Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 9: Bùng Nổ
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày trôi qua, vết thương của tôi dần lành. Dù có cảm giác thân thiết hơn với con nhỏ, tôi vẫn nghĩ đơn thuần rằng tất cả những gì nó làm chỉ là để trả ơn vì tôi đã cứu nó. Mọi thứ diễn ra trong lặng im – không nhiều lời, chỉ có hành động. Cứ thế, ngày qua ngày… Vết thương cơ bản đã ổn định. Mỗi ngày, con nhỏ vẫn准时 xuất hiện đúng giờ, mang đồ ăn, trái cây đến cho tôi, chở tôi đi thay băng. Dù tôi đã vài lần nói không cần tới nữa, ông Kha cũng từng định thay nó, nhưng đều bị con nhỏ phớt lờ bằng sự im lặng. Dù sao, nó vẫn xuất hiện đều đặn như chưa từng nghe ai nói gì.
Tôi đã trở lại đi học và làm việc. Không cần bưng bê nặng nhọc, công việc chỉ là đi vòng quanh quán, hỗ trợ ông Kha giám sát. Những ngón tay tôi đã cử động được, nên khi quán đông, tôi có thể cầm bút ghi order cho khách. Chị tôi dạo này bỗng dưng im lặng lạ thường, thỉnh thoảng gọi điện, cãi nhau vài câu rồi tắt máy. Với chị và tôi, như vậy là đủ. Không cần phải nói dài dòng, phân tích cao siêu gì cả. Cãi nhau vài câu, thế là vui rồi… ít nhất là với tôi.
Thứ Bảy, cuối tuần. Dù vẫn còn băng, vết thương đã ổn định nhờ được chăm sóc tốt và dùng thuốc hiệu quả. Tôi có thể tự đạp xe đi làm được. Đậu xe vào góc quán, tôi bước vào. Con nhỏ đã ngồi đó từ lúc nào, bên cạnh ông Kha. Trên bàn vẫn là ly nước cam vắt quen thuộc. Tôi liếc nhìn hai người, gật đầu chào xã giao rồi đi thẳng vào quầy ký tên, sau đó quay ra làm việc. Tôi được ông Kha quý phần vì biết tự giác, phần vì hay tìm tòi học hỏi, nên cũng học hỏi được chút kinh nghiệm trong việc quản lý quán. Dù thực ra, việc ký tên với tôi chỉ là hình thức – vì tôi được đặc cách.
Mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi thằng đầu ngựa và hai đứa đi theo nó hôm trước bước vào, kéo ghế ngồi chung bàn với con nhỏ. Thằng đầu ngựa huýt sáo gọi tôi:
– Nhóc, ba ly cà phê đen, nhanh lên. Đụ má, tay băng đẹp quá trời.
Tôi gật đầu, quay vào trong. Lát sau, một nhân viên khác bưng cà phê ra. Nhưng thằng đầu ngựa lại quát:
– Mày để cà phê lên bàn cho tao!
Tôi liếc sang con nhỏ, khẽ cười, rồi cố gắng bưng từng ly cà phê đặt lên bàn. Tay tôi chạm vào đá – lạnh buốt. Nước đá thấm vào vết thương, đau nhói. Tôi vẫn cố nén, nở nụ cười khinh khỉnh. Đến ly cuối cùng thì trượt tay, ly cà phê đổ xuống bàn, văng cả lên người thằng đầu ngựa. Ngay lập tức, tôi nhận liền hai cú đấm mạnh vào mặt – “bốp… bốp-xoảng!”. Tôi ngã ngửa, mắt tối sầm, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để thắc mắc: “Ủa, tao chỉ bị đấm một cái mà, sao có hai tiếng?”
Mở mắt ra, tôi thấy con nhỏ đang đứng. Khuôn mặt và ánh mắt nó lạnh như băng. Ông Kha cùng mấy người khác đứng trơ như phỗng. Nhìn sang thằng đầu ngựa, máu chảy hòa với cà phê, mảnh thủy tinh lấp lánh dưới chân, vài mảnh dính trên đầu nó. Và tay con nhỏ đang cầm một mảnh thủy tinh sắc nhọn, máu nhỏ từng giọt.
Nếu có cảnh quay chậm (theo lời ông Kha kể lại sau này), tôi sẽ thấy rõ: ngay khi tôi vừa trúng đấm, chưa kịp ngã xuống đất, con nhỏ đã bật dậy, tóm ngay ly cà phê ném thẳng vào đầu thằng đầu ngựa – mạnh đến mức ly vỡ tan. Hôm nay, thằng này đúng là “chuẩn bị” sẵn, tóc nhuộm trắng, giờ thì đầu nó hỗn loạn đủ màu nổi bật, trông như một cây kẹo dẻo bị nghiền nát.
– Đụ má mày chết mẹ với tau rồi, con đĩ!
Thằng đầu ngựa gào lên, tóm ly định ném lại con nhỏ. Ngay lúc đó, tôi dồn hết sức lao tới, dùng bục bê tông dưới chân cột làm điểm tựa, đạp mạnh rồi bật người tung một cú đá thẳng vào ngực nó. Dù nó to lớn, tôi nhỏ con, nhưng cú đá khiến nó lùi lại vài bước. Không để nó kịp ra tay, tôi xoay người, đá văng ly trên tay nó, rồi tiếp ngay một cú gối lên bụng. Nó ngã lăn quay ra đất.
(Tôi kể thêm ở đây: lúc đó tôi mới lên Sài Gòn. Hồi còn dưới quê, chân tôi rất khỏe vì suốt ngày đá bóng với bạn, đá kiểu “nghiền”, có khi từ sáng tám chín giờ đến chiều ba bốn giờ mà không nghỉ. Người tôi có thể yếu, lùn, ốm, nhưng chân thì cực khỏe – là trung vệ không thể thiếu của đội bóng trường. Bạn bè thường nói: “Mày lùn thật, nhưng nhờ đá dữ nên làm trung vệ là hợp nhất!”… Còn bây giờ, khi đang viết những dòng này, chân tay tôi yếu lắm rồi. Sài Gòn… không còn điều kiện để tôi luyện tập nữa.)
Mọi chuyện xảy ra trong vài giây ngắn ngủi. Chân vừa chạm đất, tôi cũng khuỵu xuống, ngã nhào – vì tay đau, không thể giữ thăng bằng.
May cho thằng đầu ngựa là tôi bây giờ không còn như hồi cấp hai, khi mới theo học võ từ ông thầy già sống lang thang. Theo lời ông ngoại tôi kể, nếu tôi được học thêm vài năm nữa, việc tôi đánh chết nó trong vòng năm nốt nhạc là chuyện bình thường. Võ của thầy tôi là một môn phái cổ miền Tây, được sáng tạo với mục đích duy nhất: “tiêu diệt”, dùng để đánh trận, bắt nguồn từ thời vua Nguyễn Ánh chạy vào đất Nam Bộ. Tôi học thầy hai năm, chỉ được dạy vài thế cơ bản: né tránh, luyện tay chân, và phải giữ tâm tịnh.
Thầy hiểu rằng nếu dạy tôi nhiều hơn lúc tuổi trẻ bồng bột, tôi sẽ mang họa vào thân. Ông ngoại kể, trong chiến tranh, thầy tôi từng một mình đánh chết ba tên Mỹ, trong lúc ông từ xa chạy tới tiếp ứng – chỉ trong vài bước chân. Đó là trận giáp lá cà ngoài ruộng. Dượng ba tôi cũng hy sinh trong trận đó, bị hai tên đè xuống bùn. Tiếc thay, tôi phải chuyển đi học xa. Khi trở lại, thầy đã qua đời. Một môn võ hay dường như thất truyền. Ông ngoại tôi cũng ra đi, mang theo tuyệt kỹ múa gậy – thứ mà tôi chưa kịp học.
Nhờ vài chiêu học được, tôi từng áp dụng để đập vỡ mặt một đứa để cứu bạn thân bị bắt nạt. Những thế đá của tôi cũng được dùng trong bóng đá – khà khà – nên tôi nổi tiếng cả huyện vì đá không ai dám đụng. Nhiều thằng to khỏe hơn chạy theo bóng với tôi, nhưng vẫn bị tôi dùng chân lấn văng. Còn bây giờ… thì chính tôi là người bị văng ra =))
Quay lại lúc đó, tôi ngã xuống vì mất đà. Hai đứa còn lại thấy cơ hội, định xông vào đánh hội đồng. Nhưng ông Kha đập mạnh tay xuống bàn, răng nghiến ken két:
– Biến!
Khách trong quán nhốn nháo. Chúng khựng lại. Bảo vệ chạy tới, đứng che chắn cho tôi. Nhân viên phục vụ cầm cây, cầm đá ào tới. Thấy thế bất lợi, lũ kia im lặng kéo thằng đầu ngựa dậy, nhanh chân bỏ đi. Trước khi ra khỏi cửa, nó còn quay lại chỉ thẳng vào mặt con nhỏ. Còn tôi, nằm lăn lóc, mệt lả, tới chỉ tay vào mặt mình cũng chẳng buồn nhìn.
Hai bảo vệ đỡ tôi lên ghế. Ông Kha giải tán nhân viên, rồi vội đi trấn an khách. Tôi quay sang nhìn con nhỏ, nhẹ nhàng rút mảnh thủy tinh trên tay nó xuống, lặng lẽ dùng khăn giấy lau máu. Vết thương không sâu, chỉ xước nhẹ. Nhưng nhìn gương mặt lạnh lùng ấy, ai cũng phải sợ. Quyết liệt. Dứt khoát. Con nhỏ là như vậy. Dù vết thương đau nhói, tôi vẫn mỉm cười.
Mọi thứ ổn rồi. Tôi đi thay áo, lén giấu chiếc áo dính máu vì động vào vết thương, rồi quay lại làm việc như chưa có chuyện gì. Con nhỏ vẫn ngồi im. Trong lòng tôi có linh cảm… lũ kia sẽ không bỏ qua dễ dàng như thế này đâu. Thật sự, mới lên Sài Gòn bon chen hơn tháng, đã gặp bao nhiêu chuyện rắc rối. Đúng là đi hổng coi ngày rồi mừ.