64. Chị Em Và Bữa Cơm Tối

Câu Chuyện Đời Tôi

Chị Em Và Bữa Cơm Tối

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chị lái xe vòng quanh khắp những con phố lớn nhỏ ở quận 7, cuối cùng dừng lại bên vệ đường, một bên giáp đường nhựa, một bên là cánh đồng cỏ lau mênh mông, xa xa là những tòa nhà đang xây dở. Chị mở nhạc, một bản ballad nhẹ nhàng vang lên. Chị tháo dây an toàn, cầm ly cà phê sữa lên uống một ngụm, rồi nhắm mắt nhẩm theo lời bài hát. Lúc này, gương mặt chị toát lên vẻ thư thái, tươi vui dù cả ngày chỉ toàn ngủ nghỉ và ăn uống vô tội vạ.
Nếu có ai đứng ở vị trí tôi lúc này, chắc cũng chỉ mỉm cười nhìn chị mà không nói gì. Chị không còn là nữ hoàng xa cách nữa, mà là một cô gái bình thường, hòa mình vào giai điệu, bình yên vô cùng. Nhạc chuyển sang bài khác, vẫn là giai điệu du dương, chị khẽ dựa người vào tôi, tay vẫn cầm ly cà phê. Hiểu ý, tôi cũng nhẹ xoay người để chị có thể dựa trọn vẹn vào lòng tôi.
Bên ngoài, mưa rơi lộp độp lên nóc xe, từng giọt mưa va vào kính cửa, tan biến ngay lập tức. Dường như tất cả những bộn bề của cuộc sống đều bị lãng quên trong khoảnh khắc ấy... nhưng tôi lại không thể quên. Chỉ là tôi không nói ra, không thể nói ra mà thôi. Trước mắt là cánh đồng cỏ lau rộng lớn, mưa càng làm tầm nhìn mờ đi, khiến mọi thứ trở nên xa xôi, mênh mông. Khoảng cách từ đây đến bên kia cánh đồng... ừ, chỉ cần bước ra, vài phút dưới mưa là tới. Nhưng khoảng cách từ đây đến bên kia đại dương... làm sao tôi có thể vượt qua đây?
Tôi im lặng nhìn xa xăm, bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi. Khẽ nhìn xuống, chị mỉm cười, mắt vẫn nhắm. Cảm giác bình yên chợt ùa về, như thể chỉ cần chạm vào nhau, chị đã hiểu được lòng tôi. Sài Gòn mưa, ngoài đường lấp lóa ánh đèn, trời đã tối... nhưng vẫn có hai người xa lạ, hoàn toàn khác biệt, ngồi trong chiếc xe nghe những khúc nhạc ru đời. Cảm giác gia đình bình yên đến thế, và chị - người chị trong gia đình ấy - thật tuyệt vời như chính sự bình yên ấy vậy.
Từ giây phút ấy, tôi tự hứa với lòng mình: mỗi giây, mỗi phút, mỗi ngày sau này, từng lời nói, từng hành động của những người tôi yêu thương, tôi sẽ ghi nhớ, trân trọng và không bao giờ quên. Mưa Sài Gòn, mưa của yêu thương!
Mưa càng lúc càng nặng hạt, tiếng mưa rơi xen lẫn tiếng nhạc du dương như hòa quyện vào nhịp đập trái tim. Người ta có thể sợ hãi, lo lắng trước những rủi ro khi trời tối, nhưng khi bên cạnh chị, nhìn đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi mấp máy theo nhịp thở... ai nỡ phá giấc ngủ của một thiên thần? Tôi mỉm cười, vặn nhỏ điều hòa, bật đèn xe rồi ngả đầu vào kính cửa, đưa mắt nhìn ra màn mưa. Giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng. Bỗng tôi nghĩ: Sài Gòn, liệu có ai điên như tôi dám đậu xe giữa nơi này để ngủ?
Tôi chẳng có giấc mơ nào. Ngủ rất sâu, tỉnh dậy khi cảm nhận chiếc xe khởi động nhẹ nhàng. Chị quay sang nhìn tôi, cười nhẹ:
– Dậy rồi hả.
– Ừ! Chị dậy hồi nào.
– Được nửa tiếng rồi đó.
– Ờ ờ.
– Ngủ ngon ghê.
– Mấy giờ rồi.
Tôi dụi dụi mắt, ngồi thẳng dậy.
– 11 giờ rồi đó.
– Trễ dữ.
– Uhm. Trễ nên chị đói bụng nè.
– Vậy giờ tính đi đâu đó?
– Kiếm gì ăn rồi về ngủ.
– Giờ biết còn ai bán gì không đây.
– Ai biết hihi, chạy vòng vòng cũng có mà.
– Ờ.
Chị cho xe chầm chậm nhập vào làn đường rồi lao đi. Về đến trung tâm, tôi tự vỗ đầu, cười mỉm. Sài Gòn có bao giờ ngủ đâu.
– Chị muốn ăn gì?
– Ăn gì cũng được. Nhox biết chỗ nào ăn ngon không hôn?
– Uhm, biết.
– Vậy nhox chỉ đường đi.
– Ờ ờ.
Tôi chỉ chị chạy đến một quán lẩu dê lề đường, khá sạch sẽ, nằm giáp ranh giữa quận 7 và quận 1. Hai đứa chọn bàn góc đường, vui vẻ ngồi xuống. Sau lưng, rất nhiều ánh mắt đổ về phía tôi và chị, hay nói đúng hơn, đổ về phía chị. Tôi chẳng quan tâm. Dù sao, thời gian bên chị, bên nhỏ Hân hay bạn bè của em, tôi đã quen với những ánh mắt chú ý của mọi người xung quanh.
– Ờ thôi chết.
– Gì vậy nhox?
– Quên hỏi chị biết ăn thịt dê không.
– Hả... thịt... dê hả?
– Ừ, quán này món đó ngon nhất.
– Hix... ngon thật hôn.
– Chị hổng biết ăn hả?
– Uhm. Chị chưa ăn lần nào.
– Ờ vậy giờ sao? Muốn ăn thử hôn.
Chị mím môi, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì rất quan trọng.
– Ăn thứ ha. Ngon lắm.
– Thề đi.
– Thề gì nữa.
– Ăn mà bị máu dê như nhox là chị sẽ giết nhox.
– Trời đất!
Tôi suýt ngã lăn ra ghế vì ý nghĩ xấu xa của chị. Thật oan ức... oan ức cho mấy con dê, máu dê trong người tôi có sẵn chứ có phải lỗi của chúng đâu.
– Trời gì! Thề đi... nhìn là biết ăn thịt dê nhiều rồi.
– ...
– Thành ra cái mặt dê như quỷ...
– Dê hồi nào nha...
– Xí! Chị dư sức biết nhox dê xồm, khỏi chối chi mất công ha...
– Nói xấu hoài luôn...
– Hihi có tốt đâu, đòi nói tốt...
– Rồi rồi, chịu thua. Giờ có ăn không nhox gọi món. Hay nhát quá, hổng dám ăn đó...
– Ăn thì ăn... sợ nhox hả, đừng hòng...
– Ờ ngon!
Tôi quay sang gãi đầu, ngượng ngùng trước cô bạn phục vụ đang cười tủm tỉm. Gọi một món nướng, một món lẩu và một món nghêu hấp sả theo yêu cầu của chị, tất nhiên thêm hai lon 7Up giải khát. Món nghêu ra trước, nhanh chóng biến mất vào bụng hai đứa. Còn lại hai món dê. Trong lúc chờ lẩu sôi, tôi để thịt dê lên nướng. Mùi thơm bốc lên, quyện với gia vị tẩm ướp, thơm lừng, chắc chắn cô bạn ngồi bên dù chưa ăn thịt dê lần nào cũng thèm lắm đây. Cái nhìn chăm chú của chị vào tôi chứng minh điều đó.
Thịt chín, tôi đưa một miếng đưa qua đưa lại trước mặt chị:
– Nè... giờ sao dám ăn hôn...
– Dám... dám.
– Dám sao thấy ấp úng, miễn cưỡng quá nhễ...
– Thì nhox đưa đây chị ăn cho coi...
– Tự gắp đi chớ...
– Muốn bị giết hôn, chọc hoài hả...
– Hehe, bình tĩnh hết sức bình tĩnh. Rồi để chấm nước chấm đã...
Tôi chấm thịt vào nước chấm, quay sang nhìn chị:
– Rồi... mời nữ hoàng khai mỏ à, quên khai món mới...
– Hihi đáng ghét!
Chị nhắm tịt mắt, khẽ hé môi vừa đủ để tôi đút miếng thịt vào miệng. Ăn thịt dê thôi mà cứ như bị tra tấn. Tôi phì cười:
– Sao? Thấy sao? Ngon hông?
– Hông! Thấy ghê!
– Sax! Vậy mà chê. Ờ thôi, hổng ngon để nhox ăn một mình...
Tôi gắp một miếng cho vào miệng, ăn ngon lành, nhìn mặt chị rõ ràng đang nói xạo, muốn giết tôi chứ gì. Kệ, ai chê thì chê, thưởng thức món ngon trước cho sướng miệng rồi chết sau cũng được.
– Chị ăn nửa...
– Haha, sao la thấy ghê...
– Kệ chị! Ai biểu cái mặt nhox ăn thấy ghét quá chi...
– Ê! Đổ thừa hả...
– Hihi ừ, rồi sao muốn gì?
– Ờ, ai dám làm gì nữ hoàng dê...
– Uýnh chết nha! Dám đặt tên chị lung tung hả...
– Mới ăn thịt dê đó, kỳ này thành nữ hoàng dê đúng rồi, chối gì được...
– Nhox dê thì có. Tính chọc chị để nhox ăn một mình hả? Đừng hòng. Gắp cho chị ăn nửa đi...
– Rồi rồi!
Tôi xua tay đầu hàng, gắp thêm miếng thịt cho chị. Thế là món thịt dê nướng và nồi lẩu nhanh chóng bị tiêu diệt triệt để. Ăn uống no nê, hai đứa kéo nhau lên xe chạy về nhà. Tôi lại băn khoăn không biết chị chưa ăn thịt dê lần nào có thật không @@.
Về đến cổng nhà, chị lại quay về làm đứa trẻ nhõng nhẽo, bắt tôi phải cõng lên phòng ngủ. Việc lái xe vào gara được giao lại cho chú Ba. Đặt chị lên giường, tháo giày, đắp mền xong, tôi chưa kịp đi đâu thì chị đã kéo tay tôi lại:
– Nhox đi đâu đó?
– Đi về nhà...
– Khùng hả, khuya rồi đi đâu nữa...
– Ờ, về mai đi học sớm. Nghĩ bữa giờ rồi...
– Mai về sớm. Nhox ở lại đây đi.
– Ờ, nhưng mai nhox còn phải...
– Đọc cái này ru chị ngủ đi...
Chị dúi cuốn tiểu thuyết hôm qua vào tay tôi:
– Hihi...
– Nhưng mà...
– Hihi...
Chị chẳng nói gì thêm, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt như đứa trẻ, thế là tôi chẳng còn lời nào để từ chối.
– Ờ rồi... thua chị luôn đó!
– Hihi ngoan ngoan!...
– Chờ chút đi rửa mặt đã...
– Nhanh nha...
Tôi lắc đầu, đi vào toilet tranh thủ rửa mặt, dùng luôn bàn chải đánh răng trong đó, rồi quay ra rót đầy hai ly nước, một cho tôi, một cho chị, mang lên giường.
– Rồi đọc nè! Nhắm mắt ngủ đi nha...
– Uhm! Nhox con ngủ ngon...
– Ờ chị ngủ ngon...
Tôi bó tay, chưa ngủ nửa đã chúc trước. Bắt đầu đọc tiếp từ trang đánh dấu hôm qua. Chị nhắm mắt, ôm con gấu bông, cuộn mình ngủ. Không biết chị nghe được bao nhiêu, nhưng tôi vẫn kiên nhẫn đọc cho đến khi chắc rằng chị đã ngủ, rồi mới dừng lại. Cầm ly nước vừa uống vừa lượn vòng tìm điện thoại, sau đó mới đi về phía ghế sofa nằm xuống. Đưa mắt nhìn lại giường, yên tâm chị đã ngủ say, tôi mới dám nhắm mắt. Căn phòng rộng nhưng ấm áp vô cùng.
Sáng hôm sau, điện thoại đổ chuông báo thức. Vội vàng tắt chuông vì sợ làm hỏng giấc ngủ của chị. Như mọi lần, tôi không thể ngồi dậy ngay vì chị đang kê đầu lên cánh tay tôi, ngủ ngon lành. Lắc đầu cười trước thói quen ngốc nghếch ấy, tôi khẽ rút tay, nhẹ nhàng đứng lên, vòng tay bế chị đặt lên giường, kéo mền đắp cho chị, rồi đi vào toilet vệ sinh cá nhân. Đêm qua thức khá khuya, chị vẫn ngủ rất ngon. Yên tâm, tôi đi xuống.
Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng len lỏi vào căn nhà qua những khe cửa sổ, cộng thêm ánh đèn vàng khiến căn nhà vốn rộng lại càng trở nên rộng hơn.
– Cậu dậy rồi hả?
– Dạ! Chú dậy sớm vậy?
Tôi giật mình khi thấy chú Ba đứng ngay cửa chính, trên tay cầm bình nước và kéo cắt cây cảnh.
– Ờ, dậy sớm quen rồi cậu?
– Dạ! Chú làm gì vậy?
– Rảnh không làm gì, tui tỉa mấy cây bông của cô Phương...
– Bộ sáng nào chú cũng làm sao chú?
– Ờ, cô Phương khoái trồng bông lắm. Tui phụ cổ cho có công chuyện làm. Cậu ăn sáng chưa? Vào nhà tui kêu bả nấu đồ ăn sáng cho cậu.
– Dạ thôi, cảm ơn chú. Con tranh thủ về đi học sớm...
– Ờ vậy để tui dẫn xe ra cho cậu...
– Thôi, chú để con tự dẫn, chú mở cửa dùm con được rồi...
– Ờ cũng được. Chờ tui chút...
Chú lục trong túi ra chìa khóa điều khiển cửa gara, bấm một cái...
– Rồi, cửa mở rồi đó cậu vòng đường này dẫn xe từ từ ra trước chờ tui chút...
– Dạ!
Tôi nhẹ nhàng đi vào gara, dẫn xe ra. Hơi ngạc nhiên vì hôm trước xe tôi dơ dữ lắm, chưa kịp rửa vậy mà giờ trắng sáng, sạch sẽ như mới. Chắc chú Ba đã giúp tôi rửa xe. Dẫn xe ra tới cổng, chú cũng vừa ra, mở cổng cho tôi, rồi móc lên xe tôi một cái bánh mì kẹp gói cẩn thận.
– Cậu đem bánh mì theo lên trường ăn sáng. Đi gấp quá chứ bả đang nấu bò kho ở trong đó.
– Dạ... dạ con...
– Cậu đừng ngại, cậu bạn cô Phương tui coi như con cháu trong nhà thôi...
– Dạ, vậy con cảm ơn chú. Con đi đây...
– Cậu chạy cẩn thận. Mai mốt qua chơi thường xuyên với cô Phương...
– Dạ. À, sau này chú đừng kêu con cậu cậu nữa, con nghe cũng ngại quá...
– Hề hề... Cậu nói giống hệt cô Phương. Tui kêu vậy quen rồi, cậu lo chi cho mệt. Đi cẩn thận, cỡ này đường xá tụi nó chạy xe ẩu lắm.
– Dạ!
Tôi chạy xe đi, khẽ đưa mắt nhìn chú trong gương chiếu hậu. Lòng thấy hơi ái ngại vì chú cứ gọi tôi cậu này cậu nọ, nghe cứ xa lạ, cao sang quá, cứ như đang sống trong một vở cải lương trên truyền hình. Nhưng chú Ba chu đáo, thật bụng, đúng tính cách người miền Tây: thật thà, hiếu khách.
Tôi phóng xe ghé qua nhà gom đại cuốn tập với cây viết, rồi mới chạy lên lớp. Chẳng biết hôm nay học môn gì, cũng chẳng có ý định chép bài. Lại chẳng có đứa nào trong lớp để hỏi môn gì. Kệ, cứ đem theo tập viết cho giống sinh viên ấy mà.
Bước vào lớp, tôi chui vào góc cuối quen thuộc, ngồi im. Phía trên, thầy đang giảng bài. Vài đứa ngồi gần nhận ra tôi, hỏi vu vơ vài câu rồi thôi. Cơ bản tôi cũng không thân lắm với ai trong lớp, nên sự có mặt của tôi sau hơn tuần nghỉ học cũng chẳng ảnh hưởng gì. Có chăng là giờ nghỉ giải lao, tôi nhận giấy cảnh cáo của phòng công tác học sinh sinh viên vì tội nghỉ liên tục nhiều ngày, do lớp trưởng dúi vô tay tôi.
Ngồi góc lớp, đầu óc lúc thì chăm chú vào bài giảng, lúc lại để tâm đến những dòng xe chạy phía dưới đường bên ngoài cửa sổ. Bỗng tôi mỉm cười khi đưa mắt nhìn khắp lớp. Mỗi đứa làm việc riêng, mỗi đứa như chăm chú vào cuộc sống riêng của mình. Có lẽ tôi nghĩ sai, chỉ có mình tôi trong hơn trăm đứa sinh viên trong lớp này là đủ lạnh lùng và bất cần để cuộc sống bên ngoài lớp học của tôi là điều bí ẩn, chẳng đứa nào biết. Cứ như hai con người, hai thế giới hoàn toàn tách biệt. Trên lớp tôi là tên tôi trong thẻ sinh viên, còn tôi bên ngoài lại là tôi dưới cái tên M, với cuộc sống kỳ lạ, khác người.
Tan học, tôi chạy về nhà, ghé tiệm mua vội hai gói mì tôm để ăn tạm vì giờ này lười nấu ăn, lại không thích chen chúc dưới cái nắng trưa trong quán cơm bụi ven đường. Lại phát hiện mặt mình đang sưng lên, ngả màu bầm tím vì cú đấm của anh Phong hôm qua. Lúc sáng gặm bánh mì kẹp của chú Ba còn thấy hơi đau, lúc nghỉ giải lao nói vài câu với tụi trong lớp mới phát hiện vết thương đang thấm, mặt sưng rõ ràng hơn. Về tới nhà, bật bình nước, đổ mì ra tô rồi ngồi ăn chậm rãi. Chẳng thấy ngon, cũng chẳng có cảm giác gì ngoài nhói đau bên má.
Có điện thoại, là nhỏ Hân.
– M nghe nè.
– Có nhà hôn?
– Có. Mới về.
– Ăn gì chưa?
– Đang ăn mì.
– Chút Hân qua. Nghỉ ăn mì đi.
– Sao vậy...
Chưa nói hết câu đã cúp máy, giọng hơi lạnh lùng. Chắc nhỏ đang có chuyện bực mình, ừ, trời nóng thế này ai mà không bực. Nhưng nhỏ nói vậy chắc chút đem đồ ăn qua cho tôi, ờ, khỏi phải gặm mì tôm, vậy là tôi hí hửng đem tô mì ra đổ vào cái tô cũ của con cún nhà hàng xóm. Con cún khá lớn, thứ gì cũng ăn được, nuôi theo dạng giữ nhà thả rong giống dưới quê chứ không phải loại cún cưng. Khoảng hơn 15 phút sau, nhỏ Hân chạy xe qua. Tôi đứng dậy đi ra mở cửa, nhìn thấy gương mặt sầm sịt của nhỏ, chưa kịp cười chào, đã bị một cái tát nảy đom đóm kem theo lời nói như hét vào mặt:
– Đồ khốn! Sao M làm chuyện như vậy được hả?