75. Chương 75: Cái Bẫy Của Nàng Phương

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 75: Cái Bẫy Của Nàng Phương

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sài Gòn đêm khuya, ngồi nhâm nhi sinh tố dưới tiết trời se lạnh cuối năm là cảm giác khiến lòng người thư thái nhất, nhất là với những kẻ thích lang thang. Mọi mệt mỏi sau buổi làm việc dường như biến mất chỉ sau ngụm sinh tố mát lạnh đầu tiên. Xung quanh, xe cộ thưa dần vì đây không phải trung tâm sầm uất của Sài Gòn. Bên cạnh tôi có một đôi tình nhân nước ngoài đang thì thầm chuyện trò, xung quanh còn vài chục khách khác. Tôi thả mình tựa lưng ghế, thở phào nhẹ nhõm như trút hết mệt nhọc.
– Nhox đỡ mệt chưa?
Chị quay sang dựa đầu vào vai tôi.
– Ờ, đỡ rồi. Mấy bữa nay ngày nào cũng chạy như bay. Mệt thật đó.
– Hihi.
– Sao biết hỏi thế mà không chịu về ngủ sớm? Bắt chạy vòng vòng như vịt ấy.
– Mệt ghê! Giờ phải đền cho nè.
– Đền gì?
– Nè!!!
Chị cầm ly sinh tố của mình đưa lên miệng tôi.
– Uống miếng nè.
– Có ít thôi hả.
– Chứ nhox muốn gì nữa?
– Ít ra cũng phải hôn một cái chớ.
– Á! Đồ dê xồm! ... cắn nhox chết thì có ... nằm mơ đi nha cưng.
– Giỡn thôi... ai thèm dê chị. Hôn anh Phong biết ảnh dạt mỏ hai đứa thì có.
– Hihi biết sợ hen.
– Sợ sao không. Bữa ăn nguyên cú đấm... sợ tới già.
– Hihi ai bỉu nhox con dê chị chi.
– Ờ đổ thừa thì giỏi lắm. Nhiều chuyện toàn tại nhox hết được chưa.
– Biết vậy tốt. Hihi sau này chị làm sai gì nhox cũng phải chịu trách nhiệm biết chưa.
– Ở đâu ra. Tự thân ai nấy lo.
– Nhox phải lo, nhox phải lo.
– Tại sao.
– Vì chị là chị của nhox.
– Lãng xẹt.
– Hihi.
Tôi bật cười, uống một ngụm sinh tố trong ly chị rồi ngả người ra ghế. Chị ngồi thẳng dậy bóc vỏ hạt điều rồi dựa đầu vào tôi, vừa ăn vừa đút cho tôi. Hai chị em cứ thế nói chuyện linh tinh đến gần một giờ sáng mới về. Tất nhiên, theo thói quen, tôi lại cõng chị lên phòng, ngồi đọc tiểu thuyết ru chị ngủ rồi mới nằm lăn ra sofa. Hôm nay nhắc tới anh Phong mới nhớ đã lâu không gặp. Bữa nào rảnh rủ anh đi cà phê mới được. Ngoài ông Kha, anh là người tôi thân nhất. Ngoài tính tình lịch lãm, anh còn là người giỏi trong công việc – điều tôi được chị kể cho biết. Chơi với anh, tôi tranh thủ học hỏi được nhiều điều hay.
Sắp ngủ được thì điện thoại của nhỏ Hân reo lên.
– Ngủ chưa?
– Ờ, đang chuẩn bị ngủ.
– Mấy bữa nay anh đi đâu mất tiêu vậy?
– Mất đâu mất. Đi học, rồi làm bên quán có đi đâu đâu. Cở này thiếu nhân viên suốt.
– Anh nói dối!
– Gì nữa đây.
– Anh đi chơi với chị Phương đúng hôn?
– Ờ!
– ...
– Sao im ru vậy?
– Thôi anh ngủ đi.
– Sao vậy?
– Anh ngủ ngon!
Thế là nhỏ cúp máy. Giọng buồn rười rượi, không hiểu có chuyện gì. Chắc nó đang buồn mà tôi thì mải mê làm việc, làm xong là chị bắt cóc đi quên mất bé. Đâu phải lúc nào tôi cũng có thời gian cho bạn bè. Mấy hôm nay bé không kiếm tôi, nhưng tự tôi cũng chẳng sắp xếp được thời gian. Ngay cả chị muốn chơi với tôi cũng phải đợi cả buổi ngoài quán chờ tôi xong việc mới đi chơi được. Thôi ngủ đi, mai qua rủ bé đi uống nước xem có chuyện gì không.
Sáng dậy, không có tiết học, điểm đến chắc chắn là quán như kế hoạch hôm qua. Chị đêm qua về khuya nên giờ vẫn ngủ ngon. Tôi bồng chị lên giường cho chị ngủ tiếp, rồi xuống nhà ăn sáng với chú thím ba trước khi vội vã qua quán.
Ông Kha đang phụ mấy đứa nhân viên ca sáng sắp xếp bàn ghế. Cà phê sáng bao giờ cũng mang lại cảm giác bình yên. Trong lúc tụi phục vụ tranh thủ ăn sáng khi quán còn vắng, tôi và ông Kha nhâm nhi cà phê.
Ông Kha sáng nào cũng phải chạy qua chở chị Tiên đi ăn sáng sớm rồi mới quay về quán. Chuyện của ông và chị Tiên nhìn qua tưởng đơn giản, nhưng thực ra sóng gió không ít vì đã trưởng thành, nhất là ông Kha lại là người theo kiểu xã hội. Nói là nói vậy, nhưng mỗi lần đi với chị Tiên, tôi thấy thế nào cũng phì cười vì sự chênh lệch chiều cao của hai người. Nói là xứng đôi nhưng nhìn hai người không hề xứng, chênh lệch còn hơn tôi đi với em nhiều.
Vừa uống cà phê thì chị xuất hiện ngay cửa, mặc váy trắng cao gót, makeup đàng hoàng. Dù không phải lần đầu thấy chị diện đẹp, hôm nay tôi vẫn ngẩn người. Vừa đẹp vừa bất ngờ. Chị bày trò gì mà không ngủ ở nhà? Quán xôn xao vì sự xuất hiện của chị. Phía sau, anh Phong bước vào, tay xách ví đầy nữ tính của chị, chân mang giày trắng, quần short, áo thun bình thường. Chị vui vẻ ngồi xuống bên tôi, cười toe toét.
– Nè! Nè!
– Gì?
– Cái mặt nhox làm gì ngơ ra dzạ. Nhìn ngố quá chừng...
– Sao không ở nhà ngủ mà qua đây?
– Hihi đi đâu kệ chị đi.
– Hi em. Hi anh Kha.
Anh Phong kéo ghế ngồi xuống. Thấy chị không nói, anh hỏi:
– Anh!
– Sao em?
– Nay chỉ bày trò gì nữa vậy. Nãy thấy còn ngủ ngon ở nhà... tự nhiên qua đây chi.
– Ai biết. Anh đang ngủ bị lôi dậy bắt chở qua đây nè.
– Không biết thật hả. Mà nay sao dậy sớm thế?
– Ừ anh cũng thấy lạ chưa dám hỏi.
– Hix!
"Cốp", chị cú một cái lên đầu hai anh em.
– Nè! Hai anh em mấy người xì xầm gì đó hả. Nói xấu ta hả.
– Có đâu. Mà qua đây làm gì không nói rõ.
– Kệ chị. Hihi
Chị nghiêng mặt, nháy mắt với ông Kha. Hai người này có chuyện gì đây, mặt ông Kha nhăn nhăn như mếu, giả bộ làm lơ. Cả bàn cà phê chỉ mình chị vui vẻ, còn ba người còn lại thì một người suy tư, hai người ngơ ngác. Không khí căng thẳng bỗng tan biến khi khách bước vào quán. Tôi đứng dậy vào trong lấy trà tiếp khách, ông Kha cũng đứng dậy vào quầy. Chỉ còn anh Phong và chị ngồi bàn, anh uống cà phê, chị nhấm nháp sinh tố dâu tây.
Lúc rảnh tay quay ra, tôi suýt ngã ngửa khi thấy chị đứng sáng bừng cửa quán, tươi cười chào khách bước vào. Chuyện gì đây trời, bày trò gì nữa đây... nhìn anh Phong, mặt anh cũng ngơ ngác nhìn cửa. Tôi lững thững bước lại ngồi bên cạnh.
– Anh!
– Gì gì em?
– Chị làm gì vậy?
– Em đừng hỏi anh.
– Chứ hỏi ai giờ?
Hai anh em ngơ ngác nhìn cửa, như thể có chung suy nghĩ: sự xuất hiện của ông Kha chính là lời giải cho bí ẩn. Ông vừa ngồi xuống, tôi và anh Phong vội quay sang nhìn ông. Ông thở dài, vỗ đầu.
– Hai đứa mày khỏi hỏi.
– Nói đi anh!
– Nó đòi qua đây làm đó.
– Hả!!!!!!!
– Làm gì bên này. Tự nhiên đòi làm bên này làm gì... sao anh dám cho làm?
– Mày không thấy hôm qua nó hành tau cả buổi hả. Nằng nặc đòi làm cho bằng được, không cho nó quậy hoài sao tau chịu nổi.
– Trời ơi! Lâu lâu qua một lần là loạn cả quán rồi giờ cho làm đây chắc dẹp quán quá ông.
– Đ.M tại mày chứ ai... Mày tự mà quản lý nó đi. Tau là tau sợ nó số một.
– Rồi anh cho chị làm gì vậy?
– Nó đòi làm, la cho làm gì cũng chịu thành ra tau cho nó làm lễ tân.
– Ờ! ... rồi lương sao?
– Mày hỏi nó đi. Nó bắt tau bí mật.
– Trời ơi ông già làm gì sợ chị dữ vậy?
– Mày ngon! Hai đứa mày anh hùng quá. Đ.M mày quản lý nó nha thằng ôn. Kệ, chiều nó vài ngày. Đứng vài ngày bảo đảm sợ chạy mất dép liền.
– Haha.
Anh Phong phá lên cười.
– Cười gì đó anh?
– Không có gì em. Thì ra bữa nay nó đòi qua đây làm nhân viên. Bó tay rồi Phương lại bày trò nghịch phá nữa rồi hai người cẩn thận! Haha.
– Mày Đ.M cười con khỉ. Yêu đương gì con nhỏ muốn làm gì cũng đéo biết. Đ.M
– Hehe!
Anh Phong chỉ biết cười, tôi thì chẳng biết nói gì. Không biết trong đầu nghĩ gì, lại bày trò gì đây.