46. Chia tay trên sương Đà Lạt

Câu Chuyện Đời Tôi

Chia tay trên sương Đà Lạt

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay không còn là ngày hạnh phúc… mà là ngày tôi lần đầu mặc áo vest, chở em trên chiếc xe cũ kỹ đến nơi mà em chọn theo người ta về bên ấy. Hôm nay không phải ngày hẹn hò… mà là ngày chia tay. Hôm nay không có vị ngọt ngào… mà là ngày em nuốt nước mắt đến nhà thờ làm lễ thành hôn.
Sáng sớm ở Đà Lạt, sương mù phủ mờ trên những con đường. Tôi cười mỉm chở em trên con đường mộng mơ ấy, gió lạnh cứ như cắt da cắt thịt. Em ngồi sau lưng, ôm tôi thật chặt hết mức có thể. Người ta sắp xếp lễ cưới thật nhanh, thật gọn để đưa em về bên ấy, vì sợ nếu kéo dài, em và tôi sẽ đổi ý, sợ em và tôi sẽ lại ở bên nhau bất chấp tất cả. Lễ thành hôn có rất ít khách, cô dâu không mặc áo cưới, không cầm hoa, và không có mẹ em dự lễ.
Tôi cố chạy chậm hết sức… thi thoảng em lại nhắc:
— Chạy chậm thôi anh…
Mỗi lời nhắc của em khiến tim tôi thắt lại. Em cũng muốn níu kéo thời gian bên nhau thêm giây nào, thêm mét đường nào… để có thêm chút hạnh phúc. Mấy ngày nay, em khóc hết nước mắt, hai đứa không rời nhau dù lễ cưới đã được tổ chức. Hết khóc lại ôm nhau, hết yêu thương lại nói những lời dặn dò, những lời hứa hẹn.
Nhà thờ nhỏ hiện ra trước mắt. Em run người, bấu chặt lấy tay tôi, như đứa trẻ lần đầu xa cha mẹ, run rẩy như chú chim non rời tổ ấm. Tôi dừng xe trước nhà thờ, giờ làm lễ sắp bắt đầu. Khách đã đến đông đủ, chủ yếu là bạn bè, người thân không thể thiếu. Họ đều không biết gì ngoài tôi, em, Hân, chị, anh Phong, ông Kha, chị Tiên, anh Huy và Quang, thằng đầu ngựa, Tiến… Họ tưởng tôi chỉ là người bạn giúp chủ rể đưa cô dâu đến lễ.
Hân, chị, anh Phong, ông Kha và chị Tiên đã có mặt từ sớm, đứng lặng nhìn tôi ái ngại. Tôi đỡ em xuống xe, đưa em đến gần bố em, mỉm cười gật đầu rồi quay lưng bước vào thánh đường, tìm một góc ngồi im lặng. Chị và Hân ngồi xuống cạnh tôi, chẳng ai dám nói gì. Hân khẽ chùi nước mắt, chị im lặng thở nhè nhẹ, tay khẽ nắm chặt tay tôi. Tôi vẫn mỉm cười… nhưng lòng tôi như lửa đốt. Tận mắt nhìn người yêu mình làm lễ thành hôn, tôi không biết lấy đâu ra dũng khí điên rồ ngồi đây. Tôi chỉ biết mình phải ngồi đây, để mỗi lần em quay lưng, tôi vẫn ở đó nhìn thấy em.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên. Mọi người đứng dậy làm lễ. Tôi không phải tín đồ ngoan đạo, nhưng vẫn đứng dậy khoanh tay nhắm mắt. Tôi cầu nguyện Thượng đế che chở cho em, ban cho em và tôi đủ sức mạnh vượt qua nỗi đau này, vượt qua mười năm phía trước. Và nếu được, xin ngài cho em và tôi sẽ gặp lại nhau.
Người ta cầu nguyện, làm lễ xong. Họ tổ chức tiệc nhẹ ngay sân nhà thờ, tiếng nhạc, tiếng cười đùa vang nhè nhẹ. Tôi đứng một góc lặng nhìn tất cả, tay trong túi quần để che giấu xúc động. Môi tôi mỉm cười nhìn em từ xa… Em phải chào hỏi mọi người, nhưng tôi thấy rõ đôi mắt em luôn hướng về góc nhà thờ nơi tôi đứng. Không khí hạnh phúc, rộn rã tiếng cười… nhưng giữa đó, có hai con người nhìn nhau từ xa.
Rồi buổi lễ kết thúc. Người ta lục tục lên xe về Sài Gòn. Chỉ vài người ở lại, trong đó có tôi. Tôi đứng từ xa nhìn thấy em bật khóc khi bước vào xe hoa, ánh mắt em ngỡ ngàng, hoảng sợ nhìn về phía tôi. Tôi nhìn thấy tất cả nhưng đành đứng im, nhìn chiếc xe lạnh lùng chạy ngang qua. Sau lưng tôi, bạn bè đứng im lặng nhìn. Tôi nép vào gốc cây, theo đoàn xe dần xa, mất hút sau những con đường quanh co giữa rừng thông già heo hút… Tôi ngồi xuống góc thông bên cạnh, mỉm cười. Đà Lạt chìm trong cơn mưa phùn.
Xe hoa đi về đâu… đưa người yêu tôi đi chốn nào
Đưa người yêu tôi đi chốn nào… để mưa rơi trắng đêm
Lỡ làng rồi ai hiểu hỡi em…
Cơn mưa rơi thật lâu, cho tình ta tan theo bể dâu
Tìm yêu thương trong mắt nhau… tôi hiểu rằng lòng em rất đau
Còn đâu nửa ngày nào tiếng cười
Còn đâu nửa những chiều bước đi bên người
Giờ xe hoa đã xa, còn mình tôi xót xa
Thà ngày xưa đừng nên dối lòng, để ngày nay âm thầm bước đi theo chồng
Giờ không ai nhớ mong…