Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 41: Gặp Lại Mèo
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phải nhanh chóng hoàn tất trang trí Giáng Sinh cho quán, sắp tới chắc chắn sẽ rất bận. Dạo này mãi lo chuyện của em, tôi vẫn chưa nghĩ ra ý tưởng gì mới. Giáng Sinh đang đến gần, phải làm sao cho quán thật đặc biệt, thu hút khách hơn trong mùa lễ hội này. Có vậy ông Kha mới chịu buông tha cho tôi đi Đà Lạt cùng em.
Nghĩ là làm liền. Tôi bật dậy, lấy giấy bút ra ghi chép những ý tưởng mới lóe lên trong đầu. Khi tâm trạng vui vẻ, bên cạnh có một người khiến ta hạnh phúc, công việc dường như cũng trôi chảy hơn. Em dậy sớm vào bếp chuẩn bị bữa sáng, để mặc tôi đắm chìm trong thế giới sáng tạo. Giáng Sinh yêu thương… và những điều tôi đang ấp ủ cho quán cũng tràn ngập tình cảm dành cho những cặp đôi… Tôi thực sự đã thay đổi — ấm áp hơn, bớt lạnh lùng với thế giới xung quanh… tất cả là vì em, vì một Giáng Sinh an lành!
Chuyến xe khách lao vun vút trên đường. Tôi ngồi tựa vào cửa kính, lặng lẽ nhìn ra ngoài. May mắn được ngồi hàng đầu, tôi có thể dõi theo con đường nhựa như đang chạy ngược lại phía xe. Đường về quê vẫn chẳng đổi nhiều — miền Tây với những cánh đồng mênh mông, dây điện chạy dài tít tắp. Nếu đi xe máy, có lẽ tôi đã dừng lại vài lần để ngắm cảnh… nhưng giờ đang trên xe khách, đành ngồi yên và để tâm trí lang thang. Mệt thật, năm nào cũng phải về quê ký giấy nghĩa vụ. Thôi thì coi như đây là dịp hiếm hoi để trở về.
Gần đây công việc mới bận rộn, nhưng ký ức và suy nghĩ cứ liên tục kéo tôi về quá khứ, như một bộ phim tua chậm, từng hình ảnh đan xen giữa hôm qua và hôm nay… có lúc ngọt ngào, có lúc lại cay đắng.
Xe vào bến. Tôi choàng tỉnh bởi tiếng mở cửa, tiếng rao kéo khách ồn ã của mấy bác xe ôm tranh giành. Vội chen ra khỏi đám đông, né những bàn tay níu kéo, tôi lặng lẽ leo lên xe trung chuyển. Lần nào về cũng vậy — âm thầm, không báo trước cho ai, hành lý chỉ là ít tiền nhét trong túi, chiếc điện thoại và tấm giấy chứng nhận sinh viên. Xe đưa tôi đến phường, tìm Ban chỉ huy quân sự, trình giấy, ký tên. Khoảng nửa tiếng xong việc. Năm nào cũng vậy, phải bỏ công việc, nghỉ học chỉ để về đây ký một chữ. Chán ngấy mấy thứ thủ tục rườm rà này.
Trưa nắng, mệt vì chuyến đi dài, tôi tìm một quán cà phê gần đó, nằm nghỉ, gọi ly cà phê đen không đường — món quen thuộc của tôi nhưng lạ lẫm với cô phục vụ.
Nhấp từng ngụm cà phê đắng nghét, tôi thả mình vào bóng mát dưới tán cây, ánh nắng len qua kẽ lá chiếu rọi lên mặt. Sức khỏe tôi ngày càng yếu. Trước kia, đi xe máy cả trăm cây số suốt ngày đêm vẫn thấy khỏe, còn giờ chỉ ngồi xe khách không động đậy mà đã thấy mệt. Đang tự trách bản thân thì điện thoại reo. Số lạ. Tôi “alo” vài lần nhưng chỉ nhận được im lặng. Có lẽ lỗi sóng, tôi gác máy. Một lúc sau, số đó gọi lại. Vẫn im lặng, cho đến khi tôi định cúp thì một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên:
– M.
Tôi sững lại, rồi trấn tĩnh. Mất điện thoại nhiều lần nên chẳng nhớ số ai. Tôi vội xin lỗi:
– Ai vậy? Xin lỗi, M mất điện thoại nên không biết số này.
– Uhm…
– Vậy là số ai?
– Mèo nè…
Tôi lại choáng váng. Chẳng lẽ… Tôi vội nhỏ giọng:
– Mèo… có phải là…
– Uhm, là Mèo. M quên Mèo rồi sao?
– Ừ, không quên. Nhưng lâu quá không liên lạc nên…
– M vẫn lạnh lùng như xưa…
Mèo bật cười — nụ cười nghe qua điện thoại mà vẫn cảm nhận được nỗi buồn.
– M không còn giữ số Mèo sao…
– Ừ, mất điện thoại nhiều lần nên quên hết số ai. Mà sao Mèo biết số này?
– Muốn biết gì về M cũng đâu khó. Bạn của M, Mèo quen cả đống mà.
– À…
Cả hai im lặng vài giây. Tôi bất ngờ vì Mèo đột nhiên tìm lại tôi sau gần bốn năm mất tích.
– M về quê mấy giờ?
– Về đâu?
– Về quê mình chứ.
– Ủa, sao biết M về?
– Uhm, biết chứ. M về đây được không? Một ngày thôi.
– Gặp làm gì?
– Mèo muốn gặp M.
– Tự nhiên muốn gặp chi?
– Uhm… M về đi. Giờ Mèo chạy lên thành phố (TV) đợi M.
– Nhưng mà… sao tự nhiên… M nghĩ không nên…
– Mèo chờ đó. M về nhanh nha. Mèo có lý do muốn gặp M. Một lần cuối thôi.
– Lần cuối đã cách đây gần bốn năm rồi. Giờ gặp làm gì?
– Cứ về đi. Xin M đó. Mèo chờ. Ở quán cà phê Phi Trường nha. Nhớ không? Nằm ven đường băng sân bay.
– Ờ, nhớ. Nhưng mà…
– Vậy nha. Mèo chờ… tut tut tut…
Mèo cúp máy, không để tôi từ chối. Tôi chẳng có lý do gì để gặp lại Mèo, cũng hoàn toàn không muốn. Đã biến mất hơn ba năm, tưởng chừng chẳng bao giờ gặp lại, vậy mà giờ Mèo lại gọi — dù đây là số tôi nghĩ chẳng bao giờ Mèo biết được. Lòng không muốn về, nhưng sự tò mò, cộng với tâm trạng đang trôi dạt giữa ký ức, khiến tôi vô thức bước vào quầy vé, mua vé về TV. Dễ thôi, xe chạy mỗi tiếng một chuyến.
Xe khởi hành. Tôi nhắm mắt ngủ, để tránh suy nghĩ. Có lẽ lần này về, chỉ là để thăm lại một người cũ. Ừ… một người cũ thời cấp ba, tưởng đã chìm vào quên lãng.
Hơn một tiếng rưỡi sau, xe sắp đến nơi. Đường về TV chỉ hơn 70km, xe chạy nhanh nên chẳng mất nhiều thời gian. Dọc đường, những quán cà phê san sát nhau trải dài từ ngoại ô, hai năm gần đây phong cách quán đẹp du nhập về quê tôi, hình thành cả một làng cà phê, hay còn gọi là phố cà phê — có lẽ sẽ thành đặc trưng mới của thành phố.
Bên kia trung tâm, vẫn là hàng bạch đàn, bãi đất trống và con đường nhựa cũ dẫn vào sân bay nhỏ — nơi giờ chỉ còn dùng để thả diều, tập lái xe hay đua xe.
Cà phê Phi Trường nằm nổi bật giữa bãi đất trống, phía sau là sân bay lấp ló sau những hàng bạch đàn già. Tôi bước xuống xe, chậm rãi đi vào quán. Ánh mắt quét quanh, tìm kiếm. Một cô gái ngồi một mình, đeo kính râm, vẫy tay mỉm cười với tôi. Tôi bước lại, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Mèo đây sao? Trưởng thành hơn nhiều, ra dáng người lớn, xinh đẹp và dường như sắc sảo hơn. Tôi lặng lẽ nhìn ra xa. Quán này tên là Phi Trường nhưng có bao giờ thấy máy bay cất cánh đâu. Nhưng nhiều người vẫn thích ngồi đây, để tìm một chút bình yên.
– Anh uống gì?
– Cà phê không đường nha em.
– Hả? Không đường hả anh?
– Ừ. Nhớ đó, đừng bỏ đường vào.
– Dạ, anh chờ em chút.
Cô phục vụ đi rồi. Mèo tháo kính râm, quay sang nhìn tôi, mỉm cười. Vẫn nụ cười và gương mặt quen thuộc ngày xưa, chỉ thêm nét trưởng thành, chút son phấn và dấu vết thời gian. Gặp ngoài đường chắc tôi vẫn nhận ra Mèo, nhưng có lẽ không dám gọi — vì giờ đây, Mèo sắc sảo và xinh đẹp hơn xưa rất nhiều. Không còn là thiếu nữ trẻ con, mà đã là người phụ nữ trưởng thành. Mèo chín chắn hơn tôi rất nhiều — dù sao thì cô cũng hơn tôi tận ba tuổi.
– M nhận ra Mèo không?
– Ờ ờ.
– Mèo nhìn cái biết M liền. Hổng khác gì. Con nít quá. Không có mấy cái mụn này, chắc tưởng M chưa dậy thì.
– Uhm… trời thương nên nhỏ hoài. Mèo lớn hơn M mà… nhìn M con nít cũng đúng.
– Hì… vậy hồi trước sao ai nói Mèo con nít hơn?
– Ờ, hồi trước khác. Giờ Mèo khác rồi.
– Uhm. Ngoại hình thì khác. Nhưng Mèo vẫn là Mèo thôi.
– Ờ.
Câu chuyện bị ngắt bởi cô phục vụ mang cà phê ra. Cả hai im lặng. Tôi nhấm nháp từng giọt cà phê đắng, trong lòng tràn ngập suy nghĩ về Mèo. Mọi thứ đúng là khác, nhưng không hiểu sao cảm giác vẫn như ngày xưa… thay đổi chỉ là cảm xúc và cuộc sống của hai đứa mà thôi.
– M quên Mèo rồi đúng không?
– …
– Mèo biết mà. Hì… M nói biến mất là biến mất thật. Mèo không tìm, chắc M cũng chẳng nhớ tới Mèo đâu.
– Ờ… lâu quá rồi… cũng…
– Nhưng Mèo vẫn nhớ M.
– …
– Hì… khó tin quá ha. Chuyện xưa cỗi giờ Mèo nói nhớ M, chắc M cười Mèo lắm hả?
– Không…
– Mệt! M vẫn vậy. Nói chuyện lạnh lùng sợ luôn. Thoải mái đi, Mèo với M có gì xa lạ đâu.
– Ờ ờ.
– M còn nhớ hay còn giận chuyện cũ không?
– Chuyện nào?
– Chuyện tụi mình. Chuyện Mèo làm M…
– Ờ, không. Hồi nhỏ long nhong, ai mà nhớ dai chuyện đó.
Tôi mỉm cười. Thực sự, tôi chẳng còn cảm xúc gì với chuyện cũ. Chỉ là trò con nít, vu vơ, bất cần. Làm sao đủ thời gian để nhớ? Tôi luôn nghĩ mọi thứ chỉ là trò chơi tuổi học trò. Tự nhiên Mèo nhắc lại, tôi thấy hơi buồn cười.
– M vô tình thiệt. Hì… còn Mèo thì nhớ đến giờ. Chưa bao giờ quên…
– Vậy à. Mèo nhớ gì? M hổng nghĩ gì nữa đâu mà…
– Nhưng Mèo nghĩ…
– M xin lỗi…
– Có gì đâu. Mèo mới có lỗi mà. Hihi. Nói thật, lúc đó Mèo hơn tuổi nên suy nghĩ không vu vơ như M. M thì quên được, Mèo hiểu tính M. Còn Mèo… không quên được. Nhớ lắm.
– Ờ.
– Vẫn nói ít quá ha. Toàn Mèo nói.
– Vì M vốn vậy.
– Uhm. Mèo biết. Tưởng M thay đổi rồi chớ.
– Sao thay đổi?
– Vì Mèo làm M thay đổi.
– Ồ… có chút. Nhưng vẫn vậy mà…
– Uhm. Vẫn vậy…
Mèo mỉm cười. Những lời nói như những mảnh ghép rời rạc của một đoạn phim cũ — chỉ người trong cuộc mới hiểu.
– Mèo xin lỗi…
– Vì chuyện gì?
– Vì… làm M tổn thương…
– Ờ… chuyện qua lâu rồi mà…
– Nhưng Mèo… vẫn thấy tiếc và hối hận.
– Đừng như vậy. Thời gian qua… M nghĩ cũng phai nhạt… cũng quên rồi…
– Hì… Mèo hổng quên mới chết…
– Hồi đó, nếu Mèo đừng làm vậy với M thì… chưa chắc tụi mình xa lạ như giờ ha.
– Ờ… thì ai biết được tương lai đâu. Mèo nghĩ nhiều quá đó.
– Mèo là con gái, lớn hơn M mà. Hồi đó M nhỏ, nhưng Mèo cũng đâu còn nhỏ lắm đâu…
– Ừ…
– Giờ M thấy Mèo sao…
– Sao là sao…
– Có đẹp không? Nói thật nha. Không nịnh đâu…
Tôi mỉm cười. Không cần nịnh — Mèo đúng là đẹp hơn xưa rất nhiều. Hồi đó, Mèo đã xinh và kute. Tôi quen Mèo cũng vì Mèo đẹp. Giờ thì không còn vẻ kute tuổi teen, mà là vẻ đẹp thực sự, biết trang điểm, ăn mặc sành điệu — không thể chê được. Tôi gật đầu:
– Ừ, đẹp.
– Hì… nhớ hồi đó mắc cười M ghê. Thích Mèo vì Mèo đẹp, mà tối ngày chê Mèo xấu. Giờ biết Mèo đẹp rồi hả?
– Ờ… giờ khác…
– Biết rồi. Tối ngày nói “giờ khác” hoài… nghe buồn lắm đó…
– Thì hổng nói nữa…
– Hì… giá như hồi đó Mèo đừng ỷ mình đẹp, được nhiều người thích thì… Mèo đâu có làm chuyện có lỗi với M. Hồi đó ngu thiệt. Giờ lớn rồi… nhớ lại Mèo giận mình lắm…
– Lại nói chuyện đó nữa. Bộ Mèo gọi M về gặp để chỉ nói chuyện này thôi sao?
– Uhm. Lâu ngày gặp. Cho Mèo nhớ hồi xưa chút đi. Khó tính quá à…
– Ờ… không khó. Mà sợ Mèo buồn thôi…
– Thì người ta buồn thiệt mà…
– M hổng nghĩ chuyện lâu rồi mà làm Mèo buồn tới vậy. Hơi bất ngờ…
– Uhm. Mèo cũng hổng biết sao Mèo nhớ và buồn chuyện M nhiều vậy. Chắc… tại M đó…
– Sao tại M?
– Vì M hồi đó… làm Mèo thích M chi…
– …
– Thiệt tình… tính giỡn chơi… ai ngờ thích M thiệt. Rồi M đi… giờ vẫn nhớ M nhiều. Hì… chắc Mèo bị điên rồi…
– Mèo… nói vậy hoài… M hổng muốn Mèo buồn đâu. Hay nói chuyện khác đi…
– Không… Mèo muốn nói chuyện này. Sau này, rủi hổng còn cơ hội thì sao…
Tôi im lặng. Thật sự thấy khó xử và bất ngờ trước những lời Mèo nói. Tôi đã quên, hoàn toàn không nhớ. Vậy mà Mèo nhớ nhiều đến vậy sao? Chỉ là tình cảm học trò vu vơ thôi mà @@. Nhưng tôi biết Mèo không nói đùa. Ánh mắt và giọng nói xúc động của cô nói lên điều đó. Người ta bảo cà phê Phi Trường là nơi dễ gợi ký ức — giờ tôi thấy đúng thật. Mèo — từng là của tôi — đang cố kéo tôi trở về quá khứ. Dù quên từ lâu, nhưng giờ cũng thấy chút xao xuyến… Ừ thì, trước mặt là một cô gái trưởng thành, xinh đẹp, hơn tôi ba tuổi… khó lòng không nao lòng.
Hai đứa lại im lặng. Chỉ có tiếng xe và tiếng nói chuyện của khách xung quanh. Lần gặp lại này dường như đánh dấu cả hai đều đã trưởng thành — ít nhất là tôi, trong suy nghĩ. Mèo lên tiếng:
– Sức khỏe M sao rồi…
– Sao là sao…
– Đừng làm bộ nữa. Mèo biết hết rồi…
– Biết chuyện gì…
– Biết mọi chuyện xảy ra với M sau khi chia tay.
– …
– Bất ngờ lắm hả?
– Ờ ờ… zzzzz
– Câu chuyện đời tôi!… Mèo nhận ra M ngay từ những dòng đầu tiên hồi ký đầu tiên.
Tôi ngả người ra ghế, thở nhẹ, mỉm cười. Thì ra… Mèo tìm được tôi nhờ đọc truyện sex @@.
– Mèo đọc suốt hai ngày hai đêm. Hổng ăn hổng ngủ… hì, khóc nữa đó…
– Ờ…
– Thì ra vì chuyện đó M mới quên Mèo dễ dàng vậy đúng không?… Mèo thấy ghen tị với mấy người đó lắm. Sao M hổng bắt đầu hồi ký từ lúc quen nhau? M hận Mèo nhiều đến vậy sao?
– Ờ không… đừng nói vậy. Chỉ là…
– Chỉ là Mèo hổng đáng chứ gì. Mèo biết mà. M lúc nào cũng vậy. Chẳng thèm hiểu người khác. Nói làm là làm, nói xa là xa, nói biến mất là biến mất. Hổng nhờ thằng bạn suốt ngày đọc mấy cái tầm bậy chắc Mèo hổng bao giờ tìm được M.
Tôi nhấp một ngụm cà phê, khẽ quay sang lau nước mắt cho Mèo. Lại một người nữa khóc vì tôi. Không cố ý, nhưng tự nhiên thấy mình đáng ghét quá.
– Mèo đừng vậy. Mọi chuyện dù sao cũng qua lâu rồi. Hồi đó tụi mình còn nhỏ, ai trách được. Giờ mọi thứ thay đổi rồi. M khác, Mèo có lẽ cũng khác. Thôi, để chuyện xưa qua một bên, được không?
– Mèo hổng biết nữa… Mèo chỉ thấy sau khi đọc về M… Mèo nhớ lại hồi đó M đối xử với Mèo cũng tốt… mà Mèo hổng biết trân trọng. Lâu nay Mèo tưởng yêu người khác… nhưng tự nhiên thấy nhạt. Hổng còn cảm xúc gì với người yêu hiện tại. Chỉ thấy… muốn gặp lại M thôi…
– Ừ… Mèo có người yêu rồi hả?
– Uhm. Từ khi M đi, tới giờ Mèo quen cũng 3-4 người rồi đó.
– Vậy à!
– Nhiều hả M…
– …
Tôi im lặng. Chỉ 3-4 người thôi sao? Tôi tưởng phải nhiều hơn. Ít ra cũng bằng một phần số người tôi quen sau khi chia tay Mèo chứ. Cũng nhờ Mèo ngày trước, tôi từng trở thành thằng học trò khốn nạn, xem tình cảm là trò chơi — và tôi chơi khéo đến mức, giờ nghĩ lại cũng không nhớ nổi đã từng quen bao nhiêu người trong vài tháng điên rồ ấy. Tiếng Mèo cắt ngang dòng suy nghĩ:
– M sống tốt không?
– Ờ… cũng bình thường. Còn Mèo giờ sao?
– Uhm, Mèo học make up, làm tóc xong từ lâu rồi. Giờ Mèo có một cái salon ở đây.
– Vậy hả…
– Có thời gian Mèo định lên Sài Gòn mở salon. Nhà hổng cho đi xa nên giờ mở tại nhà. M muốn qua chơi không?
– Thôi!
– Hì… M còn nhớ mấy chuyện hổng vui ở salon Mèo học nghề chứ gì…
– Ờ không…
– Vẫn hổng thay đổi ha. Lầm lì như xưa… nói chuyện với Mèo toàn ra vẻ người lớn…
– Uhm…
Tôi bật cười. Tự nhiên nhớ lại hồi quen Mèo — chưa bao giờ tôi gọi Mèo là chị, dù cô hơn tôi ba tuổi. Chỉ thích gọi “Mèo” vì thấy cô con nít hơn tôi. Lại còn cao bằng nhau, nên không chịu để Mèo làm chị. Mèo cũng chưa từng muốn làm chị tôi.
– M sẽ tiếp tục viết truyện hả?
– Uhm.
– Có Mèo trong đó không?
– Là sao?
– Khi nào có thời gian, M viết về Mèo đi.
– Để làm gì?
– Để M hổng quên Mèo…
– Xin lỗi Mèo nhưng mà M…
– M yêu ai kệ M. Mèo chỉ muốn được xuất hiện trong hồi ký M thôi. Chuyện nhỏ mà. Nếu M hổng còn hận Mèo… thì viết một chút về Mèo đi. Một chút thôi!
– Nhưng Mèo hổng sợ người quen biết hả? Tự nhiên public chuyện yêu đương. Áp lực lắm đó.
– Uhm! Mèo hổng sợ. Tự nhiên thích bắt chước tính bất cần, đạp lên dư luận mà sống của M ghê.
– Trời! Nhiều người ghét lắm. Thích chi?
– Cũng có người ghét, có người thương mà.
– Ờ… nói trước! Có chuyện gì… đừng có hối hận đó.
– Nói vậy! M đồng ý rồi ha.
– Ờ ờ.
– Hihi, thanks M.
Mèo cười tít mắt, đột nhiên hôn chụt một cái lên má tôi rồi giả bộ gọi tính tiền. Tôi đứng hình mất mấy giây.
Hồi đó… cũng bất ngờ hôn chụt lên má tôi mỗi lần tôi ngồi chổ Mèo học chơi game… giờ làm tôi nhớ lại cả một thời. Tôi mỉm cười uống cạn ly cà phê. Đôi khi viết truyện, dù chỉ để đăng lên trang sex, nhưng ít ra vẫn có người đọc — và ngày càng có nhiều người cũ nhận ra tôi, quay về… ít nhất, tôi thấy điều mình đang làm đã mang lại kết quả ngoài mong đợi.
– Đi ăn nha M.
– Ờ.
– M ăn lẩu hải sản với Mèo nha. Ở… đó, nhớ không?
– Ờ ờ.
– Chắc không chứ gì. Người gì vô tình thấy sợ luôn.
– Ờ.
Tôi gật đầu mỉm cười. Tôi có quên đâu, chỉ là không nhớ đường. Mèo nói ra, hình ảnh quán liền hiện lên trong đầu. Không ngờ gần bốn năm trôi qua, từ thời tôi còn là học trò… mà quán vẫn còn hoạt động… Đôi lúc, có những điều tưởng chừng như quên lãng… nhưng khi trở về, chúng vẫn còn tồn tại. Thay đổi hay không… cũng do lòng người mà thôi.
– Chở Mèo đi.
– Xe đâu?
– Kìa.
Mèo chỉ tay về chiếc SH trắng tinh, điểm vài hoa văn. Tôi nhìn xe, rồi nhìn Mèo. Nếu người khác chạy SH thì có lẽ tôi sẽ có ý kiến, nhưng Mèo dáng cao ráo — chạy SH cũng hợp, chứ không như mấy bạn trẻ người nhỏ mà cứ thích xe to, nhìn buồn cười.
– Xe sơn lại trắng vậy hả?
– Hì, Mèo mới làm màu đó.
– Chà, con gái cũng độ xe hả?
– Có đâu! Thằng em Mèo độ cho đó.
– Ờ.
Tôi leo lên xe, cầm lái. Mèo ngồi sau, nhẹ nhàng… đôi tay như vô tình đặt lên vai tôi. Mèo mỉm cười:
– Chạy đi. Mèo chỉ đường. Người gì thành phố quê mà hổng biết đường.
– Ờ.
Tôi rít ga. Chiếc xe phóng đi, giữa ánh nhìn của khách quán cà phê. Hồi đó chở nhau cọc cạch trên xe đạp của Mèo. Giờ… vẫn chở Mèo, nhưng là xe của Mèo, khác chăng là giá trị xe theo thời gian. Mèo khác… còn tôi thì vẫn trắng tay — trắng nhạt, chứ không đẹp như chiếc xe đang chạy. Điều tôi có sau vài năm bon chen… có lẽ chỉ là vài trải nghiệm, nhiều hơn cái tuổi của tôi.
Chạy lòng vòng một hồi thì tới quán. Không gian xanh, cổ kính. Nhìn qua ít ai nghĩ đây là quán dành cho giới trẻ, nhưng khách chủ yếu lại là học sinh, sinh viên. Ban ngày bán đủ món, ban đêm thành quán cà phê lung linh. Suốt mấy năm vẫn vậy. Chỉ thay đổi phục vụ và bàn ghế. Chiều tối quán khá đông. Chúng tôi chọn góc khuất, tôi im lặng nhìn quanh. Mèo gọi món — chắc vẫn nhớ tôi thích gì.
Gọi xong, Mèo quay sang cười:
– Nè, quán đổi chủ rồi.
– Ờ… vậy đồ ăn còn ngon không?
– Uhm! Đổi chủ chứ hổng đổi người nấu.
– À. Vậy cũng hổng ảnh hưởng mấy.
– Có chứ. Thêm vài món mới.
– Ờ.
– Nói chuyện gì thấy ghét “ờ” hoài.
– Ờ ờ.
Mèo cười. Tôi cũng cười.
– Nhớ bà Ngọc không?
– Ờ.
– Lấy chồng rồi.
– Hồi nào?
– Mới Tết. Bả kiếm M mời đám cưới mà Mèo có gặp được M đâu để mời.
– Ờ! Thôi mời cũng hổng đi.
– Sao vậy… ngại hả?
– Ờ, chắc vậy.
– Ông Kỳ cũng có vợ rồi.
– Hổng quan tâm.
– Hihi, mấy người khác lấy chồng lấy vợ hết rồi. Giờ còn Mèo với bà Liên à.
– Vậy sao Mèo hổng lấy luôn cho đủ bộ?
– Xí! Tự kêu người ta lấy chồng. Bộ sợ Mèo hả?
– Sợ gì. Thấy ai cũng có gia đình. Mèo có luôn cho đủ bộ.
– Chưa thích! Mèo còn nhỏ mà.
– Sax! Biết mình bao nhiêu tuổi chưa mà nhỏ.
– Kệ. M giỏi thì M cưới vợ đi, ở đó giỏi xúi.
– M nhỏ hơn Mèo nhiều mà.
– Mệt! Hổng tính lớn nhỏ với Mèo nha.
– Ờ ờ.
Phục vụ mang đồ ăn ra. Bàn đầy món — cũ có, mới có. Ngày xưa chỉ dám ăn một hai món, giờ thì khác, không còn tranh nhau dĩa ăn nữa. Tôi vẫn chủ động chăm sóc nồi lẩu — làm phục vụ quen tay nên đi đâu cũng tự lo, đỡ phiền người khác. Mèo gắp đồ ăn cho tôi rồi vui vẻ tự thưởng thức. Buổi ăn vui vì Mèo kể chuyện bạn bè — đa số lớn tuổi hơn tôi, giờ đều đi làm, có gia đình hoặc đã chuyển đi nơi khác. Tôi không muốn gặp ai lúc này. Hỏi chỉ để biết vậy thôi.
– M tính mấy giờ về dưới?
– Dưới nào?
– Nhà M đó.
– Ờ, không về. M không về nhà đâu.
– Ủa, vậy giờ M ở đâu?
– Chắc vào nhà nghỉ, nghỉ đêm, sáng mai về Sài Gòn sớm.
– Về sớm chi. Ở lại chiều mai rồi về.
– Thôi, về sớm còn làm mấy thứ, mai đi làm sớm.
– Vậy sao. Chút Mèo chỉ cho M nhà nghỉ ha.
– Ờ.
– Đưa M qua nhà nghỉ xong, Mèo phải về nhà đóng cửa salon, rồi qua đi chơi với M được không?
– Chơi gì nữa?
– Chưa biết. Đi vòng vòng thôi. Lâu mới gặp mà.
– Ờ. Sao cũng được.
Tính tiền xong, Mèo chỉ đường tôi chở ra nhà nghỉ gần phố cà phê ngoại ô. Trên đường đi, đi ngang nhà Mèo. Salon cũng đẹp, không quá lớn nhưng nhìn bên ngoài thấy ổn. Hồi trước tôi là thằng học trò long nhong, còn Mèo thì nghỉ học để đi học make up, làm tóc, nails… vì chán học. Tôi cũng chán, nhưng không thể bỏ học như Mèo.
– Nè! Salon Mèo vẫn thiếu bảo vệ giữ xe kìa. Làm không?
– Ờ, mai mốt thất nghiệp về xin làm liền.
– Nhớ nha. Vậy Mèo để trống chỗ đó cho M. Hihi.
Tôi cười nhẹ. Thì ra vẫn nhớ lời nói đùa năm nào. Mèo hay nói: “Khi nào Mèo mở salon, bắt M về làm bảo vệ giữ xe, cơm ba bữa, sáng cho 10 ngàn uống cà phê, tối cho hun một cái, khuyến mãi thêm con heo để bỏ tiền dư cuối tháng, dắt Mèo đi mua sắm.” @@
Đến nhà nghỉ. Cũng đẹp, có sân vườn, không xa cà phê Phi Trường. Nhân viên nhìn hai đứa tôi như cặp tình nhân đi nghỉ. Mèo hiểu ý, cười tủm tỉm, nháy mắt. Tôi cũng cười, đi thẳng lên phòng. Mèo vội chạy theo, giả bộ nắm tay, tựa đầu vào vai tôi — diễn cho nhân viên thấy.
– Mắc cười ghê.
– Cười gì?
– Người ta hiểu lầm tụi mình đó.
– Ờ ờ.
– Thôi M nằm nghỉ đi. Mèo về nhà chút rồi qua.
– Ờ, đi từ từ.
– Biết rồi.
Mèo đi ra, khép cửa lại. Tôi nằm dài, bật tivi. Từ lúc chuyển lên thành phố, mức sống quê tôi cũng lên — có cả truyền hình cáp. Tôi thầm nghĩ chắc giờ anh tôi ở quê đang nằm rung đùi ngoài chòi tôm mà coi phim Tây =)).
Bấm vòng vòng, cuối cùng chọn kênh nhạc Yeah1 cho lành. Đài nhiều nhưng tôi đã mất thói quen xem tivi. Ở phòng trọ, tôi từng nối cáp, mở cả ngày mà chẳng coi gì, toàn chui vô máy tính. Cuối cùng cắt cáp, nhượng lại cho thằng bạn. Hễ có đá banh thì ra quán cà phê ngồi cho mát.
Nằm suy nghĩ vẩn vơ, tôi ngủ thiếp lúc nào không hay. Hồi đó, tôi luôn di chuyển — có khi đi hàng trăm cây số chỉ để thăm bạn vài tiếng rồi đi tiếp. Giờ cũng đi nhiều, nhưng không còn đi xe máy nữa.
Tôi tỉnh dậy bởi tiếng gọi khẽ. Mở mắt, thấy Mèo ngồi cạnh, mỉm cười.
– Ngủ say như chết. Hổng sợ người ta vào ăn trộm đồ à?
Tôi cười:
– Ờ… còn được cái thân với vài trăm ngàn trong túi. Có gì đâu mà trộm.
– Thì trộm người.
– Ờ, ai trộm được thì cho trộm.
– Hihi, vậy Mèo trộm à?
– Duyệt luôn… về nhớ nuôi cơm nha.
– Chuyện nhỏ!… giờ dậy rửa mặt, chở Mèo đi chơi đi. Đói bụng.
– Sax… mới ăn hồi nãy…
– Biết mấy giờ chưa anh hai?
– Ờ ờ.
Tôi xem giờ. Gần mười giờ rồi. Ngủ gần ba tiếng. Chắc Mèo đã ngồi đây chờ tôi ngủ. Uể oải dậy, vào toilet đánh răng rửa mặt. Ra ngoài, suýt bật ngửa khi thấy Mèo đang quay lưng vào gương, make up lại. Dân trang điểm khác thật — ăn mặc hợp dáng, make up tinh tế. Mèo khác xưa rất nhiều, nếu không muốn nói là đã không còn teen, mà trưởng thành, dịu dàng và… quyến rũ hơn.
Đêm thành phố quê lấp lánh ánh đèn, trời mát, gió nhẹ. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh. Mèo đẹp dịu dàng dưới ánh đèn, hoàn toàn che lấp sự hiện diện của tôi trong mắt người đi đường. Có lẽ số tôi đi với ai cũng bị chìm.
– Nè.
– Gì?
– Về trên đó ráng ăn nhiều, tập thể thao chăm chút lại đi.
– Ờ…
– Nói thiệt đó. Cho lớn người, khỏe ra chứ. Định nhỏ xíu vậy hoài hả?
– Hết cao rồi.
– Ai nói. Bạn Mèo có người bằng tuổi M, tập thể thao, ăn nhiều, giờ nhìn lớn lắm. Hổng nhận ra luôn.
– Vậy hả.
– Thiệt mà… nhớ đó. Mai mốt về phải khỏe hơn nha.
– Ờ ờ.
Câu nói này có nghĩa Mèo sẽ muốn gặp lại tôi. Trong đầu tôi vẫn chưa rõ… sẽ còn gặp Mèo nữa không. Có lẽ để thời gian trả lời.
Ghé quán cà phê muộn ven thành phố, tôi ngồi một mình uống nước. Mèo chạy ra xe hàng rong mua đủ món ăn vặt mang về. Nhìn vậy mà vẫn không bỏ tật ăn vặt ngày nào. Tôi im lặng nhìn, Mèo vô tư thưởng thức, thi thoảng quay sang đưa tôi miếng trái cây hay xiên cá viên… Ăn xong uống, uống xong ăn, Mèo hỏi linh tinh về cuộc sống, công việc hiện tại của tôi. Duy chỉ về “Câu chuyện đời tôi” — Mèo không nhắc đến.
– Mèo sắp lấy chồng.
Mèo bất ngờ hạ giọng, ánh mắt xa xăm. Tôi gật đầu:
– Vậy à.
– M có bất ngờ không?
– Ờ.
– M có chịu về dự đám cưới Mèo không?
– Khi nào…
– Mèo tính lại rồi, sẽ báo sau. M có về không?
Tôi im lặng. Chưa biết trả lời sao. Về thì sẽ gặp lại nhiều người cũ — có người nên gặp, có người không. Rồi lời đồn thổi, rủi đến tai chồng Mèo… hơi ngại. Chưa kịp trả lời, Mèo đã cười nhẹ:
– Coi cái mặt nghiêm trọng kìa. Nói chứ Mèo sẽ suy nghĩ lại việc cưới.
– Sao vậy?
– Tại M đó.
– Hả? Sao lại tại M?
– Tại “Câu chuyện đời tôi” của M đó.
– Là sao?
Mèo im lặng, cầm ly cà phê đắng của tôi, uống một ngụm, nhăn mặt vì vị đắng, rồi nhẹ nhàng:
– Mèo không biết. Mèo muốn dành thêm thời gian để suy nghĩ. Hồi trước định cưới cho xong rồi làm gì làm. Từ khi đọc chuyện của M, Mèo thấy mình coi nhẹ chuyện cưới xin quá. Mèo cũng lớn tuổi rồi, nhưng gia đình không khó khăn, salon làm được, nên đâu cần lo cưới chồng để yên ổn cuộc sống. Hổng lo tiền bạc thì có lý do gì để cưới vội mà chưa yêu người ta? Hihi, Mèo muốn dành thêm thời gian tìm hiểu. Đừng nói Mèo tham lam nha, tự nhiên Mèo cũng muốn có một người yêu thương thật sự.
Tôi cầm ly cà phê uống một hơi gần cạn, chép miệng:
– Ờ! Chuyện này là tương lai hạnh phúc của Mèo. M hổng có ý kiến, nhưng phải suy nghĩ kỹ đó…
– Biết rồi… đừng lo, Mèo hổng đổ thừa cho M đâu.
– Ờ ờ. Vậy người kia thì sao? Hổng sợ ảnh buồn hả?
– Không… hai đứa mới tính thôi, chưa làm gì. Mèo có nói với nhà rồi. Ba má cho Mèo thêm 2–3 năm tự do quyết định. Hết hạn hổng chọn được ai thì ba má bắt cưới liền.
– Nhà dễ quá ta.
– Dễ gì… ba má đang ưu tiên lo cho thằng em quỷ thì có. Bị bỏ rơi mà hihi.
– À ra vậy.
“Câu chuyện đời tôi” của tôi khiến Mèo suy nghĩ lại… không biết là tốt hay xấu. Thôi thì tùy Mèo quyết định. Mèo có điều kiện tốt, chắc việc tìm người xứng đáng cũng không khó. Chỉ tiếc cho cái người không cưới được Mèo thôi. Ổng mà biết lý do tại tôi, chắc khỏi về quê luôn @@. Trời khuya. Tôi và Mèo trở về nhà nghỉ. Đêm đó, Mèo ở lại với tôi.
…