Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 82: Tai Nạn Và Những Lời Thầm Kín
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm đó, tôi và chị là hai người dậy trễ nhất nhà. Vì tối hôm trước cả nhóm uống hơi nhiều, sáng nay ai cũng uể oải, nên quyết định không tự nấu ăn mà rủ nhau ra quán cà phê ven hồ Xuân Hương ăn sáng. Ai nấy đều vui vẻ trò chuyện, tôi cũng cố tỏ ra bình thường, nhưng vẫn cảm nhận được một bầu không khí nặng nề, nhất là từ ánh mắt của nhỏ Hân.
Chơi đến gần trưa, cả nhóm bắt đầu di chuyển đi tham quan vườn dâu – vườn của người quen nhà anh Khải, chứ không phải điểm du lịch thông thường. Đúng dịp dâu chín rộ, không biết ai xui mà chị nhất quyết đòi đi, nay mới biết chị nghiện dâu từ lúc nào chẳng hay. Đây là lần đầu tiên phái nữ trong nhóm được tận tay hái dâu, ai cũng hào hứng đến mức suýt hái sạch vườn nhà người ta. Lần đầu tiên trong ngày, tôi thấy nhỏ Hân cười – một nụ cười thật tươi. Tôi nhẹ nhõm thở phào, thầm cảm ơn khu vườn dâu đã khiến gương mặt em ấy bừng sáng trở lại.
Chiều xuống, sau khi rời vườn dâu, cả nhóm kéo nhau đi chơi thác, rồi quay về nhà một người bạn của anh Khải. Căn nhà rất đẹp, mang kiến trúc cổ kính, có vườn hoa, xích đu, hàng rào trắng – tất cả như bước ra từ tranh vẽ, khiến chị mê mẩn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đặc biệt trong gara có một chiếc xe cổ màu đen trắng. Chủ nhà, anh Chinh, cho biết đó là xe của một người bạn thân của ba anh, tuy cũ nhưng anh đã mang vào Sài Gòn sửa lại máy móc, chủ yếu để lưu niệm. Thi thoảng, anh vẫn lái ra phố dạo chơi cùng vợ con.
Nghe nói xe vẫn chạy được, chị reo lên, năn nỉ anh Chinh cho chị được lái thử. Anh Chinh vui vẻ đồng ý – dù có muốn từ chối cũng khó, vì chị đã quyết là phải làm cho bằng được. Trong khi mọi người tụ tập trong sân ăn uống, chị dẫn lũ trẻ ra sân chơi với chiếc xe. Anh Chinh đích thân hướng dẫn chị lái, vì xe cổ, không phải ai cũng quen điều khiển.
Khi chắc chắn chị đã tự lái được, anh Chinh mới rời xe, quay lại tham gia mọi người. Lũ trẻ reo hò vây quanh chị, chiếc xe cũ kỹ nổ máy ầm ĩ, khói bốc lên nghi ngút nhưng chạy khá mượt. Nó vi vu chạy lên con dốc rồi quay đầu trở lại, mỗi lần lướt ngang nhà là đám trẻ lại nhảy cẫng vẫy tay hò hét.
Chơi được khoảng nửa tiếng, có vẻ chị đã chán, liền lái xe quay về đậu gần cổng. Lũ trẻ leo lên leo xuống trong xe, chị thò đầu ra gọi tôi đứng chụp ảnh. Tôi chụp được ba, bốn kiểu thì đột nhiên chiếc xe gầm lên, lao thẳng về phía cổng. Tôi chỉ kịp hét lên một tiếng trước khi chị ngã vật vào trong xe.
– Grựm… Aaaaaa… nhox ơi… grựm… RẦM… RẦM!!!
Chiếc xe đâm sầm vào cánh cổng sắt kiên cố, khiến một bên cổng đổ sập ngay trước mắt tôi. Xe bị kẹt lại, gầm rú dữ dội như muốn thoát thân, khói cuộn ra phía sau như cảnh phim cháy nổ. Mọi người giật mình, tôi là người đầu tiên hoảng loạn, ném luôn máy ảnh xuống đất, lao thẳng tới xe.
Tôi loay hoay tìm cách mở cửa nhưng không được. Tiếng hét lo lắng của tôi hòa vào tiếng động cơ gào thét khiến không khí càng thêm căng thẳng. Sau lưng, mọi người cũng chạy ào ra, tiếng la hét càng khiến tôi mất bình tĩnh. Cửa xe bị khóa từ bên trong, tay tôi cố gắng nạy mãi vẫn không mở được. Không kịp nghĩ nhiều, tôi dùng tay đấm mạnh vào kính cửa. Dĩ nhiên, tôi không đủ sức, và kính xe cũng không dễ vỡ như trong phim. Bên trong, chị ôm đầu, hét lên trong hoảng loạn, không còn nghe thấy tiếng tôi gọi nữa.
May lúc đó anh Khải và anh Chinh chạy tới. Anh Khải nhanh trí dùng một cây sắt từ hàng rào cạy cửa từ bên ngoài. Chiếc cửa cũ không chịu nổi lực của hai người đàn ông khỏe mạnh, bật tung ra. Anh Chinh lao vào ngắt máy. Xe rung lên rồi im bặt, chỉ còn tiếng khóc thét của lũ trẻ. Riêng chị không còn la, nhưng vẫn ôm mặt, gục đầu vào vô-lăng.
Tôi lập tức nhảy lên mũi xe, chui qua bên trong, hét lên:
– Anh tránh ra… tránh ra nhanh!
Tôi kéo anh Chinh ra ngoài. Anh tuy to con nhưng cũng vội vã leo ra khỏi xe sau khi cố gắng mở cửa sau. Tôi như không nghe thấy ai – không nghe anh Khải vỗ vai, không nghe tiếng chị Tiên hay nhỏ Hân nói từ phía sau:
– M bình tĩnh em… từ từ… đừng nóng.
– M ơi… đừng như vậy.
Tôi chỉ kéo áo anh Chinh, lặp lại:
– Anh tránh ra!
Anh Chinh vừa ra khỏi xe, tôi lao vào ôm lấy chị, run rẩy xoay người chị lại:
– Chị! Chị ơi… chị có sao không… chị… chị…!
– Chị… chị không sao… nhóc ơi!
Tôi kéo tay chị xuống. Gương mặt chị tái nhợt, môi tím ngắt, run lẩy bẩy vì sợ, nước mắt giàn giụa trên má.
– Chị có bị thương không? Cho nhóc coi nào…
– Nhóc ơi… nhóc ơi…!
Chị ôm chầm lấy tôi, dụi đầu vào vai tôi. Tôi kiểm tra tay chân, lưng, vai – may mắn không có vết thương nào. Rồi tôi nhẹ nhàng vuốt tóc chị, an ủi:
– Thôi, không sao hết… đừng khóc nữa, đừng sợ… không có gì đâu!
Sau một hồi thủ thỉ, chị mới bật cười khẽ. Giọng chị Nga nhẹ nhàng từ phía sau:
– Hai đứa sao rồi? Không sao thì vô nhà đi em!
Tôi lúc đó mới như tỉnh lại, quay sang gật đầu. Lúc này mới để ý, lũ trẻ đã được đưa ra khỏi xe từ lâu. Chỉ còn tôi và chị ngồi im trong xe, còn bên ngoài, mọi người đang dọn dẹp hiện trường.
– Nè chị! Mình vô nhà nha… được không?
Chị không nói gì, chỉ gật đầu. Tôi đỡ chị leo ra, dìu chị ra ghế ngồi. Anh Phong im lặng. Anh Kha cũng im lặng. Anh Chinh và anh Khải chia nhau kiểm tra xe và cổng. Tôi để chị ngồi đó rồi ra phụ dọn dẹp. Anh Khải vừa gỡ cây sắt khỏi mũi xe, vừa thì thầm:
– Con Phương có sao không em?
– Dạ không sao anh. Chỉ sợ chút thôi. Mấy đứa nhỏ sao rồi anh?
– Đ.M giờ mày mới nhớ tới mấy đứa nhỏ hả?
Anh Kha chen vào, giọng gay gắt. Anh Khải gật đầu:
– Không sao! Trầy xước đầu thôi, đang thoa dầu trong nhà. Mà thằng em mày bình tĩnh chưa?
– Dạ!
– Mày… Đ.M nóng quá! Con Phương nó phá xe người ta, giờ thêm mày ăn nói như súng phun.
Anh Kha lại quát tôi. Anh Chinh bước ra, vỗ vai anh Kha:
– Thôi anh! Người không sao là may rồi.
– Bây giờ đầu xe bể, cổng nhà nát rồi kìa.
– Từ từ em sửa. Bé Phương với mấy đứa nhỏ không sao là mừng rồi. Chắc tại nó dừng xe chụp hình, quên tắt máy. Tai nạn thôi, ai muốn đâu.
– Biết là vậy, nhưng mà con nhỏ này, thiệt tình!
Anh Kha lắc đầu ngao ngán. Anh Chinh chỉ cười, quay sang tôi:
– Hồi nãy em làm anh cũng cuống theo luôn. Lo lắng dữ vậy ku?
Tôi gãi đầu:
– Dạ… tại em rối quá trời. Hơi nóng, em xin lỗi!
Anh Chinh vỗ vai tôi rồi quay lại xe. Anh Khải lại thì thầm:
– Nè! Anh thấy em lo cho con nhỏ vậy là tốt. Nhưng sau này có chuyện gì, bình tĩnh một chút. Vô nhà băng bó đi, để tụi anh dọn. Máu me tùm lum kìa.
Anh cười khì, nháy mắt rồi đẩy tôi sang bên. Lúc này tôi mới thấy nhói đau ở chân, tay phải tê tê, nắm đấm đỏ ửng. Nhìn xuống, chân đã bị chảy máu, ống quần rách toạc. Chắc lúc leo lên đầu xe vội quá, tôi bị hàng rào xước. Giày phải cũng rách toạc ở mũi – may là giày dày, không thì thêm một vết thương nữa. Tôi khập khiễng đi vào nhà. Thấy vậy, chị vội chạy tới dìu:
– Nhóc ơi, nhóc sao vậy? Bị thương hả? Có đau không? Đi được không?
Tôi cười:
– Thôi không sao, chỉ xước chút thôi. Đi được mà.
– Chị dìu nhóc nha. Hay chị cõng vô nhà?
– Cõng nổi không mà đòi. Thôi khỏi dìu, có sau đâu mà dìu, lo cho chị kia. He he!
Tôi cố đi bình thường, dù chân vẫn rát. Chị líu ríu bên cạnh. Vừa vào nhà, lũ trẻ đã cười nói, ăn trái cây như chưa từng có tai nạn. Đúng là trẻ con – nếu không sao, là vui trở lại ngay. Chị Nga và chị Thủy, vợ anh Chinh, vội kiểm tra chị. Chị Tiên và nhỏ Hân đang thoa dầu cho mấy đứa nhỏ.
Xong việc, chị Nga nhìn tôi, lắc đầu:
– Rồi lại đây chị coi. Khổ, đứa bị tai nạn không sao, đứa đứng ngoài máu me tùm lum.
– Hì hì… chắc tại em có duyên với máu.
Tôi cười xòa. Chị Nga lấy hộp sơ cứu, quay sang:
– Duyên cái đầu em! Hồi nãy nóng như súng, giờ biết đùa rồi hả? Ngồi xuống, tháo giày, vén quần lên. À thôi, Thủy lấy dùm Nga cây kéo.
Chị cắt ống quần tôi, lau máu bằng khăn ướt.
– Sao máu nhiều vậy? Thủy ơi, xem có cần may không?
Chị Thủy cúi xem, mỉm cười:
– Rách không sâu, băng lại là được. Có ô-xi già đó, Nga lau rồi băng. Nhưng về Sài Gòn phải tiêm ngừa uốn ván cho an tâm.
– Ừ! Để Nga băng cho em…
Rồi quay sang tôi:
– Chị Thủy là bác sĩ đó em. Chị đang học sơ cứu, thuốc men để chăm anh Khải.
Chị Nga xịt ô-xi già, dùng bông lau vết thương. Cảm giác xót xa, muốn nhảy khỏi ghế, nhưng tôi cắn răng chịu. May là chị ngồi bên, nắm chặt tay tôi, chu môi thổi nhẹ vào chân – chắc để tôi đỡ đau. Nhờ vậy, dù đau mà vẫn phải phì cười. Băng xong, chân tôi sạch sẽ, gọn gàng – nếu để chị băng chắc thành cục bông to tổ chảng.
– Xong! Em đứng dậy thử đi coi?
Tôi đi vài bước, đau chân thôi, nhưng vẫn đi được.
– Dạ không sao. Em cảm ơn chị.
Tôi quay sang chị, nháy mắt:
– Nè! Hết sợ chưa? Nhóc không sao, đừng lo.
– Hihi! Nhóc khờ!
Chị cười tinh nghịch, chạy ra sân. Tôi theo sau. Chị chắp tay sau lưng, bước lại gần anh Chinh đang sửa xe. Cổng nhà đổ, sắt gãy được gom lại.
– Anh ơi!
– Sao em? Có sao không cô bé?
– Anh ơi! Em xin lỗi… đừng bắt đền em nha… bắt đền cái anh kia kìa!
Chị nói giọng không hề thành khẩn, rồi chỉ tay sang anh Khải. Anh Khải đang ngồi xem xe với anh Kha, anh Phong quay qua nhăn mặt:
– Ê! Con nhỏ này, quậy xong rồi đổ thừa hả? Ai phá thì tự đền!
– Em không biết… anh lo mà đền xe cho anh Chinh đi. Em vô can. Xí!
Chị lè lưỡi, chọc anh Khải. Hai người bắt đầu đổ lỗi qua lại vui vẻ. Chỉ tội anh Chinh – yên lành bị chị làm hư xe, sập cổng. Dọn dẹp xong, xe được đưa vào gara, mọi người quay lại bàn ăn. Chủ đề thêm tai nạn của chị. Anh Chinh cho biết xe vẫn chạy được, chỉ cần tân trang đầu xe; cổng nhà sẽ sửa hôm sau. Tổng thiệt hại: một đầu xe móp, một cánh cổng sập, một cái quần rách – còn chị thì từ đầu tới giờ mặt không hề hối lỗi, thậm chí còn cười toe toét.
Rời nhà anh Chinh, cả nhóm về lại nhà anh Khải. Chị Tiên tổ chức đánh bài, anh Kha đấu cờ với anh Phong và anh Khải, lũ trẻ xem phim hoạt hình. Đang ngồi, chị kéo tôi ra, tay ôm áo ấm của tôi:
– Nhóc ơi… đi với chị!
– Hả? Đi đâu?
– Đi đi… chút biết. Mặc áo vào, chị gọi taxi rồi.
– Ừ… thì đi.
Mọi người ngẩng lên. Chị Tiên hỏi:
– Hai đứa tối rồi đi đâu nữa? Sao không ở nhà chơi?
– Dạ… tụi em đi chút.
– Nhưng mà…
Anh Khải mỉm cười, xua tay:
– Được rồi! Để hai đứa nó đi một chút đi em.
Anh Phong cũng mỉm cười – lần đầu tiên anh nói với tôi kể từ tai nạn chiều nay:
– M đi với Phương đi em! Đừng về khuya quá nhé!
Tôi gật đầu, đi theo chị. Trong lòng thắc mắc sao anh Khải và anh Phong lại ủng hộ nhanh vậy, thậm chí còn như khuyên tôi nên đi.
Tôi và chị lên taxi. Xe chạy quanh co trong thành phố, rồi lên con dốc tối dẫn đến Đà Lạt Knight. Những ánh đèn dịu dàng, tiếng piano du dương… tất cả vẫn ấm áp, quen thuộc. Một người phụ nữ khoảng 30-40 tuổi ra đón:
– Em là Phương và M phải không?
– Dạ phải!
– Vào đi, chỗ của hai em đã sẵn rồi!
– Ủa? Sao chị biết tụi em?
Người phụ nữ – về sau tôi mới biết là chủ quán – mỉm cười:
– Lúc nãy, một khách là anh trai của Phương điện thoại đặt chỗ, miêu tả trang phục hai đứa. Nhưng chị nhìn Phương là biết liền, cô bé đẹp quá!
– Dạ!
Tôi cảm ơn thay chị. Chị chỉ im lặng, nắm chặt tay tôi. Chúng tôi được dẫn vào góc phòng riêng. Sau khi gọi nước, người phụ nữ dặn nhân viên rồi rời đi. Tiếng piano vang lên – chính là bản nhạc chị thích nhất. Không biết có ai đặt trước hay chỉ là trùng hợp. Suốt thời gian sau đó, không có khách nào vào phòng.
Tôi nâng ly cà phê đen, định nhấp một ngụm – món tôi yêu thích ở nơi tôi yêu nhất Đà Lạt. Nhưng chị nhẹ nhàng ngăn lại, im lặng cầm ly lên, xoay xoay. Tôi cười – lại pha chế món cà phê son cho tôi nữa rồi. Chị đặt ly lại vào tay tôi, ngả đầu lên vai tôi, im lặng.
Tôi nhấp một ngụm – đắng nồng. Quay sang nhìn, nước mắt chị đã lăn trên áo tôi. Vị đắng của cà phê không còn bằng nỗi đắng trong lòng. Chị ôm chặt tôi. Dưới ánh đèn dịu, tôi thấy rõ gương mặt chị đang khóc. Tay tôi lau nước mắt, tay kia kéo chị sát hơn.
– Nhóc ơi… chị sợ lắm… thực sự rất sợ. Chị cố vui để anh Khải, anh Phong và mọi người không lo… nhưng chị sợ quá! Chuyện hồi chiều… nó… nó làm chị nhớ tới papa, mami… chị sợ nhìn thấy tai nạn như vậy… nhóc đừng xa chị… nhóc sẽ luôn ở bên chị đúng không? Chị chỉ còn nhóc là người thân… Chị xin lỗi vì đã gây ra chuyện đó… nhóc ơi… chị nhớ papa mami nhiều lắm!
– Nhóc ở đây rồi… chị ngốc!
Tôi mỉm cười, ôm chặt chị hơn. Tôi đã quên – tai nạn là nỗi ám ảnh với chị, vì ba mẹ chị cũng mất vì tai nạn xe. Tôi đã quá vô tâm. Trời lạnh, gió lùa qua cửa sổ, tôi chỉ muốn ôm chị thật chặt. Không cần lời an ủi, chỉ cần ở bên chị – thế là đủ. Đó cũng là những lời duy nhất chúng tôi nói suốt buổi tối đó.
Tôi tự nhủ: từ giây phút này, tôi sẽ cố gắng hơn nữa để trở thành gia đình của chị – không phải vì thương hại, mà vì chị là chị tôi.
Tôi ôm chị thật chặt, mong giữ ấm cho chị. Tôi chưa từng mất người thân như chị, nhưng tôi hiểu cảm giác mất gia đình sẽ lạnh lẽo, tổn thương thế nào. Quán đóng cửa, chúng tôi lên xe về nhà. Tôi chỉ mong chị cười một cái – nhưng gương mặt chị vẫn vô hồn. Xe dừng ở đầu dốc, chị muốn đi bộ một đoạn.
Đà Lạt đêm sương mù, ánh đèn đường mờ ảo như chạm được bằng tay. Về đến nhà, mọi người vẫn đang nói chuyện tai nạn chiều nay. Tôi đưa chị lên phòng, rồi quay xuống đầu cầu thang, nói lớn:
– Từ giây phút này, em không muốn ai nhắc lại chuyện chiều nay của chị Phương nữa. Dù là trách móc hay đùa cợt. Xin lỗi vì em đã hỗn!
Rồi tôi quay lưng, đi thẳng vào phòng chị. Một lúc sau, chị thiếp đi. Tôi thở phào, đứng dậy đi ra. Ngoài phòng, nhỏ Hân đang ngồi trên ghế sofa của tôi.
– Em vô ngủ đi, chị Phương ngủ rồi!
– Anh đang làm gì vậy? Mọi người chỉ đùa thôi mà anh nói gì nghiêm trọng vậy?
– Có gì vui đâu mà đùa!
– Chỉ có chút xíu thôi!
– Chính vì chút xíu nên đừng ai nhắc nữa.
– Anh…! Em không biết có chuyện gì, nhưng anh cần phải lo cho chị Phương tới mức đó không?
– Cần chứ!
– Anh! Thái độ của anh quá đáng!
– Ừ!
– Anh có biết… sẽ có một người rất buồn không?
– Ừ!
– …
Nhỏ im lặng nhìn tôi, rồi đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngẩng lên, nhìn theo bóng em khuất sau cánh cửa, thầm thì:
“Anh xin lỗi!”
Tôi lại mất ngủ, lo cho chị, lo cho nhỏ Hân. Lang thang ra sân, trời lạnh, tôi ho từng hồi.
– Trời lạnh ra đây làm gì cho ho vậy thằng em?
Anh Chinh bước ra, vỗ vai tôi.
– Dạ… khó ngủ chút!
– Phương tôi sao rồi?
– Không sao, chị vừa ngủ.
– À… hình như anh biết chuyện của chị phải không?
– Biết chứ! Chị Nga – vợ anh – là do ba mẹ Phương mai mối cho anh.
– Dạ!
– Anh mồ côi từ nhỏ. Nhờ người bạn của dì, ba mẹ Phương biết chuyện, giúp đỡ dì anh, lo cho anh ăn học, đưa anh sang bên kia làm việc, rồi cưới vợ. Nếu không có hai bác, anh khó lòng cưới được chị Nga, có khi giờ này còn không có nhà khang trang thế này. Anh coi hai bác như ba mẹ ruột. Bé Phương đương nhiên như em gái anh rồi.
– Dạ!
– Biết vì sao anh nói chuyện này với em không?
– Dạ không!
– Để em biết anh coi bé Phương quan trọng tới mức nào. Nếu em đối xử không tốt với nó… đừng trách anh ác!
Tôi mỉm cười, nhưng cũng rùng mình – gương mặt anh Chinh bỗng nghiêm nghị, không còn nụ cười tưng tửng thường ngày.
– Dạ! Anh yên tâm!
– Ừ! Anh cũng yên tâm. Anh thấy em tuy trẻ con, mất bình tĩnh, nhưng như vậy là được.
– Vậy anh không trách em hỗn với anh hả?
– Chuyện nhỏ! Biết lo cho con bé là được. Việc khác, anh không để bụng.
– Dạ!
– Lần này anh về quê hai tháng, tiện thể xem bé Phương sống bên này ra sao. Chắc qua tết anh trở lại bên kia.
– Ủa vậy anh không ở đây hả?
– Quê anh ở đây, nhưng anh sống bên kia gần mười năm rồi.
– Còn nhà này?
– Mua để thỉnh thoảng đưa vợ con về quê. Vợ chồng anh làm việc không quá dư, nhưng chênh lệch tiền tệ nên mua nhà không khó. Ba mẹ Phương dạy anh: đi đâu, làm gì, cũng phải cho con cái biết quê hương. Em thấy đó, con anh đứa nào cũng nói tiếng Việt rành.
Chúng tôi trò chuyện khá lâu. Anh kể nhiều về gia đình. Khi tôi hỏi về chị:
– Thôi, biết nhiêu đó thôi. Con bé không cho anh nói nhiều về nó với em đâu. Anh em mình nói chuyện, đừng để nó biết nhé.
– Sao vậy anh?
– Có trời mới biết nó muốn gì. Từ trước tới giờ nó thích bí ẩn. Đặc biệt là chuyện liên quan tới em – nó không để ai can thiệp.
– Có vụ này nữa à?
– Haha, kệ đi em. Con bé thích làm gì cũng được, miễn nó vui là anh vui. Thôi anh vào ngủ, em cũng ngủ sớm, mai còn bị bé Phương hành xác. Chào nhé!
Anh Chinh cười khì, đi vào nhà, để lại tôi đứng ngẩn ngơ với bao thắc mắc về chị – chưa biết bao giờ mới được giải đáp.
Cô nữ hoàng của tôi… dù mang nỗi buồn, nhưng may mắn vẫn luôn có người xung quanh lo lắng, yêu thương. Tôi cũng vào nhà ngủ. Một lát sau, chị lò dò ôm chăn bông ra ghế, chen lên ngủ – cảnh tượng quen thuộc từ lâu.
Sáng hôm sau, chị – sau một đêm buồn – đã trở lại với nụ cười tươi, và cả ngày bắt tôi dẫn đi chơi khắp nơi. Đến anh Kha cũng than trời vì mệt. Có lẽ, trừ lũ trẻ, ai cũng kiệt sức vì di chuyển liên tục. Tôi coi như đã hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ chơi với chị trước khi về quê.