Câu Chuyện Đời Tôi
Hôn Sưng Hối
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 81
Tôi phải thừa nhận là mình thật sự rất bất ngờ khi cô bé Hân chủ động hôn tôi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi dường như mất hết lý trí, chẳng thể nào kháng cự nổi. Nếu tôi vội đẩy cô ra để chứng tỏ mình là một người đàn ông đứng đắn, thì đó chẳng phải là tôi nữa. Bởi lẽ, không ai có thể cưỡng lại sức hút của một cô gái xinh đẹp, quyến rũ như Hân cả.
Đôi môi của cô bé như muốn chiếm lấy tôi bằng tất cả tình cảm mà cô dành cho tôi bấy lâu nay. Nụ hôn ấy có vị ngọt ngào, chút đắng, chút mặn của nước mắt, chút cay nồng của men rượu… tất cả hòa quyện thành một tình cảm đơn phương. Tay tôi vừa muốn đẩy cô ra, vừa không nỡ vì sợ cô sẽ đau, sẽ khóc. Cô bé như tan chảy, tựa vào tôi, đôi tay tôi như muốn khám phá thân thể cô theo bản năng của một chàng trai… nhưng rồi có điều gì đó thoáng qua trong tâm trí. Tay tôi dừng lại trên bầu ngực nóng bỏng của cô. Đôi môi tôi ngừng thuận theo nụ hôn của cô, nhẹ nhàng đẩy cô ra một bên. Tôi có thể dễ dàng làm vậy, có lẽ vì chính cô cũng cảm nhận được tôi đã thoát khỏi cơn mê của nụ hôn và tình cảm cô dành cho tôi.
Mọi thứ chìm vào im lặng. Tôi cũng im lặng trong bóng tối, ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn ngủ phía góc phòng chẳng đủ để soi rõ ánh nhìn của tôi. Tôi không quá lạnh lùng, nhưng cách tôi dừng mọi thứ lại cũng chẳng khiến cô hụt hẫng, ít nhất là tôi nghĩ vậy.
– Sao anh dừng lại? Anh không thích hôn em sao?
– …
– Anh có chút tình cảm nào với em không M?
– Có! Nhưng không phải tình yêu, em à!
– Thế sao anh lại hôn em?
– Có lẽ vì bản năng?
– Bản năng là gì?
– Ai mà cưỡng lại được em chứ? Có đứa con trai nào không động lòng trước một cô gái xinh đẹp như em?
– Thế sao anh không cứ theo bản năng đi? Sợ em nghĩ xấu hả? Em hôn là anh biết rõ anh có thể làm gì em cũng được mà.
Tôi bật cười, ánh mắt vẫn nhìn thẳng lên khoảng tối om phía trên trần nhà.
– Ừ thì bản năng! Lúc nào cũng theo bản năng thì chỉ có loài vật thôi, em. Anh không phải kẻ tốt bụng gì, nhưng anh cũng biết điều gì nên làm, điều gì không nên. Anh chưa muốn từ bỏ danh phận làm người.
– Anh sợ em nghĩ anh háo sắc, hám gái hả?
– Nào giờ em cũng nói anh là kẻ lăng nhăng rồi, anh sợ làm gì. Sao cũng được, em biết rõ anh không thể đến với em mà?
– Tại sao? Không phải anh từng nói với Thy rằng anh đã ngủ với nhiều người rồi sao? Thêm em vào cũng chẳng sao, phải không?
– Em thật sự nghĩ như vậy hả? Em đang thử anh đó hả?
– Anh thấy có đứa nào ngu đến mức đem thân mình ra thử thách anh chưa? Anh chưa hiểu lòng em sao mà nói vậy?
– Anh!… Chính vì anh hiểu nên mọi thứ phải dừng lại. Em nói anh không hiểu, vậy em có hiểu anh không?
– Em…
Không gian lại yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng thở của cô bé và tôi.
– Thôi, dù sao mọi chuyện đã như vậy rồi. Em nên cố gắng ngủ đi. Có lẽ hai đứa mình ai cũng say, ai cũng mệt hết rồi. Ngoan nhé! Nếu em không muốn làm cả hai thêm khó xử, thêm buồn thì ngủ đi, có được không?
– Đây có phải là lời từ chối hôn anh không?
Tôi mỉm cười đứng dậy, cầm chiếc chăn đắp lên người cô bé.
– Ngủ đi, em?
– Anh!
– Ngủ nhé… ngoan nào!
Tôi quay lưng bước đi, từng bước rời xa chiếc giường nhỏ. Bỗng cô bé lại cất tiếng:
– Anh không thể ở bên cạnh em lúc này được hả?
– …
– Anh ở đây với em đi. Em say rồi, anh nỡ bỏ em ngủ một mình trong này hả?
– …
– Em có ăn thịt anh đâu? Em có làm gì anh nữa đâu? Sao anh ngủ với chị Phương được mà không thể ngủ với em?
– Thôi được rồi! Anh đầu hàng còn chưa, đừng đem chị ra so sánh nữa. Ở lại nhưng em phải ngủ ngoan, đừng khóc, đừng suy nghĩ nhiều nữa, được chứ?
– Em biết rồi!
– Ờ! Thế ngủ nhé!
– Uhm!
Cô bé gật đầu, tôi mỉm cười trước sự ngoan ngoãn đến lạ thường của cô. Nụ cười ấy khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Tôi biết cô bé buồn lắm, thậm chí là tổn thương, tất cả đều là lỗi của tôi. Lúc này, tôi chỉ biết ở lại bên cô để cô ngủ thật ngon, thật sâu, không phải là sự bù đắp, không phải lòng thương hại, mà đơn giản là tôi không thể rời khỏi phòng bỏ cô một mình ngay lúc này.
Tôi nằm lên giường, cô bé kéo chăn đắp cho cả hai rồi ngả đầu vào ngực tôi. Ngực tôi nóng phập phồng, đầy những vết thương đang hành hạ thân thể. Bỗng cô bé ngẩng mặt lên nhìn tôi:
– Em chưa tha thứ cho anh đâu!
– Được rồi, cô nương! Muốn gì thì ngủ đi rồi mai mốt muốn làm gì thì làm. Ngủ nhé!
– Uhm!
Cô bé bấm mạnh vào ngực tôi một cái rồi mới chịu nằm im nhắm mắt ngủ. Mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thở, tiếng chó sủa xa xôi vọng vào phòng. Tôi chẳng dám nghĩ gì thêm nữa, bởi lẽ không dám nghĩ, giấc ngủ càng khó đến với tôi hơn. Trời càng về khuya càng lạnh, thời gian chầm chậm trôi qua, có lẽ đã hơn một tiếng, hơi thở của cô bé đều đều tự bao giờ, có lẽ vì khóc, vì men rượu hay vì tôi vẫn còn bên cạnh cô nên cô dễ dàng ngủ say đến vậy. Sao cũng được, cô ngủ là tốt rồi, cuối cùng tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ dỗ cô ngủ, nhưng chẳng thể thở phào nhẹ nhõm được, mệt quá.
Trời lạnh, không gian yên tĩnh đến lạ, sao tôi không thể ngủ được, chỉ biết thở dài và mỉm cười trong đêm tối.
Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua, thi thoảng tôi lại móc điện thoại ra xem giờ, chỉ sợ trời sáng rồi chẳng biết làm gì với cô bé nằm bên cạnh. Bỗng điện thoại reo, bản nhạc chuông quen thuộc tôi cài đặt dành riêng cho chị vang lên. Tôi vội vàng nhấn nút nghe, mắt nhìn sâu vào mặt cô bé Hân xem cô có tỉnh giấc không rồi mới thì thầm:
– Nhóc nghe đây, chị!
– Nhóc ơi, nhóc ở đâu rồi? Chị tìm nhóc suốt bây giờ! Nhóc đi đâu vậy?
Chị nói với tôi bằng giọng như đứa trẻ thức dậy nửa đêm tìm mẹ không gặp:
– Chị đang ở đâu?
– Chị ra ngoài sân nè. Nhóc ra đây đi!
– Sao ra đó làm gì? Chị đứng yên đó, nhóc ra ngay.
– Nhanh nhanh nhóc! Chị sợ tối lắm!
– Được rồi! Ở yên đó đi!
Tôi cúp máy nhẹ nhàng, gỡ tay cô bé Hân ra khỏi người, leo xuống giường. Không hiểu sao tôi lại cuống quýt đến mức té lăn ra sàn, vội vàng bò dậy ghé mặt sát vào xem cô có thức không, may mà cô vẫn ngủ ngon. Tôi kéo chăn đắp đàng hoàng lại cho cô rồi mới đi ra khỏi phòng. Ánh đèn hành lang chỉ đủ soi sáng đường đi, chẳng giúp tôi nhìn thấy gì phía xa. Chị đang ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ ngoài sân, tôi vội chạy lại gần, nhăn mặt trách:
– Nửa đêm tự nhiên ra đây làm gì? Trời tối thui mà không sợ hả?
– Chị… chị đi tìm nhóc. Hồi nãy chị dậy không thấy nhóc ngủ ngoài ghế, chị tưởng nhóc đói bụng nên xuống bếp kiếm mà cũng không thấy, rồi chị sợ nhóc buồn nên ra sân chơi, chị mới ra đây nè. Ai biết trời tối thui như vậy, nhóc chạy đi đâu đâu…
Hóa ra chị lo cho tôi, vậy mà tôi đã trách chị. Tôi vội nắm tay chị định kéo chị vào nhà thì chị khẽ bấm nhẹ tay tôi, kêu khẽ:
– Ui!!! Đau, chị… nhóc nắm nhẹ nhẹ thôi.
– Sao vậy?
– Hồi nãy bị té. Trời tối thui à.
– Đâu đưa nhóc coi.
Tôi vội ngồi xuống, móc điện thoại ra soi vào tay chị. Chẳng biết thương hay trách, hai bàn tay rướm máu, còn đầy bụi, đất dính trên tay. Tôi vội xoay chân chị lên soi điện thoại vào, may mà chị còn mặc quần dài nên chỉ thấy hơi đỏ ở đầu gối chứ không chảy máu, lại còn đi chân không nữa chứ.
– Sao không mang dép, đi chân không thế này!
– Tại chị tưởng nhóc nằm ngoài ghế, ai biết phải ra tới đây kiếm nhóc đâu.
– Nửa đêm ngủ không chịu kiếm nhóc, để bị như vậy chẳng biết. Lạnh lắm phải không. Thôi lên, nhóc cõng vô nhà rửa tay nè!
– Hihi!
Chị cười nhẹ như đứa trẻ, rồi leo lên lưng tôi, hai tay ôm chặt lấy cổ, thì thầm:
– Tự nhiên nửa đêm đi đâu mất tiêu thế?
– Ờ, có đi đâu đâu!
– Thế nhóc ở đâu, chị kiếm không thấy?
– Trong phòng bé Hân. Bé xinh quá, chị Tiên gọi vô dỗ cho bé ngủ.
– Thế à? Thế bé Hân ngủ chưa? Nhóc có phải vô với bé Hân không?
– Ờ, ngủ yên rồi! Chắc không vô nữa đâu, lo cho chị nè.
– Hihi!
Tôi cõng chị vô nhà, thẳng đến nhà vệ sinh, lọ mọ trong bóng tối xuống bếp kiếm nước nóng đem về. Cố nhẹ nhàng hết mức có thể nhưng tôi biết chị vẫn đau lắm, cái mặt nhăn nhăn, môi bặm chặt chịu đau mà không dám than. Tôi cười khì:
– Nè, đau thì than đi, làm mặt mắc cười quá!
– Mệt nhá! Chọc quê chị hả? Tại nhóc đó!
– Rồi rồi, tại nhóc. Đau nhiều không?
– Đau!
– Ráng chịu chút, sắp xong rồi nè!
Tôi mỉm cười, cố rửa cho xong hai bàn tay chị rồi cõng chị lên ghế sô-pha ngoài phòng khách, chạy vô bếp lục lọi tủ thuốc để lấy băng. Chị mà bị thương thì tôi phải chịu khó kiếm đồ băng bó đàng hoàng, còn nếu là tôi thì cứ bỏ vậy đi ngủ luôn cho khỏe. May mà nhà anh Khải có thói quen chuẩn bị sẵn tủ thuốc gia đình nên mới có đồ băng bó cho chị. Nói chung, cặm cụi băng bó một hồi cũng làm được hai lớp băng khá ổn trên tay chị.
– Xong, có gì mai băng lại. Giờ đưa chị vô phòng ngủ nhá?
– Còn nhóc?
– Thì nhóc ngủ đây.
– Thế chị cũng ở đây với nhóc!
– Trời đất! Ở đây sao ngủ được.
– Nhóc ngủ được chị ngủ cũng được vậy.
– Hix, thôi vô phòng ngủ đi.
– Không!
Chị chu miệng, khoanh tay lại, cứ như cố không để tôi nắm tay kéo vào phòng ngủ, bó tay với cô chị trẻ con này mãi.
– Rồi rồi! Muốn sao cũng được. Vậy ngồi đây chờ chút.
Tôi đi vô phòng chị, nhẹ nhàng rút cái chăn riêng của chị trên giường đem ra ngoài ghế.
– Rồi giờ nằm xuống đi!
– Còn nhóc?
– Thì nhóc ngủ dưới đất nè, cái ghế sao đủ cho hai đứa.
– Đủ mà!
– Đủ đâu đủ! Thôi nằm xuống đi, nhóc ngủ giống chị mọi ngày được rồi. Tối nay đổi chỗ một lần nhé. Ưu tiên người bị thương.
– Hihi, cũng được!
Nói vậy chị mới chịu nằm xuống ngủ. Tôi kéo chăn đắp lên người chị rồi trải chăn của mình xuống đất. Nói chung ngủ ngồi kiểu này cũng mỏi, giờ mới biết cảm giác của chị mỗi lần chạy ra ngủ ngồi với tôi. Thở phào, cuối cùng cũng được yên tĩnh đầu óc, hết cô bé xinh trong kia đến giờ phải dỗ cô chị trẻ con này, riết cảm giác mình giống như bảo mẫu hơn là đứa trẻ lông bông nữa.
Ngày em đi cũng chẳng quá lâu, chỉ mới một khoảng thời gian rất ngắn thôi nhưng đã có quá nhiều thay đổi trong cuộc sống tôi cũng như trong tâm lý của những người xung quanh. Bên cạnh cuộc sống học tập, bạn bè hằng ngày như bao người, mấy ai biết được tôi cũng đang phải đối mặt với nhiều áp lực, không thể mãi vô tâm, cũng không thể mãi ngốc nghếch được. Có ai đó dành tình cảm cho mình là điều tuyệt vời, nhưng đôi khi tôi cũng không hẳn là quá tốt, cảm thấy thực sự khó xử với cô bé Hân. Tôi còn vẹn nguyên lời hứa, nên dù tôi là đứa trẻ đa tình, tôi vẫn còn đủ lý trí để biết rằng không thể có ai khác trong đầu tôi lúc này ngoài em.
Giấc ngủ đến với tôi giữa bộn bề suy nghĩ. Ngày mai trời lại sáng, cảm giác bình yên nhất khi ở bên chị… những rắc rối của riêng tôi chỉ mong đừng mang lại sự lo lắng trong nữ hoàng, giống như cuộc sống tôi trên này.