Câu Chuyện Đời Tôi
Chuyện tình nơi phố phường
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi mỉm cười, ngước nhìn xuống con phố dưới kia. Chị đánh tôi một cái rồi vòng tay, từ từ ngả đầu lên vai tôi. Chiều dần tà, gió heo may nhẹ nhàng luồn qua mái tóc chị, chạm vào da thịt khiến tôi rùng mình. Heo may về nghĩa là Tết sắp tới, có lẽ không còn bao lâu nữa, tôi sẽ lại trở thành sinh viên xa quê, trở về như bao đứa bạn khác.
Dưới đường, hàng xóm lục đục dọn dẹp cửa hiệu, cửa hàng sửa xe, quán cơm trưa, cửa hàng vật liệu xây dựng… đối diện là quán ốc, hàng bắp nướng, chuối chiên… bắt đầu bày ra. Dòng người tan ca, tan học trở về nhà, áo lem luốc bụi đường sau một ngày làm việc. Phía xa, sinh viên kéo nhau ra sân đá cầu, mấy anh thợ sửa xe cũng chạy ra nhập cuộc, các cụ già, trẻ nhỏ đi lại trong hẻm tập thể dục, hóng mát, trò chuyện.
Cuộc sống xô bồ có vẻ tạm lắng vào buổi chiều, ít nhất là trước mắt hai đứa chúng tôi. Bất giác, tôi thấy lòng nhẹ nhàng, thoải mái và bình yên lắm. Cảm giác này khác hẳn khi tôi ngồi một mình trên này, im lặng, học bài, ăn cơm hay nghe nhạc. Sao có thể khác khi người bên cạnh tôi chính là chị đây, người mà giờ này có lẽ cũng đang nhìn mọi thứ giống như tôi.
– M! Mà? Hai đứa đâu rồi?
Tiếng bà cụ chủ nhà vọng lên. Chắc bà về lâu không thấy tụi tôi xuống uống nước nên đi tìm. Chị ngồi thẳng dậy, mỉm cười, tôi nhìn chị rồi hô lớn trả lời bà cụ.
– Dạ tụi con đang chơi trên này. Xuống ngay đây ạ!
– Xuống uống nước này. Bà chờ lâu quá, tìm nãy giờ. Đang ở đâu vậy?
– Dạ trên này ạ, hihi.
Chị cũng xen vào trả lời. Hay thật, leo lên nóc nhà rồi đứng dậy vẫy vẫy để bà cụ biết vị trí. Nghe tiếng, bà cụ đi ra giữa đường, ngước nhìn lên.
– Ôi trời, leo lên ấy làm gì thế? Xuống ngay không ngã bây giờ.
– Dạ dạ, xuống liền!
– Ôi hai đứa ranh con này! Ngã chết con à! Xuống ngay, cẩn thận đấy.
Tôi với chị loay hoay tìm đường xuống. Tôi thì dễ, nhưng chị khó khăn quá. Cả buổi chiều, đổ mồ hôi mới đỡ được chị xuống. Bà cụ cũng tham gia hướng dẫn, lo lắng sợ chị té. Xuống đến, tay chân tôi xây xát vì phải đỡ chị từ nóc nhà xuống ban-công. Mặt mũi hai đứa lấm tấm mồ hôi, tranh nhau cái WC duy nhất để rửa mặt. Bà cụ chỉ lắc đầu trước cảnh chị và tôi nghịch nước trong WC.
Xong xuôi, kéo nhau ra ngồi uống nước với bà cụ. Bà chỉ uống trà, còn tôi với chị uống coca. Nói chuyện một lúc, bàn nhau rút lui vì tôi phải qua quán làm. Lỡ giờ làm mất, lại không muốn chị ở lâu vì bạn bè về gặp hỏi này hỏi nọ không tiện. Không chỉ tôi, từ trước đến giờ, chị cũng muốn trở thành người chị bí ẩn trong cuộc sống của tôi. Bạn bè, lớp học đều không biết tôi quen chị. Thực ra, không phải sợ hay né tránh gì, chỉ là hạn chế mối quan hệ của tôi với chị đi sâu vào cuộc sống bình thường của tôi càng tốt, cũng như với bạn bè chị, ngoài anh Phong ra, tôi không nghĩ có ai biết về tôi.
Trời nhá nhem tối, hai đứa chào bà cụ chủ nhà để chị về, tôi đi làm. Chị ra xe trước, tôi loay hoay dắt xe ra ngoài thì bà cụ kéo tôi lại, nói nhỏ:
– Con bé con nhà ai mà dễ mến quá. Mày cũng biết lựa vợ lắm con à…
Nghe xong, tôi muốn lăn ra chết.
– Hả? Ai nói bà chị là vợ con.
– Chả cần ai nói. Bà nhìn là đoán ra hết. Chúng mày không sớm thì muộn thôi con. Lúc này bà có nhìn tay nó.
– Trời đất. Không có đâu bà ơi. Chị là chị gái thôi, đâu có phải người yêu gì đâu mà vợ chồng.
– Bà có bảo chúng mày là vợ chồng khi nào. Bà bảo sớm muộn nghĩa là tương lai đấy con. Hai đứa bây giờ cãi nhau như trẻ con giống bà với ông mày khi xưa.
– Thôi cho con xin. Con còn nhỏ, chị lại lớn hơn con, gia đình khác xa lắm, con chỉ coi chị như chị gái trong nhà thôi, không có chuyện yêu đương đâu.
– Nhất gái lớn hơn hai nhì trai lớn hơn một. Bà thấy hai đứa mày đẹp đôi đấy. Hồi xưa bà cũng con gái nhà giàu, hoa khôi cả vùng đấy nhưng vẫn thành vợ thành chồng với ông mày. Hôm nào bà cho xem ảnh ông với bà khi xưa, ông mày còi cọc thấp hơn bà nhiều con à, bộ đội mà.
– Haha, thôi con biết rồi, bà cứ chọc hoài. Con có người yêu rồi, có điều chuyện xảy ra hơi buồn thôi. Chị cũng có người yêu rồi đó bà.
– Ừ! Mày chối đi. Để bà xem sau này mày trở lại ăn nói sao với bà. Thằng ranh.
Bà cụ cười, đánh nhẹ một cái lên trán tôi.
– Thôi mày đi làm đi. Hôm nào rỗi dẫn con bé qua chơi.
– Ủa… dẫn con gái về nhà… không sao chứ bà?
– Không! Con bé ngoan, bà thích tôi. Thêm nữa, mày bảo tôi là chị mày còn gì. Lũ kia nói gì bà bảo chị mày là xong. Bà bảo này, đừng nói cho lũ kia bà ưu tiên hai đứa mày đấy.
– Dạ, con hiểu rồi. Thôi con đi.
– Ừ, đi đi!
Tôi cười, gật đầu chào bà cụ rồi phóng xe đến bên cạnh xe chị đang dừng lại ở góc đường. Chị mở kính xe, ló đầu ra, chu môi.
– Làm gì lâu quá dzạ?
– Ờ, bà hỏi chút chuyện.
– Hỏi gì…
– Ờ! Thì hỏi sao chị ú quá vậy. Hehe!
– Đánh nhox chết bây giờ. Đừng hòng nói xạo nói xấu chị. Bà khen chị xinh đẹp hoài đó biết chưa.
– Khen xả giao thôi người ơi.
– Xí hổng thèm nói với nhox nửa. Giờ đi đâu đây?
– Thì nhox qua quán làm. Chị về đi chứ đi đâu nữa. Nhớ đường không đó.
– Coi thường chị quá nha nhox. Nhưng giờ chị chưa muốn về.
– Chứ muốn sao nữa?
– Qua quán nhox chơi hen. Chị khát nước.
– Mới uống cả lon coca, giành uống lon của nhox nữa khát cái gì mà khát.
– Thì… tại chị vẫn còn khát được hôn.
Chị chu môi chống chế, ngang ngược có thương hiệu luôn, tôi chỉ lắc đầu.
– Ờ rồi thì đi. Mà ngồi một chỗ uống nước chơi thôi nha. Đừng có đi lung tung nghịch quán người ta.
– Biết rồi biết rồi. Ngồi im luôn được chưa.
– Ờ nhớ đó. Chút nghịch nhox kiu bảo vệ cột vô ghế luôn cho biết.
– Chị cắn nhox chết thì có. Đồ vũ phu. Hihi.
– Haizz… thôi đi nhanh, trễ giờ làm rồi. Ông Kha ổng la cho banh xác.
– Đồ nhát gan! …
Chị chu môi nói xấu tôi thêm một câu nữa rồi rúc đầu vào trong xe, đi theo tôi. Đến quán, ông lùn đang đứng chống nạnh ngoài cổng, chỉ hai ông bảo vệ thay lại mấy bóng đèn bị hư. Thấy tôi phóng xe vào, ổng đứng ra giữa lối đi, giơ tay đánh vào đầu tôi một cái. May võ công cao, tay ổng ngắn nên tôi né thành công.
– Đ.M mày đi luôn đi con. Quán lu bu muốn chết tới giờ mới qua hả mậy.
– Trời ơi, em bị hành anh ơi. Chút tới anh bây giờ khỏi lo.
– Ai hành mày?
– Đó!
Ổng quay lại sau lưng theo hướng tay chỉ của tôi, chắc hiểu ra, đứng ngẩn mặt không nói thêm gì. Trong lúc chú bảo vệ hướng dẫn chị đậu xe vào khu vực ô-tô, tôi cất xe máy đi trở ra.
– Đang thay bóng đèn hả đại ca?
– Thấy còn hỏi mậy. Đ.M đi làm dẫn theo bà chúa chi thằng quỷ?
– Trời ơi, đòi theo chớ em có dẫn đâu.
– Mày Đ.M tối ngày gái. Nói chứ nay làm cho hết ca hả về. Tau mới cho nghỉ 2 đứa thiếu người lắm.
– Em nói anh rồi, gần Tết đang thiếu người, cho nghỉ chi không biết. Ráng dễ dễ chút cho qua cái Tết rồi hả siết lại.
– Biết! Mà tụi nó giỡn mặt tau ngứa mắt. Nội quy là nội quy. Thiếu thì tau tuyển gấp lo gì.
– Tuyển ba ngày nay có ai đâu. Còn mấy chứa chạy vắt giò lên cổ ở đó mà tuyển.
Tôi nhăn mặt than thêm một câu nữa rồi bỏ ổng đó với mấy ông bảo vệ, chạy vào trước thay đồ. Chị đậu xe xong đi từ phía trong bãi trở ra, chạy theo không quên chào ông Kha.
– Rồi ngồi đó đi! Chị uống gì nhox gọi pha chế làm cho.
– Cho chị coi menu đi.
– Bày đặt nửa.
– Xí! Đối xử với khách vậy hả? Lấy menu cho chị.
– Biết rồi. Ở đó mà hành một mình đi, ha nhox đi thay đồ.
Tôi đi luôn vào phòng nhân viên, ghé ngang đứa bạn phục vụ nhờ mang menu lại cho chị. Biết tôi không nghe lời, chị dứ dứ nắm đấm từ xa vào tôi đe dọa. Nếu không muốn nói là ngay lập tức lấy lại gương mặt nữ hoàng.
Sài Gòn trời sụp tối nhanh chóng. Những ánh đèn trang trí lấp lánh khắp quán. Gần Tết, quán khá đông khách, nhất là buổi tối. Công việc cuốn tôi đi, không có quá nhiều thời gian để ghé qua ngồi nói chuyện với chị. Hôm nay có điều gì đó lạ, tôi cảm nhận rõ ràng. Chị không chạy xung quanh xem cái này, nhìn ngắm sờ mó cái kia nữa mà rất “ngoan” ngồi đúng một chỗ. Chị không ngồi ở góc em thường ngồi, nhưng chị ngồi ở nơi dù tôi bận rộn ở khu vực nào trong quán, chỉ cần ngước nhìn về là sẽ thấy chị. Nữ hoàng mà, phải ngồi ở trung tâm quán, nơi chị khiến vị trí ấy nổi bật thu hút tất cả mọi ánh nhìn.
Quán đông khách lắm, lại thiếu người cho nên đứa nào cũng chạy theo kiểu vắt giò lên cổ. Mồ hôi nhễ nhại trên mặt, ông Kha cũng phải lao vào phụ, trông xe cho khách. Một anh bảo vệ có ngoại hình tốt hơn ổng vào làm phục vụ. Chị ngồi im đó chứ không nghịch như thường ngày. Không phải chị hiền hay không thích nghịch, chỉ vì chị biết hôm nay tôi bận lắm, không có thời gian cho chị nghịch, và chị đã hứa sẽ không nghịch nữa.
Tính chị là vậy. Những lời hứa người khác nhìn vào chỉ là lời hứa vu vơ hay nói đùa cho qua, nhưng chị thì vẫn sẽ giữ lời. Tôi hiểu chị rõ như lòng bàn tay. Tôi biết khi nào chị nghĩ gì, chỉ cần nhìn gương mặt thôi cũng đủ biết chị muốn gì, lúc nào chị đùa, lúc nào chị nghiêm túc. Chỉ có cuộc sống, công việc cũng như các mối quan hệ bên ngoài của chị, tôi hoàn toàn mù tịt và cũng không dành thời gian tìm hiểu. Lúc nào chị cho tôi biết, tự nhiên tôi sẽ biết, còn không thì tôi tôn trọng.
Thi thoảng tôi ghé qua bàn chị ngồi, uống vội miếng nước rồi lại đứng dậy ngay. Thực ra, với vị trí của mình trong quán, tôi cũng như ông Kha có quyền ngồi chơi không làm gì cả, nhưng nhìn mấy đứa bạn phục vụ bận rộn như vậy mà mình nhảy ra ngồi không thì còn mặt mũi nào nhìn họ.
Những lúc thế này cũng hay. Bận rộn thật nhiều để biết thái độ của chị đối với tôi khi tôi bận làm việc không thể ngồi chơi với chị như thế nào. Chị quan tâm tôi lắm. Ly nước của tôi lúc nào cũng đầy nằm nguyên trên bàn chị. Mỗi lần ghé qua ngồi uống, chị cũng nhẹ nhàng lau mồ hôi cho tôi, sửa lại cái áo xộc xệch. Có lúc nóng quá, tôi xúc cả nút áo, chị kéo tôi lại cài rồi mới đẩy tôi đi làm việc tiếp. Nghĩ đến nhiều về buổi làm việc này là vì hôm nay là ngày đầu tiên chị đến quán ngồi im quan sát tôi làm việc giống như em ngày trước. Cũng là ngày đầu tiên đánh dấu cho những chuyện đáng nhớ sau này xảy ra, xuất phát từ ngày hôm nay.
Bận cả buổi trời, cuối cùng khách cũng vơi bớt. Đồng hồ hơn 10 giờ, khách mới vào ít đi, chỉ còn lại khách ngồi sẵn trong quán. Không còn phải chạy quá nhiều, tôi mới có thời gian ngồi nghỉ. Vài đứa phục vụ tranh thủ gặm vội ổ bánh mỳ, hộp xôi ông Kha dặn nhà bếp chuẩn bị xem như tăng cường để mọi người có thêm sức làm việc vì quán rất thiếu nhân viên.
– Quán bửa nay đông dữ vậy nhox?
– Ừ, cuối năm mà, người ta đi chơi hẹn hò nhiều hơn.
– Hôm bửa chị qua thấy nhiều nhân viên lắm mà sao hôm nay có mấy người vậy.
– Ờ, cuối năm gần Tết, tụi sinh viên nghỉ nhiều lắm. Thường thường Tết quán nào cũng thiếu nhân viên hết.
– Sao vậy?
– Thì người ta phải về quê ăn Tết đó.
– Hihi, chị biết rồi. Hèn gì thấy nhox chạy tùm lum hết lun.
– Ờ, có mấy đứa mệt phờ râu.
– Xạo!
– Hổng thấy người ta mệt sao… xạo chị làm gì.
– Đồ con nít làm gì có râu mà phờ.
– Sao biết không có râu. Nè, nhìn cho kỹ đi nha thím hai.
– Đâu…
– Nè…
Tôi ghé sát mặt cho chị coi, chị cũng chăm chú nhíu mày để nhìn. Trời tối, đèn chớp chớp, khó nhìn ra được mấy cọng râu non trên mặt tôi. Sai lầm khi cho chị xem râu. Không biết chị có nhìn thấy cọng nào không mà chỉ thấy chị đưa tay bứt một phát, thiếu điều muốn rớt cái cằm tôi xuống đất. Chắc hả dạ lắm nên cười tủm tỉm một mình. Đau không nói nên lời, chứ giỡn à… định mở miệng la làng cho đỡ đau thì có khách gọi tính tiền gần đó, tôi đành ôm mặt đứng dậy.
– Nhớ nha… chút trả thù sau.
– Hihi, đáng đời nhox con!
Lại bận rộn chạy tính tiền, thay trà cho khách, công việc cuốn tôi đi mãi cho đến khi người khách cuối cùng ra về. Quán tắt đèn dần dần, nhân viên cũng lục đục ra về, còn vài người bảo vệ ở lại quán để thu dọn. Ông Kha thì cặm cụi kiểm tra sổ sách. Lúc này chị mới tung tăng lại gần ông Kha để nghịch. Chẳng biết chị nghịch với nói gì mà cái góc thu ngân chỗ ông Kha ngồi nhoi cả lên, tiếng ổng tưởng chừng như thảng thốt vì bị chị hành. Tất nhiên tôi đang mệt, đâu có dại chạy lại chịu chung số phận với ổng, ở ngoài này phụ mấy anh bảo vệ dọn dẹp coi bộ lành hơn. Mười một giờ hơn, mọi thứ xong xuôi, tôi mới đi vào để kéo chị về giải thoát cho ông Kha. Coi bộ cái mặt ổng sắp điên tới nơi rồi, trán nhăn đủ 3 đường luôn.
– Nè nè!
– Gì nhox…
Chị đang ngồi vắt vẻo trên quầy quay mặt qua cười toe toét.
– Về! Xong hết rồi.
– Vậy hen. Ở chơi chút nữa đi.
– Có gì đâu chơi.
– Thôi anh xin em. Hai đứa đi về dùm anh. Nhức đầu quá rồi.
Ông Kha làm bộ mếu máo đuổi chị về, tất nhiên chị đâu có chịu, tay bấm tùm lum lên bàn phím máy tính của ổng khiến cái màn hình giựt giựt đủ chương trình chạy.
– Em hổng về em hổng về… giờ sao anh chịu hôn chịu hôn.
Không biết đang đòi ông Kha cái gì mà có vẻ khốc liệt, kiểu này là đang dùng áp lực buộc ổng đồng ý đây nè. Đẩy qua đẩy lại một hồi, ông Kha vò đầu chắp tay xá xá chị.
– Rồi rồi muốn sao cũng được. Giờ làm ơn về dùm anh đi. Nhức đầu quá.
– Hihi chịu hen.
– Rồi! Ok hết!
– Ký hợp đồng đi em mới chịu.
– Dẹp! … nói dóc làm chó được chưa?
– Xí! Người lớn bày đặt thề.
– Kệ tui. Giờ làm ơn về đi cho anh làm việc. Thằng kia mày đưa nó về nhanh dùm tau.
Ổng quay qua nạt tôi một tiếng rồi lấy tay đẩy đẩy chị ra khỏi quầy. Không biết bày trò gì mà quậy ổng dữ vậy. Lòng thắc mắc nhưng tay thì kéo chị đi ra cổng.
– Thôi về về. Ở đó quậy ổng chi không biết.
– Hihi ai bỉu ảnh khó tính chi.
– Khó gì? Đòi gì mà là ổng khó đó.
– Hổng phải đòi mà là thỏa thuận biết chưa nhox.
– Khỉ! Nhìn là biết ép buộc người ta rồi ở đó bày đặt thỏa thuận.
– Kệ chị đi nhox con. Nhiều chuyện quá à.
– Ờ vậy thì kệ.
Tôi bỏ tay vô túi quần đi ra bãi lấy xe. Giờ chỉ còn xe của tôi với mấy ông bảo vệ cùng chiếc xe trắng tinh của chị. Đường trống nên chắc cũng không cần người hướng dẫn, chị vẫn lùi xe ra đường được. Nhưng chị đâu có chịu để tôi yên, chị chạy xe ra đến cổng thì ngừng lại, quay xe chận hết đường ra của tôi.
– Kiếm chuyện nữa hả? Sao không về đi trời?
– Chị đói bụng!
Chị lú đầu ra khỏi xe, xụ mặt.
– Thì về nhà ăn đi. Chắc thím ba sẽ nấu đồ ăn sẵn mà.
– Chị đói bụng!
– Nè nè, giờ muốn sao nói đi than hoài có một câu ai biết đường mà tính.
– Chị đói bụng!
Cái mặt từ xụ xụ chuyển sang sắp phì cười, nhìn dễ ghét thật, kiếm chuyện với tôi thôi.
– Biết rồi. Giờ đi ăn được chưa.
– Hihi!
– Lui xe ra đi.
– Không!
– Muốn sao nữa?
– Nhox chở chị đi đi.
– Là sao.
– Là nhox đưa chị đi ăn đi chứ sao.
– Còn xe chị bỏ ai ăn.
– Chị không biết tự nhox tính đi.
– Lớn rồi còn như con nít. Tính gì mà tính. Hai đứa hai xe tính sao được.
– Chị không cần biết!
Nhấn mạnh một câu cứ như ra lệnh cho tôi vậy, riết thành con nít ba tuổi chứ không phải chị gái tôi nữa rồi.
– Biết rồi! Khuya lơ khuya lắc còn bày đặt bày đủ thứ chuyện hành người khác nha. Chạy xe vào bãi đi.
– Hihi!
– Ờ vui lắm!
Tôi lắc đầu, đẩy xe mình sang một bên gác chống xe rồi đi ngược trở vào trong kiếm ông Kha. Vừa thấy tôi, ổng cứ như gặp ma vậy, giật mình suýt rớt xuống ghế.
– Đ.M sao chưa biến đi ở đây chi nữa?
– Biến được biến rồi ông. Cho gửi chiếc xe trong bãi nha.
– Xe nào? Dẫn vô đây để luôn cho an toàn bỏ ngoài bãi ai coi xe cho mày?
– Xe bà Phương ông ơi, chứ xe em gửi làm gì.
– Sao tôi hổng chạy về bển để đây chi?
– Không chịu về, đòi em đưa về mới chết nè.
– Thôi tau mệt hai đứa mày muốn làm gì thì làm. Phá banh cái quán càng tốt, tau đở nhức đầu. Đ.M mày kêu nó de xe vô bãi bỏ đó đi. Tưởng xe mày thì đem vô đây còn xe nó thì bỏ ngoài bãi được.
– Ờ! Thôi em về đây.
– Biến!
– Ờ khoan!
– Gì nữa?
– Nảy bả đòi anh gì mà nhoi hết vậy?
– Từ từ rồi biết mày. Nó cho tau nói con mày.
– Nghe lời dữ ông.
– Mày ngon ra nói với nó đó.
– Hê hê. Thôi về đây.
Tôi chạy vội trở ra cổng, coi vậy chứ ông Kha cũng biết nghe lời chị lắm, không nghe chị quậy cho vài ngày chắc ổng lùn thêm một khúc quá. Ra tới thì chị đã ngồi sẵn sau xe tôi. Lại phải tự tay đội nón bảo hiểm cho chị rồi mới phóng xe hòa vào dòng người của đêm Sài Gòn dần về khuya. Giờ này hàng quán ăn uống vẫn còn nhiều lắm, Sài Gòn mà không bao giờ thiếu chỗ để ăn khuya mà. Tranh cãi loanh quanh cả buổi trời mới quyết định được là đi ăn lẩu cho lành. Phóng nhanh qua quận 5, ghé một quán lẩu khá nổi tiếng nằm ngay góc đường. Hai đứa kéo nhau vào gọi một cái lẩu hải sản, một tôm nướng, một nghêu hấp sả cùng hai lon coca. Chị còn đòi kêu thêm nhưng tôi không cho vì sợ ăn không hết. Nói đâu có sai, ăn phình bụng mới giải quyết được hết ba món ăn. No nê rồi, cái mặt chị tươi lắm, ngồi xoa xoa bụng than no nhưng mặt thì cười toe toét.
– Giờ sao?
– Sao là sao?
– No rồi! Về được chưa?
– Chưa.
– Chứ đi đâu nữa?
– Chị muốn đi hóng mát.
– Khuya lơ khuya lắc hóng gì nữa?
– Còn sớm muốn chết. Hổng thấy ngoài đường người ta còn đi chơi hả?
– Biết. Mà mai phải qua quán làm sớm. Đang thiếu người lắm.
– Mai là chuyện ngày mai. Hihi chị muốn đi chơi nữa.
– Hổng tội nghiệp cái thân tàn của nhox hả. Đuối thiệt nè.
– Hihi kệ nhox. Mai chị đền cho cái khác. Giờ mau mau chở chị đi chơi nữa đi.
– Ờ! Ráng hành đi….mai mốt chết coi lấy ai ra cho chị hành nữa.
– Nói nhiều quá…đi thôi!
Chị đâu có thèm để ý tới lời tôi than thở, vui vẻ đứng dậy tung tăng đi ra bãi xe giữa ánh mắt của không dưới hai mươi thực khách phục vụ đang có mặt tại quán. Có thể chị không chưng diện như vài cô khách ở mấy bàn khác nhưng công bằng mà nói, thực sự chị nổi bật hơn họ khá nhiều. Tôi lặng lẽ móc bóp tính tiền rồi mới đi ra lấy xe sau chị.
– Giờ đi đâu.
– Chị muốn ăn hột gà nướng.
– Bụng còn chỗ chứa hả.
– Đương nhiên.
– Ăn thấy sợ vậy trời.
– Kệ chị nha …
– Ủa! Biết món hột gà nướng luôn.
– Sao không.
– Ai dạy cho ăn món đó vậy.
– Phong chứ ai. Chị biết món đó lâu rồi nha nhox con.
– Ghê! Cái gì liên quan tới ăn hàng thì giỏi lắm.
– Xỏ xiên chị hả nhox. Uýnh chết bây giờ. Đi nhanh đi.
– Từ từ.
Đúng là Sài Gòn đôi lúc muốn tìm cái gì đó thì nó biệt tăm, khi không tìm thì cứ hiển hiện trơ trơ trước mặt. Chạy vòng vèo cả chục con đường cũng không tìm thấy một người bán hột gà nướng nữa, phải qua tuốt bên quận 4 mới bắt gặp một cô đẩy xe bán hột gà nướng. Mua cho chị 6 hột gà nướng với một hộp bắp xào, xong xuôi chạy ngược trở về quận 7 kiếm.