Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 49
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xe rẽ vào một nhà hàng nhỏ ven đường. Dù quán nhỏ nhưng ấm cúng, lại có tầm nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Trong lúc Hân và anh Phong chọn món, chị tôi kéo tôi ra ngoài để chụp hình. Không hiểu chị nghĩ gì mà lại chọn đúng lúc tôi đang thất tình để bắt tôi chụp hình cho chị. Chị đưa máy ảnh cho tôi rồi leo lên chiếc xích đu góc sân, cười toe toét chờ tôi chụp. Tôi giơ hai tay đang băng bó ra hiệu: “Như vậy làm sao chụp được, bà cô ơi?”. Chị chẳng những không thương tình mà còn chu môi, giơ nắm đấm dọa: “Không chụp thì ăn đấm!”.
Đành chịu, tôi đặt máy xuống, tự tháo chiếc khăn choàng quanh tay. Vết thương lúc này đã bớt rát, máu cũng ngừng chảy, chỉ hơi khó cử động tay thôi. Dù gì thì cũng phải tháo ra để ăn trưa, chứ em đi rồi, ai còn ngồi đút cho tôi ăn như đứa trẻ nữa đâu.
Chụp xong ba, bốn kiểu ảnh “ngây thơ vô số tội” cho chị, tôi đưa máy lại để chị kiểm tra. Người đẹp chụp hình thì đúng là ăn ảnh thật, nụ cười toe toét của chị gần như chiếm trọn khung hình, chẳng thấy cảnh đẹp đằng sau đâu. Thỏa mãn với màn “tra tấn” hai bàn tay tôi, chị tung tăng cầm máy đi vào khoe với anh Phong. Tôi lặng lẽ đi theo sau, mỉm cười nhìn dáng chị. Đồ ăn đã được dọn gần xong. Tôi vừa ngồi xuống thì Hân phát hiện tay tôi không còn băng, vội vàng nắm lấy tay tôi hỏi:
– Trời ơi, sao tháo khăn ra vậy?
– Ơ, tháo ra mới chụp hình cho chị Phương chứ.
Tôi cười, chỉ tay về phía chị. Hân vẫn lo lắng:
– Nhưng tay M đang bị thương mà…
– Có gì đâu, chỉ xước chút thôi. Không tháo ra lấy gì ăn trưa!
– Pleee! Cho nhox chết! Phạt tội hồi nãy dám nói xấu chị.
Chị chen vào, rõ ràng vẫn hả hê vì vừa “đày đọa” tôi giữa cái lạnh mùa đông nơi đây. Mà thật sự, chỉ cần để tay trần ra ngoài một chút là đã buốt giá, cảm giác gần như mất hết tri giác. Những cơn gió lùa qua khung cửa sổ khiến người tôi nổi da gà. Trong khi đó, chị xuýt xoa dùng đũa gắp món ăn nóng hổi, chẳng thèm chia sẻ với tôi chút nào. Hân im lặng gắp đồ ăn cho cả bàn, tất nhiên không quên phần tôi, chọn toàn món nóng, hợp với không khí lạnh lẽo.
Tự nhiên tôi thèm một chén nước lẩu nóng, hai tay lạnh cóng áp chặt vào chén, húp một hơi thật đã. Nghĩ là làm, tôi với muôi múc nước lẩu. Bỗng dưng trượt tay, chén rơi, nước bắn tung tóe. May mà chưa múc nhiều, nên không văng vào ba người kia, nhưng tay tôi thì chịu trọn nước lẩu nóng, rát bỏng khiến vết thương đau nhói. Ba người giật mình.
– Này! Tên nhox kia, định phá chị ăn hả?
Chị vỗ nhẹ lên đầu tôi. Anh Phong cười, gọi nhân viên dọn dẹp và mang chén mới. Trong khi đó, Hân lại chuyển vai sang em tôi: lo lắng, quan tâm.
– M! M có sao không? Sao mà bất cẩn vậy? Đưa tay đây, Hân lau cho!
– M…ờ… không sao đâu. Để M đi rửa tay cái.
Tôi gượng cười, vội đứng dậy, lách khỏi tay Hân, chạy vội vào toilet. Tôi xả nước lạnh ồ ạt lên hai tay đang rát bỏng. Nhưng nỗi đau không chỉ đến từ vết thương — tay tôi bắt đầu co rút, không thể cử động được. Cảm giác như các cơ bỗng dưng tê cứng, đó là lý do tôi làm rơi chén nước. Dòng nước lạnh xoa dịu vết bỏng, nhưng cơn đau nhói sâu từ bên trong trỗi dậy, khiến tôi gần như gục xuống.
Bỗng có tiếng bước chân. Qua gương, tôi thấy anh Phong bước vào. Tôi vội chạy vào buồng vệ sinh, đóng sầm cửa lại. Anh đứng ngoài lo lắng:
– M, em không sao chứ? Phương kêu anh vào xem sao.
– Dạ… không… không sao đâu anh… Em rửa tay xong rồi ra liền… anh cứ ra trước đi…
Tôi cố gắng nói bằng giọng bình thường nhất. Anh nhẹ nhàng:
– Thật không? Ừ vậy anh ra trước đây.
– Dạ…
Tiếng bước chân anh dần xa. Tôi ngồi phịch xuống bồn cầu, hai tay siết chặt nhau, cố chịu đựng cơn đau tăng dần. Tôi cắn răng, không để tiếng rên rỉ thoát ra. Mặt đỏ ửng, người run rẩy, cứng đờ. Có lẽ vết thương cũ gặp lạnh đã tái phát. Những ngày gần đây, tôi đã vài lần như thế này, nhưng lần nào cũng lén lút, tránh mặt mọi người, nhất là em. Nghĩ đến em, lòng tôi lại nhói đau. Cơn đau ở tay làm sao so sánh được với cảm giác em đã không còn ở bên tôi nữa.
Hình ảnh em tràn về, như một đoạn phim cũ tua nhanh trước mắt. Cho đến khi có người mở cửa toilet, tôi mới giật mình tỉnh lại. Không biết tôi đã ngồi đó bao lâu. Mồ hôi túa ra, nhưng tay không còn đau nữa. Tôi khẽ cử động các ngón tay, thở phào, ngửa mặt lên trần, mỉm cười nhẹ nhõm. Tự nhiên, tôi lại ước cơn đau kia quay lại — vì khi đau, tôi lại nghĩ đến em… và lại mỉm cười.
Tôi đứng dậy, lau mồ hôi bằng khăn giấy, rồi bước ra ngoài bình thường. Mọi người dường như đã ngừng ăn, im lặng chờ tôi.
– Sao… sao M đi lâu vậy? Có sao không?
– Ờ, M không sao. Tại nước lẩu dầu mỡ quá, rửa hoài không sạch.
– Xí! Đồ nói dối!
Chị vỗ đầu tôi rồi gắp đồ ăn vào chén mới.
– Nè, ăn đi. Không ăn hết thì ráng chịu nha.
– Ờ, cảm ơn nha… tốt bụng bất tử luôn.
– Haha, tại chị ăn no rồi. Hai người kia còn chưa no đó, nhox.
– Sax… tưởng tốt lành gì, ai dè…
– Nói gì hả? Hừ hừ!
– Ờ ờ… không có gì đâu.
Tôi cười, lấy muỗng múc đồ ăn ăn ngon lành dưới ánh mắt khác nhau của ba người. Hân vẫn lo lắng nhìn tôi, chị thì trêu chọc, anh Phong mỉm cười.
Sau bữa ăn, cả nhóm ra sân sau nhà hàng uống nước, thư giãn. Anh Phong đề nghị đi chơi, nhưng chị và Hân từ chối. Có lẽ họ hiểu tôi cần im lặng. Khu sân sau tuy nhỏ nhưng được trang trí kiểu sân vườn Đà Lạt, nhiều cây, nhiều hoa, view nhìn ra thành phố.
Tôi gọi một ly cà phê đá không đường. Nhưng Hân không cho, đành uống cà phê đen đặc, không đường, không đá. Tôi cầm ly đi ra lan can, nhìn xuống thành phố. Buổi trưa, sương vẫn giăng kín, những giọt nước còn đọng trên lá. Mùa này, mặt trời gần như không ló dạng khỏi những rừng thông. Cũng như giờ này, chiếc xe hoa kia đã đưa em đi đâu rồi? Em đang làm gì? Đã rời Đà Lạt chưa? Bao giờ em sẽ về bên chồng? Hàng loạt câu hỏi tự đặt ra, rồi tôi tự trả lời bằng một câu duy nhất: “Ừ thì sao… em là vợ người ta rồi”.
Tôi bật cười, nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng lan ra, đắng nghét, đắng đến nao lòng. Nếu ai hỏi cà phê có đắng không, tôi sẽ nói: “Ừ, tất nhiên là đắng”.
– Đưa tay đây.
Giọng chị nhẹ nhàng vang lên sau lưng. Tôi mỉm cười, quay lại, tựa lưng vào lan can.
– Gì vậy?
– Còn hỏi. Đưa đây, chị thoa thuốc cho.
– Thuốc gì?
– Khờ quá. Thuốc chị mua sẵn để thoa vết thương cho nhox. Nhox hư quá, suốt ngày bị thương hoài vậy?
– Ờ… có phải nhox muốn đâu.
– Không muốn thì phải cẩn thận. Nhox cứ làm chị lo mãi, chị chịu không nổi.
– Nhox…
– Nhox mau lành lại đi. Lành vết thương ấy. Nhox hứa đi…
Chị vừa nói vừa xịt thuốc lên tay tôi, nhẹ nhàng thoa đều. Tôi hiểu chị không chỉ đang lo cho vết thương ngoài da. Chị đang bảo tôi hứa sẽ lành lại vết thương trong lòng. Ừ, đứng lên sau khi em đi chắc chắn rất khó… nhưng sớm muộn gì tôi cũng phải làm. Tôi không thể mãi trốn trong vỏ ốc buồn bã này, để chị lo lắng thêm.
– Ừ! Nhox hứa… cho nhox buồn hết ngày hôm nay nhé…
– Hihi, buồn mà cũng phải trả giá nữa…
– Ừ… lỡ buồn rồi. Buồn hết hôm nay thôi. Ngày mai lại vui cho chị xem…
– Thật không? Cụng mũi hứa đi. Ai nói dối thì làm con heo…
– Ừm… chơi luôn!
Chị cúi đầu, nhẹ chạm mũi vào mũi tôi. Hơi thở ấm áp luồn qua môi, như xua tan cái lạnh lẽo trong lòng. Cái cụng mũi ấy không chỉ là lời hứa, mà còn là sự sẻ chia – điều tôi rất cần dù bề ngoài lạnh lùng. Nỗi đau trong tôi dường như đã nhẹ bớt phần nào.
Chị rời ra, cất chai thuốc vào túi áo, mỉm cười nhìn thành phố. Tôi cũng quay lại, tựa vào lan can, mỉm cười. Mọi thứ vừa qua như một giấc mơ. Một giấc mơ có thật. Giờ đây tôi đang đứng đây, bên cạnh chị. Sau lưng tôi còn có Hân, anh Phong, ông Kha, bạn bè… Còn em… em đã về bên ấy. Sau lưng em, sẽ có ai?
Một tiếng, hai tiếng trôi qua. Tôi vẫn đứng đó. Ly cà phê cạn từ lúc nào. Bên cạnh, tiếng chị gõ muỗng vào ly vang lên lanh canh, vui tai nhưng cũng làm tăng thêm cảm giác nhàm chán. Tôi bất giác mỉm cười. Mọi thứ xung quanh nhẹ nhàng, lãng đãng, một cảm giác khó gọi tên. Nếu phải đặt tên, tôi gọi đó là “cảm giác xa”. Tôi quay sang, nắm tay chị, cười:
– Thôi, kiếm chỗ nào đi chơi đi. Ngồi một chỗ hoài không chán à?
– Ai nói không chán? Ai bảo nhox cứ ngồi im hoài, dám nói gì đâu.
– Ủa, hôm nay tự nhiên sợ nhox vậy?
– Đừng có mơ. Vì nhox hứa buồn hết hôm nay nên chị mới nhịn đó.
– Èo, tưởng đổi tính hiền bất tử luôn chứ.
– Ý gì đó? Nói chị dữ hả?
– Ờ ờ… không có gì mà…
– Không gì mà không… muốn ăn đấm hả? Hihi, đứng lại…
Chị bật cười, dọa dẫm đuổi theo tôi. Tôi chạy lại bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh Hân, búng nhẹ má cô bé một cái, cười:
– Nè, hai người ngồi một chỗ chán không? Kiếm chỗ nào đi chơi đi.
Hân ngỡ ngàng nhìn tôi. Anh Phong cười nhẹ, gật đầu. Đúng lúc đó, chị chạy tới, nghịch tóc tôi:
– Làm gì ngẩn người ra vậy cô nương? Không muốn đi chơi hả?
– Đi… đi đâu?
– Thì đi vòng vòng, kiếm gì chơi. Đâu phải lúc nào cũng lên Đà Lạt được.
– Ừm… cũng được!
Hân gật đầu, ánh mắt vẫn ngạc nhiên. Có lẽ cô bé chưa kịp hiểu vì sao tôi bỗng dưng tưng tửng như vậy. Tôi quay sang hỏi anh Phong:
– Anh ở đây có chỗ nào chơi được không?
– Mình đi cáp treo đi Phong, ăn hàng, chơi trò chơi nữa. Hen nhox!
Chị cười tít mắt, vừa bẹo má tôi vừa hưởng ứng nhiệt tình.
– Làm gì sung dữ vậy? Nghe tới đi chơi là… haizzz…
Tôi trề môi trêu. Chị lại dọa đấm. Anh Phong gọi tính tiền, đứng dậy ra xe.
– Được rồi, giờ mình đi cáp treo trước, rồi về công viên chơi trò chơi.
Tôi đứng dậy đi theo. Chị kéo tay Hân, người vẫn còn ngẩn người. Bình thường đanh đá, thông minh vậy mà giờ chưa hiểu thái độ tôi là sao. Ngốc thật!
Cả nhóm đến khu cáp treo. Anh Phong đậu xe rồi đi mua vé theo lệnh “nữ hoàng”. Tôi cùng chị và Hân vào căn-tin mua đồ ăn vặt. Chị và tôi vẫn cãi nhau chí chóe, nhí nhố, làm náo động cả khu. Xong xuôi, chị cầm đồ chạy trước đi tìm anh Phong để chụp hình. Tôi và Hân đứng lại quầy lưu niệm. Cô bé im lặng, chắc đang cố hiểu tâm trạng tôi. Tôi đưa tay áp lên mặt cô. Trời Đà Lạt buổi chiều có chút nắng, nhưng vẫn lạnh. Tay tôi vừa cầm chai nước lạnh, giờ lạnh cóng. Hân giật mình, lùi lại:
– Trời! Làm gì vậy đồ khùng! Biết lạnh không hả?
– Ờ, lạnh mới tỉnh. Làm gì mà ngây người hoài vậy?
– Mệt… thấy M lạ lạ.
– Lạ chỗ nào?
– Thì… lạ lạ thôi. Mà sao tay lạnh vậy? Lại đây!
Hân nhăn mặt, kéo tôi đến quầy lưu niệm. Tôi im lặng theo. Cô chọn một hồi rồi mua một đôi găng tay đen thêu hoa lá xanh đỏ và một chiếc khăn choàng.
– Nè, đeo vào đi. Tay lạnh thấy ghê. Quỷ hay gì mà không biết lạnh?
– Ờ ờ… đeo liền, đừng la.
Tôi lắc đầu. Quan tâm thì quan tâm đi, còn chê tôi làm gì. Tôi đeo găng, mềm mại và ấm áp. Lúc này mới nhớ mình đang ở giữa mùa đông Đà Lạt. Trong lúc tôi đeo, Hân vừa quấn khăn vừa cau có:
– Người gì, nhỏ con ốm yếu mà không biết lo. Lớn rồi mà không tự chăm sóc. Lạnh về bệnh, ai lo?
Trời đất, ai nhờ quấn khăn cho đâu mà vừa quấn vừa siết, suýt nghẹt thở, còn la tôi nữa. Không biết chia sẻ với người thất tình chút nào!
– Rồi rồi… biết rồi, đừng la nữa…
– La gì mà la. Xoay người lại coi…
– Xoay làm gì…
– Thì xoay đi…
Cô xoay tôi một vòng, ngó nghiêng, rồi gật đầu:
– Ừm… hợp màu đó.
– Hợp gì?
– Khăn hợp với đồ M đang mặc chứ gì.
– Trời! Lựa khăn ấm đi, không lựa hợp màu.
– Khùng! Khăn ấm rồi. Phải lựa cho tôi đẹp chứ. Nói nhiều quá, trả tiền kìa.
– Hả?
– Hả gì? Mua đồ cho mấy người mà bắt Hân trả tiền sao?
– Ờ ờ…
Tôi lắc đầu, vừa định cảm động vì sự quan tâm thì… trời không thương. Lục túi áo, túi quần, túi sau… chẳng thấy ví tiền đâu. Hân đứng khoanh tay nhìn tôi:
– Gì nữa đó?
– Ờ… chết rồi… ví tiền của M… mất rồi…
– Gì? Không đùa chứ?
– Thật mà! Kiểm tra đi… mất tiêu rồi…
– Sáng giờ để ví ở đâu?
Cô vừa nói vừa xoay người tôi lục túi. Tôi chợt nhớ:
– Ờ… sáng chở Thy đi… rồi…
Tôi im bặt. Ối trời, nhắc đến ví mới nhớ… còn thứ quan trọng hơn mất theo mất rồi! Sáng lo thất tình, quên hết mọi thứ, chắc tàn đời!
– Thôi chết rồi Hân ơi!
– Nói gì lảm nhảm?
– Ví M để trong cốp xe…
– Trời! Ra xe lấy đi!
– Không phải xe anh Phong…
– Xe nào nữa?
– Hix… xe máy. Sáng chở Thy qua nhà thờ, bỏ trong cốp rồi…
– Hả! Trời ơi! Đầu óc lơ ngơ gì vậy! Bỏ xe ở nhà thờ luôn rồi trời ơi!
– Ờ thì… M có cố ý đâu…
– Mệt M ghê. Mất xe một cái, để mấy người ở lại làm ôsin luôn.
– Ực! Nỡ lòng nào…
– Cho chết luôn! Giờ chạy qua nhà thờ kiếm xe liền đi. Sợ M luôn!
Hân lắc đầu, vỗ đầu tôi, rồi lấy tiền trong ví mình trả. Cả hai mặt đỏ bừng, chẳng dám nhìn nhân viên. Trời ơi, mong qua nhà thờ xe còn đó. Xe thuê khách sạn, mất là bán thân làm ôsin thật chứ đùa à! Vừa thất tình, giờ thất tiền, đúng là thảm. Không lẽ thảm đến vậy thật sao???
Lúc đó, anh Phong và chị quay lại.
– Có chuyện gì mà căng dữ vậy?
– Đó anh coi! Bóp tiền không chịu giữ, giờ còn bỏ xe máy ở nhà thờ nữa!
– Hả! Thôi chết, anh cũng quên mất! Giờ chạy qua kiếm xe liền.
– Nhanh đi! Hai ông tướng đầu óc để đâu vậy? Đàn ông con trai mà ngơ ngơ thấy sợ!
Hân vẫn đanh đá. Chị thì đứng nghịch tóc tôi, cười tủm tỉm. Người ta mất xe mà bà cô này còn tỉnh bơ chơi đùa. Hết nói nổi.
– Ờ ờ… biết rồi, giờ đi. La hoài.
– Đi nhanh đi, còn cãi nữa hả?
– Thôi, đi nhanh đi M. Hai người ngồi đây chơi đi. Để tụi anh qua nhà thờ kiếm xe.
– Tất nhiên rồi. Làm biếng theo hai tên khờ tụi anh. Hen chị!
Không ngờ hai cô gái này không có tí đoàn kết nào. Nghe nói ở lại là ở liền, không thèm đi phụ tôi. Sáng giờ bày đặt quan tâm, giờ thấy tôi khốn khổ lại bỏ mặc. Thất tình mà cũng không được ưu tiên. Chút nữa nhảy hồ Xuân Hương luôn cho xong.
Anh Phong ra bãi xe, tôi tiu nghỉu đi theo. Sáng chở em đến cổng nhà thờ, mắt nhìn người người, đầu óc chỉ nghĩ đến em, xe để đâu cũng không nhớ. Kỳ này bán thân ở Đà Lạt luôn, khỏi về Sài Gòn. Anh Phong quay xe lại, tôi leo lên, mặt ai cũng lo lắng. Xe chưa kịp ra khỏi cổng thì chị chạy lại, gõ cửa kính.
Phù… hóa ra người này còn chút nhân đạo, muốn đi theo phụ kiếm xe.
Anh Phong hạ kính:
– Sao, Phương?
Chị không nói, cười tủm tỉm, kéo Hân lại gần:
– Hihi, hai tên ngốc đi đâu dzạ?
– Đi qua nhà thờ kiếm xe máy.
Ôi trời, dầu sôi lửa bỏng mà chị còn cười toe toét. Hân cũng vậy, ngồi trong xe mà vai run run, che miệng cười.
– Hihi, hai tên ngốc cất xe đi. Hồi sáng bé Hân gửi xe cho chú bảo vệ rồi. Nhox khùng, coi này là cái gì?
Chị vừa cười vừa rút từ túi Hân ra ví tiền và chìa khóa xe của tôi. Tôi và anh Phong ngẩn người. Hân cố nhịn cười, chìa đầu vào cửa kính:
– Đồ ngốc! Ngồi đó làm gì? Ra nhanh đi cáp treo! Đi trước nha, hihi…
Nói xong, kéo tay chị quay đi, bỏ lại hai thằng con trai đần mặt nhìn nhau. Anh Phong nhìn tôi, nhún vai, lắc đầu, buồn khổ lùi xe vào bãi. Đáng giận, đáng hận, nhưng không dám nói gì. Chút nữa lên cáp treo, chắc phải rủ anh Phong nhảy xuống vực giữ tiết hạnh, bị lừa ngon lành @@.
Xong xe, hai anh em im lặng đi về phía cổng cáp treo. Càng gần, tiếng cười của hai cô nương càng rõ, vẻ mặt hả hê khi lừa được tôi càng rạng rỡ. Kệ đi, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, ghi sổ chờ dịp tính sau.
– Cười hoài nha… vui lắm hả?
– Chứ sao! Hihi, ai bảo mấy người ngốc quá…
– Nhưng mà anh đâu liên quan gì?
Anh Phong chen vào.
– Sao không? Tại Phong cũng ngốc như nhox M mà. Hen Hân.
– Đúng rồi! Đáng đời. Lớn rồi còn bị lừa.
– Nhớ đó! Thù này sẽ trả!
Tôi làm mặt nghiêm, quay lưng đi vào khu vực soát vé. Chị kéo tay Hân chạy theo, tay nghịch tóc tôi. Anh Phong cười trừ đi cuối cùng.
Cabin cáp treo từ từ đưa tôi và ba người còn lại ra giữa không trung. Bên dưới, những hàng thông già im lìm trong sương mù Đà Lạt. Tôi im lặng nhìn xa xăm. Bên trong, anh Phong, chị và Hân vẫn nói chuyện, cười đùa, ăn uống. Thi thoảng tôi cũng tham gia, giành đồ ăn, trêu chọc, mỉm cười. Nhưng ánh mắt tôi vẫn hướng về phía thành phố, nơi những con đường mờ ảo trong tán thông, nơi gác chuông nhà thờ tôi tiễn em đi, nơi em giờ đã khuất bóng.
Tôi không quen suy sụp lâu, cũng không để người khác thấy tâm trạng thật. Chiếc mặt nạ hề tôi đang đeo đã mang lại nụ cười cho ba người bên cạnh. Nhưng liệu có ai đủ kiên nhẫn nhìn vào ánh mắt tôi, để nhận ra sau chiếc mặt nạ ấy… tôi đang cười, hay đang khóc?
Dù gì thì cũng là con trai, làm sao khóc được. Người ta nói, phụ nữ khóc thì nước mắt chảy ra ngoài, đàn ông khóc, nước mắt chảy vào trong. Tôi bất giác mỉm cười, đưa tay áp lên kính cửa:
– Tiểu thư à… Xin lỗi… phải để em ngoài đó một mình rồi.