48. Khi xe hoa rời xa

Câu Chuyện Đời Tôi

Khi xe hoa rời xa

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng 12 Đà Lạt lạnh đến thấu xương. Tôi đứng đó, ánh mắt dõi theo chiếc xe hoa từ từ rời khỏi nơi tôi đứng. Con đường quanh co uốn lượn hướng về nhà thờ. Chẳng mấy chốc, chiếc xe sẽ biến mất sau rừng thông già. Tôi đứng dậy, hai tay shoved vào túi quần. Mũi cay xè vì sương gió, nhưng tôi vẫn cố mỉm cười, dù những giọt nước mắt đã lăn dài trên má. Vừa khi đuôi xe mất hút vào rừng thông, tôi lặng lẽ bước thêm vài bước... rồi chạy. Chạy như điên, cố đuổi kịp chiếc xe, im lặng chạy, mắt vẫn như thể muốn xuyên qua lớp kính đen của xe để nhìn thấy em lần cuối. Em đã lên xe hoa theo người khác, và xe đã khuất tầm mắt. Liệu cuộc đời có lại cho tôi cơ hội nhìn thấy em lần nữa? Tôi không thể nhìn xuyên qua kính xe, chân tôi không thể đuổi kịp những vòng xe lăn đưa em đi xa... xa lắm, xa lắm.
Đến giờ, tôi vẫn không thể giải thích được tại sao lúc ấy tôi lại chạy đuổi theo như một kẻ điên yếu đuối. Tôi cũng chẳng biết em có quay đầu nhìn lại lần nào không. Có lẽ không... đơn giản vì em là như vậy. Có lẽ có... đơn giản vì đó mới là người tôi yêu.
Điều gì đến sẽ đến. Tôi vấp chân, té nhào ra đường. Lăn mấy vòng mới dừng lại. Loạng choạng ngồi dậy, tôi bước đến ven đường, ngồi xuống dưới gốc thông già, nhìn về hướng xe đưa em đi. Hai bàn tay tôi rướm máu. Đúng thế, tôi đâu có đeo găng tay dù trời Đà Lạt lạnh cóng. Lý do đơn giản: em muốn được giữ ấm trong đôi bàn tay trần của tôi cho đến giây phút cuối cùng. Tôi im lặng, hơi thở dồn dập vì mệt, nhưng không thể ngăn tôi mỉm cười.
*"Chào em nhé, người lạnh lùng."*
Chị, anh Phong, Hân và vài người bạn chạy đến phía sau, nhưng chẳng ai dám lại gần, trừ chị. Chị nhẹ nhàng bước tới, ngồi kế bên tôi, im lặng xoay người tôi lại, xem xét tôi có bị sao không. Vết trầy xước trên trán cùng hai bàn tay rướm máu đủ khiến chị và mọi người lo lắng. Thấy vậy, Hân vội chạy lại lấy chiếc khăn choàng cổ của mình, nhè nhẹ thấm máu trên tay tôi. Chị dùng chiếc găng tay của mình chùi máu và bụi bẩn trên trán tôi. Anh Phong tìm được chai dầu gió, đưa cho chị rồi quay lại nói gì đó với mọi người khiến họ từ từ quay lưng đi trở lại nhà thờ, để tôi ở lại với chị và Hân.
Dầu gió làm vết thương đau rát kinh khủng. Nhưng lúc này, có gì đau bằng vết thương lòng? Tôi vẫn im lặng, ánh mắt hướng về rừng thông già hiu hắt, nơi chiếc xe có lẽ đang cuốn em đi xa không cho tôi nhìn thấy nữa. Như trò đuổi bắt, tôi cố đuổi theo, nhưng xe của em vẫn vô tình chạy đi... trò chơi này có lẽ tôi sẽ phải chơi rất lâu đây. Nghĩ đến điều đó, tôi bật cười. Chị và Hân nhìn tôi với ánh mắt ngơ ngác, lo lắng.
— Nhox...
Chị vừa định nói gì thì Hân bịt miệng chị lại, giọng đầy lo lắng. Chắc lúc này, Hân hiểu tôi chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Chị hiểu ý, im lặng ngồi quay lưng ra phía trước, cùng ánh mắt nhìn về hướng xe đưa em đi. Hân sau khi quấn hai khăn choàng thành hai cục bao kín hai bàn tay tôi, cũng ngồi xuống bên cạnh, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi không biết ngồi như vậy bao lâu. Chỉ biết thời gian trôi qua lâu đến nỗi chị của tôi không chịu nổi. Chắc ngồi lâu mỏi lắm, nên chị từ từ dựa hẳn người vào tôi. Bó tay với chị, đang ngồi an ủi thằng vừa thất tình như tôi mà vẫn không bỏ tính nghịch ngợm. Chị ngả người vào tôi, tay bứt bứt mấy cọng cỏ dại dưới đất quăng ra phía trước mắt tôi. Chắc chị đang cố kéo ánh mắt tôi trở về thực tại, vì giờ mắt tôi vẫn như cố len lõi giữa hàng thông tìm em. Có lẽ trò nghịch của chị đã phát huy tác dụng, hay chính con người lạnh lùng trong tôi đã trở lại. Tôi quay người qua Hân, mỉm cười.
— Nè Hân.
Hân giật mình.
— Sao... sao M?
— Có gì ăn không? Đói bụng quá.
Hân ngập ngừng, chắc ngạc nhiên vì câu nói đầu tiên của tôi sau khi tiễn người yêu đi lấy chồng lại là đòi ăn.
— Ừ, còn bánh kem và đồ ăn nhẹ người ta đãi tiệc ấy.
— Nhox muốn ăn hả?
Chị xen vào. Tôi quay qua chị cười.
— Ờ. Sáng giờ chưa ăn gì mà.
— Uhm, chị cũng đói nữa. Sáng giờ chưa ai ăn gì đâu.
— Vậy tụi mình vào trong kiếm gì ăn hen M.
— Ờ, sao cũng được.
Tôi gật đầu, kéo tay chị và Hân đứng dậy đi về phía nhà thờ. Khách khứa hình như đã về gần hết, chỉ còn vài người ở lại giải quyết việc sau cùng của buổi lễ. Hân đi về phía anh Phong, nhìn quanh.
— Ủa tụi nó đâu hết rồi anh?
— Ừ, anh kêu mọi người về khách sạn trước hết rồi. Nhóc M không sao chứ?
Anh Phong hạ giọng, sợ tôi nghe được.
— Uhm, không sao đâu anh. Không biết còn gì ăn không để em đi kiếm.
— Ủa em muốn ăn hả.
— Dạ! Tụi mình sáng giờ có ai ăn gì đâu anh.
— Ừ ha, anh quên mất. Để anh đi với em.
Hai người quay lưng đi vào trong kiếm đồ ăn. Còn tôi và chị ngồi xuống ghế đá. Tôi đưa ánh mắt nhìn xa xăm... ánh mắt chưa kịp bay ra tới ngọn cây trước mặt thì đã bị chị kéo lại bằng cái cốc nhẹ lên đầu, đủ để tôi cảm nhận cái đau.
— Nhox khùng!
— Gì?
— Đưa đây!
— Đưa gì?
Tôi ngơ ngác. Chị cười nhẹ.
— Đưa bớt cục buồn đây, chị giữ phụ cho.
Tôi cười.
— Hơ hơ, sao bữa nay đòi chia bớt cục buồn dzậy?
— Thì lâu lâu Nhox khùng buồn. Tội nghiệp quá, chia bớt được chưa.
Hix, chưa thấy ai an ủi người buồn như chị cả. Nếu là người khác, chắc đã đổ sụp vì câu nói tội nghiệp của chị quá. Cũng may tôi đủ hiểu chị đang muốn gì.
— Cảm ơn nha. Có 100 cục buồn nữa Nhox cũng không chia cho chị đâu. Khỏi xin mất công.
— Tại sao?
— Vì Nhox không bao giờ muốn thấy chị buồn vậy thôi!
Tôi mỉm cười, nhìn về phía trước. Có lẽ chị cảm thấy trong lời nói của tôi có sự dứt khoát, không thay đổi về vụ án cục buồn này, nên chị đã bỏ ngay ý định trả giá, ngồi im theo tôi. Ngồi được một chút, Hân đi ra, kế bên anh Phong đang cầm một đĩa bánh kem khá to. Chắc là bánh kem ngày cưới của em đây. Tôi bật cười nhẹ khi nghĩ đến điều đó.
— Không còn gì ăn hết M ơi. Chỉ còn bánh kem thôi hà.
— Thôi mọi người lên xe anh chở đi kiếm quán ăn tụi mình ăn trưa luôn chứ ăn bánh kem sao no.
— Được không M?
Hân ngồi xuống hỏi. Tôi gật đầu.
— Vậy còn đĩa bánh kem này?
— Đem theo ăn đi anh.
— Ừ, cũng được. Vậy mọi người lên xe đi.
— Vậy kiếm nhà hàng nào đồ ăn ngon ngon nha tài xế. Đi nhanh, Nhox của chị đói bụng lắm rồi nè.
Chị đứng dậy, vừa nói với anh Phong vừa kéo tay tôi chạy về leo lên băng sau xe anh Phong. Hân ngồi băng trước kế anh Phong, cầm lấy đĩa bánh kem, dùng muỗng xắn một miếng nhỏ đưa lên miệng thử.
— Bánh kem ngọt M ăn được hôn?
— Hỏi lạ vậy em.
Anh Phong ngạc nhiên hỏi.
— Hì, M hổng thích ăn ngọt mà anh.
— Vậy hả?
Chị và anh Phong cùng nói lên chữ *vậy hả* đầy ngạc nhiên. Chính tôi cũng ngạc nhiên vì vụ không thích ăn ngọt này, sao Hân lại biết. Nào giờ tôi đâu có nói với nhỏ đâu, vậy mà nhỏ cũng biết hay thật. Tôi gật đầu.
— Ừ, nhưng cho M thử một miếng đi Hân.
— Không thích đòi ăn chi Nhox.
Chị nhìn tôi. Tôi quay qua chị cười.
— Ờ, không ăn để chị ăn hết mất công bị mập. Hehe.
Vừa nghe xong, chị đã phùng má lên, chu miệng xí một tiếng.
— Xí. Đồ vô duyên...
Hân cười, xắn một miếng bánh kem quay xuống đút vào miệng tôi. Tôi há miệng, nuốt trọn miếng bánh kem. Hai tay tôi băng hai cục to tướng bằng khăn choàng của Hân, nên đành phiền nhỏ đút ăn vậy. Chị thì có 1000 năm nữa cũng không có rảnh đút bánh cho tôi ăn, giành ăn không giành thì thôi làm gì có chuyện chia sẻ vụ ăn uống với tôi. Anh Phong cười khì khì một mình rồi cho xe lăn bánh trong cái giận phụng phịu của chị.
Vị ngọt của bánh, vị chua của nhân trái cây, vị béo của kem và cả đắng của socola hòa quyện trong miệng tôi. Tất cả trở thành hương vị tuyệt vời của bánh kem, món ăn ngọt tôi ít khi ăn. Ấy vậy mà lúc ấy, không biết tại sao tôi lại ăn ngon lành như vậy. Tôi không chỉ ăn một miếng, mà còn nhanh chóng ăn thêm những miếng bánh kem tiếp theo.