66. Trò Đùa Của Nữ Hoàng

Câu Chuyện Đời Tôi

Trò Đùa Của Nữ Hoàng

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bình minh thức giấc sau một đêm dài ê ẩm, mặt mày sưng vù. Tôi đánh răng rửa mặt vội vàng rồi phóng xe lên lớp. Ngồi ở góc cuối lớp là vài thằng bạn hay đi trễ, trốn học – những kẻ cùng cảnh ngộ như tôi. Ra chơi, tôi chạy vào phụ cô Xuân chút việc, đổi lấy thành quả là một ly cà phê, rồi tẩu thoát ra sau cửa sổ, tìm đến chỗ trú ẩn quen thuộc.
Đó là một tấm bê tông nhỏ thò ra ngoài tường, đủ chỗ cho hai người ngồi, và có lẽ chỉ mình tôi mới đủ liều lĩnh để chọn nơi nguy hiểm này làm điểm tĩnh tâm. Có lần mấy đứa con gái la tôi, nhưng rồi tôi vẫn cứ trốn ra đây – cảm giác ngồi chênh vếch trên tầng cao, nhìn dòng xe qua lại bên kia đường, vừa nguy hiểm vừa bình yên đến lạ. Không ai dám leo ra đây, nên chẳng ai làm phiền tôi.
Chợt điện thoại reo. Tôi nhấc máy, là anh Phong.
– Alo, em nghe nè anh.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nói chuyện này.
– Ừ. Mặt mày ổn chứ?
– Dạ… không sao. Nhưng…
– Ừ, anh xin lỗi, hôm đó anh nóng quá.
– Dạ…
– Anh đang ở ngoài Hà Nội.
Tôi giật mình. Sao lại ở Hà Nội? Có phải vì chuyện đánh nhau mà anh giận đến mức bỏ đi?
– Ủa, sao anh ra ngoài đó?
– Trốn.
– Trốn ai?
– Thì ai nữa, Phương chứ ai. Phương bảo trong một tuần không muốn thấy mặt anh ở Sài Gòn.
– Sao vậy?
– Ừ, vì vụ anh đánh em đó. Phương giận anh.
– Dạ… nhưng chuyện cũng đâu đến nỗi…
– Anh biết rồi. Hân nói với anh tối qua… nhưng mà…
– Chị chưa nói rõ cho anh hiểu chuyện hiểu lầm à? Em còn định hỏi anh cơ, sao tự nhiên anh lại nói lung tung với Hân với anh Kha? Có gì thì từ từ anh em mình nói, sao anh làm vậy?
– Chuyện Phương nói với anh thì Phương cấm anh nói với em. Anh hứa rồi, đó là bí mật của Phương. Còn chuyện anh kể cho anh Kha với Hân biết là do…
– Do sao anh?
– Do… do chính Phương bắt anh phải kể.
– Hả? Kể để làm gì?
– Ai mà biết được Phương nghĩ gì. Nó bảo kể ra để kiểm tra cái gì đó, anh cũng chẳng hiểu. Em có biết gì không?
– Em có biết gì đâu. Em còn tưởng anh mách lẻo nữa. Ai dè bị bà cô đó bày trò… sợ thiệt.
– Haha, chuyện này cũng bình thường. Anh bị riết rồi quen. À, hình như Hân tát em đúng không?
– Dạ… ăn hai cái.
– Vậy hả…
– Mà chị nói gì với anh vậy? Đừng nghe chị nói linh tinh nha. Hôm em qua chơi, chị giữ em lại, không cho về nên anh mới thấy em với chị trong phòng. Còn quần áo rách bươm là do bà cô đó giỡn quá trớn, đè em ra đánh gần chết chứ có gì đâu.
– Vậy hả… nhưng Phương nói với anh khác. Thôi, anh hiểu rồi. Dù sao thì cũng tại anh nóng quá. Anh sợ Phương thiệt thòi nên…
– Dạ, em hiểu. Cũng tại em vô ý quá. Lần sau em không để anh hiểu lầm nữa. Anh về Sài Gòn đi… mọi chuyện đã rõ, ra đó làm gì?
– Thôi, Phương không cho anh về. Tuần sau anh về, tiện đi chơi với mấy thằng bạn.
– Hix hix, bộ anh sợ chị dữ vậy hả?
– Không phải sợ, nhưng anh không muốn Phương giận. Haha, đổi lại là em, anh thách em dám làm trái ý Phương đó. Anh em mình nói chuyện này đừng cho Phương biết nha, anh sợ nó lại bày trò chọc em chơi. Phương nghịch lắm, chơi với nó lâu anh cũng phải giả vờ không biết gì để nó vui hehe.
Anh Phong bật cười trong điện thoại, tôi cũng cười theo. Đúng là anh luôn lo lắng cho chị, đến mức sẵn sàng bỏ cả hình tượng đàn ông lịch lãm chỉ để giữ chị được vui. Nhìn anh đối xử với chị, tôi thấy đó chính là mẫu hình của một người đàn ông yêu thương, chăm sóc người mình thương.
– Anh cần gì phải trốn ra Hà Nội? Ở nhà anh thì anh ở, miễn không gặp chị một tuần là được mà?
– Haha, em không biết chứ anh làm gì có nhà nữa…
– Sao vậy?
– Bị Phương chiếm từ lâu rồi. Anh mà về nhà, nó qua bất ngờ là toi. Nó giận lên, anh dỗ không nổi đâu.
– Thật kinh khủng vậy sao?
– Haha, giờ có khi anh còn sợ chị của em hơn cả anh luôn. Thôi, anh xin lỗi em lần nữa nha. Có gì gặp lại sau.
– Dạ…
– Bye em!
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngồi phịch xuống, người như rụng rời. Thì ra tất cả là do cái người ngang ngược kia bày ra. Bà cô này đúng là boss cuối – quyết tâm hại tôi đến cùng mới hả dạ. Chờ đó, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, tội tát oan, la oan thì phải xử lý triệt để. Nhưng mà… rốt cuộc chị đang kiểm tra cái gì? Và cái bí mật nào mà chị không cho anh Phong nói với tôi? Chỉ mong chị đừng nói gì lung tung khiến anh Phong hiểu lầm thêm.
May quá, chuyện tào lao hai hôm nay cũng xong. Giờ chỉ còn xử lý bà cô xấu xí kia là xong tất cả. Nhâm nhi xong ly cà phê, tôi nhảy vào lớp tiếp tục học.
Tan học, vừa về đến nhà đã thấy cửa phòng mở toang. Trong phòng, nhỏ Hân đang ngồi chơi game ngon lành với laptop của tôi.
– Về rồi hả?
Nó quay sang buông một câu thờ ơ rồi lại quay về màn hình. Nhà tôi có khóa, sao mấy người này muốn vào lúc nào cũng được? Chắc mai phải tháo khóa cho khỏe.
– Ủa, qua hồi nào?
– Mới qua.
– Sao vô được nhà vậy?
– Có chìa khóa.
– Chìa khóa ở đâu ra?
– Ở đâu thì kệ người ta, nhiều chuyện. Ăn gì chưa?
– Ờ, chưa. Mới tan học, định về tắm rồi qua quán.
– Qua quán làm gì? Chiều mới tới giờ làm mà?
– Định qua làm chứ ở nhà chán quá.
– Đi tắm đi.
– Ờ ờ…
Tự nhiên lại thêm một người quản lý tôi. Mà không thấy tí hối lỗi nào vì hôm qua tát oan tôi cả. Tôi lặng lẽ lủi vào nhà tắm, tắm cho có lệ rồi ra mặc đồ.
– Tắm nhanh vậy? Khăn lược để đâu mà đầu nhìn ghê quá?
– Ờ ờ…
– Bẩn như nết. Đi uống trà sữa đi. Hân mời, đền vụ hôm qua được chưa?
– Ờ ờ!
Tôi thở phào, miệng nở nụ cười. Coi bộ còn chút lương tâm, biết chuộc lỗi là tốt rồi. Trưa nắng oi ả, được uống trà sữa thì cũng tạm, dù tôi không thích lắm. Quan trọng là được người khác mời – thế là vui.
– Nghe có ăn uống là hí hửng rồi. Chạy nhanh lên, nắng quá…
– Biết sợ nắng thì sao không mặc áo khoác?
– Không thích.
Sợ nắng mà mặc áo mỏng te, nắng xuyên qua thấy rõ cả màu gì bên trong, còn bày đặt than. Chen chúc giữa dòng người tan tầm giữa trưa là cực hình. Sài Gòn cuối năm tuy không nóng như mùa hè, nhưng kẹt xe, khói bụi cũng đủ khiến người ta bực mình, nhất là với một thằng đang mang tâm sự như tôi. Lúc đó, thật sự khó mà yêu nổi thành phố này.
Nhưng tình yêu nhanh chóng quay lại khi tôi ngả lưng xuống ghế, hít thở cái không khí mát lạnh từ máy lạnh đang chạy hết công suất trong quán trà sữa. Nhỏ Hân càu nhàu vài câu rồi gọi trà sữa và món bít tết kẹp bánh mì – món quen thuộc mỗi lần đến đây.
– Hân nói chuyện với anh Phong rồi đó.
– Ừ, hồi nãy anh ấy có gọi, nói chuyện với M.
– Ổn hết chưa?
– Ờ, xong rồi.
– Sao anh ấy nghe có vẻ buồn buồn?
– Vậy hả? M cũng không biết nữa. Cái này phải hỏi chị Phương mới rõ.
– Chị Phương sao?
– Ủa, anh Phong không nói với Hân vụ chị Phương hả?
– Có nói, nhưng không rõ. Hân hổng hiểu gì hết.
Thôi, chắc không nên nói rõ với nó. Biết đâu lại ảnh hưởng đến trò đùa của chị. Phù! Tôi cũng đang học theo anh Phong – đôi khi nên giả vờ không biết gì để chị được vui.
– À ừ, M cũng không hiểu lắm. Kệ anh ấy, không muốn nói rõ thì thôi, cũng nên tôn trọng. Dù gì thì cũng lỗi của M mà.
– Lỗi cái con khỉ. Giỡn dữ vậy, suốt ngày như con nít. Người nhỏ xíu mà còn giỡn hoài. Mai mốt bị đánh thì ráng chịu ha.
– Ờ, có bị thì cũng bị Hân đánh chứ ai vào đây nữa!
– Cái đó… cái đó… tại… tại M chứ bộ. Ai bảo không chịu giải thích…
– Ờ! Lỗi của mình… tại mình… tại mình nóng quá, nhào vô đánh người ta… Ừ, tại mình…
Giờ thì tôi đã nắm được vài điểm yếu của nhỏ Hân rồi. Nó luôn tỏ vẻ đanh đá, hung dữ, nhưng chỉ cần bình tĩnh, hiểu nó một chút là dễ dàng khiến nó bối rối. Chứng minh là tôi vừa trêu một câu đã thấy nó lúng túng, mặt xịu xuống.
– Mệt quá! Thôi thì dẫn đi ăn uống đền cho nè. Muốn gì nữa?
– Thì ai nói gì đâu…
– M đó nha. Cỡ này mà gan dám chọc Hân luôn. Coi chừng đó. Mà lớn rồi, bỏ cái tật khùng khùng đi, nhìn không chững chạc chút nào.
– Ờ ờ biết rồi! Khùng vậy mới có người chơi chung… haizz…
Tôi nhún vai, ực một hơi hết ly trà đá, rồi nằm phịch xuống, mặc cho nhỏ Hân bặm môi tức tối. Giờ chọc thêm chắc nó lại dùng chiêu kẹp như lần đầu gặp. Đồ ăn và trà sữa được mang ra ít phút sau, tôi ngồi dậy vui vẻ ăn uống với nó. Đôi khi chúng tôi nói chuyện học hành, công việc, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến em. Có lẽ nhỏ hiểu tôi cần thời gian xoa dịu, nên không động đến bất cứ điều gì liên quan đến em trước mặt tôi.
Lại có điện thoại. Không cần nhìn, tôi biết là chị – nhờ tiếng nhạc chuông quen thuộc.
– Nhox khùng! Hết đau chưa? Nhox ở đâu? Đang làm gì đó?
– Hỏi một lúc nhiều chuyện vậy? Nhox đang đi uống trà sữa với nhỏ Hân.
– Hả! Sao nhox dám đi chung với nhỏ Hân? Nó có làm gì nhox không?
– Làm gì là làm gì?
Biết ngay mà. Rõ ràng bà cô này là chủ mưu, chắc đang tưởng tượng tôi bị Hân với anh Kha “tẩy chay” đây mà.
– Thì… thì…
– Thì gì mà ấp úng vậy! Âm mưu gì, khai ra coi!
– Có gì đâu, mệt quá!
– Nghi lắm!
– Hihi đồ khùng. Mà nhox này?
– Bộ Hân thật sự không làm gì nhox hả?
Chị thì thầm, chắc sợ Hân nghe.
– Làm gì? Bộ chị đang muốn Hân làm gì nhox hả?
– Hổng phải… hổng phải mà. Hihi Đang đi với nhỏ Hân thật hả?
– Ừ! Rồi sao? Muốn gì cứ hỏi linh tinh hoài?
– Vậy… vậy nhox chở nhỏ Hân qua nhà chị chơi đi…
– Giờ hả?
– Ừ! Giờ! Chị ở nhà một mình buồn muốn chết… sắp chết thiệt!
– Sao không kêu anh Phong qua chơi?
– Xí! Ai thèm chơi với kẻ xấu như Phong. Mệt quá, chở bé Hân qua chơi với chị đi… nhanh lên!
– Ờ, nhưng phải hỏi ý Hân đã…
– Ừ, nhanh nhanh nha hihi…
Chị vui vẻ cúp máy. Thôi kệ, vui là được. Chắc đang nằm nhà nghĩ cách chọc tôi đây mà. Phải đề phòng, nhân vật này càng ngày càng nguy hiểm – nghịch như trẻ con.
– Chị Phương hả?
– Ừ, chị kêu M chở Hân qua nhà chơi liền. Đang than một mình buồn.
– Ừ, cũng được. Vậy giờ đi hả?
– Ờ!
– Vậy ăn nhanh đi. Nè, ăn phụ Hân với.
– Ế, từ từ…
Nó trút gần hết dĩa đồ ăn qua cho tôi. Phù! Người mẫu trẻ có khác, ăn vài miếng là nghỉ. Hôm nào vui vui phải góp ý mới được. Với tôi thì chưa nhắc, nhưng với em tôi thì tôi đã la từ lâu – làm gì thì làm, đừng sợ tăng cân mà nhịn ăn. Còn chị kia thì khỏi nói, có mà phải bịt miệng lại cho bớt ăn, chứ đừng hòng thấy chị nhịn.
Xử lý xong đồ ăn và hai ly trà sữa, tôi chở nhỏ Hân chen vào dòng người buổi trưa, sang nhà chị.
– Hình như chưa từng qua nhà chị Phương lần nào nhỉ?
– Ừ!
– Vậy giờ qua đúng rồi. Chơi chung thì phải biết nhà chứ…
– Nhiều chuyện quá!
Tôi nản, thôi thì không muốn nói thì thôi, đỡ mệt miệng. Tôi quay mặt lên, dùng hết kỹ năng luồn lách để chạy nhanh đến nhà chị – có máy lạnh, chắc chắn sẽ kéo lại tình yêu với Sài Gòn.
Vừa tới nơi, đã thấy chị ngồi nghịch hoa trước nhà, còn chú ba thì đang ngồi trên tường, sửa ống nước.
– Cậu M qua chơi hả?
– Dạ, con mới tới. Ủa, chú đang làm gì vậy?
– Tui đang sửa ống phun nước, bị nghẹt vài chỗ.
Tôi nhìn theo tay chú. Thì ra là giàn phun sương. Giờ mới để ý xung quanh nhà là màn nước li ti bay trong gió dưới nắng trưa Sài Gòn. Nhà chị nhiều cây, thêm giàn phun sương, không khí mát mẻ hẳn. Không lạ gì nữ hoàng nhà mình lại vui vẻ ngồi ngoài sân giữa trưa.
– Cậu dắt xe vào gara dùm tui, cho mát.
– Dạ, con biết rồi. À, đây là bạn con, tên Hân. Chị kêu chở qua chơi.
– Vậy hả! Chào cô. Vào nhà chơi đi.
– Dạ, chào chú!
Nhỏ Hân chào chú ba rồi theo tôi đẩy xe vào. Nghe tiếng tôi, chị liếc nhìn, lè lưỡi một cái rồi tiếp tục nghịch hoa.
– Đó là chú ba, người nhà chị Phương. Vợ chú và con chú cũng sống chung với chị.
– Ừ.
– Hân lại chơi với chị đi, theo M vào gara làm gì?
– Ừ, quên!
Nhỏ Hân đi lại ngồi với chị. Tôi dắt xe vào gara rồi ra ngồi phịch xuống ghế gỗ dưới gốc cây, nhìn hai người nói chuyện. May quá, trên bàn có giỏ trái cây và bình nước coca. Tôi rót một ly, tu một hơi, rồi nhâm nhi vài trái dâu, nhắm mắt mặc kệ đời.
Đang lim dim, bỗng nghe chị la lớn:
– Á! Trái cây của chị ai cho nhox ăn!
Chị chạy tới, bóp miệng, giật trái táo tôi đang cắn dở:
– Trả đây! Đồ vô duyên! Hihi
– Trái cây nào của chị?
– Xí! Trái cây nhà chị nha…
– Ờ, có khắc tên không mà đòi của chị?
– Đáng ghét! Ai cho nhox ăn?
– Không cho thì thôi. Ăn cái khác!
Tôi bốc trái dâu bỏ vào miệng. Chị lại giành. Rõ ràng là đang công khai kiếm chuyện. Hai đứa giành qua giành lại, chị ngồi hẳn lên chân tôi. Chợt tôi nhận ra nhỏ Hân đang nhìn, liền buông nhẹ, thì thầm vào tai chị:
– Thôi rồi… chịu thua!
– Hihi, sao nhát dzạ?
– Nhát cái gì? Nhỏ Hân nhìn kìa?
– Ừ hen! Hihi quên mất tiu!
Hai đứa như trẻ con trộm kẹo bị phát hiện, vội buông ra, ngồi ngay ngắn. Nhỏ Hân lắc đầu:
– Đó! Lớn rồi mà giỡn như con nít. Hèn chi anh Phong hiểu lầm đúng rồi…
– Ờ thì…
– Suỵt! Chờ chị chút!
Chị bật dậy, bịt miệng nhỏ Hân, kéo vào nhà. Tôi hét theo:
– Đi đâu vậy?
– Xí, ngồi đó ăn cho mập đi đồ con heo!
– Kéo Hân đi đâu mà hổng nói!
– Chuyện riêng con gái! Ai cho nhox theo! Cấm vào đây đó!
Chị lườm tôi một cái rồi kéo Hân đi thẳng. Không biết lại bày trò gì nữa. Kêu tôi qua, giờ bỏ tôi một mình với giỏ trái cây. Thôi thì ra làm bạn với chú ba cho có nghĩa hơn. Tôi đứng dậy đi ra cổng.
– Hư nặng không chú? Cần con phụ gì không?
– Thôi, sao cậu không vào trong chơi với cô Phương?
– Hai người đó bỏ rơi con rồi. Có gì chú cứ chỉ con phụ chung, cho đỡ mệt.
– Ừ, cũng được. Cậu lên đây vịn tui cái này. Cái thang tui bỏ ngoài hè nè. Coi chừng té đó!
– Dạ!
Tôi xắn quần leo lên tường. Hai chú cháu hì hục vịn nhau sửa, nước bắn tung tóe giữa trưa nắng – nghịch nước thì còn gì bằng. Làm hơn nửa tiếng thì xong. Hai chú cháu dọn dẹp, rồi ra sân ngồi.
Lúc đi cất đồ, ngang phòng khách, tôi liếc vào cửa sổ. Thấy chị và nhỏ Hân đang ngồi nói chuyện gì đó, mặt mày nghiêm túc. Chả lẽ chui vào nghe lén thì mất hình tượng quá. Với lại, chị phát hiện, giơ nắm đấm dọa.
Thôi kệ. Tôi ra sân nói chuyện với chú ba cho đỡ mệt óc. Biết đâu lại thu thập thêm tật xấu hay bí mật gì của chị thì vui hơn. Chú ba và gia đình lên Sài Gòn cũng chưa lâu. Chủ yếu là vì chị ở Việt Nam, anh Phong nhờ họ lên chăm sóc. Chị chỉ thích vợ chồng chú ba, không muốn thuê người làm. Nhà có người làm, nhưng từ khi chị về, đều cho nghỉ việc hết. Lương anh Phong trả, nhưng thật ra gia đình chú ba quý chị, thương chị nên lên sống cùng. Ở quê, chú cũng có cơ sở làm ăn ổn, không nghèo đến mức phải đi làm osin. Ở Sài Gòn cũng tiện cho con chú học cao đẳng.
Tiền học con chú anh Phong lo. Ngoài ra, anh còn nhờ người dạy vợ chú ba nấu ăn theo sở thích chị, còn chú thì được anh lo học lái xe… Càng nói tôi càng thấy anh Phong chăm sóc chị chu đáo đến mức nào. Vậy mà suốt ngày bị chị hành hạ. Còn tôi thì khỏi nói, ngày nào cũng chọc tức chị – bị hành càng nhiều là đúng.
Có vài điều tôi thắc mắc về chị hay anh Phong, chú ba chỉ cười, nói chị dặn không được nói với tôi. Người này coi vậy mà thông minh, đáng sợ. Những gì tôi biết về chị, là do chị cho phép. Còn những gì chị muốn giấu, chị chặn hết mọi lối. Bí ẩn của chị còn nhiều lắm, mỗi bí ẩn dường như là một điều thú vị, khiến người ta phải mỉm cười khi biết đến.
Hai chú cháu nói chuyện như người thân lâu ngày gặp lại, chủ yếu xoay quanh chị. Nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó lạ trong giọng nói và ánh mắt của chú khi nhắc đến chị. Không rõ là gì, nhưng tôi ghi nhớ để để ý sau này.
– Ba nó kêu mấy đứa nhỏ vào ăn cơm. Nói miết quên ăn luôn hả?
– Ờ ờ, nghe rồi!
Tiếng vợ chú ba từ trong bếp.
– Cậu vô ăn cơm với cô Phương cho vui.
Thím ba nhìn tôi cười hiền. Tôi vội xua tay:
– Dạ, con mới ăn với bạn rồi. Cô chú cứ ăn tự nhiên.
– Vậy sao được. Cô Phương biết sẽ buồn lắm. Để tui vô nói với cô Phương. Má tôi vô dọn cơm ra trước đi.
Chú ba đi thẳng vào nhà tìm chị với nhỏ Hân, không cho tôi kịp nói thêm. Thím ba theo sau. Tất nhiên, tôi không thể từ chối trước nắm đấm đe dọa của chị. Thế là tôi với nhỏ Hân đành theo chú thím dọn đồ ăn ra chiếc bàn trắng ngoài sân – theo ý chị.
Đồ ăn nhìn thôi đã thấy thím ba nấu giỏi hơn tôi tưởng. Dọn xong, chú thím quay vào trong, dặn:
– Cô cậu ăn ngon miệng.
– Ủa, sao cô chú không ăn?
– À, tui với bả vô bếp ăn.
– Sao lại vào bếp? Mất công quá chú!
Chúng tôi nhìn nhau ngơ ngác. Gương mặt chị bỗng xụ xuống, dậm chân, ánh mắt hờn giận nhìn cô chú. Tôi chưa kịp hiểu thì chị đã kéo tay hai người trở lại bàn:
– Phương nói bao nhiêu lần rồi, sao ba má không chịu nghe. Đây là khách của Phương, không phải khách của papa mami.
– Nhưng lỡ ông bà về bất tử nhìn thấy thì không hay đâu, Phương!
Thím ba nhẹ giọng.
– Ba má ngồi xuống đi. Phương muốn ba má ăn chung. Có gì Phương chịu hết.
– Nhưng…
– Thôi, ba tôi ngồi đi. Tui vô lấy thêm chén.
Vậy là hai người đồng ý ăn cùng. Dù chưa biết chuyện gì, nhưng tôi hiểu papa và mami chị có lẽ khó tính với người làm. Có lẽ ở căn nhà này, họ không bao giờ muốn người làm ngồi ăn chung mâm.
Không khí vui vẻ hẳn lên khi chị kéo tôi ngồi xuống ghế dài đủ hai người.
– Hihi, nhox ngồi đây với chị nè. Bé Hân ngồi kia, ba má ngồi bên này. Mum mum mời cả nhà!
Bốn người – kể cả tôi – đều lắc đầu cười trước sự sắp xếp của chị, đúng chất nữ hoàng. Nhỏ Hân và tôi quen rồi, mỗi lần đi chơi, tôi luôn là người ngồi cạnh chị – không ai giành được.
Thím ba gắp đồ ăn cho nhỏ Hân, rồi định lột tôm cho chị, nhưng chị lắc đầu:
– Bữa nay má ăn khỏe đi, hihi, đừng lo cho Phương.
– Sao vậy cô? Mọi khi tui vẫn…
– Biết rồi, biết rồi, nay má lo cho ba đi, khỏi lo cho Phương hihi.
Chú thím nhìn chị ngạc nhiên. Tôi thở dài. Nhìn là biết bình thường thím ba luôn chăm sóc chuyện ăn uống cho chị. Còn bây giờ thì…
– Nhox!
Chị quay sang, cười, ánh mắt đe dọa ra lệnh. Tôi thở dài, nhìn nhỏ Hân cầu cứu – vô ích. Không biết chị làm gì, nhưng từ nãy giờ nhỏ Hân như người khác, im lặng, hiền hơn hẳn.
Hiểu số phận, tôi đành tự tay lột một con tôm bỏ vào dĩa chị.
– Hihi, nhox ngoan! Ăn đi, ăn đi!
Tôi lắc đầu, nhìn quanh:
– Dạ, nồi cơm đâu chú?
– Cậu muốn ăn cơm hả? Để tui xuống bếp lấy. Tui quên mất, nay có khách chứ bình thường cô Phương không ăn cơm.
– Sao… sao không ăn cơm?
– À…
– Hihi, chị ít ăn cơm lắm. Đồ ăn nhiều vậy, nhox khỏi ăn cơm mắc công. Ăn cái này với chị nè hihi…
Chị gắp một miếng gà to vào chén tôi. Tôi mới nhớ, từ hồi đi chung với chị đến giờ, hình như chưa lần nào thấy chị ăn cơm. Bàn toàn đồ ăn, chị dùng dĩa, không dùng chén như tôi. Đồ ăn được trang trí kiểu Tây. Cũng phải, có lẽ chị vẫn giữ thói quen ăn uống phương Tây, nơi chị sống lâu trước khi về Việt Nam.
Tôi đoán được điều này từ lần trước anh Phong nói, nhưng vẫn chưa biết chị về Việt Nam bao lâu, hay ở Mỹ bao nhiêu năm – hỏi thì chị không nói. Thôi, gác lại suy nghĩ, vì trước mặt là cả núi đồ ăn ngon. Dù vừa ăn trưa với nhỏ Hân, tôi vẫn thấy thèm, nhất là những món tôi thích, trong không khí vui vẻ này, tôi không thể ngồi yên suy nghĩ mãi được.
Tôi với chị vẫn như mọi lần – tranh cãi, giành giật như trẻ con. Dù hơi sợ mỗi lần bị nhỏ Hân quắc mắt, nhưng im được vài giây là lại đâu vào đấy. Nhờ vậy, bữa ăn tràn ngập tiếng cười, cả chú thím ba cũng quên mất mình là người làm, đang ăn cơm cùng cô chủ.
Ăn no nê, tôi ngồi thở phì phò, bụng căng như sắp nổ. Tại thím ba cứ ép ăn, dọa để thừa thì tội, tôi hí hửng dựa vào đó mà ăn thỏa sức. Chị cũng không kém, ăn xong vẫn vui vẻ nhâm nhi trái cây và ly kem dâu to với nhỏ Hân. Còn tôi thì xin thua – không nuốt thêm được muỗng kem nào, nói gì cả ly.
– Hihi, ăn kem hôn nhox con… lêu lêu… kem ngon ghê hihi…
– Ăn đi cho mập. Trêu chọc vô ích nhé… ợ @@
– Mập mà tấp nập người theo ha…
– Ờ, theo để nuôi nữ hoàng heo chứ ích lợi gì…
– Xí… nhox con đó nha… dám nói xấu chị, coi chừng cú đấm nè nè…
– Sợ quá…
– Muốn gì?
– Ngon nhàu vô…
– Hứ…
Chị đứng dậy định lao vào, nhưng nhớ có nhỏ Hân bên cạnh, nên lấm lét nhìn rồi thu tay, ngồi xuống ăn kem tiếp. Tôi cũng không dám nhìn nhỏ Hân, đưa mắt ra vườn hoa. Chú thím ba ngồi uống trà gần đó cũng cười xòa, có vẻ vui khi thấy cô chủ thật sự vui vẻ với trò trêu đùa của “thằng nhox con” là tôi. Ăn xong ly kem, chị lại lấy trái cây nhâm nhi. Sức ăn khủng khiếp, mà không hiểu sao không thấy mập. Khoa học có khi cũng bó tay.
Ăn uống, trêu đùa đã đời, đến lúc tôi phải về chuẩn bị đi làm. Thời gian biểu của tôi không ngày nào giống ngày nào, trừ giờ đi làm. Nhưng cũng không bao giờ có giây nào để cầm giáo trình lên, gọi là giống sinh viên đang học.
Tôi chầm chậm chở nhỏ Hân dưới nắng xế chiều, quay về phòng.
– Nè!
– Gì?
– Sao vậy?
– Sao là sao?
– Nhìn Hân có vẻ khác. Chị nói gì mà thấy ngơ ngơ vậy?
– Vô duyên! Ngơ hồi nào? Ăn phải mật gấu hả dám nói vậy?
– Èo! Lại nóng rồi. Người ta hỏi có xíu thôi mà…
– Kệ Hân!
Tôi nhún vai, không dám nói nữa, tập trung chạy xe. Một lúc sau, nhỏ Hân lên tiếng:
– M nè?
– Hả?
– Bộ con gái phải dịu dàng con trai mới thích hả?
– Ờ, thường vậy. Ai chả thích con gái dịu dàng…
– Ừm!
– Ví dụ như M, M có thích con gái dữ dữ, cá tính, đanh đá một chút hông?
– Ờ… cái này cũng không chắc. Nói chung, con gái dịu dàng, hiền, duyên dáng thì dễ làm M có cảm tình hơn. M cũng là con trai mà, ai chả vậy.
– Vậy sao nữa?
– Nhưng con gái cá tính cũng hay. Nếu quen lâu dài thì tính cách sao cũng được.
Nhỏ im lặng, lắng nghe.
– Vậy M thấy Hân sao?
– Hân hả… hehe quá dữ! Giống con nhím xù gai, mau mau hiền bớt đi không là ế thiệt đó…
“Chát” – tôi đang cười thì nó đập lưng một cái.
– Hứ!
– Thôi thôi! Chọc đó mà, chưa gì đánh người rồi. Bắt chước chị Phương hồi nào vậy? Mà sao tự nhiên hỏi M vậy?
– Thì… thì hỏi chơi… Kiêm luôn coi thái độ của M.
– Rồi rồi! Nghiêm chỉnh được chưa? Khó tính như bà cụ non!
– Nói gì đó?
– Ờ ờ, không có gì… Nói Hân đẹp được chưa?
– Liệu hồn đó. Lớn rồi mà như con nít. Thật không hiểu sao có người ngu tới mức đi thích M.
Trong mắt nhỏ, tôi chắc là hiện thân của mọi thứ xấu trên đời. Thôi kệ, nhỏ là bạn tôi, nghĩ sao là quyền của nhỏ. Tôi cũng không ngăn được nó nói xấu tôi. Có lẽ chỉ có em là ngốc đến mức đi yêu một thằng xấu xí trong mắt nhỏ Hân như tôi mà thôi. “Nè nha, tui thấy mấy người là bạn tui nên tui trêu thôi ha, gặp người khác coi tui có thèm nói tới câu nào không biết liền.” Tôi thì thầm trong miệng, chứ đâu dám nói ra.
Về tới nhà, nhỏ chẳng chào, lên xe đi mất. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi nó. Có lúc dễ thương, nhưng nhiều lúc không dám hó hé trước mặt. Tính ra em tôi cũng không khác nhỏ Hân là mấy, chỉ là em đến với tôi bằng sự lạnh lùng nhưng quan tâm âm thầm. Thôi suy đi nghĩ lại, hình như mấy người con gái quanh tôi ai cũng dữ với tôi hết @@. Số con rệp có khác mà hix hix.