Câu Chuyện Đời Tôi
Khi tình yêu vượt qua định kiến
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 38
Một cơn mưa nhỏ rơi… không lớn nhưng đủ khiến những vị khách ngoài trời phải tìm chỗ trú. Sài Gòn vốn dĩ có những trận mưa bất chợt như thế, giống như những bất ngờ trong cuộc đời em và tôi. Có lẽ nếu mọi chuyện vẫn bình thường, tình cảm của chúng tôi có lẽ chỉ là tình bạn bình thường mà thôi… Mưa tạnh, vài vị khách lại trở ra ngoài trời. Tôi cũng quay trở lại công việc, lòng đầy bồi hồi và lo lắng. Điện thoại muốn gọi cho em quá, nhưng tôi lại thôi. Chắc giờ này em đang cố gắng trò chuyện cùng mẹ, không tiện gọi vào lúc này.
Trời dần tối, tôi vẫn tiếp tục công việc thường ngày, kiểm tra từng ngọn đèn. Ánh sáng chiếu rọi như ngọn lửa trong lòng tôi, ấm áp và rạo rực. Sau khi hoàn tất công việc, tôi quay về chỗ ngồi cũ, mắt hướng về phía cổng quán, như một thói quen mong chờ em mỗi ngày. Những ký ức ùa về… những ngày đầu quen nhau, lạnh lùng đến buồn cười, rồi lạnh lùng đến yêu thương. Không thể tin được, hai con người cứng đầu, ngang bướng như vậy lại có thể đến được với nhau. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua những cung bậc của tình yêu, không phải thứ tình cảm tuổi trẻ mà chúng tôi xứng đáng có được. Cuộc sống đã đẩy chúng tôi sớm rơi vào thứ tình cảm tưởng chừng chỉ dành cho những người trưởng thành hơn…
Bỗng nhiên, tôi thèm café. Tôi quay qua nhờ cô phục vụ bên cạnh mang cho tôi một ly café không đường, rồi im lặng chờ đợi. Hình như tôi là người phục vụ lạ lùng nhất khi đang làm việc mà còn ngồi uống café. Nhưng với mối quan hệ của tôi và ông Kha, chuyện này cũng không có gì quá bất ngờ.
Vị đắng của café lan tỏa trong miệng, xuống tận cổ họng. Tôi nhắm mắt, thưởng thức từng giọt, chẳng để tâm đến xung quanh. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy mình im lặng lạ thường, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên bình yên đến lạ. Tự nhiên thấy mình vững vàng lạ thường.
– Phục vụ mà ngồi uống café ngang nhiên quá ha!
Giọng nói vang lên từ phía sau lưng. Tôi không cần quay lại cũng biết đó là ai. Tôi mỉm cười:
– Ừ.
– Em nhớ anh quá…
Cô ôm lấy cổ tôi, thì thầm. Chỉ xa nhau vài tiếng đồng hồ mà đã nhớ… đúng là yêu đến hóa điên mất rồi. Chính tôi cũng nhớ em nhiều lắm. Tôi đưa tay luồn vào tóc em, cảm nhận hơi ấm và mùi hương thân quen.
– Hai đứa mày định đóng phim tới sáng hả?
Một giọng nam vang lên phía sau. Tôi mở mắt, quay lại. Em cũng rời tôi ra, ngồi xuống bên cạnh. Là anh Huy. Tôi đứng dậy, kéo ghế mời anh ngồi rồi hỏi:
– Dạ, anh uống gì em làm luôn.
– Café đi em.
Tôi quay lưng vào nhờ cô phục vụ pha thêm một ly café và một ly cam không đường, rồi mang ra bàn. Ngồi xuống cạnh em, chưa kịp nói gì, em đã nắm chặt lấy tay tôi. Dùng tay còn lại đẩy ly café đến trước mặt anh Huy, tôi nhẹ giọng:
– Anh uống café đi, quán em café ngon lắm…
– Ừ…
Anh Huy nhấp một ngụm café, chép miệng:
– Em thương con Thy theo kiểu nào M… anh gọi em là M được không?
– Dạ… cái này Thy biết rõ hơn em, anh.
– Ừ.
Cả ba im lặng, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng. Café cạn đi hơn nửa, anh Huy lên tiếng:
– Mai anh dọn đồ con Thy qua phòng trọ của em. Đêm nay chắc nó không về nhà được rồi.
– Dạ… sao vậy anh?
– Ở nhà, nó cãi nhau với ba suốt buổi. Giờ về không nổi nữa. Con Thy nói với anh về dự định của hai đứa. Anh chỉ có con nhỏ này là em… thương tôi nhất nhà. Chưa thấy đứa anh nào như anh, em gái mình dám cãi cha mẹ để theo người khác. Haha.
– Em… xin lỗi anh… tại tụi em mà anh…
– Em chăm sóc em gái giùm anh nha M. vài ngày nữa anh về Nha Trang sống với ngoại. Thy quyết định theo em… anh không gặp em nhiều. Không biết anh làm vậy có đúng không. Kệ thử tin lời con Thy một lần, giao nó cho em. Con nhỏ này chắc không nhìn lầm người đâu ha. Miễn hai đứa sống hạnh phúc, anh sẽ cố giúp hai đứa học cho xong rồi tính tiếp.
– Dạ… em cảm ơn anh đã tin thằng nhóc như em. Em nghĩ được anh ủng hộ, tụi em sẽ vượt qua được mà. Anh yên tâm, tiểu thư tốt như vậy mà chịu yêu thằng nhóc như em, làm sao em có thể làm khổ Thy được. Mơ còn chưa hết nửa…
– Nói được phải làm được nha nhóc… Thôi trước mắt cứ vậy, từ từ rồi về Nha Trang nói chuyện với ngoại anh. Nhà anh giờ coi như chấm dứt… hết gia đình, hết ba mẹ gì rồi. Tùm lum chuyện giờ thêm chuyện ép con Thy lấy chồng… ngày nào cũng thấy tôi khóc, nằm ngủ thì mơ kêu tên em… làm anh cũng xót lắm chứ giỡn à. Nói cho em biết, từ nhỏ hai anh em anh có ba mẹ cũng như không, nên anh cũng không thích nghe lời ba mẹ. Anh không thương nó chứ thương ai giờ. Đó giờ mới thấy Thy cười nhiều, hình như từ lúc nó quen em đó. Ngày nào về cũng tía lia miệng kể anh M thế này, anh M thế khác, riết phát khùng với nó luôn. Anh cũng tính gặp em lâu rồi, nhưng không ngờ gặp nhau thì tùm lum chuyện xảy ra như vầy. Xui thiệt. Lẽ ra anh phải ở đây chăm sóc con Thy… nhưng giờ bỏ nhà đi, nên phải về Nha Trang làm việc mới đủ tiền lo cho hai anh em, nên gửi con Thy ở đây. Hai đứa coi ráng mà giữ gìn sống với nhau cho hạnh phúc. Để con Thy bị ép lấy chồng ở xa, ngay người nó không thương vậy, thì anh giao nó cho người nó thương, cho nó vui chứ. Vòng vòng trước sau gì cũng bị ép lấy chồng sớm à… phù…
Anh Huy thở dài, đưa ly café lên miệng uống cạn. Tôi im lặng lắng nghe từng lời dặn dò. Thật hiếm có người anh nào lại dám cãi lời cha mẹ giúp em gái theo sống với người khác, khi em gái mình còn trẻ, người anh Huy giao em gái lại cũng chỉ là một thằng nhóc chưa biết ngày mai ra sao… Mọi thứ cứ như một canh bạc mà người anh trai này đang mạo hiểm vì hạnh phúc của em gái vậy.
Nhưng tôi nghĩ anh làm như vậy là đúng. Không phải vì anh làm đúng ý tôi, mà cái đúng ở đây chính là lời anh nói. Nếu không tác hợp cho em và tôi sống với nhau, em cũng sẽ phải đi lấy chồng, lấy chồng xa xứ và lấy người em không yêu. Có lẽ chính anh cũng đang chịu rất nhiều áp lực và đau khổ, có lẽ anh cũng chỉ là nạn nhân bị người lớn đẩy vào bước đường cùng. Đúng là anh trai của cô tiểu thư đáng yêu ngồi cạnh tôi đây… mạnh mẽ, chững chạc và rất bình tĩnh dù gia đình anh đang rối bời. Tôi đưa tay ra mời anh bắt tay, bàn tay còn nguyên vết sẹo vì cứu em lần trước… có lẽ chính vì điều này mà anh Huy tin tưởng thằng nhóc như tôi chăng.
– Em hứa cố gắng hết sức để yêu thương Thy. Anh cứ tin ở em.
Anh Huy im lặng gật đầu, bắt tay tôi. Đây là lần đầu tiên tôi bắt tay một người trong tình huống phải đưa ra quyết định quan trọng ảnh hưởng đến tương lai của mình. Tương lai mà chính giây phút đó tôi biết em đã gắn chặt với con đường tôi đi.
– Thôi được rồi. Có gì nói chuyện sau. Giờ anh về nhà. Nè bé Cam em…
Anh Huy chưa nói hết câu, em vội chồm lên, bịt miệng anh lại, môi chu chu ra:
– Trời… người ta dặn đừng có kêu tên đó rùi màaaaaaaa!
Anh Huy và tôi sững người ra rồi cười nhẹ. Hóa ra ở nhà em được anh Huy gọi là bé Cam.
– Mệt quá… trước sau gì thằng M nó cũng biết mà… bày đặt mắc cở nửa. Em qua phòng M ngủ đi. Mai anh đem quần áo qua cho. Tạm thời vậy, chờ anh nói chuyện với ngoại có gì tuần sau hai đứa về thưa chuyện với ngoại. Ok?
– Biết rồi… biết rồi… thương anh hai nhất nhà hihi.
– Anh đi nha M. Mai anh qua.
– Dạ, em chào anh.
– Bye.
Anh Huy đứng dậy, đi ra cổng. Đôi vai anh hơi run run… trở về căn nhà đó, có lẽ không khác gì địa ngục với anh bây giờ. Tôi khẽ siết chặt tay em như một cách để thông cảm với hoàn cảnh của anh em đang chịu, mà tôi cũng là người trong cuộc đó thôi.
Anh Huy đi rồi… tôi quay qua nói với em:
– Lúc nảy về nhà, mẹ em la dữ lắm hả.
– Dạ.
– Sợ không? Có khóc không?
– Dạ không.
– Sao vậy.
– Em không yếu đuối vậy đâu. Tự nhiên gặp anh xong, em thấy thoải mái lắm, mẹ la cỡ nào em cũng không sợ. Chỉ thấy nhớ anh thôi à.
– Vậy à… ngộ hen.
– Uhm… tại mấy lời anh nói… làm em vững tâm lắm. Hết sợ gì luôn.
– Ừ… vậy là em quyết định bỏ theo anh rồi phải không. Không hối hận đó nha… sau này không sống đầy đủ như ở nhà đâu đó.
– Em biết rồi. Em sẽ cố gắng làm quen. Có anh, em không sợ gì hết. Em chỉ sợ… xa anh thôi.
– Ngốc… hai đứa mình cố gắng nha… yeah cái nè.
– Hihi yeah… yeah… chút chở em đi ăn kem hen.
Tôi và em đánh tay nhau như những người bạn. Tôi mỉm cười lắc nhẹ cằm em.
– Thôi, để anh kêu kem ra cho ăn, đi đâu nữa.
– Không thích… thích ăn kem giống hồi mới quen nhau kìa…
– Kem hộp đó hả…
– Uhm…
– Ờ ờ, chút tan làm rồi đi…
– Hihi, thương người yêu nhất nhà…
– Ờ…
Tôi dẫn em vào trong, cho em ngồi chơi với chị thu ngân, còn tôi quay trở ra làm việc. Ông Kha thấy tôi ngồi nói chuyện với em, nên vừa thấy tôi đi ra, liền tiến lại gần, kéo tôi ngồi xuống nói chuyện. Tôi nhanh chóng thuật lại cuộc nói chuyện với anh Huy cho ông Kha. Nghe xong, ông Kha gật đầu, vỗ vai tôi nói một câu duy nhất:
– Ok… ráng lên mày. DM sống cho hết mình, không sợ gì hết, phải ngang tàng vậy mới đáng làm anh em tau chớ khà khà…
Ngang tàng… ừ, đúng là em và tôi đang rất ngang tàng, đạp lên những bức tường to lớn trước mặt để đến với nhau. Tôi mỉm cười, nắm chặt tay, tự nhủ phải cố gắng làm việc nhiều hơn nữa, vì bây giờ tôi đã mang nặng trách nhiệm không chỉ với mẹ tôi, mà còn có cả em nữa rồi. Vai tôi nhỏ… nhưng xin cố gắng làm chỗ dựa cho những người tôi yêu thương.
Những cơn gió cuối năm của tháng mười hai vẫn không thể ngăn được em và tôi đưa nhau lang thang khắp các con đường Sài Gòn đêm đó. Mọi thứ vẫn ấm áp, mặc cho gió rít lùa vào khe áo, người tôi nổi cả gai ốc vì lạnh. Em ngồi sau lưng tôi, cũng lạnh không kém. Đôi tay em run lên từng cơn, siết chặt lấy người tôi. Hai con người lẻ loi giữa phố xá vắng tanh… nhưng lại cảm thấy hạnh phúc hơn bất cứ cặp đôi nào trên thế giới. Nhìn qua nhìn lại, bao nhiêu chuyện dồn dập xảy ra… giờ mới phát hiện năm sắp hết… giáng sinh đang đến gần. Đột nhiên, tôi mỉm cười, một nụ cười rất ấm áp, chứ không phải nụ cười theo thói quen hằng ngày. Tôi đang nghĩ đến mùa giáng sinh này và cả những mùa tiếp theo nữa… tôi đã không còn một mình nữa… vì tôi đã có em… giáng sinh năm nay chắc sẽ đẹp biết bao nhiêu. Phát hiện ra tôi đang cười một mình, em siết lấy eo tôi hỏi:
– Người yêu cười gì dzạ?
– Có gì đâu.
– Xạo nha… nói em nghe coi.
– Ờ… tự nhiên thấy yêu em.
– Trời vậy, mọi khi không có yêu hả?
– Thì có.
– Rồi sao?
– Thì tự nhiên giờ anh thấy yêu hơn chứ sao.
– Đồ khùng… hihi.
Tôi im lặng. Ừ thì khùng khùng, khờ khờ mà vẫn có được em đó thôi.
– Anh nè.
– Sao em.
– Sắp giáng sinh rồi kìa.
– Uhm.
– Lạnh ghê anh ha.
– Ừ.
– Sài Gòn năm nay sao tự nhiên lạnh ghê.
– Tại em đó.
– Sao tại em.
– Tại em cứ đòi ăn kem hoài đó chứ sao.
– Hihi, vô duyên, người ta đòi ăn kem liên quan gì tới thời tiết lạnh.
– Chứ sao nữa… làm ơn lấy hộp kem xa xa cái bụng anh coi. Lạnh cóng rồi nè.
– Hihi, vậy hả… cho chết ai bỉu nãy giờ không nói.
– Ôm cứng ngắt sao nói.
– Đó lại vô duyên nữa. Chứ ai đang nắm tay người ta có chịu thả ra đâu kìa.
– Ờ, tại em yêu anh… không nắm tay sao được…
– Hihi, đáng ghét.
Em cười khúc khích, áp đầu vào vai tôi, im lặng. Từng hơi thở của em nhẹ nhẹ phả vào gáy, ấm áp, thơm thoang thoảng mùi con gái. Khẽ ngoảnh mặt ra phía sau, hôn nhẹ lên bờ vai em… tôi thầm thì:
– Mạnh mẽ lên nha em.
– Dạ.
Em gật nhẹ đầu, áp chặt thân vào người tôi hơn nữa. Hộp kem em cầm, tranh tay vẫn chạm vào bụng tôi, lạnh buốt… nhưng lòng thấy ấm áp làm sao.
Tôi vòng xe quay trở về nhà. Vừa dắt xe vào, đóng cửa lại, em đã vội ôm chầm lấy tôi, hôn thật sâu, thật sâu… giữa những cơn gió lùa vào khe cửa… hai con người đang dính chặt lấy nhau như sợ rằng buông ra sẽ không bao giờ gần nhau được nữa. Kéo em ngồi gọn trong lòng, tôi dựa lưng vào tường, tay mân mê tóc em, tay còn lại cho vào bụng em xoa nhẹ nhẹ. Tay tôi lạnh làm em rùng mình, cười khúc khích, nép sát vào người tôi. Em mở hộp kem ra, kem đã tan nhưng vẫn còn rất lạnh, vừa đủ để ăn chứ không cứng như đá nữa.
Một muỗng cho em, một muỗng cho tôi… xen kẽ vào đó là những nụ hôn nhẹ… có lúc chẳng còn phân biệt được kem nào nằm trong miệng tôi, kem nào nằm trong miệng em nữa… mọi thứ hòa quyện vào nhau, ngọt ngào như mùi vị của tình yêu vậy… Rồi em và tôi lại cuốn lấy nhau trong đam mê, hạnh phúc. Căn gác trọ nhỏ lạnh lẽo bởi những cơn gió lùa giờ ấm lên vì những tiếng gọi tên nhau trong hơi thở… Cuộc sống bên ngoài có lẽ lạnh lùng, tàn nhẫn lắm… nhưng có hề gì… yêu và được yêu hết mình thì còn gì đáng tiếc hơn nữa cho một đời người.
Lặng yên… em rúc đầu vào người tôi, ngủ ngon lành như chú mèo con… Đêm tháng mười hai của Sài Gòn tự nhiên đang yêu đến lạ lùng.
Sáng… ánh nắng len vào khe cửa sổ. Tôi lại thức giấc, cánh tay tê dại đi vì em nằm đè lên gần cả đêm. Tôi im lặng ngắm nhìn em ngủ, gương mặt vẫn như thiên thần hằng ngày tôi quen nhìn từ lâu. Càng nhìn lại càng không thể rời mắt đi được… cứ như chưa bao giờ tôi được nhìn em ngủ vậy. Ngắm nhìn đã đời, lại khẽ kéo cái mền xuống, ngắm cơ thể em… đang ấm áp trong chiếc mền tự nhiên bị kéo xuống, cả da thịt lộ ra ngoài, tiếp xúc với không khí se lạnh của buổi sáng, làm người em nổi gai ốc, rùng mình, nép sát vào người tôi, cuộn tròn…
– Uhm… ư… là gì dzạ…
– Không có gì.
– …em lạnh… kéo mền cho ngta đi.
– Không.
– …Hư quá nha…
Em vẫn nhắm mắt, dụi đầu vào ngực tôi… sáng Sài Gòn… bình yên vỗ về giấc ngủ nướng như thường lệ.
Lại thức dậy vì bị ma đè. Ngày nào cũng bị con ma này đè thì thật tốt. Mở mắt ra là thấy ngay gương mặt của em nhìn tôi âu yếm.
– Dậy ăn sáng nè.
– Ăn gì giờ nữa.
– Em làm bánh mì ốp-la đó…
– Uhm, giỏi ta.
– Khỏi nịnh đâu ha. Ăn nhanh rồi ra quán lấy đồ em về dùm nghen.
– Ờ, sao anh Huy không mang qua đây luôn.
– Uhm, hen, quên mất tiêu. Để em gọi cho ảnh. Anh ăn đi cho nóng.
– Ờ…
Em gọi điện chỉ đường cho anh Huy, còn tôi thì vui vẻ thưởng thức món ốp-la nóng sốt em vừa mới làm dành riêng cho tôi. Khoảng nửa tiếng sau, anh Huy qua tới.
– Chà, nhà nóng quá hai đứa.
– Dạ… ở từ từ quen mà anh.
– Ừ… mà giờ em đâu có sống một mình nữa mà quen với không. Để anh nhờ thằng bạn kiếm cho hai đứa thuê cái nhà bên kia. Mát hơn nhiều. Không có nhiều tiền đâu, đừng lo.
– Vậy hả anh. Sao cũng được, miễn Thy chịu là ok.
– Quyết định vậy đi. Mẹ hồi tối về, bà ấy quậy tưng bừng, ngủ không được. Hai đứa làm gì làm anh ngủ một chút.
Anh Huy quăng hai vali vào góc rồi nằm xuống cạnh cái quạt, thở phì phò vì nóng. Em ngồi xuống, lay nhẹ nhẹ anh Huy:
– Hai ăn gì chưa? Em nấu cho ăn.
– Thôi, nãy ăn bên quán anh Kha rồi.
– Ủa, anh có biết anh Kha nữa hả.
– Ừ, nãy ảnh lại nói chuyện với anh về chuyện hai đứa.
– Rồi sao anh.
– Không sao. Có ảnh hứa coi chừng hai đứa anh cũng yên tâm. Mai anh về Nha Trang luôn.
– Sao gấp vậy?
– Chán! Đi khỏi cái nhà đó sớm chừng nào anh đỡ mệt óc chừng đó.
– Dạ.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, tay mân mê mấy cọng cỏ ba lá.
– Mà hai đứa coi tính ở đây thật hả. Coi chừng mẹ anh bả kiếm được quậy thì mệt.
– Dạ. Tụi em quyết định vậy rồi. Không thích trốn tránh anh. Làm gì làm, miễn Thy vững tâm thì em không sợ gì hết.
– Anh nhắc vậy thôi. Tùy hai đứa. Có gì về Nha Trang hay chạy lên Đà Lạt ở một thời gian cũng được. Trên đó anh có thằng bạn ở một mình, đi học suốt, bỏ nhà trống không.
– Thôi anh! Em còn đi học. Thy cũng đang đi học ngoại ngữ nữa chừng mà. Đâu bỏ được.
– Đúng rồi anh hai. Ở đây em mới nhiều show diễn, lên đó lấy gì sống.
– Anh lo cho hai đứa được.
– Thôi! Em với ảnh tự lập cũng được mà. Hai đứa lo cho tụi em giờ đâu lo cả đời được.
– Anh nói vậy cho hai đứa chọn thôi chứ có ép đâu. Nhớ đó. Ở đây có gì thì về Nha Trang rồi tính tiếp. Có ngoại bảo kê hết, sợ bị mẹ bả quậy.
– Còn ba đâu anh?
– Ổng ra Hà Nội mấy ngày rồi. Mà ba ổng chắc cũng không về nhà chi. Anh có điện thoại nói chuyện ổng im ru.
– Ba không nói gì thật hả hai.
– Ừ… thì ổng bỏ nhà mình nào giờ mà. Có ổng cũng như không… thôi anh em mình biết nhau được rồi.
– Dạ… hai về, cho em gửi lời thăm ngoại nha…
Em ngậm ngùi, ngả đầu vào đầu gối tôi, nghẹn ngào. Thương em quá… thương anh Huy nữa… gia đình nhìn bề ngoài hào nhoáng như vậy mà bên trong… tan nát. Nếu không có anh Huy yêu thương, chắc em của tôi sẽ khổ biết bao nhiêu. Tôi đưa tay luồn vào tóc em, vuốt nhẹ nhè.
– Anh về Nha Trang mạnh giỏi. Cho em gửi lời thăm ngoại. Chờ mấy bữa nữa được nghỉ học, em đưa Thy về thưa chuyện với ngoại luôn.
– Ừ, sao cũng được… ráng về sớm sớm để ngoại trông đó.
– Dạ.
– Thôi, hai đứa mày nhiều chuyện quá, để anh ngủ chút. Mệt phờ râu từ qua giờ.
– Dạ, anh ngủ đi. Em đưa Thy đi mua mấy thứ đã.
– Mua gì anh.
– Mua cái tủ nhỏ cho em để quần áo nè.
– Hihi, chờ chút.
– Làm gì nữa.
– Thay đồ cái.
– Trời, thôi tiểu thư. Vậy đẹp rồi. Đi mua đồ mà cũng điệu.
– Xí… tại người ta muốn đẹp mà.
– Giờ đẹp vậy đủ rồi. Đi chút về thay chi mất công.
– Mệt anh ghê… đồ khó ưa.
Em nhéo tôi một cái rồi phụng phịu đi ra cửa, ôm nón bảo hiểm chờ. Tôi lắc đầu, dắt xe ra. Em của tôi công nhận cũng điệu dữ lắm, đang mặc trên người bộ quần áo khá đẹp, nếu không muốn nói là quá đẹp trong mắt tôi rồi, vậy mà cũng cứ đòi thay đồ khác… chắc tính mặc váy đi mua chợ quá @@… Sài Gòn… hôm nay lại bình yên thêm một ngày nữa chăng.
Đi vòng vòng một hồi, cũng chọn được một cái tủ kiểu du lịch giống cái của tôi đang sử dụng ở nhà. Nhìn cái tủ, tự nhiên lại thấy thương em biết bao. Thầm tự hứa sẽ cố gắng để sau này có thể tặng em chiếc tủ quần áo tốt hơn. Vì là loại tủ lắp ráp nên tôi có thể để tủ phía trước, em ngồi sau lưng chạy về nhà. Vừa đến nhà, đã nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện điện thoại của anh Huy với mẹ anh. Vài lời to tiếng…
– Tui xin mẹ để yên cho hai anh em tui. Đừng có lấy hạnh phúc của con Thy đi đổi lấy cái tội của mẹ gây ra nữa… nếu không thì không có mẹ con gì hết nhé… Chào mẹ…
Phát hiện ra sự có mặt của tôi và em, anh Huy vội vàng nói tiếng chào rồi cúp máy. Vứt điện thoại qua một bên, rồi nằm im. Em ngơ ngác nhìn tôi.
– Sao… sao anh làm vậy… anh tính bỏ em hả…
– Không.
– Vậy sao anh gọi mẹ em tới.
– Nếu mẹ em muốn làm gì tụi mình thì cứ để xem làm được gì. Anh không thích trốn tránh. Chuyện gì tới sẽ tới. Hai đứa mình quyết tâm vậy rồi thì cũng nên giải quyết cho xong mọi chuyện chứ nè.
Em im lặng một lúc, rồi ôm chặt tôi…
– Dạ, em hiểu. Nhưng em sợ mẹ làm gì anh rồi sao…
– Anh không sợ thì em sợ gì. Chờ tí…
Tôi bước ra ngoài, bấm số ông Kha:
– Anh Kha hả, đang làm gì đó…
– Đang ngồi nói chuyện chị Tiên mày. Có con Hân bên này nữa nè. Sao giờ chưa qua làm nữa mậy.
– Dạ, anh qua với em liền giờ được không…
– Chi mậy…
– Mẹ Thy sắp qua nhà em. Anh coi… tính phụ em… sợ bả làm bậy thì tiêu…
– Vậy hả… chờ đó. DM tau qua liền. Mà sao bả biết nhà mày…
– Em gọi qua…
– Thằng điên… tự nhiên gọi bả qua chi…
– Dạ, giải quyết một lần luôn cho yên ổn mà sống anh. Chứ để kéo dài, bả kiếm chuyện bất tử khó đỡ lắm…
– Ừ cũng đúng… Thôi chờ tau chút.
Tôi cúp máy rồi đi vào trong. Em đang ngồi ôm chặt cái gối ôm. Tôi ngồi xuống, em bỏ gối ôm, quay qua ôm tôi. Siết chặt lấy vai em, tôi mỉm cười:
– Nè… em sẵn sàng chưa tiểu thư?
Em gật đầu, nằm im. Anh Huy vẫn ngủ ngon lành. Hình như ai vào nhà tôi đều có xu hướng ngủ rất ngon lành thì phải. Được khoảng nửa tiếng, thì vài tiếng xe dừng lại trước nhà. Chẳng mất nhiều thời gian để tôi nhận ra là mẹ em đang đến. Đúng như tôi dự đoán, mẹ em không đi một mình mà còn có vài người nữa… Tiến, người đánh tôi lần trước, và mấy gương mặt quen thuộc cũ… thằng đầu ngựa cùng vài người nữa. Chỉ là cuộc nói chuyện thôi, nhưng có vẻ mẹ em đang định cho tôi một bài học thì phải… Tưởng kéo ai theo thì ra là người quen cũ. Có thằng đầu ngựa ở đây, tôi nghĩ mấy người kia cũng không dám quậy gì dữ lắm, hoặc ít nhất bớt đi một người đánh tôi… Kéo tay em đứng dậy, mỉm cười. Tiến và thằng đầu ngựa hung hổ bước vào nhà. Vừa nhìn thấy tôi, thằng đầu ngựa chợt dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên. Có lẽ thằng này không ngờ người cần dạy cho một bài học chính là tôi.
Anh Huy nghe tiếng người vào nhà, cũng tỉnh dậy. Nhìn thấy Tiến và mẹ em, anh vội đứng dậy:
– Sao… sao mẹ tới đây được.
Mẹ em đi vào nhà, giọng có vẻ rất bực:
– Chuyện hai đứa mẹ tính sau. Còn cậu… muốn gì mới buông tha con gái của tôi hả.
Tôi đẩy em về phía anh Huy, gật đầu nhẹ một cái. Hiểu ý, anh Huy đứng chắn trước mặt em. Tôi kéo cái ghế duy nhất trong nhà, nhìn mẹ em nhẹ nhàng:
– Cô ngồi đi. Con nói ngắn gọn thôi.
– Cậu cũng bày trò nhiều quá nhỉ. Được rồi, nói đi.
– Nói chi mất thời gian dì L. Đập nó một trận rồi đưa bé Thy về.
Người tên Tiến hùng hổ nói chen vào. Tôi cười khẩy, quay qua nói với Tiến:
– Anh bình tĩnh, tui ở đây chứ có chạy đi đâu mà gấp dữ.
Miệng nói vậy, nhưng bụng tôi đang chửi thầm ông nội Kha… quán gần kêu qua nãy giờ vẫn chưa thấy mặt mày đâu… chắc chờ tôi no đòn rồi ổng mới tới quá. Mẹ em cũng gật đầu:
– Để dì nói chuyện chút Tiến…
Anh Huy vẫn chưa định thần được việc gì xảy ra, chỉ biết đứng im, cầm tay em không nói lời nào… Mẹ em quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt khó chịu, kỳ thị (tôi nghĩ vậy):
– Cậu nói đi. Tôi không tin được sinh viên học hành đàng hoàng lại đi dụ dỗ con gái người ta bỏ nhà theo mình. Cậu còn trẻ, tương lai còn dài. Nhưng mà cậu nói tôi nghe, sinh viên còn tuổi ăn tuổi học như cậu lấy gì nuôi con gái tôi. Hai đứa con nhỏ, tình cảm linh tinh tuổi mới lớn, tôi thông cảm được. Nhưng bỏ nhà đi, không nghe lời cha mẹ, thì nông nỗi quá đáng lắm.
Tôi đẩy ly nước lọc về phía mẹ em, bình thản lắng nghe từng câu chữ, tay thi thoảng mân mê mấy cọng cỏ ba lá trên bàn.
– Cô nói đúng hết. Con chỉ là sinh viên hỏng có gì bàn cãi. Mà cô cho con hỏi nhé… cô bắt Thy về vì Thy còn nhỏ hay là cô bắt Thy rời xa con để làm gì khác… Tự nhiên con tự hỏi Thy lấy được bao nhiêu người chồng để đủ cho cô đánh bạc nhỉ.
Thái độ của tôi khi nói những lời này với mẹ em vừa bình thản, nhưng tôi cũng không hiểu tại sao tôi có thể nói những lời xoáy vào lòng người như vậy nữa. Dường như sự tôn trọng của tôi dành cho mẹ em hoàn toàn không còn nữa. Và một khi tôi không còn tôn trọng ai, những lời tôi nói dành cho người đó thực sự rất đáng sợ, không chửi rủa, không bức xúc hay miệt thị, mà chỉ nhè nhẹ xoáy vào lòng người.
– Đó là chuyện riêng của gia đình tôi. Cậu đừng ăn nói hỗn hào.
Mẹ em khó chịu, quay ánh mắt giận dữ hướng về anh Huy và em. Có lẽ bà đang giận dữ vì em đem chuyện không hay ho gì của bà cho thằng người dưng như tôi biết.
– Con xin lỗi cô. Thôi con nói tóm gọn lại là con và Thy yêu nhau. Con chẳng cần quan tâm bất cứ ai phản đối hay ngăn cản. Cô có làm gì cũng vô ích, con không bỏ cuộc đâu trừ khi Thy bỏ con. Con không ép ai cả… Cô cứ nói chuyện với Thy xem cô ấy quyết định sao.
Tôi quay qua em, mỉm cười:
– Nè, em yêu anh sẽ khổ lắm đó. Không được sống đầy đủ, thiếu thốn đủ thứ… em có chịu không.
Em bỏ tay anh Huy ra, chẳng ngại ngần, mỉm cười gật đầu:
– Dạ, em chịu.
Mẹ em giận run người, nhưng vẫn cố gắng kìm chế. Cái vẻ ngoài sang trọng của bà dường như đang sắp biến mất. Tiền có thể làm con người ta trở nên một quý bà đáng tôn kính, nhưng cũng vì tiền mà cái vẻ quý phái ấy chỉ còn là một cái vỏ bọc đáng thương.
– Thy sao con ngu muội như vậy hả. Mẹ biết mẹ cũng có lỗi, nhưng mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con với gia đình. Con không được cãi lời cha mẹ.
Em lạnh lùng trả lời chầm chậm:
– Mẹ! Con xin lỗi.
– Mẹ để cho hai đứa tôi yên thân. Con xin mẹ. Đừng có quá đáng mà đánh mất luôn lòng tôn trọng của tụi con. Em con lớn rồi, đừng có bắt tôi làm chuyện tôi không muốn.
Anh Huy chen lời vào, tay ôm vai em, kéo vào người:
– Hai đứa nhất định làm mẹ tức chết mới chịu hả. Thy, mẹ hỏi con lần cuối nhất định theo thằng này đúng không.
Em vẫn bình thản tiến lại, nắm tay tôi, kéo dậy:
– Con xin lỗi!
Em nhìn tôi âu yếm. Tôi mỉm cười vì sự bình tĩnh và vững vàng của em. Mẹ em nổi giận, không nói nên lời, nhìn qua người tên Tiến. Dường như anh ta cũng hết chịu nổi, nổi điên hét lên:
– Dì L nói chi nhiều. Con đập chết mẹ thằng này một trận là nó bỏ cái tật đĩa đeo chân hạc liền à. Thy em về nhà mau. Ngu vừa vừa thôi chớ.
Rồi anh ta kéo tay em ra khỏi tôi:
– Tụi mày đập chết mẹ tôi cho tau.
Tiến hét lên ra hiệu cho thằng đầu ngựa và hai thằng còn lại. Lẽ ra, như bình thường, thằng đầu ngựa sẽ lao vào đấm cho tôi một trận. Nhưng giờ thì vẫn đứng lưỡng lự. Dù gì thằng này cũng chỉ là loại tập tành giang hồ nửa mùa, ăn chơi quậy phá cho có oai chút, chứ làm gì có cái gan vượt mặt giang hồ thứ thiệt. Có lẽ trận đòn và mấy lời cảnh cáo của bạn ông Kha vẫn còn hiệu nghiệm thì phải.
– Anh Tiến… có gì từ từ nói…
Tiến gạt tay thằng đầu ngựa ra, lao vào đấm tôi:
– ĐM tụi mày bữa nay ăn gì mà lề mề vậy.
Tôi đứng im, nhìn Tiến lao vào. Nhưng anh Huy đã vội ôm tay Tiến lại, cản không cho Tiến đánh tôi. Đang giằng co, thì có tiếng một cô gái hét lên:
– Anh Tiến! Anh mà đánh ảnh thì đừng tránh tui ác nha.
Giọng nói hét lên từ ngoài cửa. Tuy nhiên, máu nóng trong người hắn làm hắn đâu còn nghe được nữa. Xô anh Huy ra khỏi người, Tiến lao vào, đấm giữa mặt tôi làm tôi ngã bổ xuống bàn. Tôi có thể né hoặc đánh trả. Nhưng tôi không muốn. Chẳng hiểu sao tôi lại đứng im (giờ nghĩ lại thấy mình ngu thật @@). Có thể tôi né không kịp, nhưng cũng có thể vì em đang lao vào, tôi mà né thế nào em cũng lãnh đủ. Hai đứa ngã dụi xuống đất. Tôi vội lồm cồm bò dậy, ôm chắn lấy em, miệng thì thầm:
– Nè nè… em có sao không tiểu thư…
Em lắc đầu, xoa xoa vết thương trên mặt tôi. Em không gào lên như trước, không nổi giận với ai khi tôi bị đánh. Em chỉ mỉm cười lo lắng cho tôi. Đó là điều hơi lạ với cách xử sự của một người khi thấy người yêu mình bị đánh. Phải chăng em hiểu tôi đang làm gì, và em đang bình tĩnh hơn bao giờ hết. Nhưng sau lưng có người không thể bình tĩnh như em… Bóng một cô gái lao từ cửa vào, giăng tay Tiến lại tát thẳng vào mặt hắn một cái “bốp”.
– Anh ngừng lại chưa… đồ khốn! Từ nay anh đừng bao giờ nhìn mặt tôi nữa, biết chưa.
Mọi người đều ngỡ ngàng. Tôi cũng bất ngờ. Người vừa tát Tiến là nhỏ Hân. Nhỏ từ đâu xuất hiện, tát Tiến gằn giọng, rồi quay qua em và tôi:
– Hai người có sao không.
Em cười phì:
– Mày dữ quá Hân.
– Xí kệ tau…
Tiến hình như càng nóng hơn vì bị con gái tát thì phải… vẫn chực lao vào đánh tôi cho hả dạ. Nhưng thằng đầu ngựa vội ôm thằng Tiến lại. Không phải vì tốt bụng, mà vì ông Kha với vài ông nữa đang đứng lù lù ngoài cửa. Mấy ông chen vào. Có một ông hình như lần trước có đi đánh nhau cứu tôi, mặc áo thun đen, mặt có một vết sẹo cắt ngang mũi, cánh tay lộ ra một hình xăm… Ông này rút trong bao tenis ra một cây (theo tôi là mã tấu loại dày như thanh đao ngắn), chặt cái rầm lên bàn ngay trước mặt mẹ em và Tiến. Lập tức, ông dùng cánh tay lực lưỡng của mình, nắm đầu Tiến, đạp lên gối một cái. Tuy Tiến cũng to con, lại nhanh tay che ngực, nhưng vẫn không đỡ được.
Tiến hự một cái, rồi gục xuống. Ông đó bồi đá vào giữa mặt Tiến rồi nắm đầu hắn, kéo dậy, kề ngay thanh mã tấu trên bàn.
– Mày ngon mày cầm cái này chém thằng em tau cho tau coi coi.
Tên Tiến chỉ biết nằm im, chịu trận, không còn dám chống cự nữa. Nếu có chắc cũng không nổi. Nhìn ông anh này, chắc tập tạ từ nhỏ thì phải, ăn gì mà đô thấy ớn, tưởng tượng tôi mà bị ông này lên gối một cái là tiêu bộ đồ lòng chắc luôn. Ông Kha đi lại kế tôi, nháy mắt:
– Sorry mày phải kìm người giữ quán mới đi được.
Cả căn nhà im bặt. Phía ngoài, vài người hàng xóm hiếu kỳ đang kéo đến đứng chỉ trỏ ngoài cửa. Mấy người bạn của ông Kha đang đứng vòng vòng phía ngoài, tay lăm lăm nhưng bao vợt tenis, mà tôi đoán bên trong là thứ gì rồi. Có lẽ cũng chỉ cần dằn mặt thôi, chứ ông Kha cũng không muốn làm lớn chuyện giữa ban ngày, mặt mặt. Dù sao cũng là mẹ và người quen của em mà. Tôi quay qua nhìn ông Kha, gật đầu. Ông này tuy lùn lùn, nhưng cũng thích la hét nạt nộ lấy oai lắm. Có lẽ ông cũng hiểu ý tôi, nên kéo ông bạn đô con lùi lại phía sau, rồi nắm đầu tên Tiến, nói nhỏ:
– Ra đường muốn hung hăng thì nhớ nhìn trước ngó sau nha chú em. Biến!
Ông Kha quất thêm một đá, đạp Tiến chúi đầu xuống đất, kế bên mẹ em đang ngồi, rồi ông ngồi lên bàn, đẩy cây mã tấu xích lại gần mẹ em.
– Bà chị là mẹ của bé Thy đúng không. È hèm… cũng không có gì. Thằng em thích lo chuyện bao đồng. Giờ thằng em không biết bà chị muốn làm gì, nhưng thằng này quyết định ủng hộ hai đứa tôi ở với nhau. Bà chị ý kiến gì không?
Em ngập ngừng, gương mặt lộ rõ vẻ lo sợ, nhưng cũng tức giận.
– Cậu… đứng có làm càn… tôi… tôi báo công an bây giờ… chuyện nhà tôi mắc mớ gì cậu xía vào.
Ông Kha đạp lên đầu tên Tiến, cười tươi… công nhận điệu bộ của ông bây giờ đúng ác, đem đi đóng phim vai phản diện bảo đảm khỏi chê. Ông rút điện thoại ra, đưa về phía mẹ em.
– Báo công an hả… được. Thằng này tài trợ tiền điện thoại cho bà chi báo công an. Ngồi đây chờ luôn ok!
Mấy ông bạn của ông Kha đứng gần đó, cười mỉa mai. Hình như mấy ông này không sợ công an thì phải. Mà công an tới đây cũng làm được gì đâu. Tôi nghĩ quan hệ của ông Kha cũng đủ thu xếp tất cả mà. Mẹ em chẳng dám cầm điện thoại… im lặng, không nói nên lời. Không khí cực kỳ căng thẳng. Em bấm chặt tay tôi, có lẽ em đang lo lắng cho mẹ em sẽ bị ông Kha làm hại thì phải. Ông Kha rút điếu thuốc ra, đưa lên miệng, châm lửa, rít một hơi dài.
– Thằng em nhất quyết để hai đứa nó yêu nhau. Giờ không biết bà chị muốn gì… nhưng mà bà chị còn đụng tới hai đứa nó nữa, thì đừng có trách đám đầu đường xó chợ này nhá. Ok… thôi giải tán!
Ông Kha quay qua nháy mắt với tôi:
– Tau về quán. Giải quyết xong qua quán làm nha mậy. Tau đi nhậu.
– Dạ! Chút em qua anh!
Ông Kha bước ra ngoài. Đám đông đang đứng coi vội lùi ra tránh đường cho ông đi. Ông bạn đô con của ông cũng vỗ vai tôi một cái, rồi quay qua lấy cây mã tấu trên bàn, bỏ vào bao tenis, cuối người sát mặt mẹ em, gằn giọng, không nói lớn nhưng cũng đủ cái uy của ông.
– Dkm bố đéo biết mày là ai. Tụi mày mà còn sang làm phiền hai đứa em tao… bố đốt nhà mày ra tro đấy.
Oh men… ông này dữ thật. Về sau tôi cũng biết những lời ông hăm dọa không phải là đùa. Mấy mối quan hệ anh em của ông bên ngoài đủ để dằn mặt một ai đó mà vẫn không sợ công an cho lắm. Ông nói anh em ông quen biết có người cũng bị HIV này nọ, sống chết đã không còn quan trọng, vậy nên đừng coi thường lời dọa của ông. Thực ra, bình thường ông này hiền, nói chuyện, cư xử với mọi người rất hòa nhã, lịch sự… nếu không đụng chuyện, không ai biết ông cũng dữ dằn như vậy đâu. Dọa mẹ em xong, ông đi ra ngoài, hét một tiếng để giải tán đám đông, rồi lên xe, rồ máy phóng đi. Người to chạy xe cũng to… chiếm diện tích thấy sợ.
Mọi người dần giải tán. Tên Tiến đã được thằng đầu ngựa đỡ dậy. Mẹ em vẫn ngồi thừ người ra. Tôi tiến lại gần, nhẹ nhàng:
– Con xin lỗi! Thôi cô về đi. Sau này con sẽ chuộc lỗi chuyện hôm nay với cô. Đừng lo cho Thy, con sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, ít nhất là hơn cô.
– Cậu cậu… là cái đồ trơ trẽn… Thy… con nhất quyết làm mẹ tức chết mới hả dạ hả con.
Mẹ em quay qua, hướng ánh mắt giận dữ về phía em. Em lạnh lùng lắc gật đầu:
– Con xin lỗi! Mai mốt mọi chuyện qua, con và ảnh sẽ tạ tội với mẹ sau. Giờ con không cưới người con không yêu được.
– Nhưng mà con ơi… con phải biết mẹ chỉ muốn…
– Mẹ về đi!
Em quay mặt đi ra ngoài, đứng chung với nhỏ Hân, im lặng. Anh Huy cũng lên tiếng:
– Tiến! Đưa mẹ anh về dùm anh. Mẹ về đi. Chuyện của mẹ sau này từ từ giải quyết. Con hy vọng không có tụi con, mẹ cũng sống tốt. Đừng cờ bạc nữa để làm khổ ba con.
Mẹ em chẳng còn nói được lời nào nữa. Chỉ biết lững thững nhờ thằng đầu ngựa và hai thằng còn lại đưa về. Tôi và em lặng lẽ nhìn theo bóng mẹ em đi xa. Anh Huy cũng lặng lẽ ngồi xuống, thở dài:
– Thôi… hai đứa mày ở đây. Anh về nhà nghỉ ngơi. Mai anh dọn đồ cho Thy qua đây. Cố gắng chăm sóc nhau, sống cho hạnh phúc. Anh sẽ về sớm nhất có thể.
Em ngồi xuống, dựa đầu vào vai tôi, im lặng. Tôi đưa tay ôm lấy em, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, dù mọi chuyện vẫn còn nhiều khó khăn phía trước. Nhưng có em bên cạnh, tôi cảm thấy mình có thể vượt qua tất cả.