Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 54: Đà Lạt Về Đêm
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bình minh vừa rọi qua khe cửa, những tia nắng yếu ớt len lỏi vào phòng nhưng chẳng đủ để xua tan cái lạnh thấu xương của buổi sớm nơi phố núi. Tôi mở mắt, nhìn quanh như một phản xạ tự nhiên mỗi khi thức giấc. Bàn tay khẽ nắm lại… rồi tôi mỉm cười khi nhận ra trong tay mình vẫn còn nắm một bàn tay khác. Có chút hụt hẫng, bởi tôi biết đó không phải là bàn tay của em.
Chiếc giường của chị trống trơn, chỉ còn lại đống chăn gối xộc xệch. Nữ hoàng nhà tôi đã ngoan ngoãn… leo xuống ngủ dưới nền đất, đầu gối lên ghế sô-pha nơi tôi đang nằm. Ngốc quá, không chịu ngủ trên giường ấm, lại cứ thích chui xuống sô-pha làm ổ. Ngày nào cũng vậy, đua đòi ngủ dưới đất như một chú mèo nghịch ngợm. Thật chẳng thể hiểu nổi.
Tôi bật cười. May mà chị còn biết kéo theo hai chiếc chăn, cuộn tròn người lại như cục bông, ít ra cũng biết tự giữ ấm trước cái rét Đà Lạt. (Tôi chắc chắn phòng mình là nơi tiêu tốn nhiều chăn gối nhất trong cả khách sạn này, haha.)
Tôi khẽ nhúc nhích, lấy điện thoại ra xem giờ. Trời chưa sáng hẳn mà đã hơn 7 giờ rồi. Bụng réo o o, kiến bò rần rần. Nhưng biết làm sao đây? Chị vẫn ngủ say sưa, mặt úp vào gối, làm sao nỡ đánh thức để đi ăn sáng? Đành nằm im, âm thầm chiến đấu với cơn đói và cả nhu cầu… đi toilet sau một đêm ngủ quên mất =.=
Trời thương! Khoảng mười phút sau, điện thoại chị reo vang – cứu tinh của tôi. Là anh Phong gọi. Tôi cầm máy, lay lay vai chị:
– Dậy đi, anh Phong gọi kìa.
Tất nhiên, không dễ gì đánh thức được chị. Chị quay qua quay lại, miệng chu chu, mũi nhăn nhăn, tỏ vẻ khó chịu, nhất quyết không chịu mở mắt. Tôi đành định nghe máy, nhưng trời ơi, từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ vốn dĩ mù tịt công nghệ, làm sao biết dùng điện thoại cảm ứng? Tôi xoay đi xoay lại, tìm nút nghe mà chẳng thấy đâu. Điện thoại hết bài nhạc chuông mà tôi vẫn chưa mở được. Thở dài, tôi bỏ cuộc, quẳng điện thoại lại gần chị rồi lấy điện thoại mình bấm gọi lại anh Phong.
– Alo, M đây. Phương đâu, sao không nghe máy?
– Dạ, ngủ say quá, không chịu dậy nghe máy đâu anh.
– Ừ ừ, anh quên mất. Hai đứa ổn chứ? Tối qua bé Hân gọi nói em với Phương tự đi xe khách về hả?
– Dạ! Anh khỏi lên cho mất công.
– Phương chịu được không em? Hay để anh lên rước hai chị em về? Phương đâu quen đi xe khách.
– Dạ ban đầu chị không chịu, nhưng em nói mãi chị cũng đồng ý rồi. Anh đừng lo.
Anh Phong im lặng một lúc, như đang suy nghĩ, rồi nói:
– Thôi được. Để anh tìm đặt vé cho hai đứa. Tụi em tính chừng nào về?
– Thôi để em tự đặt. Chị với Hân không cho em về sớm, cứ bắt ở lại nên em chưa biết ngày nào được thả về đâu, anh.
– Ừ ừ, anh hiểu. Để anh xem sao, chút nữa anh gọi lại.
Anh Phong cúp máy. Hơn mười phút sau, anh gọi lại.
– Alo, em nghe.
– Ừ, em ghi số bạn anh nè. Anh nhờ nó đặt vé ngày mai, ngày mốt, và ngày kia nữa. Khi nào về, cứ liên lạc bạn anh, nó sẽ đưa hai người ra xe.
– Ủa, sao đặt nhiều vậy anh?
– Uhm, vé xe phải đặt trước mới có chỗ tốt, em ơi. Bạn anh sẽ thanh toán hết.
– Hix, em chưa biết ngày nào về, anh đặt trước vậy tốn kém lắm.
– (Cười nhẹ) Ừ không sao, tốn một chút để Phương được ngồi chỗ tốt, thoải mái. Quyết định vậy nhé. Nếu lúc về mà Phương mệt, em nói anh, anh sẽ đặt vé máy bay cho hai người về luôn, cho nhanh.
– Hix, anh làm vậy mất công quá.
– Haha, từ từ em sẽ quen thôi. Thôi, hai đứa chơi vui vẻ, có gì gọi cho anh. À, cẩn thận đó!
Anh Phong cúp máy. Tôi im lặng, thở dài. Đúng là anh Phong chăm sóc chị rất chu đáo, chiều chuộng chị tối đa. Chị thật may mắn khi có được người đàn ông tốt như vậy, yêu thương và quan tâm từng li từng tí. Ngay cả tôi – một thằng con trai – cũng ao ước có được một nửa yêu thương mình như anh Phong dành cho chị, huống chi là những cô gái khác.
Nghĩ lại mình, chẳng là gì cả. Em đến với tôi toàn phải chịu khổ, phải chăm sóc tôi, chứ có bao giờ tôi được chăm sóc em đâu. Em ở bên tôi, mất rất nhiều thứ. Còn tôi, ở bên em, chẳng mất cái quái gì cả. Bỗng nhiên, tôi tự hỏi: để em đi, rốt cuộc là điều tồi tệ… hay điều tốt đẹp?
Tôi nằm ngẩn nhìn trần nhà, lòng trăn trở giữa đúng và sai. Quá nhiều suy nghĩ cho buổi sáng của một thằng nhóc.
Tôi thức dậy bởi tiếng ai đó đang hát khẽ. Chắc là chị. Tôi mơ màng đến nỗi tưởng đó là em. Buồn cười thật. Tôi ngồi dậy. Chị đang tựa lưng vào sô-pha, nghịch điện thoại của tôi (quái, lấy lúc nào mà tôi không hay @@), miệng lẩm nhẩm một bài hát tiếng nước ngoài. Chị thức dậy từ lúc nào tôi không biết, nhưng vẫn cuộn mình trong đống chăn ấm, rõ ràng là chưa chịu rời sô-pha.
– Chị đang làm gì đó?
– Đồ con heo! Ngủ nướng thấy sợ luôn.
– Sax! Ai nướng?
– Chị dậy từ lâu rồi. Nhox con ngủ nướng làm chị đợi mòn mỏi, đói bụng muốn chết luôn.
– Thôi đi cô nương. Sáng nay em gọi chị dậy, có thèm dậy đâu.
– Sáng nào ai biết đâu?
– Ờ… giả bộ quên hay ha? Anh Phong điện thoại ầm ầm, kêu hoài mà chị không chịu dậy.
– Thiệt hả? Hắn gọi chi vậy?
– Gọi hỏi thăm thôi. Nói chuyện cả buổi trời mà chị không chịu dậy, nên nhox lại ngủ tiếp.
– Kệ nhox. Tóm lại, nhox là đồ con heo, thức dậy còn ngủ lại… lười biếng, xấu tính.
– Nè nè, vừa mới dậy đã xài xể người ta rồi ha.
Chị tròn mắt:
– Xài xể là gì vậy nhox?
– Là mới sáng sớm đã nói xấu nhox đó.
– Hihi, ráng chịu… Mà chị đói bụng lắm rồi, nhox dậy chở chị đi ăn nhanh đi.
– Từ từ, dậy đây. Để nhox đi vệ sinh cái đã.
– Nhanh nhanh nha.
– Chị đánh răng chưa?
– Chưa… chị sợ lạnh. Nhox đánh răng trước đi, chị nằm chờ nhox.
– Thôi đi, làm ơn đi đánh răng trước đi. Chị nằm xuống là ngủ lại liền.
– Không có đâu mà… nhox đi trước điiiiii… chị nằm chút à…
Vừa nói, chị vừa trườn lên sô-pha, cuộn mình vào chăn. Tôi đành lắc đầu, đứng dậy đi vào toilet.
– Ờ, nằm đó đi, chút nữa nhox tưới nước lạnh lên mặt, đừng có la.
– Thách!
– Ờ ngon! Chờ coi!
Tôi vào toilet, vừa đánh răng vừa giải quyết nỗi lòng. Thật sự, nếu không dậy, nằm thêm chút nữa, chắc có án mạng. Cũng như hôm qua, tôi không biết sài máy nước nóng, đành cắn răng dùng nước lạnh. Xong xuôi, tôi đi ra, không quên vốc một vốc nước lạnh, mưu đồ ám sát nữ hoàng (haha). Ra tới sô-pha, tôi ngồi xuống trước mặt chị.
– Nè nè… dậy đánh răng đi cô nương.
Chị không thèm trả lời, mắt nhắm nghiền, mặt run run. Chắc chắn là giả bộ ngủ. Tôi đưa tay lại gần mặt chị.
– Bày đặt giả bộ ngủ nữa, tưới nước lạnh cho khỏi giả bộ nè…
Tôi chưa kịp thực hiện, chị bật người dậy – bất ngờ, tôi không kịp né. Hai đầu “bưng” một cái! Tôi bật ngửa, lăn ra đất. Chị thì dội ngược lại sô-pha. Hai tiếng “uiiidaaa” suýt thành hét, may mà nhỏ nhỏ nên chưa bị phục vụ phòng lên kiểm tra như hôm trước.
– Trời ơi… chết người ta rồi… huhu, bể đầu chảy máu ròng ròng luôn rồi…
Chị ôm đầu rên rỉ. Tất nhiên, hậu quả đâu có nặng như chị la. Tôi đau nhưng vẫn ngồi dậy, thấy chị ôm đầu lăn qua lăn lại, diễn như thật. Chưa thấy ai tráo trở như người này, bị đụng đầu mà nằm ôm hai mắt, lăn lộn khí thế. Tôi không thèm quan tâm, ngồi xuống bên cạnh nhìn.
Lăn la đã đời, thấy không ai dỗ, chị thò tay ra kiếm tôi.
– Thôi đi cô hai… la đã chưa? Đụng có chút xíu mà la như sắp chết tới nơi. Dậy đi, đánh răng nhanh đi.
Quê độ, chị không thèm trả lời, kéo chăn trùm kín mặt, làm bộ giận dỗi. Đau tim thật.
– Thôi, xin lỗi. Đừng giận nữa, dậy nhox chở đi ăn sáng nè.
– Ăn một mình đi.
– Hehe, hông đói hả?
– Xí… đau muốn chết, ăn hông vô.
– Chết đâu mà chết! Còn sống nhăn kìa.
– Giờ hông chết, chút nữa sẽ chết.
– Thôi mệt quá… sắp 11 giờ rồi. Không dậy coi ai đói biết liền.
– Kệ chị! Quan tâm chi dzạ.
– Giận hoài… như con nít ấy. Thôi, xin lỗi… nè, phạt đi.
– Không thèm! Cụng đầu người ta đau muốn chết, còn ngồi cười. Thấy ghét!
– Hehe, ai bỉu đụng có chút xíu mà chị la thấy sợ, như con nít.
– Mệt… ai con nít hồi nào. Chị bị đau thiệt chứ bộ. Nè, sưng một cục luôn, chảy máu nữa.
– Đâu, đưa coi.
Chị kéo chăn, thò đầu ra, đưa trán lại gần. Tôi xoa xoa, tìm mãi chẳng thấy máu, cũng không thấy sưng.
– Có sưng có chảy máu đâu cô hai?
– Có mà…
– Không có…
– Chị nói có là có… hix, không chảy máu nhưng bị sưng nè…
– Rồi thì sưng, chút ăn no vào, tôi tự xẹp liền à.
– Đồ khùng… ăn no sao xẹp?
– Ờ thì ăn no bụng tôi phình ra, đầu phải xẹp vô chớ…
Tôi vừa cười vừa chọc tay vào bụng chị. Chị cười khúc khích, vội đứng dậy cốc một cái vào đầu tôi rồi chạy thẳng vào toilet.
– Hihi, đồ xạo sự… mệt quá, chờ chị chút…
Tôi xoa đầu, nhìn theo… Thật đó, chị đúng là như con nít… Giỡn với chị, tôi quên cả buồn phiền.
Hơn nửa tiếng sau chị mới chuẩn bị xong. Vẫn bộ đồ kín mít, màu hồng, trắng, không biết mặc mấy lớp, nhìn chị như cục bông gòn, đáng yêu hết nấc. Chị tung tăng đi sau tôi, tranh thủ ngắm mình trong gương chiếu hậu, mặc kệ tôi xoay xở chiếc xe, tự tay đội nón bảo hiểm, tôi phải cài dây cho chị.
– Hihi, thấy chị đẹp hok nhox?
– Ờ, y như cục bông gòn.
– Là sao?
– Thì đẹp chứ sao… có điều… hơi méo…
– Sao méo? Méo chỗ nào?
Chị vội lùi lại, soi mình trong gương.
– Ờ thì cái đầu bị sưng nên hơi méo =))
Tôi bật cười. Chị xụ mặt, leo lên xe, dứ nắm đấm trước mặt tôi:
– Quýnh một cái là phù mỏ liền giờ… chọc chị hoài nha!
Tôi đề máy, cho xe hòa vào dòng người. Sau lưng, chị vui vẻ hít khí trời lạnh, xuýt xoa, luyên thuyên đủ chuyện không đầu không đuôi. Tôi chở chị chạy đại theo con đường chị thích, cuối cùng dừng ở một quán cà phê – nhà hàng lưng chừng núi. Hình như những quán đẹp ở đây đều nằm lưng chừng, có thể nhìn về phía thành phố. Tôi và chị chọn bàn sát cửa sổ, ngắm cảnh thành phố bên dưới. Tôi gọi bít tết quen thuộc, chị thì ăn bò kho với bánh mì. Ăn xong, tôi gọi cà phê đen không đường, chị gọi cà phê kem. Hai đứa vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện hàng giờ, những câu chuyện vụn vặt hòa vào tiếng nhạc du dương.
Cả buổi chiều, tôi và chị lang thang khắp thành phố, chạy theo quán tính vì chẳng biết đường. Tôi đưa chị đến vườn hoa thành phố để chụp ảnh, rồi quay lại Hồ Xuân Hương đi xe ngựa ngắm cảnh, ăn uống. Phải nói, chị ăn khỏe thật. Cả buổi chiều ăn không ngừng, vẫn kêu đói, thèm ăn liên tục… tới mức tôi không còn hơi nào để tính tiền nữa. Đúng như anh Phong nói, cứ thế này chắc phá sản =.=
Tối đến, dù cả buổi chiều đã ăn vặt không biết bao nhiêu món, tôi vẫn phải đưa chị đi ăn tối. Hai đứa túm tụm, run rẩy vét xong nồi lẩu dê thì cũng hơn tám giờ. Điểm đến cuối cùng là Đà Lạt Night. Lần thứ hai đến quán, cảm giác vẫn thân quen lạ kỳ. Không phải kiểu tình yêu sét đánh, mà nhẹ nhàng, thân thiết.
Chọn bàn gần cửa sổ, chỗ hôm qua đã có khách. Không sao, nhìn thành phố từ một góc khác cũng hay. Một cà phê đen cho tôi, một cà phê kem cho chị. Hồi nãy la sợ nóng vì uống cà phê nhiều, giờ đây vẫn đòi cà phê kem cho bằng được. Chị cởi áo khoác bông, nhảy sang ngồi cạnh, vòng tay ôm lấy cánh tay tôi, xuýt xoa:
– Lạnh quá chừng lun ha nhox. Mặt chị sắp đóng băng rồi nè…
– Ờ lạnh mà hổng mặc áo, cởi ra chi…
– Cởi ra mới lạnh…
– Trời đất, tự nhiên than lạnh còn đòi được lạnh chi trời…
– Hihi, thì lạnh mới ngồi kế nhox nè…
Chị nép sát vào tôi, lấy áo bông trùm lên ngực tôi. Cảm giác như chị đang đùa giỡn với cái lạnh Đà Lạt. Chị vô tư kéo cửa sổ, ngẩng đầu đón gió lạnh, rồi rùng mình chui sâu vào vai tôi. Hết run lại mở cửa sổ, rồi lại chui vào… cứ thế, đến khi phục vụ mang đồ uống ra, chị mới ngồi thẳng, giành ly cà phê của tôi.
– Gì nữa?
– Pha cà phê.
– Pha chi, cà phê pha sẵn mà.
– Mới hôm qua giờ quen rồi hả? Chị pha cà phê cho bớt đắng nè…
– Trời đất, hôm qua tưởng giỡn, nay làm thiệt nửa hả?
– Chị có giỡn đâu. Sau này đi uống cà phê với nhox, chị sẽ làm như thế này hoài…
– Ờ nhưng mà…
– Hihi…
Chị bịt miệng tôi, vui vẻ đưa ly cà phê lên môi, xoay vài vòng để son bám đều miệng ly, rồi mới trả lại cho tôi, quay sang ly cà phê kem ngọt ngào của riêng mình. Tôi không nói gì, im lặng thưởng thức món “cà phê son” đặc biệt của chị. (Nói thật, vẫn đắng nghét, ngọt ở đâu không biết.)
Có vẻ chán trò chơi với gió lạnh, chị im lặng, ngả đầu lên vai tôi, nhẩm theo điệu nhạc, tay nghịch điện thoại tôi. Bỗng nhiên, chị đưa điện thoại lên trước mặt tôi.
– Nhox!
Tôi giật mình. Trên màn hình là số điện thoại của em. Cái tên quen thuộc như một mũi kim đâm sâu vào tim, khiến tôi khẽ rùng mình vì đau.
Chưa kịp cảm nhận trọn vẹn nỗi đau ấy, chị đã đưa tay bấm nút xóa. Tôi hơi giật mình, nhưng không ngăn. Xóa xong số, chị bấm vào tin nhắn, chọn “delete all”. Từng lá thư bay chậm vào thùng rác. Số tin nhắn giảm dần, rồi cuối cùng… về 0. Những tin nhắn yêu thương ấy mãi mãi không còn tồn tại trong điện thoại tôi nữa.
Giờ đây, tôi cũng chẳng nhớ nổi số điện thoại của em. Chưa bao giờ tôi có thói quen nhớ số điện thoại ai, kể cả số mình. Tôi luôn vô tâm, hời hợt như vậy. Một thằng như vậy.
Tôi cũng không hiểu vì sao lúc đó không ngăn chị xóa kỷ niệm ấy. Chỉ biết im lặng để chị làm. Không phải tôi không muốn giữ, cũng chẳng phải muốn mọi thứ về em biến mất. Đơn giản vì người làm điều đó là chị. Ừ, tôi chỉ có thể nghĩ được như vậy thôi.
Tôi im lặng nhìn ra cửa sổ, lòng trống rỗng. Còn chị thì nhẹ nhàng cất điện thoại vào túi áo tôi, nép sát hơn, siết tay thủ thỉ:
– Nhox sẽ không giận khi chị làm như vậy đúng không? Chị biết nhox sẽ không giận chị đúng không? Hì… nhox nên quên. Bắt đầu bằng việc delete…
– Tại sao?
– Vì chị muốn nhox phải như vậy. Chị không cho phép nhox buồn vì quá khứ một giây nào nữa. Chị không thích… chị không vui vì điều đó.
– Ừ.
Tôi im lặng. Chị cũng im lặng. Gió lùa vào, lạnh tái người. Cũng tốt, đóng băng luôn càng tốt. Tôi chẳng biết phải nghĩ gì, làm gì lúc này.
Rồi tự nhiên, tôi nói với chị. Nói nhiều lắm. Tôi kể về em. Từ lần đầu gặp, mọi thứ như một cuộn phim chậm. Đôi lúc tôi ngừng lại, bật cười khi nhớ chi tiết buồn cười của hai đứa. Chị cũng cười theo, nhấp ngụm cà phê, rồi lại lắng nghe. Tôi kể về lời hứa mười năm, về nỗi đau của tôi và em. Tôi biết lúc đó mình đau lắm, nhưng chẳng hiểu sao lại bình tĩnh kể với chị. Thậm chí, tôi còn mỉm cười rất nhiều.
Mỉm cười thôi, nhưng tươi lắm. Cười thoải mái, cứ như hai đứa đang cùng nhau ôn lại chuyện vui ngày xưa vậy.
Trời về khuya. Chỉ còn tôi và chị ngồi ở góc đó, trò chuyện. Những khu vực khác vẫn có khách, nghe nhạc, chơi đàn… Có lẽ, người ta dành riêng căn phòng đó cho tôi và chị. Ai mà biết được, trùng hợp chăng? Hay vì gió lạnh đến mức đôi mắt tôi đóng băng, tôi và chị bơ đời, chẳng nhìn thấy ai trong phòng nữa? Cười!
Ai nhìn vào tôi và chị lúc này, có lẽ chỉ thấy hai con người đang nói về chuyện vui, nhẹ nhàng, không giống đang kể về sự chia xa. Câu chuyện kết thúc. Tôi ngừng nói, nhấp ngụm cà phê cuối cùng rồi im lặng. Chị không nói gì, gọi phục vụ thanh toán, kéo tay tôi đứng dậy.
– Mình về nha nhox? Trễ rồi.
– Ừ.
Tôi ra xe, cài dây, đội nón cho chị, cho xe chầm chậm lăn bánh. Lâu lắm rồi tôi mới thấy chị im lặng và mỉm cười như tôi lúc này. Có lẽ, cuộc sống sinh ra chị để làm chị của tôi. Tiếc là không phải chị em ruột, nhưng lại hiểu nhau rất nhiều. Hiểu về suy nghĩ, cảm xúc. Còn cuộc sống của chị? Vẫn là một màn bí mật. Ít nhất là đến giờ, tôi chưa thật sự quan tâm.
Con đường vẫn như hôm qua. Gió lạnh buốt. Tiếng côn trùng. Tiếng thì thầm của hàng thông. Vài chiếc xe lao đi rồi mất hút phía xa. Chị nép sát vào tôi, tôi cảm nhận rõ hơi thở sau lưng, cả nụ cười mỉm của chị. Bỗng nhiên, tôi nghĩ: nụ cười mỉm độc quyền của tôi có nguy cơ bị chị cướp bản quyền rồi.
Vòng vèo vài con đường ngoại ô, im lặng, ít xe. Nhưng vào trung tâm thì khác. Vẫn nhộn nhịp, nhưng không xô bồ như Sài Gòn. Tiếng xe, tiếng người, tiếng nhạc, tiếng rao… hòa thành một bản nhạc dài trong đêm. Tôi dừng xe trước khách sạn. Chị bước xuống, tôi cởi nón, rồi chị đứng chờ ngoài cổng, không vào theo. Có lẽ, cả hai đều nghĩ: chưa nên về nghỉ ngay. Đi dạo dưới trời se lạnh là đặc sản không thể bỏ qua khi đến Đà Lạt.
Cất xe xong, tôi ra cổng. Chị đang ngồi bên vệ đường, nghịch chiếc mũ len hồng. Thấy tôi, chị đứng dậy, khoác tay vào tay tôi. Hai đứa bước chậm về phía hồ. Ghé hàng kẹo bông, tôi mua cho chị hai cây – một xanh, một hồng. Chị vô tư lè lưỡi thưởng thức ngay giữa đường, tay kia vẫn khoác vào tôi. Tôi chẳng ăn gì, hai tay bỏ túi. Tôi thích Đà Lạt về đêm – được đi chậm, không phải lo xe cộ, không phải nghĩ cách sang đường, không cần đi nhanh.
Khi hai cây kẹo bông hết, hai đứa vừa tới bờ hồ. Đêm khuya, người vẫn còn ngồi rải rác. Một số ăn uống, trò chuyện, ca hát, đùa giỡn. Một số cặp đôi ôm nhau tâm sự. Chọn chỗ sạch, tách xa người lạ, chị kéo tay tôi ngồi xuống, gia nhập đội quân bao vây mặt hồ.
– Trời lạnh ghê ha nhox. Mặt chị sắp đóng băng luôn rồi nè.
– Ừ, lạnh thiệt…
– Hihi, nhox chịu lạnh giỏi không?
– Hên xui…
– Chị chịu lạnh giỏi lắm đó…
– Biết rồi…
– Tin không?
– Có nói gì đâu…
– Pleeee… nhưng chị vẫn thấy lạnh lắm…
– Gì ngược đời vậy…
– Uhm, chịu lạnh giỏi nhưng đâu có nghĩa là hổng bị lạnh. Nè, coi tay chị đi… lạnh cóng luôn nè…
Chị tháo găng tay, áp hai bàn tay lên mặt tôi. Đúng là lạnh thật.
– Rồi biết rồi, đeo găng vào đi, chút nữa thành kem luôn giờ.
– Hihi, đồ khùng, kem đâu ra.
– Thì lạnh tay đóng băng thành kem.
– Èo! Vậy cũng nói. Mà kem này ăn không được đâu mà đòi.
– Ai đòi hồi nào.
– Chứ nói tay chị đóng thành kem chi. Ý đồ đòi ăn kem chứ gì.
– Thôi đừng xuyên tạc. Nhox chẳng thích ăn kem đâu.
– Kem ngon mà.
– Ờ, nhưng không thích cho lắm.
– Xì… mấy người không thích kem là những người ngốc nhất…
– Sao mà ngốc…
– Vì kem rất ngon…
– Ờ thì ngon. Người gì lớn rồi mà tối ngày cứ kem kem kẹo kẹo như con nít…
– Hihi, chị thích làm con nít mà…
– Ờ… thôi nhox thua. Nói gì cũng nói được hết…
– Hì…
Chị cười. Tôi cũng cười. Cười vì câu chuyện con nít, không đầu không đuôi.
– Nhox sẽ làm gì nếu bây giờ nhox là con nít?
– Chưa biết! Nhox cũng chưa lớn lắm nên chưa có nhu cầu hồi xuân như chị…
– Quýnh phù mỏ giờ. Ý nói chị già đó hả?
– Haha, cái này tự chị nói nha…
– Xí! Tại nhox có ý đó chứ bộ…
– Ờ ờ! Hehe (nhún vai)
– Nhưng chị đâu có lớn lắm đâu… chị còn trẻ mà đúng không?
Chị dựa đầu vào vai tôi.
– Ừ thì còn trẻ mà… y như con nít như bây giờ đây nè…
– Hì, chị thích làm con nít lắm…
– Vì sao?
– Vì con nít mới được chiều chuộng, mới được người khác chăm sóc, bảo vệ…
Chị ngừng một lúc, rồi tiếp:
– Vì con nít sẽ không bao giờ phải lo nghĩ, phải đau nhiều như nhox của chị bây giờ nè.
Tôi khẽ giật mình, nhưng bàn tay chị kịp siết nhẹ bắp tay tôi.
– Ừ… cũng đúng.
– Nhox đau nhiều lắm đúng không?
– Ờ…
– Vậy sao nhox thích cười?
– Ờ, không lẽ khóc…
Hình như chị không bận tâm lời tôi. Chị chỉ thích hỏi theo ý chị thôi.
– Vậy sao nhox cứ giả bộ không bị đau hoài vậy?
– Giả bộ hồi nào…
– Vì nhox cười với chị suốt nè…
– Ờ… thì hôm kia chị đâu có cho nhox buồn…
– Không cho nhox buồn chứ đâu có nghĩa là bắt nhox giả bộ cười…
– Vậy giờ chị muốn sao?
– Hihi, chị muốn nhox cười nữa cơ…
@@ nói vòng vòng, chẳng biết chị muốn gì (haha)
– Thì đang cười nè.
– Tốt…
Tôi thề là tôi chẳng hiểu chị muốn nói gì, muốn tôi làm gì. Từng câu chữ như đứa trẻ trò chuyện một mình – không nhiều nội dung, nhưng cũng không dễ để người lớn nào hiểu được.
– Chị ghét làm người lớn lắm. Nhox có ghét không?
– Ừ, nhox hok ghét nhưng cũng hok thích…
– Sao vậy?
– Có ghét hay thích thì cũng như không. Cuối cùng vẫn phải lớn. Cứ tự nhiên cho khỏe, khỏi lo nghĩ mệt óc.
– Uhm… phải chi có thuốc gì uống vào xong làm con nít hoài nhox ha…
– Ờ… chị bị cuồng làm con nít rồi đó…
– Kệ chị! Chị sợ làm người lớn lắm… thật đó… cực kỳ sợ luôn!
Chị lè lưỡi, rùng mình như tăng thêm phần thuyết phục.
– Ờ thôi, sợ thì đừng có làm người lớn…
– Hix, đang ráng làm con nít nè… cũng mệt lắm chứ bộ…
– Mệt thì đừng làm… để mọi thứ tự nhiên cho khỏe…
– Xí… không tự nhiên được đâu… nói chuyện với nhox tức muốn chết! Ghét quá!
– Ờ… (haha)
Chị im lặng. Sau một hồi nói lung tung với thằng ngố như tôi, có lẽ chị bỏ cuộc rồi. Giờ có 100 thằng như tôi ngồi đây cũng chưa chắc hiểu được chị đang nói gì. Một người kỳ lạ!
– Chị cảm thấy ganh tị với nhox…
– Vụ gì nữa?
– Vì nhox sắp thành người lớn…
– Là sao?
– Chị cũng cảm thấy ganh tị với bé Thy!
Lại nói chuyện không thèm để ý người khác nói gì @@.
– Tại sao?
– Vì bé Thy chọn đúng người để yêu. Rất xứng đáng. Thật đó! Chị rất ganh tị!
– Không tốt như chị nói đâu…
– Không! Chị cảm thấy tốt. Nhox yêu hết mình, nhox làm tất cả vì bé Thy. Ít nhất, nhox tốt nhất đối với bé Thy…
– Có lẽ vậy…
Chị từ từ ngả đầu nằm lên hai chân tôi, tay đan trước ngực.
– Nhox có hối hận khi để bé Thy đi không?
Tôi nhìn ra mặt hồ.
– Nhox chưa biết. Từ trước giờ, nhox chưa bao giờ hối hận bất cứ việc gì, dù đúng dù sai, tốt hay xấu. Nhưng lần này… thật sự, nhox chưa biết mình có hối hận hay không…
– Nhox sẽ không hối hận đúng không?
Chị xoay đầu tôi nhìn vào mặt chị.
– Ừ. Có lẽ không…
– Chị biết mà ^^.
– Hay ta…
– (Cười) Papa chị nói: làm đàn ông thì phải chịu trách nhiệm với lời mình nói. Đàn ông không được hối hận vì việc mình đã làm, mà phải tìm cách làm điều tốt hơn. Chị muốn nhox không được làm trẻ con nữa. Nhox phải nhanh nhanh làm người lớn như papa chị…
– Có vẻ papa chị là người tốt nhất phải không…
– Tất nhiên rồi. Papa chị là good men!
– Vậy chị kể về papa chị cho nhox nghe đi?
– Hihi, sau này chị sẽ kể.
– Sao vậy?
– Vì chị không chắc về nhox…
– Về điều gì?
– Về lòng tin…
– Lòng tin về cái gì?
– Lòng tin nhox sẽ thực sự trở thành một good men! Chị phải tìm hiểu kỹ mới được.
– Coi bộ khó ha…
– Uhm… một good men rất khó. Khi nào nhox sẵn sàng học làm good men như papa chị, chị sẽ nói với nhox…
– Rồi… ok luôn…
Chị cười, vỗ nhẹ vào má tôi.
– Còn bây giờ nhox nên học cách quên bé Thy…
Tôi hơi bất ngờ. Chẳng lẽ chị bỏ quên lời hứa của tôi và em sao?
– Nhưng…
– Nhox nên quên. Thật đó… Nếu nhox muốn làm một good men như papa chị, nhox nên học cách quên bé Thy. Vì một good men của gia đình khác với một đàn ông “tầm thường”. Sau này nhox sẽ hiểu.
– Nhox không chắc hiểu được chị… nhưng còn lời hứa… chị từng nói chị ghét nhất thất hứa mà…
– Ừ! Chị ghét người thất hứa lắm. Nhox vẫn sẽ giữ lời hứa với bé Thy. Nhưng chị muốn nhox quên để làm một good men. Vì một good men mới đủ sức giữ đúng lời hứa của mình.
– Hơi khó hiểu…
– Hihi, chị cũng chưa hiểu nữa…
– Hix… lời của chị nói mà…
– Chị không biết. Chị chỉ cảm thấy nên vậy thôi. Nhưng chị sẽ cùng nhox tìm hiểu.
– Ờ… vậy cũng được.
– À còn nữa đó…
– Chuyện gì?
– Nhox sẽ làm người mạnh mẽ đúng không?
– Ừ… thì ai cũng muốn làm người mạnh mẽ mà…
– Hì… vậy chị sẽ làm người yếu đuối…
– Sao vậy?
– Vì nhox sẽ là em trai. Em trai nghĩa là con trai, con trai thì phải mạnh mẽ hơn con gái. Vì chị là chị gái mà…
– Trời! Tưởng gì… ờ chị muốn sao cũng được.
Chị của tôi là vậy đó. Những lời chị nói luôn mang màu sắc trẻ con, nhưng không dễ hiểu. Cách sống, cách cảm nhận cuộc sống qua lời chị luôn bí ẩn, kỳ lạ, có chút xa rời thực tế.
– Nhox ơi!
– Sao chị?
– Khi nào nhox làm người lớn… nhox đừng khác nha?
– Là sao?
– Nghĩa là nhox đừng như những người lớn khác. Nhox hãy làm người lớn, nhưng đừng quên cách sống của nhox như giờ… giống như cách nhox đối xử với bé Thy ấy.
– Để làm gì?
– Để chị còn kiểm tra nhox có thích hợp làm một good men như papa không đó?
– Haha… rồi ok… nhox sẽ cố gắng…
– Hihi, hứa nha.
– Uh!
– Chị vẫn ganh tị với bé Thy lắm!
– Lại ganh tị nữa @@
– Chứ sao! Chị vẫn là con gái mà…
– Gan tị chi không biết… chị nên hài lòng vì có người tốt gấp trăm lần nhox kìa…
– Ai?
– Papa chị!
– Papa chị không tính vô đây…
– Vậy còn một người…
– Ai…
– Anh Phong chứ ai…
– Hả…
– Hả cái gì… lo ganh tị với Thy… chị quên anh Phong cũng đối xử rất tốt với chị sao…
– Hok dám… hắn rất đáng ghét…
– Ghét thiệt hok…
– Ừ… ghét thiệt. Mà ý nhox đang nghĩ gì đó…
– Nghĩ về mối quan hệ của chị với anh…
– Trời… ra là vậy… hihihi
– Cười cái giề… biết mắc cỡ nửa hả
– Hok dám… hihi, sau này nhox sẽ biết…
– Biết gì?
– Bí mật. Mà nhox đừng nhắc tới hắn nữa. Lo cho nhox kìa. Nhox vẫn phải giữ lời hứa với chị đó. Không được buồn nữa.
– Ừ… hứa rồi mà.
– Uhm… ngoan!
Chị ngồi dậy, vươn vai.
– Oa oa, chị buồn ngủ rồi. Mình về đi nhox… mệt ghê, nói chuyện với nhox mệt muốn chết. Chị phải suy nghĩ đau cả đầu…
– Ờ thì về (cười). Ai mượn suy nghĩ nhiều rồi than.
– Không suy nghĩ sao được. Tự nhiên nhox kể quá trời… tự nhiên vướng vô tên nhox con như nhox… mệt thiệt…
– Ờ thì sorry… tự nhiên lôi chị vào chuyện của nhox…
– Nhưng không sao… cũng thú vị lắm. Ít nhất, nhox không như những người khác chị biết. Haizz… lỡ rồi, đành chịu thuiiiiii
– Lèm bèm gì nữa đó…
– Hihi, chị nói lỡ làm chị nhox rồi, phải lo cho nhox thôi…
– Ờ ờ… cái này tự chị lo nha. Lo mệt đừng có than…
– Hihi, chị cứ than làm gì chị. Lo là lo mà than sẽ than. Lúc đó nhox phải chịu trách nhiệm…
– Có vụ này nữa…
– Chứ sao. Ai bỉu nhox là em chị. Nhox phải có trách nhiệm vì làm chị gái lo…
– Thôi mệt quá… rồi… coi như xui bị làm em chị được chưa… tự nhox biết số mình rồi…
– Hihi, may mắn lắm mới được làm em chị đó nha nhox con…
– Thôi nha… nhox được rồi, thêm chữ con chi nữa…
– Hihi, nhox con nhox con nhox con…
Chị vừa trêu vừa quay lưng chạy đi. Tôi cũng mỉm cười, đuổi theo. Mang giày cao gót mà chạy cũng nhanh ớn, tôi đi kế bên phải làm bộ đang chạy thật nhanh (haha). Chạy được một lúc, chị bất ngờ ngồi thụp xuống đất. Tôi đành dừng lại, ngồi kế bên.
– Gì nữa vậy cô hai…
– Hix, chị mệt… chị đói bụng… và chị buồn ngủ.
– Sax… thì đang đi về nhà nè…
– Chị đi hết nổi rồi…
Tôi chống cằm suy nghĩ.
– Chứ muốn sao?
Chị không nói gì, đưa hai tay ra trước, mắt nhắm nghiền, miệng mỉm cười (ghét thật). Tôi lắc đầu… hiểu rồi.
– Biết rồi cô hai… hix hix…
Tôi xoay lưng lại. Chị hí hí mắt nhìn tôi, rồi vui vẻ đứng dậy leo lên lưng, để tôi cõng. Cõng chị thì nổi, nhưng cõng từ đây về phòng chắc… đem chôn tôi luôn quá. (Tự thấy tào lao thiệt, haha.)
Tôi cõng chị trên đường… mệt thì mệt, nhưng vẫn vui vì sau lưng, chị đang vui vẻ ngả đầu lên vai tôi. Đi ngang hàng cá viên chiên, chị chỉ tay. Tôi dừng lại mua hai xâu, rồi lại tiếp tục cõng chị về. Vật vã, thở dốc, than thở, cười đùa, thậm chí nằm lăn giữa đường (ở đúng dơ) cả chục lần, hai đứa mới về tới khách sạn. Rụng rời tay chân… ai bảo cõng con gái giữa đêm Đà Lạt lãng mạn, tôi sẽ bẻ răng đứa đó liền… cực kỳ dở hơi và lãng nhách thì có… mệt điên người đây nè… Mất 20 phút ra hồ, mà lúc về mất gần tiếng mới lết về tới nơi.
Chị thì sung sướng lắm, giỡn cả đoạn đường, giờ mệt nằm ngủ ngon lành trên vai tôi, tay vẫn cầm cây cá viên chiên chưa ăn hết, mắt nhắm nghiền, mặc tôi xấu hổ với cô tiếp tân trực quầy. Lấy chìa khóa, cười trừ, tôi lấy hết sức tàn cõng chị lên phòng, mở cửa, nhẹ nhàng đặt chị xuống giường, cởi giày, cởi nón, đắp chăn, rồi mới bò qua sô-pha nằm uống trà. Giờ trà nóng hay lạnh gì tôi cũng quất tuốt@@. Hix, sao trong phim, cõng nhau nhìn lãng mạn, nhẹ nhàng, còn tôi cõng chị thì thừa sống thiếu chết, quên cả cái lạnh Đà Lạt luôn… mệt… Giấc ngủ đến vội khi tôi chưa kịp đặt ly trà xuống bàn.
Đôi khi ồn ào như vậy cũng tốt. Đôi khi khó hiểu, trẻ con như với chị, cũng tốt… không phải suy nghĩ nhiều về chuyện đã qua… như thế, giấc ngủ sẽ đến nhanh chóng, và đêm Đà Lạt sẽ bớt lạnh hơn – ngay cả trong mơ.