40. Chương 40: Giáng sinh đầu tiên bên em

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 40: Giáng sinh đầu tiên bên em

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng tinh mơ, ánh nắng len lỏi qua những tòa nhà cao tầng trước mặt. Em thu mình trong chiếc chăn ấm, nằm gọn trong vòng tay tôi. Cánh tay tê cứng vì bất động, nhưng tôi chẳng buồn rút ra – chỉ sợ em tỉnh giấc. Hôm nay không phải đến trường. Thế là tôi quyết định ngủ nướng cùng cô tiểu thư lười biếng này thêm chút nữa…
Môi tôi nhẹ nhàng hôn lên má em, rồi im lặng ngắm nhìn người mình yêu say giấc. Từ khi yêu em, sở thích đơn giản nhất của tôi là ngắm em ngủ. Tôi thích bị đánh thức giữa đêm bởi những cử chỉ của em, không hề bực tức vì bị quấy rầy, mà chỉ vui sướng vì được tỉnh dậy để nhìn thấy em. Có lúc tôi tưởng mình đang mơ, có lúc không tin nổi rằng mình lại có được người yêu tuyệt vời như thế. Nếu ai bảo tôi nên yêu hay theo đuổi một người đẹp hơn em… chắc tôi sẽ lắc đầu bởi vì em quá hoàn hảo, vượt xa mọi tưởng tượng của tôi. Chỉ kẻ điên mới dám rời bỏ em.
Tôi chìm trong dòng suy nghĩ miên man, cười một mình đến khi có một đôi tay ôm chặt lấy tôi, cùng giọng nói thì thầm:
– Người yêu dậy nào, anh…
– Đã lâu lắm rồi.
– Làm gì thế?
– Nhìn tiểu thư của anh ngủ.
– Nhìn trộm hả?
– Ừ.
– Hihi, ai cho mà nhìn!
– Thôi, cứ nhìn đi.
– Nhìn mãi không chán à?
– Chán.
– Sao chán được chứ?
– Thích.
– Ai cho mà thích!
– Vậy thì… yêu đi.
– Đáng ghét…
Em dụi đầu vào lòng tôi:
– Anh ơi.
– Gì thế, em?
– Giáng sinh này… mình lên Đà Lạt chơi nhé.
– Sao tự nhiên lại muốn lên đó chứ?
– Em muốn đón giáng sinh ở nơi thật lạnh…
– Sao thế?
– Vì… em muốn được anh ôm thật ấm.
– Ở đây cũng ôm được mà…
– Kệ… thích chỗ lạnh để được anh ôm cho thật ấm.
– Suy nghĩ ngây thơ quá…
– Hihi… vậy mình đi nhé, anh?
– Ừ… đi thì đi. Nhưng nghe nói mùa này ở đó lạnh lắm, tìm chỗ ở sao được…
– Em có bạn ở đó. Nhà họ rộng lắm.
– Thế… đi nhé, anh? Năn nỉ đó…
– Thôi đi. Nhưng phải xin ông Kha. Quán này mùa đông đông khách lắm.
– Uhm… để em xin. Đố anh dám không cho.
– Trời… sướng quá đi…
– Chứ sao… hihi, không xin cho em thì chị Tiên sẽ mách.
– Haizz… khôn quá, sợ chết luôn.
– Hihi, khôn thế mới giữ được anh chứ… đồ ngốc.
– Sáng nào cũng nói xấu tôi.
– Thích…
Em cười khúc khích trong buổi sáng Sài Gòn se lạnh. Ánh nắng vàng ươm chiếu lên những chiếc lá trước nhà, khiến mọi thứ trở nên ngọt ngào lạ thường. Sài Gòn bỗng dịu dàng đến kỳ lạ…
Giáng sinh năm nay, tôi sẽ không còn một mình nữa. Lần đầu tiên, bên cạnh tôi không phải là game, không phải là cà phê, không phải là những trò chơi vô vị một mình. Giáng sinh này, tôi đã trưởng thành – sẽ là lần đầu tiên được đón giáng sinh ấm áp trong vòng tay yêu thương. Cảm giác háo hức chưa từng có, khiến tôi thực sự nôn nao mong chờ. Xưa nay, giáng sinh với tôi chỉ là những ngày bình thường, thờ ơ và lạnh nhạt. Giờ đây, tôi mới hiểu được niềm vui đích thực của ngày lễ này.
Dù không phải là tín đồ ngoan đạo, tôi vẫn ước nguyện bước chân vào nhà thờ, kề vai cảm tạ Chúa đã ban cho tôi em – một thiên thần đích thực. Trong thế giới này, mỗi người đều có một thiên thần riêng. Và tôi biết, thiên thần của mình đã xuất hiện.