85. Hồi 85: Cơn sóng gió đầu năm

Câu Chuyện Đời Tôi

Hồi 85: Cơn sóng gió đầu năm

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến Sài Gòn là trời gần sáng, vì buổi chiều tôi còn đưa chị đi lòng vòng chợ đêm, chợ hoa tết, ăn uống, cà phê đến tận khuya mới khởi hành. Cả hai đứa đều mệt nhoài, chỉ kịp quăng đồ xuống nhà rồi ngủ thiếp đi, như thể chưa từng được nghỉ ngơi. Tỉnh dậy khi trời đã tối, bụng đói cồn cào, chúng tôi kéo nhau đi ăn tối. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Sài Gòn vắng vẻ, thông thoáng đến lạ thường.
Chúng tôi lang thang ăn vặt khắp các con đường Sài Gòn đến gần nửa đêm mới trở về nhà chị. Quyết định trở về sớm, bỏ lại những cuộc vui còn dang dở dưới quê, nhưng tôi chẳng hề thấy tiếc. Thực ra, tôi chỉ giận mình vì đã không trở về Sài Gòn sớm hơn để ở bên chị… Bởi suốt mấy ngày tết, chị tôi chỉ được ăn tết cùng vài người nhà anh Phong, còn lại cô đơn trong căn biệt thự rộng lớn ấy. Chú thím ba bị chị lừa về quê ăn tết với con cháu, bảo rằng chị sẽ bay sang Mỹ ăn tết cùng người thân, nào ngờ cô chú quyết định không về Việt Nam, và chị cũng chẳng thể bay qua ngay được.
Sáng hôm sau, ngoài anh Phong ra, cô bé Hân, ông Kha và vài người bạn ở Sài Gòn đều ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tôi. Cả nhóm kéo nhau qua nhà ông Kha ăn uống, ca hát suốt cả ngày. Những ngày tiếp theo, quán ông Kha mở cửa trở lại, tôi vẫn ở bên chị chơi suốt.
Khi chú thím ba lên Sài Gòn, tôi mới xách đồ về phòng trọ cùng mấy đứa bạn. Suốt mấy ngày chơi tết, mọi thứ đều vui vẻ, chẳng có gì đặc biệt, có lẽ vì ai cũng mê vui chơi nên chưa xảy ra chuyện gì. Nhưng chuyện gì rồi cũng sẽ xảy ra… Đối với tôi, nhân vật ấy – cô gái xinh đẹp, cá tính – chính là người tôi e sợ nhất. Và buổi tan học hôm ấy, đúng như dự đoán, cô ấy đã mang sóng gió tới ngay lập tức.
Thực ra, suốt buổi tối, cô bé Hân không hề kiếm chuyện với tôi, nhưng có lẽ cô ấy đã dồn nén quá lâu. Cô ấy bắt tôi nghỉ làm sớm để chở đi họp mặt với vài đứa bạn. Điều tôi và Hân không ngờ là trong số đó còn có anh Khoa – người yêu cũ của cô ấy – và cô gái hung dữ từng là bạn gái anh ta. Họ đã chia tay trước tết, nhưng hôm ấy, khi gặp mặt, cô nàng lập tức mượn rượu kiếm chuyện với Hân. Cuộc khẩu chiến càng lúc càng gay gắt, tôi chẳng thèm để ý họ nói gì, cho đến khi Mai – cô gái ấy – mất kiểm soát, lao vào định đánh nhau với Hân. Tôi chỉ lắc đầu, đứng chắn giữa họ bằng vai của mình.
– Anh muốn gì! Có tránh hôn không? Định làm anh hùng hả?
– Mai say rồi. Đừng gây chuyện nữa.
Tôi đẩy nhẹ Mai ra để cô không thể đụng vào Hân. Cô gái phía sau tôi cũng không vừa, nhất quyết không để Mai lên mặt, khiến tôi bị kẹp giữa hai cô nàng. Mấy đứa xung quanh chỉ đứng nhìn, có đứa còn hùa theo mong xảy ra đánh nhau, số khác chia phe bênh vực hai nhân vật chính. Không may, phe của Mai đông hơn.
Hai bên lời qua tiếng lại, xô đẩy nhau, đứa thì can ngăn, đứa thì đẩy vào. Tôi nhỏ người nhưng vẫn cố đứng chắn, vừa bảo vệ Hân, vừa đẩy cô ra khỏi đám say sỉn gây nhau.
Anh Khoa, người yêu cũ của Hân, không khá hơn tôi là bao, nhưng hình như anh ấy muốn che chắn cho Hân hơn là che cho Mai. Nhận ra điều đó, Mai càng nóng máu, lao tới tát tôi hai ba cái vào mặt và đầu. Bực mình, tôi một tay đẩy Hân, một tay chụp tay Mai lại đẩy ra.
– Cái gì! Anh định đánh con gái hả?
– Nè thôi đi! Con gái con đứa gì mà động tay động chân vậy hả?
Vài đứa hùa theo kêu gọi đánh tôi, nhưng nhờ mấy người còn tỉnh táo can ngăn nên việc xô đẩy, chửi rủa vẫn tiếp tục. Đột nhiên, “bốp”, tiếng thủy tinh vỡ trên đầu tôi. Choáng váng, tôi tưởng có đứa nào lấy ly đập Hân, vì hai tay tôi đang bận giữ chặt tay cô đẩy ra. Ai ngờ tôi lại kèm theo cái ly. Đau và choáng, tôi lấy hết sức đẩy Hân lui ra khỏi phòng, vừa hét:
– Em có thôi không! Đi về đi!
Hân bừng tỉnh, không phải vì nghe tiếng tôi, mà vì cô nhìn thấy tôi vừa bị đập ly vào đầu. Anh Khoa vội nhảy vào đấm đứa đã đập ly vào đầu tôi túi bụi, hai phe lao vào nhau ăn thua đủ. May mắn, lúc ấy bảo vệ chạy lên can ngăn kịp thời.
Tôi kéo Hân đi khỏi phòng, xuống sảnh. Lúc này tôi mới cảm nhận rõ cơn đau nhói trên đầu. Mấy cô tiếp tân karaoke hoảng hốt vây quanh tôi:
– Trời ơi! Chảy máu rồi nè!
– Cho anh ngồi xuống!
– Hạnh lấy hộp thuốc ra nhanh!
– Trời ơi, sao quýnh lộn vậy hả!
– Anh có sao không?
Tiếng Hân, tiếng các cô tiếp tân loạn cả lên. Đau quá, tôi chẳng thèm nói gì, chỉ ngồi im để một anh bảo vệ không sợ máu giúp băng bó. Sau đó, tôi được mọi người đưa lên taxi chở tới bệnh viện. Ngoài tôi, vài đứa khác cũng bị xây xước mặt mày.
Trên xe, Hân người nồng nặc mùi rượu nhưng vẫn tỉnh táo lo lắng cho tôi. Dù đau, tôi vẫn cố kiềm chế cơn giận, không trách móc cô, chỉ mĩm cười:
– Thôi, đừng khóc! Anh không sao mà!
– Anh còn cười nữa. Huhu, anh đau lắm không? Em xin lỗi… tại em!
– Được rồi! Hôm nay em nghe lời anh đi về thì đâu có chuyện gì. Anh không sao đâu, đừng lo.
– Dạ!
Hân ngoan ngoãn, không khóc bù lu bù loa bên tai tôi nữa. Đến bệnh viện, trong lúc bác sĩ băng bó vết thương cho tôi, Hân đứng nghe điện thoại của anh Khoa. Ngoài hành lang, vài đứa bị thương nhẹ lục đục kéo nhau vào bệnh viện. Anh Khoa vào ghé ngang, tôi nói khéo để anh đi chỗ khác.
Vết thương tôi được băng bó xong, nhưng phải tiêm thuốc và nằm lại theo dõi. Hân thì không tỉnh cho lắm, cộng thêm đám bạn của cô cũng đang ở bệnh viện, tôi sợ lại có chuyện. Đành gọi điện nhờ anh Phong đem Hân về.
– Anh ơi, anh đang ở đâu?
– Anh đang ở nhà. Có chuyện gì không em?
– Anh chạy đến bệnh viện Vạn Hạnh ở đường Sư Vạn Hạnh chở Hân về giúp em được không?
– Ừ, được. Có chuyện gì vậy?
– À! Tụi em đi chơi nhưng có chút chuyện…
– Trời đất! Rồi có sao không? Bộ gặp tai nạn hả em?
– Hix, từ từ anh, không có sao, bị thương nhẹ thôi. Thôi anh ra đây rồi nói. Mà đừng cho chị Phương biết, mất công chị lo.
– Ừ ừ, anh ra liền.
Vì là người có lỗi, Hân giờ chỉ ngồi im bên tôi, không dám nói tiếng nào phản đối. Tôi sắp xếp mọi thứ, khoảng hơn nửa tiếng sau, anh Phong đến. Nhưng điều tôi không mong muốn xảy ra, chị tôi đã vội vã chạy về phía tôi trước cả anh Phong.
– Nhóc nhóc! Nhóc đau chỗ nào… nhóc đau nhiều không?
– Ờ ờ, không sao. Đau chút chút thôi, hehe.
– Hehe, cái đầu nhóc á. Tối ngày bị thương hoài, muốn chết hả?
– Nói nhỏ nhỏ, bệnh viện người ta đó.
– Biết rồi! Đâu chị coi vết thương coi. Hix, chảy máu nữa nè, chị bác sĩ ơi, sao chảy máu nữa rồi nè!
Chị quay sang nói với chị y tá đang chăm sóc bệnh nhân khác:
– Không sao đâu em. Mới băng nên máu bị thấm ra đó, mai sẽ thay băng kiểm tra thêm.
– Nhưng!
– Thôi chị, nhóc không sao đâu, khỏe như voi nè, hehe.
– Im đi! Khỏe gì chứ, mặt mày tái nhợt luôn nè. Nhóc ăn gì chưa, chị kiếm gì cho nhóc ăn nha.
– Thôi, nhóc không sao, rộn quá.
– Hứ! Chị sẽ xử tội nhóc sau. Ngồi im đi, chị cần hỏi bác sĩ vài chuyện. Ngồi im đó nha.
Chị đứng dậy đi ra ngoài, chẳng thèm nghe lời tôi kêu lại. Từ khi chị vào, chẳng ai dám chen vào. Tôi đưa mắt nhìn anh Phong, anh nhún vai:
– Em đừng hỏi anh. Tại em gọi lúc Phương đang ngồi chơi bên nhà anh nên em nói gì, Phương nghe hết.
– Hèn gì! Thôi anh đưa Hân về giúp em đi. Mất công chị hỏi này hỏi nọ nữa. Có gì em nói chuyện với chị sau.
– Nhưng còn Phương? À, mà bác sĩ có kêu em ở lại theo dõi không?
– Dạ có!
– Ok! Chắc Phương sẽ đòi ở lại với em, vậy anh về luôn nhé. Có gì mai anh vào sớm.
– Dạ!
Hân giờ có vẻ thấm mệt và thấm say, chỉ ngồi nhìn mọi người bằng ánh mắt ngơ ngác. Tôi cũng không dám nhìn vào mắt cô nữa, dù lúc nãy có giận cô lắm, giờ chỉ thấy thương. Lấy hết can đảm, tôi quay sang vuốt tóc cô cười:
– Thôi em về nghỉ đi. Anh không sao rồi, đừng lo nữa.
– Anh ơi! Em muốn ở lại với anh.
– Hôm nay nghe lời anh, về ngủ đi. Anh không sao đâu, em đừng lo.
– Thiệt không?
– Thiệt! Về đi, có gì mình nói chuyện sau. Mai em đừng vào đây, sáng kiểm tra xong anh xin về luôn.
– Vậy… em về!
Anh Phong đưa Hân về được một chút, chị quay trở lại cùng bác sĩ, bắt tôi ngồi lên xe đẩy vào phòng riêng mặc dù tôi tự đi được.
– Sao vô đây làm gì chị?
– Ngoài kia ồn ào lắm, chị không thích.
– Nhóc có sao đâu mà. Ủa, hồi nãy đi đâu?
– Chị hỏi bác sĩ về vết thương của nhóc, cách chăm sóc và những gì nhóc không nên ăn thôi, hihi…
– Cũng biết lo quá hen.
– Xí! Chưa xử tội nhóc là may rồi ở đó nói móc chị hả. Dám để mình bị thương như vậy, thấy ghét!
– Ờ! Vậy giờ thương hay là ghét?
– Ghét! Mệt nhóc quá, giờ nhóc ngồi yên đây nha, chị đi mua đồ ăn cho nhóc.
– Thôi giờ ăn uống gì nữa. Chị không quen đường sá ở đây, lạc rồi sao.
– Đừng có coi thường nhau nha. Ngồi im đi, cấm cãi.
Chị đi mất tiêu, tôi chỉ biết ngồi im một mình mở tivi coi giết thời gian. Khoảng một tiếng sau, chị trở về với một phần súp củ dền, khoai tây, cà-rốt, nấm và thịt, bên cạnh là nhiều loại trái cây, sữa tươi…
– Mua gì nhiều dữ, tính cho cả hạm đội ăn hả trời?
– Hihi, chị ăn nửa mà.
– Ủa! Có vụ chăm bệnh nhân mà giành ăn nửa hả?
– Kệ chị đi nha.
Sau khi giải quyết xong phần súp và đĩa trái cây, chị chuẩn bị sẵn, tôi suýt thở không nổi vì no. Được nữ hoàng chăm sóc, ăn uống phủ phê. Vết thương của tôi không có gì nghiêm trọng, nhưng bác sĩ vẫn bắt tôi ở lại theo dõi, giờ thêm chị can thiệp, tôi càng được kiểm tra kỹ hơn. Bác sĩ rời khỏi phòng cũng là lúc tôi và chị tập trung xem tivi, trò chuyện linh tinh. Tôi hơi lo vì chị không hỏi lý do tôi bị thương.
Không ngờ, nếu đổi ngược lại, người bị thương là chị, chắc chắn tôi sẽ không bỏ qua cho người làm chị bị thương. Chị dựa người vào tôi ngủ từ lâu, riêng tôi cứ suy nghĩ lung tung, khó ngủ lắm. Còn chuyện của Hân với đám kia, dù sao cũng phải tìm cách giải quyết vì tôi đã lỡ dính vào, không thể làm ngơ bỏ rơi cô đối mặt một mình. Nghĩ mãi không biết giải quyết làm sao cho ổn, ngủ cho khỏe, mai tỉnh táo hơn rồi tính. Tôi khẽ đỡ chị nằm xuống, nhắm mắt ngủ trước khi kịp mĩm cười khi nhớ lại hồi nãy chị đe dọa:
– Lần này nhóc đừng hòng trốn khỏi tay chị! Đồ đáng ghét!
Buổi sáng, Sài Gòn nhẹ nhàng bên dưới khung cửa kính của căn phòng tôi nằm. Tôi thức giấc với cái đầu băng trắng, nhói đau. Chị tôi đã thức từ bao giờ, đang ngồi im lặng nhìn tôi. Chưa kịp nói gì, chị đã giành nói trước:
– Nhóc dậy rồi hen. Còn đau nhiều không? Nhóc đói bụng không?
– Ừ, không đau nữa. Chị dậy sớm vậy? Sao không ngủ thêm một chút?
– Hihi, chị dậy sớm lắm. Nhóc ăn hen, chị làm nóng lại cho.
– Ủa, chị mua đồ ăn ở đâu sớm vậy?
– Không phải chị mua đâu, của mama nấu đem vô đó.
– Trời! Phiền thím ba quá, tự nhiên bày vẻ chi không biết.
– Đồ khờ! Cái này là mama lo lắng quan tâm cho nhóc đó, không được ngại mọi người sẽ buồn biết chưa.
– Ờ ờ!
– Chờ chút, chị làm nóng lại rồi ăn hen.
Chị mang một cái hộp tròn tròn lại cắm điện rồi bấm nút, chắc là nồi điện gì đó, lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Trong khi chờ, chị rót từ bình ra hai ly nước cam, sau đó lấy từ túi ra đĩa trái cây đã gọt sẵn bọc trong giấy nhựa. Bây giờ nhìn quanh, tôi mới phát hiện trên chiếc bàn bên cạnh còn có bình hoa rất đẹp. Biết là đồ ăn, trái cây, hoa có lẽ không phải do chị chính tay chuẩn bị, nhưng không phủ nhận tôi hơi bất ngờ về sự sắp xếp chu đáo của chị. Tôi im lặng nhìn, chị thì vừa chăm chú sắp xếp mọi thứ lên bàn vừa hát khe khẽ.
– Xong rồi, nhóc ngồi yên đi nha, chị sẽ mang đồ ăn lại cho nhóc.
Chị múc đồ ăn ra tô, để lên bàn rồi đẩy lại gần cửa sổ bên cạnh tôi. Chăm sóc gì cứ như chăm sóc người liệt vậy, không biết, tôi khỏe re chứ có phải bị nặng gì đâu. Thôi kệ, chị thích thì im lặng cho chị làm, miễn vui là được.
– Nè nhóc ăn đi, phải ăn hết nha, hihi, còn nhiều lắm.
– Món gì vậy?
– Súp canh nấm nè, thịt nè, rau củ nè. Mama nói món này rất bổ dưỡng cho người bị thương đó.
– Ừ! Gởi lời cảm ơn thím ba dùm nhóc nha.
– Xí! Tự khỏe nhanh rồi qua cảm ơn đi ha. Nhóc ăn đi, ngon vô cùng!
Tôi bắt đầu ăn, món ăn của thím ba nấu luôn luôn rất ngon, đang đói nên tôi ăn rất khỏe, đến nỗi quên mất chị đang ngồi kế bên. Tôi quay qua, chị đang ngồi dưới thấp, một tay chống cằm lên giường nhìn tôi, một tay ôm ly nước cam.
– Nhìn gì dữ vậy? Chị ăn chung luôn đi cho vui.
– Không! Chị muốn nhìn nhóc ăn xong mới được. Nhóc phải ăn hết, không được chừa miếng nào.
– Ờ ờ! Biết rồi! Mà tự nhiên ăn có người ngồi nhìn sao ăn được.
– Ăn nhanh! Lệnh đó!
– Hix hix!
Tôi đành cắm mặt vào tô canh súp. Xong tô súp, chị bắt tôi ăn thêm nửa tô nữa rồi mới chịu cho tôi nghỉ, no căng cả bụng. Sau đó chị đưa ly nước cam cho tôi, chị lấy tô đổ phần canh súp còn lại trong nồi ra ngồi ăn bên cạnh tôi. Lần này đến lượt tôi ngồi uống nước cam, ăn trái cây và nhìn chị ăn. Buổi sáng của ngày mới bắt đầu nhẹ nhàng và bình yên như vậy, có hoa, có tôi, có chị, có những người đi thể dục bên dưới khung cửa kính, có ánh nắng nhẹ nhàng len vào phòng… trừ cái đầu nhói đau của tôi nhưng không đủ xua đi nụ cười trên môi.
Khoảng 7h30, bác sĩ mới vào phòng đưa tôi đi kiểm tra lại. Không có gì nghiêm trọng, chỉ thay băng, kê đơn thuốc rồi cho tôi xuất viện về nhà. Dưới xe của chị đang đậu sẵn trong bãi, có lẽ chú thím ba mang đồ ăn qua cho tôi rồi để xe chị lại. Chị lái xe qua nhà tôi, lần này chị đi rất đúng đường, không cần tôi hướng dẫn luôn. Công nhận trí nhớ của bà cô này tốt thật.
Chị bắt tôi lấy thêm quần áo để sang nhà chị, tiện chăm vết thương. Theo lẽ thường, tôi sẽ rất ngại và từ chối, nhưng lần này tôi vui vẻ chấp nhận vì tôi đã tự nói với mình sẽ không ngại ngùng mọi thứ chị muốn làm cho tôi, nhất là sự chăm sóc này, dù hơi quá so với vết thương không nghiêm trọng của tôi.
Tuy nhiên, trên đường đi, chị không đi thẳng về nhà mà đi về hướng xảy ra vụ đêm qua. Xe chị dừng lại trước công an phường, tôi càng lo lắng khi nhìn thấy anh Phong, Hân cùng một anh công an, một chú đeo kính mặc quần tây áo trắng ra đón. Tôi càng lo lắng trong bụng khi nhìn vào trong cửa, lấp ló những cái đầu của đám hôm qua gây chuyện.
– Hi em! Khỏe chưa?
– Dạ, khỏe rồi anh. Ủa, chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lên hết trên này?
– Ừ, không có gì đâu, em an tâm. Vào trong có gì em cứ nói đó rồi về. Mọi việc để anh bạn anh lo là được.
– Dạ dạ!
Trong bụng tôi vẫn lo lắng, tự nhiên dính đến công an, có khi nào bị ghép tội đánh nhau rồi bị có tiền án không trời. Tôi lén nhìn Hân, giờ cô không nói gì. Chị im lặng nhìn tôi. Còn chị thì ôm lấy bắt tay tôi nháy mắt một cái ra vẻ trấn an. Bước vào trong, tôi nhìn thấy đủ mặt mày của đám bạn Hân đêm qua, ngồi tách biệt hai bên bàn, ở giữa là hai anh công an phường đứng dậy chào hỏi tôi. Sau đó, hai anh công an bước ra ngoài nói chuyện gì đó với anh công an đi cùng anh Phong rồi quay trở vào trong, mời tôi ra phòng riêng.
– Được rồi! Em viết mọi việc xảy ra đêm qua vào tờ giấy này cho anh.
Chú Sang ngồi bên cạnh hướng dẫn tôi viết, còn anh Bình – người công an – thì ngồi trao đổi riêng với anh công an phường. Nhờ chú Sang hướng dẫn, tôi nhanh chóng viết đầy đủ sự việc hôm qua ra giấy, ký tên. Chú Sang đọc kỹ lại rồi ký vào bên cạnh, trao lại cho anh công an.
– Xong rồi. Giờ em ra ngoài cho anh làm việc riêng với luật sư của em.
Tôi khẽ dạ rồi đi ra ngoài, hơi ngạc nhiên vì ở đâu tự nhiên có “luật sư của em”. Tôi im lặng bước lại ngồi cùng chị với anh Phong, Hân. Những đứa bạn của Hân có mặt tại karaoke hôm qua đều ngồi im lặng, có vài người lấm lét nhìn tôi, rồi gục mặt xuống bàn. Tôi nhận ra Hân, anh Khoa, cũng không dám nhìn tôi quá một lần. Bên cạnh đó có hai đến ba đứa ngồi trong góc, người cứ như mềm nhũn ra, phải có đứa bên cạnh đỡ (sau này tôi mới biết đó là ba trong số những đứa hung hăng nhất gây sự đêm qua, nhất là tên đã đập ly vào đầu tôi). Chưa kịp nóng chỗ, anh Bình đã đi ra cùng với chú Sang tiến về phía tôi.
– Được rồi, mọi người có thể về! Có gì anh liên lạc sau.
– Ok! Vậy tụi em về, hôm nào qua cà phê với chú Năm, em mời anh luôn nhé.
– Tất nhiên. Chào mọi người nhé!
Anh Bình bắt tay anh Phong, tôi rồi quay vào trong, chỉ mặt từng người bạn của Hân.
– Em, em, em nữa… có thể về. Còn tất cả vui lòng ở lại tiếp tục làm việc!
Tôi nhận ra những người được về là những người không tham gia đánh nhau đêm qua hoặc đứng về phía Hân. Đi ra đến xe, tôi ngơ ngác hỏi anh Phong:
– Ủa anh! Vậy là mình về hả?
– Đúng rồi em.
– Ủa vậy còn phải làm gì nữa không?
– Không em.
– Lên đây chỉ vậy thôi hả? Rồi sau này em có bị gì không?
– Bị Phương nhốt chứ không bị gì nữa. Haha. Thôi mình về, không có gì đâu em đừng lo lắng, mọi việc chú Sang sẽ giải quyết.
Chưa kịp lên xe, những đứa bị bắt lại đi theo từ phía sau lưng, gọi tôi nhóm tôi quay lại chị để ấp úng nói tiếng xin lỗi tôi và Hân. Ngoài ra, Hân còn đứng trước mặt nói nhỏ với Hân.
– Có gì mày bỏ qua cho mọi người được không. Sao phải làm lớn chuyện quá vậy?
– Tau không biết, mày không thấy tau cũng bị mấy anh công an hỏi chuyện từ sáng giờ sao?
– Nhưng mà…
– Tau bỏ qua cho mày thì được, tau cũng không muốn như vậy đâu, nhưng việc này lên tới công an rồi, tau hết cách, mày nói chuyện với chị này đi, biết đâu chỉ bỏ qua.
Hân chỉ tay vào chị Phương. Ngay lập tức, Hân cùng mấy đứa khác bước lại gần.
– Chị ơi! Chị bỏ qua chuyện này được không? Tại tụi em uống say rồi không kiểm soát được mình. Từ nay về sau tụi em không gây chuyện nữa.
– Phải rồi! Chị tha cho tụi em nghen. Thằng kia mày xin chỉ đi?
– Chị tha cho tụi em. Ba má em biết chuyện này chắc em chết.
– Chị ơi! Em còn đi học, chị ơi em xin lỗi. Tụi em sẽ bồi thường thiệt hại. Chị nói mấy ảnh tha cho tụi em…
– M ơi! M nói với chị ấy tha cho tụi tui đi.
Tôi ngỡ ngàng nhìn những đứa hôm qua còn hùng hổ mắng chửi, tuyên bố sẽ đập cho tôi ra trò, đe dọa sẽ rạch mặt Hân, sẽ đánh tôi không những một lần hôm qua mà còn tìm đánh tôi những ngày tiếp theo, khiến thằng nhà quê là tôi không còn đất sống ở Sài Gòn, sẽ làm cặp tình nhân tôi và Hân phải nếm mùi vì đã không biết điều… hôm nay gần như quỳ xuống xin xỏ tha thứ. Tôi cũng chưa rõ chuyện gì xảy ra với tụi đó nên ngơ ngác đưa ánh mắt nhìn chị. Chị mĩm cười rồi kéo tay tôi bước thẳng vào xe mà không một lần nhìn lại những con người đang xin chị bỏ qua. Anh Phong cũng mở cửa xe cho Hân vào trong rồi lái xe đi. Hân quay xuống nhìn chị.
– Chị! Có thể nhẹ tay một chút với tụi…
Hân chưa kịp nói hết lời, anh Phong đã cắt ngang:
– Được rồi Hân! Anh nghĩ em đừng xin cho những người đó nữa. Anh biết có hơi quá tay nhưng Phương muốn như vậy, em đừng nói đến vấn đề này nữa, quên chuyện này đi.
– Nhưng anh ơi!
– Thôi nào cô bé! Như vậy cũng tốt cho em. Quan trọng hãy nhìn những gì họ đã làm với M và em, ai biết được sau này họ sẽ gây hại như thế nào với tụi em.
– Dạ!
Rồi anh Phong còn ghé tai nói nhỏ điều gì đó với Hân khiến cô im lặng đưa mắt nhìn tôi, nhìn chị rồi quay lên dựa người vào cửa kính xe. Về sau tôi cũng có hỏi anh Phong về việc này thì chỉ biết ngay khi biết tin tôi bị thương, chị và anh đã hỏi chuyện Hân. Ngay sau đó, chị sắp xếp nhờ anh Phong điện thoại cho chú Năm – là công an (bí mật chức vụ) bạn của gia đình anh. Sau đó, chú Năm điều cấp dưới của chú là anh Bình – công an quận – về phường nơi xảy ra việc, ngay trong đêm triệu tập tất cả những người liên quan vụ việc để giải quyết.
Không biết các anh làm việc thế nào nhưng sáng hôm sau, thái độ của những đứa gây chuyện thay đổi hoàn toàn, nhất là ba đứa đi không nổi phải có người dìu. Vài ngày sau đó, trong thời gian tôi ở chơi nhà chị để dưỡng thương, có vài số điện thoại là xưng là ba mẹ của vài đứa gây chuyện nhắn tin, gọi điện hăm dọa mắng chửi tôi này nọ. Tất cả tin nhắn chị đều đưa cho chú Sang luật sư. Sau đó vài ngày, ở một cà phê ven Q7, vài người lớn tuổi được những người xăm mình, mặt mũi khá dữ dằn đưa đến gặp tôi và chị chỉ để họ xin tha cho họ, con của họ vì đã đe dọa.
Chuyện này kết thúc ở đây vì chị không cho tôi nhắc đến nữa. Mọi việc đã có chú Sang lo liệu, một thời gian sau tôi chỉ việc gặp chú Sang vài lần, lên tòa một hai lần trong vai bị hại và nhân chứng. Hậu quả của những đứa gây chuyện hôm đó rất rõ: một khi đã bị công an xử lý, vài đứa bị phạt hành chính, đưa về giáo dục tại địa phương. Hân cũng nằm trong số đó, ba đứa hung hăng nhất thì ba tội bị phạt tù, trong đó anh chàng đập ly vào đầu tôi mang đúng bốn tội danh: Gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích, đe dọa xâm hại danh dự và nhân phẩm người khác, và tội riêng dành cho anh ta đó là tàng trữ sử dụng ma túy, chất kích thích (tôi không hỏi được là ở đâu có).
Qua chuyện này, không kể đến việc chị, anh Phong và gia đình anh quen biết thế lực như thế nào, nhưng cách chị chọn để giải quyết thực sự mang đậm văn hóa phương Tây, sử dụng luật pháp, có luật sư riêng để đại diện làm việc pháp lý.
Quay trở lại thời điểm hôm đó, về đến nhà chào hỏi chú thím ba xong, tôi tranh thủ kéo anh Phong ra hỏi chuyện, còn chị cũng yêu cầu được nói chuyện riêng với Hân. Hai cô gái nói chuyện với nhau ra sao tôi không biết, nhưng tôi nói chuyện với anh Phong thì vừa ngạc nhiên vừa sợ nhân vật mang tên chị của tôi, lạnh lùng và khôn ngoan đến khó tin. Cũng may chị về phe tôi, chứ phe địch thì héo queo. Sau khi chia phe nói chuyện riêng xong, chị tung tăng chạy vào bếp coi thím ba nấu đồ ăn. Tôi được dịp chủ động nói chuyện riêng với Hân.
– Em sao rồi? Hôm qua giờ về nhà có ngủ được không?
– Ngủ được một chút. Anh đau nhiều không?
– Không em… À ừ… anh cũng không biết nói gì với em, nhưng em đừng nghĩ nhiều về chuyện này nữa. Anh không sao và cũng không có giận em chút nào hết. Chỉ lo là em vì chuyện này mà buồn và ngại với anh thôi, nhất là chuyện này dính tới công an.
– Anh không giận em thiệt hả?
– Thiệt! Chỉ lo cho em thôi. Anh Phong nói sau này em không nên lo lắng về những người đó nữa.
– Em biết rồi.
– Biết thì cười một cái anh coi coi. Mặt mày em sáng giờ không giống em thường ngày chút nào.
– Mặt em thường ngày sao?
– Công chúa hung dữ với anh chứ sao, hehe.
– Em quýnh anh chết giờ. Thấy lâu lâu người ta hiền bày đặt lên mặt chọc hả. Em lo muốn chết nè ở đó chọc.
– Lo cho bạn em hả?
– Ừ! Dù sao cũng là bạn bè không à, con Mai và thằng bạn nó đánh anh bị sao kệ tụi nó, em chỉ sợ anh Khoa và mấy đứa khác bị phạt.
– Nãy anh có hỏi, anh Phong nói chỉ xử mấy đứa hung hăng nhất thôi. Còn bạn bè em không sao đâu, cùng lắm bị cảnh cáo thôi. Nãy anh Khoa cũng được cho về mà.
– Uhm! Vậy cũng đỡ lo chứ em không dám hỏi chị Phương.
– Sao vậy?
– Thì chị Phương hôm qua và hôm nay khác lắm, em sợ và ngại.
– Khác là khác sao.
– Thì chị xử lý mấy đứa tôi mà không nghe em nói một lời nào hết, cũng không thèm trả lời em vụ tụi nó luôn.
– Nãy chị Phương nói gì với em? Có la em không? Hai người có cãi nhau không đó?
– Không có, chị Phương không la em. Chỉ hỏi em về chuyện của em và anh Khoa, rồi an ủi em giống anh nói bây giờ nè. Chị còn nói…
Hân có vẻ ngập ngừng.
– Nói gì em?
– Chị nói sau này không cho phép em lấy anh ra làm người yêu giả nữa, không được lôi anh vào chuyện rắc rối tương tự để anh bị người ta đánh.
– Chị nói vậy hả?
– Nguyên văn đó.
– Ừ! Nói hơi nặng lời thiệt, nhưng em đừng để bụng nhiều, chị lo cho anh nên nói vậy thôi. Sau này có chuyện gì cần anh giúp em cứ nói, đừng vì lời chị Phương mà ngại. Mình là bạn bè, em cứ bình thường là vui.
– Sao em dám để bụng chứ.
Hân mĩm cười, nụ cười rất lạ.
– Em biết lần này là lỗi của em, làm anh bị đánh em cũng buồn lắm, nhưng mà em cảm thấy lời chị Phương nói quá đáng lắm. Em… em thấy…
– Khó chịu!
– Ừ! Em khó chịu lắm! Em khó chịu không phải vì lời chị nói, mà vì… vì cách chị lo cho anh.
Hân đưa ánh mắt nhìn xoáy vào tôi, không biết nói gì, cũng không dám hiểu câu nói của cô là ý gì, tôi chỉ biết gãi gãi đầu ngập ngừng.
– Thì chị là chị nên chị lo cho anh. Có nặng lời một chút, em đừng bận tâm quá, chị Phương nói vậy chứ trong lòng không có giận gì em đâu. Thôi mình bỏ qua chuyện này nha.
– Anh thì lúc nào cũng vậy. Toàn trốn tránh.
– Anh trốn gì đâu.
– Trốn tránh những lời em nói.
– Hì! Thôi thì sao cũng được, tại anh chậm hiểu ý em được chưa. Anh xin lỗi.
– Anh có lỗi gì mà xin.
– Xin lỗi vì… vì tùm lum chuyện.
– Ai mượn anh xin lỗi, em chỉ cần anh hiểu em, một chút một chút thôi.
Hân nói với tôi chưa xong câu đã quay mặt bước vào trong nhà, để lại mình tôi ngồi nhìn theo. Đầu tôi lại đau nhói, khẽ đưa tay xoa nhẹ nhẹ trán cho bớt đau vì những suy nghĩ trong lòng, ánh mắt nhìn theo bóng cô khuất dần trong nhà.