Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 65: Hiểu Lầm Và Hòa Giải
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi vừa đau vừa choáng váng, không hiểu sao đột nhiên bị nhỏ tát, lại còn trúng ngay cái má đang sưng, tức điên lên, tôi chỉ thẳng mặt nhỏ, tay bám chặt cánh cửa để nén cơn giận.
– Gì nữa? Giỡn kiểu gì kỳ vậy? Tự nhiên đánh tôi? Cái mặt đang sưng còn không biết à?
– Biết đau rồi hả? Mày là đồ khốn! Còn chưa biết mình sai cái gì nữa hả?
Nhỏ giận dữ, mắt ngấn lệ, giơ tay lên định tát thêm một cái nữa. Nhưng khi gần chạm vào mặt tôi, cô ấy bỗng dừng lại, do dự một chút rồi bất ngờ tát sang má bên kia. Tôi không hiểu gì cả, nhưng rõ ràng thấy nhỏ cố ý tát vào bên không đau – cú tát nhẹ, chỉ chạm khẽ rồi buông xuống. Hix, cũng còn chút lương tâm @@.
– Gì nữa? Chưa nói gì đã đánh tôi hoài vậy? Điên à?
– Ừ, điên đó, rồi sao? Hôm qua mày làm gì hả? Sao dám làm chuyện đó… trong khi con Thy vừa đi… trong khi…
– Làm chuyện gì mới được chứ? Tôi có làm gì Hân đâu!
– Làm gì mà còn không biết? Hân không thể tin nổi mày lại là người như vậy! Mày khốn nạn như bao thằng con trai khác! Mày…
– Hân!
Tôi nắm chặt tay, nhìn thẳng vào mắt Hân. Tức thật, nhưng dù giận đến mấy, tôi cũng không thể đánh con gái – nhất là nhỏ. Tôi mím môi, gằn giọng:
– Bình tĩnh lại rồi nói chuyện!
Tôi quay lưng, tức tối bước vào nhà.
– Đứng lại! Nói cho rõ ràng coi! Đi đâu đó?
Nhỏ hét theo, tôi quay lại, cũng hét luôn:
– Đi ngủ!
Tôi phịch người xuống chiếu, đá mạnh cái nút quạt. May mà quạt tốt, bị đạp vậy mà không hư, vẫn thổi gió mát rượi. Nhỏ đùng đùng đi ra, dắt xe vào nhà. Tôi chẳng thèm để ý, nằm úp mặt xuống gối, đầu óc chuẩn bị tinh thần bị tát thêm, tranh thủ úp mặt cho đỡ đau. Nhỏ vừa dắt xe vào, đóng sầm cửa, ngồi xuống tát một cái vào lưng tôi – suýt thủng phổi luôn.
– Ngồi dậy! Làm chuyện xấu xa rồi trốn tránh hả?
– Ui da! Đánh hoài nha! Có gì mà nổi điên lên vậy?
– Người điên là mày đó! Biết chưa?
– Có làm gì đâu?
– Còn bày đặt giả nai! Hôm qua mày làm gì?
Hôm qua đi chơi cả ngày với chị, có gây chuyện gì với Hân đâu? Điện thoại cũng bị chị giấu, không liên lạc được ai. Có phải vì không trả lời tin nhắn mà nhỏ nổi khùng không? Nhưng có cần quá đáng vậy không?
– Hôm qua đi chơi, có gặp Hân đâu mà làm Hân giận trời?
– Đi chơi? Nói nghe hay ha! Vậy còn nhớ mình làm chuyện xấu xa gì không?
– Chuyện gì mà xấu?
– Còn giả bộ! Hèn quá! Dám làm thì dám nhận!
– Nói đàng hoàng thì nói, còn hét bậy hoài thì ngồi nói một mình đi. Tôi đi ngủ!
Tôi quay mặt vào tường, giờ nhỏ có đánh hay làm gì thì kệ. Mệt óc với mấy người nóng như lửa thế này.
– Mày quay ra đây! Quay ra!
Trời ơi, điên lên mất thôi!
– Gì nữa?
– Quay ra đây, nói cho rõ ràng!
– Bình tĩnh đi rồi nói.
– Đừng bày đặt! Đang bình tĩnh đây! Quay ra!
– Được rồi! Nói gì thì nói đi.
Mặt nhỏ giận vẫn dễ thương, nhưng đôi mắt như muốn cắn xé tôi ngay lập tức…
– Hôm qua đi đâu, làm gì?
– Đi chơi với chị Phương…
– Chơi? Còn dám nói từ đó nữa hả?
– Thì đi chơi, nói đi chơi chứ nói gì giờ?
– Mày… Sao mày dám làm chuyện đó với chị Phương? Sao dám…
– Chuyện gì?
– Hân biết hết rồi, đừng giả bộ!
– Biết gì mà biết?!
– Giờ này còn giả ngây thơ! Sao mày hèn vậy? Dám làm mà không dám nhận!
– Không nói rõ ràng thì biết cái gì mà nhận?!
Tôi nóng bừng mặt, chắc sắp xì khói tai luôn.
– Ở chung phòng, quần áo mặc như không… mày làm chuyện đó với chị Phương rồi còn giả vờ ngu ngơ nữa hả?
– Chuyện… – tôi há hốc – hả!!!
– Hèn! Dám làm thì dám nhận! Làm bộ oan ức lắm hả!
– Hả!!!
Tôi gần điên mất rồi. Hóa ra nhỏ đang nói đến chuyện đó giữa tôi với chị @@
– Ai nói cho Hân biết?
– Còn ai nữa?
– Anh Phong hả?
– Ừ! Hết chối rồi chứ gì! Hân thật không ngờ mày… mày lại là kẻ khốn nạn như vậy! Uổng công con Thy yêu thương mày, nó mới đi chưa đầy tuần, mày đã vội làm chuyện như vậy. Mày chẳng khác mấy thằng con trai khác – giả tạo, khốn nạn, bạc tình bạc nghĩa! Uổng công mọi người lo lắng, an ủi mày! Hân nhìn lầm mày! Uổng công Hân…
– Hân sao…
– Hân… giờ nói cũng vô ích. Coi như Hân nhìn lầm mày. Hân nhìn lầm luôn cả chị Phương. Không ngờ chị ta cũng là người…
– Hân!
Tôi đập tay rầm vào tường, nhìn thẳng vào mắt nhỏ, không để cô ấy nói tiếp:
– Hân muốn la, muốn chửi thậm tệ tôi kiểu gì cũng được. Nhưng đừng bao giờ nói một chữ nào xúc phạm đến chị Phương. Nghe rõ chưa!
Nhỏ giật mình, có vẻ sợ trước thái độ dữ dội bất ngờ của tôi – ngay cả tôi lúc đó cũng không hiểu nổi.
– Sao… sao cũng được. Dù sao, Hân cũng rất thất vọng về mày… Tại sao mày có thể là người như vậy? Hân đã lầm về con người mày!
Giọng nhỏ ngập ngừng, xúc động… nhưng không phải sắp khóc. Tôi cảm giác chỉ là nhỏ hơi ngại khi thấy tôi giận thật. Nhưng dù sao, nhỏ cũng là con gái, đang nổi giận, còn tôi là con trai – không thể dùng ánh mắt dữ dằn và đầu óc bốc hỏa để nói chuyện.
– Nhìn lầm thì bỏ đi, qua đây nói gì nữa?
Tôi đứng dậy, thẳng tiến vào nhà vệ sinh.
– Đi đâu đó?
– Đi làm chuyện đó!
– Chuyện gì?
– Chuyện mấy thằng hèn, người không hèn thì biết gì?
– Đứng lại! Chưa nói xong định trốn hả? Làm gì?
Nhỏ kéo áo tôi lại. Tôi lạnh lùng quay đầu, cười khẩy, rồi buông một câu tỉnh bơ:
– Đi tắm! Được chưa!
Tôi vào wc, cởi quần áo ném ra ngoài (may trong đó còn đồ sạch treo sẵn, nên mới dám tống ra ngoài cho bõ tức). Tôi xả nước tắm, cố làm mọi thứ ầm ĩ hết mức để nhỏ nghe thấy. Chẳng biết nên cười hay nên giận với tình huống này nữa. Xui xẻo gì đâu, hôm qua bị đánh oan, hôm nay lại bị nhỏ tát, còn bị chửi như tát nước. Ông già Phong nhìn vậy mà lắm chuyện không tưởng, hiểu lầm tí ti đã chạy đi mách với nhỏ, lại còn nói không rõ ràng, khiến nhỏ nổi khùng kiếm chuyện với tôi. Đánh đau suýt chết, chửi thêm còn ác hơn. Nhắc lại vẫn còn đau – may mà nhỏ chỉ tát có một cái, không thì khóc thét luôn… Thôi kệ, ai muốn điên thì điên, muốn nói gì thì nói. Tắm xong chuồn khỏi nhà cho đỡ mệt óc.
Tắm xong, cái đầu nóng cũng giảm bớt, tôi mặc quần sịp, đi ra – nhỏ đang ngồi một góc, mặt hậm hực nhìn tôi. Tôi chẳng nói gì, đi thẳng đến gần nhỏ.
– Làm gì đó?
Nhỏ lùi sát vào tường.
– Làm chuyện đó.
– Cái gì? Muốn chết hả… mày… vừa phải thôi nha! Đừng tưởng Hân là con gái hiền muốn làm gì thì làm!
– Sợ Hân quá.
– Thử động vào Hân xem rồi biết!
– Rồi, sợ rồi. Tránh ra để tôi làm chuyện đó coi!
– Chuyện gì? Mày dám…
– Lấy đồ mặc chứ, muốn chuyện gì?
Làm như nói chuyện đó là chuyện đó vậy – dễ điên với nhỏ thiệt. Tôi lấy quần dài, mặc áo sơ mi đồng phục, rồi dắt xe ra ngoài. Nhỏ chạy lại nắm lấy đầu xe tôi.
– Đi đâu đó?
– Đi làm chuyện đó. Tránh ra coi!
– Chưa nói rõ ràng, định trốn hả?
– Cả cái nhà này, muốn làm gì thì làm. Tránh ra đi!
– Đi đâu?
– Đi làm chuyện đó! Hỏi hoài!
– Chuyện gì?
– Qua quán làm! Được chưa!?
– Giờ còn thái độ đó nữa hả? Giải thích rõ ràng đi rồi đi luôn cũng được…
– Nhà ở đây, đồ đạc ở đây, đi luôn sao được?
– Hân không cần biết. Giải thích rõ rồi muốn đi đâu thì tùy!
– Không có gì để giải thích. Ha!
Tôi gằn giọng, đưa mặt sát vào nhỏ, ha một tiếng thật lớn khiến nhỏ giật mình lùi lại. Ngay lập tức, tôi nổ máy, phóng xe ra đường (quẹt trúng cột trước hàng xóm suýt té). Dừng xe lại, tôi quay đầu hét vào trong:
– Muốn biết gì thì điện thoại hỏi chị Phương hay ông Phong cho rõ ràng rồi hãy nổi điên nghe chưa! Giờ đi làm chuyện đó, muốn hiểu sao thì hiểu!
– Điên hả! Trốn được thì trốn luôn đi! Đừng có vác mặt về đây!
– Ừ, về làm gì nhau! Ha!
Nói xong, tôi rít ga, phóng vút khỏi con hẻm, lao về phía quán cà phê. Lúc này đầu óc tôi dễ muốn giết người – vừa bị oan, vừa đau, hồi nãy còn ngốc đi đổ tô mì nên giờ đói muốn rụng rún. Thêm cái bực là thấy bịch đồ ăn treo trên xe nhỏ như đang trêu ngươi. Chuyện gì vậy trời, hùng hổ ra khỏi nhà quên luôn chìa khóa. Nhà mình mà không được vào @@ Số con rệp!
Chạy được một đoạn thì thấy tay rát, nhìn lại mới biết cột nhà cào mất một mảng da. Tôi buông tay, xăn tay áo lên cao để máu không thấm vào đồng phục. Bon chen dưới nắng Sài Gòn oi bức, cuối cùng cũng tới quán. Hình như có bảo vệ mới, tôi đi thẳng từ cổng vào. Lâu ngày trở lại, quán cơ bản không thay đổi, mọi thứ vẫn vậy – trừ con người, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Có vài gương mặt phục vụ mới, chắc ông Kha vừa thay đổi nhân sự. Cuối năm, đa số là sinh viên làm thêm, nên tôi đoán đây là thời điểm họ chuẩn bị thi hết môn, sang học kỳ mới. Tôi cũng sắp thi. Sáng nay đi học, nghe mấy đứa trong lớp nhắc. Thu ngân cũng mới. Tự nhiên thấy chột dạ – có khi nào thay cả dàn nhân viên không? Dù sao, lần này quay lại làm, chính tôi cũng đã thay đổi.
Đi vòng vòng kiếm ông Kha thì không thấy, thôi kệ, đang đói, vào bếp kiếm gì nhét bụng trước rồi tính sau.
May quá, chú đầu bếp vẫn làm. Hỏi vài câu mới biết ông Kha đi công việc với chị Tiên. Tôi xin một ổ bánh mì và một chén cà-ri, rồi trốn lên lầu ăn.
Hí hửng chạy vào phòng, giật mình khi nhìn xuống nền thảm, rồi nhìn quanh căn phòng… Giờ này khu D chưa nhận khách, nên từ trước tới nay, mỗi khi có đồ ăn vụng, tôi đều trốn lên đây. Tôi thò tay vào góc sau màn che – nhớ hồi đó tôi với em từng lên đây ăn vụng, em giấu sẵn nước ngọt trên này, mỗi lần tôi ăn chỉ cần lấy ly đá là có đồ uống. Góc này chẳng ai dọn đến… (A-men, ông Kha mà đọc được dòng này chắc tức sôi máu).
Xui quá, không còn lon nào. Đành chạy xuống lấy ly đá, rót nước lọc, rồi trở lên. Đặt ly nước lên bàn, kéo ghế ngồi – cái ghế hỏng một chân, phải đứng dậy loay hoay tìm giấy cuộn lại lót. Đang lúi húi, bỗng nghe tiếng đổ vỡ phía trên đầu.
Tôi vội đứng dậy – hóa ra ly nước bị đổ, nước và đá văng tung tóe khắp bàn, loang cả xuống nền… Tôi đứng im, nhìn những mảnh thủy tinh vỡ. Có điều gì đó vụt qua trong lòng, đủ để lòng nhói một chút. Tôi vỗ tay vào trán: “Tệ thiệt! Lẽ ra không nên lên phòng này ăn mới phải…”
Thôi thì đã lên rồi, dù sao cũng chỉ là một căn phòng cà phê thôi mà. Tôi cười nhẹ, quay lưng đi lấy chổi và ki hốt rác, dọn dẹp, đổ thủy tinh vào thùng, rồi kiếm ly khác ngồi ăn. Tránh nhỏ Hân, tôi đi làm sớm – đúng giờ ca, nên cũng không gấp gáp gì.
Ăn xong dọn dẹp, đi xuống lầu – ông Kha vừa về, mang đống giấy tờ vào phòng, cất vào tủ rồi ra gọi tôi sang một góc cà phê ngồi.
– Đi làm sớm vậy?
– Dạ, ở nhà nóng quá!
– Nóng con khỉ mày! Đ.M cái thằng trời đánh!
Vừa nói, ổng tát một cái bốp lên đầu tôi rồi mới ngồi xuống.
– Gì nữa, mới vô đã kiếm chuyện hả?
– Đ.M mày… anh em thì anh em… nhưng lần này tau thấy mày bậy thiệt!
Tôi ngơ ngác, xoa xoa đầu.
– Vụ gì nữa, em làm gì bậy đâu?
– Mày ngon! Nói tau nghe, mày thương con Thy thật không? Đ.M, chưa gì hết mà mày làm vậy – bậy quá! Tau không bênh mày được. Cà phê không mày?
Ổng vừa dứt lời, quay sang nhân viên gọi hai ly cà phê. Tôi đợi ổng gọi xong mới lên tiếng:
– Nãy giờ nói gì, hiểu chết liền…
– Mày làm chuyện um sùm giờ quên hả? Mắc gì thì mắc, có ăn vụng cũng phải biết chùi mép! Nhưng tau thấy con Thy mới đi, mày điên à? Làm chuyện động trời với bạn gái thằng Phong? Móa, tau coi mày là anh em, nhưng mày sai, tau không bênh được. Tau nói mày tự suy nghĩ đi.
– Hả?
Tôi sững người, nhìn ông Kha. Bắt đầu thấy chuyện này tào lao rồi.
– Ai nói anh biết vậy?
– Còn ai nữa? Thằng Phong qua nói với tau hôm qua. Có con Hân nữa. Tau thấy Hân giận dữ lắm đó. Mà mày gặp nó chưa?
– Rồi! Vừa bị nó tát mấy cái nè.
– Đưa mặt đây tau coi!
Ổng xoay mặt tôi, giả bộ xem xét, rồi vỗ mạnh vào chỗ sưng.
– Ui da… đau ông!
– Biết đau hả con? Thằng Phong đánh mày hả?
– Ừ, bị nó quất một cái!
– Tao không đánh mày chết là may rồi! Đ.M dám ngủ với bồ người ta…
– Ngủ hồi nào cha?
– Còn chối hả? Mày nghĩ đi rồi nói tau biết mày tính sao. Lần này mày bậy quá!
Tôi rối như tơ vò. Chưa gì mà ai cũng biết chuyện này rồi – toàn biết chuyện “đó” chứ không biết rõ “đó” không phải là “đó”. Tôi bực vì bị oan thật sự. Không lẽ chị chưa nói rõ cho anh Phong? Mà dù không nói rõ, với phong cách lịch lãm của anh, sao lại đi kể lung tung như bà tám thế? Nếu tôi là anh, chắc điên lên rồi tự giải quyết, chứ chuyện tế nhị ai đi rêu rao khắp nơi?
– Nghĩ xong chưa mậy? Nói giải thích tau nghe coi.
– Nghĩ con khỉ! Có làm gì đâu mà nghĩ. Mệt quá, không giải thích gì hết. Từ từ rồi anh biết. Đi làm đây!
– Đ.M mày cứng đầu quá! Đợi thằng Phong qua, nó cho mày mềm xương, đừng có cầu cứu tau nha!
– Nhức đầu quá. Em không làm gì hết. Tin hay không tùy anh.
Tôi đứng dậy, quay đi vào trong, mặc kệ ông Kha ngồi nhìn theo. Tôi định ngồi nói thêm, nhưng thoáng thấy bóng nhỏ Hân bước vào cổng, nên đứng dậy đi luôn cho lành. Ngồi lại toàn kẻ thù, hỏi này hỏi nọ, tra khảo bắt giải thích. Tôi đang bực, không có hơi đâu ngồi giải thích mệt người. Giải thích với ông Kha còn được, chứ với cô nàng hung dữ kia, hổng khéo ăn thêm cái tát giữa quán – chắc bỏ xứ luôn quá.
– Ê! Uống cà phê mậy?
– Thôi, ngồi lại chị hai đó uýnh em chết!
Tôi nhướng mắt, chỉ nhỏ Hân ngoài cổng rồi đi vào trong. Cũng chẳng thèm quan tâm nhỏ hay ông Kha nữa. Tôi làm việc bình thường, thi thoảng đi ngang qua nhưng không thèm nhìn nhỏ lấy một cái. Quán bắt đầu đông khách, ông Kha cũng đứng dậy đi kiểm tra, nói chung không nói gì thêm với tôi về chuyện đó, chỉ dặn mai vào sớm đầu ca chiều để giới thiệu tôi cho nhân viên mới.
Nhỏ Hân vẫn ngồi đó. Một lúc sau thì chuyển bàn sang gần lối đi trung tâm – chỗ hồi xưa cả đám hay ngồi: nhỏ, em, chị Tiên, bạn bè nhỏ và em. Vị trí thuận tiện để tôi với ông Kha vừa làm vừa ghé nói chuyện, lại có thể quan sát toàn quán. Dù gì tôi cũng cầu trời nhỏ đừng về – nếu có về thì để chìa khóa lại, không thì đêm nay màn trời chiếu đất chắc luôn.
Công việc cuốn tôi đi. Buổi tối là lúc quán đông nhất, đến nỗi ông Kha cũng phải lao vào phụ. Lâu rồi không làm việc nhiều, thêm nữa hai tay không còn khỏe như xưa, tôi thấy mệt và đau nhức. Trời về khuya, khách chủ yếu là ngồi lại, không còn khách mới, tôi mới có thời gian đứng nghỉ. Nhỏ Hân vẫn ngồi đó, nhìn tôi – chắc là quyết tâm chờ tôi nghỉ làm để ăn thua đủ chuyện hồi sáng.
Nghĩ đến nhỏ là thấy đầu óc tao lao. Đau, mệt, bực cả người. Giờ lành điểm, nhân viên lần lượt ra về, tôi phụ ông Kha thu dọn xong, quay ra dắt xe chuẩn bị về. Nhỏ Hân đã chào ông Kha, đứng ở cổng, leo lên xe chờ tôi. Giờ nhỏ không lên tiếng thì thôi, chứ tôi cũng không biết nói gì nữa. Nhưng mặt nhỏ hình như đã hết sát khí hồi sáng – không biết đã điện thoại hỏi chị hay anh Phong chưa?
– Có đem chìa khóa nhà ra cho tôi không?
Tôi bước lại gần, vừa nói vừa che mặt – đề phòng bị tát. Cái mặt tôi giờ sưng đau muốn chết, thêm một cái chắc tàn phai nhan sắc luôn.
– Cũng biết nhớ chìa khóa nữa ha? Sao không đi luôn đi?
– …
Tôi im lặng, lên xe, nổ máy chạy đi. Vậy là xác định đêm nay không được về nhà. Thôi kệ, chạy xe tránh mặt nhỏ trước, kiếm cách sau. Cũng may, đi lòng vòng, ghé mua bánh mì, tay thò vào túi kiếm tiền – mắt sáng rực: nhỏ Hân bỏ chìa khóa vào áo khoác tôi lúc nào không hay! Coi vậy mà cũng còn chút lương tâm. Ghé tiệm mua thêm lon coca và 1k nước đá, rồi trở về mái ấm thân yêu.
Về tới nhà, quăng bánh mì lên bàn, đổ đá vào ly, ực một hơi coca cho đã khát, rồi nhảy vào wc tắm cho mát. Cả người mệt nhoài, mặt sưng húp. Cú đấm của anh Phong cộng thêm cái tát của nhỏ Hân – đúng là thấm thiệt. Nhìn mình trong gương, tôi thấy hãi hùng nhan sắc @@
Tắm xong bước ra, nghe tiếng xe dừng trước nhà. Ra mở cửa – suýt bật ngửa: nhỏ ngồi gọn trên xe trước nhà. Hix, thôi xong, đêm nay chắc hoặc bỏ nhà đi, hoặc bỏ xác ở đây luôn.
– Gì nữa?
– Từ trưa tới giờ có ăn gì chưa?
– Mắc làm chuyện đó rồi, không có rảnh ăn.
Nói xong, tôi quay lưng đi vào, mặc sau lưng nhỏ chu môi mắng tôi – thấy ghét. Nhưng dù sao, nhỏ cũng tự dắt xe vào nhà. Đừng có bảo tối nay định ở đây tra khảo tôi cả đêm nha.
– Nè!
– Gì!
– Ăn cái này nè. Bỏ bánh mì đi?
– Hả?
Nhỏ chìa hộp cơm thơm lừng mùi thịt nướng ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của tôi. Hix, không biết có bỏ độc trong đó không trời.
– Có bỏ độc không đó…
– Khùng! Ăn đi, nhiều chuyện quá…
– Ơ…
Tôi vẫn nhìn chằm chằm, chưa dám cầm hộp. Với thái độ này, một là nhỏ định dịu dàng thủ tiêu tôi, hai là nhỏ đã biết mình hiểu lầm. Sao cũng được, mùi cơm thơm quá – không thể cưỡng lại. Thôi thì, vì hộp cơm, đành phó mặc thân này cho nhỏ muốn làm gì thì làm. Tôi nhận hộp, ngồi xuống mở ra – cơm sườn bì trứng. Nhìn miếng sườn đã thấy ngon rồi. Nhưng cái mặt sưng thế này, ăn sao ngon được nhỉ?
– Đưa mặt đây Hân coi!
– Hả? Thôi nha, muốn đánh thì đánh chỗ khác. Đau lắm…
– Khùng quá! Đưa đây coi!
– Ờ…
Nhỏ kéo tôi lại, xem xét mặt tôi.
– Đáng đời! Ăn đi, Hân luộc trứng gà thoa cho bớt sưng…
– Ờ…
Không thể tin nổi – nhỏ thay đổi 180 độ luôn.
– Biết hết rồi hả…
– Biết gì?
– Chuyện đó đó…
– …
Nhỏ xụ mặt, quay đi ôm gối. Thái độ bối rối này – rõ ràng là biết lỗi, đánh oan cho người tốt rồi.
– Mệt quá! Ăn đi.
– Ơ!
Tôi khẽ kéo mặt nhỏ quay lại.
– Quay qua đây coi! Sao tự nhiên đỏ mặt vậy?
– Đỏ hồi nào… không có nha!
– Ơ! Chứ không phải biết lỗi, nói oan cho tôi rồi hả?
– Ai nói!
– Nhìn mặt biết rồi. Ai tốt bụng đem đồ ăn qua, lại còn hùng hổ đánh mình hồi sáng?
– Tại…
– Tại gì?
– Tại… tại mày chứ bộ!
– Ơ, đổ thừa hay nhỉ?
– Ai biểu không nói rõ ràng…
– Ơ! Chửi như tát nước, còn đánh người – ai dám nói gì nữa?
– Không dám! Nhưng kêu giải thích mà mày có thèm giải thích đâu…
– Giải thích rồi có ai tin đâu mà đòi giải thích?
– Thì… thì… mệt quá! Ăn đi, nhiều chuyện!
Nhỏ đứng dậy, chạy ra bếp lấy nồi nấu trứng – tránh bị tôi trêu. Thực sự, nếu tôi là con gái, chắc cũng giả vờ giận ngược lại nhỏ rồi. Nhưng tôi là con trai, ai lại nhỏ nhen giận ngược lại con gái bao giờ. Với lại, nhìn nhỏ lúc này trông buồn cười quá – không còn đầu óc đâu mà giận. Thôi thì trêu chút cho vui cửa vui nhà. Có hộp cơm ngon như vậy cũng đủ bù đắp cho cái tát hồi sáng rồi.
Ăn xong, nhỏ lột trứng, mang lại đè lên mặt tôi, lăn đi lăn lại.
– Ui da… nhẹ nhẹ… đau…
– Ngồi im! Biết đau hả? Đáng đời!
– Hix! Ai đánh tôi hồi sáng còn nói nữa!
– Hihi… thì xin lỗi mà!
Nhỏ cười khúc khích, nhìn mặt chẳng thấy chút hối lỗi nào.
– Bộ cái mặt này bị anh Phong đánh hả?
– Ừ!
– Đáng đời! Ai biểu giỡn như con nít với chị Phương! Anh Phong hiểu lầm là đúng rồi, ở đó ai biết!
– Hix hix. Ai biết đâu!
– Mày đó! Tối ngày giỡn như con nít với chị Phương. Anh Phong hiểu lầm là đúng rồi, ai mà trách!
– Giờ sao… phe nào!
– Phe anh Phong! Ai mà thèm ở phe với mày. Xí!
– Ờ, giỏi!
Nhỏ lăn trứng cho tôi, tôi cũng không thèm từ chối – ai bảo tội đánh tôi hồi sáng giờ phải đền bù. Như vậy là nhỏ dễ dàng lắm rồi.
– Rồi hồi trưa ai nói Hân biết rõ chuyện này vậy?
– Chị Phương chứ ai?
– Ừm!
– Vậy kỳ vậy ta?
– Kỳ gì?
– Nhớ hôm qua chị Phương có nói chuyện với anh Phong là hiểu lầm rồi. Sao ảnh còn đi nói với Hân và ông Kha, để hai người chửi tôi?
– Hân cũng không biết. Để chút Hân gọi điện hỏi ảnh coi…
– Ờ…
Tôi thở phì. Cũng lo, không biết chị nói gì với anh nữa… Sao lại tùm lum hết lên, mệt cả óc.
– À! Mà nè!
– Gì?
– Sao hồi sáng hùng hổ nổi nóng dữ vậy?
– Biết chuyện đó ai mà không giận?
– Cái này mới lạ. Anh Phong nổi điên là đúng rồi. Còn Hân sao nóng dữ vậy? Ông Kha biết chuyện mà có làm gì tôi đâu? Sao vậy nhỉ…?
Tôi trầm ngâm, mắt nhìn nhỏ dò xét. Tôi ngập ngừng, bối rối rõ rệt.
– Thì… tại… tại Hân…
– Hân sao?
– Thì… thì Hân là bạn con Thy. Hân giận dùm con Thy chứ bộ. Nghĩ coi, nó mới đi, mày đã chạy đi làm chuyện đó với người khác liền – ai mà không bất bình? Hân là bạn thân của nó, quên hả?
– Ờ… ờ! Làm gì dữ vậy?
Tôi đưa ly coca lên, ực một hơi. Giận dùm em vì là bạn thân… hợp lý. Nghĩ vậy, tôi không hỏi thêm nữa, chỉ tập trung xuýt xoa vì đau. Nói chuyện linh tinh một chút, nhỏ đứng dậy.
– Về hả?
– Ừ, Hân về đây! Ngủ sớm đi nha…
– Thôi, để tôi chở Hân về…
– Còn xe Hân nữa mà, khỏi cần, tự về được.
– Khuya rồi! Để tôi dắt xe đi chung với Hân về!
Tôi đứng dậy, mặc áo khoác, dắt xe hai đứa ra. Nhỏ cũng không từ chối – chắc cũng sợ về khuya, đường vào nhà nhỏ hay có cướp giật. Đưa nhỏ về, tôi quay về nhà, lăn ra ngủ. Bị hiểu lầm một cách lãng xẹt, rồi giải hòa cũng nhanh chóng một cách lãng nhách… Ngày tào lao thiệt!