bên người khác… tôi chỉ biết đứng nhìn. Hơn mười một giờ đêm mà còn đi ra ngoài… có lẽ câu trả lời đã rõ. Giấc mơ… phải chăng đã chấm dứt từ đây? Bên trong, tiếng cãi vã vang lên — có lẽ anh Huy đang tranh cãi với mẹ em. Tôi nghe thấy, nhưng chẳng còn để ý. Ngửa mặt cười, tôi lên xe, quay về căn gác trọ nhỏ bé.
Bóng đêm nuốt chửng tôi. Mọi thứ im lặng. Tôi gục đầu, chìm vào giấc ngủ.
Tiếng điện thoại dồn dập vang lên giữa đêm khuya. Mệt mỏi, tôi nhấc máy — số em hiện lên. Trong đầu định tắt, nhưng ngón tay lại bấm nút nghe. Giọng em vang lên, nghẹn ngào, gấp gáp:
– Anh… anh ơi… mau tới đây đưa em đi, anh ơi… em sợ lắm…
Tôi hét lên:
– Thy! Em đang ở đâu? Nói nhanh! Em có sao không?
– Em… em sợ lắm anh ơi… em trốn trong toilet… anh cứu em đi!
– Nói anh địa chỉ! Nhanh lên!
– Dạ… khách sạn… trên đường… phòng…
– Ừ, em ở yên đó, anh tới ngay!
– Nhanh lên anh… em sợ lắm!
Tôi lao ra khỏi nhà, phóng xe như điên. Có lúc phải thắng gấp hỏi đường, rồi lại lao đi. Tôi không cần biết em đang làm gì, chỉ biết nếu ai dám động vào em… tôi sẽ giết hắn. Bất cứ ai nhìn thấy mắt tôi lúc đó, sẽ thấy ánh mắt như một con thú hoang.
Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy khách sạn. Xông vào, hai bảo vệ chặn lại:
– Nè nhóc, chạy ào vào làm gì vậy?
– Tránh ra!
– Nói chuyện cho đàng hoàng, mày định gây sự hả?
Tôi biết không thể đánh lại hai người to lớn này, dù cơn điên trong người đang bùng cháy. Tôi rút hết tiền trong túi đưa cho họ:
– Chỉ giúp em phòng 405, bạn gái em đang cầu cứu trong toilet phòng đó.
– Vậy là sao? Mày bình tĩnh đi.
– Dạ… em không biết chuyện gì, bạn em gọi cầu cứu… chắc có chuyện gì đó. Anh giúp em với.
– Được rồi, từ từ nào.
Một bảo vệ cầm tiền, dẫn tôi đến thang máy. Người kia chạy lên quầy lấy chìa khóa.
– Phòng 305, phải cái ông đi xe hơi màu xám không nhóc?
– Dạ, chắc vậy. Chiều em thấy ổng chở bạn em đi.
– Rồi lại dụ dỗ con gái người ta… chuyện này tau thấy hoài.
– Dạ…
Lên đến tầng, bảo vệ bảo tôi bình tĩnh, rồi gõ cửa:
– Anh ơi, xin lỗi làm phiền, khách sạn có việc cần hỏi.
Khoảng một phút sau, một người đàn ông mở cửa. Trên người chỉ mặc quần đùi, nhưng tôi nhận ra ngay — chính là người chở em đi. Tôi lao vào phòng, bất chấp họ ngăn cản. Quần áo vứt lung tung trên giường, cả giỏ xách quen thuộc của em cũng ở đó. Tôi chạy đến cửa toilet, nhẹ nhàng gọi:
– Em… là anh đây… M đây… ra đi, anh đưa em về.
– Anh ơi… em sợ lắm… huhu…
Cửa mở, em bước ra. Váy xộc xệch, người nồng nặc mùi rượu. Em lao vào ôm tôi, hôn như mưa. Người đàn ông — tôi đoán là Quang — lao tới, đẩy tôi ngã, đấm thẳng vào mặt.
– Mày làm gì vậy, thằng khốn? Vợ sắp cưới của tao mà dám… Còn em, quá đáng lắm Thy! Em không biết mình là ai hả?
Em giật tay Quang, hét lên, xô hắn ngã:
– Không biết gì! Sao anh dám đánh ảnh? Tui giết anh!
– Em điên đủ chưa, Thy?
Quang xô em ngã, quay sang bảo vệ:
– Khách sạn anh làm ăn kiểu gì? Để thằng điên này vào quậy vợ chồng tôi hả?
– Dạ… dạ, tụi em không biết… để em lôi nó ra.
Bảo vệ toan kéo tôi. Dù đau, tôi vẫn vùng dậy, nhảy lên giường, lao tới góc phòng, chụp lấy bình chữa cháy (trên đường tới, tôi đã nghĩ đến tình huống xấu nhất, nên vừa vào đã nhìn quanh tìm vũ khí). Tôi giật mạnh chốt, ngón tay rách toét máu. Không màng, tôi chĩa vòi phun về phía bảo vệ:
– Đừng xen vào! Thy, lại đây với anh!
Em loạng choạng đứng dậy, leo lên giường chạy về phía tôi. Bảo vệ và Quang hơi chùn tay khi tôi xịt thử bột.
– Nè nhóc, có chuyện gì thì từ từ nói… đừng quậy!
– Không! Anh đứng qua một bên. Còn không… tui giết anh!
Tôi gằn giọng:
– Hôm nay nếu tui không đưa được Thy ra khỏi đây, tui thề sẽ quay lại trả thù. Đừng cản tui.
– Đ.m, mày đừng điên!
– Anh biết tui điên thì tui dám làm gì? Nếu dám giết tui thì giết!
Tôi nói nhẹ, nhưng dứt khoát. Mặt nóng bừng, tay cầm chắc bình chữa cháy. Sự quyết liệt khiến bảo vệ lùi lại. Quang lúc này mới nhẹ giọng:
– Nè… cậu là ai? Sao tự nhiên quậy dữ vậy? Có gì nói chuyện từ từ.
Tôi mỉm cười:
– Tui là người yêu của Thy.
– Người yêu…?
Quang ngạc nhiên, nhìn em đang ôm chặt tôi.
– Chuyện này là sao, Thy?
Em lạnh lùng, rõ ràng từng chữ:
– Đây là người yêu em. Anh Huy có nói với anh rồi.
– Là thằng nhóc này hả?
– Phải!
– Em!
Quang ôm mặt, ngồi xuống, im lặng rồi nhìn tôi:
– Thì ra cậu là người khiến bé Thy phản đối đám cưới hả?
Tôi nhẹ giọng:
– Ừ… nhưng tui không ép. Cưới hay không là quyền của Thy.
– Vậy sao? Cậu dữ thật. Bỏ cái bình xuống được không?
Tôi cười:
– Ra khỏi đây rồi bỏ. Giờ anh tránh ra. Tui với anh sẽ nói chuyện sau.
– Không nói bây giờ được à?
– Ờ… giờ không hợp. Đi em.
Tôi chậm rãi ra cửa, em theo sau, không quên lấy giỏ xách. Quang nhìn em:
– Thy… sao em làm vậy với anh? Anh có làm gì sai đâu?
Em mỉm cười, tay vẫn nắm chặt tôi:
– Em chỉ coi anh là bạn. Người em yêu là M.
– Vậy sao từ lúc đính hôn tới giờ em không nói?
– Anh hỏi mẹ em đi.
Em quay sang tôi:
– Mình đi anh.
– Ừ.
Tôi cầm bình chữa cháy đi ra. Một vài người đứng nhìn. Tôi chẳng quan tâm, kéo tay em vào thang máy. Trong thang máy có người, em vẫn quay lại hôn tôi, rồi mỉm cười:
– Nhớ anh quá.
– Ừ… biết mà.
– Hihi…
Em ôm chặt tôi. Cửa mở, tôi nhìn xuống — tiểu thư của tôi đi chân không. Tôi khom lưng:
– Lên, anh cõng ra xe.
– Nổi hông đó.
– Nổi mà.
Em leo lên, vòng tay ôm chặt. Tay tôi cầm bình, cõng em ra cổng, dựng xe, đề máy. Em leo lên sau. Tôi quăng bình xuống, mỉm cười chào bảo vệ đang nhìn với ánh mắt ngạc nhiên, rồi siết ga phóng đi. Đường Sài Gòn đêm lạnh, nhưng không đủ khiến tôi run — vì phía sau, em đang ôm chặt, đầu ngả vào vai tôi.
– Em nhớ anh lắm… nhớ sắp điên lên được… huhu… em sợ anh không tìm em… sợ anh bỏ rơi em… huhu… may quá… anh không bỏ em… nhớ anh nhiều lắm…
– Ừ… anh ở đây rồi… đừng khóc nữa.
Tôi quay lại, em ngẩng mặt mỉm cười, lau nước mắt, hôn nhẹ lên môi tôi rồi ngả đầu xuống.
– Em yêu anh.
Tôi im lặng siết ga. Vậy là… câu trả lời đã có. Tim tôi bỗng rộn ràng. Tôi biết sóng gió đang tới. Nhưng không sao. Em của tôi đang ở đây. Em đã gọi tôi. Em đã sẵn sàng bên tôi, bất chấp tất cả.
Về đến nhà, người em vẫn mùi rượu. Tôi đưa em vào, dựng xe, khóa cửa. Em ôm chầm, hôn như mưa. Mọi thứ vỡ òa sau bao ngày xa cách — như hàng năm trời. Nhớ em đến điên dại. Tôi đáp lại những nụ hôn, vội vã, cuồng nhiệt. Chưa bao giờ chúng tôi yêu nhau mãnh liệt như thế. Không gì có thể chia cắt chúng tôi lúc này. Cả hai lao vào nhau, thỏa nỗi đau khổ chia ly, cảm xúc vỡ òa trong tiếng gọi tên, trong hơi thở, trong mồ hôi và nước mắt. Em gọi tên tôi, lặp đi lặp lại hàng trăm lần: “Em yêu anh.” Có gì hạnh phúc hơn? Có gì đòi hỏi hơn ở một tình yêu chân thành?
Ôm em trong lòng, tôi mỉm cười hạnh phúc. Em nằm im, ôm chặt tôi.
– Ở khách sạn có chuyện gì vậy em?
– Dạ… mẹ em sắp đặt. Mẹ muốn em “gạo nấu thành cơm” với anh Quang nên xúi ổng đưa em đi bar. Anh hai biết, can em. Em giả say, ghi địa chỉ khách sạn. Khi ổng đưa em vào, em chạy vào toilet, khóa cửa, gọi anh.
– Ờ… may quá… anh ngủ không tắt chuông nên tới kịp.
– Em biết anh sẽ tới.
– Sao biết?
– Vì… anh ngốc… nhưng yêu em.
– Uhm…
Em chu môi, véo mạnh vào hông tôi:
– Ghét anh lắm! Lúc em về… anh không thèm đuổi, không thèm điện thoại, không thèm nói gì… làm em tưởng… anh lại lạnh lùng bỏ em luôn rồi… huhu…
Em nghẹn ngào, đấm nhẹ vào ngực tôi. Tôi chỉ mỉm cười, hôn em:
– Anh xin lỗi… không phải bỏ em… anh cần thời gian suy nghĩ… và cũng cho em thời gian… tụi mình còn nhỏ, không thể đùng đùng làm theo cảm xúc.
– Biết rồi… nhưng… người ta sợ anh bỏ thiệt… anh biết em sợ lắm không?
– Ừm… anh biết… anh cũng sợ… giờ anh đang ôm em đây rồi…
– Uhm…
Em nín khóc, ôm tôi thật chặt, hiền như chú mèo ướt mưa — run rẩy, cần che chở. Đôi mươi, em đã chịu quá nhiều áp lực… vậy mà vẫn đứng vững, vẫn yêu tôi đến tận bây giờ. Em của tôi… thật kiên cường. Vẫn câu nói cũ: vai tôi tuy nhỏ, nhưng xin nguyện giang tay che chở em.
Tiếng em thở đều đều, cuộn tròn trong vòng tay tôi mà ngủ. Đôi lúc, tay em siết chặt tôi trong giấc mơ — em đã quá mệt mỏi suốt mấy hôm nay. Tôi cũng vậy, nhưng không cho phép mình yếu đuối, vì còn phải che chở em. Trong đầu, tôi đã chuẩn bị mọi kế hoạch, sẵn sàng đối mặt với tất cả để giữ em bên tôi. Trời Sài Gòn đêm tĩnh lặng, nhìn em ngủ như thiên thần, lòng tôi trào dâng hạnh phúc. Mỗi lần nhìn em ngủ, tôi luôn cảm thấy vậy. Hôn nhẹ lên môi em, tôi mỉm cười chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, mọi thứ như những ngày bên nhau. Một nụ hôn ngọt ngào đánh thức tôi. Cảm giác con ma đáng yêu đè lên người, nhún nhún cười khúc khích, không cho ngủ nướng. Tôi không mở mắt, chỉ giơ tay kéo em vào lòng, mỉm cười:
– Dậy sớm vậy, tiểu thư?
– Người ta dậy lâu rồi… có tên ngốc ham ngủ hoài. Dậy đi, em muốn ăn sáng.
– Ờ… vậy làm ơn đánh thức anh đi. Ngủ tiếp nè.
– Hihi, đồ đáng ghét.
Em hôn tôi thật sâu, rồi kéo tôi dậy. Tôi ôm em, hôn nhẹ lên tóc, rồi mới vào toilet. Vừa chạm nước, tôi rụt tay vì đau. Nhìn bàn tay, mỉm cười tự cốc đầu — lại vì em mà bị thương. Ngón tay sưng đỏ do rút chốt bình chữa cháy. Nhìn gương, suýt cười vì vết bầm nhỏ ở khóe mắt — do cú đấm của Quang đêm qua. Dùng tay trái đánh răng, rửa mặt nhẹ nhàng, tôi ra thay đồ. Em đứng sau, mỉm cười, cầm tay tôi, lấy băng trong hộp cấp cứu:
– Đưa đây, em băng cho. Anh đó… lâu lâu cũng liều dữ nha.
– Bảo vệ người yêu mà.
– Cảm ơn hen… học ai cái kiểu nói chuyện dẻo miệng vậy?
– Ờ ờ… tự nghiên cứu đó.
– Hihi… mệt ghê. Lát em mua trứng lăn vết bầm cho anh.
– Ờ ờ… thôi, lăn đau.
– Biết sợ đau luôn.
– Ai chả sợ trời?
– Hihi… đáng ghét. Xong rồi đó, đi ăn sáng đi, em đói quá.
– Ờ…
Tôi dắt xe ra, em khóa cửa, leo lên ôm chặt sau lưng. Tôi siết ga đến quán ăn gần đó. Gọi hủ tiếu cho tôi, bánh canh cho em, tôi mới phát hiện mình ngu. Tay bị sướt, không cầm đũa được, loay hoay mãi với tay trái. Hủ tiếu không gắp nổi, đũa thì rớt liên tục. Tôi dùng muỗng dầm nhỏ ra. Em nhìn, âu yếm cốc đầu:
– Tự nhiên dầm hủ tiếu làm gì?
– Ờ ờ… dài quá, lười gắp.
– Xí… tay đau chứ gì. Nè, đổi bánh canh với em đi.
– Ờ ờ…
Em đẩy tô bánh canh sang, kéo hủ tiếu về ăn ngon lành. Hai đứa như cặp tình nhân mới yêu, chốc chốc lại nhìn nhau cười.
– Đưa em đi xem phim đi anh.
– Ờ… sao tự nhiên?
– Vì em muốn hẹn hò với anh.
– Ờ ờ… ngộ ha.
– Uhm…
Tôi mỉm cười, chạy xe đến Megastar. Từ lúc quen nhau đến giờ, bao nhiêu chuyện xảy ra, chưa bao giờ chúng tôi hẹn hò như bao cặp đôi khác. Quen nhau từ lạnh lùng, đến gần nhau qua tai nạn, yêu nhau bằng sự quan tâm từng ngày. Có lẽ cũng nên có một buổi hẹn hò lãng mạn.
Vào rạp, chọn phim tình cảm hài nhẹ, em ôm tay tôi, đầu tựa vai, im lặng xem. Thi thoảng cười khúc khích như trẻ con, thi thoảng rướn người hôn nhẹ lên môi. Tình yêu… luôn cần những điều lãng mạn như thế.
Xem xong, tôi đưa em về Coutryhouse tránh nắng Sài Gòn. Một cà phê không đường, một ly cam vắt thêm tí muối — vừa đủ cho thói quen yêu thương của chúng tôi. Tôi bẻ trộm một cành hoa trong bồn, đặt vào tay em, mỉm cười:
– Hình như chưa bao giờ anh nói với em câu này… giờ muốn nói… hy vọng chưa quá muộn…
Em im lặng, mắt âu yếm chờ đợi. Yêu nhau đến mức không còn gì hơn, vậy mà tay tôi run, tim đập thình thịch, miệng ấp úng:
– Em… làm… làm bạn gái… anh nha…
Ngập ngừng, gãi đầu gần tróc da, cuối cùng tôi cũng nói xong. Em tròn mắt, má ửng hồng — có lẽ bất ngờ với sự ngố của tôi. Lần đầu tiên, người yêu nhau lâu, bên nhau vượt bao sóng gió, lại đòi… tỏ tình. Tôi cũng thấy mình rảnh thật. Em nắm tay, tựa vai, khẽ gật đầu:
– Dạ…
Em hiền như mèo con, chẳng còn chút lạnh lùng thường ngày. Bên tôi, em luôn vậy. Khi yêu, ai cũng trở thành một người khác. Em cũng vậy. Và tôi cũng vậy.
Nhấp ngụm cam, em quay sang:
– Anh… mẹ em sẽ gây chuyện với anh đó.
– Ừ, anh biết.
– Anh sợ không?
– Anh chỉ sợ mất em thôi.
– Dạ…
Em im lặng. Tôi chìm vào suy nghĩ. Một hồi, em lại hỏi:
– Anh… có chịu bỏ tất cả để yêu em không?
– Ừ.
– Hối hận không?
– Ừ.
Tôi hôn nhẹ lên tóc em, thì thầm:
– Anh yêu em.
Cà phê đắng bỗng trở nên ngọt ngào. Tôi đang sống thật với cảm xúc. Có lẽ từ lâu đến giờ, đây là khoảnh khắc duy nhất tôi sống thật với lòng mình — tất cả nhờ tình yêu của em.
Em gật đầu, cắn nhẹ vai tôi, mỉm cười. Một hồi, em lại nói:
– Anh… hay là anh đưa em đi khỏi Sài Gòn đi…
– Đi đâu, em?
– Đi đâu cũng được… em sợ ở lại, nhà em tìm được thì…
– Ờ… anh hiểu.
Tôi uống một ngụm cà phê, chép miệng:
– Không cần đi đâu. Cứ ở lại đây. Anh đã nghĩ kỹ cho tương lai hai đứa rồi. Chỉ cần em mạnh mẽ bên anh… chuyện còn lại anh lo.
– Là sao, anh?
– Ừ… tụi mình còn nhỏ, nhưng anh nghĩ, nếu em vượt qua được áp lực gia đình, thì khó khăn nào cũng vượt qua được.
– Nhưng nhà em…
– Đừng lo. Anh biết em bỏ gia đình theo anh sẽ khó khăn, nhất là về lâu dài. Nhưng anh tính hết rồi, hỏi cả ý anh Kha. Anh vẫn đi học, vừa làm, có gì anh Kha lo việc. Học phí không nhiều, không lo quá. Còn em, thu nhập đi diễn đủ sống, lo cho việc học nữa. Anh hy vọng không đẩy em đến mức phải rời bỏ gia đình… như vậy em thiệt thòi quá.
– Thì ra anh tính kỹ vậy… em đồng ý hết… miễn được bên anh, khó khăn em chịu. Em còn anh Huy, dì em, bà ngoại ủng hộ tụi mình.
– Tốt quá… trước mắt cứ vững tin. Khi anh tốt nghiệp, em học xong, mình từ từ thuyết phục gia đình sau.
– Dạ…
Em tựa vai tôi, im lặng. Những ngày xa em, tôi đã nghĩ rất nhiều, hỏi ý anh Kha. Trong trường hợp xấu nhất, nếu em dám bỏ gia đình theo tôi, cuộc sống cũng không quá khó khăn. Tôi có thu nhập, em thì thu nhập đi diễn một tuần gấp mười lần lương tôi làm một tháng. Công việc em ngắn hạn, của tôi lâu dài. Chỉ cần cả hai cố gắng, chẳng gì không vượt qua. Nhưng bắt em bỏ tất cả… thiệt thòi cho em quá. Tôi biết, một khi em yêu tôi, em chẳng quan tâm thiệt thòi. Và tôi biết, dù còn trẻ, em đủ chín chắn và nghị lực để sống với tôi.
– Em suy nghĩ kỹ lời anh nói nha. Sống cùng nhau, chuyện nảy sinh nhiều lắm, không như yêu bình thường. Sẽ có lúc anh hoặc em mệt mỏi, chán nản, cãi vã… vì tụi mình còn trẻ. Anh không muốn vì cảm xúc bồng bột mà làm hại tương lai. Anh đã sẵn sàng… quyết định còn lại là em đó… anh…
Em bịt miệng tôi, mỉm cười:
– Em đồng ý… em đồng ý… em đồng ý…
Em nhắm mắt lặp lại ba lần, rồi ôm cổ hôn tôi thật lâu, bất chấp ánh nhìn xung quanh. Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng. Em đồng ý. Tôi cũng sẵn sàng đối mặt tất cả để giữ em. Người con gái tốt nhất cho gia đình nhỏ tôi sẽ cố gắng xây dựng. Tôi sẽ làm tất cả để chăm sóc, bù đắp cho em. Tôi sẽ học và làm bất cứ gì để có kinh tế lo cho em sau này — kể cả từ bỏ ước mơ nếu cần. Không gì quan trọng bằng em. Không ước mơ nào sánh được với việc ở bên em. Vì đơn giản… em chính là ước mơ của tôi.
– Giờ em về nhà nha anh. Em muốn nói chuyện với mẹ lần nữa.
– Ừ. Nhưng phải bình tĩnh đó.
– Uhm. Em cũng sẽ nói với anh Huy và bà ngoại.
– Anh cũng định vậy. Dù sao cũng phải hỏi ý người lớn.
– Còn anh?
– Anh hả? Một mình anh quyết định được rồi. Anh nghĩ nhà anh biết chuyện cũng sẽ ủng hộ. Nếu không… cũng chẳng quan trọng. Anh cứng đầu từ nhỏ rồi.
– Hay quá ha… hèn gì…
– Hèn gì gì em?
– Hư hỏng mặt thấy ghét.
– Ờ ờ…
Em nhìn sâu vào mắt tôi:
– Anh…
– Sao em?
– Cảm ơn anh.
– Sao cảm ơn anh?
– Vì anh luôn bình tĩnh… anh làm em thấy an tâm lắm.
– Ờ… cũng buồn, cũng rối lắm chứ.
– Em cũng vậy. Nếu anh không ở bên, chắc em điên mất.
– Ừ… anh ở đây mà. Em phải mạnh mẽ lên nha.
– Dạ… người yêu… hihi…
– Giờ anh đưa em về.
– Thôi… anh đưa em qua nhà Hân, em gọi anh Huy đón về sau.
– Ờ… được.
Tôi mỉm cười gọi tính tiền. Em vẫn tranh thủ ngả vào vai tôi. Tự nhiên thấy vai mình tuy nhỏ… nhưng cũng vững chãi — ít nhất là về mặt tinh thần, cho em.
Đưa em đến nhà Hân, tôi quay về quán tìm ông Kha. Vừa gặp, tôi kéo ổng vào góc, nhanh chóng kể lại mọi chuyện — từ đêm qua đến giờ, cả việc đã thống nhất với em. Nghe xong, ông Kha gật gù:
– Tốt… tau không nhìn lầm mày. Cứ bình tĩnh mà làm. Con Thy thương mày thì đừng lo mấy chuyện kia. Có gì tau tính phụ. Anh em tau không bỏ mày đâu. Cố lên mày.
– Dạ… cảm ơn anh. Không có anh góp ý, chắc em cũng không dám mạnh miệng vậy.
– Tào lao ơn nghĩa gì. Anh em mà. Đi làm tiếp đi, có gì báo tau.
– Dạ.
Ông Kha vỗ vai tôi mấy cái, rồi đi tìm chị Tiên làm gì đó. Tôi thay đồ, làm quản lí thay ổng. Ở nhà nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ bạn bè. Câu nói này luôn đúng — ít nhất là đến lúc tôi viết lại hồi ký này… Tôi thật may mắn vì có nhiều người bạn tốt.