55. Chương 55: Chị và em

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 55: Chị và em

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng! Bình minh thức giấc dưới cái lạnh sớm mai. Tôi suýt thốt lên: “Sài Gòn bình yên nhỉ?”. Tôi quay người trên ghế sofa, mặt hướng ra ban công. Ánh nắng yếu ớt len lỏi vào phòng, đủ làm hồng đôi má chị đang ngủ say trong chăn bông. Tôi tự hỏi, sao sáng nào thức dậy cũng thấy chị ngủ trên sofa cạnh tôi? Có thể chị sợ ngủ một mình, hoặc là chị lo tôi cô đơn. Dù lí do gì, tôi cũng thấy buồn cười.
Ở Đà Lạt, người ta có lí do để biện minh cho thói lười tắm của mình. Tôi cũng vậy, trời lạnh thế này mà lười tắm quá. Hôm qua lăn lộn với chị dưới đất, tối ngủ luôn trên ghế, giờ cảm thấy cần phải tắm. Nhìn chị, tôi thấy chị còn bẩn hơn tôi nhiều. Áo chị lấm đất, son môi, dầu mỡ từ món cá viên chiên, kẹo bông, thậm chí còn vương vài cánh hoa nhỏ trên cổ áo. “Vô tư quá!” Lúc đó, tôi quên hết cảm giác lạnh, chỉ ngắm nhìn chị. Không phải vì chị đẹp hay nhìn chị như nhìn những cô gái khác, mà tôi nhìn chị như nhìn chị gái của mình. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ là anh giỏi giang. Tôi thích có một người chị, người sẽ chia sẻ, chăm sóc tôi như chị gái với em trai, và khi cần, tôi sẽ che chở cho chị.
Thật không thể tin được, ước muốn thuở nhỏ giờ đã trở thành hiện thực. Chị không phải chị ruột, nhưng cảm giác lúc này, tay chị nắm lấy tay tôi, ấm áp như một gia đình. Từ đêm qua, tôi biết sẽ không mất nhiều thời gian để nâng cấp mối quan hệ giữa chị và tôi từ hai người xa lạ trở thành chị gái và em trai. Ngày em rời đi... có lẽ không tệ như tôi vẫn nghĩ, vì tôi sắp tìm được “chị” của mình.
Nằm nghĩ ngợi vu vơ, thi thoảng mỉm cười khi tay chị siết nhẹ tay tôi. Đêm qua chơi mệt mỏi, giờ ngủ ngon như chú mèo lười. Tôi cũng mệt, chẳng biết chị ngồi ngủ dưới nền từ bao giờ, tôi ngủ thiếp đi.
Lại thức giấc, bụng đói cồn cào. Lần này trời bớt lạnh, nhìn đồng hồ gần 12 giờ trưa. Tôi ngồi dậy, nhìn quanh, chị vẫn nằm dưới nền, điện thoại bên cạnh tôi. Tôi đi tắm, thay đồ. Hôm nay tắm đỡ khổ hơn nhờ biết sử dụng máy nước nóng. Tắm xong, chị vẫn chưa về, điện thoại vẫn để trên giường. Tôi nằm chờ chị một lát rồi quyết định đi kiếm. Thời tiết không ấm, nằm trong phòng cho khỏe.
Nằm được một chút, nghe tiếng cọc cạch mở cửa. Một cái đầu xinh xắn đội mũ len trắng thò vào phòng. Tôi giả vờ ngủ, xem chị làm gì. Hình như thấy tôi vẫn nằm, chị yên tâm bước vào, tay cầm khung vuông.
Đi ngang chỗ tôi nằm, chị dừng lại, ghé mặt sát ghế kiểm tra. Hơi thở chị nhè nhẹ phả vào mặt tôi, thơm và ấm. Nếu không giả ngủ, tôi đã ngồi bật dậy trêu chị. Kiểm tra xong, chị quay lưng đi về phía tủ, xoay khung vuông bước ra ban công.
Tôi rón rén ngồi dậy, xem chị đang ngắm cái gì mà đầu lắc qua lắc lại như trẻ con. Tôi tưởng mình đang mơ, nhưng trước mắt là chị đứng ngoài ban công, cầm bức tranh chì. Tôi đứng không quá gần, chỉ thấy thấp thoáng cây, hoa và gương mặt một cô gái nhìn xa xăm. Chà, chị biết vẽ à? Nghĩ vậy, tôi bật cười.
– AAAA! Đồ ngu con đáng ghét...
Tôi cười thành tiếng:
– Haha, gì mà mờ ám giấu tranh đó...
– Trời ơi! Đồ đáng ghét... tự nhiên thức dậy làm gì...
– Cái gì! Đâu ra cái quyền không cho người ta thức dậy...
– Quyền cái đầu ngu á... huhu còn lén đứng sau lưng chị nữa... AAAAA...
Nói xong, chị chạy vào phòng nhảy lên giường, trùm chăn nằm im. Tôi không biết chị xấu hổ hay giận tôi. Lớn rồi mà hành động vẫn kỳ lạ, dễ thương như trẻ con.
Tôi cười, ngồi kế bên giường, kéo chăn ra. Chị cuộn chặt trong chăn, không hé đầu ra.
– Đồ đáng ghét! Nghỉ chơi với ngu rồi đi chỗ khác đi!
– Gì tự nhiên ghét ngu! Ngu có làm gì đâu...
– Ai bảo ngu cứ... cứ...
– Cứ sao?
– Cứ theo dõi chị chứ sao...
– Ê, ngộ quá. Ngu nằm im trong phòng, tự chị đứng ngoài đó trước mặt ngu mà...
– Nhưng hồi nãy sao không chịu thức luôn đi. Tự nhiên...
– Tự nhiên thức chứ gì... ngủ rồi sao biết bí mật của ai đó...
– AAA... mệt ngu quá! Đồ đáng ghét, con nít mà ranh ma xảo quyệt...
– Haha, ai bảo chị tỏ thái độ vậy chi... ai mà không chọc người đó bị khìn chắc...
– Ngu mới khùng đó! Đồ ngu con xạo sự...
Tôi mỉm cười, cầm bức tranh lên, ngồi nhận xét đủ to để chị nghe thấy:
– Chà... để xem... cây này chắc là thông, có hoa nữa. Hoa này không biết là hoa gì. Kệ... mặt trời đúng không ta... mặt trời nằm chỗ này cũng được. Cô gái này là ai... chẳng lẽ là nữ hoàng nhà mình, chắc không phải, chẳng lẽ vừa vẽ mà vừa xuất hiện trong tranh với nữ hoàng. Nữ hoàng xấu... xí...
"Bốp"
Một cú tát mạnh vào trán làm tôi suýt ngã. Tôi ôm đầu, chưa kịp phản ứng thì chị nhảy lên người tôi, hai tay ngắt nhéo.
– Nè đồ ngu con đáng ghét! Cho chết luôn nè! Dám chọc chị hả...
– Trời ơi, đau! Thôi, xin lỗi... haha, xin lỗi mà...
– Xí, còn cười nữa... chị ngắt cho chết luôn...
– Haha, thôi không cười nữa... đau mà... đừng ngắt chỗ đó...
– Cho chết luôn... xí xí!
Tôi không thể chịu nổi, phản công bằng cách chọt hai bên hông chị. Chị phì cười, nhảy khỏi người tôi.
– A... nhột mà... hihi đồ đáng ghét...
Chị cầm gối nện túi bụi vào tôi. Tôi xắn tay áo, ôm chị đè xuống. Chị chống cự, giãy dụa, nhưng tôi vẫn đè được, chọt cù lét. Chị không chịu thua, hai tay chọt lại tôi.
– Hihi đồ vũ phu... thả chị ra...
– Thả cái gì... nãy hùng hổ lắm mà...
– Thả ra... đồ khó ưa... uýnh phù mỏ giờ... hihi nhột mà...
– Uidaa... kiu thả sao còn cắn ngta... đau...
Chúng tôi giỡn làm ầm ĩ phòng. Lăn lê từ giường xuống sàn, chăn gối bay tứ tung. Lần đầu gặp nhau vô tư giỡn, lần này trong phòng riêng càng thoải mái. Đau có đau, vui có vui, mệt có mệt. Cuối cùng tôi đầu hàng, nhường phần thắng cho chị.
– Thôi chịu thua... mệt quá... phù phù... đó muốn làm gì làm gì... ngu thở hết nổi rồi...
Tôi nằm dài, chị vẫn đè lên người tôi. Chị cũng mệt, nghe tôi đầu hàng liền lăn ra bên cạnh, thở.
– Hihi chưa gì đã chịu thua rồi... chẳng vui gì hết...
– Vui cái gì... chị cũng mệt muốn chết còn làm bộ...
– Xí... đủ sức uýnh thắng ngu là được rồi ha...
– Thôi nghĩ... đang đói mà còn giỡn kiểu này chắc đem chôn sớm quá...
– Xí! Chết lun cũng được. Ai bảo ngu con chọc chị chi...
– Hổng cần ai bỉu... thích thì chọc thôi à...
– Mún bị nhéo nữa hả! Đáng ghét!!! Hihi...
Chị nhéo vai tôi, miệng cười khúc khích. Tôi không đỡ, cười đáp lại. Chúng tôi nằm im, nghĩ mệt. Tự nhiên, tôi nghĩ nếu ngày nào cũng giỡn như trẻ con với chị sẽ tốt biết mấy. Chị em vui vẻ, không lo nghĩ cuộc sống xô bồ. Có lẽ chỉ khi giỡn như thế, người ta mới quên đi âu lo, nhất là quên những suy nghĩ về em.
Cuộc vui nào cũng tàn. Chúng tôi nằm im lặng nghỉ mệt. Chỉ còn tiếng xe, tiếng người nhộn nhịp bên ngoài. Tôi giở bức tranh của chị ra. Kí ức tôi không nhớ rõ từng chi tiết, nhưng gương mặt và ánh mắt xa xăm của cô gái trong tranh khiến tôi cảm nhận điều gì đó... tiếc nuối và khao khát.
– Trả cho chị... chưa xong mà nhìn gì...
Chị giật bức tranh, nhưng không giật mạnh, chỉ đưa tay cầm lấy.
– Chị vẽ hả?
– Uhm...
– Sáng nay dậy chạy đi vẽ tranh...
– Uhm... buồn ngủ lắm luôn...
– Đẹp đó...
– Cảm ơn nha. Ngu con biết gì mà bày đặt nịnh...
– Sao không biết con nhà nòi đó nha...
– Là sao...
– Máu nghệ sĩ đầy người nè...
– Xí... xạo sự...
– Xạo đâu... cha ngu là họa sĩ mà.
– Thiệt hôn...
Chị quay sang nhìn tôi, vẻ thích thú.
– Thiệt...
Tôi ngập ngừng...
– Cha ngu là họa sĩ mà...
– Hihi vậy cha ngu là nghệ sĩ rồi...
– Ờ chắc vậy... vì là nghệ sĩ nên...
– Nên gì ngu...
Tôi bật cười...
– Nghèo!
Tôi mỉm cười, chị hơi sốc khi tôi phá tan không khí vui vẻ. Tôi quay qua, cầm bức tranh chị, mỉm cười:
– Đùa đó... nhưng chị biết vẽ hồi nào vậy...
– Uhm chị mới học mấy tháng hà...
– Mấy tháng mà vẽ đẹp vậy rồi...
– Khỏi cần nịnh đâu ha. Chị vẽ còn yếu lắm, bị thầy dạy vẽ cốc đầu hoài...
– Sao cốc đầu... gì như con nít vậy...
– Hihi tại chị toàn vẽ linh tinh không luôn...
– Ờ giỏi... có tiềm năng thành nghệ sĩ rồi đó haha...
– Đáng ghét!
Chị cười, quay người nằm ngửa, tay kéo bức tranh lại gần.
– Đố ngu biết người trong hình là ai...
– È-hèm... ngu chịu thua. Chị đi vẽ lấy cảnh ở đâu ngu còn không biết, lấy gì biết nhân vật là ai...
– Xí... đồ khờ. Hổng thấy mặt giống chị hả...
– Cái gì... chị vẽ mà giống chị chi. Đừng nói với ngu là chị tự vẽ mình à nha...
– Chứ sao. Thấy chị vẽ mình đẹp không...
Hix, chưa thấy họa sĩ nào tự vẽ mình như chị. Nếu có, chắc tôi chưa biết.
– Trời đất! Rồi nãy giờ chị đi đâu vẽ đó...
– Chị ngồi ngoài bờ hồ nè...
– Rồi sao hổng thấy cái hồ đâu hết vậy...
– Hihi chị đâu có vẽ cái hồ... chị chỉ vẽ hình ảnh chị nghĩ ra thôi...
– Ờ... vậy thôi ta ở phòng vẽ luôn, bày đặt chạy ra hồ ngồi vẽ chi cho mệt người...
– Kệ chị nha. Chị thích rồi sao...
– Thì hổng sao. Chưa thấy ai như chị chạy ra hồ ngồi vẽ đã đời vẽ cảnh đâu đâu, lại còn lấy mình ra làm nhân vật chính nữa...
– Hihi... tại chị thích mà...
Tôi im lặng cười, nhìn bức tranh. Nét vẽ lung tung nhưng vẫn phân biệt được cây, hoa, gương mặt cô gái.
– Haizz... vẽ thì cũng đẹp... vậy mà bày đặt giấu giấu chi không biết...
– Tại chị chưa vẽ xong mà...
– Chưa vẽ xong sao chạy về đây chi...
– Chị sợ ngu dậy hổng thấy chị nên chị mới về nè...
– Trời sao chị biết ngu thức giờ này mà về...
– Ai biết đâu đoán thôi...
– Chứ không phải đói bụng chạy về bắt ngu dẫn đi ăn hả...
Chị cười, nhéo nhẹ vào vai tôi.
– Uýnh ngu chết giờ! Làm như chị là heo ham ăn nhox không bằng...
– Ừ... đoán thôi người ơi...
– Đáng ghét!
– Ủa mà chị định làm họa sĩ thiệt hả?
– Hổng có...
– Chứ sao tự nhiên học vẽ chi?
– Vì... vì...
– Vì gì mà khó nói dữ?
– Vì hồi trước chị coi cái phim đó đó rồi thấy nhỏ vai chính vừa xinh đẹp vừa biết vẽ...
– Ờ hiểu nên thích vẽ chứ gì...
– Hihi đúng rồi. Tại chị xinh đẹp rồi nên chị nghĩ chị phải học vẽ mới có được người yêu đẹp trai như nhỏ đó...
– Trời đất!
Tôi muốn á khẩu trước câu trả lời vừa đùa vừa ngây ngô của chị.
– Có vụ tại chị xinh đẹp rồi nữa hả...
– Tất nhiên!
Chị nghiêm mặt, nhìn bức tranh, trả lời đúng với hai từ "tất nhiên" như sự thật hiển nhiên chị xinh.
– Cứ cho là chị xinh đi, nhưng làm cái khác cũng có người yêu vậy mắc gì cứ phải biết vẽ?
– Uhm chị cũng có suy nghĩ vậy rồi. Nhưng nghĩ nhiều chị nhức đầu lắm. Chị thích có người yêu như vậy, thích giống nhỏ đó... thích cái phim đó...
– Phim gì mà chị cuồng dữ vậy trời?
– Bí mật. Mai mốt chị cho ngu coi chung với chị...
– Èo có bộ phim thôi cũng bí mật...
– Chứ sao. Phim của chị mà...
– Gì phim của chị?
– Hihi quên! Phim của chị thích...
Hình như chị chưa hài lòng, nói tiếp:
– Nhưng nhất định tôi sẽ là phim của chị...
– Chưa hiểu lắm?
– Uhm. Chị sẽ làm nó thành phim của chị...
– Hix càng lúc càng rối. Làm thành phim của chị là sao... sao làm được cô hai. Bộ tính làm đạo diễn đạo phim của người ta hả?
– Hổng phải! Mà chị sẽ làm nó thành của chị...
– Nghĩa là sao...
– Trời ơi ngốc quá nha nhox khùng. Thì ý chị là nó sẽ là câu chuyện của chị đó...
– ...Ờ... theo nhox hiểu... thì chị tính đưa phim thành thật...
– Uhm.....
Tôi im lặng, không phải vì tính cách tôi, mà vì tôi cố nín cười. Nếu không phải tôi, ai cũng sẽ phì cười trước câu trả lời thẳng tính và gương mặt nghiêm túc của chị.
– Bộ chị tính làm thiệt hả?
– Thiệt...
– Nghiêm túc?
– Uhm!
Tôi thôi cười. Chị nói nghiêm túc, nghĩa là chị sẽ làm. Có thể đó là mơ mộng, nhưng nếu nghiêm túc, ý định của chị không hề buồn cười. Chị quay nhìn tôi:
– Bộ nhox hổng tin chị làm được hả...
– Không phải không tin. Mà thấy nó sao sao ấy...
– Mơ mộng đúng hông?
– Uhm...
– Chị biết mà. Phong cũng nói giống nhox vậy. Hắn còn cười ầm lên khi nghe chị nói vậy nữa đó. Bực mình dễ sợ...
– Ờ ờ... (tôi cũng suýt cười)
– Kệ! Chị thích chị sẽ làm. Nhox biết không! Chị thích làm những gì người ta nói không thể, lại không thích cái kết của phim đó. Chị muốn làm cái kết khác...
– Sao?
– Với lại chị không thích cái kết của phim đó. Chị muốn làm cái kết khác...
– Uhm nhox hiểu! Nhưng mà vì một phim mà chị tính thay đổi cuộc sống của mình sao?
– Hihi nhox khờ! Làm điều chị thích mới là chị đúng không nè ^_^
Chị cười cốc nhẹ lên đầu tôi. Câu trả lời đơn giản của chị thuyết phục tôi không còn nghi ngờ ý định mơ mộng và mạo hiểm của chị. Cuộc sống xô bồ lắm, người ta chạy theo tiền bạc, danh vọng... mấy ai dừng lại nghĩ mình nên làm những điều mình thích? Chỉ một chút thôi, vì mơ mộng và thực tế rất khác, đời có thể là phim nhưng phim chưa chắc sẽ là đời. Nhưng với chị, chị nhất quyết biến điều không thể thành có thể, vẽ một bộ phim trở thành cuộc sống thật. Khó tin nhưng không sai, đó là chị mà.
– Bộ lúc nào chị cũng suy nghĩ mơ mộng như vậy hả?
Tôi mỉm cười hỏi chị. Tôi sợ câu hỏi làm chị buồn, nhưng không...
– Uhm. Nhox biết không. Chỉ khi nào chị suy nghĩ mơ mộng như vậy chị mới cảm thấy thoải mái, hổng bị đau đầu. Đi làm mệt lắm, lúc nào cũng phải suy nghĩ, tính toán. Nhiều lúc chị mệt mỏi tới stress. Hix, nên lúc nào hổng phải làm việc, chị muốn mình mơ mộng, suy nghĩ linh tinh, làm điều chị thích. Chị mới vui vẻ, làm việc mới tốt hơn.
– Nhox hiểu rồi! Hèn gì chị thích làm con nít!
– Hihi đúng rồi! Làm con nít mới vui đúng không nhox?
– Uhm... tất nhiên!
Chúng tôi im lặng. Nói linh tinh nãy giờ cũng nhiều, cũng chẳng cần phải suy nghĩ gì nhiều nữa. Mỗi người chọn cách sống vui vẻ, thư giãn sau giờ làm việc mệt mỏi, áp lực... chị chọn mơ mộng, làm điều người khác cho là bất thường để tìm niềm vui. Tôi chưa biết công việc của chị là gì, nhưng có lẽ dù công việc gì, người ta cũng mang rất nhiều áp lực. Có lẽ tôi nên học chị, học mơ mộng, sống trên mây như những bộ phim, những câu chuyện tiểu thuyết để tìm niềm vui sau giờ học tập, làm việc mệt mỏi.
Chúng tôi nằm như vậy sau khi nói chuyện đã đời, mỏi cả miệng. Tôi chợt nhận ra mình đã khác trước rất nhiều. Giờ đây, tôi đã biết tám chuyện nhiều hơn, nhưng chỉ có chị là người khiến tôi nói chuyện thoải mái. Ngay cả em tôi cũng chưa bao giờ làm được vậy. Phải nói, với em... hai đứa lạnh lùng, im lặng mới đúng là cặp đôi suýt hoàn hảo. Chỉ là suýt thôi, vì...