89. Chương 89: Lời Thú Nhận Khi Bình Minh

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 89: Lời Thú Nhận Khi Bình Minh

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi nhớ mình có nói gì đó, nhưng không rõ, chỉ biết rồi mọi thứ dừng lại. Người đó ngồi dậy, im lặng — một sự im lặng đáng sợ. Có vài giọt ấm nóng rơi lên ngực tôi, rồi cô gái rời khỏi tôi. Miệng tôi đắng nghét, khô rát, cả người nóng hừng hực, khó chịu. Cơn đau đầu quay cuồng ngày càng dữ dội, như có ai đang cố cạy tung bộ não ra khỏi đầu tôi. Tôi chẳng quan tâm, cũng chẳng cố gắng làm gì, chỉ nhắm mắt lại, tìm chút yên lặng, dù chỉ là nghĩa đen, giữa những cơn vật vã của cơ thể. Say rượu đúng là cảm giác khủng khiếp. Tôi lảm nhảm những điều linh tinh, bản thân còn chẳng nghe được, huống chi hiểu. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay...
Tôi tỉnh lại lần nữa, lần này là bởi tiếng chuông báo thức reo vang. Cố ngồi dậy trong cơn choáng váng, cố giành lại sự kiểm soát cơ thể. Trời đã hửng sáng, vài tia nắng rọi qua cửa sổ. Tôi nhìn quanh, trên giường là đống quần áo nam nữ vứt bừa bộn. Nhìn kỹ, tôi giật mình — đó là quần áo của tôi. Lúc này mới nhận ra mình trần truồng, chỉ còn chiếc quần lót bám trên người. Không nhớ gì cả, vội mặc đồ vào, cố lục tìm trong đầu xem đêm qua đã xảy ra chuyện gì… Tôi không đến mức ngu dốt mà không nhận ra có điều gì đó xảy ra, chỉ là không nhớ rõ.
Tôi tìm quanh giường, không thấy chiếc áo, đầu óc rối bời. Thôi kệ, rót một ngụm nước uống cho tỉnh táo rồi tính tiếp. Vừa đưa ly nước lên môi, tôi giật bắn người, sặc nước văng cả xuống đất khi nhìn thấy một bóng dáng ngồi lặng im ở góc cửa sổ — nơi tôi chưa từng quay lại nên không biết ai đang ở đó. Ho sặc sụa, nhìn kỹ mới thấy đó là nhỏ Hân, đang ngồi im, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài kính. Nhỏ quay sang nhìn tôi, rồi lại quay đi. Tôi liếc nhìn, người nhỏ chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi đồng phục hôm qua tôi mặc để đón nhỏ.
Chiếc áo với tôi thì rộng thùng thình, nhưng với nhỏ lại vừa vặn, dù chỉ dài đến ngang đùi. Còn lại, đôi chân thon dài để trần. Tôi nhăn mặt, vỗ mạnh vào đầu như trừng phạt bản thân vì để chuyện này xảy ra. Điều này không thể, không nên, và tôi không bao giờ được phép để nó xảy ra. Nhưng giờ đây, mọi bằng chứng trong phòng đều không thể chối cãi. Điều đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là: “Mày làm cái quái gì vậy, thằng khốn!”.
– Anh dậy rồi hả?
Nhỏ bất ngờ lên tiếng, giọng lạnh lùng như chính vẻ ngoài lúc này. Tôi thở nhẹ:
– Ừ.
Im lặng. Rồi tôi nhặt quần áo trên giường, đưa tới gần nhỏ:
– Em mặc vào đi.
Nhỏ nhận lấy, nhìn tôi bằng ánh mắt khá bình thản. Tôi quay đi nhặt ly nước, rót thêm một ngụm rồi ngồi xuống giường uống. Nhỏ Hân đứng dậy, cởi áo sơ mi của tôi ra, rồi từ từ mặc lại quần áo của mình.
– Nhìn người khác thay đồ là rất xấu, anh biết không?
– Ừ.
Tôi bình thản, không quay đi, cũng chẳng né tránh. Thậm chí, tôi nhìn rất rõ cơ thể nhỏ.
– Anh mặc áo vào đi! Nhìn chằm chằm vậy?
– Ừ.
Tôi cầm áo từ tay nhỏ, chậm rãi mặc vào. Tất nhiên, tôi mặc nhanh hơn nhỏ mặc váy, nên còn dư thời gian nhìn nhỏ chỉnh lại váy áo.
– Anh!
– Sao?
– Anh có nhớ đêm qua tụi mình đã làm gì không?
– Không.
– Vậy thì tốt. Anh không cần phải hỏi đêm qua tụi mình đã làm gì với nhau. Đó là chuyện của em, anh không cần nghĩ nhiều.
– Nhưng...
– Có làm gì hay không, kệ em. Nhưng anh làm em tổn thương rất nhiều.
– Anh xin lỗi.
– Anh có lỗi gì mà xin? Em không nói về cơ thể này đâu. Em tổn thương vì những lời anh nói đêm qua.
– Anh nói gì à?
– Anh ở bên em, vậy mà lại kêu tên người khác… kêu rất nhiều lần. Anh có biết… em đau lắm không?
Tôi im lặng, thở dài. Không biết nói gì nữa. Đêm qua say, làm sao tôi kiểm soát được lời nói?
– Em ghét anh lắm. Giờ đây em chỉ muốn tìm một con dao đâm chết anh. Nếu em không thể có được tình cảm của anh, thì em sẽ bắt anh phải nhớ đến em mãi — bằng cảm giác tội lỗi mà anh đã gây ra cho em. Đêm qua anh có làm gì em hay không… em sẽ không bao giờ nói rõ với anh.
– Ừ. Sao cũng được.
Tôi bật cười. Giọng điệu, tính cách — không lẫn vào đâu được. Đây mới là con người thật của nhỏ. Sao cũng được. Dù sao mọi chuyện cũng đã xảy ra. Tôi không nhớ mình có làm gì với nhỏ đêm qua hay không. Không có thì tốt. Có thì cũng chẳng sao. Tôi nghĩ là chẳng sao, còn sự thật có sao hay không — tạm thời, tôi chưa biết.
– Vì những lời anh nói đêm qua, em nhận ra mình không thể làm gì hơn. Em cũng nhận ra, đến lúc nên cho anh biết tất cả. Giờ đây, em sẽ nói cho anh nghe một chuyện mà anh không biết. Tin hay không, tùy anh.
Tôi thở phì. Giá như biết hút thuốc, chắc tôi đã rút ra một điếu, châm lửa, hít vài hơi cho hợp với tâm trạng và hoàn cảnh lúc này.
– Anh có yêu nhỏ Thy không?
– Có.
– Anh quên được nó chưa?
– Sao em hỏi vậy?
– Vì em nghĩ… anh thực sự không yêu nhỏ Thy nhiều như anh tưởng. Em biết anh không biết điều này. Nhưng cảm giác của con gái mách bảo em rằng, có những tình cảm sâu thẳm trong tim anh mà chính anh cũng chưa nhận ra. Nhưng một ngày nào đó, em tin anh sẽ hiểu. Người say thường nói thật. Giờ em mới biết, những lời con Thy từng nói về anh trước khi đi là đúng. Có lần em thấy anh bị thương, nửa tỉnh nửa mê, lúc anh mệt ngủ, nói mớ… anh toàn kêu tên một người khác. Giờ em mới tin, nó không bịa chuyện.
– Em đang nói gì vậy? Anh...
– Đừng ngắt lời em. Cũng đừng tỏ ra bình tĩnh như vậy. Khi em nói xong, chưa chắc anh còn bình tĩnh được như thế.
Tôi nằm vật xuống giường. Không biết nhỏ muốn nói gì. Thôi thì im lặng mà nghe. Bản thân đã gây ra tội tày trời thế này, giờ nhỏ có muốn làm gì, tôi cũng chẳng dám trái lời.
– Con Thy… mọi thứ nó làm với anh không như anh thấy đâu. Trước khi anh xuất hiện, nó đã từng nói lời yêu với anh Quang. Lúc đầu, tôi chỉ coi anh là một trò chơi, trong lúc anh Quang ở xa. Nhưng trò chơi nào cũng có rủi ro. Nó nói với em rằng, nó đã yêu anh thật lòng.
Anh là người rất khác biệt. Nó nói, nó bị cuốn theo tình cảm của anh. Từ nhỏ, nó thiếu quyết đoán, hay bỏ cuộc nếu không có ai động viên. Vì anh Quang ở xa, nó thiếu thốn tình cảm, nên mới tìm đến anh. Nói đúng hơn, anh chỉ là người chen vào mối quan hệ giữa anh Quang và nó. Anh có nhớ lúc mẹ nó sắp đám cưới vì thua bài hôn, Thy quyết định chia tay anh để quay về với anh Quang? Nội nó bảo vậy, và từ nhỏ nó luôn nghe lời nội. Nó nói với em rằng, anh là người để yêu, nhưng nó cần một người như anh Quang để làm chồng. Anh biết tại sao nó lại bất chấp tất cả để tiếp tục ở bên anh không?
Không phải vì tình cảm với anh lớn đến vậy đâu. Mà là vì có một người đã khuyên, đã ép, thậm chí là van xin nó tiếp tục yêu anh. Anh nghĩ sao mà con Thy và em biết quê anh, rồi tìm về bên anh khi anh bị thương bỏ đi? Là do người đó chỉ đường. Chỉ người đó biết anh ở đâu, hiểu anh đang nghĩ gì, biết hết bạn bè, người thân của anh. Anh tưởng gia đình con Thy, ba mẹ nó giàu có như vậy mà để yên cho nó ở với anh là vì họ sợ anh Kha à? Không phải. Người họ nể chính là người luôn âm thầm lo lắng, giữ gìn tình cảm giữa anh và Thy. Người đó chỉ cho Thy tất cả — từ anh thích gì, quần áo, đồ ăn… để chăm sóc anh.
Tới lúc mẹ Thy tự tử, ai cũng không ngờ, chính anh là người đầu tiên buông tay. Anh biết tại sao Thy lại đồng ý chia tay anh, mà còn hẹn mười năm không?
Chính người đó đi cùng em để gặp Thy. Người đó đã van xin nhỏ hãy cho anh thời gian để quên. Mười năm không phải để anh chờ. Người đó nói, mười năm sẽ đủ để bên cạnh anh, giúp anh quên Thy, và đủ thời gian để anh trưởng thành, theo đuổi điều mình yêu thích. Anh có biết, một người cao ngạo như vậy mà phải cúi đầu cầu xin người khác vì anh — đó là sự hy sinh lớn đến mức nào không?
Em ngưỡng mộ. Em ganh tị với tình cảm người đó dành cho anh. Vì vậy, em càng sợ mất anh. Nhưng sợ cũng vô ích. Em làm sao so sánh được với người đó? Về những điều người đó đã làm vì anh? Em càng sợ, mỗi ngày trôi qua, nếu em không bày tỏ, anh sẽ càng gần người đó hơn. Vội quá không được. Càng gấp, em càng đẩy anh ra xa. Em chịu không nổi nữa. Lúc nào cũng phải giữ bí mật này, bí mật nọ của người đó vì anh… em khó chịu lắm, anh biết không? Tại sao em lại dính vào anh chứ… tại sao em lại yêu anh chứ… Anh nghe hết chưa? Em nói hết rồi đó. Anh vừa lòng chưa?
Tôi im lặng. Nhỏ khóc nức nở, tưởng như không thể nói thêm. Nhưng chỉ một lát sau, nhỏ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục:
– Anh tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Mai em sẽ đưa anh bức thư của nhỏ Thy — em chưa xé nó. Em biết, nói hết với anh như vậy, có nghĩa là em đang đẩy anh ra xa hơn. Nhưng em vẫn làm, vì em không muốn anh phải chờ đợi trong vô vọng nữa. Người đó nói anh cần có cuộc sống riêng. Hãy để anh tự do làm điều anh thích, thì anh mới hạnh phúc. Người đó có thể âm thầm chăm sóc, vun đắp tình cảm cho anh, thì em cũng làm được. Em yêu anh nhiều lắm, không thua kém ai. Em là con gái, em dám sống thật với tình cảm của mình — thì anh cũng vậy đi. Đừng sống bằng lớp vỏ bất cần đó nữa.
Nhỏ nằm xuống, quay mặt sang nhìn tôi. Đôi mắt không còn lạnh lùng, vô hồn, mà tràn đầy âu yếm. Nhỏ đưa tay vuốt nhẹ lên mặt tôi, rồi từ từ trượt xuống lồng ngực...
– Anh có nhớ hồi trước anh từng nói với em rằng, nếu anh yêu ai đơn phương, anh sẽ cứ yêu, sẽ chấp nhận làm mọi thứ để người đó hạnh phúc? Bây giờ em cũng vậy. Em đã suy nghĩ cả đêm. Em quá hiếu thắng, bốc đồng, mà quên mất — đâu phải cứ yêu là phải chiếm hữu.
– Em… Anh có đáng để em yêu như vậy không?
– Đáng.
Nhỏ mỉm cười, hôn tôi — rất sâu, rất sâu. Rời khỏi tôi, nhỏ đứng dậy, tìm đôi giày cao gót rồi mang vào. Bất giác, tôi muốn kéo nhỏ lại, ôm chặt, hôn sâu — mặc kệ ngày mai sẽ ra sao. Nhưng giờ đây, tôi đang tỉnh. Tỉnh táo đến lạ thường, không còn say xỉn như đêm qua. Tôi ngồi dậy, nhìn theo dáng nhỏ từng bước rời khỏi phòng.
– Em hổng nói gì anh cũng biết người đó là ai rồi đúng không? Nếu anh mà không đoán ra, chắc anh là kẻ vô tâm nhất thế giới ha. À, em đổi ý rồi. Em chưa bỏ cuộc đâu. Anh là tên đa tình, nên em tin anh cũng có tình cảm với em. Hihi, em tự về đây. Anh làm gì thì làm đi. Chắc anh đang sốc lắm chứ gì?
Nhỏ đóng cửa lại. Tôi im lặng, đứng dậy, bước tới cửa sổ nhìn xuống con đường phía dưới. Gương mặt tôi vô cảm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. Giá như ngay bây giờ tôi vẫn đang ngủ. Giá như tôi vẫn còn say. Chiếc taxi chở nhỏ Hân lướt đi khuất bóng. Tôi quay lại, nhìn chiếc giường còn vương mùi cơ thể nhỏ, mùi nước hoa, mùi rượu, và cả mùi mồ hôi. Tôi nằm vật xuống, cố tìm vào giấc ngủ.