45. Chương 45: Mười năm chờ đợi

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 45: Mười năm chờ đợi

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lại thức dậy… trời nóng bức. Cơn khát ngập ngụa khiến tôi như mất đi lý trí, cổ họng khô cháy. Vội vàng ngụm từng ngụm nước trong bình, chẳng thèm rót ra cốc. Giá như lúc đó tôi có thể uống hết cả bình, tôi uống tới ngạt thở, nước tràn ra khắp mặt, ho sặc sụa nhưng vẫn cố nuốt. Dòng nước mát xua tan cơn mê, tôi dựa lưng vào tường, ngồi im như phỗng. Điều buồn cười nhất là, dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không hối hận về quyết định của mình.
Tiếng điện thoại vang lên. Là chị gọi.
– Nhox nghe này…
– Nhox sao rồi…
– Ừm không sao…
– Đang làm gì thế…
– Đang chuẩn bị đi làm…
– Còn bé Thy…
– Không sao, Thy đang chăm sóc mẹ…
– Ừm… nghe giọng kỳ lạ. Nhox có sao không…
– Không sao đâu chị đừng lo…
– Thiệt không…
– Thiệt…
– Có gì cứ nói với chị…
– Ờ. Thôi Nhox đi làm đây…
– Bibi Nhox ha…
Tôi cúp máy, đứng dậy thay đồ rồi xách xe phóng đến quán. Không biết lấy đâu ra tâm trạng để làm việc bình thường, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi trước khách, tôi đi lại trong quán, kiểm tra đèn, bàn ghế như mọi ngày, tỉnh táo đến lạ. Ông Kha cũng không nhận ra sự khác biệt ở tôi. Quán đông khách, vì đang được trang trí cho Giáng Sinh, không khí tràn ngập hương vị lễ hội. Mấy cô phục vụ diện đồng phục đỏ xinh xắn.
Bận rộn suốt buổi, thời gian trôi nhanh. Chiều muộn, tôi phụ ông Kha đóng cửa quán, rồi lặng lẽ về nhà. Đạp xe vào sân, tôi mở cửa… nhưng cửa không khóa. Tôi quên mất mình lo lắng đến mức quên khóa cửa. Nhà tôi không dùng ổ khóa, đóng hay không cũng như nhau. Tôi đẩy xe vào, đóng cửa, bật đèn. Ánh sáng xóa tan bóng tối trong phòng. Tôi quay lại… em đang thu mình trong góc, ôm gối, nhìn tôi với ánh mắt tức giận. Tôi im lặng. Em đứng dậy, bước về phía tôi, giơ tay tát tôi một cái thật mạnh. Cái tát khiến tôi choáng váng, có lẽ em thất vọng và giận tôi lắm.
– Đồ khốn… tại sao anh làm thế… đồ khốn… huhu anh là đồ khốn… tui ghét anh… tui ghét anh lắm… đồ khốn… huhu…
Em òa khóc, dựa đầu vào ngực tôi, đấm liên tục vào ngực tôi như trút hết đau đớn, uất ức. Tôi chỉ đứng im, ôm chặt em, lòng đau như cắt. Em khóc, mắng tôi, đấm tôi, rồi hôn tôi. Nụ hôn ngọt ngào nhưng đắng chát vì nước mắt. Chúng tôi ôm nhau, hai thân thể hòa làm một, tôi nhìn rõ em, nhìn rõ người tôi yêu trong vòng tay mình… nhưng chẳng nói gì. Em vẫn khóc, vẫn mắng tôi là đồ khốn hàng trăm lần, xen giữa tiếng nấc, tiếng thở, tiếng da thịt va nhau, tiếng em đấm vào ngực tôi, và trong đó có cả ba tiếng ngọt ngào: “Em yêu anh…”
Căn phòng chìm vào im lặng. Em nằm gọn trong lòng tôi, lạnh toát. Em chui rúc vào người tôi, cố dụi đầu thật sâu, thu chân vào chiếc chăn mỏng. Bóng tối bao trùm lấy chúng tôi. Tôi ôm em thật chặt, làn da lạnh của em quen thuộc đến lạ, càng thấy thương hơn. Em vẫn mắng tôi là đồ khốn, nhưng giọng nhỏ dần, tiếng tim em đập có lẽ còn to hơn cả tiếng mắng.
– Mẹ em sao rồi…
– Còn mê… người ta chưa rút hết thuốc trong người mẹ… yếu lắm… nhưng ba em nói vài tuần nữa sẽ khỏi thôi…
– Ừ…
– Đồ khốn… sao anh làm vậy… anh có biết anh ích kỷ lắm không?
Em đấm mạnh vào ngực tôi.
– Ừ thì anh vốn là đồ khốn mà…
Tôi mỉm cười. Em đưa tay che miệng tôi.
– Nhưng em yêu anh… em sống làm sao nếu thiếu anh… đồ khốn…
– Anh cũng thế… nhưng mọi chuyện đã như vậy rồi… biết làm sao được…
– …
Em im lặng. Tôi cũng im lặng. Chỉ còn tiếng thở đều, tiếng hai trái tim đập nhè nhẹ. Em hiểu tôi… rõ ràng em hiểu vì sao tôi phải làm như vậy. Đau lắm, xót lắm… vậy mà em vẫn ở đây, vẫn ôm tôi thật chặt.
– Mười năm…
Em phá tan không gian im lặng bằng câu nói ấy. Câu nói ấy đã đi cùng tôi suốt những năm qua, và sẽ còn đi đến nhiều năm sau.
– Mười năm… mười năm sau em sẽ trở về. Anh chờ em mười năm được không… anh.
Tôi im lặng. Em cố nén xúc động ngồi dậy, nhìn vào mắt tôi.
– Có quá sức không anh khi em bắt anh chờ mười năm… anh sẽ chờ em đúng không… đồ khốn?
Tôi vẫn không nói gì, kéo em vào lòng, tay vuốt nhè nhẹ lên ngực em.
– Em biết mười năm dài lắm, em biết vô lý khi bắt anh chờ mười năm… em sẽ cho anh quyền tìm kiếm tình yêu khác, anh phải sống tốt… được không… Mười năm sau em sẽ trở về, giành lại anh. Em mặc kệ người ta nói gì, mặc kệ anh có yêu ai hay không… em sẽ quay về giành anh lại… em tin mình làm được… vì anh là của em… anh mãi mãi là của em… anh không phải của ai hết…
Tôi gật đầu, hôn nhẹ lên môi em.
– Em muốn mười năm sau anh phải tốt hơn bây giờ… anh không được thiếu tiền, phải lo được cho em, phải cho người khác biết anh không phải kẻ khốn cùng… anh biết chưa… anh biết chưa…
Em hôn tôi thật mãnh liệt sau mỗi câu “anh biết chưa”. Người em run lên vì xúc động. Thật kỳ cục… một cuộc tình kỳ cục của hai con người kỳ cục và những quyết định cũng kỳ cục. Tôi mỉm cười đáp lại những nụ hôn của em. Bình tĩnh đến lạ lùng.
– Em sẽ không yêu ai. Em sẽ căm ghét tất cả… Mười năm sau… em sẽ trở về… nếu mười năm nữa không thấy em về… anh hãy lập bàn thờ cho em nhé…
Em mỉm cười, nụ cười tôi sẽ chẳng bao giờ quên. Thầm hận cuộc đời này, hận đồng tiền… đã đưa em và tôi vào hoàn cảnh này. Ánh mắt em lạnh lùng, đáng sợ khi nói ra câu ấy. Tôi biết em sẽ làm như vậy, nhất định. Dù tôi quyết định thế nào… em cũng sẵn sàng rời xa tôi trong mười năm.
– Em nói xong rồi phải không tiểu thư… vậy là anh phải ở đây mười năm không được đi đâu hả…
– Ừ…
– Được quyền yêu người khác hả…
– Ừ…
– Phải có nhiều tiền hả…
– Ừ…
– Khó lắm đó…
Em đấm vào ngực tôi.
– Anh không có quyền lựa chọn. Biết chưa… đồ khốn!
– Ờ biết rồi… Phù… mười năm dài lắm… ôi… mệt rồi đây… mười năm… phù phù…
Tôi bật cười. Em cũng cười. Cuộc đời đã biến hai con người trẻ tuổi thành những kẻ điên. Mười năm chờ đợi em, mười năm dài đằng đẵng với tuổi đời còn rất trẻ của tôi, cùng những lời hứa mà em bắt tôi phải làm bằng được. Mười năm để phấn đấu tốt hơn, mười năm để chứng tỏ mình xứng đáng có em, mười năm để không còn tay trắng, mười năm cho sự thay đổi, mười năm để tìm lại tình yêu đường đường chính chính, mười năm để không ai khinh tôi nghèo nữa… và mười năm để biết rằng… tôi sẽ chờ em.
– Em quyết định đi… vậy còn chửi anh nữa… bất công ghê…
– Đáng đời anh… ai biểu anh yêu em làm chi. Em xin lỗi… em biết anh đau nhiều lắm. Em mắng anh vì anh buông tay em… nhưng em phải cảm ơn anh… vì anh là đồ khốn… buồn cười ghê ha anh…
– Ừ… anh xin lỗi. Xem như hai đứa mình có duyên không phận em à… biết làm sao được… cảm ơn em vì em đã hiểu anh…
– Yêu anh… dù anh làm đồ khốn cỡ nào em cũng yêu anh… em biết anh sẽ không tha thứ cho em nếu… vì em mà mẹ em có mệnh hệ nào… Em xin lỗi… em phải xa anh rồi…
– Ừ… anh biết mà… nếu đổi lại là mẹ anh… anh cũng phải chọn như vậy thôi… tiểu thư à. Dù chuyện gì xảy ra… cha mẹ vẫn trên hết… cảm ơn em vì đã chọn chữ hiếu thay vì chọn anh. Nếu hôm nay em chọn anh và bỏ mặc mẹ… anh cũng sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình. Thôi… tiểu thư của anh… em phải sống tốt đó. Đừng lo… em cho anh mười năm… anh sẽ không rời khỏi Sài Gòn này trong mười năm đâu. Vậy nhé…
– Nhớ đó… mười năm sau… đồ khốn phải tốt hơn bây giờ đó… em không cho phép anh bỏ cuộc đâu biết chưa…
– Tuân lệnh tiểu thư!
Tôi hôn em thật sâu… một cuộc nói chuyện kỳ cục và bình tĩnh đến lạ lùng của hai con người yêu nhau đến phát điên. Đúng là điên thật. Hai con người điên ấy lại lao vào nhau, thăng hoa với đam mê xác thịt của những người yêu nhau bất chấp tất cả. Đời là gì… bây giờ… tôi đã cảm nhận được rõ ràng rồi… và cuộc đời đã khắc vào tâm khảm tôi con số mười năm!
Đà Lạt những ngày cận Giáng Sinh, trời lạnh đến run người. Cơn mưa phùn từ sáng sớm đổ xuống. Em ngồi sau lưng tôi, run rẩy, tay siết chặt eo tôi. Chống chọi cái lạnh tái người của Đà Lạt, tóc và vai áo tôi lấm tấm hạt mưa phùn. Lần đầu tiên tôi được đón cơn mưa phùn Đà Lạt mùa Giáng Sinh, lung linh, huyền diệu. Em tinh khôi trong chiếc váy trắng ngày nào còn bên cạnh tôi. Hôm nay… không phải Giáng Sinh, nhưng tôi và em cũng có mặt ở Đà Lạt…