84. Chương 84: Nụ Hôn Bão Tố

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 84: Nụ Hôn Bão Tố

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay, con đường ra biển không đông đúc như mấy ngày Tết. Mùng năm, đa số người ta kiêng ra đường, riêng tôi thì chẳng màng ngày lành tháng dữ. Dù sao đi nữa, khi đến nơi rồi thì cũng không đến nỗi vắng tanh – vẫn có không ít người tranh thủ lúc đường vắng mà đi chơi biển.
Cảm giác mỗi lần trở lại nơi này sau lần đưa em về chơi, hoàn toàn khác xưa. Chỉ cần nghe tiếng sóng vỗ, nhìn thấy hàng dương quen thuộc hiện ra trước mắt, lòng tôi lại thắt lại một chút. Một cảm xúc rất lạ, khác hẳn với những chuyến biển bình thường trước kia. Bước xuống bãi cát, đúng nơi lần ấy từng đưa em về, lúc này nước chưa lên, bãi cát trải dài hàng trăm mét ra phía biển.
Tôi đã mua hải sản từ trước, chỉ cần thêm nước ngọt, đá và trái cây là đủ. Xe chạy chậm chậm dọc theo bờ cát, hướng về chỗ dừng chân quen thuộc. Mọi thứ vẫn y nguyên, chưa từng thay đổi. Chỉ có điều, người đi cùng tôi hôm nay không còn là em nữa.
Trong khi chị đi thẳng ra biển, tay chéo sau lưng ngắm nghía, tôi lặng lẽ bày đồ lên tấm trải, treo võng vào cây rồi đứng lặng giữa hàng thông nhìn ra biển. Những con sóng lăn tăn ở xa tít, người chị giờ bé nhỏ như một ngón tay tôi. Tóc chị không dài lắm nhưng đủ để gió biển thổi bay nhẹ nhàng. Hôm nay chị mặc chiếc đầm maxi trắng, điểm xuyết vài bông hoa nhỏ li ti. Dù là chỗ vắng, thỉnh thoảng vẫn có khách du lịch dạo qua, ai nấy dường như đều muốn tìm một khoảng trống riêng tư bên bờ biển.
Tôi từng nghĩ, ngồi một mình như thế này, chắc chắn sẽ nhớ em nhiều lắm. Nhưng lạ thay, nỗi nhớ lại không nhiều như tôi tưởng. Không đau đớn, cũng chẳng cần phải gượng cười để che giấu điều gì – dù rằng chẳng ai đang nhìn tôi cả.
Có lẽ chính tôi cũng không muốn ký ức ùa về, vì hôm nay tôi đang đi chơi cùng chị. Tôi vội xách dù đi về phía chị. Chưa kịp đến gần, tôi đã nghe tiếng chị hát – một bản nhạc tiếng Anh nhẹ nhàng. Tôi căng dù che nắng cho chị, một tay bỏ vào túi, lặng lẽ đứng nghe. Đây không phải lần đầu tôi nghe chị hát, nhưng là lần đầu chị không hát nhạc thiếu nhi.
“… No matter how I try I don’t find a reason why… believe me it’s no lie I always have you on my mind… No matter what I see guess where I wanna be… love is the answer I will find…”
Chị Phương đang hát *Thinking of You*.
Có lẽ mải mê với bài hát, chị chỉ nhận ra tôi khi gần hết bài. Chị ngừng hát, quay sang liếc tôi một cái rồi từ từ bước ra gần hơn với những con sóng. Tôi im lặng đi theo, vẫn cầm dù che cho chị. Bỗng chị lên tiếng:
– Nhóc có nghe thấy chị hát gì không?
– Ừ, được chút, không rõ lắm.
– Không rõ hay không hiểu?
– Cả hai. Nhóc đâu giỏi tiếng Anh.
Chị mỉm cười, nụ cười lạ lẫm.
– Đồ ngốc!
Rồi chị lại im lặng, đưa chân nghịch nước. Những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ, vừa đủ ướt chân. Chiếc váy của chị cũng thấm nước đến gần đầu gối.
– Nè! Nước đục thế, dám tắm không đó?
– Hihi, kệ chị đi.
Chị ngồi thụp xuống bãi cát. Nhìn chị, tôi đoán chị chẳng sợ gì cái màu nâu đục của nước biển mang theo phù sa. Váy ướt sũng, tôi cũng mỉm cười ngồi xuống bên cạnh. Trời nắng đẹp, gay gắt nhưng vẫn trong trẻo. Hai đứa ngồi giữa nắng hơn chục phút, chẳng nói gì, cũng chẳng buồn xuống tắm như bao người khác. Tôi nhìn chị – vừa lén lút, vừa công khai. Quen nhau đã lâu, nhưng được ở bên, được nhìn chị rõ ràng như thế này, tôi vẫn không tin là thật.
Chị phát hiện ánh mắt tôi, mỉm cười:
– Nhìn gì mà nhìn hoài dzạ nhóc con?
– Ừ! Thích nhìn!
– Xí! Đồ nịnh đầm.
Tôi nhặt một vỏ ốc ném ra biển thật xa.
– Chị nè! Đi một mình xuống đây không lo gì sao?
– Lo gì?
– Anh Phong đó.
– Anh Phong sao?
– Biết chị em là chị em, nhưng nhóc là con trai mà. Chị thân thiết với nhóc quá, anh Phong có buồn mà không dám nói ra không?
– Ừm! Sao Phong lại buồn?
– Ghen chứ sao! Dù anh ấy biết suy nghĩ, tin tưởng chị em không có gì, nhưng ai mà chẳng ghen.
– Hihi, ghen thì sao? Nhóc có vì sợ Phong ghen mà hổng chơi với chị nửa hông?
– Tất nhiên là không. Nhưng…
– Thế thì nhóc lo làm gì như ông cụ non dzạ.
– Thì lâu lâu cũng nên để ý xung quanh chút chứ.
– Mặt nhóc vô tâm ơi là vô tâm, biết gì mà để ý. Chị chỉ cần nhóc để tâm tới chị thôi, ai cho để ý xung quanh?
– Gì ngang ngược vậy?
– Hihi!
Chị giật lấy cây dù của tôi, xoay xoay trong tay. Tôi nằm dài ra cát. Sóng vỗ vào, cát lọt vào tai tôi. Thấy vậy, chị cốc đầu tôi một cái rồi nâng đầu tôi đặt lên đùi mình. Một cảm giác mơ hồ lóe lên rồi tắt lịm.
– Chị nè!
– Gì nhóc con?
– Hình như thiếu thiếu gì đó.
– Thiếu gì? Bộ nhóc định ngủ đây?
– Không. Chỉ là dạo này nhóc không còn nghe chị nói câu ấy nữa.
– Câu gì?
– Câu mà lúc nào nhóc chọc chị xong, chị thường nói đó.
– Hihi, để chị nghĩ coi.
Chị luồn tay vào tóc tôi, xoa nhẹ. Vài phút trôi qua, tưởng tôi sắp ngủ thì bỗng:
– Nhóc con không được yêu chị đó nha, chị là chị nhóc đó!
Tôi mỉm cười.
– Biết rồi, biết rồi! Ai mà dám yêu nữ hoàng chứ!
Hai đứa đồng loạt bật cười. Bấy lâu nay quên mất câu nói quen thuộc ấy. Cứ mỗi lần trêu chọc, cãi vã xong là chị lại cảnh báo tôi không được yêu chị, còn tôi thì luôn đáp lại bằng việc chê chị là “nữ hoàng ngang ngược”. Tất nhiên, chỉ là trò đùa. Thế giới của chị và tôi vốn khác nhau, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu chị.
– Hihi tại nhóc con đó!
– Vụ gì nữa?
– Tại chị phải lo cho nhóc nhiều chuyện, nên quên mất việc cấm nhóc yêu chị.
– Ơ! Kiếm chuyện. Biết rồi, cấm nhóc yêu để khỏi phân tâm, đúng không? Phân tâm chuyện yêu anh Phong ấy hả? Hehe, giỡn chứ, chưa thấy ai như chị, bỏ bê, ăn hiếp người yêu quá trời.
Chị nhéo tôi một cái rõ đau, chu môi:
– Bỏ bê, ăn hiếp thì có, nhưng người yêu ở đâu ra hả nhóc khùng?
– Èo! Chối gì không biết? Hỏi ai cũng biết chị với anh Phong là một cặp, xứng đôi vừa lứa. Hehe.
Tôi vừa trêu vừa cười, nhưng gương mặt chị bỗng chuyển sang nghiêm nghị:
– Không phải! Chị và Phong không phải người yêu của nhau, biết chưa, đồ nhóc con đáng ghét!
Tôi giật mình, ngồi bật dậy, vỗ vai chị:
– Hix, sao vậy? Tự nhiên giận rồi.
– Hổng biết! Tại nhóc hết đó, ai mượn nhóc nói chuyện với cái thái độ đáng ghét đó.
– Thôi mà, đừng giận! Nhóc giỡn thôi, nếu sai thì thôi, nhóc đâu có biết.
– Hổng biết mà tối ngày nói linh tinh làm gì. Cái mặt còn cười cười, thấy ghét!
– Ờ, nhờ cái mặt thấy ghét này mà có người giận như con nít nè. Mà thiệt hả? Hai người không phải người yêu thật?
Chị nắm cát, quăng mạnh vào ngực tôi, hét lên:
– Hổng phải! Hổng phải! Hổng phải! Vừa lòng nhóc chưa!!!
Tôi sửng sốt. Tưởng chị giả vờ giận cho vui, nhưng nhìn vào ánh mắt chị, tôi biết chị giận thật. Hôm nay sao thế nhỉ? Tự nhiên trêu một chút mà lại nổi giận thật, khác hẳn tính cách thường ngày.
Tôi vội dỗ dành, nhưng chị quay mặt đi, không thèm nhìn tôi. Hết cách, tôi nằm vật ra bên cạnh:
– Tự nhiên giận thiệt. Bình thường chị có giận vô lý vậy đâu. Chưa bao giờ chị nói nhóc biết chị với anh Phong không phải người yêu. Nhóc tưởng… nên chọc chút thôi mà!
Rồi tôi im lặng. Một phần để suy nghĩ, một phần để chị không nghe thấy tiếng tôi mà càng thêm bực. Tôi hiểu chị – càng nói lúc này, chị càng giận. Im lặng một chút, chị sẽ tự xin làm lành.
Đoán đúng. Khoảng mười lăm phút sau, có người nghịch tóc tôi, rồi từ từ kéo đầu tôi đặt lên đùi mình, chọt chọt vào mũi:
– Nhóc! Nhóc!… Nhóc giận chị hả? Chị xin lỗi, chị cũng hổng biết tự nhiên khó chịu vậy nữa. Nhóc đừng giận chị nha!
Tôi vẫn im, nhưng chị cứ chọt mãi, giọng điệu như trẻ con khiến tôi bật cười.
– Giận gì đâu. Có chị giận nhóc thì có.
– Biết rồi, biết rồi, chị hết giận rồi. Nhóc giỡn với chị nữa đi.
– Giỡn cái mặt thấy ghét rồi sao?
– Thì chị hổng ghét nhóc nữa, hen hen.
– Như con nít!
– Hihi! Chị là vậy mà!
Chị cười toe toét, như chưa từng giận tôi. Đúng là hai đứa trẻ con – vài phút trước còn cãi nhau, vài phút sau đã cười vang. Nhưng chính điều đó mới là bình thường, như từ lúc quen nhau đến giờ. Và cũng nhờ vậy, tôi biết thêm một bí mật: chị phủ nhận không phải người yêu của anh Phong.
– Với chị, Phong chỉ là anh trai thôi. Phong tốt lắm, lúc nào cũng chăm sóc, bảo vệ, nhường nhịn chị. Hihi nhưng Phong hổng phải người yêu chị đâu.
– Vậy hả? Nhưng hai người xứng đôi quá. Anh Phong tốt như vậy, sao chị không yêu? Nhóc thấy anh ấy quan tâm chị chẳng khác gì người yêu. Nếu nhóc là con gái, nhóc sẽ yêu anh Phong. Người tốt vậy mà không yêu, chẳng lẽ đi yêu nhóc à!
– Xí! Ai thèm yêu nhóc chứ. Chị là chị nhóc đó biết chưa!
– Thôi khỏi dìm hàng, nhóc biết tự mình không có cửa với nữ hoàng rồi ha.
– Hihi đồ khờ! Chị biết Phong tốt, nhưng chị không thể yêu được.
– Sao không?
– Chuyện tình cảm, không yêu là không yêu. Chị cũng không hiểu tại sao mình không thể yêu hắn. Hihi, hơn nữa, hắn có nhiều người thích lắm. Bạn gái thật sự của hắn là người Singapore đó, xinh lắm. Ai mà tranh được chứ hihi.
– Ủa vậy giờ hai người đó vẫn yêu nhau hả?
– Ai biết, đó là chuyện của họ. Hihi, giờ hết tưởng chị với Phong là một cặp chưa?
– Ờ! Không tưởng nữa thì thôi. Cũng tại hai người y như người yêu, hỏi thì không nói rõ, ai biết đâu.
– Hihi, đáng ghét!
Tôi mỉm cười nhìn chị. Mỗi lần giận xong, chị lại ngoan như thế này – hỏi gì nói nấy, không ngang ngược như bình thường. Mai mốt phải rút kinh nghiệm, tranh thủ lúc chị giận để truy hỏi thêm bí mật.
– Ủa mà cuối cùng chị có người yêu chưa? Bật mí chút coi.
– Hihi, chị nghĩ là rồi. Còn là ai thì nằm mơ đi, ai thèm cho nhóc biết.
– Người yêu mà nói “nghĩ là rồi”? Khó hiểu.
– Chị đang xem xét… không chắc, nhưng có lẽ là rồi.
– Đó! Lại lung tung gây khó hiểu. Haha hay là ế dài rồi đó. Haha!
Chị nhéo tôi một cái, chu môi:
– Xí! Nói ai ế hả nhóc con. Chị của nhóc xinh đẹp vậy mà ế à?
– Ai biết được. Có khi không ai dám yêu nữ hoàng ngang ngược thật, vụ này có khi có thiệt.
– Hihi, vô duyên! Kệ chị nha, dám nói xấu chị hả? Mai mốt mà chị ế thiệt, chị bắt nhóc làm chồng, ráng chịu!
– Ờ ngon! Đâu ra, ế thì chịu một mình, đừng lôi nhóc vào.
– Không biết không biết! Ai biểu nhóc nói xấu chị chi.
– Ngon thì nhào vô kiếm ăn. Giờ dọa ngược lại nhóc. Hổng phải trước giờ có người la không được yêu chị sao?
– Hihi, giờ đổi ý rồi. Ai biểu nhóc đáng ghét như vậy. Ăn hiếp chị hoài!
– Ờ ngon! Lo mà kiếm người yêu đi, mai mốt thành bà cô già thì chịu đi à.
– Đáng ghét! Đồ vô duyên! Dám nói chị vậy hả… hihi, chết nè!
Chị nhéo tôi lia lịa, tôi cũng dùng hai tay chống trả. Một tay chị đâu phải đối thủ của tôi, nên chị dùng luôn cả tay còn lại. Ngay lúc đó, cây dù trong tay chị bị gió thổi bay ngược ra sau. Tôi giật mình bật dậy chụp lấy… và đúng lúc chị cúi xuống trêu tôi. Tai nạn khủng khiếp xảy ra: tôi và chị va vào nhau – không phải trán hay đầu, mà đúng… hai cái miệng đâm thẳng vào nhau.
Trong tích tắc, môi chạm môi, răng chạm răng. Nếu ai gọi đây là nụ hôn, thì chắc chắn là nụ hôn bạo lực nhất tôi từng biết.
Tê cả răng, tê cả môi, chẳng thấy vui vẻ gì. Tôi ngã ngửa ra sau, đầu óc choáng váng. Nhưng cũng cảm nhận được chút mềm mại nơi môi chị – thoáng giật mình, thoáng bối rối, nhất là khi nhìn vào đôi mắt chị. Chị vội đưa tay che miệng, không biết vì đau hay xấu hổ. Tôi nóng bừng mặt, đứng hình vài giây, rồi quay vòng vòng như gà mắc tóc.
– Ờ… nhóc… à… chị… có sao không? À… nhóc… ờ… thôi nhóc xin lỗi! Chị… đau… đau không…
Chị im lặng, tay vẫn che miệng, mắt mở to, lắc đầu. Tim tôi đập thình thịch, người run lên. May quá, nhìn thấy cây dù đang lăn lóc xa xa, tôi vội chạy theo để tránh ánh mắt chị.
– Nhóc… ờ… cây dù… chị… nhóc lấy cây… ù ù!
Chạy theo dù mà chân cứ vấp, giống hệt hôm làm rách áo chị. Chỉ để bắt cái dù bị gió thổi, tôi té hai lần. Lại thêm một tai nạn vì trò đùa nghịch như trẻ con. Nhưng nhờ vậy, tôi có thêm một nụ hôn – nụ hôn bạo lực, đầy máu chân răng, và không bao giờ quên được.
Tiết mục hấp dẫn nhất là nướng hải sản, thêm món “cua hấp 7Up” do tôi sáng tạo. Chắc toàn thế giới chỉ có hai đứa liều lĩnh ăn món này là tôi và chị. Ăn xong, cả hai người đầy màu gạch cua, màu Sting, cát, phù sa… Ngồi im năm phút là kiến bu kín người. Nhưng chưa gì đâu, tiết mục siêu hấp dẫn mới là lúc chị thản nhiên cởi chiếc đầm dài, ném xuống đất rồi chạy ù ra biển.
Chắc chắn chị đã chuẩn bị đồ bơi từ trước. Lớn ở nước ngoài, việc mặc bikini là chuyện bình thường. Tôi kiểm tra xem có quên điện thoại hay đồ quý giá nào không rồi mới cởi quần dài, chạy theo chị.
Nghịch nước, trêu đùa, mệt nhoài, chị đòi thuê phao như trẻ con. Hai đứa chạy xe trở lại khu du lịch thuê phao. Ngoài việc ai cũng nhìn vì tôi dám dắt xe xuống bãi biển, ánh mắt còn đổ dồn về phía chị – bộ bikini xanh biển nổi bật, làn da trắng hồng khiến ai cũng phải ngoái nhìn, cả nam lẫn nữ.
Ôm phao, chị nằm dài bắt tôi kéo vòng vòng. Thủy triều lên cao, sóng to, tôi kéo chị ra xa bờ. Khi bờ đã xa, chị bắt đầu sợ, tay siết chặt tay tôi, mặt căng thẳng:
– Nhóc ơi!
– Sao?
– Hay mình vào đi, ra xa quá rồi… chị sợ!
– Chưa sâu mà, yên tâm có nhóc đây.
– Chị sợ lắm! Chị hổng biết bơi đâu!
– Hả! Nói lại coi?
– Chị… hổng biết bơi.
– Mèn ơi! Lớn rồi mà không biết bơi?
– Hihi, tại chị sợ.
– Bó tay! Mai đi học bơi đi. Ra biển mà không biết bơi là quê lắm.
– Biết rồi! Giờ vào bờ đi. Sóng cuốn ra biển là chết luôn đó.
– Lo gì! Có nhóc đây. Đừng sợ!
Chị nhìn tôi, rồi nhìn ra biển, suy nghĩ… rồi bấm nhẹ tay tôi:
– Hihi, nhóc phải bảo vệ chị đó.
– Biết rồi!
Chị không đòi vào nữa, cứ vô tư nghịch nước, kể lảm nhảm đủ chuyện. Trời nắng, tóc tôi khô, tôi nhân lúc chị ngửa mặt lên trời, lặn xuống cho mát đầu. Khoảng mười giây sau, tôi hoảng hồn ngoi lên – thấy bóng chị nhảy khỏi phao.
Xui xẻo, tôi ngoi lên đúng giữa phao… nhưng nhờ vậy nghe rõ tiếng chị vừa ho sặc sụa vừa hét:
– Nhóc ơi… nhóc đâu rồi… huhu… đừng có chết… nhóc ơi… nắm tay chị kéo lên… nhóc ơi huhu…
Tôi vội lặn xuống, đẩy phao ra, vòng tay ôm chị kéo lên, nhét tay chị vào phao. Mọi chuyện ổn, chị vừa ho vừa khóc, ôm chặt phao, tay kia siết tay tôi không buông.
– Nè nè… nhóc đây! Chị có sao không? Bình tĩnh, ôm phao nè.
– Nhóc ơi… nhóc!
– Hì, nhóc đây! Không sao rồi. Tự nhiên nhảy khỏi phao làm gì, uống nước rồi!
Chị mếu máo:
– Chị… tưởng nhóc bị sóng cuốn nên… nên định cứu nhóc.
– Trời! Thân không biết bơi mà cứu ai?
– Hix… hix… chị muốn cứu nhóc!
– Khờ quá! Nhóc có bị gì đâu. Hổng biết bơi nhảy xuống, rủi chết theo luôn thì sao? Thiệt tình!
– Chị mặc kệ! Huhu…
Chị vẫn ho, mặt mếu máo, nhưng nói như hét vào mặt tôi – dứt khoát, như bản năng. Tôi lặng người. Trong khoảnh khắc, cảm giác như dòng điện chạy dọc sống lưng, lan đến tay, mắt, mũi, môi. Tôi nhìn chị. Nếu không có con sóng ập tới, có lẽ tôi vẫn sẽ nhìn chị mãi như vậy.
Giật mình, tôi đưa tay vuốt mặt chị:
– Nè! Ôm chặt phao nha. Nhóc kéo chị vào bờ. Đừng khóc nữa, không sao rồi! Hì hì!
– Ừm!
Chị gật đầu, ôm phao, tay kia vẫn nắm chặt tay tôi, im lặng để tôi kéo vào bờ. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ muốn vào bờ thật nhanh, để chị thôi sợ – bởi thói quen thích ra xa bờ của tôi mỗi lần tắm biển. Tôi úp mặt xuống nước, thi thoảng mới ngẩng lên thở. Không phải vì nước sâu, mà để nước biển giấu đi cảm giác cay cay nơi khóe mắt vì xúc động. Dưới nước, tôi mỉm cười… “Chị ngốc!”.
Không cần thêm bất kỳ phép thử nào nữa, tôi biết rằng từ hôm nay, tôi sẽ chăm sóc chị – không còn ngại ngùng điều gì. Bấy lâu nay, đi với chị, tôi vẫn mang nặng mặc cảm về khoảng cách kinh tế. Chưa bao giờ tôi thật sự thoải mái khi nghĩ ai trả tiền, ai chi tiêu. Nhưng giờ thì không cần nữa. Tôi biết rằng, nếu tôi có chuyện gì, ít nhất, chị sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi.
Vào bờ, tôi chở chị đi tắm lại, thay đồ sạch rồi trở về chỗ cũ. Sau phi vụ “cứu người” liều lĩnh, chị mệt, chỉ muốn ngồi im, ôm chai Sting nhâm nhi. Hai chị em nằm trên võng đung đưa, nghe nhạc. Gió nhẹ, sóng êm. Trước mặt là bầu trời xanh, nắng dịu, sóng nhỏ ru giấc ngủ. Tôi ngủ say, chẳng biết trời đất gì. Không biết chị có ngủ không. Một giấc mơ mơ hồ. Khi tỉnh dậy, nhẹ nhàng như lúc ngủ, tôi cảm thấy lạ lẫm – đầu môi còn vương vị ngọt. Tôi nhớ rõ: ngọt thật. Đi biển, miệng phải mặn chứ sao lại ngọt? Thật khó hiểu.
Tôi không để ý nhiều, ngồi dậy, lấy khăn lạnh lau mặt. Chị vẫn ngồi trên võng, đung đưa. Chưa kịp nói gì, chị đã liếm cái lưỡi đỏ au màu Sting. Tôi lắc đầu, mỉm cười, đứng bên cạnh, hai tay bỏ túi, ngắm biển.
– Nhóc ơi!
– Sao?
– Mình về Sài Gòn nha!
– Về liền giờ hả?
– Ừm! Chị nhớ Sài Gòn! Hihi…
– Ừ! Thì về!
Tôi mỉm cười, vuốt lại mái tóc rối vì gió biển. Tôi chẳng thèm hỏi tại sao mình lại đồng ý nhanh đến vậy. Thế là hôm đó, tôi rời quê lên Sài Gòn đúng mùng năm Tết. Gia đình nghĩ tôi về sớm vì nhập học, bạn bè thì chửi tôi là “gà công nghiệp” khi biết tôi đột ngột về vì “tau chịu hết nổi rồi, từ 26 Tết tới giờ ngày nào cũng có bia rượu… xin thua, rút về Sài Gòn bảo toàn lực lượng”.