90. Chương 90: Những Bức Thư Và Lời Xin Lỗi

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 90: Những Bức Thư Và Lời Xin Lỗi

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi chẳng biết mình đã ngủ được bao lâu, chỉ tỉnh dậy khi tiếng gõ cửa trở nên dồn dập. Mở cửa ra, hai cô gái dễ thương nhảy xổ vào phòng, cười khúc khích.
– Hù! Ghê thật, hai người ngủ chung với nhau đến giờ này hả?
Chị Thủy nháy mắt chọc tôi, còn tiểu muội Thảo thì chui vào phòng, ngó nghiêng tìm kiếm tiểu muội Hân.
– Chị Hân ơi, đi ăn trưa đi! Hihi, ngủ với trai đến giờ mà chẳng thèm nhớ tới tụi em à?
Tiểu muội chạy ra cửa toilet gõ gõ, nhưng không thấy Hân đâu. Tôi cười.
– Thảo khỏi tìm em. Hân về từ lâu rồi.
– Sao vậy? Hai người hồi tối chưa làm hòa hả?
– Ừ!
– Á à! Đừng nói tôi ngượng quá không làm gì được tiểu muội giận nha. Haha, nghi quá!
Muốn nhũn não với hai đứa này, tôi nắm tay tiểu muội Thảo kéo lên giường.
– Ờ! Ngượng quá, có gì sơ múi đâu? Giờ tỉnh rồi, không có Hân ở đây, anh với em thử lại đi.
– Ê ê! Cái anh này, làm gì chết bây giờ, gan quá! Ăn thử với chị Thủy đi.
Tôi quay nhìn chị Thủy, cô ấy đứng nép nép trước cửa phòng, nháy mắt.
– Ơ cái anh này, buổi nay sung quá! Em mà vô đó là anh chạy không thoát đâu nghen. Hihi, thôi đi trả phòng rồi đi ăn trưa, đói bụng quá anh ơi!
Tôi bật cười. Nếu không có hai người này, chắc giờ tôi vẫn đang tự giam mình trong khách sạn này. Tạm thời chưa biết làm gì, càng không nghĩ ra được gì, thôi thì đi theo họ cho có chuyện làm.
– Chờ chút, để em gọi điện cho bạn em ra chở em đi. Anh M chở chị Thủy nhé!
Sau khi trả phòng xong, ba đứa đứng chờ bạn tiểu muội Thảo gọi taxi đến rồi cả bốn kéo nhau đi ăn sáng. Ăn xong lại kéo nhau ra quận một uống cà phê. Quán mát và nhiều cây xanh. Tôi cố uống từng ngụm cà phê đắng nghét quen thuộc, còn chị Thủy và tiểu muội Thảo phải uống nước chanh giải rượu. Tiểu muội Thảo với bạn trai chém gió mát cả trời, còn tôi im lặng. Có lẽ vì tôi im lặng nên chị Thủy chẳng có đối tượng nào để nói chuyện. Hết chịu nổi, chị Thủy nhéo tôi một cái rõ đau.
– Cái anh này, con nít mà làm mặt ngầu hoài! Tìm gì nói cho đỡ buồn đi!
– Nói gì bây giờ?
– Đi chơi mà im im thế, thấy ghét quá!
Tôi bật cười. Thật ra tôi chẳng giỏi nói chuyện bao giờ.
– Kêu nói chuyện thì nói thiệt, đừng chơi giấu gì nha.
– Giấu gì đâu? Tự nhiên nói người ta giấu gì hả?
– Ờ! Vậy em hỏi chị, chị có biết chuyện của anh Quang với Thy không?
– Hỏi lạ! Sao không biết, em còn đi đám cưới mà anh quên hả?
– Không! Nhưng chuyện anh ấy và Thy… quen nhau trước em đúng không?
Chị Thủy lập tức thay đổi sắc mặt, vội quay mặt nhìn tiểu muội Thảo.
– Tự nhiên anh hỏi vậy là sao?
– Kêu nói chuyện mà? Sao giờ giấu?
– Thôi, nói chuyện khác đi, tự nhiên nói chuyện cũ chi?
Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào chị Thủy để gây áp lực, không ai nghĩ rằng một thằng nhóc lại có thể khiến người lớn hơn mình bốn tuổi lúng túng.
– Chị giấu em chi? Hồi sáng Hân nói với em hết rồi. Em hỏi lại cho có chuyện nói thôi.
Tôi cười nhẹ, ngồi dựa thẳng vào ghế. Tiểu muội Thảo ngừng nói chuyện với bạn trai, cùng chị Thủy quay sang nhìn tôi, chớp chớp mắt.
– Ủa? Anh biết hết rồi hả?
– Hix, cái con nhỏ này kêu người ta giữ bí mật đã đời, tự nó khai trước rồi!
Tôi cười đắng.
– Vậy là nhiều người biết rồi, chỉ có mình em không biết thôi. Mấy người còn giấu tôi nữa không?
Hai người kia đồng thanh.
– Không có không, tại con Hân và con Thy không cho tụi em nói đó.
– Đúng rồi! Mà chuyện đó, không lẽ tụi em nói để phá hoại tình cảm của anh.
– Em thấy mình giống kẻ phá hoại hơn.
– Cái anh này khùng quá! Con Thy nó thương anh hơn đó.
– Ừ! Thì hơn!
Tôi mỉm cười, chẳng biết phải nói gì thêm lúc này. Tiểu muội Thảo và chị Thủy cũng im lặng nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại. Một lúc sau, chị Thủy lại bắt chuyện trước, lần này không trêu tôi nữa.
– M! Em sao hả? Dù sao chuyện tụi em cũng không thành rồi, Thy đi lấy chồng. Chị thấy em cũng đừng quan trọng chuyện này nữa, vui vẻ lên đi nè, có gì đi chơi với tụi chị, biết đâu tìm được ai đó thay thế thì sao. Như con Hân đó, nó thích em lắm đó.
– Em biết!
– Vậy em suy nghĩ lại chuyện với nó nhé. Mà em có thích nó không?
– Em chưa biết! Lúc này đầu em rối tung lên, không biết phải làm gì nữa.
– Uhm! Thôi chuyện yêu đương cũng không thúc ép được. Mà em cũng mở lòng một chút đi. Người gì lúc nào cũng lầm lì không tốt đâu. Từ hồi con Thy đi, thấy em cũng ít liên lạc gặp gỡ tụi chị lắm. Trong nhóm ai cũng quý em hết, mai mốt có gì đi chơi chung cho vui.
– Dạ!
– Hihi, không thích tiểu muội Hân, chị làm mai đứa khác cho. Còn không thèm nữa, có gì… anh hốt em cũng được, coi em già vậy chứ đẹp ăn đứt mấy đứa này luôn.
– Gì dzạ bà! Nay đổi khẩu vị tính làm máy bay hả?
Tiểu muội Thảo chu miệng chen vào.
– Con quỷ! Để yên chị làm ăn, ế quá rồi!
– Chị mà ế! Trai theo rần rần kìa, tha cho anh M đi chị ơi!
– Im ngay con kia! Đừng có phá đám!
– Haha…
Vừa nghiêm túc được một chút giờ lại đổi giọng trêu chọc tôi nữa, đúng là đi với mấy người này phải căng mình ra mà đỡ, nắng mưa bất thường không thua gì tiểu muội Hân với em, đúng là con gái chơi chung với nhau mà.
Cả bốn đứa ngồi tán dóc thêm chút nữa thì giải tán. Chị Thủy phải về ngủ thêm chút để tối đi làm ca đêm, tiểu muội Thảo thì đi đánh lẻ với bạn trai. Tôi quay về phòng một mình. Giờ mọi người trong phòng đi làm hết, chẳng biết làm gì, càng không hứng thú lắm với việc qua quán ông Kha lúc này. Dường như với tôi, mọi cảm xúc đều đến rất chậm hoặc luôn bị nghẹn ở đâu đó, cả đầu, cả người như trống rỗng.
Tôi ngồi im lặng trong phòng khá lâu, trời sụp tối. Điện thoại nhấp nháy cuộc gọi của ông Kha tìm tôi, nhưng rồi cũng chìm vào yên lặng. Tiếng bà cụ chủ nhà phá vỡ không khí im lặng trong phòng.
– M à? Làm gì không bật đèn lên cho sáng con. Con bé nào gửi cho mày cái phong bì này.
– Dạ! Con tính ngủ! Ủa, gửi hồi nào bà?
– À, nó gửi cho mày hồi chiều.
– Có nói gì thêm không bà?
– Không? Tôi gọi đưa cho mày rồi về luôn.
– Dạ! Con cảm ơn bà.
– Thôi, ngủ đi. Ăn uống gì rồi ngủ, mặt mày xanh xao quá con.
Bà cụ xoa đầu tôi một cái rồi đi trở xuống nhà. Tôi im lặng cầm phong bì xé ra, bên trong là một phong bì nhỏ hơn và một mảnh giấy.
“Bây giờ em không muốn gặp anh, tự nhiên tức giận nói hết mọi chuyện, hối hận quá mà lỡ nói rồi, kệ vậy! Em giao cho anh bức thư của con Thy, xin lỗi anh nhưng lúc tôi viết thư này em ngồi kế bên nên nội dung cũng giống như em đã nói. Anh đọc xong, tin em cũng được, không tin cũng không sao tùy anh. Mà em nghĩ anh cũng không cần đọc làm gì cho thêm buồn. À anh đoán ra người đó là ai chưa? Trong thư có nói với anh tên người đó đó. Em không sao đâu anh đừng lo cho em. Gặp anh sau!”
Tôi im lặng cầm phong bì còn lại xé ra, bên trong là mảnh giấy thư nền vàng nhẹ nhưng không nguyên vẹn, chi chít những băng keo dán để ghép lại chứng tỏ bức thư đã từng bị xé ra nhiều mảnh và giờ được ai đó ghép dán lại. Tôi lật qua, lật lại xem xét trong bóng tối, dưới ánh sáng ngọn đèn đường lờ mờ, tôi nhận ra nét chữ của nàng.
Dòng đầu tiên: “Anh”, dòng thứ hai: “Em xin lỗi”. Tôi quay mặt sau, dòng cuối cùng lại là “Em xin lỗi. Hãy quên em và hạnh phúc nhé anh”. Tôi vò bức thư lại, đưa ánh mắt nhìn ra phía ban-công. Ngọn đèn đường lấp lánh như chiếu ánh sáng riêng cho đôi mắt tôi. Tiếng xe rầm rầm lao nhanh phía ngoài quốc lộ. Tôi không biết mình có thể đọc được bức thư này bây giờ không, bất giác nghĩ rằng lẽ ra bức thư này không nên tồn tại, không nên một chút nào vì tôi sợ lời tiểu muội Hân là thật. Những lúc như thế này, con người ta rất dễ có những quyết định điên rồ theo cách riêng của mình… và tôi gom vội vài bộ quần áo vào balo, điện thoại ra nhà xe đặt vội một vé xe chuyến gần nhất.